Âm mưu ngày tận thế - Chương 17 phần 1
Chương 17
Ngày thứ hai sau đó, Robert đến làm việc ngày đầu tiên tại
Phòng 17 Cục Tình báo hải quân tại Lầu Năm Góc. Đô đốc Whittaker nồng nhiệt:
- Chúc mừng đã trở về, Robert. Rõ ràng là anh đã rất gây ấn
tượng với đại tá Johnson.
- Chính ông ta cũng rất gây ấn tượng. - Robert mỉm cười.
Ngồi uống cà phê, vị đô đốc hỏi:
- Anh đã sẵn sàng làm việc chưa hả?
- Rất sẵn sàng.
- Tốt. Chúng ta có một vụ việc ở Rhodesia…
Làm việc ở Cục Tình báo hải quân thậm chí còn hấp dẫn hơn cả
những gì Robert đã chờ đón. Mỗi nhiệm vụ một khác, và Robert được giao những
việc được phân loại là tối nhạy cảm. Anh mang về một người đào nhiệm cho biết
hoạt động buôn lậu ma tuý của Noriega ở Panama, phát hiện một điệp viên làm
việc cho Marcos trong tòa lãnh sự quán Mỹ ở Manila, và giúp dựng lên một trạm
nghe lén ở Morocco. Anh được cử đi công tác tới Nam Phi và vùng Đông Âu. Điều
duy nhất làm anh phiền muộn là việc phải xa Susan lâu. Anh không muốn phải xa
cô và anh thường nhớ cô một cách khủng khiếp. Anh có sự hứng thú trong công
việc của mình nhưng Susan thì không có gì cả.
Công việc nghiệp vụ của Robert cứ ngày càng tăng lên. Anh ngày
càng ít khi có mặt ở nhà, và đó chính là thời gian mà vấn đề đối với Susan trở
nên nghiêm trọng.
Mỗi khi Robert về đến nhà, anh và Susan thường lao vào vòng
tay của nhau một cách đầy thèm khát và rồi làm tình đầy cuồng nhiệt. Nhưng
những lúc như thế mỗi ngày mỗi thưa ra. Với Susan dường như ngay sau khi Robert
trở về thì anh lại lập tức bị phái đi với một nhiệm vụ mới.
Chuyện càng xấu thêm khi Robert không thể nào bàn công việc
của anh với cô. Susan không hề biết anh đi đâu, làm gì. Cô chỉ biết rằng anh
liên quan với những công việc nguy hiểm và cô lo sợ rằng một ngày nào đó anh sẽ
không bao giờ trở về nữa. Cô không dám hỏi anh. Cô cảm thấy mình như một người
lạ, hoàn toàn bị tách khỏi một phần quan trọng trong đời sống của anh. Đời sống
của họ. Mình không thể tiếp tục như thế này được. Susan quyết định.
Khi Robert trở về sau bốn tuần đi công tác ở Trung Mỹ, Susan
nói:
- Robert, em nghĩ chúng ta nên nói chuyện với nhau.
- Có chuyện gì vậy? - Robert hỏi. Anh đã biết là có chuyện gì.
- Em sợ. Chúng mình đang mất nhau, và em không muốn thế. Em
không thể chịu được.
- Susan.
- Khoan đã. Để em nói nốt. Anh có biết trong bốn tháng qua
chúng mình được ở bên nhau bao lâu không? Chưa đầy hai tuần. Mỗi khi anh trở
về, em cảm thấy dường như anh là một người khách chứ không phải là chồng em.
Anh ôm chặt Susan vào trong lòng.
- Em biết là anh yêu em đến thế nào mà.
- Xin đừng để chuyện gì xảy ra cho chúng mình. - Cô tựa đầu
vào anh.
- Anh sẽ không để như thế, - anh hứa. - Anh sẽ nói chuyện với
Đô đốc Whittaker.
- Bao giờ nào?
- Ngay lập tức.
***
- Đô đốc sẽ gặp ông bây giờ, thưa ông chỉ huy.
- Cảm ơn.
Đô đốc Whittaker đang ngồi sau bàn làm việc, ký giấy tờ. Khi
Robert bước vào, ông ngẩng lên và mỉm cười.
- Chúc mừng đã trở về và xin có lời khen ngợi. Công việc của
anh làm ở El Salvador thật là tuyệt vời.
- Cảm ơn ngài.
- Mời ngồi. Tôi có thể mời anh chút cà phê chứ?
- Không, xin cảm ơn Đô đốc.
- Anh muốn nói chuyện với tôi hả? Thư ký của tôi nói là có việc
khẩn cấp. Tôi có thể làm gì cho anh nào?
Thật là khó mở đầu.
- Ồ thưa ngài, đây là chuyện cá nhân thôi. Tôi đã cưới vợ chưa
đầy hai năm và…
- Anh có một sự lựa chọn tuyệt vời đấy, Robert. Susan là một
phụ nữ đáng yêu.
- Vâng, tôi đồng ý như vậy. Vấn đề là ở chỗ tôi đi xa hầu hết
thời gian, và cô ấy bất hạnh về chuyện đó. - Anh vội nói thêm. - Và cô ấy hoàn
toàn có quyền như vậy. Đó không phải là chuyện bình thường.
Đô đốc Whittaker dựa người trên lưng ghế và trầm ngâm nói:
- Tất nhiên là anh không được làm việc trong điều kiện bình
thường. Đôi lúc phải có những hi sinh.
- Tôi biết, - Robert bướng bỉnh đáp, - nhưng tôi sẽ không hi
sinh cuộc sống vợ chồng của tôi. Điều đó là quá sức đối với tôi.
- Tôi hiểu. Thế anh yêu cầu gì nào? - Vị Đô đốc nhìn anh dò xét.
- Tôi hi vọng là ngài có thể tìm cho tôi một vài công việc mà
tôi không phải xa nhà nhiều như vậy. Hẳn phải có cả trăm công việc cho tôi ở
quanh đây.
- Nghĩa là gần nhà
hơn.
- Vâng.
Vị đô đốc chậm rãi
nói:
- Chắc chắn là anh
sẽ toại nguyện. Tôi không cho là không thể dàn xếp được một chuyện như vậy.
Robert mỉm cười nhẹ
nhõm.
- Ngài thật tốt
bụng, thưa Đô đốc. Tôi rất biết ơn về điều đó.
- Phải, tôi nghĩ
chắc chắn là chúng ta có thể thu xếp chuyện đó. Hãy nói hộ tôi với Susan là vấn
đề đã được giải quyết.
- Tôi không còn
biết cảm ơn ngài như thế nào cho phải. - Robert đứng dậy, rạng rỡ.
Đô đốc Whittaker
vẫy tay ngỏ ý cho anh đi ra.
- Tôi không thể để
chuyện gì xảy ra đối với một nhân viên quý báu như anh được. Còn bây giờ thì
hãy về nhà với người vợ trẻ của anh đi.
Khi Robert nói lại
với Susan, cô sướng run lên. Cô choàng tay ôm lấy anh.
- Ôi anh yêu. Thật
là tuyệt diệu.
- Anh sẽ xin ông ta
nghỉ vài tuần để chúng ta có thể có một chuyến đi đâu đó. Nó sẽ là tuần trăng
mật thứ hai của chúng ta.
- Em đã quên mất
thế nào là một tuần trăng mật rồi, - Susan thì thầm. - Hãy cho em thấy đi!
Robert đã cho cô thỏa lòng.
Sáng hôm sau, Đô đốc Whittaker cho gọi Robert.
- Tôi muốn anh biết rằng tôi đang thu xếp vấn đề mà chúng ta
bàn ngày hôm qua.
- Cảm ơn Đô đốc. - Bây giờ là lúc nói đến chuyện xin nghỉ phép
đây. - Thưa ngài…
Đô đốc Whittaker nói:
- Robert, có chuyện thế này. - Vị Đô đốc bắt đầu đi đi lại
lại. Khi ông cất lời, giọng ông ta đầy vẻ lo lắng sâu sắc. - Tôi vừa được thông
báo rằng CIA đã bị đối phương cấy người vào. Dường như có một sự tiết lộ đều
đặn các thông tin tối mật. Tất cả những gì họ biết về điệp viên này chỉ là cái
mật danh Con Cáo của anh ta. Hiện nay anh ta đang ở Argentina. Họ cần một người
bên ngoài CIA lo cho vụ này. Giám đốc CIA đã yêu cầu anh. Họ muốn anh tìm ra
điệp viên kia và mang anh ta về đây. Tôi đã bảo với họ là quyết định này tùy
thuộc ở anh. Anh có muốn nhận nó hay không?
- Tôi e rằng phải bỏ qua nó thôi, thưa Đô đốc. - Robert lưỡng
lự.
- Robert, tôi tôn trọng quyết định của anh. Anh đã phải đi
liên tục và chưa bao giờ từ chối một nhiệm vụ nào. Tôi biết là điều đó không dễ
dàng gì đối với đời sống vợ chồng của anh.
- Thưa ngài, tôi muốn nhận nhiệm vụ này. Chỉ có điều...
- Anh không cần phải nói đâu, Robert. Ý kiến của tôi về công
việc và sự cống hiến của anh vẫn giữ nguyên.
- Tôi chỉ mong ở anh có một điều thôi.
- Điều gì vậy thưa Đô đốc?
- Ông phó giám đốc CIA yêu cầu được gặp anh, bất luận quyết
định của anh là thế nào. Vì phép lịch sự. Anh không phiền lòng chứ?
- Tất nhiên là không, thưa ngài.
Ngày hôm sau, Robert lái xe đến Langley để gặp viên phó giám
đốc CIA.
- Xin mời ngồi, ông sĩ quan, - Viên phó giám đốc nói khi
Robert bước vào phòng đầu căn nhà rộng lớn. - Tôi đã nghe nhiều về ông. Tất
nhiên là toàn những lời tốt đẹp cả.
- Cảm ơn ngài.
Đó là một người đàn ông đã sang tuổi sáu mươi, dáng người mảnh
khảnh với mái tóc bạc trắng và một bộ ria mép nhỏ cứ động đậy mỗi khi ông ta
hút píp thuốc. Tốt nghiệp Đại học Yale, ông ta ra nhập Cục phục vụ chiến lược
(OSS) trong chiến tranh thế giới thứ hai và rồi vào CIA khi cơ quan này được
thành lập sau chiến tranh và dần dần lên tới chức vụ hiện nay của một trong
những cơ quan tình báo lớn nhất và hùng mạnh nhất thế giới.
Ông sĩ quan, tôi muốn ông biết rằng tôi tôn trọng quyết định
của ông.
Bellamy gật đầu.
- Tuy nhiên, có một việc mà tôi cảm thấy cần phải lưu ý với
ông.
- Chuyện gì vậy, thưa ngài?
- Tổng thống đích thân tham gia vào chiến dịch lột mặt nạ của
Con Cáo.
- Thưa ngài, tôi đã không biết điều đó.
- Ông coi nó, cũng như tôi nữa, là một trong những nhiệm vụ
quan trọng nhất của cơ quan này kể từ khi ra đời đến nay. Tôi có biết về chuyện
của gia đình ông, và tôi chắc rằng Tổng thống cũng thông cảm. Ông thực sự là
một người đàn ông có khuynh hướng gia đình. Nhưng việc ông không nhận nhiệm vụ
này có thể, tôi phải nói thế nào nhỉ, làm xấu mặt Cục Tình báo Hải quân và Đô
đốc Whittaker.
- Đô đốc không có liên quan gì tới quyết định của tôi thưa
ngài, - Robert nói.
- Tôi hiểu điều đó, ông sĩ quan, thế nhưng Tổng thống có hiểu
như vậy hay không?
Tuần trăng mật sẽ phải bị hoãn lại mất, Robert nghĩ.
Khi Robert báo tin với Susan, anh nhẹ nhàng nói:
- Đây sẽ là chuyến đi công tác ra nước ngoài cuối cùng của
anh. Sau chuyến này, anh sẽ ở nhà nhiều đến mức em phát chán lên cho mà xem.
Cô mỉm cười với anh.
- Trên đời này làm gì có nhiều thời gian đến thế.
- Chúng mình sẽ ở bên nhau mãi mãi.
Cuộc săn đuổi Con Cáo là một trong những công việc tuyệt vọng
nhất mà Robert từng gặp. Anh đã tìm được dấu vết của hắn ở Argentina nhưng chậm
so với con mồi một ngày. Những dấu vết dẫn tới Tokyo và Trung Quốc, rồi
Malaisia. Dù Con Cáo là ai không biết, hắn để lại một chút dấu vết đủ để dẫn
đến nơi hắn đã có mặt nhưng không bao giờ đến được nói hắn đang có mặt.
Hết ngày rồi đến tuần, hết tuần rồi đến tháng, và Robert luôn
ở phía sau Con Cáo. Hầu như ngày nào anh cũng gọi điện cho Susan. Thoạt đầu thì
là: "Anh sẽ trở về nhà sau vài ngày thôi, em yêu". Và rồi, "Anh
có thể về nhà vào tuần tới". Và sau cùng "Anh không rõ là khi nào thì
sẽ về được". Cuối cùng, Robert đã phải bỏ cuộc. Anh đã bám theo dấu vết
Con Cáo suốt hai tháng rưỡi mà không có kết quả gì.
Khi anh trở về với Susan, cô có vẻ thay đổi. Hơi lạnh nhạt một
chút.
- Anh xin lỗi, em yêu, - Robert xin lỗi. - Anh không hề biết
là phải mất nhiều thời gian như thế. Chỉ là…
- Họ sẽ không bao giờ buông tha anh, có phải không, Robert?
- Gì cơ? Tất nhiên là họ sẽ phải buông anh ra.
- Em không nghĩ như thế. Em đã nhận việc làm ở bệnh viện
Memorial ở Washington. - Cô lắc đầu.
- Em nói gì? - Anh giật mình.
- Em sẽ lại là một
y tá. Em không thể cứ ngồi chờ anh trở về nhà với em, phiền muộn về việc anh
đang ở đâu và anh đang làm gì, phiền muộn không hiểu anh đã chết hay còn sống
nữa.
- Susan, anh…
- Cũng được thôi
mà, anh yêu của em. Ít nhất thì em cũng sẽ làm được việc gì đó có ích trong
những lúc anh đi vắng. Điều đó sẽ làm cho sự chờ đợi trở nên nhẹ nhàng hơn.
Và Robert không còn
biết trả lời thế nào. Anh báo cáo lại thất bại của mình với Đô đốc Whittaker.
Vị Đô đốc tỏ ra thông cảm.
- Tôi đã có lỗi
trong việc đồng ý để anh làm nhiệm vụ đó. Từ nay trở đi, chúng ta sẽ để cho CIA
tự giải quyết những vấn đề khốn kiếp của họ. Robert, tôi xin lỗi.
Robert nói với ông
về việc Susan nhận làm y tá.
- Có thể đó là một
ý kiến hay đấy, - Vị Đô đốc trầm ngâm nói. - Nó sẽ làm cho cuộc sống vợ chồng
của anh bớt căng thẳng. Thỉnh thoảng, nếu như ảnh có những công tác ở hải
ngoại, tôi chắc cũng đỡ rắc rối.
Cái gọi là thỉnh
thoảng kia hóa ra gần như liên tục. Đó chính là lúc cuộc hôn nhân thật sự bắt
đầu tan rã.
Susan làm việc tại
bệnh viện Memorial trên cương vị một y tá giúp việc ở phòng mổ, và khi Robert
có nhà, cô thường cố gắng xin nghỉ để ở bên anh, nhưng càng ngày cô càng bận
rộn hơn với công việc.
- Em thật sự cảm
thấy thích thú, anh yêu ạ. Em cảm thấy em đang làm được một công việc có ích.
Cô thường nói
chuyện với Robert về các bệnh nhân của cô, và anh nhớ cô đã từng chăm sóc anh
như thế nào, cô đã giúp anh trở nên khỏe mạnh và trở lại với cuộc sống ra sao.
Anh đã hài lòng thấy rằng cô đang làm một công việc tốt mà cô cảm thấy yêu
thích, song có một thực tế là họ ngày càng gặp nhau ít hơn. Khoảng cách về tình
cảm giữa họ ngày càng rộng ra. Có một sự ngượng ngập mà trước đây chưa bao giờ
có. Họ như hai người xa lạ, cố gắng một cách tuyệt vọng để bắt chuyện với nhau.
Khi Robert trở lại
Washington sau sáu tuần công công tác tại Thổ Nhĩ Kỳ, anh đưa Susan đi ăn tối ở
Sans Souci.
Sulsan nói:
- Ở bệnh viện chỗ
em mới có một bệnh nhân. Anh ta bị một tai nạn máy bay khủng khiếp và các bác
sĩ nghĩ rằng anh ta khó có thể sống nổi, thế nhưng em sẽ chăm sóc để anh ta có
thể qua được. - Đôi mắt cô bừng sáng.
Với mình, cô ấy
cũng như vậy. Robert nghĩ. Anh băn khoăn không biết liệu cô cũng cúi xuống bên
người bệnh mới này và nói: "Hãy mau khỏe. Em đang đợi anh" hay không.
Anh cố dứt bỏ ý nghĩ đó.
- Robert, anh ta
tuyệt lắm. Tất cả các y tá đều phát điên lên vì anh ta.
- Tất cả ư? - Anh
ngẫm nghĩ.
Trong lòng anh nhen
nhóm một chút nghi ngờ, dằn vặt nhưng anh đã dẹp được ý nghĩ đó đi.
Họ gọi bữa ăn.
Ngày thứ bảy tiếp
đó, Robert đi Bồ Đào Nha và ba tuần lễ sau, khi anh trở về, Susan mừng rỡ chào
đón anh.
- Ngày hôm nay, lần
đầu tiên Monte đã đi lại được. - Nụ hôn của cô đầy vẻ qua quýt.
- Monte?
- Monte Banks. Đó
là tên anh ta. Anh ta sẽ đâu vào đấy. Các bác sĩ đã không thể tin nổi, nhưng mà
tụi em sẽ không chịu đâu.
- Tụi em.
- Kể cho anh nghe
về anh ta xem nào.
- Anh ta thật sự
đáng mến. Anh ta luôn luôn cho mấy đứa bọn em quà. Anh ta rất giàu có. Anh ta
lái một chiếc máy bay riêng và anh ta đã bị một tai nạn khủng khiếp, và…
- Những quà gì hả?
- Ồ, anh biết đấy,
chỉ những thứ lặt vặt ấy mà - kẹo, hoa, sách và đĩa hát. Anh ta muốn tặng những
chiếc đồng hồ đắt tiền cho tất cả bọn em nhưng tất nhiên là bọn em phải từ chối
rồi.
- Thì tất nhiên.
- Anh ta có một
chiếc du thuyền, những con ngựa…
Đó là khi mà Robert
bắt đầu gọi anh ta là Cái túi tiền (moneybags).
Lần nào từ bệnh
viện trở về nhà, Susan cũng nói chuyện về anh ta.
- Robert, anh ta
thật sự chân thành.
Chân thành là nguy hiểm đây.
- Và anh ta rất
quan tâm đến người khác. Anh có biết hôm nay anh ta đã làm gì không? Đã yêu cầu
tiệm Jockey gửi bữa trưa tới cho tất cả những y tá có mặt đấy.
Thằng cha này kinh
tởm thật. Thật lố bịch, Robert cảm thấy mình trở nên cáu kỉnh.
- Cái thằng cha
bệnh nhân tuyệt vời đó của em đã có vợ chưa hả?
- Chưa, anh yêu.
Nhưng sao cơ?
- Anh chợt nghĩ vậy
thôi.
- Hãy vì Chúa, anh
không ghen đấy chứ? - Cô cười vang.
- Với cái thằng cha
già cỗi mới học đi ấy ư? Tất nhiên là không.
Mẹ kiếp, dứt khoát
là thế. Nhưng anh không hề muốn làm phiền lòng cô.
Khi Robert ở nhà,
Susan cố không nhắc tới bệnh nhân của cô, nhưng nếu cô không thì Robert lại gợi
chuyện.
- Cái túi tiền thế
nào rồi?
- Tên anh ta không
phải là Cái túi tiền, - Cô nói vẻ trách móc, - mà là Monte Banks.
- Gì chả được.
Thật tiếc là cái thằng chó đẻ đó không chết trong
vụ tai nạn kia cho rảnh chuyện.
Hôm sau là ngày
sinh nhật của Susan.
- Này, anh bảo nhé,
- Robert sốt sắng nói, - Chúng ta sẽ làm lễ kỉ niệm. Chúng ta sẽ đi và có một
bữa tối tuyệt vời ở đâu đó và…
- Em phải làm việc
ở bệnh viện cho tới tám giờ cơ.
- Cũng được. Anh sẽ
tới đón em ở đó.
- Được đấy Monte
muốn gặp anh lắm. Em đã nói về anh rất nhiều cho anh ta nghe.
- Anh cũng muốn gặp
thằng cha đó, - Robert quả quyết với cô.
Khi Robert tới bệnh
viện, người thường trực nói:
- Xin chào ông sĩ
quan. Susan đang làm việc trên khoang chỉnh hình ở tầng ba. Cô ấy đang đợi ông
đấy. - Chị ta nhấc điện thoại lên.
Lúc Robert bước ra
khỏi thang máy, Susan đang đứng chờ anh trong bộ đồng phục trắng bong, và tim
anh đập rộn lên. Ôi, nàng sao mà đẹp thế.
- Xin chào người
đẹp.
Susan mỉm cười,
nhưng cảm thấy không thoải mái một cách hơi lạ.
- Chào anh, Robert.
Vài phút nữa là em hết phiên trực. Nào đi. Em sẽ giới thiệu anh với Monte.
- Tôi đang sốt ruột
đây.
Cô dẫn anh vào một
phòng riêng rộng rãi, đầy những sách và hoa quả, và nói:
- Monte, đây là
chồng… em, anh Robert.
Robert đứng đó,
nhìn người đàn ông nằm trên giường. Anh ta lớn hơn anh chừng ba, bốn tuổi và
rất giống Paul Newman. Thoáng nhìn, Robert đã thấy coi thường anh ta.
- Tôi rất vui lòng
được gặp ông, ông sĩ quan. Susan đã kể tất cả về ông cho tôi nghe.
Phải chăng đó là
thứ chuyện họ nói với nhau vào lúc nửa đêm khi cô ấy ở bên giường anh ta?
- Cô ấy rất tự hào
về ông. - Cái túi tiền nói thêm.
Thế đấy anh bạn,
lại còn ném ra vài mẩu bánh nữa.
Susan nhìn Robert, lòng những mong anh xử sự cho lịch thiệp.
Anh phải cố gắng lắm.
- Tôi hiểu là ông sắp rời khỏi nơi đây.
- Vâng, chủ yếu là nhờ có người vợ của ông. Cô ấy là một người
y tá kỳ diệu.
Nào, chàng thủy thủ. Anh nghĩ là em sẽ để cho một gã nào đó
được có tấm thân tuyệt vời này ư?
- Vâng, đó chính là đặc tính của cô ấy. - Robert không thể nào
giấu nổi vẻ cay đắng trong giọng nói của mình.
Bữa tiệc sinh nhật là cả một sự tuyệt vọng. Susan chỉ những
muốn nói chuyện về người bệnh nhân của cô.
- Anh ta có làm cho anh nhớ tới ai không, anh yêu?
- Đến Boris Karloff.
- Sao anh cứ phải thô lỗ với anh ta thế nhỉ?
- Anh nghĩ là anh xử sự lịch thiệp. Có đíều anh không thích
hắn ta. - Anh lạnh lùng nói.
- Thậm chí anh chưa hề quen biết gì. Anh ta có gì để anh không
thích nào? - Susan nhìn anh chằm chằm.
- Anh không thích cái lối hắn ta nhìn em. Anh không thích cái
lối em nhìn hắn ta. Anh không thích thấy cuộc sống vợ chồng của chúng ta đang
tiêu tan như thế này. Lạy Chúa, anh không muốn mất em.
- Xin lỗi. Anh cho là anh hơi mệt.
Họ im lặng suốt bữa ăn.
Sáng hôm sau, khi Robert chuẩn bị tới sở, Susan nói:
- Anh Robert, em có chuyện muốn nói với anh…
Và anh cảm thấy như bị một cú đánh vào bụng.
Anh không thể nào chịu được việc cô sắp nói thành lời những gì
đang xảy ra.
- Susan…
- Anh biết là em
yêu anh. Em sẽ luôn yêu anh. Anh là người đàn ông đáng yêu nhất, tuyệt vời nhất
mà em từng biết.
- Thôi nào…
- Không, để em nói
nốt. Em thật khó nói ra chuyện này. Trong năm qua, chúng ta không mấy khi được
sống bên nhau. Chúng ta không còn một cuộc sống vợ chồng nữa. Chúng ta đã xa
cách nhau.
Mỗi lời nói của cô
như một phát dao đâm vào thân thể anh.

