Giường đơn hay giường đôi - Chương 08 - Phần 4
8-7
Cô
nhận được email bạn cùng trường forward cho, Phổ Hoa ban đầu không quan tâm, để
bức thư đó trong hòm thư mấy tuần không mở ra xem. Sau đó khi tìm cách liên hệ
của tác giả trong hòm thư mới tiện tay mở ra, Phổ Hoa mới phát hiện bức thư đó
ban đầu được gửi từ hòm thư của Kỷ An Vĩnh.
Vài
năm nay mọi người không nhắc tới cậu ấy, đi từ năm thứ ba đại học, vài tin tức
Phổ Hoa đều nghe từ chỗ các bạn ở ký túc. Tin tức qua tay vài người, Phổ Hoa
không có thông tin chính xác, chỉ biết Kỷ An Vĩnh hoàn thành chương trình đại học
ở Canada, lại tiếp tục học nghiên cứu sinh, nhưng không ai nói tới chuyện cậu ấy
có phải di dân định cư ở đó không, đến cậu ấy sống ở thành phố nào cô cũng
không biết.
Ký
ức của cô đối với Kỷ An Vĩnh mãi mãi dừng lại ở mùa hè năm thứ ba đại học, cậu ấy
đi một cách vội vã, đồ đạc để lại không đủ để lưu luyến, nhưng cô vẫn cất giữ
quyển Tuyển tập thơ Tagore và chiếc bút máy gãy đôi.
Bây
giờ tập thơ đặt cùng với tập thơ trước cậu ấy tặng, buổi tối trước khi đi ngủ
Phổ Hoa thi thoảng lật ra xem, đặc biệt là bài thơ Khoảng cách xa nhất trên thế
giới, tuy rất nhiều người nói bài thơ đó không phải là do Tagore viết, làm giả
trên mạng rồi đưa vào trong tập thơ lậu, từ đó lưu truyền, nhưng Phổ Hoa vẫn
coi nó như vật kỷ niệm quý báu nhất thời trung học.
Cô
như cố ý lại như vô tình nghe ngóng tin tức của Kỷ An Vĩnh, vài tháng sau, cuối
cùng cũng nghe được tin tức từ chỗ Tiểu Quỷ, rất bất ngờ, Kỷ An Vĩnh đã về nước!
Hơn nữa mới gần đây.
Trong
điện thoại Tiểu Quỷ còn nói Kỷ An Vĩnh từng tổ chức gặp mặt bạn học với quy mô
nhỏ, giới hạn trong phạm vi bạn đại học của cậu ấy.
Nhưng
vì sao không phải trung học chứ?
Phổ
Hoa ngạc nhiên trong lòng, có cảm giác xúc động không rõ ràng, cô rất muốn gặp
mặt Kỷ An Vĩnh một lần, nói cảm ơn, cho dù không nói gì, chỉ xem cậu ấy có bình
yên không, bù đắp một chút tiếc nuối ban đầu chưa chào tạm biệt.
Ly biệt như vậy quả thật để lại tiếc nuối rất
lớn trong lòng cô, thực ra trong phạm vi hiểu biết của cô, với quan hệ của Vĩnh
Đạo và Kỷ An Vĩnh ban đầu, họ hoàn toàn có thể làm bạn tốt. Nhưng hiện thực
không tốt đẹp như mong ước, Vĩnh Đạo và Kỷ An Vĩnh không chỉ không còn là bạn,
mà sau vài năm xa cách đã giống như người xa lạ. Phổ Hoa chưa từng nghe thấy
Vĩnh Đạo nhắc một câu về Kỷ An Vĩnh, cho dù họ có chung hồi ức về thời kỳ trung
học, Kỷ An Vĩnh cũng trở thành một điều anh cố ý vùi lấp.
Cô
rất muốn hỏi nhưng lại không thể hỏi.
Dùng
dãy số ngày sinh nhật của mình để đăng nhập vào máy tính của Vĩnh Đạo, Phổ Hoa
không chỉ đọc được bức mail đó, còn tìm thấy một bức thư của Kỷ An Vĩnh trong
phần thư xóa gần đây, trên đó rõ ràng hẹn Vĩnh Đạo và Doãn Trình, Cao Triệu
Phong cùng tụ tập, ngày tháng đã là hai tuần trước.
Cô
suy nghĩ mấy ngày, cố lấy can đảm viết một lá thư đơn giản ngắn gọn đại diện
cho mình và Vĩnh Đạo gửi cho Kỷ An Vĩnh, đại khái là hỏi thăm cuộc sống ở nước
ngoài của cậu ấy mấy năm nay có tốt không, đồng thời kín đáo hỏi sau này cậu ấy
có dự định phát triển trong nước không.
Tính
thời gian đã gần năm năm chưa từng gặp mặt, chưa từng nói chuyện, Phổ Hoa gửi
thư xong vẫn khó mà kiềm chế sự căng thẳng trong lòng, cô không dám đoán bừa Kỷ
An Vĩnh sẽ nghĩ thế nào, thậm chí cô nghi ngờ cậu ấy có đọc bức thư này không,
nhưng phần cuối của bức thư, cô vẫn viết một đoạn những lời mà cô còn mắc nợ cậu
ấy.
“Mấy
năm đã qua từ ngày cậu đi, hy vọng cậu đi học ở nước ngoài tất cả đều suôn sẻ
bình an. Năm đó bệnh nặng có cậu giúp đỡ mới có thể thoát khỏi nguy hiểm, luôn
muốn gặp mặt cảm ơn cậu, khổ nỗi không có cơ hội, hy vọng bây giờ nói cảm ơn
không muộn. Có lẽ chúng ta vẫn luôn chưa được coi là bạn bè thực sự, nhưng cho
dù cậu ở đâu, mình và Vĩnh Đạo đều sẽ thực lòng cầu chúc cậu sự nghiệp thuận lợi,
cuộc sống hạnh phúc”.
Thư
đã gửi đi, đêm đó trở về hòm thư của Phổ Hoa là một bức mail dài, hoàn toàn
không có vẻ xa cách, trong đó có một đoạn, Phổ Hoa đọc vài lần.
“Bỏ
lỡ đám cưới của hai người, bây giờ chúc mừng bù mong hai cậu tân hôn vui vẻ, có
cơ hội thì sẽ bù quà tặng. Năm năm ở nước ngoài vẫn ổn, nhưng không bằng trong
nước có gia đình và bạn bè, có một cảm giác thân thuộc. Có thể con người càng
trưởng thành càng dễ nhớ chuyện xưa, vừa tới Bắc Kinh là mình tới trường trung
học và đại học, gặp thầy cô năm đó, vẫn dáng vẻ xưa, thực sự đều thay đổi rồi.
Sau này vẫn chưa nghĩ nên ở nước ngoài làm việc hay quay lại phát triển, nơi đó
dù sao cũng không phải là nhà, sớm muộn phải trở về thôi. Rất hy vọng trước khi
đi có thể gặp mặt nói chuyện, nếu hai người có thời gian…”.
Một
đoạn ngắn ngủi nhưng khiến Phổ Hoa xúc động vô cùng. An Vĩnh nói rõ thời gian
trở về Canada, còn để lại địa chỉ và phương thức liên lạc, Phổ Hoa nhập số vào
danh bạ điện thoại, không đề tên Kỷ An Vĩnh, chỉ dùng con số vô nghĩa thay thế.
Cô
không hồi âm cho Kỷ An Vĩnh, vì không biết nên nói gì. Những ngày tháng êm dịu
nhất mà họ bên nhau chưa từng nói quá sâu tới chủ đề tình cảm. Bây giờ cô đã kết
hôn, cậu ấy độc thân, lại có Vĩnh Đạo ở giữa, đến gặp mặt cũng là sự xa xỉ.
Nhưng
vận mệnh vẫn để Phổ Hoa gặp được An Vĩnh, với cách thức cô không ngờ tới.
Cô
và Vĩnh Đạo vì chuyện vớ vẩn mà cãi nhau, cô một mình rời khỏi nhà đi không mục
đích trên đường, gặp Kỷ An Vĩnh trên đường gần trường, cậu ấy vừa từ Kiến Nhất
đi ra, đang dong chiếc xe đạp đi từ thời học sinh.
Họ
đều vô cùng bất ngờ, thậm chí có một giây không nhận ra nhau.
Kỷ
An Vĩnh bước lên trước, mỉm cười chào hỏi, vẫn nụ cười ôn hòa như trước đây,
làm ấm một góc lạnh lẽo trong trái tim Phổ Hoa.
“Hi!”.
Giọng nói của cậu ấy sau năm năm ngoài điềm tĩnh, còn có vẻ già dặn đi nhiều.
“Hi…
lâu lắm không gặp…”. Cô suy ngẫm về giới hạn an toàn, không dám nhìn thẳng vào
ánh mắt dịu dàng của cậu ấy.
“Ừ…
quả là rất lâu rồi”. Cậu ấy lịch sự quay đầu để đi cùng đường với cô, hỏi thăm
cuộc sống mấy năm nay của cô và Vĩnh Đạo.
“Vậy
còn cậu?”. Phổ Hoa nói xong về mình, không nén được quan tâm đến tình hình gần
đây của An Vĩnh.
“Trong
thư chẳng phải đã viết rồi ư, vẫn tốt, không thể nói không tốt, có điều cũng
không thể coi là tốt nhất”.
“Cuộc
sống ở nước ngoài rất vất vả ư?”.
“Cũng
chẳng phải, tự lập về kinh tế, cuộc sống cũng thường thường bậc trung, nhưng dù
gì cũng là công dân hạng hai, ở đâu cũng bị phân biệt đối xử, tâm tình hoàn
toàn khác với ở trong nước”.
“Thật
ư?”.
“Thật,
bất cứ lúc nào ở đâu cũng có thể cảm nhận được”. Trên vai cậu ấy như có một
gánh nặng không thể đặt xuống, “Có điều vẫn phải quay, bên đó còn có công việc”.
“Vậy…
khi nào đi?”.
“Vé
bay tuần này”.
Cậu
ấy đưa cô tới ngoài khu nhà, dừng xe.
“Cho
mình gửi lời hỏi thăm Vĩnh Đạo, lần sau trở về có cơ hội sẽ cùng ăn bữa cơm
nhé, lần này vội quá, cũng chưa hẹn được, cậu ấy bận lắm à?”.
“Hơi
bận”. Phổ Hoa nói dối thay Vĩnh Đạo, lên tầng dừng bên cửa kính hành lang nhìn
trộm ra ngoài.
Kỷ
An Vĩnh đi xa rồi, bóng dáng là một vệt đen dài chéo, cô đơn lẻ loi, có vẻ rất
đáng thương.
Cô
giấu Vĩnh Đạo lấy xuống Tập thơ Tagore Kỷ An Vĩnh để lại, viết lời chúc phúc
trên sách, bọc cùng chiếc bút bi bị gãy đôi cho vào trong túi, chuẩn bị trả lại
kèm quà tặng cho cậu ấy.
Hôm
sau, trong giờ nghỉ trưa, cô đi chọn quà, từ thời trung học, cô chỉ từng tặng cậu
ấy thiệp và thư, không hề tặng quà gì, liền chọn một cái bút máy rất tinh xảo.
Chuyển
phát nhanh đi, trong quá trình trung chuyển xảy ra vài vấn đề, bưu phẩm bị trả
lại chỗ cũ, cô sợ dây dưa lỡ việc không tới tay cậu ấy, đành đích thân mang tặng.
Đây
là lần đầu tiên Phổ Hoa tới thăm nhà An Vĩnh, đó là căn hộ ở tầng sáu đã cũ,
bài trí đơn giản, đồ gia dụng đều phủ vải trắng, dễ nhận thấy không lâu nữa cậu
ấy sẽ đi.
An
Vĩnh đi rửa cốc pha trà, Phổ Hoa trịnh trọng đặt quà tặng lên bàn uống nước,
nhìn kỹ xung quanh căn phòng của cậu ấy, bức ảnh chụp chung treo trên tường đã
phủ đầy bụi, rèm cửa sổ bạc màu, đặt trên bộ máy tính trong góc, trên giá sách
sắp xếp ngăn nắp các tác phẩm nổi tiếng, rất nhiều trong số đó là sách cô
thích.
An
Vĩnh không hề ngạc nhiên với quà tặng của cô, chỉ không ngờ tập thơ bao năm vẫn
được gìn giữ như ban đầu, đến góc trang sách lần cuối cùng đọc được gấp lại vẫn
còn. Cầm chiếc bút gãy đôi lên, cậu ấy không nén được bật cười.
“Đến
cái này cậu cũng giữ à?”.
“Ừ”.
“Vậy
còn tập thơ Tagore?”.
“Vẫn
còn”.
Họ
ngầm hiểu lẫn nhau, nói từ Tagore tới rất nhiều thứ. Ban đầu trao đổi sinh viên
sang Canada cậu ấy gặp nhiều khó khăn, không thích ứng, làm thêm công việc tay
chân, khi làm mất một phần cơm, đành nhịn đói hai ngày, cô cũng kể về cuộc sống
công việc bây giờ, nhưng không hề phàn nàn điều gì, đặc biệt là hôn nhân của cô
và Vĩnh Đạo, cô nhất định phải để lại ấn tượng hạnh phúc cho An Vĩnh.
Rời
nhà An Vĩnh, trời đã muộn, cuộc cãi vã hai tối trước vẫn chưa làm hòa, Phổ Hoa
bỏ ý nghĩ trở về nhà đối diện với Vĩnh Đạo, lên xe đến nhà Quyên Quyên.
Khi
chia tay, An Vĩnh vẫy tay, Phổ Hoa cũng vẫy tay với cậu ấy, rồi lại quay đầu.
Thực ra cô không muốn xa rời từng bước như vậy, cô muốn tự mình tiễn cậu ấy đi,
coi như cho mình một kết cục.
8-8
Phổ
Hoa hoàn toàn không biết bao bì bưu phẩm sao lại đến tay Vĩnh Đạo, địa chỉ và
tên An Vĩnh trên đó hiển nhiên không thể qua khỏi con mắt của Vĩnh Đạo.
Cô
và Quyên Quyên lén đến sân bay vốn dĩ chỉ muốn tiễn Kỷ An Vĩnh, kết quả lại bị
Vĩnh Đạo chặn ở khu vực đợi. Nhận ra áo gió màu đen của Vĩnh Đạo, và vẻ phẫn nộ
âm thầm nhẫn nhịn trên mặt anh khi quay đầu lại, cô lập tức ý thức được bản
thân đã phạm một sai lầm, một sai lầm không cách nào cứu vãn.
Tối
hôm trước khi chia tay, cô và An Vĩnh bắt tay tạm biệt, giống như thời đại học
hai chiến hữu cùng chung chí hướng nắm tay nói lời tạm biệt, đó là thói quen của
họ, cũng là một sự ăn ý, trong hai bàn tay giao nhau đó truyền cho nhau những lời
chưa nói hết. Từ khi quen nhau thời trung học, giữa họ luôn có một tình cảm
không bao giờ nói rõ, làm bạn từ đầu đến cuối, khi tạm biệt ngoài từ “Tạm biệt”
và “Bảo trọng”, sẽ không nói bất cứ lời nào dễ làm người khác hiểu lầm.
Nhưng
tối đó khi tạm biệt, cậu ấy nắm chặt tay cô rồi nói: “Thật không muốn đi”, phút
giây đó tình cảm nhẹ nhàng êm dịu trong mắt cậu ấy khiến Phổ Hoa không thể coi
đó là lời nói đùa.
“Sẽ
trở về mà”. Cô rút tay lại an ủi cậu ấy, vờ như một cuộc tạm biệt bình thường,
nhưng lại mất cả tối nằm trên ghế sofa nhà Quyên Quyên hồi tưởng lại sáu, bảy
năm từ trung học đến đại học.
Khi
cô còn độc thân, cậu ấy chưa từng bày tỏ điều gì, thân phận bây giờ của cô, cậu
ấy càng không thể bày tỏ. Họ đã định sẵn sẽ để vuột mất nhau, đã không thể làm
bạn thân, cũng sẽ không là tình nhân, thậm chí sau này làm bạn học tốt của nhau
cũng rất khó.
Đọc
được cơn thịnh nộ của Vĩnh Đạo, sự lưu luyến chia tay với Kỷ An Vĩnh vẫn vấn
vít trong lòng Phổ Hoa, cô đã bị tước đi rất nhiều thứ, không nên đến quyền tiễn
một người bạn cũng không có.
Vì
vậy cô kiên trì lập trường của mình.
Bị
Vĩnh Đạo ép buộc đưa về nhà, đến Quyên Quyên ở đó cũng không thể làm lắng dịu
cơn phẫn nộ của anh, họ cãi nhau từ phòng đợi máy bay đến khi lên xe, lại cãi
nhau tới lúc về nhà. Anh nắm cổ tay cô điên cuồng lắc, ép hỏi cô nhiều lần: “Tối
qua em đi đâu! Có phải đi tìm An Vĩnh không?”.
“Em
đi tặng đồ, tạm biệt cậu ấy, không có gì khác”. Cô càng giải thích, anh càng tức
giận.
“Sau
đó thì sao? Vì sao không về nhà? Cả đêm em ở đó phải không?!”.
“Em
không có!”.
“Vậy
em ở đâu?”.
“Chỗ
Quyên Quyên!”.
“Em
cảm thấy anh sẽ tin ư?”.
“Em
không nói dối!”.
Họ
tiếp tục giằng co, cãi nhau tới tận nửa đêm, cô mệt đến nỗi nằm lên giường ngủ
luôn, anh cầm bao bì gói bưu phẩm chuyển phát nhanh xộc vào, một trận tranh cãi
kịch liệt hơn lại bùng nổ, giữa lúc cãi nhau không hiểu sao cô lại rớt khỏi giường,
bò lên chống tay lên tường trả đòn lại anh.
“Em
không thể tặng quà cho bạn ư? Em không thể trả đồ cho cậu ấy ư? Hay em căn bản
không thể có bạn, không thể gặp mặt nói chuyện với người khác giới, nếu cần thiết
phải thông qua sự đồng ý của anh, Thi Vĩnh Đạo, em không phải đồ chơi của anh,
bây giờ anh như vậy quả là bất chấp lý lẽ!”.
“Thế
ư? Anh bất chấp lý lẽ, vậy vì sao em còn giữ đồ của cậu ta, vì sao em không nói
cho anh biết em đi gặp cậu ta, không cho anh biết em đi sân bay tiễn cậu ta?”.
“Để
anh biết rồi anh có đồng ý cho em đi không?”.
“Không!
Cậu ta về nước có liên quan gì tới em không? Vì sao em phải đi tiễn cậu ta, em
là gì của cậu ta!”.
“Anh…”.
Cô nghẹn lời, vùng bụng âm ỉ đau, khom gập người.
Tối
đó, bệnh viện kiểm tra cô đã mang thai ba tháng, có dấu hiệu sảy thai, tất cả mọi
tranh cãi mới lắng xuống.
Nhưng
tình hình không hề tiến triển tốt hơn, trải qua sự vui vẻ kinh ngạc ngắn ngủi,
họ lại rơi xuống vực sâu nghi ngờ lẫn nhau, Kỷ An Vĩnh trở thành vết rạn giữa họ,
không cách nào liền miệng.
Cho
dù cô mang thai, họ vẫn không ngừng chiến tranh lạnh. Anh cố nhẫn nhịn, thử tìm
hiểu sự thực nhưng không chịu tin tất cả những lời cô và Quyên Quyên nói.
Sau
mấy tuần mang thai, nhắc lại chuyện cũ chính vì anh nhìn thấy cô lật quyển Tập
thơ Tagore. Anh chỉ yêu cầu cô nói câu: “Em sai rồi, không nên đi tiễn cậu ấy”,
chứ không hề muốn cãi nhau. Nhưng cô không nói, cuối cùng ép mạnh quá, cô ôm đầu
gào lên không chút lý trí: “Phải, em ở bên cậu ấy, tối đó em luôn ở bên cậu ấy,
em luôn thích cậu ấy được chưa, Thi Vĩnh Đạo!”.
Lời
của cô giống như vô số mũi kim sắc nhọn đâm vào trái tim anh, anh đập vỡ bình
hoa đạp cửa rời đi, cô cũng bị kích động, thai nhi chưa lớn lên đã rời cơ thể mẹ
tối đó.
Tất
cả oán hận chất chứa lên tới đỉnh điểm, họ cũng đều sụp đổ.
Anh
ôm cơ thể không chút ý thức của cô lặng lẽ rơi lệ, tận mắt chứng kiến đứa trẻ rời
đi. Nỗi đau đớn của cô không cần nói rõ cũng có thể tưởng tượng được, anh không
khá hơn chút nào.
Cô
trở nên lạnh lùng, lờ đi sự tồn tại của anh, xem thường nỗi day dứt của anh,
xem thường tất cả những cố gắng muốn bù đắp của anh.
Đây
trở thành bước ngoặt cuối cùng trong cuộc hôn nhân này, họ trải qua hai tuần lễ
khó khăn nhất từ trước đến nay, tất cả những lời xin tha thứ đều không có tác dụng.
Sau
nỗi đau khổ có bề ngoài bình lặng là khoảng cách càng lúc càng xa, anh bị đẩy
ra khỏi phòng ngủ, tuy sống dưới cùng một mái nhà nhưng lại sống cuộc sống của
những người xa lạ.
Cô
thường xuyên ngơ ngẩn một mình, cho dù trong tầm mắt anh, anh cũng không thể bước
vào thế giới của cô. Anh biểu hiện rất tốt, làm việc nhà, nhưng trong đôi mắt
trống rỗng của cô, căn bản không có sự tồn tại của anh.
Tình
trạng cứ như vậy tiếp diễn, Kỷ An Vĩnh trở thành một nút chết, không nhắc đến
có thể miễn cưỡng tiếp tục duy trì không can thiệp lẫn nhau, nhắc đến lại tranh
cãi càng kịch liệt hơn. Mỗi lần không phải vì làm tổn thương lẫn nhau nhưng cuối
cùng lại chỉ khiến đối phương bị tổn thương hơn nữa.
Họ
chỉ cố ý trốn tránh chủ đề đứa trẻ, ai cũng không chạm vào, vì nghĩ tới sẽ vô
cùng hối hận. Nếu có đứa trẻ này, có lẽ sau này rất nhiều tranh chấp đều có thể
hóa giải, nhưng mọi sự không chuyển biến, mất đi là mất đi, vết rạn giữa họ
càng không ngừng toác rộng trong sự hiểu lầm càng ngày càng lớn.
Trước
mặt bạn bè cô không còn che giấu cuộc hôn nhân tan nát của mình, vài lần chính
tai anh nghe thấy cô đã nói: “Mình không thể chịu được nữa rồi”.
Có
lẽ cứ như vậy nhường nhịn sống tiếp quả thật là một sự giày vò quá lớn, khi
chia tay trở thành từ cửa miệng mỗi lần cãi nhau, Phổ Hoa cũng không còn e dè đề
cập đến từ “Ly hôn”, Vĩnh Đạo từ con sư tử phát điên trở thành con cún im lặng,
anh cũng mệt mỏi rồi, những cách có thể nghĩ đến đều đã dùng, nhưng không hề có
một chút hiệu quả đối với Phổ Hoa. Nền móng giữa bọn họ đã bị lung lay, tình cảm
hình thành từ nhiều năm vỡ tan thành từng mảnh, chỉ còn lại cái khung trống.
Bất
cứ sự nhẫn nại nào cũng đều có giới hạn, lần cãi nhau cuối cùng gần như bị kích
động, anh điên cuồng cố chấp cả đêm, cô liên tục kêu gào biết bao lần: “Hôm đó
em và cậu ta ở bên nhau! Em muốn ly hôn!”. Cánh tay ôm chặt cô cuối cùng cũng
buông lơi, mặc cô khóc cả đêm.
Đứng
hút thuốc cả tối, anh suy nghĩ dến những lời cô nói, bình tĩnh trở lại. Từ sau
khi mất đi đứa trẻ, họ gần mặt cách lòng, không có một phút giây thực sự hạnh
phúc nào. Nếu cứ tiếp tục như vậy cả hai người đều đau khổ, không bằng cho cô tự
do cô muốn.
Dập
tắt đầu thuốc lá, anh quay người hỏi cô câu cuối cùng: “Có phải em vẫn luôn
thích cậu ta?”.
Cô
không phủ nhận.
Sau
khi trời sáng, anh rời nhà, đặt một mảnh giấy dưới gạt tàn thuốc lá, trên đó viết:
“Ly hôn đi, anh đồng ý”.
8-9
Làm
xong thủ tục ly hôn, hai người đứng một lát trong hàng rào sắt của cục dân
chính, Vĩnh Đạo lấy chìa khóa xe, cúi đầu lật tìm một tấm danh thiếp đưa cho Phổ
Hoa, ra khỏi cửa rẽ phải, không chào tạm biệt, cũng không quay đầu lại. Trên
danh thiếp là số điện thoại mới của anh.
Phổ
Hoa quen đi theo anh, bước một bước mới ý thức được nên dừng lại, mắt tiễn xe
anh đi. Cô suy tính những ngày tháng tương lai, cùng quyển sổ vừa đóng dấu
trong túi, cô một mình rẽ trái, khi đi qua trạm gác cô cúi đầu.
Cứ
như vậy họ kết thúc quan hệ hôn nhân chưa đầy hai năm.
Cô
từ cục dân chính trở về nhà bố, vào cửa bụng rỗng uống nước, đá giày ra khỏi
chân, bước vào phòng nằm ngửa trên giường không động đậy.
Một
đôi giày cũ lại có thể cọ vào ngón cái khiến cho nó mọc mụn nước. Cô tìm kim
trong máy khâu, ngậm trong miệng rồi châm vỡ bong bóng. Nước chảy ra, ngoài
chút đau đớn còn có niềm vui khi máu chảy ra, đặt kim xuống, cô mặc cho miệng vết
thương hở, vẫn mặc quần áo lại nằm xuống, nhìn lên hoa văn màu nhạt trên rèm cửa.
Rất
nhiều thứ không phải cứ lâu năm thì nhất định thích hợp, bất luận là đôi giày
dưới chân, hay là người nào đó trong cuộc đời, mài mòn không đúng cuối cùng rất
khó khớp vào nhau, mài hỏng, sẽ thành vết chai, tích thành từng lớp dày, cho tới
khi quyết tâm cắt bỏ chỗ đau đó.
Cô
chọc thủng cuộc hôn nhân của mình và Vĩnh Đạo, tự đáy lòng mới cảm nhận được nỗi
đau đớn gấp bội trên vết thương, vì thói quen là một thứ đáng sợ.
Không
còn cãi nhau, căn phòng trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ, cô không quen. Mấy
ngày đầu anh đi, trên bàn ăn chỉ còn một người, cô không ăn nổi, chăn chỉ còn
hơi ấm của một người, cả đêm lạnh lẽo, cô khó có thể chợp mắt.
Cô
không xử lý tốt vết thương trên chân, bị viêm, hơi sốt, cả chân đều như đau như
bị khoét, không đi nổi.
Bố
gọi điện kêu Vĩnh Đạo đưa cô tới viện bôi thuốc, anh tự mình chăm sóc không nhờ
cậy ai. Trước mặt bố, họ ngầm hiểu, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Cô
chưa khỏi bệnh, anh vẫn ngủ ở phòng ngoài.
Có
vài lần lúc nửa đêm, cô tỉnh dậy trong mơ, gọi tên anh, trở mình bên gối trống
không, đến một sợi tóc của anh cũng không có. Vừa thất thần, anh đã từ phòng
ngoài chạy vào, bước nhanh tới bên giường, cho cô uống thuốc, ngủ cùng cô.
Tâm
sự nặng nề của họ đều trầm trọng hơn, có thể bắt đầu khi đó, sự kiên trì trong
lòng Phổ Hoa từng chút sụp đổ tan tành, hoặc ly hôn chẳng phải là kết quả cô muốn,
chỉ là một con đường mà thôi.
Bình
tĩnh lại, nhớ lại chuyện cũ, cô mới dần dần cảm nhận được ngoài gông cùm, anh
còn dành cho cô rất nhiều thứ. Tất cả những mâu thuẫn, khuyết điểm ban đầu
không thể khoan nhượng đều dần dần phai màu, cho dù anh vẫn kiêu ngạo như cũ, vẫn
ngang ngược không theo lẽ phải, vẫn có khả năng khiến cô nghẹt thở, nhưng rất
nhiều tranh chấp không còn quan trọng, ưu điểm của anh mà cô đã bỏ qua dần hiện
ra.
Sau
khi vết thương đã đỡ, họ từng thận trọng nói chuyện một lần, làm xong thủ tục,
quan hệ hôn nhân không còn nữa, nhưng hai bên gia đình vẫn không biết sự tình.
Cô không muốn nói, anh cũng không chủ động nêu ra. Vĩnh Đạo dọn về căn phòng
trước khi anh kết hôn, những thứ khác, về cơ bản vẫn duy trì trạng thái hôn
nhân, chỉ có một phần nhỏ tiền trả góp căn nhà do Phổ Hoa đảm nhiệm. Phần lớn đồ
đạc của anh vẫn để lại trong căn hộ, mỗi tháng đúng giờ sẽ gọi điện cho cô.
Ba
bốn tháng đầu không gặp mặt, khoảng cách thực sự đã khiến cô tự do, có thể hít
thở thoải mái, thoát khỏi trói buộc, nhưng cũng nhận thức được sự cô đơn thực sự.
Giấu gia đình, bơ vơ không người nương tựa, không ai ở bên, đến bờ vai để dựa dẫm
cũng không có, bạn bè toàn quay lại chỉ trích cô, chỉ có Quyên Quyên ủng hộ quyết
định của cô, nhưng chẳng qua cũng chỉ là tức thay cho cô rồi thôi.
Ly
hôn quả thật không có nghĩa là kết thúc.
Thời
gian càng dài, tình cảm của cô càng thay đổi, tất cả mọi chi tiết trong cuộc sống
đều khiến cô nhớ tới Vĩnh Đạo. Hai năm anh ở Hồng Kông, cô cũng chưa từng nhớ
da diết như vậy.
Cô
bắt đầu phủ định chính mình, ở bên nhau thì không thể chịu đựng nổi anh, chia
tay rồi, lại không cách nào chống đỡ được nỗi cô đơn. Có phải đã quá nhiều năm
cô quen có anh ở bên, đã coi những điều anh bỏ ra trong tình cảm như một điều
đương nhiên chăng?
Khi mất ngủ đến mức đến
thuốc cũng không có tác dụng, cô không kiềm được bèn nhắn tin cho anh, anh vẫn
có thói quen ngủ muộn, lập tức nhắn tin lại nói chuyện cùng cô, cho tới khi cô
mệt quá ngủ mất.
Anh cũng gọi điện đến hẹn cô gặp mặt
ăn cơm, lần gặp mặt đầu tiên sau vài tháng, anh ôm cô ở ngoài nhà hàng, không
nén nổi tình cảm giữ cô ở trong lòng rất lâu.
Điều này có nghĩa là anh cũng lưu
luyến ư?
Cuối tuần anh cùng cô về nhà thăm bố,
lại đưa cô về căn nhà của hai người. Không thể nói là anh ép cô, mọi thứ xảy ra
đều rất tự nhiên. Anh vô cùng mãnh liệt, cô cũng rất nhớ cảm giác an toàn khi
khỏa thân tan chảy trong vòng tay anh.
Sau này, Phổ Hoa không còn suy nghĩ
đúng sai nữa, không còn để lý trí đấu chọi với tình cảm nữa, vì Vĩnh Đạo cũng
không làm thế. Ngoài chuyện không tái hôn, họ chung sống với nhau như một đôi vợ
chồng ly hôn có chừng mực.
Giống như trong phim nói, nếu có thể
chi bằng cho hôn nhân một kỳ nghỉ dài, để hai người thoải mái hít thở, trở về
làm một đôi nam nữ yêu nhau, bỏ đi trách nhiệm, mâu thuẫn, trở về với trạng
thái tình cảm nguyên sơ nhất. Nếu có khái niệm gọi là nghỉ hôn nhân dài hạn, Phổ
Hoa nghĩ, có lẽ là một năm, hoặc lâu hơn chút nữa.
Hoàn toàn vứt bỏ những oán giận trước kia, cô
đứng ở nguyên vị trí ban đầu tiếp tục chờ đợi theo mạch suy nghĩ này, hai năm
sau, thứ chờ được lại là tin Vĩnh Đạo tái hôn.

