Hoa Hồng Đêm - Phần 13

"Hoa Hồng." Tôi gọi cô một tiếng, cô
ngẩng đầu lên nhìn tôi.

"Cô hẳn cũng biết, cha cô chưa bao giờ ngừng
quan tâm tới cô. Không phải sao?"

Diệp Mai Quế nhìn tôi một cái, sau đó cắn mội
dưới, không ngẩng đầu lên.

Tôi thấy bóng lưng cô khẽ run rẩy.

Tôi đứng dậy, ngồi vào ghế sô pha bên trái, vỗ
vỗ vai trái cô, nhỏ giọng nói: "Giờ còn chưa tới 12 giờ. Cô có thể coi tôi
như bạn trai, nói hết tâm sự trong lòng ra đi."

"Có gì hay mà nói. Hơn nữa, cũng chẳng
liên quan tới cậu." Cô vẫn không quay đi.

"Sao lại không liên quan? Cô quên rồi à?
Tôi đã nhận lời cha cô."

"Cậu nhận lời cái gì?"

"Tôi nói, tôi sẽ cố gắng hết sức để Hoa Hồng
luôn luôn kiều diễm."

"Đó là cậu diễn kịch."

"Không. Tôi rất thành thật."

Cô rốt cục cũng quay sang nhìn tôi, tôi cũng
thấy hốc mắt cô hơi đỏ.

"Cậu lừa người." Một lúc sau cô nói.

"Tôi thề."

"Cậu đang giả vờ, tôi không tin lời thề."

"Thật không? Vì sao?"

"Cậu tách chữ 'thề' ra xem, chẳng phải là
'bẻ gãy lời nói' sao? Lời nói đã bị bẻ gãy, sao có tin được?"

(Thệ: 誓

Bẻ gãy lời nói = đả chiết đích hoại = 打折的话)

"Vậy cô muốn thế nào mới tin tôi?"

"Tôi hỏi cậu một câu?"

"Lại muốn hỏi xem mình có đẹp không hay
có gợi cảm không à?"

"Lần này thì không."

"Ừ. Vậy cô hỏi đi."

"Vừa rồi tôi có dữ quá không?"

"Có."

"Lúc tôi hung dữ có phải rất khó coi
không?"

"Không, vẫn rất dễ nhìn."

"Vì sao?"

"Hoa hồng đương nhiên phải có nhiều gai,
nhưng gai hoa hồng đâu ảnh hưởng tới vẻ kiều diễm của nó."

"Đừng có lừa người."

"Tôi không lừa cô."

"Được, tôi tin cậu." Cô giơ tay lên
chỉ: "Mời cậu về ghế của mình."

"Không thành vấn đề." Tôi đứng dậy,
trở lại ghế sô pha của mình.

Diệp Mai Quế gọi Tiểu Bì một tiếng, cho Tiểu
Bì nằm lên đùi mình. Cô vỗ vỗ lên người nó rồi nói: "Khi cha mẹ tôi ly
hôn, ông ấy không chủ động yêu cầu tôi ở lại bên mình."

"Cho nên cô đi theo mẹ?"

"Ừ. Tôi cảm thấy mẹ tôi ở một mình sẽ thật
cô độc, cho nên ở lại với mẹ."

"Ừ."

"Khi tôi sắp học đại học, mẹ tôi cũng quyết
định tái hôn."

"Hả?" Tôi rất kinh ngạc.

"Cậu không cần kinh ngạc." Diệp Mai
Quế nhìn tôi rồi nói: "Mẹ tôi sinh tôi khi mới khoảng 20 tuổi, khi tái hôn
bà còn chưa tới 40."

"Vậy..."

"Tôi không muốn làm con riêng của mẹ, cho
nên từ khi 18 tuổi tôi bắt đầu sống một mình."

Cô thở một hơi thật dài rồi nói: "Tới giờ
đã tròn 10 năm."

"Ừ."

"Tôi có thể vì 10 năm cô độc này mà thầm
oán cha mẹ mình không?"

"Đương nhiên có thể." Tôi gật đầu.

Diệp Mai Quế kinh ngạc khi nghe tôi nói vậy,
ngừng vỗ về Tiểu Bì.

"Đương nhiên cô có thể cảm thấy cha mẹ
mình ích kỷ, cũng có thể cảm thấy cha mẹ nợ mình."

Tôi ngừng lại một chút, nhìn cô nói:
"Nhưng, vì cha mẹ là người đưa cô tới thế giới này, cho dù thế giới này xấu
đẹp ra sao, cho dù cô có thích nó hay không, dẫu sao cô cũng nợ bọn họ một cái
mạng."

Tôi đứng dậy bước tới gần cô một bước:
"Nghĩ sang góc độ khác, tuy rằng cô có một cặp cha mẹ thương yêu nhau,
song cô vẫn đang có một người cha yêu thương cô, cùng một người mẹ quan tâm tới
cô. Không phải sao?"

Diệp Mai Quế ngẩng đầu nhìn tôi rồi nói:
"Làm sao cậu biết bọn ọ có quan tâm hay thương yêu tôi không?"

"Cô đáng yêu như vậy, muốn không thương
yêu cô cũng khó."

"Cậu lại lừa người."

"Tôi không lừa cô."

Cô nhìn tôi một cái rồi lại cúi đầu.

"Hoa Hồng, buông bỏ đi."

"Buông bỏ cái gì?"

"Buông bỏ cảm xúc oán hận đó đi, nó chỉ
khiến cô càng thêm tịch mịch thôi."

"Tôi không buông." Cô quay đầu đi,
đưa lưng về phía tôi.

"Hoa Hồng." Tôi thở dài một hơi:
"Để tôi an ủi cô, được không?"

Tôi rốt cuộc cũng lại gần ghế sô pha bên tay
trái cô, ngồi xuống, vỗ vỗ bả vai cô.

Diệp Mai Quế từ từ quay đầu về phía tôi.

Môt lát sau, quanh khóe mắt đã đầy ngập nước,
từng giọt tràn ra chảy xuống hai má.

Tôi từng thấy hệ thống phun nước tưới cho hoa
hồng, khi nước rơi xuống hoa hồng, giọt nước sẽ men theo cánh hoa chảy xuống.

"Cô như kiếm khách trong bóng đêm, vì
không nhìn thấy đành vung kiếm mù quáng tự bảo vệ bản thân, tránh bị thương tổn.
Nhưng như vậy cũng sẽ chém đứt bàn tay muốn kéo cô khỏi bóng tối."

"Tôi đâu chém vào ai."

"Tối nay chẳng phải cô đã chém bị thương
cha cô sao?"

"Tôi..."

"Cô cũng không như mình nói, không quan
tâm tới cha mình. Bằng không cô cũng không bảo tôi giả làm bạn trai cô, chẳng
phải sao? Trong lòng cô, cô vẫn mong cha không phải lo lắng cho mình."

Tôi nở nụ cười rồi nói tiếp: "Cha cô nói
rất đúng, 'Hoa Hồng thực sự là cô gái tốt'."

Hoa hồng đêm vẫn không nói gì, tới khi giọt nước
cuối cùng rơi theo cánh hoa, cô mói nói: "Sao bọn họ đều không cần
tôi."

"Bọn họ không bỏ rơi cô, là cô tự bỏ rơi
chính mình."

"Tôi đâu có."

"Ngày đầu tiên tôi thấy cô, đã cảm thấy..."

"Cậu cảm thấy tôi nhất định là loại con
gái hung ác."

"Không. Tôi cảm thấy cô thật trẻ, thật giống
một cô sinh viên xinh đẹp."

"Nói bậy."

"Cô vẫn mang theo ánh mắt 18 tuổi, làm
sao già đi được?"

"Tôi..."

"Hoa Hồng." Tôi lại vỗ vai cô:
"Buông bỏ đi."

Diệp Mai Quế lại im lặng, cũng ngừng những động
tác nhỏ, như lại chìm vào cơn lốc hồi ức.

Tôi cũng im lặng, không muốn quấy nhiễu cô.

"Có khi nghĩ lại, tôi nguyện làm một cô
nhi." Một lục lâu sau cô mới thản nhiên nói.

"Không phải cô nhi nào cũng có ánh mắt giống
cô."

"Thật không?" Cô ngẩng đầu lên nhìn
tôi.

"Cũng như chị..."

Nói tới 'chị', tôi lập tức phát hiện yết hầu
như bị một sức lực nắm lấy, không thể nói tiếp.

Sau đó tôi cũng nhanh chóng chìm vào cơn lốc hồi
ức về quảng trường.

"Sao vậy?" Cô thấy tôi một lúc lâu
không nói tiếp bèn nhỏ giọng hỏi.

"Không sao." Tôi khép cái miệng đang
há hốc lại, nói một câu.

"Đừng có nói một nửa, cậu vừa nói tới chị,
là ai vậy?"

"Đó là..." Tôi cố gắng rời khỏi chị
trong quảng trường, trở lại với Diệp Mai Quế trong phòng khách.

"Kha Chí Hoành." Cô nhìn tôi thật ôn
nhu: "Nếu không muốn nói thì cứ bỏ qua, không sao cả."

"Ừ." Vì ánh mắt kiều diễm của hoa hồng
đêm, tôi rốt cuộc cũng trở lại phòng khách.

"Chị là đàn chị trong câu lạc bộ của tôi
hồi đại học, là một cô nhi. Nhưng chị thật tươi sáng."

"Ý cậu là tôt rất ảm đạm?"

"Không." Tôi xua xua tay: "Ánh
mắt cô như một cái giếng sâu, cô đã quen quăng rất nhiều thứ vào đó vì không muốn
người khác thấy được, nhưng những thứ đó vẫn tồn tại."

"Thật không?"

"Ừ. Nhưng nếu cô bỏ sự phòng bị của mình
đi, ánh mắt cô sẽ vô cùng kiều diễm."

Tôi nhìn cô rồi nói tiếp: "Cũng như cô hiện
giờ vậy."

"Lại nói bậy rồi." Dường như cô cũng
cảm thấy ngượng ngùng nên nhỏ giọng đáp.

"Cô vốn là một đóa hồng đêm kiều diễm, cô
không cao ngạo, chỉ không thích tới gần người khác thôi."

Tôi cười nói: "Cô xem, ngay cả ghế sô pha
bên trái cô cũng không cho tôi tới gần."

Cô trừng mắt nhìn tôi một cái: "Giờ chẳng
phải cậu đang ngồi trên ghế bên trái tôi sao?"

"À." Tôi lùi lại vài cm rồi nói:
"Hoa Hồng, cô đã khiến mình cô độc mười năm rồi, đã đủ lâu rồi. Thế nên,
buông bỏ đi."

"Được, tôi có thể buông bỏ. Có điều có một
việc nhất định tôi phải nhớ kỹ."

"Việc gì?"

"Cậu nợ tôi năm ngàm một trăm bốn mươi
tám đồng."

"Ừm...' Tôi ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ
trên tường: "Đã qua 12 giờ, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành tốt đẹp, cũng
nên ngủ thôi."

"Này! Cậu lại chơi xấu."

"Tôi đâu có, tôi..." Tôi đột nhine
ghé tai vào sát miệng Tiểu Bì trên đùi cô: "Ừ, được. Ừ. Em nói vậy cũng có
lý, nhưng anh ngại lắm. Cái gì? Không Sao? Em kiên trì vậy sao? Ừ, vậy được rồi."

"Cậu đang làm gì thế?" Cô gõ lên đầu
tôi một cái.

"À. Tiểu Bì vừa bảo nó sẽ giúp tôi trả
khoản tiền này, cô tìm nó đòi nhé. Ngủ ngon."

"Này!"

Tôi vẫy tay với cô, đang định trở lại phòng ngủ.

"Còn một chuyện."

"Hả?"

"Cậu cũng đã nói với cha tôi, cậu rất
thích hoa hồng đêm. Những lời này..."

"Cho dù đã qua 12 giờ..." Tôi ngắt lời
cô: "Những lời này không phải là diễn kịch."

Hoa hồng đêm không nói gì, nhưng vì vừa được
tưới nước nên lại càng thêm kiều diễm.

"Thứ bảy tới, cậu sẽ đi cùng tôi chứ?"
Một lát sau, cô hỏi.

"Ừ." Tôi gật đầu, vào phòng.

Tôi rất muốn bước về phía trước, nhưng lại
phát hiện chân mình đang run rẩy.

Đó nhất định là vì căng thẳng và hưng phấn, vì
tôi nghe thấy cả tiếng tim đập của mình.

Còn chị lại đứng một chỗ, không nói chuyện,
cũng không chút động tác dư thừa.

Tôi lén hít sâu vài hơi, khi ổn định lại nhịp
tim, định bước vài bước về phía trước.

Song chân như bị điểm huyệt, đành phải dùng hết
sức lực toàn thân để giải khai huyệt đạo.

Mắt thấy hai đàn anh đang tới gần định mời chị,
trong lúc chỉ mành treo chuông này, tôi rốt cuộc cũng giải được huyệt đạo, lảo
đảo chạy tới trước mặt chị.

Chị có lẽ thấy buồn cười lắm nên cười không
khép miệng lại nổi.

Ưỡn ngực hóp bụng, khuôn mặt mỉm cười, thẳng
người hành lễ, đầu gối không cong.

Đây là yếu quyết mời bạn nhảy tôi đã nhẩm rất
nhiều lần.

"Chị, em... em có thể mời chị nhảy
không?"

Tay phải nâng lên, khom mình vẽ thành một đường
cong hoàn mỹ.

Nói xong, thực hiện xong động tác mời, ánh mắt
tôi chăm chú nhìn vào đôi chân chị.

Nếu chị đồng ý với lời mời, tay phải sẽ khẽ
kéo váy lên, cũng nhẹ nhàng khom chân.

Tôi chỉ mong đầu gối chị cong lại với tôi.

"Thật là. Thắt lưng chưa đủ thẳng, đầu gối
con hơi cong, động tác thật không chuẩn."

Bên tai tôi vang lên tiếng cười của chị:
"Cười quá cứng nhắc, không như đang mời nhảy mà như đang đòi nợ người
ta."

Tôi không khỏi mặt hồng tai đỏ, nhịp tim lại bắt
đầu tăng tốc.

"Nhưng, chị lại muốn nhảy điệu hoa hồng
đêm này với em."

Sau khi chị nói xong, rốt cuộc tôi cũng thấy đầu
gối chị cong xuống.

Tôi ngẩng đầu, chị cười nói: "Lần sau nếu
động tác không chuẩn, chị sẽ phạt em làm lại vài lần."

Sau đó kéo tay phải tôi: "Mình cùng nhảy
đi."

Chúng tôi tiến vào trong hai vòng tròn nam
trong nữ ngoài, vào vị trí rồi, chị mới buông tay ra.

Trong lúc mọi người lần lượt bước vào vị trí,
chị tới bên tai tôi, nhỏ giọng nói: "Đây là điệu nhảy của những các đôi
tình nhân, cho nên bước nhảy phải thật nhẹ nhàng..."

Không đợi chị nói xong tôid đã tiếp lời:
"Ngàn vạn lần đừng quấy nhiễu bông hoa hồng nở rộ một mình giữa đêm
khuya."

"Trí nhớ của em tốt thật." Chị mỉm
cười, cho tôi một ánh mắt khen ngợi.

"Chân ngoài đặt chéo trước chân trong,
chân trong bước tại chỗ, chân ngoài bước chếch..."

Tôi nhỏ giọng nhẩm lại những động tác cơ bản
trong bước nhảy, thật giốn khi thi đại học, trước khi vào trường thi vài phút
bèn tranh thủ ôn tập lần cuối.

"Cậu em." Chị thấy tôi không phản ứng,
lại gọi một tiếng: "Cậu em."

"A?" Tôi đột nhiên hoàn hồn, quay lại
nhìn chị.

"Tưởng tượng em giờ đang ở ngoại ô, trên
bầu trời là quầng trăng sáng, em phát hiện một đóa hoa hồng đang lặng lẽ nở rộ
dưới ánh trăng. Em từ từ tới gần đóa hoa đó. Nó càng lúc càng lớn dần trong mắt
em, thậm chí có thể thấy từng giọt sương trên đóa hoa."

"Cậu em." Chị mỉm cười: "Em định
hái trộm đóa hoa hồng ấy hả?"

"Đương nhiên không phải."

"Vậy sao em căng thẳng thế? Hoa hồng đêm
đang nở rộ kiều diễm như vậy, đáng lẽ em phải buông lỏng tâm tình, thưởng thức
cẩn thận chứ?"

Thân hình tôi che khuất ánh sáng từ sau lưng
truyền tới, chị đứng trước tôi nên bị bao phủ trong bóng tối.

Đúng vậy, chị cũng như một đóa hoa hồng têm,
tôi chỉ cần yên lặng thưởng thức, không cần căng thẳng.

Hoa hồng đêm khẽ ngâm nga bài hát hoa hồng
đêm, nhảy điệu nhảy hoa hồng đêm.

Hoa hồng đêm trong mắt tôi không ngừng phóng lớn,
cuối cùng trong mắt tôi chỉ còn đóa hoa hồng dưới ánh trăng, trong đêm tối.

Tôi đợi bên hoa hồng đêm, xoay quanh, bước
chéo nhau, kề vai.

Bước chân cũng bất giác vẽ thành cánh hoa hồng,
từng cánh từng cánh một.

Mãi đến khi tiếng nhạc vang lên tới cuối:
"Mộng hoa biết gửi chơi vơi nơi nào."

Điệu nhảy kết thúc, tôi vẫn im lặng nhìn hoa hồng
đêm kiều diễm.

Mãi tới lúc tiếng vỗ tay vang lên khiến cả hoa
hồng đêm và tôi giật mình tỉnh lại.

"Cậu em, nhảy không tồi đâu."

"Thật chứ."

"Ừ." Chị cười một cái, gật đầu.

Tối hôm đó, sau khi rời khỏi quảng trường, chị
nói với tôi: "Cậu em, cậu đã đủ can đảm mời bạn nhảy, trong lòng chị rất
vui."

"Cám ơn chị."

"Sau này nên thử mời những cô gái khác nhảy,
biết chưa?"

"Vâng."

Chị mỉm cười, ngồi lên xe đạp, đi khỏi.

Sau này, tôi theo lời chị, thử mời những cô
gái khác nhảy.

Động tác mời nhảy của tôi luôn vô cùng chính
xác, thậm chí chính xác quá mức, chọc các cô gái này bật cười.

Thi thoảng tôi cũng mời chị khiêu vũ, nhưng những
lúc này động tác mời của tôi lại biến dạng.

"Thắt lưng phải thẳng lên, đã nói bao
nhiêu lần rồi. Nào, làm lại một lần."

"Nụ cười đâu? Phải cười chứ. Cười lại một
cái cho chị xem nào."

"Đầu gối không được cong, mời nhảy là mời
chứ có phải ăn xin đâu."

Khi kéo tôi vào vòng tròn, chị luôn sửa lại động
tác của tôi cho đúng.

Sau đó phạt tôi làm lại vài lần.

Tôi bị phạt rất vui vẻ, bởi vì chỉ cần được
khiêu vũ với chị tôi đã cảm thấy mỹ mãn rồi.

Tâm trạng chờ mong điệu nhảy hoa hồng đêm của
tôi lại càng tha thiết hơn so với trước đây.

Nhưng thời gian chờ đợi lần này lại càng lâu,
hơn một năm ba tháng.

Đêm điệu hoa hồng đêm này xuất hiện lại, năm học
thứ ba của tôi đã sắp kết thúc.

oOo

Thứ bảy đó, tôi dậy sớm hơn Diệp Mai Quế, một
mình ngồi trong phòng khách xem tivi.

Đợi một lúc lâu thấy cô còn chưa ra khỏi
phòng, tôi xem thời gian thấy cũng nên đi rồi bèn tới gõ cửa phòng cô:
"Này! Dậy đi."

"Đừng gõ, tôi đã dậy từ lâu rồi."

Giọng Diệp Mai Quế vang lên từ trong phòng.

"Bọn mình nên đi thôi."

"Nhưng tôi mệt lắm, chỉ muốn ngủ tiếp
thôi."

"Lúc về ngủ tiếp, được không?"

"Không được."

"Đừng làm loạn, mau mở cửa đi."

"Xin tôi đi."

"Này."

"Này cái gì mà này, tôi không có tên
à?"

"Diệp Mai Quế, mau ra đây đi."

"Gọi không đúng nên tôi không muốn
ra."

"Hoa Hồng, xin hãy mở cửa ra."

"Gọi thì đúng rồi, tiếc là không đủ thành
khẩn."

"Hoa Hồng, cô thật xinh đẹp. Xin hãy cho
tôi chiêm ngưỡng dung nhan cô khi sáng sớm."

"Ừ, thành ý không tồi. Nhưng nên thành khẩn
thêm một chút nữa."

"Chết tiệt." Tôi nhìn đồng hồ, nhỏ
giọng mắng một câu.

"Cậu nói cái gì?"

Diệp Mai Quế mở toang cửa phòng, lớn tiếng hỏi
tôi.

"Tôi... Tôi nói..." Tôi lắp bắp kinh
hãi, không ngờ lỗ tai cô lại thính như vậy.

"Cậu lặp lại lần nữa."

"Tôi nói cô thật xinh đẹp."

"Vừa rồi cậu không nói như vậy."

"Vừa rồi tôi có nói cô thật xinh đẹp
mà."

"Tôi chỉ hỏi câu cuối cùng."

"Câu cuối cùng?" Tôi nghiêng đầu, cố
ra vẻ tự hỏi: "Tôi quên mất rồi."

"Cậu lừa người."

"Đừng làm khó dễ tôi, đừng dùng vẻ đẹp của
mình dọa tôi nữa."

"Cậu..." Cô chỉ vào tôi, dường như rất
tức giận.

"Được rồi, đừng đùa nữa." Tôi chỉ
vào đồng hồ của mình: "Nên đi thôi."

Diệp Mai Quế trừng mắt với tôi một cái rồi
quay người vào phòng, lấy ví da rồi lại trở ra.

"Đi thôi." Cô nói.

Tới sân bay, tôi chỉ tìm tòi một chút liền
phát hiện ra cha của Diệp Mai Quế.

Tôi kéo Diệp Mai Quế tới, thấy chúng tôi xong,
ông kinh ngạc kêu lên: "Hoa... Hoa Hồng."

Cô gật đầu, động tác hơi cứng nhắc.

Ông lại quay sang nói với tôi: "Tiểu Kha,
ngại quá. Còn phiền cháu chạy tới đây."

"Bác khách khí quá rồi, đây là...

Tôi quay đầu sang chỉ vàng cô: "Là Hoa Hồng
tự mình muốn tới, cháu chỉ đi cùng cô ấy thôi."

"A." Ông nhìn Diệp Mai Quế, quan tâm
hỏi: "Bên công ty không phải làm tăng ca nữa sao? Có phiền toái gì
không?"

Diệp Mai Quế không trả lời, tôi đành nói thay:
"Ông chủ công ty khổ sở cầu xin Hoa Hồng tăng ca nhưng Hoa Hồng kiên trì
không chịu. Cháu đoán không có Hoa Hồng công ty chắc cũng tê liệt, không cần phải
làm tăng ca."

Cô nghe vậy bèn trừng mắt nhìn tôi một cái:
"Cậu bớt nói hươu nói vượn đi."

"Tôi nào có..." Tôi mỉm cười, chỉ
vào điện thoại công cộng ở phía xa: "Nếu có chuyện gì cứ nhìn tôi một cái
là được."

Tôi gật đầu với cha Diệp Mai Quế, xoay người định
bỏ đi.

Cô kéo tay áo tôi lại, tôi vỗ vỗ vai cô:
"Không sao đâu, hai người cứ từ từ nói chuyện."

Tôi đi tới bên trạm điện thoại công cộng, đứng
từ xa nhìn họ.

Diệp Mai Quế ngồi bên tay phải cha, đại đa số
thời gian đều cúi thấp đầu.

Khoảng 20 phút sau cô mới ngẩng đầu lên nhìn về
phía tôi.

Tôi đi về phía họ, trong lúc đang đi, hai người
cũng gần như đồng thời đứng dậy.

"Tiểu Kha, bác phải đi đăng ký đây. Sau
này chăm tới Canada chơi nhé, bác rất hoan nghênh."

"Vâng. Cháu sẽ cố gắng dành dụm tiền."

Ông cười một chút rồi lại nói với Diệp Mai Quế:
"Hoa Hồng, cha đi đây."

"Vâng." Cô gật đầu.

Ông giơ hai tay ra như muốn ôm Diệp Mai Quế
nhưng lại lập tức buông tay, chỉ vỗ nhẹ lên vai cô: "Cha đi đây. Con phải
tự chăm sóc bản thân đấy."

Cầm hành lý lên, ông mỉm cười, vẫy vẫy tay rồi
quay người đi khỏi.

Nhìn bóng lưng cha một lúc, Diệp Mai Quế mới
nói: "Mình cũng về thôi."

Trên đường đi xe về, Diệp Mai Quế ngồi yên, tựa
vào lưng ghế, nhắm mắt lại.

"Cô ngủ một giấc đi, lúc đến tôi sẽ gọi
cô."

"Tôi không thấy buồn ngủ, chỉ cảm thấy mệt
thôi."

"Lại thấy mệt sao?"

"Cậu yên tâm." Cô mở to hai mắt:
"Thân thể tuy mệt nhưng tâm trạng lại thật nhẹ nhàng."

"Ừ, tốt lắm."

"Vừa rồi nói chuyện với cha trong 20
phút, còn nhiều hơn so với 10 năm qua."

"Ừ, vậy cũng tốt."

"Thời gian trôi qua thật nhanh."

"Ừ. Thời gian trôi nhanh cũng là chuyện tốt."

"Một số chuyện không muốn nhớ lại giờ
cũng đột nhiên trở nên rõ ràng."

"Ừ, rõ ràng cũng tốt."

"Này!" Cô ngồi thẳng dậy, quay sang
trừng mắt với tôi: "Cậu không thể nói gì khác sao? Đừng có nói tốt tốt mãi
thế."

"Cô có biết Lí Băng không?" Tôi nghĩ
ngợi một chút rồi hỏi.

Có điều cô chẳng hề phản ứng, tựa đầu quay đi.

"Cô có biết đập Đô Giang của Lí Băng
không?"

Cô đơn giản nhắm mắt lại, khôn muốn để ý tới
tôi nữa.

"Cô có biết đập Đô Giang của Lí Băng là công
trình thủy lợi nổi tiếng Trung Quốc không?"

"Tôi biết." Cô lại quay đầu về phía
tôi: "Cậu đừng có lần nào cũng nói dở dang nữa."

"Vậy cô có biết giọng mình to quá
không?"

Cô như đột nhiên nhớ ra mình còn đang trên xe,
vì vậy lại trừng mắt lườm tôi một cái, nhỏ giọng nói: "Rốt cuộc cậu muốn
nói gì, nói mau."

"Đập Đô Giang có thể chia làm ba công
trình lớn: miệng cá chia nước và cát, đập lọc cát để loại bỏ cát xả lũ, cửa Bảo
Bình dẫn vào nguồn nước và khống chế nước lũ. Vì có đập Đô Giang cho nên bình
nguyên Thành Đô hơn hai ngàn năm qua "nước đầy cạn do người, không còn cảnh
mất mùa đói khổ", Tứ Xuyên cũng thành kho của trời."

"Thì sao?"

"Đập Đô Giang quả thật là công trình thủy
lợi vĩ đại, nhưng cô không cảm thấy nó hơi vĩ đại quá mức à?

Nó đã hơn hai ngàn năm tuổi rồi, hơn nữa tới
giờ vẫn còn tác dụng dẫn nước với chống lũ."

"Được, nó vĩ đại quá mức thật. Sau đó thì
sao?"

"Sau đó ta mệt rồi, muốn ngủ một
chút."

"Cậu nói hay không?" Diệp Mai Quế ngồi
thẳng dậy, mắt trái nhìn tôi.

Tôi ho nhẹ hai tiếng rồi nói tiếp:
"Nguyên tắc của công trình đập Đô Giang là mặt chính dẫn nước, mặt bên lọc
cát. Miệng cá sẽ chia sông Dân thành sông ngoài và sông trong, sông trong dùng
để dẫn nước nằm ở khúc bờ cong, cho nên rất nhiều bùn đất sẽ chảy về phía sông
ngoài. Lại đục vách núi đá cứng rắn thành cửa Bảo Bình để dẫn nước từ sông
trong qua. Vì vậy có thể thao..."

"Ừm, thế thì sao?"

"Để phòng ngừa bùn đất rơi vào cửa Bảo
Bình cho nên ở thượng lưu của cửa Bảo Bình xây đập lọc cát, rất nhiều nước lũ
và bùn đất sẽ qua đập Phi Sa trở lại sông ngoài, nhưng vẫn có chút ít bùn đất
tiến vào cửa Bảo Bình. Cũng vì tác dụng dâng nước của cửa Bảo Bình nên bùn đất
sẽ lắng đọng tại đoạn dâng nước đó."

"Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?"

"Nếu cứ để bùn đất đó lắng đọng, cô nghĩ
xem đập Đô Giang có thể dùng được tới hai ngàn năm không?"

Sau khi nói xong, tôi dựa vào lưng ghế tựa.
Sau đó thở ra một hơi thật dài.

"Này, sao cậu lại không nói tiếp?"
Cô hỏi.

"Lý Băng thật vừa vĩ đại vừa thông minh,
tôi đang tưởng niệm ông ấy."

"Cậu bớt làm trò đi." Cô lườm tôi một
cái: "Cậu còn chưa nói chỗ bùn đất trầm lắng xuống phải xử lý ra
sao?"

"Mỗi năm cuối đông, đầu mùa khô sẽ tiến
hành nạo vét, xử lý đống bùn đất đó."

Tôi quay lại nhìn cô, lại nói tiếp: "Đây
là lý do khiến đập Dô Giang có thể duy trì thuận lợi hơn hai ngàn năm."

"Sao cậu lại nhìn tôi như vậy?"

"Bùn đất trầm lắng trong lòng cô hơn mười
năm giờ đã bắt đầu được xử lý, tôi đương nhiên phải nói tốt, rất tốt rồi. Vì
tôi thấy vui thay cho cô."

"Ừ."

Một lát sau Diệp Mai Quế mới mỉm cười, sau đó
lại cúi đầu.

"Thật ra mỗi người đều như đập Đô Giang,
rất nhiều bùn đất tuy có thể bị loại bỏ bởi đập lọc cát, nhưng chỗ bùn đất còn
lại vẫn phải do chính mình loại bỏ."

"Ừ."

"Hoa Hồng." Tôi nhìn sang, vỗ vai
cô: "Tôi rất vui khi được làm đập lọc cát cho cô, nhưng cô vẫn phải tự lọc
bùn đất còn thừa đi."

Diệp Mai Quế ngẩng đầu lên nhìn tôi, tôi phát
hiện cô đã càng lúc càng giống hoa hồng đêm.

Không, phải nói là, cô vốn là một đóa hoa hồng
đêm, chỉ có điều nở ra càng thêm kiều diễm thôi.

"Nếu cô nạo vét bùn đất trong lòng đều đặn,
không khéo sống được tới hơn hai ngàn tuổi đấy."

Nói xong, tôi mỉm cười vui vẻ.

"Cậu hâm à, người làm sao sống được hơn
hai ngàn tuổi."

"Tóm lại, cô đừng để bùn đất lắng đọng tỏng
lòng quá lâu, nhớ thường xuyên tẩy rửa."

"Giờ trong lòng tôi còn một cục bùn rất lớn."

"Là gì vậy?"

"Câu chửi chết tiệt sáng nay của cậu."

Ánh mắt cô mở to, như thanh kiếm rời vỏ, hay
nên nói là mũi gai nhô khỏi hoa hồng đêm.

"Hoa hồng hoa hồng xinh đẹp nhất, hoa hồng
hoa hồng kiều diễm nhất." Tôi hát lên.

"Này!"

"Tôi đang hát, đừng nói lái sang chuyện
khác."

"Người nói lái sang chuyện khác trước là
cậu!"

"Cứ ngủ một chút đi trước đã, chúng ta đều
mệt rồi." Nói xong tôi bèn nhắm mắt lại.

"Này!"

"Hoa Hồng." Tôi mở mắt, gọi cô một
tiếng, có điều cô ngược lại lại quay đầu đi.

"Tôi chỉ vội kêu cô đi thôi, không phải mắng
cô. Giờ sẽ nói xin lỗi với cô."

"Hừ." Cô quay đầu lại nhìn tôi, hừ một
tiếng.

"Xin lỗi."

"Được rồi. Bùn đất đã bị nạo xong."
Cô không nhịn được nở nụ cười.

Xuống xe xong, chúng tôi cùng ngồi taxi về
nhà. Khi trở lại nhà C đã là khoảng 2 giờ chiều.

Chúng tôi đều hơi mệt nên đều tự trở về phòng
nghỉ ngơi.

Tôi nằm trên giường một lúc song không ngủ được
vì vậy đứng dậy ra bàn ngồi.

Khi tôi đang chuẩn bị bật máy tính, Diệp Mai
Quế gõ gõ cánh cửa khép nửa phòng tôi, thò đầu vào hỏi: "Cậu không ngủ
à?"

"Như cô thấy đấy, tôi giờ đang ngồi."

"Tôi muốn ra ngoài một chút. Cậu theo
giúp tôi đi."

"Chẳng phải cô quen ra ngoài một mình
sao?"

"Giờ tôi quen có cậu đi cùng, không được
sao?"

"Đương nhiên là được."

"Vậy sao cậu còn ngồi đấy?"

"Không được ngồi à."

"Không được."

Tôi nhìn cô một cái, đứng dậy, đi hai bước rồi
nhảy lên giường nằm.

"Nằm cũng không được!"

"Ha ha, đùa chút thôi." Tôi lập tức
đứng dậy: "Tôi thu dọn lại một chút đã."

Diệp Mai Quế bước vào phòng tôi, nhìn quanh rồi
nói: "Phòng cậu bẩn quá."

"Vì không ai giúp tôi quét dọn. Cô giúp
tôi nhé?"

Báo cáo nội dung xấu