Cược cho anh thắng - Chương 10b
Kể từ ngày Hải đi, Duy chẳng dám ra biển lần nào. Anh rất sợ cái cảm xúc thê lương như hiện tại, nó xót xa giống như chưa từng quên đi, nhắc anh nhớ về từng đợt đớn đau trong quá khứ thảm khốc. Hải trẻ quá, cả một chặng đường dài phía trước biết bao nhiêu tươi đẹp vậy mà lại vội vàng dừng chân. Biển khơi bao là rộng lớn là vậy, dường như có thể ôm trọn được tất cả đau thương của đời người. Nhưng tất cả là giới hạn bao nhiêu, hay cứ vô bờ bến như người ta thường nói, và nỗi đau vẫn vô bờ bến không diễn tả được như vậy.Trước biển tâm tình Duy sẽ tệ hại lắm, trái tim tê tái chẳng còn biết đó là thứ cảm xúc gì. Gia đình tan nát chỉ còn lại một mảnh duy nhất là anh. Anh muốn lắm được một lần đoàn tụ, và hẳn một lần sẽ là mãi mãi. Nhưng lại không dám… anh chưa giúp ba rửa oan nhục, chưa tìm ra nguyên nhân cái chết của mẹ, và cả việc Hải đột ngột ra đi vậy. Tất cả như những ẩn số ép Duy phải gồng mình để tự tại được như Thanh nói.
Bằng chứng anh có được cũng đã tương đối, chỉ đợi đúng thời cơ để đánh tới là đối phương sẽ gục, nhưng lại chưa biết thời cơ đó là lúc nào. Duy chẳng phải người tốt đẹp gì, thay thiên hạ dẹp loạn anh không ham. Nhưng vùi dập nhân cách của ba anh, tước đi mạng sống của mẹ anh… thì Duy không thể tha thứ. Chẳng cần biết lương tâm họ có day dứt có hối hận hay không, nhưng chính tay anh sẽ khiến những con người giả nhân giả nghĩa ấy đứng trước vành móng ngựa, chịu sự trừng trị cho những tội lỗi đáng khinh kia.
- Anh từng nói tôi muốn ra đi, chỉ là không thể ra đi. Anh phát hiện ra hay là anh đồng cảm?
Duy nghiêng đầu nhìn sang khuôn mặt nhỏ nhắn ngồi quay lưng lại với thứ ánh sáng rực rỡ phía đô thị phồn hoa nhộn nhịp và xô bồ kia. Vậy mà ánh mắt ấy vẫn sáng rực trầm ngâm phân tích biểu cảm của Duy, anh tỏ vẻ thành thật:
- Phát hiện ra và đồng cảm. Thực ra hai chúng ta đều như nhau. Tưởng chừng như chẳng còn gì níu kéo, nhưng lại quá nhiều điều níu giữ lại. Vậy nên mới nói, hay là mình cứ kéo nhau lại đi.
Duy cố tình nói nửa đùa nửa thật cho không khí bớt căng thẳng. Đôi môi anh khẽ tạo một đường cong mờ nhạt, hoàn hảo che giấu đi cảm xúc của bản thân. Mỗi người đều có những khoảng lặng riêng của chính mình, có những khu vực chỉ dành cho một mình mình mà thôi. Cô luôn tôn trọng những điều riêng tư đó, nên chẳng cố tìm tòi làm gì. Chỉ là bỗng trào lên một ý muốn… san sẻ cùng ánh mắt u sầu, có phần mất phương hướng và tuyệt vọng kia. Đúng là Duy đã che giấu rất thành công cảm xúc và suy nghĩ trong anh, khiến người đối diện luôn nghĩ anh bất cần và có một cuộc sống tự tại. Nhưng Thanh vẫn cảm nhận được, cuộc sống của Duy chưa bao giờ là dễ dàng như bề ngoài cả. Trong lòng anh là vô vàn đau đớn, sóng gió và trầm luân.
- Nếu như có thể, anh thật mong muốn chúng ta sẽ trở thành sợi dây để kéo đối phương ở lại và yêu thích cuộc sống này.
Đôi mắt thất thần của Duy vừa rồi bỗng dấy lên vài tia hi vọng rất nhỏ nhoi làm Thanh hơi choáng váng và hoảng loạn. Cô biết rõ bản thân mình không hề bài xích anh, cũng thật lòng nhìn thấy tình cảm của anh rồi. Nhưng để cùng anh tạo một sợi dây níu kéo thì cô chưa đủ dũng cảm và mạnh mẽ ấy. Nhận thấy sự phân vân trên nét mặt Thanh, Duy hài lòng thản nhiên quay mặt ra hướng biển khơi cuộn sóng nói:
- Ít nhất em cũng không từ chối anh. Đừng ép bản thân mình quá, anh chỉ muốn em sống thật thoải mái thôi. Bước đầu, chúng ta cứ yên lặng làm những người bạn tri kỷ của nhau đi. Tuy với em anh không muốn chậm trễ giây phút nào nhưng với em anh luôn có thời gian để chờ đợi. Cứ bình tĩnh bên cạnh anh là cảm ơn em lắm rồi.
Sau đó Duy quay sang nở một nụ cười với Thanh, không hề rạng rỡ hay chói chang, mà là một nụ cười hiền lành rất an nhiên, thêm chút khí chất chững chạc và điềm đạm. Duy dường như hiểu rõ sự rung động nhẹ nhàng này của Thanh, chưa đủ tạo nên một niềm tin sắt đá để cô dấn thân bước thêm một bước. Thanh là người tổn thương rất sâu, cô lại càng không phải người buông thả gặp dịp thì chơi. Nên lẽ dĩ nhiên cô cần một tình cảm chắc chắn, ít nhất có thể hiểu và cho Thanh một chỗ dựa mà cô cần. Không sao, Duy biết rõ vị trí của mình hiện tại ở đâu. Anh sẵn sàng cố gắng và để Thanh có thời gian nghỉ ngơi sau một trận chiến dày vò miệt mài không ngừng nghỉ ấy. Chỉ cần cô biết khi nào nhìn sang bên cạnh cũng có anh đứng đó là được.
Thanh hướng ánh mắt ra phía con sóng bạc đầu đang ầm ầm xô lại, trong lòng thì yên bình đến lạ. Cô hiểu rất rõ ý Duy nói, anh chàng này lúc nào cũng trực tiếp như vậy, không cần quá hoa mỹ và vòng vèo. Có lẽ cô thích cách nói chuyện tự nhiên mà lại cực kì tinh tế như thế. Hoặc giả bởi vì anh cho cô thấy, cuộc đời này chẳng có gì quá quan trọng với anh nữa nên nếu đã dành tình cảm cho cô, anh còn có thể vì cô nhiều hơn hiện giờ rất nhiều, rất nhiều nữa. Cái cô cần là thời gian và sự chân thành, thì anh có dư thời gian và đủ chân thành đó cho cô.
Khi hai người về tới khách sạn, đứng lấy thẻ phòng Duy mới hỏi Thanh:
- Ngày mai em muốn trở về chưa? Hay còn định đi Vinpearl nữa?
Thanh nghiêng đầu nhìn khuôn mặt chờ đợi của Duy, cô bỗng cảm thấy nuối tiếc thời gian yên bình này quá. Quay trở về là chồng chất công việc và chồng chéo cảm xúc. Hay là cứ cùng anh trải qua cuộc sống êm ả này thêm một ngày đi…
- Ngày mai bảy giờ ba mươi mình đi taxi tới đó nhé. Đi sớm một chút cho chơi được nhiều. Anh trả tiền taxi tôi trả tiền cáp treo nhá.
Nói xong Thanh nhận chìa khóa trước và đi lên phòng để lại Duy còn hơi ngơ ngẩn phân tích dữ liệu. Vậy sẽ không còn là anh đi sau Thanh nữa, hiên ngang đi cùng cô rồi cơ đấy. Biến chuyển bất ngờ và nhanh chóng này khiến anh hơi chao đảo. Vội định hình lại chạy theo hỏi Thanh:
- Vậy em muốn ăn gì nào? Ngày mai bảy giờ gặp nhau đi ăn sáng uống cà phê xong thì mình đi được không? Anh mời.
- Cũng được. Ngủ ngon nhé!
Tuy thản nhiên đóng cửa phòng lại, nhưng trong lòng Thanh thì hỗn loạn, hai tay ôm lấy mặt nóng bừng. Cô tựa lưng vào cánh cửa hít thở mấy hơi để bản thân bình tĩnh lại. Cái cảm giác gì mà lạ lẫm thế này…
Có vẻ Duy cũng không khá hơn là mấy, anh vẫn còn ngần ngừ, cười tủm tỉm đứng nghiêng người tựa vào cánh cửa phòng Thanh. Mắt thì không rời con số mười hai trước mặt. Hay thật, đúng là chỉ cô gái này mới có thể khiến anh bộc phát mấy hành động ngây ngốc ngớ ngẩn, như hiện tại chẳng hạn này. Đến cả mười phút trôi qua, Duy mới lấy một tay xoa xoa phía sau gáy mình, một tay vẫn xỏ trong túi quần, ánh mắt tràn ngập ý cười không rõ là lướt qua cánh cửa hay con số mười hai thêm lần nữa. Sau đó hai tay mới cho lại vào túi quần, vừa huýt sáo vừa về phòng mười lăm của mình.
Hôm sau, bảy giờ năm phút mở cửa ra Thanh đã thấy Duy tươi tỉnh đứng đợi mình, hai người y hẹn đi ăn sáng uống cà phê sau đó mới gọi taxi tới đón đi. Tuy lúc đầu không khí có vẻ hơi ‘e lệ’ nhưng chỉ bắt đầu ngôi vào cáp treo một cái là hai người thi nhau chọc cười đối phương, nên không gian dù chật hẹp cũng đã thoải mái hơn rất nhiều. Duy lăm lăm chiếc Canon trên tay, chụp Thanh mọi lúc mọi nơi khiến cô phải chiến đấu hết mình để giành lấy máy ảnh, hăm hở xóa hết mấy cái mang tính chất ‘dìm hàng’ đi.
Thanh rủ rê Duy chơi mấy trò cảm giác mạnh, bắn súng xem phim kinh dị đủ cả. Chỉ thiếu vài cái trò nằm úp lên ván, dốc ngược đầu xuống, thả người trên cầu trượt dài loằng ngoằng, đâm mặt vào hồ hơi bên dưới là Thanh không dám dính líu. Phương châm sống hiện tại của cô là biết mình biết ta, không nên vùi dập bản thân bằng yếu điểm của mình. Đang chơi vui vẻ tội gì mà xông vào nơi khó khăn thử thách, cứ đi đường bằng phẳng cho an toàn. Thanh nhìn đến khuôn mặt nghiêm túc của Duy, cầm khẩu AK nhựa ngắm vào màn hình giật giật mấy cái mà buôn cười tự nhủ, nếu cuộc đời cứ yên bình và vui vẻ như vậy, cô còn muốn hưởng thụ nhiều lắm.
Hai người đi qua một cửa hàng đồ lưu niệm, nghĩ ngợi một chút Thanh liền kéo Duy vào cô nói:
- Anh đã tặng đồ cho tôi, tôi cũng nên mua gì đó đáp lễ chứ nhỉ?
- Em sòng phẳng như thế, vậy sao anh thích em bao nhiêu mà em không đáp lễ lại một chút?
Duy vừa hỏi vừa cười làm Thanh phải lừ mắt ‘cảnh cáo’ một cái, anh đành tỏ ra ngoan ngoan ‘biết thân biết phận’ cụp đuôi im lặng theo sau Thanh. Chịu đựng cảnh tượng bị Thanh cuốn hết chiếc khăn này chiếc áo nọ lên người mình, tròng hết chiếc kính màu đen đến chiếc kính màu đỏ lên mặt mình để chiêm ngưỡng. Thậm chí vòng cổ vòng tay gì cô cũng ướm thử cho anh hết khiến cả cửa hàng cứ tròn mắt nhìn hai người. Cuối cùng Thanh ôm một đống đồ có cả khăn, áo, vòng cổ vòng tay, hoa tai ra quầy tính tiền, nhưng lại nhìn về phía Duy, bày ra khuôn mặt đáng thương mà nói:
- Tiếc quá, tôi chẳng thấy có đồ nào ở đây phù hợp với khí chất của anh cả.
Duy chỉ đành thở dài hai tay túi to túi nhỏ mà chẳng có túi nào của mình, mặt thì buồn xo vẫn phải làm như tươi tỉnh hiên ngang bước ra ngoài cửa.
Thanh tủm tỉm đi theo phía sau, được vài bước Duy lại cho ý kiến:
- Anh lao động vất vả, em mời anh ăn chút đi. Sau đó tìm phòng nghỉ ngơi đợi đến tối xem nhạc nước xong thì trở lại thành phố nhé.
- Cũng được.
Nhưng ăn xong Thanh lại tiếp tục kéo Duy đi vào khu thủy cung. Thanh chạy không biết mệt, chiếc mũ rộng vành màu vàng nhạt cứ nhảy nhót trong tầm nhìn của Phong khiến anh tủm tỉm mãi không thôi. Ngắm ngía chán chê các loại san hô đẹp đẽ và đủ loài cá sặc sỡ nhiều màu sắc và hình thù dưới đáy đại dương rồi Thanh mới chịu ra ngoài. Lúc này hai người có thể thong thả vừa đi uống nước, chơi đùa rồi tranh thủ xem cá heo biểu diễn. Ngồi cạnh cô gái luôn tươi cười không ngớt làm Duy cũng cảm thấy cuộc sống này tràn ngập ý nghĩa hơn.
Hai người dù mệt lả nhưng vẫn tha thêm một đống đồ ăn vặt di chuyển vào chỗ sân khấu nhạc nước chọn một chỗ ngồi tương đối thuận lợi để chờ đợi. Đúng bảy giờ, tất cả đèn tắt đi, màn đêm tối đen bắt đầu cho thứ ánh sáng kì diệu. Thanh ồ lên bởi sự kết hợp hoàn hảo cùng hiệu ứng chuyển động độc đáo của âm thanh, ánh sáng, lửa và nước tạo nên mà biểu diễn nghệ thuật lung linh đầy màu sắc. Bản hòa tấu của tổ hợp lửa, nước, ánh sáng và âm nhạc này chính là độc đáo nhất, chinh phục tất cả các vị khách khó tính. Riêng Duy thì bị cô gái xinh đẹp ngồi cạnh mình thu hút đến nỗi mọi thứ xung quanh đều không ảnh hưởng gì tới anh. Duy vô thức bị chính những ngữ điệu và nét mặt trầm trồ của Thanh ẩn hiện dưới thứ ánh sáng lung linh kia phản chiếu lại mà rung động. Anh ngắm nhìn Thanh một cách thất thần, thậm chí kết thúc năm bài nhạc nước rồi mà vẫn chưa dứt ra được. Chỉ đến khi cả trái tim lẫn lí trí như bị giật mình một cái bởi ánh mắt đen tròn mà sáng rõ của Thanh, manh theo luồng ánh sáng kì diệu cùng niềm vui chưa thuyên giảm kia chạm vào Duy mới tỉnh táo lại. Anh giả vờ nhìn lên phía sân khấu đã sáng đèn mà ngây ngẩn lại nghe thấy giọng Thanh dè dặt nói:
- Anh Duy này… Kết thúc rồi, mọi người cũng về cả rồi, chẳng lẽ anh còn muốn xem thêm một lần nữa?
Duy hơi luống cuống nhưng vẫn giả vờ trấn tĩnh đứng lên cười to:
- Ha ha, không có. Chúng ta đi ra thôi nếu không phải nghỉ lại đây một đêm đấy.
Nói rồi Duy giấu tâm tình trong bóng tối, một tay xách đống đồ, một tay nhẹ kéo Thanh đứng lên, đưa cô ra ngoài.
Hai người chầm chậm bước bên nhau chẳng nói năng gì đi ra đến cáp treo. Khi cáp treo đã chạy được một đoạn rồi Thanh mới lấy trong túi xách ra gói giấy nhỏ đưa đến trước mặt Duy. Duy nhận lấy, nhìn Thanh như để dò hỏi thì cô lại quay ra ngoài, mắt hướng sang phía ánh đèn uốn lượn phía xa của thành phố Nha Trang nhộn nhịp đẹp đẽ mà nói bâng quơ:
- Tặng anh đó, chỉ là thấy phù hợp thôi. Tất nhiên anh chẳng dùng để làm gì đâu, nhưng lưu niệm mà. Mở ra đi.
Phía dưới là biển đêm đen tối chẳng rõ đang êm đềm phẳng lặng hay giận dữ, bên trong cáp treo lơ lửng chỉ có cô và anh yên bình dưới ánh đèn neon nhẹ nhàng. Duy cúi nhìn tiếc túi giấy trong tay ghi địa chỉ “15/2 Hồng Bàng – Nha Trang”. Mở ra bên trong là một chiếc hộp gỗ màu nâu, trên nắp hộp khắc thủ công mấy hình hoa văn và dòng chữ nghệ thuật đẹp mắt:“Có duyên sẽ gặp. Có nợ sẽ tìm về. Đủ yêu thương mới có thể bên nhau!”
Duy xoay nhẹ, chiếc hộp liền bật mở, bên trong cũng chiếc bút gỗ nhưng là màu trắng, với những đường bọc vàng mảnh mai, dòng chữ “Thank You!”được khắc tinh tế và lấp lánh ở thân bút khiến Duy hơi sững sờ, xoay xoay chiếc bút máy xinh đẹp. Cáp treo vẫn đều đều chạy đưa hai người về gần với nơi phồn hoa đô thị, kết thúc chuyến đi êm đềm và vui vẻ. Thanh thôi nhìn khung cảnh tối đen làm nền cho những ánh đèn xinh đẹp lấp lánh kia, chuyển dời ánh mắt về khuôn mặt hơi đăm chiêu chẳng rõ tâm trạng gì của Duy. Gió biển len lỏi qua ô cửa sổ kéo xuống thấp tràn đầy vào khoang cáp treo, xoa dịu tâm tình Duy. Anh đặt chiếc bút lại chỗ cũ, xoay một vòng để đóng nắp hộp, ngón tay lướt qua hơi vuốt dòng chữ bên ngoài, nhìn lên khuôn mặt chờ đợi tín hiệu của Thanh. Vừa lúc cáp treo chuẩn bị vào điểm dừng anh liền vươn người về phía Thanh, nhắm mắt lại nhanh chóng và chuẩn xác đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, biểu thị sự tin tưởng trên trán Thanh:
- Cảm ơn em… đã giúp anh tìm được yên bình!
Sau đó anh xách hết mấy túi đồ, chỉ đợi cửa mở liền bước ra ngoài. Còn Thanh vẫn ngây ngẩn ngồi im đến nỗi anh phải vòng lại kéo cô ra ngoài cho cáp sau dừng bến. Thanh nhìn bàn tay anh nắm tay dắt cô đi vừa dịu dàng lại bao bọc, cả tấm lưng thẳng và rộng lớn của Duy nữa. Không biết người tinh tế như anh có nhận ra không, bởi chẳng phải chỉ có riêng anh cảm thấy yên bình đâu. Thật sự so với thời gian đã trải qua thì hai ngày này tâm tình cô an nhiên lắm. Đâu phải Thanh chưa từng du lịch đây đó, chẳng qua chưa có lần nào cảm xúc như lần này cả. Ngoại trừ giấc mơ ấy, còn lại cô thấy rất an toàn và yên bình khi có anh ở bên, hơn nữa thật sự là rất vui vẻ. Đây là những xúc cảm mới lạ, không biết cô đã từng được trải qua chưa. Hay đã từng biết đến nhưng lâu ngày quá mà lãng quên mất. Dù sao cô cũng muốn mình có thể được sống tiếp một cuộc sống thanh bình như vậy.
- Khi quay trở về… chúng ta thử hẹn hò xem nhé!
Giọng Thanh ấm áp hòa cùng gió biển, xen lẫn tiếng nhộn nhịp ồn ào, một đường chạm thẳng vào lý trí Duy. Anh sững người, tấm lưng tuy thẳng tắp nhưng tâm tình biến động như sóng biển ngoài kia, quay lại nhìn sâu vào ánh mắt chân thật của Thanh. Cô gái nhỏ mặt đỏ đến tận mang tai, mắt hạnh đen tròn đảo liên tục, nhưng vẫn vờ như điềm tĩnh lắm, tiếp tục phân tích rối rắm:
- Ý tôi là, chúng ta có vẻ hợp nhau trong mấy khoản chơi bời này… nên nếu rảnh rỗi, thì có thể hẹn nhau đi ăn uống… xem phim, nghe nhạc… hoặc vài việc tương tự… tôi thấy…
Một tay đang nắm tay Thanh của Duy được buông bỏ, vòng ra phía sau ôm lấy ngang vai Thanh kéo cô vào lòng mình. Tất cả mọi thứ ồn ào tấp nập kia đều không quan trọng gì, chỉ còn lại đây ngay lúc này là nhịp đập mạnh mẽ của hai trái tim. Hai con người trải qua nhiều biến cố và đau khổ, đồng điệu và chung nhịp với nhau. Hai con người từng đáng thương, tìm được yên bình và tự tại trong nhau. Hài hòa một cách đáng ngạc nhiên nhưng lại rất đáng được chờ mong và trân trọng!

