Phong Kiếm quyển 1 - Chương 02

Chương 2. Khí

“Một người
phàm thì sao chống lại phong ba của trời đất?” Sơn thần nói với Đằng Long.

Đứa trẻ nghe thấy
thì giật mình kinh hãi. Một đứa trẻ liệu có thấu hiểu hàm ý trong câu nói của
Sơn thần?

Đằng Long
hoàn toàn không hiểu, nhưng y cũng không giống với đa số đứa trẻ khác. Từ khi
được cứu Đằng Long đã thay đổi, y như được hồi sinh trở lại, trong lòng luôn muốn
được sống, sống để thấy cái thế giới bao la này, để nhìn cái khung cảnh mặt trời
mọc, xóm làng tràn ngập ánh sáng của sự sống.

“Xin ngài… Cầu
xin ngài hãy dạy con. Xin ngài để cho con có được mạnh mẽ như ngài vậy!” Đằng
Long quỳ sụp trước Sơn thần, mặt y cúi xuống sát đất.

“Ta chẳng qua
chỉ là người đi vân du. Có thể dạy ngươi điều gì chứ?” Sơn thần mỉm cười, ngài đỡ
Đằng Long đứng dậy. “Thôi được, dù sao sau này ngươi cũng theo ta nay đây mai
đó, dạy ngươi vài phép để ngươi phòng thân.”

Quay sang Như
Tranh, Sơn thần lại nói tiếp:

“Cả con nữa,
Như Tranh, chi bằng hai đứa cùng học đi.”

“Thật vậy ạ!
Nhưng con ngu dốt, sợ làm nhọc công lao của ông.” Như Tranh có chút e dè.

“Con chưa thử
thì làm sao biết được. Cứ quyết định như vậy đi, chúng ta sẽ bắt đầu từ sáng
mai.”

“Vâng, thưa
ông!”

Sáng hôm sau,
lại là một ngày có nắng. Đằng Long vẫn còn trong chăn ấm. Cả đêm hôm qua có lẽ
vui mừng phấn khích mà không ngủ được, lúc này y còn mơ màng thì bỗng nghe tiếng
ai đó đang gọi. Hình như là gọi tên của mình, Đằng Long nghĩ. Nhưng kệ, cứ ngủ
cái đã trời mới vừa sáng mà. Nhắm mắt một cái, tiếng gọi mỗi lúc một to và ngân
dài.

“Đằng… Long…”

Thôi chết! Âm
thanh hào sảng này là của Sơn thần. Hôm nay y quên điều gì chăng? À, đúng rồi,
hôm nay là ngày đầu tiên Sơn thần chỉ dạy. Ấy vậy mà bây giờ vẫn còn ngủ. Đằng
Long lấy hai chân đạp mạnh chiếc chăn đang đắp. Loạng choạng bước xuống khỏi
giường, Đằng Long bước ra ngoài cửa thì lại nghe thấy một tiếng đứt đoạn:

“Đằng…”

Sơn thần đang hắng giọng gọi liền thấy Đằng Long bước ra.
Ngay sau đó đánh cộp một cái. Đầu y đập mạnh vào chiếc cột nhà đau điếng. Lúc
này mắt y mới chịu mở to, Đằng Long nhìn thoáng đã thấy Sơn thần đang đứng ở
sân đối diện. Y bước xuống bậc thang rồi đi lại dần về phía Như Tranh.

“Nhà ngươi đập đầu vào cột mà vẫn chưa tỉnh à?” Như Tranh
nói. Tiếp đó là tiếng cười khúc khích của đứa bé gái.

Đằng Long biết nó đang cười nhạo mình, vì thế nên y dụi dụi
mắt cho tỉnh, giọng nói uể oải.

“Sơn… Sơn thần! Như Tranh!”

Đằng Long vừa mới dứt lời lập tức cảm thấy đau buốt bên đầu
gối phải.

“Tỉnh chưa?”

Một roi của Sơn thần quất mạnh vào chân khiến y tỉnh hẳn. Biết
mình sai, Đằng Long đi thẳng vào mái nhà bếp rồi rửa mặt mũi chân tay. Ngày đầu
tiên mà có thể bị trễ được chứ? Y vừa làm vừa nghĩ trong đầu. Một lúc sau thì
xong, Đằng Long bước ra đã thấy Sơn thần đang ngồi uy nghiêm trên tảng đá to,
Như Tranh ngồi ở phiến đá nhỏ hơn, đối diện cách Sơn thần chừng mười bước. Bên
cạnh đó còn một phiến đã khác, chắc mẩm là chỗ của y.

“Nhanh lên! Ông đang đợi ngươi đó!” Như Tranh có giọng nói
thật trong trẻo.

Đằng Long rảo bước nhanh tới, y ngồi đặt tay tì lên chiếc
bàn làm bằng đá tảng. Bây giờ thì đã tỉnh táo hoàn toàn, Đằng Long mở to mắt và
gióng tai lên nghe những điều Sơn thần sắp nói.

“Hai ngươi có biết, con người tới từ đâu không?” Sơn thần đặt
câu hỏi bằng giọng trầm mặc.

Đằng Long quay sang nhìn Như Tranh:

“Ngươi có biết không?”

“Ta không biết.” Như Tranh lắc lắc đầu trả lời.

“Ngươi còn không biết, thì làm sao ta biết?”

Đằng Long nghĩ Như Tranh ở với Sơn thần lâu như vậy, thể nào
nó cũng biết câu trả lời. Ai dè, Như Tranh cũng còn chẳng rõ. Bản thân y chẳng thể
lý giải nổi con người đến từ đâu. Hai đứa trẻ bỗng trở nên ngơ ngác.

“Vậy có biết con người có tự bao giờ không?”

Hai đứa trẻ vẫn im lặng. Sơn thần bèn đứng dậy, tay chỉ xuống
đất và nói:

“Con người… Ở dưới chân là đất, trên đầu ta và các ngươi là
một bầu trời lớn… cho nên…”

Đằng Long gãi đầu, y có vẻ không hiểu, tức thì Như Tranh lại
reo lên:

“A! Con biết, vậy là con người ở giữa trời và đất phải không
ạ?”

“Thông minh!”

Đằng Long nằm bò dài ra bàn, tay y để thõng, y có vẻ chán
không muốn học những thứ đâu đâu khó hiểu. Cái đó ai mà chẳng biết. Đằng Long
thầm nghĩ, câu trả lời của Như Tranh tầm thường thật, ai mà không biết điều đó
kia chứ?

Bỗng đét một cái đau nhói, Đằng Long lại ăn thêm một roi của
Sơn thần. Ngài thở dài, biết y học suông không được, bèn tiến đến giỏ thuốc ở
góc sân. Ngài nhặt lên một cây thuốc đã héo, lá ủ rũ tựa hồ được hái hôm qua. Sơn
thần tiến đến hai đứa trẻ, ngài cắm rễ cây ấy xuống đất và hỏi:

“Đằng Long! Ngươi nói xem cây này còn sống hay không?”

Đằng Long nhìn qua thấy lá héo úa nên khẳng định chắc nịch:

“Cây này đã héo, lại bị nhổ lên từ lâu, dù ngài có trồng nó
lại thì cũng không thể sống được. Nó đã chết rồi!”

“Còn Như Tranh thì sao?” Sơn thần gọi, như hiểu ý, Như Tranh
bước ra trước. Nó giơ tay trái với hai ngón trỏ và ngón giữa đặt lên trước miệng,
bàn tay phải nắm chặt lấy tay trái. Đằng Long cảm thấy kì lạ vì con bé cứ đứng
đó, đôi mắt nhắm nghiền. Y không biết được rằng, khi con người ta bất động thì
tựa hồ muốn cảm nhận xung quanh bằng một thứ khác chứ không phải giác quan
thông thường. Như Tranh tập trung tinh thần, hai đầu ngón tay bắt đầu xuất hiện
luồng khí xanh lục. Nó đưa ngón tay chỉ về phía cây thuốc đã định vị từ trước.

“Trị Dũ!”

Từ lúc luồng khí xanh xuất hiện Đằng Long đã thất kinh, giờ
đây Như Tranh còn làm cho luồng khí ấy bay vào cây thuốc. Nó làm cho cái cây từ
chỗ ủ rũ dần dần vươn thẳng lên, lá cây héo úa biến thành tươi tốt. Thật đúng
là kì diệu.

“Là gì… Là gì thế? Như Tranh. Dạy ta, dạy ta đi…” Đằng Long
nháo nhác.

Thấy Đằng Long với đôi mắt long lanh kinh ngạc, Như Tranh lại
khẽ cười khúc khích. Con bé không trả lời khiến Đằng Long quay ra hỏi Sơn thần:

“Làm sao mà cái cây ấy sống lại được thưa ngài? Luồng khí ấy
là gì vậy? Có phải cứ đứng im thế này, thế này thì làm cái cây sống lại phải
không?”

Đằng Long đứng nhổm dậy, y bắt chước giống hệt tư thế của
Như Tranh và hỏi dồn dập khiến tiếng cười khúc khích ngày càng rõ hơn.

“Để làm được thì ngươi phải biết về một thứ trước đã.” Sơn
thần lên tiếng.

Ngài biết chỉ có làm ví dụ, làm cho Đằng Long thấy tận mắt
thì y mới có đôi chút hứng thú. Vì thế mà ngài cho Như Tranh sử dụng Trị Dũ thuật.
Cây thuốc tuy đã héo úa nhưng nó vẫn chưa hẳn đã chết, sự sống của nó chỉ đang
mất dần mà thôi. Trị Dũ là thuật trị liệu giúp tăng cường sự sống. Chính ngài
đã dạy thuật này cho Như Tranh để nó cùng ngài rong ruổi chữa trị cho những người
dân bị bệnh biết bao ngày tháng. Nhưng không phải cứ học là biết dùng, đặc biệt
là Đằng Long.

“Đâu? Thứ đó ở đâu?”

Đằng Long ngó nghiêng ngang dọc, y mường tượng cái thứ ấy chắc
chắn quý lắm. Đại loại là một viên tiên đan hay một lọ thuốc tiên gì đó. Y chắc
mẩm Sơn thần sẽ cho mình uống cái đó rồi đột nhiên y trở sẽ thành người biết pháp
thuật.

“Nó không cầm được!”

Vậy thì chắc là nước rồi, hóa ra chỉ cần uống một ngụm nước
do chính Sơn thần chế ra thì sẽ có sức mạnh giống như ngài thôi. Đằng Long
nghĩ.

“Nó không ngửi được, cũng chẳng nghe thấy được.”

Cũng tốt, cái thứ ấy mà mùi hôi hay lại vị đắng thì y làm
sao chịu nổi.

“Nó cũng chẳng nhìn thấy được!”

“Hả?” Đằng Long há hốc mồm: “Không cầm nắm được, không ngửi
thấy, không nghe thấy cũng không nhìn thấy thì rốt cuộc nó là thứ gì?”

Tay chống cằm, đôi mắt nheo lại, Đằng Long đang vắt óc suy
nghĩ. Được một lúc, y chẳng còn kiên nhẫn được nữa.

“Không được! Con không đoán được!”

Sơn thần lấy tay chỉ vào Đằng Long.

“Con ư? Con làm sao? Con mà là cái thứ ấy ư? Con vẫn nhìn thấy
con, vẫn nghe vẫn thấy được kia mà?”

Biết y còn đang mông lung, Sơn thần lại nói:

“Vậy đã bao giờ ngươi nhìn vào bên trong ngươi chưa?”

Đôi mắt Đằng Long sáng lên nhưng rồi lại tắt ngấm, y cúi xuống
nhìn vào ngực, nhưng làm sao có thể nhìn vào bên trong, vả lại cái thứ ấy có
nhìn được đâu? Đằng Long thất vọng.

“Đó là thứ ở bên trong ngươi. Ngươi ăn thức ăn để giúp cơ thể
mình đi lại, chạy nhảy. Đó là biểu hiện của thân thể ngươi, vậy thì biểu hiện
bên trong của ngươi là gì?”

Đến lúc này thì Đằng Long mới vỡ lẽ ra.

“Hồn phách!”

Y lên tiếng và trầm ngâm. Đúng là chưa bao giờ y nghĩ hồn
phách bên trong mình như thế nào? Mà nó làm được gì kia chứ? Chẳng qua khi chết
thì nó lìa khỏi thân xác và bay đi mất thôi.

“Để dùng được pháp thuật, ngươi phải sử dụng sức mạnh tinh
thần, sức mạnh tiềm ẩn bên trong con người chứ không phải sức mạnh thể xác.”

“Vậy làm thế nào mới dùng được sức mạnh tinh thần?” Đằng
Long thắc mắc.

“Ngươi phải dùng đến khí!”

Đứa trẻ vẫn còn mơ hồ. Sơn thần vốn nghĩ tư chất của y đáng
lẽ phải thông minh hơn thế.

Phải nói dễ hiểu thì may ra…

“Đồ ăn thức uống thì nuôi sống thân xác ngươi, còn hồn phách
thì do khí nuôi sống.”

“Khí là vô hình vô định, là động lực của trời đất, của con
người. Nó giúp hồn phách con người có sức mạnh. Dùng sức mạnh hồn phách thông
qua khí thì mới thi triển được pháp thuật.”

Bắt đầu khó hiểu. Cái gì mà vô hình, cái gì mà trời đất, nói
nhanh như vậy thì ai nhớ được? Mà khoan, giọng nói này? Không phải hào sảng của
Sơn thần mà nó trong trẻo tựa như một tiếng suối chảy. Đằng Long quay sang thấy
Như Tranh cười khúc khích, thì ra câu nói ấy là của con bé. Nó còn biết về khí
hơn cả y, làm sao y có thể thua cả một đứa con gái kia chứ. Tính hiếu thắng của
Đằng Long lại nổi lên.

“Khí? Vậy khí là gì, ngài dạy con đi!”

Sơn thần tiến gần lại chiếc bàn đá, rồi ngài cắn đầu ngón
tay trỏ của mình. Máu liền rớm ra, giọt máu ấy được nhỏ vào bát nước, nó dần biến
thành màu đỏ. Quệt nước ở trong bát, Sơn thần vạch một vạch trên bàn tay của mình
rồi giơ ra cho Đằng Long. Ngài nói:

“Xem đây!”

Đằng Long nhìn chăm chú, một lát thì thấy vạch máu biến mất,
rồi bất chợt nó lại xuất hiện trong lòng bàn tay Sơn thần.

“Làm thế nào? Làm thế nào mà?” Đằng Long tò mò.

“Đó chính là khí! Nó đi từ trên xuống dưới, mang theo cả vết
máu của ta. Nói cách khác, dòng khí và dòng máu cùng tồn tại trong một thân thể
con người.”

Đằng Long gật đầu lia lịa như thể y ghi nhớ vào đầu tất cả.

“Muốn dùng pháp thuật, ngươi phải điều khiển dòng khí có
trong cơ thể, đưa nó trở ra bên ngoài và biến thành sức mạnh của ngươi.”

“Vâng! À mà… Vừa rồi chẳng phải khí của Như Tranh dùng có
màu xanh hay sao? Như vậy là máu của Như Tranh màu xanh?”

Đằng Long thắc mắc, y đập nắm tay phải vào bàn tay trái như thể
khẳng định chắc nịch rồi bỗng nhìn sang Như Tranh với đôi mắt sợ hãi.

“Hả? Vậy ngươi… ngươi là… là gì thế?”

Đằng Long chỉ tay về phía Như Tranh và nói. Lập luận của y
làm cho Sơn thần và Như Tranh đều bật cười, y thật sự rất ngốc nghếch.

Khí sử ra bên ngoài thì tùy theo mà có màu sắc. Có phải khí
từ máu mà ra đâu?

“Được rồi! Ngươi thử làm đi.” Sơn thần nói với Đằng Long.

Y bước ra và đứng tư thế giống Như Tranh ban nãy. Hai mắt nhắm
được một lúc thì lại mở to:

“Nhưng khi nào thì con biết khí có thể xuất ra bên ngoài?”

“Hãy cảm nhận cho đến khi ngươi thấy có thể cầm nắm nó như cầm
nắm đồ vật. Bây giờ thì hồi sinh cây thuốc cho ta xem.”

Đằng Long nhắm mắt lại rồi đứng im cảm nhận. Trong tâm trí luôn
lẩm bẩm: “Cho đến khi cầm nắm được!”
Ý là muốn nhắc nhở mình khi nào dòng khí có thể cầm nắm được thì điều khiển ra
ngoài.

Không gian xung quanh trở nên yên tĩnh, Đằng Long chỉ nghe
được tiếng gió thổi quanh tai. Thế rồi dần dần, y cũng bắt đầu cảm nhận một thứ
đang dần di chuyển, từ từ và chậm rãi. Đằng Long nóng ran, dòng khí di chuyển từ
trên xuống dưới, từ trên đỉnh đầu tách ra thành hai luồng đi qua thái dương, tụ
lại ở cổ họng rồi đi xuống hòa vào tạng phủ. Đây rồi! Mặt Đằng Long biến sắc, y
mừng rỡ khi cảm thấy dòng khí đi vào hai cánh tay. Đây! Chính là lúc y có thể cầm
nắm dòng khí trong cơ thể của mình.

Vẫn đang tập trung chờ đợi dòng khí đi xuống các đầu ngón
tay. Chợt có gì đó nhức nhức bên cánh tay phải đang để thõng. Mặc kệ, Đằng Long
chỉ cần chú ý sang dòng bên tay trái, chờ nó đi xuống các đầu ngón tay. Là lúc
này! Đằng Long lẩm nhẩm trong đầu. Y mở mắt ra, tựa hồ nhắm vào cây thuốc dưới
đất. Nhìn hai ngón tay trái, Đằng Long phát hiện dòng khí mình đang sử ra có một
màu đỏ. Đằng Long muốn điều khiển nó, nhưng bên tay phải sao đau quá? Cánh tay
y như muốn nổ tung ra vậy. Đằng Long cố đưa dòng khí tới cây thuốc, nhưng xung
quanh bỗng chốc điên đảo. Khí đỏ biến thành màu đen rồi trời đất cũng tối đen.
Đằng Long không còn một chút sức lực, chân tay rã rời.

Đứa trẻ vô thức ngã úp mặt xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

“Đằng Long!”

Sơn thần và Như Tranh cùng kêu lên. Ngài chạy tới, lật ngửa
đứa bé dậy. Đằng Long vẫn nằm ngất xỉu, đôi môi lại thâm tím cùng cánh tay phải
co quắp. Kinh hãi hơn nữa, khuôn mặt Đằng Long tràn ngập các vệt đen. Nó bao phủ
toàn bộ đôi mắt của y, trông y giống như một người sắp chết. Không hẳn, dòng
khí xuống cánh tay phải bị tắc nghẽn khi nó tiếp xúc với dòng khí vốn bị phong ấn
ở trong cánh tay. Dòng khí đen ấy luôn muốn chảy ngược xâm chiếm cơ thể thằng
bé. Khi hai dòng khí ngược chiều gặp nhau, nó làm cho cánh tay đau nhức như bọng
nước muốn vỡ. Dòng khí của Đằng Long di chuyển xuống không đủ mạnh, hắc khí đó
mới càng được thể mà lấn tới, chiếm lấy tâm trí Đằng Long.

“Y chưa chết, nhưng y cũng đã mất đi ý
thức, có lẽ ta phải giúp y phong ấn hắc khí.”
Sơn thần nghĩ.

“Đằng Long! Y làm sao thế ông?”

“Như Tranh! Con lui lại đi.”

Sơn thần nói rồi ra hiệu cho Như Tranh lùi xa. Ngài lấy tay
mình đặt lên trên trán Đằng Long. Vận kình lực ra cánh tay, Sơn thần truyền khí
vào trong cơ thể thằng bé.

“Hắc khí này quá mạnh, chính khí của Đằng
Long không cự lại nổi, ta chỉ còn cách truyền thêm cho y chính khí của ta, giúp
y cự lại hắc khí mà thôi. Có điều…”
Ngài tự nhủ.

“Ông ơi liệu y có cứu được không?” Như Tranh rối rít lo lắng.

“Yên tâm, ta sẽ không để y chết được đâu!”

Có điều… Hai luồng khí mạnh gặp nhau tất sẽ tương khắc, cơ
thể Đằng Long liệu có chịu nổi sức ép ghê ghớm này? Tất cả chỉ còn dựa vào phúc
mệnh của y mà thôi. Sơn thần nhìn xuống cánh tay đang đặt lên trán Đằng Long
thì thấy hắc khí còn lan ra cả tay ngài. Nó tựa hồ còn muốn chiếm lấy cơ thể của
ngài. Thật đáng sợ, Sơn thần vận kình lực ép luồng khí ấy xuống cánh tay Đằng
Long. Ngài rất muốn tiêu trừ nó nhưng ngặt nỗi làm như thế Đằng Long cũng sẽ mất
mạng. Đành phải phong ấn hắc khí ở cánh tay này mà thôi.

Sơn thần suy nghĩ hồi lâu nhưng vẫn thắc mắc, luồng khí ấy rốt
cuộc là gì? Tại sao trong cơ thể của một đứa bé lại tồn tại đến hai luồng khí đối
nghịch với nhau? Sơn thần bế Đằng Long vào trong nhà, để y nằm thõng trên chiếc
giường gỗ. Ngài luôn túc trực bên y cho tới lúc y hồi tỉnh.

Đằng Long từ từ mở mắt thì đã nghe thấy tiếng hò reo.

“Đằng Long tỉnh rồi ông ơi!”

“Ngươi thấy thế nào rồi?” Sơn thần đến bên Đằng Long và hỏi.

Đằng Long thất thần giây lát, y cố nhớ lại xem có chuyện gì
xảy ra. Hồi sáng lúc y đang vận kình thì thấy đau nhức ở cánh tay phải. Chợt thất
kinh, Đằng Long nhớ ra khi đó có gì đen tối đang muốn xâm chiếm hồn phách của y.

“Lúc đó…”

“Không lo! Ta đã xử lí cho ngươi rồi! Nhưng có điều…” Sơn thần
trầm ngâm hồi lâu: “Từ nay, ngươi không được luyện phép nữa.”

Không được luyện ư? Như thế làm sao trở nên mạnh mẽ giống như
Sơn thần được chứ? Đằng Long nghĩ, vẻ mặt của y hơi thất vọng.

“Nhưng?” Đằng Long đang định nói thì Sơn thần ngắt lời. Ngài
chỉ vào cánh tay phải băng kín của y.

“Nó… Ngươi không thể chống lại dòng hắc khí đó. Một khi nó
chiếm lấy cơ thể của ngươi thì ngươi sẽ chết!”

Không! Cái mà Sơn thần lo ngại chính là lúc luồng hắc khí
chiếm được cơ thể Đằng Long, y sẽ biến thành một người khác. Đằng Long sẽ biến
thành một kẻ có sức mạnh đáng sợ, sẽ không ai biết, không ai hiểu. Thậm chí
không ai có thể chế ngự, đám người trần rồi đây sẽ nhìn nhận y ra sao?

“Khí là từ trên trời giáng xuống, đi vào trong cơ thể ngươi
thì nó thuộc về ngươi và gọi là chân khí. Nhưng lượng khí mà ngươi điều khiển
được quá yếu so với dòng hắc khí đó. Một khi ngươi đưa chân khí xuống cánh tay
phải cũng là lúc ngươi kích thích cho hắc khí hoạt động chiếm lấy cơ thể của ngươi.
Đến lúc đó ngươi sẽ chết!”

Ánh mắt quả quyết của Sơn thần hòa với ánh lửa lập lòe khiến
Đằng Long sợ hãi và cam chịu. Thế là hết, rốt cuộc thì y cũng vẫn hoàn yếu đuối,
vẫn chỉ là một đứa trẻ có thể bất cứ lúc nào chết yểu.

“Nhưng ta đã hứa dạy ngươi pháp thuật để phòng thân…”

Sơn thần lên tiếng, tiếng nói ấy làm cho Đằng Long lại rạng
rỡ. Miễn là được Sơn thần chỉ dạy thì cái gì y cũng sẽ cố gắng học.

“Sức mạnh tinh thần ngươi không thể sử dụng thì hãy học cách
sử dụng sức mạnh thân xác.”

“Là gì? Là gì vậy?”

Đằng Long nhổm hẳn người dậy. Niềm phấn chấn giúp y không còn
cảm thấy đau nhức vẫn còn tồn tại trong ở cơ thể.

“Chính là sức mạnh cơ bắp của ngươi. Là những đòn đánh bình
thường mà ngươi có thể sử dụng. Chỉ cần chăm chỉ luyện tập, ngươi cũng sẽ mạnh
lên thôi.”

Đằng Long gật gật đầu, đôi mắt long lanh. Dòng máu hào sảng
lại trào dâng trong y.

“Thế nào? Có muốn học không?” Sơn thần hỏi lại.

Đằng Long gật đầu ba cái và nói:

“Con sẽ cố gắng học! Nhưng mà… không dùng được phép thuật
thì chẳng oai phong chút nào!”

“Chỉ cần ngươi luyện tập thể chất có thành quả. Ta sẽ có
cách giúp ngươi học được phép thuật.”

Sơn thần động viên Đằng Long, nhưng ngài biết, có lẽ y sẽ chẳng
bao giờ còn có cơ hội học phép được nữa. Chỉ là muốn y sống những ngày tháng tiếp
theo vui vẻ mà nói vậy thôi.

“Giờ thì… Ngươi muốn học loại nào?” Đằng Long tựa hồ chưa hiểu
ý của Sơn thần thì ngài nói tiếp: “Ngươi muốn chọn binh khí gì?”

Đằng Long nhớ lại trước đây, toán người đã vứt bỏ y, họ bên
mình đều mang theo một thanh kiếm, y nhìn vào đó và cảm thấy vô cùng oai phong
lẫm liệt.

Không cần do dự thêm nữa, Đằng Long quả quyết:

“Con chọn kiếm!”

“Ngươi chắc chứ?”

Đằng Long gật đầu.

“Vậy thì từ mai ta sẽ truyền dạy kiếm
pháp cho ngươi!”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.