Giường đơn hay giường đôi - Chương 06 - Phần 3

6-5


gian khổ thế nào, ngã xuống cũng phải đứng lên. Thời gian sẽ không ngừng lại,
cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Những điều Kỷ An Vĩnh từng nói, Phổ Hoa đã nhớ rõ.

Phổ
Hoa dường như hình thành thói quen, khi chia tay với Kỷ An Vĩnh, hai người sẽ nắm
tay giống như đồng chí, lần sau gặp mặt sẽ nói một tiếng “hi”. Sau này trong ký
ức của cô, tình bạn với Kỷ An Vĩnh giống như dòng nước tưới tắm lên mảnh đất
trái tim cô.


cũng chấp nhận sự lựa chọn của mẹ, thử không oán hận, không can thiệp. Bố mẹ có
cuộc sống riêng của họ, ban đầu đã lựa chọn chia tay, buộc họ sống cô đơn tiếp
quả thật không có lý chút nào.


vậy mẹ Phổ Hoa xây dựng gia đình khác khi cô học năm thứ hai đại học. Vì là tái
hôn, mẹ không làm lớn, gần cuối năm hai nhà ngồi ăn bữa cơm, bà dọn đồ xong, kết
hôn coi như đã xong.

Phổ
Hoa dùng tiền làm thêm mua dây chuyền ngọc trai làm quà cho mẹ, hạt ngọc trai rất
nhỏ, đó là giới hạn cô có thể đảm nhiệm, là tấm lòng hết sức cố gắng của cô. Cô
lén đặt vào trong hành lý mẹ mang theo, định nói với mẹ trước rằng hôm mời cơm
khách cô có tiết dạy gia sư không thể đi.

Đêm
trước khi mẹ kết hôn, Phổ Hoa và mẹ cùng nằm trên chiếc giường ở nhà ông ngoại,
lặng lẽ nghe mẹ kể chuyện hồi nhỏ, mẹ ngủ rồi, cô vẫn thức, nắm tay mẹ, chờ đợi
thời khắc chia tay trong bóng tối.

Sáng
sớm mẹ ra khỏi cửa, trước khi đi mẹ ôm lấy Phổ Hoa.

Phổ
Hoa đạp xe về nhà, nghỉ dạy gia sư ở nhà với bố. Hai bố con gói một bàn bánh sủi
cảo, cũng nói tới chuyện hồi nhỏ. Nhưng vì ai cũng có tâm sự trong lòng nên
không hào hứng lắm. Sau bữa cơm, bố về phòng đóng cửa nghe đài. Phổ Hoa thu dọn
bàn ăn, phòng bếp, đứng bên bồn rửa bát lặng lẽ lau khóe mắt.

Buổi
chiều, cô đạp xe ra đường đi dạo, không biết lúc nào lại trở về gần trường.

Con
đường xưa cuối tuần im lìm lạ thường, trước cửa quán Kiến Nhất không có chiếc
xe đạp nào. Cô mua phô mai lạnh ngồi bên cửa sổ chậm rãi ăn, đã ăn xong hai cốc
mà vẫn không gặp khách quen, đành lên đường. Lúc này, không biết tiệc cưới của
mẹ đã xong chưa, có nên gọi điện thoại qua hỏi thăm không.

Suy
nghĩ gọi điện rất nhanh bị xua tan, cô đạp xe men theo đường đi rồi dừng lại,
tâm trạng hồi phục, quyết định về nhà. Con người đều sợ cô đơn, đặc biệt trong
ngày này. Cô rất cô đơn, bố chắc còn cô đơn hơn.

Phổ
Hoa tới nhà đã tối mịt, đến cổng khu nhà đang chuẩn bị vào, có người bên đường
gọi cô.

“Diệp
Phổ Hoa!”.


quay đầu, hoảng hốt. Người đó đang đứng dưới đèn đường, đèn chưa sáng, cậu cũng
chìm trong hoàng hôn mịt mờ, giống như ảo ảnh trong sương chiều.


có chút không tin, đã qua gần nửa năm, thời gian của lần sau, lần sau nữa, lần
sau nữa nữa đều có, cậu bặt vô âm tín, nhưng vào lúc cô không muốn gặp cậu nhất
thì cậu lại xuất hiện trước mặt cô.


lặng lẽ dắt xe đi về phía trước coi như không nhìn thấy cậu ta. Cậu bước lên
theo, cùng cô vào lán xe, đứng bên không nói gì.


lấy khóa trong giỏ xe, tay bị cậu chặn lại giữa không trung. Cậu cũng không đeo
găng tay, tay cậu ấm áp, còn tay cô thì rất lạnh.

“Cậu
muốn làm gì?”.

“Đến
cái khóa dây này cậu cũng chưa vứt đi?”. Cậu nhìn chăm chú vào chiếc khóa dây
trong tay cô.

Chính
xác là chiếc khóa dây hồi lớp mười hai cậu để lại, đến mặt dây đeo của chìa
khóa cô cũng chưa đổi.

“Vì
sao vẫn giữ?”.


bực mình với câu chất vấn của cậu, cố ý nói: “Không có thời gian vứt!”.

Cậu
lấy khóa dây khóa cho cô, đút chìa khóa vào trong túi áo mình, đứng gần hơn,
bóng cậu đổ dài dưới đất, vừa vặn bao phủ cả cô trong đó.

Cậu
hỏi: “Vậy cậu muốn vứt à?”.

“Có thời gian thì vứt”. Cô cố chấp
hếch cằm lên, đưa tay ra trước mặt cậu, “Thực ra bây giờ cũng được, cậu trả
chìa khóa cho mình, mình đi vứt”.

Trong đôi mắt sâu thẳm của cậu lóe
lên ánh nghi ngờ, sau đó nghi ngờ dần dần trở thành phẫn nộ. Cậu không cạo râu,
cả người hiện rõ vẻ mệt mỏi. Gần nửa năm không gặp, tinh thần cậu sa sút rất
nhiều, còn cô sống cũng chẳng hề vui vẻ hơn cậu. Lúc này, điều cô nghĩ tới là sự
giải thoát, khóa dây, chìa khóa, việc tái hôn của mẹ, sự cô đơn của bố, cô bị
bao quanh lớp lớp những gánh nặng kinh khủng, chỉ muốn thoát khỏi tất cả.

“Cậu đưa mình!”. Cô giơ cao tay cố đòi. Cậu thực
sự lấy ra chìa khóa, nắm chặt trong tay đưa tới trước mặt cô, gắt gao nhìn cô
chằm chằm.

“Cậu nghĩ kỹ đi”.

Sau khi nghiến răng cảnh cáo cô, cậu
mở nắm tay ra, chìa khóa lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay cậu, đè lên đường chỉ
tay. Cô phát hiện, trên đường tình cảm của cậu có nét đứt, rẽ nhánh, nhưng lại
rất dài, thậm chí còn dài hơn cả đường sinh mệnh. Cô thì khác, đường chỉ tay nhỏ
vụn, định sẵn một đời lo lắng.

Họ vốn là hai người khác nhau, qua
bao nhiêu năm chắc cũng là trên trời và dưới đáy biển, nhưng vẫn cứ gặp gỡ.

Cô giơ tay ra dưới cái nhìn chăm
chú của cậu, dũng cảm, xem nhẹ nỗi sợ trong tim.

Cô chạm vào chìa khóa, nhưng đột
nhiên cậu từ nhìn chuyển sang phẫn nộ, hung hăng túm chặt tay cô kéo vào góc,
điên cuồng lắc người cô.

“Diệp Phổ Hoa! Đồ đã vứt thì không
nhặt lại được đâu, cậu biết không!”. Cậu rống tên cô, khàn khàn từ lồng ngực,
“Sao cậu có thể nhẫn tâm như vậy! Hả?! Đây là năm thứ năm rồi, năm thứ năm! Cậu
dám vứt! Cậu dám!”.

Cậu giơ tay hung hăng ném chìa khóa
vào chỗ tối nhất trong lán xe, không quan tâm mọi thứ kéo cô vào lòng, siết chặt
cơ thể cô, không cho cô cử động.

“Cậu làm gì…”.

Cô bị ép trước ngực cậu, nhịp tim đập
nhanh hơn theo sự hít thở phập phồng của cậu, cô đẩy lồng ngực nặng nề của cậu
ra thử vùng ra, nhưng cậu lại ép cô trở lại, chặt tới nỗi hai cơ thể trẻ gần
như khảm vào nhau.

“Diệp Phổ Hoa! Cậu dám vứt!”.

“Mình vứt đấy!”. Cô gàn bướng ra sức
kháng cự lại cậu, nắm được mu bàn tay cậu giành lấy tự do trong giây lát.

Hai người tách ra, thở hổn hển trừng
mắt nhìn đối phương, cô do dự muốn rời đi, trước khi hành động, cậu lại bước
lên tóm lấy cổ tay cô.

“Không được đi!”. Cậu nhìn ra suy
nghĩ của cô, việc cô cứ vùng vẫy khiến cậu cuối cùng mất đi sự kiên nhẫn.

“Cậu buông ra…”. Cô càng kêu gào, cậu
càng ngoan cố thử chế ngự cô, khi cô vặn vẹo một cách hoảng loạn, cậu dùng toàn
bộ sức lực cơ thể giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, mấy ngón tay siết chặt hết
mức toàn thân run rẩy.

Cô chính là người mãi mãi không hiểu,
mãi mãi trốn chạy.

Cô đau đến mức răng va vào nhau lập
cập, những giọt mồ hôi lớn đọng trên trán. Nước mắt không theo sự khống chế của
cô rơi xuống, hoảng loạn, sợ sệt, đau khổ, buồn bã, nhưng chỉ cắn chặt môi
không chịu cầu xin cậu.

“Nói! Nói cậu không vứt!”.

“Nói! Nói! Nói!...”.

Cơn đau lan từ cổ tay sang cánh
tay, vai và cả cơ thể, tinh thần và trí tuệ cô trở nên hỗn loạn, cúi xuống vai
cậu, nghe cậu ấy gầm gừ như dã thú bên tai.

“Không được phép vứt! Nghe thấy
không!”.

“Diệp Phổ Hoa! Cậu không được vứt!”.

Cô không lên tiếng, cắn nát cả môi,
lưỡi nếm được vị máu tanh nồng, tầm nhìn bị che bởi nước mắt, giống như đặt
mình trong bóng tối. Vô số những đêm tối tăm, cô cũng lặng lẽ rơi nước mắt như
vậy, vì bố, vì mẹ, vì bản thân, cũng… vì cậu.

Tâm trạng như vậy, cậu có thể hiểu,
có thể thông cảm không?

Sự ngấm ngầm chịu đựng phút chốc thất
vọng mà sụp đổ, những uất ức, mệt mỏi, nhụt chí nản lòng tích tụ mấy năm trút
xuống từ kẽ hở trái tim.

“Buông ra…”. Cô ngước mặt lên lẩm bẩm
cầu xin cậu, “Mình đau…”.

Cậu tưởng cô vẫn muốn đi, túm đến nỗi
cô khóc rưng rức, đột nhiên nghe thấy tiếng rắc rắc ở vị trí khớp xương cổ tay.

Tiếng khóc của cô ngừng lại, lặng lẽ
nói: “Thi Vĩnh Đạo… Mình đau…”. Cơ thể trượt xuống ngồi phịch trên nền đất.

Cô vẫn mở mắt, ngoài đôi môi không
còn chút máu, da mặt trắng như tờ giấy, nén chịu cơn đau dữ dội truyền đến từ cổ
tay, lẩm bẩm nói: “Thi Vĩnh Đạo… Mình đau…”.

Cuối cùng cậu cũng buông lỏng vòng
kìm hãm đối với cô, gạt mái tóc ướt đẫm nước mắt, ôm cô vào lòng, thì thầm đủ
hai người nghe thấy: “Diệp Phổ Hoa, mình nhớ cậu. Cậu biết không?”.

Cô ngẩng mặt lên nhìn cậu, lắc đầu
khóc thành tiếng.

“Mình đau…”. Cô nói.

“Mình nhớ cậu!”. Cậu nói.

“Mình đau…”.

“Mình cũng đau, cậu biết không?”. Cậu
hỏi cô.

Cô lắc đầu, cô thực sự không biết.

Mười hai tháng xa cách tróc ra từng
mảng từng mảng, giọng nói cậu khàn khàn, kề sát đôi má ướt đẫm của cô.

“Mình nhớ cậu, cậu biết không?”.

“Mình đợi cậu ở đây từ lâu rồi, cậu
biết không?”.

“Đã hơn năm năm rồi, cậu biết
không?”.

Cô không biết, rất nhiều chuyện cô
thà giả vờ hồ đồ chứ không muốn sống một cách tỉnh táo như thế, vì tỉnh táo có
nghĩa là càng mệt mỏi.

“Cậu nhớ mình không?”. Cậu lắc lắc
cô.

Cô khóc, nước mắt giống như những hạt
trân châu bị vỡ.

“Có phải cậu không thích mình không?”.

Cậu ôm cô, nghe tiếng nức nở như đứa
trẻ bị mắng oan của cô, đau lòng như cắt.

“Vậy có phải cậu thích mình
không?”.

Cô vẫn không nói, chỉ cúi đầu khóc,
khóc tới khi trái tim cậu mềm nhũn.

“Vậy bây giờ mình đi!”.

Cậu vờ định đi, cô không lên tiếng,
đứng lên vòng tay quanh cổ cậu, vùi mặt lên vai cậu.

Cậu đẩy cô ra, lắc cô, lắc ra càng
nhiều nước mắt.

“Vậy nói cậu thích mình đi!”. Cậu
ra lệnh, “Nói cậu thích mình!”.

Cô lắc đầu, bị cậu ôm lại, chóp mũi
chạm chóp mũi, trán tựa vào trán.

“Nói…”.

Cô không nói, túm lấy cậu xoa dịu
đi nỗi đau khổ không cách nào đè nén trong tim. Cô mệt rồi, không kiên cường nổi
nữa.

“Vậy cậu nói cho mình biết, để mình
thích cậu nhé? Có cho không?”. Cậu vẫn khư khư cố chấp, tranh thủ lúc cô yếu đuối.

“Có cho không!”.

“Có cho không!”.

Cô nghẹn ngào, lắc đầu, lẩm bẩm
nói: “Không cho…”, giây tiếp theo bị cậu bịt miệng bằng nụ hôn.

Thi Vĩnh Đạo của tuổi mười sáu năm
năm trước và Thi Vĩnh Đạo của tuổi hai mươi mốt vào năm năm sau đều kiên trì đạt
được thứ mình muốn. Cho dù cô nói gì, cô nói thế nào, cậu đều tiếp tục tình cảm
này, cho tới khi cô rung động mới thôi.

Chà lên hai cánh môi ngày đêm vẫn hằng
mong nhớ, nghĩ tới câu “Không cho” của cô, cậu không cam lòng, hung hăng hôn tiếp.

6-6

Tối đó, Thi Vĩnh Đạo ngồi mấy tiếng
đồng hồ trên bậc thềm đầy bụi trong lán xe, bậc thềm rất lạnh, ngồi đến nỗi
chân tê rần, chỉ còn lại lồng ngực ấm áp. Phổ Hoa tựa ở đó, cuộn tròn. Trong
năm năm, họ chưa bao giờ ở bên nhau lâu như vậy, đắp cùng tấm áo khoác ngoài,
nói chuyện không chút gò ép.

Trước sau cô đều rất buồn, gần như
khóc ướt cả vạt áo trước của cậu, cô chưa bao giờ khóc thảm thiết thế, lấy áo
khoác của cậu bịt mũi, miệng, khóc nức nở, nghẹn ngào.

Cứ qua một lúc cậu lại kéo áo khoác
nhìn xem có phải cô vẫn chưa ngừng không, rầu rĩ, nghe thấy cô vẫn đang nghẹn
ngào lại đắp áo lên, thở dài yên tâm. Cậu không chỉ một lần hỏi cô xảy ra chuyện
gì, lại không nhẫn tâm cắt ngang khoảnh khắc ấm áp ngọt ngào hiếm hoi bên cô, hận
không thể để cô dựa vào mình tiếp tục khóc, vĩnh viễn không cần đối diện với vấn
đề của hiện thực. Trong vài giờ, cô chỉ nói vài lời không hoàn chỉnh, đứt quãng
nhắc tới “bố, mẹ, ly hôn, tái hôn”, đại khái cậu có thể đoán được xảy ra chuyện
gì, bắt đầu hối hận vì đã thô lỗ với cô như thế.

Chỗ cổ tay cô không chỉ đỏ mà còn
tím xanh, cậu muốn xoa cho cô, đau đến nỗi cô không chịu được, lại cảm thấy cực
kỳ tủi thân. Cậu không ngăn được bản thân kề sát khóe mắt cô, đón nhận những giọt
nước mắt còn chưa chảy xuống, vị mằn mặn cả hai người đều nếm được.

Cô ngừng khóc, cùng cậu đứng trong
gió lạnh, che đôi mắt sưng vì khóc hỏi: “Chìa khóa đâu?”.

Lúc này cậu mới nhớ ra chuyện chìa
khóa, tìm xung quanh không thấy, sợ cô tức giận, cậu giống như đứa trẻ bị kìm
nén đến phát điên, ngồi xổm ở góc tường nhà xe đổ cả thùng rác ra tìm, cuối
cùng vẫn không thấy.

“Vậy làm thế nào?”. Cậu túm tóc e
dè hỏi cô.

Cô thở dài “Ôi” một tiếng, nói: “Bỏ
đi”.

Khóa mười hai tháng cũng đủ lâu rồi,
mất thì mất vậy.

Dù sao cũng khóc đã đời rồi, cô và
cậu cùng vào quán ăn nhanh bên đường.

Cậu mua rất nhiều bánh nhân trứng,
hai cốc sữa, trên người chỉ còn lại vài đồng đủ ngồi xe trở về. Ngồi đối diện với
cô, cậu bưng sữa lên để cô sưởi ấm tay, hỏi cô qua làn khói lãng đãng: “Cậu…
thích… mình không?”.

Cô bẻ đôi cái bánh, đưa cậu một nửa,
dài mặt ra nhìn các em nhỏ chơi cầu trượt trong công viên thiếu nhi. Những cặp
bố mẹ đi kèm chăm sóc tỉ mỉ khiến cô rất xúc động, mỏi mắt cô mới quay đầu nhìn
cậu, nói rất nghiêm túc: “Thi Vĩnh Đạo…”.

“Hả?”.

“Mẹ mình và người khác kết hôn rồi”.

“Mình biết rồi, đừng quá đau lòng”.
Cậu úp tay lên mu bàn tay cô, vuốt nhẹ đầu ngón tay nhỏ nhắn.

“Mình muốn bà có thể hạnh phúc”. Cô
nghiêng đầu, giống như đang thận trọng ra một quyết định.

“Đương nhiên… mẹ cậu cũng không dễ
dàng gì…”. Cậu gật đầu.

“Mình hy vọng bố cũng hạnh phúc,
ông quá khổ rồi”. Cô nói, mắt lại đỏ lên.

Cậu đứng dậy tới ngồi cạnh cô, ôm
vai cô, kéo cô dựa vào.

“Đều sẽ ổn cả… đừng khóc nữa…”.

“Ừ…”. Cô chớp đi ánh lệ mỏng dưới
đáy mắt, ngẩng đầu nhìn vùng râu mới mọc của cậu, không nén được muốn sờ vào đó
“Sau này… đừng hỏi mình cái đó… được không…”.

“…?”.

“Mình… không ghét cậu….”. Đè nén cảm
giác thôi thúc muốn giơ tay, cô cụp mắt bưng cốc sữa kề sát lên mặt.

Hiểu được mấy từ đó, cậu cũng tạm
thời mãn nguyện với tình trạng hiện tại.

“Ừ… sau này không hỏi nữa…”. Cậu trịnh
trọng bảo đảm, “Mình thích cậu là được rồi!”.

Những ngày tháng sau đó, hai người
cũng không chính thức yêu nhau, nhưng hàng tuần Thi Vĩnh Đạo vài lần đạp xe từ
Đại học Bắc Kinh đến Đại học Sư phạm, cậu nói có vài vấn đề quan trọng trên
phương diện “học thuật” nhất định phải thỉnh giáo Phổ Hoa.

Cái gọi là nghiên cứu thảo luận “học
thuật” của cậu chẳng qua là tu dưỡng tư tưởng lớn, triết học Mác, đại cương tư
tưởng Mao Trạch Đông, những môn học từ thời trung học cậu đã ghét cay ghét đắng.
Cách thức nghiên cứu thảo luận chính là cậu bỏ tiết bên trường Đại học Bắc
Kinh, chạy tới Đại học Sư phạm cùng cô nghe tiết học cậu còn ghét cay ghét đắng
hơn, ví dụ “chi, hồ, giả, dã”(*) trong tiếng Hán cổ hoặc âm bật, âm sát, âm bật
sát trong tiếng Hán hiện đại.

(*)
“Chi, hồ, giả, dã” là: trợ từ thường dùng trong cổ văn.

Sự chênh lệch chuyên ngành rất lớn,
ngoài hai, ba môn học chung, thứ họ học đều không có bất cứ liên quan gì với
nhau. Lên lớp, Phổ Hoa trước nay đều ngồi cùng bạn trên hàng trước nghiêm túc
nghe giảng, Thi Vĩnh Đạo ngồi xa xa ở hàng cuối, làm bài tập hoặc đọc sách. Gặp
phải tiết học cậu đặc biệt không thích, mỗi khi giáo viên thao thao bất tuyệt
trên bục giảng, cậu liền đeo tai nghe nhoài lên bàn ngủ.

Khi học ở phòng nhỏ, cậu không dám
vào lớp học, nghìn nhờ vạn nhờ để lấy được thẻ thư viện của Đại học Sư phạm,
lên mạng, tới phòng đọc đọc sách, làm bài tập. Sắp tới giờ tan học lại chạy tới
cổng khoa văn đợi cô, ít nhiều có thể ì ra đến khi ăn xong bữa tối mới đi.

Tóm lại, trải qua một thời gian Thi
Vĩnh Đạo vẫn dùng cách của cậu thâm nhập vào cuộc sống của Phổ Hoa. Cô không vạch
rõ quan hệ, cậu liền mập mờ theo, “mờ ám luôn mạnh hơn không mờ ám” đã trở
thành phương châm của cậu.

Phổ Hoa vẫn như cũ, xoay quanh học
hành, làm gia sư, bận bài vở và bài tập, Thi Vĩnh Đạo cũng vậy, một tuần xuất
hiện vài lần, ăn bữa cơm, xoay quanh cô, cũng không đưa ra yêu cầu gì bất hợp
lý. Họ giống như trở về thời trung học, có điều khoảng cách lớp học xa hơn một
chút.

Sau khi có số điện thoại ở ký túc
cô, cậu gọi điện hàng ngày, từ gọi một cuộc, tới hai cuộc, rồi rất nhiều cuộc.
Có lúc cậu bận, ký túc tắt đèn rồi, cậu cũng vẫn gọi đến, hỏi cả ngày cô ăn gì,
mệt không, nói hai câu rồi cúp máy, để cô ngủ ngon.

Khác nhau ở chỗ Kỷ An Vĩnh để lại ấn
tượng tốt đẹp trong ký túc, Đường Đường, Mạch Mạch và vài bạn cùng phòng lại
không thích Thi Vĩnh Đạo. Một là cậu ta thường gọi điện đến sau khi đã tắt đèn,
hai là người khác nhận điện, cậu ta vĩnh viễn chỉ có một câu “Diệp Phổ Hoa
đâu!”, ba là cậu ta quả thật bám quá chặt như âm hồn không tan.

Thái Hồng gặp qua hai lần cũng nói
với Phổ Hoa: “Người đàn ông này muốn làm gì, dứt khoát nhốt cậu vào lồng luôn
đi! Cậu chẳng phải của nhà họ!”.

Thái Hồng đã cường điệu hóa, nhưng
cũng là sự thật. Thi Vĩnh Đạo một khi đã thích ai thì người đó trở thành tài sản
thuộc sở hữu của cậu, ai nhìn nhiều hơn một cái đều là đang ngấp nghé có ý đồ
không tốt. Suy nghĩ này của cậu giống một đứa trẻ, Phổ Hoa biết không tốt,
nhưng không tiện nói cậu, thỉnh thoảng cũng không cách nào.

Cô không cho cậu một danh phận, khi
hai người bên nhau hết thảy hành động thân mật quá mức đều không có. Sau buổi tối
đó, đừng nói là hôn, đến ôm, cô cũng từ chối. Thi Vĩnh Đạo giống con dã thú bị
nhốt sau song sắt, rất nhiều lúc cậu muốn biểu hiện như một con mèo ngoan ngoãn
nhưng nhất định phải được cô khen thưởng, ví dụ cô cho cầm tay, cô đưa cho món
cậu thích ăn nhất, cô đứng trong gió đợi cậu tới đón, trước khi lên giảng đường,
cô giữ cho cậu một chỗ ở hàng sau. Một khi mất cân bằng, cậu liền hung hăng như
một con sư tử bờm dựng đứng, ở dưới ký túc cô đợi cả tối không đi, đạp xe từ cuối
ký túc tới phòng học, hận không thể theo cô vào nhà vệ sinh.

Cậu đã hai mươi mốt tuổi rồi, còn
có thể tức giận đến mức ăn không ngon, ngủ không yên chỉ vì một cái ôm tình mẫu
tử của cô và một cậu nam sinh trong vở kịch nói của trường. Cô hai mươi tuổi rồi,
vẫn tưởng rằng tình cảm là việc xa xỉ, không dám hoàn toàn tiếp nhận cậu, dồn hết
tinh thần và sức lực cho bố và học tập.

Quyên Quyên từng hỏi, “Phổ Hoa, sao
mình cảm thấy cậu hơi lạ nhỉ?”.

Hải Anh nhắc, “Gần đây Doãn Trình
thường không tìm thấy Thi Vĩnh Đạo, sợ xảy ra chuyện?”.

Mạch Mạch bàn bạc, “Sau mười hai giờ
không cho cậu ta gọi điện đến, có được không?”.

Đường Đường tò mò, “Kỷ An Vĩnh sao
không đến nhỉ?”.

Thái Hồng trêu chọc, “Cái người gì
gì Đạo ấy hôm nay đã khẳng định chủ quyền với cậu chưa?”.

Tiểu Quỷ phẫn nộ, “Đầu mình ngắn
chút nữa cũng không sai mà, cậu ta luôn trợn mắt nhìn mình làm gì?”.

Vài tháng sau, Phổ Hoa gặp Ngu Thế
Nam trong tiết âm nhạc của trường. Bốn, năm năm không gặp, Ngu Thế Nam đã khác
xa hồi đó, nhưng vẫn thích đùa. Cậu ta lùi lại một bước lớn, xoa cằm đánh giá
Phổ Hoa một lúc lâu, sau đó chợt như tỉnh ngộ, chỉ vào cô nói: “Diệp Phổ Hoa, cậu
trở nên xinh đẹp rồi!”.

Báo cáo nội dung xấu