Nguyên soái bất đắc dĩ - Chương 16
Chương 16: Chín
trăm chín mươi thân vệ
Chiến trường
là nơi thế nào? Chính là nơi khoảng cách giữa hai đầu sinh tử ngắn nhất. Đi ra
chiến trường là đi dạo quanh quỷ môn quan, đương nhiên phải mang theo càng nhiều
“vệ sĩ” càng tốt!
Thế là không
đợi sang ngày mai, buổi tối tôi đã lôi kéo Trần Đường đi cùng mình đến chỗ Lạc
Doanh “đòi” người. Tất nhiên Tiểu Bạch cũng đi theo. Nhặt được bảo bối như cậu
ta, sao tôi có thể không dùng cho tốt.
Đến chỗ Lạc
Doanh thì nghe được một màn đối thoại rất đặc sắc:
“Này, cậu
cho gà ăn hay cho cá ăn đấy hả? Còn không nhanh tay lên?”.
“Tiểu tử thối,
bảo cậu đi kiếm củi, cậu mang mấy cái cây cành lá sum sê này về để trồng làm cảnh
hả? Cút lên rừng hái bó củi khác cho tôi”.
“Cả cậu nữa,
tôi đã dặn đi dặn lại các cậu cả trăm lần. Vũ khí không phải trang bị cho các cậu
bắn chim, có bản lĩnh thì dùng đá mà ném, không có bản lĩnh thì tự mà trèo lên
cây lấy trứng cho tôi. Cuối ngày ai “không cẩn thận” làm mất vũ khí của mình
thì đừng trách tôi trị tội theo quân pháp”.
Lại gần,
trông thấy Lạc Doanh ngực phập phồng, chỉ tay chửi mắng khắp nơi mới biết, thì
ra không phải đối thoại, mà là… độc thoại. Tôi cảm thấy cậu chàng này đúng là thú
vị, rất hợp khẩu vị của tôi. Không chỉ ánh mắt gian xảo, mà tính cách cũng rất
đặc biệt. Chỉ là tôi đến đây cũng không phải để nghe cậu ta hát xướng, tôi đến
là để đòi người! Vì bọn tôi không ai mở miệng nói chuyện nên Lạc Doanh không
phát hiện sau lưng có người, sau khi độc diễn xong liền rời sân khấu đi làm việc
khác. Lúc này tôi mới quay lại hỏi Trần Đường:
“Những thân
vệ kia có mặt ở đây không?”.
Trần Đường
chỉ tay về một góc hơi xa phía bên phải, tôi đi theo đường vòng đằng sau những
lều trại, để tránh kinh động binh sĩ khác. Mấy trăm người đang xoay lưng về
phía bọn tôi, vì nơi tôi đứng là đằng sau một căn lều lớn nên rất khuất, không
để ý kĩ sẽ không phát hiện ra. Không phải tôi thích làm chuyện lén lút, mà chỉ
muốn quan sát những thân vệ này một chút.
Những người
lính thân hình săn chắc, cơ thể khỏe mạnh, đang tập trung làm đủ thứ việc. Nhìn
những hán tử khuôn ngực vạm vỡ ngồi nhặt rau, tôi cảm thấy bọn họ quả thật…
không dễ dàng gì! Vừa nghĩ vậy liền nghe một anh chàng trên đầu đầy mồ hôi, đứng
dậy ném mạnh cái búa trong tay xuống đất:
“Mẹ nó chứ,
lão tử cũng không phải tiều phu, hết lên rừng đốn củi, lại về doanh chẻ củi.
Các cậu cũng nhìn lại mình xem, có còn ra dáng thân vệ nữa hay không?”.
Một người
khác ở gần anh ta liền khuyên:
“Lão Lâm,
nói nhỏ một chút. Để Lạc tướng quân nghe thấy, cả bọn lại bị phạt nửa đêm đi bẫy
chim bây giờ”.
Lão Lâm nhổ
toẹt một bãi nước bọt, vung tay vung chân:
“Lão tử nói
không đúng chắc?”.
Lại một anh
chàng khác lên tiếng:
“Nhưng mà
cũng đâu phải chỉ có chúng ta, doanh nào mà chẳng phải cắt cử một nửa số người
đến đây làm việc. Hiện tại không có trận đánh nào, anh có đi theo nguyên soái
cũng có tác dụng gì?”.
Rất nhiều
người đều gật đầu nói phải. Lão Lâm vẫn cứng đầu cứng cổ không chịu bị thuyết
phục:
“Cho dù
không có ra chiến trường, nhưng ở cạnh nguyên soái nhất định tốt hơn ở đây chẻ
củi, nhặt rau. Nghe nói trên đường nguyên soái từ kinh thành trở về, gặp phải
thích khách. Nguyên soái vì vậy mới bị thương, lúc tỷ võ mười ngày trước không
cẩn thận làm rách vết thương đó thôi. Nếu chúng ta đều theo bên cạnh bảo vệ
nguyên soái, ngài ấy đã không bị mất sợi lông mao nào rồi”.
Mọi người
lâm vào trầm tư. Lúc này tôi mới nhàn nhã đi tới, khẽ hắng giọng một tiếng. Bọn
họ quay đầu trông thấy người đến là tôi thì vừa mừng vừa sợ, vội vàng hành quân
lễ. Tôi cho bọn họ đứng dậy, cười cười hỏi:
“Mọi người ở
đây có tốt không?”.
Đám thân vệ
nhìn nhau không biết đối đáp thế nào. Bọn họ vừa mới phàn nàn xong, sao có thể
nói là tốt? Nhưng nếu nói không tốt, dù sao bọn họ cũng là lính, Lạc Doanh là
tướng, có khác nào đang nói Lạc Doanh không đúng? Nhưng Lâm thân vệ lại là kẻ
nóng tính, chẳng nghĩ ngợi nhiều như người khác, chắp tay với tôi:
“Nguyên
soái, bọn thuộc hạ đều là thân vệ của ngài. Tuy không dám nói võ nghệ xuất chúng
gì, nhưng mọi người đều có chút bản sự. Các huynh đệ đều muốn đi theo bên cạnh,
bảo vệ nguyên soái”.
Thấy anh ta
tự tin như vậy, tôi cảm thấy rất hài lòng. Ai chẳng muốn có vệ sĩ giỏi? Những
người khác không nói gì nhưng ánh mắt đều tỏ ý bọn họ có cùng suy nghĩ với Lâm
thân vệ. Tôi chỉ tay vào Tiểu Bạch:
“Nếu các cậu
đã tự nhận có bản lĩnh, vậy được. Tôi cho các cậu cơ hội thể hiện. Ai có thể thắng
được Tiểu Bạch, thì có thể trở về đường đường chính chính làm thân vệ”.
Lâm thân vệ
trông thấy Tiểu Bạch người giống như tên, trắng trẻo khả ái, liền lập tức xem cậu
ta là tên tiểu bạch kiểm có thể đánh bại dễ dàng. Một thân vệ khác đứng cạnh
huých huých vào hông Lâm thân vệ, nhỏ giọng nói:
“Cậu ta
chính là người đả thương nguyên soái đó!”.
Câu nói này khiến
cho khí thế của đám thân vệ giảm mất quá nửa. Giống hệt như vẻ mặt Trần Ninh
lúc tôi hỏi cậu ta dắt con nít đi khiêu chiến với Khương Nguyện thì có đi không
vậy. Như vậy rất tốt, cứng quá dễ gãy, Trần Ngạn quá cố chính là ví dụ điển
hình.
“Sao thế? Vừa
rồi không phải rất mạnh miệng ư? Thôi vậy. Tiểu Bạch, đi! Chúng ta về lều cùng
các huynh đệ thân vệ uống rượu, bọn họ chắc đang nướng thịt đợi nãy giờ”.
Tôi vừa nói
xong lập tức xoay người. Đi được hai bước đằng sau đã có giọng nói vang lên:
“Khoan đã”.
Kẻ nóng tính
như Lâm thân vệ sao đỡ nổi một chiêu “khích tướng” của tôi. Bọn họ ở đây khom
lưng nhặt rau, mười thân vệ khác lại có thể cùng nguyên soái uống rượu xưng
huynh đệ. Trong lòng đương nhiên đã uất nghẹn nay càng khó chịu hơn. Tôi quay lại
cười cười:
“Lâm thân vệ
có gì chỉ bảo?”.
Cả đám thân
vệ giật mình vội vàng quỳ xuống, cho rằng tôi đang nổi giận. Lâm thân vệ vừa quỳ
vừa nói:
“Thuộc hạ
không dám. Chỉ muốn cùng… Tiểu Bạch tỷ thí một ván. Nếu thua, thuộc hạ tình
nguyện ở lại đây, không dám xin trở về nữa”.
Những người
khác cũng lên tiếng:
“Thuộc hạ
cũng muốn xin tỷ thí một ván”.
Ồ? Kế khích
tướng đúng là rất có tác dụng. Tôi gật đầu:
“Được. Tiểu
Bạch cũng không phải thân vệ bình thường. Thế này đi, mỗi trận các cậu cử ra mười
người đánh với cậu ta. Nhóm nào thắng thì có thể trở về”.
Tôi nói xong
đám thân vệ nhìn nhau mờ mịt. Tôi cũng không có thời gian chờ đợi bọn họ từng
người lên đánh. Chín trăm chín mươi trận, Tiểu Bạch có kiên nhẫn thì tôi cũng
không có. Chẳng phải vô duyên vô cớ mà tôi nhắm đến đám người này. Trong đại
doanh nếu nói người nào thích hợp với nhiệm vụ đánh cướp nhất thì chỉ có thể là
những thân vệ võ công không tệ này. Tôi cần sự nhanh nhẹn và bản lĩnh của bọn họ.
Đem bọn họ về huấn luyện để tặng cho Tô Khải Bạch kia một cái kinh hỉ!
Vẫn là Lâm
thân vệ không nhịn được nói:
“Nguyên soái, ngài như vậy là đang xem thường bọn thuộc hạ?
Lâm Thần này dù thua, cũng không sợ mất mặt. Lấy mười đánh một, hành vi ỷ đông
hiếp yếu có thắng cũng chẳng vẻ vang gì”.
Kẻ này, cha anh ta đặt sai tên rồi, thiếu mất một chữ “Tâm”, phải
gọi là Lâm Tâm Thần mới đúng! Tôi cười lạnh:
“Ngu ngốc!”.
Lâm Thần ngực phập phồng, những người khác cũng có vẻ mặt
không phục. Tôi nhìn bọn họ:
“Có biết tôi vì sao mà mắng các cậu không? Thứ nhất, lúc tôi
đưa ra yêu cầu muốn các cậu tỷ võ với Tiểu Bạch, các cậu có thể chọn cách khác.
Chín trăm chín mươi người các cậu tự đánh với nhau, ai thắng có thể trở về. Đâu
nhất định phải nghe theo yêu cầu vô lý của tôi? Thứ nhì, trên chiến trường gặp
kẻ địch số lượng ít hơn, các cậu muốn nhường bọn chúng chắc? Ngồi đếm xem bọn
chúng nhân số bao nhiêu thì cử bấy nhiêu người ra ứng chiến? Đây là doanh trại,
các cậu là quân nhân, không phải đại hội anh hùng để mấy người các cậu ra vẻ.
Sao? Lâm đại hiệp không phục?”.
Lâm Thần nghe tôi gọi “đại hiệp” thì lúng túng nhưng vẫn hỏi
lại:
“Ngài là nguyên soái, bọn thuộc hạ sao có thể không nghe theo
lệnh? Hơn nữa hiện tại là tỷ võ, trên chiến trường chúng ta đương nhiên không
nhân nhượng với địch nhân”.
Tôi cười:
“Lúc tôi đưa ra yêu cầu có dùng quân lệnh không? Các cậu phục
tùng cấp trên là tốt, không hề sai. Nhưng phải biết linh hoạt, chỉ cần các cậu
có lý, không phải e sợ. Chín trăm chín mươi người các cậu là bốn trăm chín mươi
lăm trận. Chẳng cần phải đợi người trước thắng mới bắt đầu trận tiếp theo, ở
đây đất rộng, các cậu cứ việc đánh. Giúp tôi tiết kiệm được rất nhiều thời
gian. Đó gọi là lý do chính đáng! Còn nữa, các cậu bảo chỉ cần lên chiến trường
sẽ vứt đi tự tôn cao ngạo. Nhưng nếu như vừa rồi tôi chấp nhận, liệu mấy người
trong các cậu sẽ thắng được Tiểu Bạch mà trở về làm thân vệ? Chiến trường hay ở
đâu cũng như nhau. Các cậu ở đây lâu như vậy, còn không học nổi một phần bản
lĩnh của Lạc Doanh!”.
Cả đám thân vệ cúi đầu ủ rũ. Tôi hít một hơi, đã nói thì nói
cho hết ý:
“Nếu mọi người đã muốn đi theo Trần Ngạn này, có một việc nhất
định phải ghi nhớ! Chúng ta lên chiến trường không phải để đi nạp mạng. Những kẻ
hữu dũng vô mưu, tôi không cần!”.
Chín trăm chín mươi thân vệ chắp tay hô lớn:
“Thuộc hạ biết sai”.
Tôi hài lòng bảo bọn họ đứng lên, lại nói:
“Rất tốt, các cậu thoải mái… đánh nhau đi”.
Lại quay sang Tiểu Bạch và Trần Đường phân phó:
“Tiểu Bạch làm trọng tài, bốn trăm chín mươi lăm người thua đầu
tiên sẽ tỷ rõ trận thứ hai, chọn ra một nửa đánh tiếp. Người nào còn sót lại cuối
cùng thì ở lại đây nhặt rau giúp Lạc tướng quân. Ai đánh xong không đứng dậy nổi
thì cũng ở lại. Người nào thắng được một trận, thì cứ cho về. Từ ngày mai, cậu huấn luyện cho bọn họ. Trần
Đường, đệ đi mời Lạc tướng quân đến đây”.
Đám thân vệ mặt mày rạng rỡ. Chỉ cần bọn họ không bất tỉnh
nhân sự thì cuối cùng sẽ chỉ có một người bị loại. Tôi cần dùng người, chỉ muốn
đả thông tư tưởng cho bọn họ. Đã đến đây “cướp người” đương nhiên phải mang đi
càng nhiều càng tốt.
Lạc Doanh theo sau Trần Đường, nhanh chóng trở lại. Cậu tướng
quân trẻ tuổi nhìn mấy trăm thân vệ để mình trần đang hùng hục vật nhau thì
suýt vấp té. Tôi híp mắt cười:
“Lạc tướng quân”.
Lạc Doanh chỉ đám “đô vật”:
“Nguyên soái, thế này là…”.
Là tôi đang tuyển “vệ sĩ” chứ là gì. Tôi cười càng tươi:
“Trần Ngạn muốn để những thân vệ này quay về bên cạnh, Lạc tướng
quân thấy thế nào?”.
Lạc Doanh vẻ mặt cực kì đau lòng, cực kì tiếc… của, giọng nói
như muỗi:
“Thuộc hạ thấy… rất tốt”.
Tôi phì cười, vỗ vỗ vai cậu ta:
“Yên tâm đi. Bọn họ ở đây cùng lắm chỉ giúp Lạc tướng quân chẻ
củi, nhặt rau, không có mấy tác dụng. Bảy ngày nữa chúng ta sẽ có thêm lương thực,
chỗ ở. Mùa đông cũng không lo thiếu quần áo”.
Cậu ta hai mắt phát sáng. Tôi lại nói thêm:
“Nếu những thân vệ này hoàn thành nhiệm vụ, sắp tới chúng ta
còn có thêm không ít lương thực. Lạc tướng quân sẽ không phải vất vả nữa!”.
Lạc Doanh đảo mắt, hai tay xoa xoa cực kì hưng phấn. Nhưng
cũng không hỏi kĩ tôi nói như vậy là có ý gì. Cậu ta phụ trách quân lương, có lẽ
cũng đoán được mấy phần ý định của tôi. Tướng quân trẻ tuổi này, tôi càng nhìn
càng thấy thích!
“Tôi còn chưa nghĩ ra kế hoạch chu toàn. Lạc tướng quân có thời
gian thì hôm sau đến lều tôi, chúng ta cùng nhau thảo luận”.
Lạc Doanh chắp tay:
“Thuộc hạ tuân mệnh”.
Tôi dặn dò Tiểu Bạch mấy câu rồi cùng Trần Đường trở lại lều
của mình. Vừa về tới đã nhận được thánh chỉ của hoàng đế thanh niên. Người đến
truyền chỉ vừa rời đi, đã có binh lính đến báo:
“Khương tướng quân đã đến rồi”.
Tôi cười nhạt, lão già Khương Nguyện này, đúng là không đợi nổi
nữa. Đã ra chiêu mới rồi! Trần Đường lo lắng nhìn sang, tôi ngược lại cảm thấy
bình thản. Ông ta không đá được tôi ra khỏi cái ghế “đại nguyên soái” này, liền
đưa con trai bảo bối tới đây làm tướng quân để tính kế tôi. Tô Khải Bạch bên
ngoài đã không dễ đối phó, lúc này lại còn thêm một kẻ bên cạnh muốn giở trò. Định
đâm sau lưng tôi? Không dễ ăn như vậy đâu. Tôi phân phó binh sĩ còn đang đợi lệnh:
“Khương tướng quân đi đường nhất định mệt mỏi rồi, bảo anh ta
không cần đến, cứ trực tiếp về lều nghỉ ngơi. Tối mai mời các quan quân đến lều
chính, chúng ta mở tiệc đón gió tẩy trần cho Khương tướng quân!”.
Binh sĩ nhận mệnh lui ra. Trần Đường lại hỏi:
“Đại ca không để anh ta đến bái kiến, bọn họ sẽ có cớ nói đại
ca cố tình lạnh nhạt. Chỉ sợ sẽ lại gây rối…”.
Tôi cười ngắt lời:
“Tôi và Khương Dương cũng chẳng phải huynh đệ, sao phải thân
thiết tay bắt mặt mừng với anh ta? Đây là địa bàn của chúng ta, tôi chính là muốn
các quan quân khác nhìn rõ, tôi không ưa anh ta đấy! Đệ yên tâm, đừng nói lạnh
nhạt, cho dù tôi có hành động quá đáng gì, Khương Dương cũng sẽ không dám lên
tiếng. Anh ta không muốn cũng phải nhịn. Bởi vì anh ta đợi thời cơ. Chờ cơ hội
tóm đuôi chúng ta”.
Trần Đường gật đầu:
“Đệ hiểu. Vậy đại ca có kế sách gì không?”.
Tôi nhún vai:
“Đại ca của đệ cũng không phải Gia Cát Lượng. Binh tới tướng
ngăn, nước lên đất chặn. Đệ đừng gấp, bọn chúng chính là muốn chúng ta mất bình
tĩnh mà lộ ra điểm yếu. Kẻ nên sốt ruột không phải là chúng ta!”.
Dĩ bất biến ứng vạn biến.
Khương Nguyện chỉ chăm chăm muốn xử lý tôi mà không nghĩ đến
“bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau”. Hoàng đế thanh niên muốn giăng một tấm lưới
lớn, muốn hốt con bọ ngựa Khương Nguyện và đám người của ông ta. Tôi chỉ có thể
thuận theo nước cờ của hoàng đế, vui vẻ làm con ve sầu, dụ bọn chúng sa lưới.

