Phong Kiếm quyển 1 - Chương 31
Chương 31. Tình trong như đã
Như Tranh dìu
Đằng Long đứng dậy, y nhìn cảnh tượng trước mắt mà thấy nghẹn ở cổ. Kết cục của
chiến tranh là thế đó!
Giữa ba kẻ đứng
như trời trồng có một kẻ đang khóc. Là Đàm Vân Thắng đang khóc, hai hàng lệ cứ
thế vô thức tuôn rơi. Hắn khóc than cho những kẻ ngu muội ngã xuống. Tại sao
không vui vẻ mà sống như hắn?
Còn nữa, Mã
Quang khuôn mặt như vô thần. Là cảm giác bất lực khi biết mà không ngăn nổi chiến
tranh xảy ra. Cảm giác quặn thắt trong lòng.
Vẫn còn một
người, là Đằng Long. Không thấy đau lòng, cũng chẳng thấy hối hận. Đằng Long chỉ
cảm thấy sợ, sợ hãi đến tột cùng. Lần đầu tiên xuất trận ai mà tránh khỏi tâm
trạng thế này?
Ba người, cứ
đứng ngay ngốc ra đó cho tới khi trận chiến kết thúc. Họ không biết xung quanh
là gì nữa, họ, ở hai bên địch thủ nhưng cùng chung suy nghĩ. Chiến tranh thật sự
tàn khốc, sao con người cứ mãi bị cuốn vào vòng xoáy bi ai? Mã Quang, Đàm Vân
Thắng, Đằng Long, không ai trả lời được.
Đất im lặng
thấm máu, trời thì khóc than. Cơn mưa rào cuối thu từ trên trời cao đổ sụp xuống.
Nó như muốn rửa sạch đi máu tươi, rửa sạch đi tội lỗi của con người. Con người
hắc bạch bất phân, còn cái đạo của càn khôn là nguyên trinh hanh lợi. Vì con
người tự làm tự chịu, còn trời đất xưa nay vẫn trơ như thế!
Hai gã thất
phu, ba tên ngốc! Chúng có tự vấn rằng chính bản thân đã gây ra thảm cảnh này
không? Hay đổ tại thế sự đa đoan?
Nhân tâm là
cái đạo làm nên thế sự đó!
…
Đại quân hai
tộc rút về sau trận chiến kinh thiên động địa. Man tộc cũng không có nhiều xáo
trộn chỉ trừ một việc.
“Mã Quang!
Sau này những việc quan trọng mới được đến tìm ta. Không có lệnh không kẻ nào
được bước đến Hổ Nha động, rõ chưa?”
Lư Trường nói
với Mã Quang trước khi bước vào hang sâu tăm tối. Hắn là hổ nên chẳng sợ Thần Hổ?
Hay chăng
Diêu Sơn không còn, Thần Hổ cũng không còn?
“Xin hỏi đại
nhân bế quan bao lâu?”
“Đến khi nào
thương thế của ta lành hẳn. Sự vụ trong tộc giao lại cho ngươi và Thuần Lang giải
quyết.”
“Đa tạ đại
nhân tin tưởng.”
Mã Quang chắp
tay bái tạ Lư Trường, nhưng hắn còn điều muốn nói mà không dám nói.
“Ngươi còn việc
gì nữa?”
“Dạ thưa, Đàm
Vân Thắng, ngài định thế nào?”
“Cuối đông xử
tử!”
Bốn chữ nói
ra chắc nịch khiến Mã Quang kinh sợ.
“Đại nhân…”
“Không cần
nhiều lời!”
Lư Trường đã
quyết, cho dù Mã Quang cầu xin thế nào cũng sẽ vô ích. Từ đây đến cuối đông nhất
định phải nghĩ cách cứu Đàm Vân Thắng ra ngoài. Trước mắt công việc của Mã
Quang rất nhiều, ổn định lại Man tộc là việc khó nhất. Và chắc chắn sẽ làm hắn
đau đầu nhiều nhất.
…
Lại nói, Hùng
Vũ sau khi trở về liền bất tỉnh, thương thế trầm trọng. Tất cả mọi việc đều do Ngưu
Quảng giải quyết. Hắn đang ngồi trầm ngâm giữa Ngưu phủ.
“Làm sao để lấy Diêu Sơn thảo?”
Câu hỏi luôn
được đặt ra nhưng Ngưu Quảng không thể trả lời. Có được bảo vật chắc gì đã có lợi,
vì độc tính của nó quá lớn.
“Như Tranh đó, rốt cuộc là người như thế
nào?”
“Đằng Long sao
rồi?” Ngưu Quảng quay ra hỏi Lý Kiệt đang đứng bên cạnh.
“Bẩm Lạc hầu,
thương thế của y rất nặng.”
“Xem ra, Diêu
Sơn thảo không phải là thứ gì tốt đẹp.”
“Thứ cho thuộc
hạ nói thẳng, ngài cũng muốn đoạt lấy Diêu Sơn thảo phải không?”
“Bây giờ thì chẳng
còn, dại gì mà động vào thứ quỷ dị của Man tộc ấy?”
Lý Kiệt khẽ
nheo mày vì sự thay đổi nhanh chóng của Ngưu Quảng. Nhưng cũng thầm thán phục
ông ta.
“Phải công nhận
kế dâng Tam Ly châu của ngài vô cùng tuyệt diệu. Có thể xúi giục Lư Trường và
Hùng Vũ quyết chiến, làm cho hai người họ lưỡng bại câu thương.”
“Ta hi sinh
hai bảo vật của Tiên tộc mà ngươi còn dám nói là tuyệt diệu? Ai bảo Hùng Vũ
nóng lòng cứu con kia chứ?”
Ngưu Quảng đứng
dậy nhìn ra ngoài sân, Lý Kiệt cũng không tiện dò hỏi thêm nữa bèn đổi chủ đề
khác.
“Vậy còn Đằng
Long, ngài vẫn giữ ý định chiêu dụ?”
Chung quy vẫn
là dò hỏi đấy thôi.
“Thông minh,
suy nghĩ cặn kẽ, hành động quyết đoán, võ học cũng không tồi. Người như vậy ai
mà không muốn. Đáng tiếc… đã sớm bị Hùng Vũ đoạt mất.”
Ngưu Quảng thẳng
thắn đánh giá Đằng Long.
“Chẳng qua
cũng chỉ là một thiếu niên, đại nhân đừng quá phiền lòng.”
Lý Kiệt nói
là nói vậy, nhưng hắn vẫn nghi hoặc, Ngưu Quảng sẽ dùng Đằng Long vào việc gì?
Trợ thủ hay là một con tốt thí?
…
“Ta đến thăm
Đằng Long!”
Như Tranh
đang ngồi bên cạnh thì có người đi tới. Là Phụng Dương, nàng còn phải chữa trị
thương thế cho Hùng Vũ nhưng hàng ngày vẫn lui tới chỗ đội trưởng của mình.
“Đỡ nhiều rồi
nhưng vẫn chưa dậy nổi!” Như Tranh trả lời Phụng Dương.
Đằng Long
nghe thấy tiếng bước chân nhưng chẳng buồn quan tâm, y không còn đủ sức để ý
chuyện khác.
“Ngươi thấy trong
người thế nào?”
Phụng Dương
ngồi xuống bên cạnh Đằng Long, mắt phượng của nàng nhìn chằm chằm khiến y trầm
mặc.
“Ngươi thấy đỡ
hơn chưa?”
Nàng phải hỏi
đến lần thứ hai thì Đằng Long mới trả lời:
“Đỡ rồi!”
Đằng Long liếc
mắt ra ngoài cửa lớn, y thấy từng sợi tóc dài tung bay, đen nhánh. Khẳng định
là của Như Tranh. Nhưng tại sao phải tránh mặt Phụng Dương?
“Đưa tay đây
ta bắt mạch cho!”
Phụng Dương
chậm rãi đặt tay lên cổ tay Đằng Long.
“Độc tính đã dần khống chế nhưng nếu
không lấy được Diêu Sơn thảo ra ngoài thì sẽ vô cùng nguy hiểm.” Phụng Dương thầm nghĩ.
“Ngày mai ta quay
lại!”
Nàng nói rồi
liền đứng dậy bước đi. Chẳng buồn nghe một câu cảm ơn của Đằng Long.
Phụng Dương
đi nhưng người khác lại tới, là người Đằng Long không muốn gặp nhất. Mỹ An!
“Tên ngốc,
ngươi sắp khỏi chưa?” Người chưa đến nhưng tiếng nói đã thánh thót.
“Mấy ngày nay
có một mình ta chán chết đi được!”
Đằng Long chỉ
ngước nhìn Mỹ An một lần rồi lại nhìn lên xà nhà, ngói lạnh gồng mình trước gió
vun vút, y vẫn không muốn bắt chuyện với Mỹ An.
“Này! Tại sao
ngươi không nói gì?”
Mỹ An vô thức
đập vào ngực Đằng Long khiến y đau đến thấu xương.
“A! Xin lỗi!
Xin lỗi! Ta không cố ý! Không cố ý đâu!”
“Có việc gì
không?”
“Chẳng phải
là đến thăm ngươi đây còn gì?”
“Hừ!”
“Một tên lẻo
mép trước kia đâu rồi? Ta có rất nhiều chỗ hay muốn dẫn ngươi đi xem thử.”
“Đáng tiếc! Không
thể theo ý mỵ nương.” Đằng Long giờ này còn sức lực đâu mà rong chơi ong bướm?
“Thế mới nói
là chán chết đi được!”
Mỹ An hai tay
chống cằm than thở. Cô còn huyên thuyên một hồi nhưng Đằng Long chỉ ợm ờ cho
qua chuyện. Thực sự, thanh âm cao vút của Mỹ An làm cho Đằng Long đau đầu hết mức.
Không thể chịu nổi!
Đằng Long phải
lấy tay ra hiệu cho Mỹ An ngừng nói.
“Vậy ngươi
nghỉ ngơi đi! Tạm biệt!”
Mỹ An đi khỏi
thì cứu tinh của Đằng Long mới trở lại.
“Xem ra ngươi
cũng được nhiều người quan tâm đấy chứ?”
Như Tranh nhỏ
nhẹ nói, cô đỡ Đằng Long ngồi dậy. Y lúc này mới bỏ khăn che mặt ra khóe môi liền
chảy xuống một tia máu.
Là nội thương
hay là kịch độc? Chỉ biết Đằng Long phải cố chịu đựng trước khi Như Tranh trở
vào. Cánh tay phải vẫn không thể nhấc lên nổi.
“Ngươi uống sẽ
đỡ hơn!”
Như Tranh
bưng một chén thuốc đưa cho Đằng Long rồi khẽ thở dài.
“Giá như có
ông ở đây thì tốt biết mấy, chúng ta chẳng phải lo về hắc khí đó nữa. Thôi
ngươi ngủ đi! Một canh giờ sau ta lại đánh thức ngươi dậy để uống thuốc.”
Đằng Long mệt
mỏi nằm xuống giường. Cứ mỗi lần hắc khí phát tác y lại biến thành một kẻ yếu
đuối cùng cực. Lần này còn được trợ giúp của Diêu Sơn thảo nữa chứ, đã ba ngày trôi
qua, Đằng Long chẳng thể bước xuống khỏi giường nửa bước.
Rốt cuộc hắc
khí là loại sức mạnh gì đây?
Được một lúc,
Đằng Long bắt đầu miên mang trong giấc ngủ. Tất cả những gì y mơ màng đều có một
bóng hình.
Một đứa trẻ!
…
Sáng hôm sau,
Như Tranh vừa bước vào phòng đã thất kinh.
“Đằng Long biến mất rồi?”
“Đằng Long!
Ngươi ở đâu? Đằng Long!”
Như Tranh chạy
ra sân gọi lớn, gương mặt vô cùng lo lắng nhưng được trấn an ngay lập tức.
“Ta ở đây!”
Là tiếng của
Đằng Long vang lên. Như Tranh cơ hồ vẫn ngơ ngác không biết nó phát ra từ đâu?
“Trên này!”
Như Tranh ngước
lên mái nhà, thì ra Đằng Long đang ngồi ở đó. Buổi sáng chớm đông bắt đầu có
sương lạnh, tuy nhiên Đằng Long bất chấp, y vẫn muốn ngồi trên mái nhà để ngắm
cảnh tượng này.
“Ở trên cao
gió lạnh không tốt cho ngươi đâu!”
Cảnh tượng mặt
trời mọc luôn thu hút con người. Tuy ở đây không được như ở trên núi, Đằng Long
vẫn có thể nhìn ngắm thiên khai. Mặt trời mọc có phải là khoảnh khắc mở ra bầu
trời?
Như Tranh lặng
lẽ ngồi xuống bên cạnh Đằng Long mà không nói câu nào thêm nữa.
“Lúc này ngươi đang nghĩ gì? Tuy ta ở
bên cạnh ngươi nhiều năm nhưng lại chẳng thể hiểu được. Nhưng ta thật sự, thật
sự muốn hiểu rõ ngươi hơn. Đằng Long!”
Một lát sau cả
hai ra ngoài đi dạo. Đằng Long muốn thay đổi không khí, ba ngày ở lì trong nhà
quả thực bí bách. Như Tranh ngồi trên lưng trâu còn Đằng Long đi bộ bên dưới.
Hai người cứ thể tản bộ trong sương sớm. Đằng Long không nói, ánh mắt nhìn chằm
chằm về phía trước và nghĩ ngợi!
“Đang nghĩ gì
vậy? Có thể nói cho ta biết được không?”
Chẳng thể nhịn
thêm được nữa, Như Tranh lên tiếng hỏi.
“Có phải ta
vô dụng lắm không?”
Trong những lần
hắc khí tái phát Đằng Long luôn có suy nghĩ này. Y cảm thấy mình ốm yếu không
chút sức lực. Như Tranh là người hiểu rõ nhất.
“Ta thì lại
thấy ngươi mạnh lắm đó. Đánh bại Thiệu Bình, lấy được Diêu Sơn, cứu thoát Hùng
Vũ.”
Nói rồi Như
Tranh cười híp mắt, cô lấy tay xoa đầu con trâu.
“Long à! Nếu
ngươi cứ mãi nghĩ mình yếu đuối thì làm sao trở nên mạnh mẽ cho được? Làm sao bảo
vệ ta đây?”
Đằng Long
nghe đến câu nói này thì lẳng lặng tiến về phía trước. Không biết tự bao giờ
hai người đã đến Nguyệt hồ.
Những bãi lau
đang tàn lụi, cơn gió mang hơi lạnh thổi xuống mặt hồ. Một thiếu niên chỉ đứng
nhìn ra xa xăm. Như Tranh vẫn cứ ngồi trên mình trâu. Cô không biết làm sao
khuyên giải Đằng Long. Hay là đang suy nghĩ một chuyện gì khác?
“Như Tranh à! Đằng Long là một đứa yêu
ghét rõ ràng nhưng suy nghĩ của nó mông lung lắm! Ta có cảm giác, đứa trẻ này
thật sự cô độc!”
Như Tranh
đang nhớ lại lời của Sơn thần.
Đằng Long
đúng là một kẻ cô độc, từ nhỏ đã bị bỏ rơi, ngay cả thân thế của mình cũng
không hề biết. Một người tri kỷ chẳng có. Như Tranh cùng lắm chỉ biết thói quen
bề ngoài của y mà thôi. Đằng Long, như một kẻ đi ngược chiều thiên hạ, như cái
xác giữa biển người thiên hạ. Y không tồn tại trong thiên hạ. Như thế há chẳng
đáng thương hay sao?
“Ông à! Con thật sự muốn biết đằng sau
lớp vải kia là gương mặt như thế nào? Là con người như thế nào? Hay lồng ngực của
y có trái tim hay không có trái tim?”
Như Tranh thầm
cảm thán.
Một Đằng Long
cô độc, khuôn mặt chắc phải lãnh khốc, trái tim chắc phải hóa đá. Hay chăng là
tâm hồn nhạy cảm, chỉ chưa gặp được người tri âm với mình, chưa gặp được một thứ
tình cảm đặc biệt?
“Ngoài ông ra y là người ta quan tâm nhất.
Không biết tự bao giờ ta rất muốn… rất muốn mang cơm cho y, chải tóc cho y,
chăm sóc cho y từng chút một. Long à! Ta không biết tự bao giờ lại như thế? Cảm
giác của ta… thật lạ!”
Tình cảm đặc
biệt thì… rất lạ!
Trời cao vun
vút vạn mây xanh.
Chớm đông
sương gió lạnh vai gầy.
Kiếm khách một
mình, hồ lẻ bóng.
Có biết hồng
nhan ngay chốn đây?
…
Đằng Long khẽ
cầm một cành lau khô. Có lẽ y muốn luyện kiếm cho quên đi đau đớn. Luyện kiếm bằng
tay trái, Đằng Long đã thấy Hùng Vũ dùng song kiếm thành thục như thế nào? Cầm kiếm bằng tay không thuận, thực chất quá
khó.
“Vô dụng và yếu ớt thì làm sao bảo vệ
Như Tranh?”
Suy nghĩ vẫn
cứ mông lung như thế?
Đằng Long vừa
múa kiếm được mấy đường thì khí tức nổi lên nghẽn ở ổ bụng, y phun ra trong miệng
một ngụm máu tươi đỏ chót.
Thân mang trọng
bệnh, khí số của Đằng Long liệu có dài?
“Long!”
Như Tranh hốt
hoảng chạy đến bên cạnh, tay phải Đằng Long bốc lên luồng khí đen kịt.
Đằng Long
không thể thốt lên được câu nào rồi ngất lịm đi. Như Tranh truyền thêm chân khí
nhưng hắc khí đã quá cường đại, Trị Dũ thuật không còn tác dụng.
“Phải làm sao đây? Phải làm sao?”
Sực nhớ ra
đây là Nguyệt hồ, Như Tranh chạy đến bên cầu và rung chuông. Lát sau một chiếc
thuyền nhỏ đi tới, là Phụng Dương và hai người hầu cận.
“Đằng Long bị
sao vậy?”
“Độc tính
phát tác, mỵ nương, có thể giúp tôi đưa y đến chỗ an toàn được không?”
Giọng nói của
Như Tranh càng lúc càng líu íu.
“Vậy hãy đến
Nguyệt viên đi!”
Phụng Dương
nhẹ nhàng nói, nàng cùng hai người hầu đặt Đằng Long lên thuyền để bơi về giữa
hồ. Ở đó là trang viên rộng lớn, trước sân có vô số chậu cây, hòn non bộ. Tiếng
chim ríu rít, khung cảnh nơi đây thật thanh tao, tráng lệ.
Mọi người đặt
Đằng Long lên giường. Như Tranh quay sang Phụng Dương hỏi:
“Mỵ nương, liệu
có cách nào lấy Diêu Sơn thảo ra ngoài hay không?”
“Thật không dám
giấu, ta không biết có cách nào cả.”
Phụng Dương
ái ngại. Nàng là danh y Tiên tộc nhưng cũng đành bó tay. Vả lại, chủ ý đi lấy
Diêu Sơn là do chính nàng đề xuất. Ai ngờ nó lại gây ra nguy hiểm cho những người
khác?
“Để càng lâu
chất độc càng mạnh, Đằng Long càng nguy hiểm.”
“Điều này ta
cũng biết, Diêu Sơn thảo quá dị thường. Tự nhiên sao lại có thể đi vào bên
trong cơ thể con người?”
Phụng Dương
khẽ thở dài rồi nói tiếp.
“Như Tranh đi
theo ta, ở đây có những sách cổ, hi vọng chúng ta sẽ tìm được thứ gì đó.”
Hai người đi
vào một khu nhà. Như Tranh để ý đằng sau là hậu viện với hai dãy nhà đối diện
nhau.
“Đó là nơi
lão phu nhân nghỉ ngơi. Tốt nhất chúng ta không nên làm phiền.”
“Tôi hiểu!”
Phụng Dương
và Như Tranh vào thư phòng, ở đây có khá nhiều sách về y học mà Hành Y các
không có. Tuy vậy vì là sách cổ, thông tin trong ấy cũng rất mập mờ, qua loa,
hoặc không có căn cứ, hoặc không đáng tin cậy. Người hành nghề y luôn luôn thận
trọng, Phụng Dương không thể áp dụng những phương pháp huyền ảo, có phần vô lí
này. Tìm được một canh giờ, Phụng Dương liền gấp cuộn vải rồi bần thần.
“Huyễn cảnh?”
“Thứ đó là gì
vậy?” Như Tranh thắc mắc.
“Ngươi xem,
là kĩ năng Thủy tộc được ghi chép lại. Làm mục tiêu rơi vào ảo cảnh sau đó lấy
hết lục phủ ngũ tạng của họ.”
“Lấy nội tạng?
Để làm gì cơ chứ?”
“Ta cũng
không biết.”
“Tiên tộc sao lại có suy nghĩ như thế về
Thủy tộc? Người Thủy tộc không bao giờ làm như vậy!”
Nhắc đến Thủy
tộc Như Tranh có phần lo lắng.
“Không sao chứ
Như Tranh? Như Tranh!”
Phụng Dương gọi
nhưng Như Tranh ngơ ngác, đang nghĩ điều gì đó chăng?
“Huyễn cảnh? Huyễn cảnh ư? Đúng rồi! Là
nó, chính là nó! Đằng Long được cứu rồi!”
Hai mắt Như
Tranh sáng lên, cô tựa hồ đã nghĩ ra phương pháp lấy Diêu Sơn thảo.
“Tôi nghĩ ra
rồi! Mỵ nương! Chúng ta đi thôi!”
Như Tranh chạy
đến căn phòng mà Đằng Long đang ở. Nhưng vừa bước vào cô lại muốn quay trở ra.
“Thật xin lỗi!
Mọi người có thể cho tôi chữa trị một mình được không?”
Phụng Dương
nghe vậy liền ra hiệu cho hai người hầu lui ra, nàng cũng thoái bước.
“Ta hiểu! Người
hành nghề cũng cần giữ lại bí quyết. Nếu có cần gì, cứ ở trong thông báo với ta
một tiếng.”
“Đa tạ mỵ
nương! Đa tạ!”
Như Tranh nói
rồi liền đóng sập cửa. Cô tiến đến dựng Đằng Long ngồi xếp bằng giữa nhà.
“Như Tranh, hôm nay ta sẽ dạy con một
thuật để trị nội thương, đó là…”
“Càn Khôn Huyễn Pháp!”
“Thuật này khiến con người rơi vào ảo
giác, không còn biết đau đớn là gì, khi đó con có thể tùy cơ mà chữa trị.”
Như Tranh
đang nhớ lại lời dạy của Sơn thần. Hai tay cô niệm ấn rồi chỉ vào gáy Đằng
Long, nhằm huyệt Á môn. [1]
…
Khung cảnh mỹ
lệ, cây cối xanh mướt, bướm bay ngợp trời. Đây là đâu? Đằng Long vừa tỉnh dậy
đã đứng giữa không gian bao la.
Những cánh đồng
ấy xanh đỏ thất thường. Chuyện này là sao?
Hiển nhiên! Đằng
Long đang lạc vào huyễn cảnh mà Như Tranh tạo dựng. Như Tranh! Đúng vậy, cô
đang chạy về phía Đằng Long, mái tóc đen buông thõng đôi mắt híp lại.
“Đằng Long… Đằng
Long… Đằng Long.”
Tiếng nói của
Như Tranh vang vọng nhưng hình bóng của cô biến mất. Đằng Long thấy thế hốt hoảng
vội lần theo dấu vết của âm thanh. Không gian đổi màu qua lại càng khiến Đằng
Long hoảng sợ. Sợ hãi Như Tranh sẽ biến mất khỏi cuộc đời y. Đằng Long cứ chạy,
cứ mãi đuổi theo một bóng hình. Có phải Như Tranh?
Đằng Long đã
chìm sâu vào trong huyễn cảnh. Điều này càng giúp Như Tranh dễ dàng thi triển
thuật số hơn. Tiếp theo sẽ là…
“Ngọc Nữ Thuần
Dương!”
Như Tranh vận
khí, đẩy người Đằng Long quay lại đối diện với mình. Kế đó cô đưa ngọc thủ lên,
hai ngón tay trỏ và giữa choãi ra, từ từ chỉ đến trước ngực Đằng Long. Hai ngón
tay trắng toát, chân khí quá đỗi kì dị.
Ngọc thủ kết
bằng chân khí xuyên qua da thịt, xuyên qua xương sườn Đằng Long nhưng y không hề
chảy máu. Chính là nó! Ngọc Nữ Thuần Dương! Chính là lúc Như Tranh từ đằng sau
đánh xuyên qua người Đằng Long, dùng Vân Thủ đỡ lấy chiêu số của Lư Trường.
Thuật này… phải
chăng quá đỗi đáng sợ.
Sau khi đã
đưa ngọc thủ chân khí vào trong người Đằng Long, giờ là lúc Như Tranh tìm kiếm.
Cô phải tìm bằng được vị trí của Diêu Sơn thảo.
Rốt cuộc thì
nó đang ở đâu?
Như Tranh vừa
đặt câu hỏi thì đã thất kinh. Cô đang nắm vào thân của Diêu Sơn thảo.
…
“A…”
Đằng Long ở
trong huyễn cảnh bỗng dưng gục xuống, tay trái của y ôm ngực đau đớn.
Là do Ngọc Nữ
Thuần Dương xuyên vào cơ thể. Hơn nữa…
“Diêu Sơn đã bám rễ vào trong trái tim,
thân quấn rất nhiều vòng vào cột sống, làm sao có thể lấy ra?”
Kì thảo của
Man tộc đúng là một thứ hung hiểm vô cùng. Như Tranh cố gắng gỡ từng chút một,
từng chiếc rễ bám kín mít ở trái tim. Đằng Long bỗng nheo mắt, trên miệng của y
một tia máu đỏ tự động chảy xuống.
Như Tranh lúc
này nước mắt lưng tròng.
“Không được chết! Ngươi nhất định không
được chết! Ta không cho phép ngươi chết! Đằng Long, ngươi có nghe ta nói không
hả?”
Càng mất bình
tĩnh, rễ của Diêu Sơn thảo gỡ ra liền bám trở lại. Đằng Long ngày một đau nhói,
cảm giác như tim sắp vỡ tan.
“Không được hoảng! Như Tranh! Ngươi
không được hoảng hốt! Đằng Long đang chờ ngươi cứu, tính mạng của y đang nằm
trong tay ngươi!”
Như Tranh tự
mình trấn an bản thân.
Liệu cô có tiêu trừ được Diêu Sơn thảo?
[1]
Huyệt Á Môn: Chỗ lõm giữa gai đốt sống cổ thứ nhất và thứ hai, khu diên tủy (một
phần não sau nối với tủy sống)

