Thiên thần bóng tối - Chương 48

Chương
48:

- Không
trung!

Mọi dây
thần kinh như giãn ra, khi tan vào không khí như đông đặc là giọng nói của Chấn
Phong và... (dường như là) còn của một người nữa! Hai giọng nói vang lên cùng
lúc, trầm mặc và cao vút! một người nữa?

Tất cả
quay đầu nhìn... người con gái ấy đang bước tới! Đôi đồng tử của Phong giãn
rộng khi nhận ra Băng!

- Em...

- Cậu chủ!
Không còn thời gian đâu! - Wind hét lên, hắn chưa đoán ra giải của cậu chủ là
gì, nhưng hắn biết điều Phong đã nói thì đã hoàn toàn chắc chắn.

Phong tiến
nhanh lại chỗ tay quản lý lò phản ứng, lấy bộ đàm trên tay hắn. Cậu nhìn Wind:

- Tắt bức
xạ từ! - Rồi đưa mắt nhìn mấy tên đàn em - Di chuyển hai quả bom ra ngoài!

Phong cầm
bộ đàm lên, tất cả đàn em đang ở những vị trí quan trọng đã sắp xếp để chờ
lệnh:

- Khởi
động trực thăng FQ1 và FQ2!

- Rõ!

Phong hạ
bộ đàm, nhìn một tên đàn em:

- Mở cửa
thông lên với tầng tháp làm lạnh và khu biệt thự!

Wind xong
việc, chạy lại, Phong tiếp tục ra lệnh:

- Đặt
radar chỗ thẳng lên cửa thông với tầng tháp!

...

- Báo cáo,
trực thăng rời vị trí!

- FQ1?

- Tốt!

- FQ2?

- Tốt!

- FQ1 bay
thẳng lên lên vị trí trung tâm biệt thự, dò tín hiệu radar!

- Rõ!

- FQ2 mang
theo dây xích và thuốc nổ!

- Rõ!

Một tên
đàn em chạy lại:

- Đưa hai
quả bom đến nới quản lý đặt radar!

Tín hiệu
từ bộ đàm lại phát:

- FQ1 tìm
được vị trí radar!

- FQ2? -
Không có tín hiệu trả lời, Phong nhắc lại, mắt cậu liếc đồng hồ đếm ngược. Còn
hơn ba phút.

- FQ2?

- Có! Đã
tới chỗ FQ1.

- Đốt
thuốc nổ, phá cửa dẫn xuống tại vị trí phát tín hiệu radar!

...

Wind nhìn
lên phía cửa thông từ tầng hầm cuối cùng lên khu biệt thự, đề phòng thang máy
gặp trục trặc. Trực thăng dùng thuốc nổ phá một lỗ hổng trên nóc khu biệt thự,
tức là có thể nhìn xuyên từ dưới tầng hầm lên trời, ánh sáng hun hút rọi xuống
như một khối vô hình, vô màu từ nơi trời xanh thẳm bao la đâm xuyên xuống nơi u
tối bí mật.

Phong vừa
cầm bộ đàm ra thêm câu lệnh nữa. Và giờ thì Wind đã hiểu hoàn toàn ý định của
cậu chủ. Hai trực thăng sẽ thả dây xích và nâng hai quả bom lên không trung.

- Có lẽ ổn
rồi, cậu chủ nên rời khỏi đây đi! - Hắn liếc nhìn Băng đang đứng một chỗ gần
đó, đôi mắt tò mò nhìn xung quanh. - Cô ta hình như biết hơi nhiều thứ rồi,
nhưng chắc cậu chủ không muốn cô ta ở nơi nguy hiểm này khi động đất xảy ra
phải không?

Wind chưa
nói dứt lời thì Phong đã bước nhanh tới chỗ Băng và kéo mạnh nhỏ đi.

...

- Em có
biết chỗ này nguy hiểm thế nào không? Có biết không?

- Thay vì
làm theo ý mình, em không thể nghe lời tôi à?

Băng đứng
khựng lại, Phong quay người nhìn nhỏ, dù không muốn nhưng cậu không thể nói nhẹ
nhàng chuyện này được.

Mặt Băng
đã xịu xuống, Phong bỗng cảm thấy mình hơi nặng lời.

- Tôi... xin
lỗi...

- Sợ... Chấn
Nam nguy hiểm...

Phong tiến
lại, bàn tay đưa lên áp vào một bên má người con gái ấy và đẩy mặt nhỏ lên.

- Với tôi,
điều quan trọng nhất... là em được an toàn.

Phong lại
túm lấy tay Băng và kéo đi, phải rời khỏi khu tầng hầm trước lúc mặt đất rung
chuyển.

Hai người
đang bước nhanh trên một hành lang dài, một bên là kính vách ngăn, một bên là
tường trắng. Sắp tới chỗ thang máy dẫn lên phòng E.01, nhưng nếu còn thời gian
Phong muốn tới đoạn thang máy lên thẳng phòng cậu.

- Chấn Nam.

Phong dừng
chân, quay lại nhìn Băng. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhỏ, mặt nhỏ trông nhợt nhạt
đi.

- Em sao
vậy? - Phong đang đoán, có thể cơ thể Băng lại cần thuốc, lần tiêm trước đã
cách đây năm ngày.

- Khó chịu...

- Một lát
thôi, tôi sẽ đưa...

Câu nói
của Phong bị ngắt giữa chừng... Mặt đất đang chao đảo...

Cơ thể
Băng đã lâng lâng vì mệt, giờ cảm giác như nó đang quay vòng vòng. Nhỏ nghiêng
người ngã...

Nhưng
Phong đã nhanh kéo lấy cánh tay Băng trận nhỏ vào tường. một tay Phong ôm lấy
Băng và cánh tay dài, rắn chắc chống lên tường. Phong cố giữ thăng bằng khi mặt
đất rung chuyển nhẹ...

Khoảng mười giây, mặt đất ngừng chao đảo.

- Em thế
nào?

Băng lắc
đầu, nhỏ thấy mắt hoa lên và cơ thể như không còn của mình. Phong bế nhỏ lên và
bước đi thật nhanh, cậu biết không còn thời gian, đợt thứ hai sẽ dữ dội hơn rất
nhiều và nếu vẫn còn đứng ở hành lang này thì sẽ nguy hiểm... Cậu đã tới chỗ
thang máy chạy lên phòng E.01, Phong bước vào và nhấn nút khởi động. Phong đang
hi vọng sẽ lên được tới khu biệt thự trước khi mặt đất lại rung chuyển. Nếu
không, cậu và Băng có thể sẽ bị mắc kẹt ở đây, Băng cần thuốc!

Phong đặt
Băng vào một góc. Thang máy đang chuyển động lên.

- Em thế
nào rồi?

Băng
nghiêng đầu, mở he hé mắt, mồ hôi đã đầm đìa mặt và cổ, nhỏ bắt đầu khó thở

- Mệt... khát...

Một chút
thôi, chúng ta sẽ về phòng...

Rầm!

Phong vừa
dứt lời thì một tiếng động lớn chói tai vang lên như của một chiếc xe tải chục
tấn đột ngột phanh gấp...

Hình như
là... thang máy đã dừng lại!

Phong nhìn
lên, đôi mắt lộ rõ vẻ căng thẳng:

- Mất điện
rồi!

Vậy là
thành phố đã cắt điện, thang máy ngừng chạy khi đang ở lưng chừng! Đèn trong
thang máy đã tắt nhưng may là một mặt phía trong của thang máy ốp một lớp kính
phản quang. Ánh sáng nhạt vẫn giúp Phong nhìn thấy mọi thứ trong căn phòng nhỏ
hẹp, chật chội và... đang lơ lửng!

- Chấn
Nam!

- Tôi ở
đây...

Băng lắc
đầu quầy quậy, tay cố đưa lên tìm bàn tay Phong.

- Khó thở...
khát... khát...

Băng sẽ
không chịu nổi quá 5 phút. Nhưng thang máy không hoạt động và nó đang ở lưng
chừng...

- Chấn Nam...

Phong cố
gắng bình tĩnh, cậu nắm chặt lấy bàn tay người con gái ấy. Cậu không thể nghĩ
ra cách nào, để thoát khỏi đây để cứu Băng... Bỗng...

Choang!

Cả người
Phong chồm tới che cho Băng... Thang máy đang chao đảo! Và một mảnh kính phản
quang vừa vỡ ra bắn tung tóe, tấm lưng rộng dài của Phong đã che chắn hết cho
cơ thể bé nhỏ của Băng.

Chiếc
thang máy vẫn chao đảo, và ngày càng dữ dội! Thật khủng khiếp! Trong căn phòng
hình hộp chật chội, kính vỡ văng khắp sàn, Phong cảm giác mình đang bị trượt
đi, đang bị đẩy trượt đi! Cậu đang gần như ôm lấy Băng, hai bàn tay chống đất
cố bám thật chặt để không bị trượt, để giữ cho cơ thể Băng không di chuyển. Nhưng
thang máy ngày càng rung dữ dội. Phong cảm thấy không trụ nổi nữa, người cậu
bật ra. Chiếc thang máy nghiêng làm cậu trượt xuống và đâm sầm vào một góc... Cơ
thể Băng không sức chống cự cũng bị trượt xuống! Tay Phong lập tức vươn ra giữ
lấy nhỏ, để nhỏ không bị trượt ép vào người cậu, vì dưới lưng cậu và quanh chỗ
cậu nằm chỉ toàn mảnh kính vỡ!

Chiếc
thang máy ngừngchao đảo!

Phong cố
hết sức chống tay dậy, bàn tay bị mảnh kính cứa đang nhầy nhụa máu...

Cậu thấy
may vì lúc cậu trượt đi đã mang theo những mảnh kính, nếu không Băng có thể bị
nằm trên hàng trăm mảnh. Căn phòng hình hộp ngừng rung lắc mạnh, trả lại không
khí sự ngột ngạt và đáng sợ.

Phong thấy
tim đau nhói khi nhận ra vài vết xước trên người Băng...

Chân cậu
quỳ dưới sàn, nâng cơ thể Băng dậy và đặt vào một góc ít mảnh kính nhất. Cậu
lấy tay gạt những mảnh vỡ vương vãi xung quanh Băng.

- Em... ổn
chứ?

Băng lắc
đầu, miệng nhỏ hơi mở ra để cố hít oxi vào. Phong thấy mặt mũi Băng nhợt nhạt
và toàn thân đang tím tái, nhỏ không thể chịu thêm nữa!

Phong đưa
tay gạt những sợi tóc mái bết trên mặt Băng sang bên, cậu cúi xuống:

- Xin em...
một lát thôi...

Băng lại
khẽ lắc đầu, nhỏ đến giới hạn rồi!

Nhỏ cần
thuốc!

Phong nhìn
người con gái ấy, tim quặn lên, sao cậu chịu đựn nổi việc cậu ngồi đây mà nhìn
Tử Thần mang Băng đi? Nếu có thể, dù phải đặt cược tính mạng,cậu cũng muốn phá
tung căn phòng ngột ngạt này ra, nhưng cậu không thể, vì hệ thống bức xạ đã
tắt!

Bỗng,
Phong bất giác nhớ ra... thứ thuốc kháng Smith-agen...

Cậu nhìn
sang bên, tay vươn ra vơ đại một mảnh kính vỡ. Không suy nghĩ thêm một giây,
Phong rạch một đường trên cánh tay mình. Máu từ vết rạch chảy tong tong ra. Chẳng
phải thứ thuốc Băng dùng 90% là máu cậu?

Phong đẩy
miệng Băng mở to hơn và cho máu chảy vào. Không có xi lanh thì dùng trực tiếp
vậy!

Cảm giác
chất lỏng tràn vào miệng, Băng thấy có hi vọng vì cổ họng đang khát khô. Nhưng
lập tức nhỏ cảm nhận được cái vị kinh khủng của thứ chât lỏng đó!

Nhỏ nhả ra
và lắc đầu quầy quậy. Phong hạ tay, nhìn máu mình tràn ra khỏi miệng Băng, nhỏ
không chịu nuốt! Băng nghiêng đầu, nhổ hết thứ chất lỏng đó ra ngoài, nhỏ vô
cùng khó chịu.

- Chấn
Nam!

- Một chút
thôi! Xin em! Nuốt nó đi...

Băng lại
lắc đầu, thực ra nhỏ chưa đủ nhận thức dể nhận biết thứ chất lỏng đó là gì
nhưng nhỏ thấy nó quá khủng khiếp. Nhỏ vẫn lắc đầu quầy quậy.

Choang!
Một mảng kính nữa lại vỡ toang ra. Phong cúi người che cho Băng. Chiếc thang
máy chao đảo nhẹ nhưng chỉ hai giây thì ngừng. Có thể một trận động đất nữa sẽ
xảy đến, nhưng Băng quá nguy kịch rồi!

Phong lại
lấy một mảnh kính, cứa mạnh vào tay mình, cho máu chảy tong tong ra, nhiều hơn
ban nãy.

Chỉ còn
một cách! Cậu cúi xuống và uống máu của mình vào miệng, uống cho đầy khoang
miệng.

Phong nâng
đầu Băng dậy và...

Cúi xuống
đặt môi lên môi nhỏ! Máu từ miệng cậu tràn vào miệng Băng. Vừa cảm nhận được vị
chất lỏng ấy lần nữa, Băng lại định lắc đầu nhưng bị tay Phong giữ lại... Băng
để yên cho thứ chất lỏng trôi xuống họng. Không phải vì đã chấp nhận được cái
vị kinh khủng của nó mà vì... môi nhỏ đã cảm thấy môi Phong...

Mặt sàn
lại chao đảo...

Nhưng lần
này cả Băng và Phong chẳng cảm nhận được gì về cái không gian xung quanh đang
hỗn loạn và rung chuyển ấy. Cả hai chỉ thấy... sự ngọt ngào và ham muốn đặt
trên môi mình thôi.

...

Hai mươi phút sau
động đất.

- Quản lý,
cậu chủ không ở trong phòng.

Wind đứng
ngồi không yên, hắn sợ đã xảy ra chuyện gì với Chấn Phong, hắn không lo lắng về
khả năng giải quyết mọi tình huống của cậu chủ, nhưng nếu đi với Hải Băng thì
khác.

- Cậu chủ
có thể đi đâu chứ?

Wind nhìn
ra đám đàn em, chúng đã tập trung hết về phòng E.01 này và đang nghĩ xem Phong
có thể ở đâu.

- Hay cậu
chủ chưa rời khỏi tầng hầm.

- Không
thể! Lúc đó quá đủ thời gian để về phòng cậu chủ bằng thang máy... Thang máy?

Wind nhìn
ra chiếc thang máy được thiết kế như một cánh cửa ở cuối phòng E. 01. Bình
thường nó được bảo mật cẩn trọng nhưng có sự cố thì mở để đàn em xuống tầng hầm
giải quyết.

- Nếu cậu
chủ dùng thang máy này thì rất có thể bị cắt điện khi nó đang hoạt động!

- Quản lý!
Điện thành phố hoạt động rồi!

Sau lời
thông báo của tên đàn em, mọi ánh mắt đổ dồn về chiếc cửa thang máy cuối phòng.
Đèn đỏ báo thang máy đang hoạt động lại.

Mười giây sau,
đèn chuyển thành xanh.

Mấy chục
đôi mắt bàng hoàng, cảnh tượng trong căn phòng hình hộp thật kinh khủng. Mạnh
kính tung tóe dưới sàn, sàn loang lổ những vết máu còn tươi... Và trong khoang
máy...

Một người
con trai thật cao, đang bế trên tay một cô gái, với mái tóc dài, với chiếc váy
trắng mỏng manh... Khắp người cả hai dính máu...

Phong bước
ra trước những con mắt chưa hết sửng sốt.

Đám đàn em
cúi đầu, Phong đi lướt qua tất cả.

- Cậu chủ...
- Tay quản lý định chặn trước cậu hỏi vài điều, nhưng Phong dường như không
nghe thấy, cậu vẫn đi thẳng ra cửa. Chẳng phải ánh mắt vô hồn nhìn không điểm
cuối hàng ngày, mà đôi mắt Phong đang mải nhìn xuống... nhìn vào cặp mắt hai
màu. Hai ánh nhìn đầy hấp lực. Say.

...

Phòng 102

Phong nhẹ
nhàng đặt Băng ngồi xuống giường, hai người vừa trải qua một điều khủng khiếp,
cùng cận kề vực thẳm và cùng quay lưng lại với Tử Thần

Những ngón
tay Phong lần lên lau nhẹ vết máu rớt xuống từ khóe môi mềm.

- Quên hết
đi... điều kinh khủng ấy...

Băng từ từ
ngước lên, bất giác, nhỏ lắc đầu phản đối

- Ngọt
ngào...

Tay Băng
đưa lên, ngón tay trỏ quệt nhẹ trên môi Phong, môi cậu còn dính máu. Băng đưa
ngón tay lại gần cánh mũi, hít một hơi dài...

- Thơm nữa...

Phong suýt
bật cười thành tiếng:

- Em là vampire đấy à?

Băng bất chợt ngước lên, nhìn Phong cái nhìn khó hiểu,
rồi từ khó hiểu lại trở nên nghiêm túc, làm Phong lập tức tắt nét cười trên
gương mặt.

- Không! Là môi anh kia...

Cơ mặt Phong dãn ra, cậu không biết phải nói gì với sự tự
nhiên và không có chút gì là “tế nhị” của người con gái ấy.

Phong cúi xuống, khẽ nâng cằm Băng lên, và một nụ hôn
thật dịu dàng...

Phong ghé sát tai Băng, thì thầm:

- Còn môi
em... làm tôi say!

Ánh mắt Phong
bỗng nhận ra một vết xước còn rỉ máu trên cánh tay Băng.

Cậu nâng
nhẹ cánh tay ấy lên, những ngón tay khẽ chạm vào quanh vùng vết thương.

- Xin lỗi, là tại tôi!

Phong đứng thẳng dậy, quay người, cậu đi lấy hộp trị
thương. Tay Băng vượn ra định giữ Phong lại nhưng không kịp.

- Em cứ bị thương... là tại anh à? Chấn... - Mắt Băng lơ
đễnh nhìn theo bước chân của người con trai đó, miệng nói, nhưng không thành
tiếng. - Chấn... Phong...

Và đôi mắt hai màu nhận ra, theo mỗi bước chân Phong, từ
lưng áo sơ mi, rớt xuống, rớt xuống, máu... đã loang ra, đẫm tấm lưng áo rộng
dài...

Phong trở lại với hộp trị thương, cậu đặt xuống giường và
lấy ra thuốc bôi, băng cá nhân. Nhưng chưa kịp làm gì thêm thì đã bị Băng giữ
tay lại. Nhỏ lấy miếng băng cá nhân khỏi tay Phong và lật ngửa bàn tay cậu lên.
Xây xước toàn những máu. Tay Phong rụt lại.

- Để tôi... - cậu chưa kịp nói gì chuyển đề tài thì tay
Băng đã rất nhanh, lần lên tháo khuy áo cậu. Hàng khuy bị tháo bung ra, Băng
muốn xem những vết thương sau lưng Phong, chắc chắn là chằng chịt do những mảnh
kính. Nhưng Phong đã lập tức giữ lấy tay Băng.

- Tôi không sao!

Băng định giằng tay ra nhưng ánh nhìn quyết liệt của
Phong buộc nhỏ ngừng lại. Không để nhỏ nảy sinh thêm ý định gì, Phong đã (lại)
bế nhỏ lên. Cậu đưa nhỏ vào phòng tắm.

- Đau phải không?

Phong đặt Băng ngồi xuống thành bồn tắm

- Ngâm nước ấm sẽ làm em dễ chịu - Và cậu vẫn cố tình
tảng lờ những câu hỏi lo lắng của Băng, cậu mở vòi nước, để mức nước ấm.

- Tôi ở ngoài. Chờ em.

Cởi chiếc sơ mi ra, đứng nghiêng trước gương, Phong nhận
ra những vết rạch chồng chéo trên tấm lưng, vài mảnh kính nhỏ vẫn còn ghim vào
và máu thì vẫn rỉ ra ngày càng nhiều. Sự thật thì mỗi cử động đều làm cậu đau.

Phong lục hộp trị thương xem có gì có thể tạm thời xử lý
vết thương không.

- Cậu chủ đếm nổi, từ khi cô ta ở bên, trên người cậu chủ
có thêm bao nhiêu vết thương không?

Phong quay lại nhìn, tay quản lý đang bước đến. Trên tay
Wind đang bê hộp sơ cứu. Hắn liếc vào phòng tắm sáng đèn, có tiếng nước chảy.

- Lúc nào cũng vậy, cậu chủ vì cô ta mà máu phải chảy. Còn
cô ta... thản nhiên sống.

- Hoặc là im đi! Hoặc là cút ra! - Giọng Phong chứa đầy
sự đe dọa. Wind buộc dừng nói và tiến tới gần Phong, để xử lý vết thương.

- Em đã hoạt động lại hệ thống bức xạ... May là không có
tổn thất gì lớn sau động đất. Lỗ hổng trên nóc khu biệt thự đang được sửa lại,
sẽ xong trước khi trời sáng!

Báo cáo nội dung xấu