Chia Tay Tuổi Học Trò - Chương 11 - 12 - 13
11.ƯỚC MƠ NGỌT NGÀO
Sáng
mai là Chủ nhật, và theo kế hoạch thì lớp 12A2 sẽ tập trung tại cổng trường lúc
sáu giờ sáng để khởi hành đi Vũng Tàu. Đứa nào cũng háo hức cho chuyến đi đầu
tiên - và cũng có thể là chuyến đi cuối cùng có đông đủ thành viên nhất. Nào là
mua đồ ăn đem theo vì tụi nó dự định sẽ ghé resort, nào là chuẩn bị các trò
chơi thi đua, và khoản quan trọng nhất mà mãi đến khuya tụi nó vẫn chưa chuẩn
bị xong: đó là những bộ cánh tươm tất, nổi bật để diện trong ngày lịch sử trọng
đại ấy.
Thầy
Nguyên cuối cùng cũng thu xếp xong việc riêng để đi với lớp. Tối hôm đó thầy
cũng chuẩn bị một số hoạt động trò chơi để có thể hỗ trợ tụi nó khi cần thiết.
Khoảng
bảy giờ tối, Như An nhắn tin hỏi thầy:
-
Mai thầy có đi với lớp không thầy?
-
Có.
Có
lẽ nó cũng là một trong ba đứa mà gia đình không cho đi. Vì vậy thầy Nguyên
cũng không nói gì thêm. Nhưng đến lúc mười giờ thì lại có tin nhắn của nó:
-
Mai thầy với em song ca bài Ước mơ ngọt ngào
được không?
Tựa
bài hát nghe thật xa lạ với thầy Nguyên, thầy chẳng biết nó thuộc thể loại nào.
Có thể thầy đã từng nghe, nhưng không để ý cái tựa. Sau lần trò chuyện với Như
An hôm trước, thầy đã liên hệ với cô Cẩm Ly để cô giúp giải thích và “làm việc
tư tưởng” với phụ huynh về vấn đề học tập, và qua cô, thầy Nguyên biết được
thêm rằng Như An là một cô bé mơ mộng, sống nội tâm và cũng có những lúc hơi kỳ
lạ.
Cô
Cẩm Ly tỏ ra đã rất quan tâm đến việc này:
-
Em đã có lần xuống tận nhà Như An rồi. Ba mẹ em ấy không sống chung nhau nữa từ
năm em học lớp mười. Giờ em ấy ở với mẹ.
-
Nhưng anh nghe Như An nói mẹ và bà của em không muốn cho em học đại học vì sợ em
hư khi lên thành phố, cô có thể giúp nói một tiếng trong buổi họp phụ huynh để
cho họ hiểu ước muốn của em được không? - Thầy Nguyên nài nỉ.
-
Anh không biết đâu, mẹ Như An thật sự không muốn em ấy học vì sợ tốn tiền. Còn
ba của em ấy dầu không ở chung nhưng vẫn hứa sẽ cố gắng lo cho em đi học tới
nơi tới chốn.
-
Sức học của Như An cũng khá, có khả năng đậu đại học mà!
-
Vì biết hoàn cảnh nhà em ấy, nên đầu năm em đã liên hệ giáo viên môn Lý dạy
thêm cho em ấy miễn phí. Môn Hóa Như An đã học khá rồi, với lại em ấy không thi
đại học môn Hóa. Vậy mà em ấy lại đóng tiền học thêm cả môn Hóa nữa. Em mới hỏi
lý do thì em ấy bảo phần học phí này mình tự lo được. Em ấy đi học là để giúp
bạn hiểu bài, chứ không phải học cho mình.
-
Chuyện này thì anh mới được biết.
-
Bởi vậy anh coi Như An có kỳ cục không? Em cũng không chắc em ấy sẽ thi đậu đại
học nếu cứ tiếp tục không có chính kiến, cứ mơ mộng và làm chuyện bao đồng như
thế.
Vì
vậy thầy Nguyên chưa trả lời Như An ngay về đề nghị cùng hát song ca với nó.
Thầy dò trên mạng thì biết được rằng bài hát Ước mơ ngọt ngào là
một bài hát về mùa xuân, có nội dung hướng về một cái Tết sum họp, đoàn viên
cho tất cả mọi người trong gia đình. Giai điệu cũng khá nhẹ nhàng, sâu lắng,
làm nôn nao lòng người trong dịp năm mới sắp đến. Thế là thầy liền tập ngay bài
hát đó để chuẩn bị cho ngày mai.
Sáng
hôm đó khi đến chỗ hẹn, thầy thấy Hải và Huyền Trân đã có mặt. Hai đứa cùng
diện đồ đôi màu xanh da trời. Vậy là nhà Hải đã cho phép nó đi với lớp khi có
thầy cô đi cùng. Tất cả lên xe vừa chưa ấm chỗ thì Băng Tâm đã chạy lòng vòng
bán tờ dò lô-tô với giá một ngàn đồng một tấm. Thầy Nguyên rất không thích mấy
chuyện liên quan đến bài bạc ăn tiền, nên thầy ra góc sau ngồi để cho tụi nó
chơi vui vẻ. Nhưng vì một lý do nào đó không rõ mà trò lô-tô đã không diễn ra,
đến cả lúc về cũng không chơi được nên khi sắp đến nhà Băng Tâm đành trả lại
tiền đã thu của những người mua lúc sáng.
Thay
vào đó, chúng bắt đầu những tiết mục văn nghệ và trò chơi sinh hoạt. Không khí
trên xe thật vui, thật hào hứng dù chỉ có một cái mi-cro phát qua loa cầm tay
và một cây ghi-ta thùng tiếng được, tiếng mất. Thầy Nguyên cũng đã bước lên
“sân khấu” và gọi Như An lên cùng hát bài Ước mơ ngọt ngào tặng
cả lớp: “Mùa xuân đến, xinh tươi trời
mây, nhà nhà đều sum vầy. Đào tươi thắm, mai vàng khoe sắc đón xuân. Nụ cười
tươi thiết tha, niềm vui trong ánh mắt. Một mùa xuân ấm êm gia đình, gió đưa xa
lời hát…” Không ai bảo ai, mỗi người đều chạnh lòng trong bầu không khí
xuân lãng mạn và mơ về một cái Tết đoàn viên, một cái Tết có đầy đủ cha, mẹ,
anh chị em dù trong những ngày qua phải đi xa, bôn ba vì cuộc sống mà không thể
ở được bên nhau. Nhất là Như An, ước mơ ngọt ngào và đơn giản với tất cả mọi
người nhưng sao năm nay thật xa xỉ và xa vời đối với nó quá...
Chưa
đến tám giờ sáng thì tất cả đã đến nơi. Resort nơi lớp sinh hoạt nằm bên một
bãi biển vắng vẻ với hàng cây dương xanh mướt và những cái chòi lá màu nâu sẫm
dưới ánh mặt trời dịu nhẹ trong những ngày giáp Tết. Nhìn ra phía xa là những
hòn đá to chất chồng lên nhau bị những con sóng to vỗ mạnh vào làm bọt nước bắn
lên tung tóe. Phía bên trái là bãi cát phẳng lặng với những chiếc dù sặc sỡ bên
cạnh mấy cái xích đu làm bằng lốp xe cũ được sơn đủ màu không kém.
Có
lẽ vì cận Tết nên cũng ít người đi du lịch, vì thế lớp chọn được những chòi đẹp
nhất, có khoảng trống để sinh hoạt và vui chơi. Sau khi thu xếp đồ đạc, tất cả
cùng ăn sáng bằng bánh mì và chả lụa mang theo. Xong xuôi, tất cả phải thay đồ
thể dục đã chuẩn bị sẵn, theo như lời dặn của cô Cẩm Ly trước lúc ra đi, để
tiến ra bãi biển tham gia các trò chơi vận động.
Hùng
và Hải tổ chức cho bốn tổ thi đua trò chơi. Trò thứ nhất là bịt mắt bắt bướm.
Bốn bạn nam của bốn tổ sẽ đứng ở những chỗ cố định, và được dán những con bướm
bằng giấy lên nhiều vị trí trên người. Mỗi tổ cử ra một bạn nữ bị bịt mắt bằng
khăn và phải di chuyển từ xa đến mục tiêu của tổ mình và bắt hết những con bướm
đã được dán. Tất cả thành viên còn lại chỉ được dùng lời nói để hướng dẫn người
chơi của tổ mình. Không biết tổ của Cẩm Hằng hướng dẫn thể nào mà bạn nữ đi ra
hướng biển, trong khi bạn nam thì đứng ở phía trong này. Gió thổi mạnh cũng làm
cho trò chơi thêm phần hấp dẫn. Những tiếng cười, những tiếng la, tất cả đã làm
cho những lo âu, mệt mỏi, buồn phiền như những chú bướm bằng giấy màu tím đều
bị thổi bay đến một nơi chân trời góc biển nào đó mà không ai có thể tìm lại
được.
Tiếp
tục là những trò chơi tập thể như đập bong bóng, đua thuyền... “Tuổi thơ bên nhau cho ta vô tư với bao mơ
mộng, biết bao tháng ngày bạn kề bên sớt chia.” Tuổi thơ thần tiên cho
mỗi chúng ta bao nhiêu kỷ niệm yêu thương dầu buồn, dầu vui. Cho dù sau này khi
đã rời xa nó, chúng ta cũng không thể nào quên được những giấc mơ hồn nhiên,
những hy vọng mà chúng ta đã thả bay lên trời. Chỉ tiếc một điều, tuổi thần
tiên là một nơi chốn duy nhất mà một khi đã rời đi, chúng ta không bao giờ có
thể trở về đó được nữa.
Khi
ra về cả lớp cùng tham quan Bạch Dinh, một công trình kiến trúc của toàn quyền
Pháp cách đây gần một trăm năm, thì có sự cố xảy ra.
-
Tất cả tập trung chụp chung nhau một tấm hình nào! - Cô Cẩm Ly gọi.
Chụp
xong một kiểu, mọi người đề nghị đổi kiểu khác.
Đang
ở tư thế ngồi của một cầu thủ bóng đá, thầy Nguyên tung hai chân duỗi ra phía
trước. Một cảnh tượng vô cùng nghệ thuật đã diễn ra trước mắt mọi người: chiếc
giày vẫn còn trong chân thầy Nguyên, nhưng cái đế giày thì cất cánh bay theo
một vòng cầu rồi từ từ hạ xuống đất. Mọi con mắt đổ dồn về phía thầy, những lời
bình phẩm, rồi điện thoại chụp hình lia lịa làm thầy có cảm giác vô cùng xấu hổ
như một lần các khán giả hô to “xuống đi, xuống đi!” lúc thầy quên hết lời hát
khi đang trình diễn văn nghệ trong một đêm cắm trại.
Sau
phút bàng hoàng, thầy Nguyên cúi xuống lột luôn hai chiếc giày và chỉ mang vớ
đi về cho đến chợ Bà Rịa. Nhờ hành động này mà sau đó tấm ảnh thầy mang vớ đi
xuống núi đã được cô Cẩm Ly nhận xét là ảnh của “người đàn ông tự tin nhất
năm.”
Khi
ghé chợ Bà Rịa, thầy Nguyên vào siêu thị để mua đôi dép. Lần này thì sự cố xảy
ra với tụi học trò.
Trước
chợ Bà Rịa có những người bán một loại trái cây lạ rất ư là bắt mắt: màu xanh
óng, quả to tròn, bóng bẩy, ăn có vị ngọt ngọt chua chua rất hấp dẫn. Người bán
cho biết đó là “táo ổi”, đặc sản của vùng Bà Rịa này. Những người có đi du lịch
nhiều thì chắc phải biết rằng đây không chỉ là “đặc sản” của Bà Rịa mà còn là
của Đà Lạt, Nha Trang và một số điểm du lịch khác.
Sau
khi được cho ăn thử thì tụi nó cả trai lẫn gái đều tranh nhau để mua “táo ổi”
về làm quà cho gia đình. Với giá hai mươi lăm ngàn một ký thì quả là không đắt
cho loại quả mà đến gần mười tám tuổi chúng mới có dịp nếm thử này, nên chẳng
đứa nào tiếc tiền cả. Cẩm Hằng cũng cố chen vào mua cho được hai ký.
Lúc
thầy Nguyên quay lại thì thấy Cẩm Hằng vừa cân xong bịch “táo ổi”. Thực ra đây là ổi, chứ
không phải là táo. Ổi được bào vỏ, ngâm phẩm màu cho bắt mắt, ngâm hàn the cho
giòn, và ngâm đường hóa học cho ngọt thêm. Vì phải trải qua nhiều công đoạn chế
biến như thế nên từ một ký ổi chưa đến mười ngàn đồng, nó biến thành “táo ổi”với giá đắt hơn gấp đôi. Nhìn
tụi nó háo hức, thầy Nguyên mới thấy thông cảm cho nàng Bạch Tuyết trong câu
chuyện cổ tích xưa kia đã không ngại ngần cắn lấy quả táo độc nửa đỏ nửa xanh.
Thầy
Nguyên nói nhỏ cho tụi nó biết sự thật, và Cẩm Hằng lật đật chạy lại chỗ người
bán ổi ngâm - lúc đó vẫn còn Băng Tâm và một số bạn khác đang lựa ổi. Chẳng
biết nó nói gì, làm gì mà lúc sau quay lại xe, bịch “táo ổi”trên tay nó đã không còn.
Về
đến trường, lúc xuống xe thầy Nguyên mới nói đùa với nó:
-
Em cho thầy xin một trái “táo ổi”với.
-
Em trả lại hết rồi ạ! Cẩm Hằng trả lời.
Thật
không thể tin được! Có ai mua đồ mà trả lại được bao giờ, huống gì là mua “táo ổi”. Người ta bán được người ta
mừng muốn chết, ai lại thu về và trả lại tiền một cách dễ dàng như vậy? Chắc là
nó bán lại cho Băng Tâm, vì nó sợ ăn “táo
ổi”vào sẽ không thể cao lên được nữa.
Vậy
mà hôm sau Cẩm Hằng lại còn trêu chọc Băng Tâm trên Facebook. Chia sẻ một trang
báo mạng có bài cảnh giác về loại ổi ngâm hóa chất này, nó còm-men bên dưới:
-
Bạn Băng Tâm mua được mấy kí dzạ?
Đến
nước này thì thầy Nguyên thấy nó cũng lém lỉnh y hệt như Minh Hằng. Và thầy bắt
đầu có một quyết định.
12. NHỮNG TIN NHẮN CÔ ĐƠN
Kể
từ hôm đó, thầy Nguyên quyết định sẽ chọn Cẩm Hằng làm người thể hiện ca khúc
mà thầy mới sáng tác. Việc thầy chọn nó ngoài vấn đề chuyên môn ra thì còn một
lý do khác hoàn toàn thiên về cảm xúc: Cẩm Hằng đã làm sống lại trong Nguyên
một hình bóng mà đã từ lâu thầy tưởng như đã bị chôn chặt tận đáy lòng.
Sáng
mồng một Tết, Nguyên dậy sớm để vào Facebook để gửi lời chúc Tết cho bạn bè
trước khi cùng gia đình đi thăm nội ngoại. Có lẽ đêm qua ai cũng đón giao thừa
khá kỹ nên đến sáu giờ sáng mà vẫn chưa thấy một ai online, ngoại trừ nick của
Cẩm Hằng vẫn lóe lên một màu xanh đầy hy vọng.
-
Chào buổi sáng! - Thầy Nguyên mở lời với tâm trạng đầy phấn khởi. Thầy vừa viết
xong một bài thơ chúc xuân và đăng lên tường nhà để gửi gắm những lời chúc hạnh
phúc và bình an đến cho mọi người.
Không
có dấu hiệu gì từ phía Cẩm Hằng. Thầy Nguyên nhớ lại lần trước, có một lúc thầy
quyết định từ giã Facebook cũng là vì nó không muốn trò chuyện với thầy nữa.
Những lúc gần đây thầy có linh cảm rằng Cẩm Hằng tránh không trò chuyện với
mình. Dường như nó cảm nhận ra sự thay đổi trong cách cư xử từ phía thầy thì
phải. Thật ra kể từ hôm sinh nhật, thầy đã bắt đầu chú ý đến Cẩm Hằng hơn, tìm
hiểu về nó nhiều hơn, và quan tâm đến việc học của nó hơn. Tuy rằng Cẩm Hằng
gợi cho thầy nhớ lại một người đặc biệt trong quá khứ, nhưng thầy rất nghiêm
túc và rõ ràng: thầy quan tâm nó như quan tâm đến một đứa học trò, một người
em, một người cháu của thầy - mặc dầu có phần ưu ái hơn những đứa học trò khác.
Suy cho cùng, không thể bắt người giáo viên đối xử với mọi học trò đều như
nhau.
Thầy
Nguyên cảm thấy rất buồn vì sau hơn ba mươi phút, vẫn chưa nhận được hồi âm.
Cẩm Hằng đã tắt máy và cũng không thèm trả lời, chứ đừng nói đến việc chúc thầy
một câu xã giao như một số học sinh khác đã làm ngay từ khi bắt đầu ngày mới.
Một lần nữa thầy tự hứa với lòng rằng sẽ không bao giờ nhắn tin cho nó trước
nữa, bất cứ vì lý do gì, bởi vì thầy đã từng đọc ở đâu đó một lời khuyên: “Nếu bạn nhắn tin cho một người nhưng người
đó không trả lời, hoặc rất lâu sau mới có hồi đáp thì hãy biết rằng người ấy
không thích trò chuyện với bạn hoặc không xem bạn là quan trọng.”
Chiều
hôm đó thầy mở điện thoại ra để tải một bài nhạc thì nhận được tin nhắn muộn
màng của nó:
-
Thầy năm mới ạ!
-
Ừm!
-
Thầy đi đâu chơi chưa thầy?
-
Đi thăm bà con thôi, còn em?
-
Dạ đi với gia đình ạ.
Cẩm
Hằng chia sẻ lên tường nhà những tấm hình mà nó vừa chụp trong chuyến du lịch
ngày hôm đó. Thầy Nguyên vào xem và nhận xét qua tin nhắn:
-
Hình đẹp!
Cẩm
Hằng làm biểu tượng nhăn mặt. Cái kiểu ta không thích được thầy khen đó mà:
-
Thấy ghê thầy ơi!
Thầy
Nguyên lại một lần nữa vào xem lại từng bức ảnh. Chọn một tấm ưng ý nhất, thầy
nhấn nút like vào đó, rồi tiếp tục tải nhạc.
Một
lúc sau quay lại, những tấm hình vừa đưa lên của Cẩm Hằng đã được nó gỡ xuống
hết. Thầy Nguyên chắc chắn rằng không phải vì hình xấu, nhưng lý do chính xác
thì chỉ có người trong cuộc mới biết mà thôi.
Tuy
nhiên, thầy Nguyên biết mình sẽ không dừng bước trong việc chinh phục cô ca sĩ
cho bài hát của mình, mặc dầu thầy cũng không chắc giọng của Cẩm Hằng có phù
hợp với bài hát hay không nữa.
Lúc
này học sinh đứa nào cũng tỏ ra khá bận rộn với việc học vì kể từ sau Tết nhà
trường đã cho khối mười hai đăng ký học ôn thêm môn mà mình chọn để thi quốc
gia, ngoài ba môn bắt buộc như đã thông báo. Đã đến kỳ thi giữa học kỳ hai, và
sáng thứ Bảy là giờ thi môn Toán.
Tối
hôm đó, thầy Nguyên một lần nữa vi phạm lời tự hứa của mình khi chủ động gửi
tin nhắn cho Cẩm Hằng:
-
Cẩm Hằng sáng làm bài thế nào rồi em?
Vẫn
là sự im lặng đến đáng sợ. Thầy Nguyên cảm thấy bị tổn thương hơn bao giờ hết.
Càng nghĩ thầy càng thấy mình thật là mất mặt. Người ta thường nói: “quá tam ba
bận.” Mọi việc đều có giới hạn của nó. Thu hết ý chí và sức lực còn lại, thầy
vào phần cài đặt và điền tên tài khoản của Cẩm Hằng vào danh sách tắt chat để
nó và thầy không bao giờ còn có thể trò chuyện trực tiếp với nhau được nữa -
một điều mà thầy chưa từng làm với bất cứ một ai kể từ ngày bắt đầu chơi Facebook.
13. SỰ LỰA CHỌN SỐ HAI
Nhưng
có một điều thầy Nguyên vẫn tiếp tục muốn thử, đó là thuyết phục Cẩm Hằng thu
âm bài hát mới để thầy làm một video clip tặng cho lớp 12A2 nhân ngày tụi nó ra
trường. Vì không thể trò chuyện qua Facebook với Cẩm Hằng, nên cách duy nhất
giờ đây mà thầy có thể dùng là nói chuyện với nó ngoài đời thực.
Nói
chuyện với Cẩm Hằng trên mạng còn dễ, vì dầu cho không nhận được câu trả lời
thì thầy vẫn có thể nói lên được điều mình muốn nói. Còn ở bên ngoài, thật khó
mà hẹn gặp riêng được nó để nói chuyện. Những lúc giải lao thì nó cứ ngồi trong
lớp không khi nào ra ngoài, còn lúc hết giờ thì thầy vừa xuống tới phòng giáo
viên cất đồ dùng rồi quay ra cổng thì nó đã biến mất không thấy tăm hơi. Thầy
Nguyên không thể nói chuyện với nó trước mặt nhiều người, vì thầy muốn giữ bí
mật cho giọng hát đặc biệt mà thầy đã phát hiện, và cũng muốn tạo bất ngờ cho
lớp về bài hát sẽ được tung ra vào dịp tụi nó tổng kết năm học.
Ngày
kỷ niệm thành lập Đoàn đã đến và học sinh khối 12 đang tất bật chuẩn bị hồ sơ
để đăng ký vào những ngôi trường mà chúng yêu thích. Vậy mà kế hoạch phát hành
bài hát mới của thầy Nguyên vẫn chưa hoàn tất. Thầy đã ghi nhạc và lời ra bản
nhạc sheet, cũng đã tạo ra phần nhạc nền và thu âm giọng nam bằng chính giọng
của thầy. Dĩ nhiên nó không được hay, nhưng khi nghe lại thầy thấy cũng tạm
được vì những học sinh nam lớp 12A2 nếu hát cũng chẳng hơn chút nào. Chỉ còn
thiếu phần giọng nữ mà thầy xem Cẩm Hằng là lựa chọn đầu tiên thì vẫn chưa được
xúc tiến.
Ngày
đầu tháng tư, thầy Nguyên gặp may vì hôm nay khi trên đường về nhà thì thấy Cẩm
Hằng đang loay hoay với chiếc xe đạp đang bị tuột xích. Mặt đường nóng như đổ
lửa và xung quanh nó chẳng có một ai vì tụi học sinh đã vội vàng về nhà để ăn
cơm, nghỉ ngơi để chiều lại tiếp tục học những giờ trái buổi. Thầy Nguyên dừng
xe lại và khi thầy còn chưa kịp phản ứng thì Cẩm Hằng đã nhanh nhảu:
-
Thầy gắn giùm em đi ạ.
Một
lời nói dịu dàng có thể làm xóa tan đi bao giận hờn chất chứa. Chỉ bằng một
động tác nhanh gọn, thầy Nguyên đã làm cho bánh răng quay trở lại bình thường.
-
Em cảm ơn thầy rất nhiều.
Cẩm
Hằng đeo khẩu trang vào, mặc chiếc áo khoác màu vàng chanh quen thuộc, rồi định
lên xe ra về thì thầy Nguyên gọi giật lại:
-
Cẩm Hằng ơi, chiều nay sau giờ học cho thầy gặp một tí nha!
Nói
chuyện trực tiếp là cách giao tiếp ít gây ra hiểu lầm hơn là giao tiếp trên
mạng Internet. Hễ đồng ý hoặc không đồng ý thì cũng phải trả lời ngay, chứ
không thể im lặng như thể không nhận được tin - thầy Nguyên vẫn còn cay vì
những lần Cẩm Hằng làm lơ những tin nhắn hỏi thăm mà thầy gửi nó lúc trước.
Cẩm
Hằng nhăn mặt tỏ ra khó chịu, dường như nó không hài lòng:
-
Có gì thì thầy nói tại đây luôn đi ạ!
-
Chuyện là thầy muốn nhờ em một việc, cũng hơi dài dòng đó. Mà bây giờ trưa
nắng, thôi em về để chiều còn đi học tăng giờ nữa! - Thầy Nguyên cố gắng phân
trần.
-
Vậy sau tiết cuối em ở lại chờ thầy trên lớp.
Cẩm
Hằng đạp xe đi rồi mà Nguyên còn vẫn không tin được rằng có thể dễ dàng hẹn nói
chuyện với nó như vậy. Chiều hôm đó không có giờ dạy, nhưng thầy cũng vào
trường với mục đích nói chuyện với Cẩm Hằng về việc bài hát. Trống vừa báo hết
giờ thì thầy vội lên trên phòng học của lớp 12A2. Thầy đứng bên lan can trước cửa
lớp chờ từng học sinh bước ra, nhưng chẳng thấy bóng dáng của Cẩm Hằng ở đâu
hết. Khi học sinh cuối cùng ra khỏi lớp, thầy Nguyên bước vào nhìn lên góc bảng
thì thấy như sau:
Lớp
12A2. Sĩ số 43. Nữ 31. Vắng 1: Cẩm Hằng (P)
Hôm
nay là ngày cá tháng tư. Vào ngày này mọi người trên thế giới có thể nói dối,
nói khoác với nhau mà không sợ ai đó giận. Người ta cho rằng ngày này bắt nguồn
từ việc Henry IV, vua nước Pháp đã gửi thư cho một cô gái mười sáu tuổi, không
rõ tên, bí mật hẹn hò trong một lâu đài. Khi Henry đến nơi hẹn, đã ngạc nhiên
khi người chào đón ông lại là hoàng hậu Marie de Medici, vợ ông còn khiêm tốn
cảm ơn ông vì ông đã theo lời mời của bà để đến dự dạ vũ vui nhộn.
Ở
nước Anh, người ta gọi những người bị lừa là thằng ngốc (fool), còn ở
bên Scotland, người ta gọi nạn nhân bằng một danh từ có phần mỹ miều hơn: chim
cúc cu (gowk). Chẳng biết Cẩm Hằng đang thích chí gọi thầy bằng mỹ từ
gì, nhưng thầy Nguyên không nghĩ rằng ngày cá tháng tư này nên được áp dụng tại
Việt Nam. Người Việt vốn dĩ thật thà, và không cần phải du nhập một ngày nói
dối - dầu cho nó có vô hại đi chăng nữa.
Nhưng
đến thứ Hai tuần sau, thầy Nguyên vào lớp vẫn không thấy Cẩm Hằng đi học. Thầy
hỏi lớp trưởng Hải:
-
Em có biết lý do bạn Cẩm Hằng nghỉ học không?
-
Thưa thầy, trưa thứ Sáu bạn ấy bị sốt nặng và bác sĩ bảo phải cắt amidan. Bạn
ấy vẫn đang nằm ở bệnh viện nên xin nghỉ học đến hết tuần này ạ.
Thầy
Nguyên biết rằng sau khi cắt amidan, người bệnh cần kiêng nói chuyện to từ hai
đến ba ngày, sau đó tập phát âm bằng cách nói nhẹ nhàng. Không biết bao giờ thì
Cẩm Hằng mới có thể nói chuyện bình thường, chứ đừng nói đến việc tập hát và
ghi âm ca khúc mà thầy muốn nhờ nó.
Trong
lòng thầy Nguyên cảm thấy hối tiếc vì đã nghĩ xấu, nghi oan cho Cẩm Hằng rằng
nó cố ý lừa gạt thầy, cho thầy leo cây. Vậy còn những lần nó không trả lời tin
nhắn? Cũng có thể nó có một lý do riêng nào đó chứ chưa hẳn là tại nó xem
thường thầy. Rõ ràng cả tháng qua thầy đã cấm chat tài khoản Facebook của nó,
và với một người thông minh như Cẩm Hằng thì không khó để nó phát hiện ra điều
này. Vậy mà nó vẫn cư xử với thầy bình thường, nó không hủy kết bạn với tài
khoản của thầy. Có khả năng những lần nó nhăn nhó khó chịu là do đau đớn vì
bệnh tật, chứ không phải là khó chịu vì những gì thầy làm cho nó.
Vậy
là cuối cùng thì Cẩm Hằng cũng đã từ chối lời mời ghi âm giọng nữ trong video
clip mới của thầy Nguyên, nhưng theo một kịch bản mà thầy không ngờ tới: nó
chưa từng được nghe lời đề nghị đó. Đây là một điều đáng tiếc cho thầy Nguyên,
nhưng cũng có thể là một sự may mắn cho thầy vì tránh được khả năng bị từ chối
trực tiếp trong trường hợp thầy có cơ hội để nói lời đề nghị đó ra. Dầu sau thì
Nguyên cũng phải nhanh chóng tìm cho được sự lựa chọn thứ hai cho giọng ca nữ,
vì thời gian không còn nhiều nữa. Ngẫm lại đúng là đời thầy luôn phải gắn bó
với sự lựa chọn thứ hai, và lần này, thầy tự nhủ rằng số hai chưa hẳn đã kém
hơn số một.
Thầy
Nguyên chợt nhớ có lần thầy nói với Như An về kế hoạch của bài hát. Như An vừa
khoe với thầy Nguyên là nó ghi âm bài hát Tâm sự cùng người lạ rồi
lưu lại trên Internet. Phải, Như An sẽ là sự lựa chọn tốt nhất trong những gì
thầy có được bây giờ - thầy Nguyên chợt lóe lên niềm hy vọng. Một ca sĩ thể
hiện bài hát chia tay này không những cần phải có giọng hát tốt, nhưng cũng cần
phải có những cảm xúc thật sự và một chút gì đó “mơ mộng” để làm cho bài hát
thấm sâu vào lòng thính giả - những học sinh cuối cấp đang chuẩn bị chia tay
nhau, xa rời mái trường và bước vào cuộc sống.
Thầy
nhất định sẽ mời được Như An.

