1Q84 (Tập 3) - Chương 26
Chương 26: Aomame
Lãng mạn quá
Quá
trưa ngày thứ Ba, chuông điện thoại reo. Aomame đang ngồi trên thảm tập yoga,
hai chân choãi rộng, thực hiện động tác giãn cơ hông. Động tác này nhìn tưởng
chừng đơn giản nhưng đòi hỏi rất nhiều cố gắng. Một lớp mồ hôi mỏng thấm ra
chiếc áo thun nàng đang mặc. Aomame ngừng lại, một tay với khăn bông lau mồ
hôi, một tay cầm ống nghe lên.
“Búp
bê đầu to không còn ở khu chung cư ấy nữa rồi,” Tamaru vẫn như mọi lần, cắt bớt
lời dạo đầu, nói ngay vào chuyện chính. Chào một tiếng cũng không.
“Không
còn ở đó nữa?”
“Đi
rồi. Sau khi được thuyết phục.”
“Sau
khi được thuyết phục,” Aomame lặp lại. Búp bê đầu to chắc đã bị Tamaru dùng
phương pháp nào đó cưỡng chế ra đi rồi.
“Và
người họ Kawana ở trong tòa nhà đó chính là Kawana Tengo mà cô muốn tìm.”
Xung
quanh Aomame, thế giới phình to rồi co rút lại, như thể nó là trái tim nàng
vậy.
“Cô
vẫn đang nghe chứ?” Tamaru hỏi.
“Tôi
đang nghe.”
“Nhưng
Kawana Tengo hiện tại không ở nhà. Anh ta phải đi vắng vài ngày.”
“Anh
ấy không sao chứ?”
“Giờ
anh ta không có mặt ở Tokyo, nhưng chắc chắn là không có chuyện gì. Búp bê đầu
to thuê một căn hộ ở tầng một khu chung cư của Kawana Tengo, đợi cô đi tìm anh
ta. Hắn còn lắp đặt một máy ảnh bí mật, giám sát khu vực cửa chính của tòa
nhà.”
“Hắn
chụp được ảnh tôi rồi à?”
“Chụp
ba tấm. Vì trời tối, cô lại kéo sụp mũ xuống và đeo kính, còn che cả mặt bằng
khăn quàng cổ nên không nhìn rõ mặt. Nhưng đó là cô, không nghi ngờ gì cả. Nếu
cô còn đến nữa thì e sẽ phiền phức đấy.”
“Vậy
ra giao cho anh xử lý là lựa chọn chính xác à?”
“Nếu
có cái gọi là lựa chọn chính xác ở đây.”
Aomame
nói: “Nhưng tựu trung hắn ta không còn là nhân tố đáng ngại nữa rồi.”
“Thằng
cha đó sẽ không gây hại cho cô được nữa.”
“Vì
đã bị anh thuyết phục rồi.”
“Tôi
đã phải điều chỉnh một số thứ, nhưng cuối cùng ảnh chụp bị tịch thu cả rồi,”
Tamaru nói. “Mục đích của Búp bê đầu to là đợi cô lộ mặt, Kawana Tengo chẳng
qua chỉ là mồi nhử sống để đạt được mục đích này. Vì vậy, hiện tại không thấy
có lý do gì để hắn muốn gây hại cho Kawana Tengo. Đảm bảo là anh ta sẽ không
gặp chuyện gì đâu.”
“Nhẹ
cả người,” Aomame nói.
“Kawana
Tengo dạy toán tại một trường dự bị ở khu Yoyogi. Hình như là một thầy giáo rất
tài hoa, nhưng mỗi tuần anh ta chỉ dạy mấy ngày, thu nhập xem ra không cao lắm.
Hiện giờ anh ta vẫn độc thân, một mình sống tằn tiện trong khu chung cư trông
có vẻ xập xệ ấy.”
Aomame
vừa nhắm mắt lại, bên tai liền nghe thấy tiếng tim mình đập rộn điên cuồng. Lằn
ranh phân cách giữa thế giới và bản thân nàng nhòa dần đi.
“Anh
ta vừa làm thầy giáo dạy toán ở trường dự bị vừa viết tiểu thuyết của riêng
mình. Một trường thiên tiểu thuyết rất dài. Chấp bút Nhộng không khí chẳng qua chỉ là việc làm
thêm, chứ bản thân anh ta có tham vọng văn chương. Đây là chuyện tốt. Tham vọng
đúng mức sẽ khiến con người ta trưởng thành.”
“Làm
sao anh điều tra ra được những chuyện này?”
“Nhà
không có người nên tôi bèn tự tiện vào xem xét một chút. Cửa có khóa, nhưng thứ
đó không thể gọi là khóa được. Tôi cũng biết xâm phạm quyền riêng tư là không
tốt, nhưng tôi cần phải tiến hành những bước điều tra cơ bản nhất. Nhà của đàn
ông độc thân nhưng phải nói là thu dọn rất tinh tươm. Bếp ga lau sạch bong. Tủ
lạnh sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, không có bắp cải thối hay mấy thứ kiểu ấy. Tôi
còn thấy dấu hiệu chứng tỏ anh ta có là quần áo. Nếu để làm bạn đời thì anh ta
là một đối tượng khá ổn đấy. Miễn sao anh ta không đồng tính.”
“Còn
tìm hiểu được gì nữa?”
“Tôi
đã gọi điện đến trường dự bị Yoyogi, hỏi lịch dạy của anh ta. Nghe cô tiếp điện
thoại nói là đêm Chủ nhật vừa rồi cha của Kawana Tengo qua đời trong một bệnh
viện ở tỉnh Chiba, anh ta buộc phải rời khỏi Tokyo đến đó dự tang lễ, nên buổi
học ngày thứ Hai bị hủy. Tang lễ cử hành ở đâu, lúc nào thì cô ta không biết.
Nói tóm lại, buổi học tiếp theo là ngày thứ Năm, hình như trước đó anh ta sẽ
trở về Tokyo.”
Chuyện
cha Tengo là nhân viên thu phí của đài NHK, đương nhiên Aomame vẫn còn nhớ. Mỗi Chủ
nhật, Tengo lại theo cha đi gõ cửa thu tiền. Nàng từng chạm mặt anh mấy lần
trên đường hồi còn ở Ichikawa. Aomame không nhớ nổi gương mặt cha Tengo trông
thế nào. Chỉ nhớ vóc người ông thấp nhỏ, mặc đồng phục của đài NHK, và hoàn
toàn không giống Tengo chút nào.
“Nếu
Búp bê đầu to không còn ở đó nữa thì tôi có thể đi gặp anh Tengo được không?”
“Đừng
đi vẫn hơn,” Tamaru lập tức nói. “Đã thuyết phục được Búp bê đầu to, nhưng nói
thật với cô, để thu dọn, tôi buộc lòng phải liên hệ với phía giáo đoàn. Vì có
một món mà tốt nhất không nên để lọt vào tay chính quyền. Nếu bị phát hiện, e
rằng các hộ gia đình trong khu chung cư sẽ bị thẩm tra, không ai tránh được.
Bạn của cô có thể cũng bị liên lụy, mà chuyện ấy bảo tôi một mình xử lý thì
thật tình là hơi quá sức. Nửa đêm một mình hì hục khiêng cái thứ ấy đi trên
đường, ngộ nhỡ bị nhân viên thi hành luật pháp tra hỏi thì chẳng thể nào giải
thích cho qua được. Giáo đoàn vừa đông người vừa cơ động, với lại mấy chuyện
kiểu thế này họ cũng quen rồi, cũng như lúc họ vận chuyển một thứ khác ra khỏi
khách sạn Okura ấy thôi. Cô hiểu ý tôi không?”
Aomame
thầm phiên dịch cách dùng từ của Tamaru thành ngôn ngữ thông thường. “Có vẻ như
anh đã dùng cách thức tương đối thô bạo để thuyết phục hắn ta nhỉ?”
Tamaru
ậm ừ một tiếng trầm đục. “Thật đáng tiếc. Nhưng thực sự là thằng cha đó biết
quá nhiều.”
Aomame
hỏi: “Giáo đoàn có biết Búp bê đầu to làm gì trong khu chung cư ấy không?”
“Búp
bê đầu to đang làm việc cho giáo đoàn, nhưng đến thời điểm hiện tại hắn vẫn đơn
độc hành động, vẫn chưa báo cáo mình đang làm những gì. Đối với chúng ta, đây
đương nhiên là chuyện tốt.”
“Nhưng
hắn có việc cần làm ở đó, hiện giờ chắc bọn họ đã
biết điều này rồi.”
“Đúng
vậy. Tốt nhất cô tạm thời không nên tiếp cận chỗ đó. Kawana Tengo là người chấp
bút cho Nhộng không khí, họ tên và địa chỉ chắc chắn ở trong danh sách đen
của bọn họ cả rồi. Đám người kia có lẽ vẫn chưa nắm được quan hệ giữa Kawana
Tengo và cô. Nhưng chỉ cần bọn họ truy được lý do Búp bê đầu to tiềm phục ở tòa
nhà ấy thì sự tồn tại của Kawana Tengo chắc chắn sẽ nổi lên bề mặt. Chỉ là sớm
hơn hay muộn hơn thôi.”
“Nhưng
may mắn ra thì còn lâu nữa họ mới làm sáng tỏ được chuyện ấy. Có lẽ họ sẽ không
lập tức nhận định cái chết của Búp bê đầu to có liên hệ đến Tengo đâu.”
“Nếu
may mắn,” Tamaru nói, “nếu bọn họ không cẩn trọng như tôi tưởng tượng. Có điều
tôi chưa bao giờ đặt tiền để ‘nếu may mắn’ hay gì đó cả, thế nên mới không phạm
phải sai lầm lớn nào mà sống được đến ngày hôm nay.”
“Vì
vậy tôi không nên đến gần tòa nhà đó thì hơn.”
“Tất
nhiên,” Tamaru nói, “chúng ta vừa mới thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc. Cẩn
thận mấy cũng không thừa.”
“Búp
bê đầu to vẫn chưa điều tra được căn hộ tôi đang ẩn náu?”
“Nếu
hắn điều tra được thì e lúc này cô đã ở nơi mà tôi không thể với tới rồi.”
“Nhưng
hắn đã xuất hiện ngay trước mắt tôi.”
“Đúng
vậy. Nhưng tôi đoán có lẽ chỉ do ngẫu nhiên nào đó dẫn hắn đến đây thôi.”
“Vì
vậy hắn mới không hề cảnh giác, để lộ mình trên đỉnh cầu trượt.”
“Đúng
vậy. Hắn hoàn toàn không biết mình bị cô trông thấy cũng không dự kiến được. Và
sai lầm này khiến hắn mất mạng,” Tamaru nói, “Không phải tôi đã nói rồi sao. Sự
sống và cái chết của mỗi người chỉ cách nhau một làn giấy mỏng thôi.”
Trầm
mặc kéo dài khoảng vài giây. Sự trầm mặc nặng nề mà cái chết của con người, bất
kể là ai, mang đến.
“Tuy
Búp bê đầu to không còn nữa nhưng giáo đoàn vẫn tiếp tục truy tìm tôi.”
“Điểm
này tôi thấy hơi khó hiểu,” Tamaru nói, “đám người ấy thoạt tiên muốn bắt cô để
làm sáng tỏ xem tổ chức nào chủ mưu sát hại Lãnh Tụ. Một mình cô thì không thể
vạch ra một kế hoạch kín kẽ đến như vậy. Chắc chắn có thế lực nào đó sau lưng
cô, chuyện ấy bất cứ ai cũng có thể nhìn ra. Bọn họ mà bắt được thì thể nào cũng
sẽ tra tấn bức cung cô.”
“Chính
vì vậy tôi mới cần súng lục,” Aomame nói.
“Búp
bê đầu to cũng nghĩ đây là chuyện đương nhiên,” Tamaru tiếp tục nói, “hắn tin
rằng giáo đoàn lùng cô để thẩm vấn và trừng phạt. Nhưng giữa chừng, tình thế
hình như đã có biến chuyển rất lớn. Sau khi Búp bê đầu to rút khỏi sân khấu,
tôi đã nói chuyện điện thoại với một trong đám người ấy. Đối phương nói với tôi
họ không còn ý định gây thương tổn cho cô nữa. Hắn nhờ tôi chuyển lời đến cô.
Dĩ nhiên đây có thể là một cái bẫy. Nhưng theo tôi, có lẽ hắn ta nói thật lòng.
Tên đó giải thích với tôi rằng cái chết của Lãnh Tụ xét theo nghĩa nào đó là do
chính ông ta muốn chết. Có thể nói là một hành vi tự sát, vì vậy hiện giờ họ
không cần phải trừng phạt cô vì chuyện này nữa.”
“Hắn
nói đúng đấy,” Amomame đáp bằng giọng khô khan. “Ngay từ đầu Lãnh Tụ đã biết
tôi đến để ám sát ông ta, hơn nữa ông ta còn mong muốn được chết trong tay tôi.
Đêm hôm đó, ở trong phòng suite sang trọng của khách sạn
Oruka.”
“Mấy
tên phụ trách cảnh giới không nhìn ra được chân tướng của cô, nhưng Lãnh Tụ thì
biết rõ.”
“Đúng.
Tôi không biết tại sao, nhưng trước đó ông ta đã nhìn thấu suốt mọi sự rồi,”
Aomame nói, “ông ta ở đó đợi tôi đến.”
Tamaru
im lặng một chốc, đoạn hỏi: “Vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
“Chúng
tôi thực hiện một giao dịch.”
“Chuyện
này tôi chưa từng nghe cô nói,” giọng Tamaru nghe cứng ngắc.
“Tôi
chưa có cơ hội nói với anh.”
“Giao
dịch như thế nào, giờ cô nói cho tôi biết đi.”
“Tôi
mát xa co giãn cơ bắp cho ông ta khoảng một tiếng, trong lúc đó ông ta nói một
số chuyện. Ông ta biết chuyện giữa tôi và anh Tengo. Sau đó, ông ta bảo tôi là
mong tôi giết ông ta, ông ta mong được giải thoát khỏi cảm giác đau đớn khủng
khiếp không bao giờ chấm dứt này càng sớm càng tốt. Ông ta còn nói, nếu tôi ban
cho ông ta cái chết thì để đền đáp ông ta sẽ cứu mạng Tengo một lần. Vì vậy tôi
mới hạ quyết tâm, ra tay tước đoạt tính mạng ông ta. Kỳ thực, kể cả nếu tôi
không ra tay thì ông ta cũng đang gần kề cái chết. Nghĩ đến những chuyện xấu xa
mà ông ta đã làm, tôi thà bỏ mặc cho ông ta quằn quại trong đau đớn còn hơn.”
“Cô
không hề báo với bà chủ về cuộc giao dịch này.”
“Tôi
đến đó là để giết Lãnh Tụ và đã hoàn thành sứ mệnh rồi,” Aomame nói. “Chuyện
anh Tengo, theo lý mà nói, là vấn đề cá nhân.”
“Được
rồi,” Tamaru nói, nửa như nhận thua, “Đúng vậy, cô đã hoàn thành sứ mệnh một
cách trọn vẹn. Điều này thì tôi thừa nhận. Và vấn đề của Kawana Tengo đúng là
chuyện cá nhân của cô. Có điều, trước hoặc sau vụ việc này, cô đã có thai mà
không hiểu tại sao. Đây không phải là vấn đề nên tùy tiện bỏ qua.”
“Không
phải ‘trước hoặc sau’. Mà chính là trong cái đêm sấm nổ ì ùng, trung tâm thành
phố đột nhiên đổ mưa to ấy, tôi đã mang thai. Chính cái đêm mà tôi xử lý Lãnh
Tụ ấy. Lúc trước tôi nói với anh rồi, tôi không có bất cứ quan hệ tình dục nào
trong thời gian đó.”
Tamaru
thở dài một tiếng: “Xét tính chất của vấn đề, tôi chỉ có thể chọn một trong
hai: một là hoàn toàn tin những gì cô nói, hai là hoàn toàn không tin. Trước
đây tôi luôn cho rằng cô là người đáng tin cậy, hiện tại tôi vẫn sẵn sàng tin
cô. Có điều, riêng chuyện này, tôi không sao nhìn thấy logic đâu cả. Cô hiểu
chứ, tôi là người chỉ có thể suy luận theo logic mà thôi.”
Aomame
tiếp tục giữ im lặng.
Tamaru
hỏi: “Việc Lãnh Tụ bị sát hại và cái thai huyền bí này có quan hệ nhân quả gì
với nhau không?”
“Tôi
cũng không rõ.”
“Có
thể nghĩ đến khả năng cái thai trong bụng cô là con của Lãnh Tụ hay không?
Không biết ông ta đã dùng cách gì, nói tóm lại là cách gì đó khiến cô mang
thai. Giả định như vậy thì có thể lý giải tại sao bọn họ dốc toàn lực để giành
giật cô. Bọn họ cần người thừa kế Lãnh Tụ.”
Aomame
nắm chặt ống nghe, lắc đầu. “Không thể nào. Đây là con của Tengo. Chuyện ấy tôi
biết rõ.”
“Chuyện
này tôi cũng chỉ có thể chọn một trong hai: hoàn toàn tin cô; hoặc hoàn toàn
không tin.”
“Tôi
không có cách nào nói cho rõ hơn được nữa.”
Tamaru
lại thở dài: “Được rồi. Tạm thời tôi cứ hãy chấp nhận toàn bộ những gì cô nói.
Đó là con của cô và Kawana Tengo, điều này cô biết rõ. Nhưng kể cả là thế chăng
nữa, quả tình tôi vẫn không thấy logic ở đâu cả. Thoạt đầu bọn họ muốn bắt cô
để trừng phạt. Nhưng rồi một hôm đột nhiên xảy ra chuyện gì đó, hoặc là đột
nhiên họ làm sáng tỏ được chuyện gì đó, vậy là bây giờ bọn họ lại cần cô. Bọn
họ tuyên bố đảm bảo an toàn cho cô, còn có thể cho cô thứ gì đó nữa, và hy vọng
có thể gặp cô để bàn bạc chuyện này. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Bọn
họ không cần tôi,” Aomame nói, “tôi nghĩ bọn họ cần thứ ở trong bụng tôi thì
đúng hơn. Ở một thời điểm nào đó, họ đã biết chuyện này.”
“Hô
hô,” Người Tí Hon phụ trách bè ở nơi nào đó cất lên tiếng kêu.
“Tình
thế phát triển hơi quá nhanh với tôi rồi,” Tamaru chưa nhìn thấy logic ở đâu cả.
Không
logic, là vì trên trời có hai mặt trăng, Aomame nghĩ. Chúng đã đánh cướp logic đi khỏi
hết thảy sự vật rồi. Nhưng nàng không nói ra.
“Hô
hô,” sáu người Tí Hon còn lại ở nơi nào đó đồng thanh phụ họa.
Tamaru
nói: “Bọn họ cần người lắng nghe giọng nói. Tên kia nói với tôi trong
điện thoại như thế. Hắn bảo, nếu mất đi giọng nói, giáo đoàn có thể sẽ tiêu
vong từ đây. Lắng nghe giọng nói, thế là thế nào? Tôi không hiểu. Là hắn ta nói
vậy. Có khi nào đứa bé trong bụng cô chính là người lắng nghe giọng nói?”
Aomame
đặt tay lên bụng mình. Mẫu thể và tử thể, nàng nghĩ. Nhưng nàng không
nói ra. Không thể để hai mặt trăng nghe thấy chuyện này.
“Tôi
không biết,” Aomame cẩn trọng chọn từ, “có điều, tôi không nghĩ ra bọn họ còn
lý do gì khác nữa.”
“Nhưng
con của cô và Kawana Tengo tại sao lại có năng lực đặc biệt ấy?”
“Không
biết,” Aomame trả lời.
Không
chừng Lãnh Tụ đã dùng tính mạng để trao đổi, giao phó người thừa kế của ông ta
cho mình. Ý nghĩa ấy chợt hiện lên trong đầu Aomame. Không chừng trong đêm mưa gió
sấm sét ấy Lãnh Tụ đã tạm thời mở ra một con đường để các thế giới khác nhau có
thể giao cắt, kết hợp mình và Tengo làm một.
Tamaru
nói: “Dù nó là con ai, dù nó ra đời với năng lực gì, cô cũng không có ý định
tiến hành giao dịch với giáo đoàn. Có phải vậy không? Dù cô có thể giành được
thứ gì trong cuộc giao dịch ấy. Kể cả dù bọn họ chủ động nói cho cô biết những
bí mật ẩn giấu ở sâu bên trong.”
“Dù
xảy ra chuyện gì đi chăng nữa,” Aomame nói.
“Nhưng
tôi e bọn họ không thèm để tâm đến ý kiến của cô đâu, họ sẽ giành đứa bé về tay
dù có phải dùng thủ đoạn gì,” Tamaru nói. “Mà cô có một nhược điểm: là Kawana
Tengo. Có lẽ nhược điểm duy nhất, song là nhược điểm lớn. Nếu biết được điều
này, chắc chắn bọn họ sẽ tập trung tấn công mạnh mẽ vào đó.”
Tamaru
nói đúng. Đối với Aomame, Kawana Tengo chính là lẽ sống của nàng, đồng thời
cũng là nhược điểm chí mạng của nàng.
Tamaru
nói: “Tiếp tục ở lại nơi đó quá nguy hiểm. Cô cần phải chuyển đến một nơi khác
an toàn hơn, trước khi đám người ấy làm sáng tỏ được quan hệ giữa cô và Kawana
Tengo.”
“Đã
như vậy rồi, thế giới này không còn chỗ nào an toàn
nữa,” Aomame nói.
Tamaru
nghiền ngẫm ý kiến của nàng, đoạn bình tĩnh cất tiếng: “Cho tôi nghe suy nghĩ
của cô.”
“Trước
tiên, nhất định tôi phải gặp được anh Tengo. Trước khi đó, tôi không thể rời
khỏi nơi này. Cho dù như vậy nguy hiểm chừng nào đi nữa.”
“Cô
gặp anh ta rồi định làm gì?”
“Tôi
biết mình cần làm gì.”
Tamaru
thoáng trầm mặc. “Cô hoàn toàn chắc chắn chứ?”
“Tôi
không biết có thành công hay không. Nhưng tôi biết mình cần làm gì. Hoàn toàn
chắc chắn.”
“Nhưng
cô không có ý định cho tôi biết tường tận.”
“Xin
lỗi, không thể nói với anh được. Không chỉ mình anh mà bất cứ ai cũng vậy. Nếu
tôi nói với bất cứ ai, nó sẽ lập tức trần trụi lộ ra trước cả thế giới.”
Hai
mặt trăng đang dỏng tai nghe. Người Tí Hon đang dỏng tai nghe. Căn phòng đang
dỏng tai nghe. Không thể để nó ra khỏi tâm trí nàng dù chỉ một phân. Cần phải
xây tường thật dày, vây kín xung quanh nó.
Ở
đầu dây bên kia, Tamaru đang lấy đầu bút bi gõ xuống mặt bàn. Lách cách lách
cách, âm thanh khô khan đều đặn lọt vào tai Aomame. Những âm điệu cô độc, không
có tiếng vang.
“Được
rồi, tôi sẽ liên lạc với Kawana Tengo, nhưng trước đó phải được bà chủ đồng ý
đã. Mệnh lệnh tôi nhận được là tranh thủ từng giây từng phút đưa cô đến nơi
khác. Nhưng cô vẫn kiên trì nói không gặp Tengo thì tuyệt đối không đi khỏi chỗ
đó. Giải thích rõ ràng với bà chủ xem ra không dễ. Chuyện này cô hiểu chứ?”
“Muốn
giải thích chuyện không hợp logic một cách logic là cực kỳ khó.”
“Đúng
thế, khó ngang với gặp được một viên ngọc trai thật trong quán hào ở Roppongi
ấy chứ. Nhưng tôi sẽ cố hết sức.”
“Cảm
ơn anh,” Aomame nói.
“Tôi
cảm thấy những chuyện cô đang khăng khăng đó, chẳng hợp tình hợp lý tí nào cả.
Giữa nguyên nhân và kết quả không thấy có quan hệ logic nào. Nhưng càng nói
chuyện với cô, tôi lại càng cảm thấy mình có thể chấp nhận được. Thế là thế nào
nhỉ?”
Aomame
không nói gì.
“Bà
chủ rất xem trọng và tín nhiệm cô,” Tamaru nói, “nếu cô đã kiên trì như vậy,
tôi đoán bà ấy cũng chẳng nghĩ ra lý do nào để không cho cô gặp Kawana Tengo
đâu. Xem ra chuyện cô và Kawana Tengo ở bên nhau là không thể lay chuyển được
rồi.”
“Hơn
hết thảy mọi thứ trên thế giới,” Aomame nói.
Hơn hết
thảy mọi thứ trên mọi thế giới, nàng thầm tự sửa lại.
“Dù
tôi có bảo làm thế quá nguy hiểm và từ chối liên hệ với Kawana Tengo, chắc chắn
cô sẽ tự mình đến tòa nhà đó để gặp anh ta, đúng vậy không?
“Chắc
chắn tôi sẽ làm như thế.”
“Không
ai có thể ngăn cản cô.”
“Tôi
nghĩ là rất khó.”
Tamaru
ngừng trong giây lát. “Vậy tôi nên truyền đạt điều gì đến Kawana Tengo đây?”
“Mời
anh ấy ra chỗ cầu trượt sau khi trời tối. Chỉ cần sau khi trời tối, bất cứ lúc
nào cũng được. Tôi đợi anh ấy. Anh chỉ cần bảo anh ấy là Aomame nói, anh ấy sẽ
hiểu.”
“Tôi
biết rồi. Tôi sẽ chuyển lời đến anh ta như thế. Sau khi trời tối ra chỗ cầu
trượt.”
“Còn
nữa, nhờ anh nói với anh ấy, nếu có thứ gì quan trọng không thể vứt bỏ thì hãy
mang theo bên mình. Đừng đi hai tay không.”
“Mang
theo hành lý đi đâu hả?”
“Một
nơi rất xa,” Aomame trả lời.
“Bao
xa?”
“Không
biết,” Aomame nói.
“Được
rồi. Nếu bà chủ đồng ý, tôi sẽ chuyển lời cho Kawana Tengo. Tôi sẽ cố hết sức
để đảm bảo an toàn cho cô. Mặc dù vậy vẫn khó tránh khỏi nguy hiểm. Đám người
ấy xem ra sẽ liều mạng đến cùng. An toàn của bản thân chỉ có thể dựa vào chính
mình thôi.”
“Tôi
hiểu,” Aomame bình tĩnh nói. Lòng bàn tay nàng khe khẽ đặt lên bụng. Không chỉ an toàn của bản thân, nàng tự nhủ.
Sau
khi gác điện thoại, Aomame đổ vật xuống sofa, sau đó nhắm mắt lại nghĩ về
Tengo. Ngoài anh ra, nàng không thể nghĩ về bất cứ gì khác. Trên ngực nàng
dường như có tảng đá lớn đè nặng, đau đớn vô cùng. Nhưng đó là nỗi đau khiến
tinh thần nàng khoan khoái, nỗi đau mà nàng có thể chịu được. Anh ấy quả nhiên ở gần trong
gang tấc, cách mình chưa đến mười phút đi bộ. Ý nghĩ này vừa đến, hơi ấm
liền tự sâu trong lòng tỏa khắp thân thể Aomame. Anh ấy độc thân, đang dạy toán ở
trường dự bị, ở trong căn hộ giản dị nhưng ngăn nắp sạch sẽ. Anh ấy nấu ăn, là
quần áo, viết tiểu thuyết. Aomame ghen tị với Tamaru. Nếu có thể, nàng cũng muốn vào
nhà Tengo, chạm vào từng món đồ ở đó trong thinh lặng. Nàng muốn kiểm tra xem
bút chì anh dùng nhọn đến mức nào, muốn cầm chiếc cốc anh vẫn dùng để uống cà
phê, muốn ngửi mùi còn vương lại trên quần áo anh. Nàng muốn được trải nghiệm
trọn vẹn cái giai đoạn ấy trước khi gặp anh trong thực tế.
Nếu
không có giai đoạn khởi động đó mà đột nhiên một mình ở bên anh, mình nên nói
cái gì bây giờ nhỉ? Aomame không biết. Cứ tưởng tượng ra chuyện đó, hơi
thở của nàng liền trở nên nặng nề gấp gáp, còn đầu óc thì trống rỗng. Có quá
nhiều điều nàng muốn nói. Nhưng đồng thời, nghĩ kỹ, có khi nàng lại chẳng cần
nói gì cả. Những gì nàng muốn nói với anh nhất sẽ mất đi ý nghĩa ngay khi nàng
chuyển chúng thành lời.
Lúc
này Aomame chỉ có thể chờ đợi. Bình tĩnh và cẩn trọng chờ đợi. Nàng thu dọn hàn
lý, một khi phát hiện ra bóng dáng của Tengo là có thể lập tức lao ra cửa ngay.
Để nhanh chóng lên đường, không cần quay lại căn hộ này làm gì nữa, nàng nhồi
nhét hết những thứ không thể thiếu vào chiếc túi đeo lớn bằng da màu đen. Đồ
đạc không nhiều. Ít tiền mặt, mấy bộ quần áo để thay đổi, khẩu Heckler &
Koch nạp đầy đạn. Chỉ có thế. Cái túi này đặt ở nơi nàng có thể vươn tay ra
xách lên bất cứ lúc nào. Nàng lấy bộ đồ Junko Shimada treo trong tủ quần áo ra, xem
lại cho chắc rằng nó không có nếp nhăn nào, rồi treo lên tường phòng khách. Sơ
mi trắng, quần tất, và đôi giày cao gót hiệu Charles Jourdan, nàng cũng chuẩn
bị sẵn sàng. Cả chiếc áo khoác gió màu vàng nhạt nữa. Trang phục giống hệt như
lúc nàng trèo xuống cầu thang thoát hiểm trên đường cao tốc Thủ Đô. Mặc áo
khoác gió trong đêm tháng Mười hai thì hơi mỏng quá, nhưng nàng không có lựa
chọn nào khác.
Chuẩn
bị xong, nàng ra ngoài ban công ngồi xuống, chăm chú nhìn cầu trượt trong sân
chơi qua khe hở của tấm chắn. Đêm hôm Chủ nhật, cha Tengo qua đời. Từ khi làm
thủ tục chứng tử đến lúc hỏa táng hình như phải mất ít nhất hai mươi bốn tiếng.
Chắc là có một điều luật như vậy. Từ đây suy ra, lễ hỏa táng sớm nhất cũng là
vào thứ Ba. Hôm nay chính là thứ Ba. Tang lễ xong, Tengo sẽ từ nơi đó quay lại Tokyo, sớm nhất cũng
chập tối hôm nay mới về tới. Rồi sau đó Tamaru còn phải chuyển lời của nàng cho
anh nữa. Tengo không thể đến chơi sân chơi này trước lúc đó được. Huống hồ,
hiện giờ trời vẫn còn chưa sáng.
Trước
lúc chết, Lãnh Tụ đã đặt thứ bé nhỏ này vào bụng mình. Đây là suy
đoán của mình, hoặc nên nói là trực giác. Giả định đúng là như vậy, thế chẳng
phải mình bị cái ý chí mà ông ta để lại thao túng, bị dẫn đến nơi mà ông ta đã
định sẵn hay sao?
Aomame
nhăn mặt. Mình không thể tự quyết được gì. Theo suy luận của Tamaru,
có lẽ vì âm mưu của Lãnh Tụ nên mình đã mang thai người lắng nghe giọng nói. Có thể mình đóng vai trò như một
nhộng không khí. Nhưng tại sao cứ phải là mình? Hơn nữa, tại sao người phối
ngẫu nhất định phải là Kawana Tengo? Đây là một trong những chuyện không thể
giải thích được.
Dù thế
nào đi nữa, khi nhân quả còn chưa rõ ràng, mọi việc vẫn diễn ra xung quanh
mình, cho dẫu nguyên lý của chúng thế nào, phương hướng của chúng ra sao, mình
vẫn chưa xác định được. Mình rốt cuộc chỉ là người bị cuốn vào trong đó. Cho
đến lúc này thì thế, Aomame tự nói với mình.
Nàng
lại vặn vẹo môi, tiếp tục nhăn mặt thêm nữa.
Từ nay
trở đi và cho đến lúc này khác nhau rất nhiều. Mình sẽ không bị ý chí của người
khác thao túng nữa. Từ nay trở đi, mình chỉ hành động theo một nguyên tắc duy
nhất… là ý chí của chính mình. Dù xảy ra chuyện gì chăng nữa, mình nhất định
phải bảo vệ thứ bé nhỏ này. Bất kể là ai, vì mục đích gì mà sắp đặt chuyện này,
thì đây cũng là con của mình và Tengo, chắc chắn như thế. Mình quyết không giao
nó cho bất cứ ai. Bất luận thiện là gì, ác là gì, từ nay trở đi, mình chính là
nguyên lý, mình chính là phương hướng. Và dù ai chăng nữa thì tốt nhất cũng nên
nhớ kỹ lấy điều này.
Ngày
hôm sau, hai giờ chiều thứ Tư, chuông điện thoại reo.
“Đã
chuyển lời nhắn của cô rồi,” Tamaru vẫn cắt luôn câu mở đầu, nói ngay vào
chuyện chính. “Anh ta đang ở căn hộ của mình. Sáng nay tôi đã điện thoại cho
anh ta. Anh ta nói, đúng bảy giờ tối nay sẽ đến chỗ cầu trượt ấy.”
“Anh
ấy còn nhớ tôi không?”
“Tất
nhiên, nhớ rất rõ. Hình như anh ta cũng đang tìm kiếm cô bấy lâu nay.”
Lãnh Tụ
nói quả không sai. Tengo cũng đang tìm kiếm mình. Chỉ cần biết vậy là đủ rồi. Lòng Aomame tràn ngập niềm
vui khôn tả. Mọi lời nói khác trên thế gian này đều không còn ý nghĩa gì với
nàng nữa.
“Lúc
đó anh ta sẽ mang theo các thứ quan trọng. Như cô đã nói. Tôi đoán chắc chắn có
cả bản thảo cuốn tiểu thuyết mới viết được một nửa.”
“Chắc
chắn rồi,” Aomame nói.
“Tôi
đã kiểm tra xung quanh tòa chung cư xập xệ đó. Có vẻ rất sạch sẽ. Không phát
hiện có nhân vật khả nghi nào lởn vởn gần đấy. Căn hộ của Búp bê đầu to không
một bóng người. Rất yên tĩnh, nhưng không phải là yên tĩnh quá mức. Đám người
kia đã vận chuyển đồ ngay trong đêm rồi lập tức đi ngay. Chắc là cảm thấy không
tiện ở lâu. Tôi quan sát tỉ mỉ rồi, chắc không để sót gì đâu.”
“Tốt
quá rồi.”
“Nhưng
xét cho cùng cũng chỉ có lẽ là vậy, trước mắt là vậy. Sự thể đang thay đổi từng
giây từng phút. Tôi dĩ nhiên cũng không hoàn hảo, biết đâu lại bỏ sót điều gì
quan trọng cũng nên. Đương nhiên là khả năng bọn họ cao hơn hẳn chúng ta một
bậc.”
“Vì
vậy, tóm lại một câu, an toàn của bản thân chỉ có thể dựa vào chính mình.”
“Như
tôi nói đó.”
“Cảm
ơn anh đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Vô cùng cảm ơn.”
“Tôi
không biết sau này cô định đi đâu, làm gì,” Tamaru nói, “có điều nếu cô đi đâu
đó thật xa, nếu từ nay chúng ta không bao giờ gặp lại nữa, chắc tôi sẽ thấy hơi
buồn. Dù có kiệm lời đến mấy, tôi cũng phải nói cô là người hiếm gặp.”
Aomame
mỉm cười vào ống nghe. “Tôi cũng muốn để lại cho anh ấn tượng gần như thế.”
“Bà
chủ cần cô, như một người bạn thân thiết, chứ không phải chỉ vì công việc. Buộc
lòng phải chia tay cô theo cách thế này, bà ấy rất đau lòng. Nhưng lúc này bà
ấy không thể nói chuyện với cô được, hy vọng cô thông cảm.”
“Tôi
hiểu,” Aomame nói, “có thể tôi cũng không biết nên nói gì với bà ấy.”
“Cô
nói sẽ đi xa,” Tamaru hỏi, “rốt cuộc là xa chừng nào?”
“Đây
là khoảng cách không thể dùng con số để đo đếm.”
“Giống
như khoảng cách giữa lòng người với nhau vậy.”
Aomame
nhắm mắt, hít sâu một hơi. Nước mắt gần như đã trào ra, nhưng rốt cuộc nàng
cũng kìm lại được.
Tamaru
nói bằng giọng bình tĩnh: “Chúc cô mọi sự thuận lợi.”
“Xin
lỗi, có lẽ không thể trả lại cho anh khẩu Heckler & Koch rồi,” Aomame nói.
“Không
sao cả. Đó là món quà tôi tặng riêng cô. Nếu mang theo không tiện thì cứ ném
xuống vịnh Tokyo là được. Hành động ấy mặc dù rất nhỏ, nhưng thế giới sẽ tiến
thêm một bước về phía giảm trừ quân bị đấy.”
“Khẩu
súng có lẽ đến phút cuối cũng không nhả đạn. Hình như là trái ngược với nguyên
tắc của Chekhov.”
“Vậy
cũng không sao. Không nhả đạn là tốt nhất. Thế kỷ hai mươi gần kết thúc rồi. So
với thời đại Chekhov sống, tình hình ít nhiều cũng có khác biệt. Không có xe
ngựa nữa, cũng không còn các bà các cô mặt áo ngực bó sát. Thế giới mặc dù đã
trải qua chủ nghĩa phát xít, bom nguyên tử và âm nhạc hiện đại, song tốt xấu gì
cũng vẫn tiếp diễn. Nên cô chẳng phải lo,” Tamaru nói. “Nhưng tôi có câu muốn
hỏi. Tối nay bảy giờ, cô sẽ gặp Kawana Tengo ở chỗ cầu trượt.”
“Nếu
thuận lợi,” Aomame nói.
“Nếu
gặp được anh ta, hai người sẽ làm gì ở chỗ cầu trượt ấy?”
“Cùng
ngắm trăng.”
“Lãng
mạn quá,” Tamaru nói đầy cảm khái.

