Nữ hoàng tin đồn - Chương 03 - Phần 1

Chương
3:

Cuộc
hẹn với giá bốn triệu đô

Phong Bình bị chuông điện thoại làm
giật mình tỉnh giấc là lúc trời đã tối đen như mực, ánh đèn đối diện phản chiếu
qua cửa kính vào trong phòng, những chùm sáng rất yếu ớt.

Cô vừa nhấc điện thoại vừa bật đèn.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói
trầm lắng của một người đàn ông: “Thần có làm phiền người không, nữ hoàng đáng
mến?”.

“Quân Hạo?”, Phong Bình cầm điện
thoại trên tay, ngồi dựng dậy, vuốt tóc rồi nói, “Cậu làm cái trò gì vậy?”.

“Thưa nữ hoàng”, giọng nói của
Phương Quân Hạo nghe như có vẻ cố tình kiềm chế, “thần biết không nên vì chuyện
riêng của mình mà làm phiền người hết lần này đến lần khác, nhưng…”.

Phong Bình ngắt lời anh ta: “Phương
Quân Hạo, cậu uống nhầm thuốc à?”.

Giọng nói của Phương Quân Hạo ngày
càng trang trọng hơn: “Thưa nữ hoàng, thần muốn bẩm báo một chuyện rất hệ trọng”.

Phong Bình lấy ra ngón đòn sở trường
của mình, uể oải nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm, năm ấy người đưa chúng tôi đến
Thúy Minh Hồ bắt cá, hại tôi suýt nữa thì chết đuối là cậu, đúng không?”

Cứ nhắc đến chuyện này là Phương
Quân Hạo lại không kiềm chế được tức giận, không thể diễn tiếp được nữa, nghiến
răng nghiến lợi nói: “Tôi làm sao mà biết được cậu ngu ngốc như thế, có phao cứu
hộ rồi mà vẫn chết đuối. Nếu không phải vì cậu thì tôi sẽ không bị ông già lôi
đi, học cái ngành quản lý khách sạn đáng ghét. Haizz, Thúy Minh Hồ, giấc mơ hồi
nhỏ của tôi…”.

“Chua quá”.

“Tôi muốn làm nghệ thuật”.

“Xin hỏi đã được phụ huynh cho phép
chưa?”. Phong Bình xỏ xiên.

Phương Quân Hạo bỗng thấy nhụt chí.
Nói ra thì thật xấu hổ, dù gì thì anh cũng gần ba mươi tuổi rồi, đường đường là
một đấng nam nhi, vậy mà lại rất sợ bố. Thật là chua xót, chua xót.

“Đại tiểu thư của tôi, giúp tôi
chuyện này đi, ông già nhất định sẽ nghe lời cậu”.

“Dĩ nhiên là ông ấy sẽ nghe nhưng sẽ
thấy buồn. Vì sao tôi lại phải làm chuyện khiến ông ấy buồn?”.

“Thế cậu nhẫn tâm để tôi buồn
sao?”.

“Cậu buồn?”, Phong Bình cười phá lên,
“Cậu ở châu Âu vui vẻ biết bao, ảnh bìa của những tạp chí hàng đầu đều là do cậu
cung cấp hả?”.

“Đó gọi là nghệ thuật”, Phương Quân
Hạo hét lên, “Tôi nhận được giải thưởng nhiếp ảnh chuyên nghiệp rồi đấy…”.

“Cậu lèo nhèo với tôi thì có ích
gì, có gan thì đi nói chuyện với chú Phương đi”, Phong Bình nằm trên giường,
xoay người chuyển vị trí, bỗng nhiên thấy bụng reo ọc ọc nên nói, “Này, nếu
không có việc gì thì lại đây cùng tôi đi ăn tối”.

“Ăn tối?”, Phương Quân Hạo lại hét
lên, “Nữ hoàng của tôi, bây giờ là mười một rưỡi đêm rồi đấy ạ, người vẫn chưa
dùng bữa tối?”.

“Không bột đố gột nên hồ”. Phong
Bình tỏ vẻ khóc lóc kêu than.

“Cho cậu mười lăm phút”.

Phong Bình chưa kịp nói gì, chỉ
nghe thấy tiếng cạch một cái, cô đành phải lồm ngồm bò dậy, đánh răng rửa mặt,
thay quần áo.

Xe của Phương Quân Hạo chưa đến thì
cô đã đến trước một bước, đứng chờ sẵn ở dưới. Biết chắc là anh ta sẽ lái chiếc
xe Porsche quá ư hào nhoáng, phô trương đến. Quả nhiên không sai.

Cô ngồi vào xe và nói: “Tôi định xuống
dưới ăn tạm cơm bụi…”.

Phương Quân Hạo trợn mắt và nói:
“Cơm bụi? Chẳng may truyền ra ngoài, cậu chết đói là chuyện nhỏ, mất mặt là
chuyện lớn”.

Phong Bình im lặng, không thèm đấu
khẩu với anh ta.

“Muốn ăn gì nào?”.

“Tùy”, ngừng một lát cô nói tiếp,
“À đúng rồi, Quân Di về chưa?”.

“Chuyến bay chiều mai, vừa kịp buổi
vũ hội từ thiện đáng chết kia”.

“Phải có tấm lòng yêu thương, bạn
Phương Quân Hạo ạ”, Phong Bình nói nghiêm túc còn Phương Quân Hạo lại khịt mũi.
Cô ngừng một lát rồi nói tiếp, “Năm nay Quân Di mười bảy hay mười tám nhỉ?”

“Mười bảy”, nhắc đến cô em gái này,
Phương Quân Hạo lại bắt đầu than vãn, “Thực ra nó mới là người phải quản thúc.
Học phí một tháng của nó còn nhiều hơn cả một học kỳ của mình, vậy mà ông già
không nói nó một câu nào, thật là thiên vị”.

Phong Bình cười: “Chẳng phải tiền
dùng để tiêu sao?”.

Phương Quân Hạo lập tức vòng xe,
sau đó gườm gườm nhìn cô: “Đợi khi nào nhìn thấy nó thì cậu sẽ biết, cậu hồi ấy
vẫn chưa là gì”.

Phong Bình trợn tròn mắt: “Thế cơ
á?”

Phương Quân Hạo cười phụ họa: “Ý của
mình là bây giờ cậu chín chắn, người lớn hơn nhiều rồi nên làm việc cũng cẩn trọng
hơn. Ha ha. Lần trước Bỉnh Thìn còn khen cậu đấy…”

Đêm tối đường vắng, Phương Quân Hạo
lại thể hiện tay lái xe siêu hạng nên chỉ quay vài vòng là đã đến bãi đỗ xe của
nhà hàng Thụy Kim, lập tức có nhân viên ra tiếp đón. Hai người đi thang máy, chọn
bàn gần cửa sổ. Phong Bình gọi vài món giàu dinh dưỡng. Phương Quân Hạo nghe mà
lắc đầu nguầy nguậy, vừa uống trà vừa nghe cô nói về phương pháp dưỡng sinh.

Cô tỏ vẻ khó chịu nói: “Mọi chuyện
đều tuân theo những điều đó thì sống còn có ý nghĩa gì?”.

Phương Quân Hạo than thở: “Sống
trên đời này vốn rất vô vị và tẻ nhạt mà”.

Phong Bình đang uống trà, suýt nữa
thì sặc: “Đừng có mà nói như thế. Bây giờ tôi đang thấy cuộc sống tràn ngập niềm
vui”.

Phương Quân Hạo quay một góc bốn
mươi lăm độ về phía cửa sổ, tỏ vẻ rất bi thương: “Thế giới náo nhiệt, chỉ một
mình tôi cô đơn”.

Nhân viên phục vụ mang thức ăn đến,
nghe câu nói ấy thấy rùng cả mình, hai tay run run, suýt thì rơi đĩa thức ăn. Phong
Bình cố nhịn cười, chờ anh ta xếp thức ăn xong mới phá lên cười, cười ha hả
đúng một phút mới dừng lại để ăn cơm. Sau một hồi chăm chú vào chuyên môn, cuối
cùng cô cũng ngẩng đầu lên và nói: “Chuyện của cậu để tôi về thử nói với chú
Phương xem sao…”.

Phương Quân Hạo nghe thấy câu ấy
như muốn phát điên vì sung sướng, xúc động đến rớt nước mắt: “Thần tạ ơn nữ
hoàng, nữ hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế”.

“Miễn lễ bình thân”.

Phong Bình cúi đầu uống canh, dùng
âm mũi nói bốn từ ấy, bỗng nhiên có cảm giác Phương Quân Hạo đá vào chân mình.
Cô cứ tưởng là anh ta cố ý, rụt hai chân lại, nào ngờ bị đá một cái mạnh hơn,
không kiềm chế được quát lên: “Cậu làm cái trò gì thế?”.

Phương Quân Hạo thấy cô có vẻ “máu
chậm lên não”, hoàn toàn không có ý ngẩng đầu lên, đành phải ho khan hai tiếng
rồi nói: “Thật trùng hợp, anh Đường”.

Nghe thấy vậy, Phong Bình dừng động
tác.

Đường Ca Nam mỉm cười bước lại gần:
“Đúng vậy, thật trùng hợp. Đúng là “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, cô
Phong, cô thấy đúng không?”.

Phong Bình đặt bát canh xuống, lấy
khăn lau miệng, không ngẩng đầu nhìn anh ta.

Phương Quân Hạo không kìm được chế
nhạo anh ta: “Câu tiếp theo có phải là ‘vô duyên đối diện bất tương phùng’
không?”.

Đường Ca Nam không tức giận, nhìn
anh ta chằm chằm rồi mỉm cười và hỏi: “Anh Phương, không biết anh và cô Phong
đây ăn bữa cơm này mấy tiếng?”.

Phương Quân Hạo hơi nhíu mày, không
hiểu vì sao đột nhiên anh ta lại hỏi như vậy.

Nhưng Phong Bình thì biết lý do, cô
cười với anh ta và nói: “Anh Nam, anh đi một mình à?”.

Đường Ca Nam thấy họ đi với nhau,
trong lòng không thoải mái chút nào, nhưng thấy cô ấy cười như vậy, lại gọi
“anh Nam” nên nỗi tức giận trong lòng không thể phát tiết ra ngoài được.

Phong Bình nói tiếp: “Nếu anh đi một
mình thì chi bằng cùng ngồi xuống đây?”.

Cơn giận của Đường Ca Nam không thể
tiêu tan, anh lạnh lùng nói: “Vậy thì phải tính tiền theo giờ thế nào đây?”.

“Tính tiền theo giờ? Hai người đang
nói gì vậy?”. Phương Quân Hạo tròn mắt nhìn Đường Ca Nam rồi lại nhìn Phong
Bình.

Đường Ca Nam thay đổi sắc mặt, nhìn
chằm chằm vào người Phong Bình và lạnh lùng hỏi: “Sao? Anh ta…”.

“Anh ta cũng thế”, Phong Bình vội
ngắt lời anh, dõng dạc tuyên bố, “Bốn trăm USD một giờ”.

Phương Quân Hạo “sốc” nặng, đang định
mở miệng thì bị Phong Bình đá vào chân, chỉ thấy cô mỉm cười và nói: “Tất cả những
người đàn ông hẹn hò với tôi đều phải trả theo giá bốn trăm USD một giờ. Đã là
làm ăn thì phải rõ ràng. Anh Nam, thôi anh đừng ngồi cùng chúng tôi, lúc nãy
tôi không nhớ ra, thật là ngại quá”.

Đường Ca Nam tức đỏ mặt tía tai
nhưng không thể làm gì cô. Nét mặt và lời nói gãy gọn, trắng trợn, thẳng thắn
như thế, không hiểu cô ta đã tu luyện bằng cách nào, thật đúng là thần thánh.

Phương Quân Hạo nghe thấy cô nói vậy,
ngồi im như tượng.

Đúng là quá choáng.

Phong Bình nhìn đồng hồ rồi mỉm cười
nói với Quân Hạo: “Quân Hạo, thời gian cũng tương đối rồi đấy”.

Phương Quân Hạo và Đường Ca Nam
không biết nói gì, Phong Bình vốn muốn nhắc khéo anh ta đứng dậy ra về, nhưng
thấy anh ta ngồi như khúc gỗ, có vẻ không hiểu ý cô, rồi lấy ví ra đếm bốn trăm
USD đưa cho cô.

Động tác này khiến Phong Bình “sốc”,
ngồi ngây ra hai giây rồi mới nhận tiền.

Hai người họ… rõ ràng là xx, Đường
Ca Nam thấy rùng cả mình. Anh ta như chợt tỉnh giấc mộng, lùi xa một bước rồi
nói: “Xin lỗi, có mấy người bạn đang chờ tôi, tôi xin phép đi trước”. Nói xong
vội vàng bước đi.

Một lúc sau, Phương Quân Hạo đưa
Phong Bình về nhà, trên đường về anh ta hết lời khen ngợi Phong Bình, tỏ vẻ hết
sức khâm phục: “Nữ hoàng đáng kính của tôi ơi, người đúng là thiên tài, chuyện
như thế mà người cũng làm được? Người không sợ mất mặt nhưng tôi sợ. Người…”.

“Im mồm”.

Phương Quân Hạo im lặng một giây,
chuyển từ ngưỡng mộ sang ca thán: “Trời ơi, nếu chuyện này bị đồn ra ngoài, nói
Phương Quân Hạo tôi bỏ tiền ra để hẹn hò với phụ nữ thì tôi còn mặt mũi nào nữa,
sức hấp dẫn của tôi còn đâu nữa? Trời ơi, sao số tôi lại khổ thế này, thời tiết
mùa đông lạnh giá, nửa đêm nửa hôm tốt bụng mời người ta đi ăn, kết quả là phải
đền bốn trăm USD, tôi thật là…”.

Phong Bình đành phải uy hiếp anh
ta: “Nếu cậu còn nói thêm một câu nào nữa thì chuyện tối nay khỏi phải nói nữa”.

Thế là Phương Quân Hạo ngậm chặt miệng,
nỗi tức giận để lại cho lục phủ ngũ tạng gặm nhấm.

Tối hôm ấy, Phương Quân Hạo nguyền
rủa, thề rằng sẽ không bao giờ muốn gặp lại Phong Bình nữa, kết quả là tối hôm
sau không thể không gọi điện để cầu cứu cô. Điều đó chẳng khác nào tự tát vào mặt
mình cả. Phong Bình vô cùng ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của anh ta: “Có
phải là chú Phương muốn cầm đao chém cậu không? Quân Hạo đáng thương, tôi sẽ lập
tức đến cứu cậu, cậu hãy cố gắng gượng, Quân Hạo…”.

Phương Quân Hạo thản nhiên nói ra ý
định của mình: “Làm bạn gái của mình nhé!”.

Phong Bình than thở: “Quân Hạo, cậu
biết tôi…”.

“Bốn trăm USD một giờ thôi mà”,
Phương Quân Hạo ngắt lời, tỏ vẻ hào phóng, xua tay và nói tiếp, “No vấn đề,
không thiếu một xu”.

Phong Bình tiếp tục thở dài: “Quân
Hạo ơi Quân Hạo, sau khi nghe những lời giáo huấn rất đỗi đúng đắn của cậu, tôi
cũng thấy việc này là không thỏa đáng. Cậu nghĩ mà xem, với thân phận của tôi
thì làm sao có thể trả tiền như vậy được chứ?”.

Phương Quân Hạo nghe thấy vậy cũng
gật đầu lia lịa, không ngừng phụ họa theo: “Ừ ừ, cậu nghĩ được như vậy là tốt,
vậy lát nữa mình đi đón…”, anh ta vẫn chưa nói hết câu, nào ngờ Phong Bình quay
ngoắt một trăm tám mươi độ, cất cao giọng nói, “Quá rẻ”.

“Cái gì? Rẻ?”. Anh có cảm giác não
của mình không phản ứng kịp.

“Đúng vậy, cái giá ấy quá rẻ, hoàn
toàn không xứng đáng với thân phận của tôi, vì vậy tôi quyết định trên cơ sở giữ
nguyên giá cũ, chỉ thay đổi một chữ, điều chỉnh thành bốn triệu USD, bắt đầu thực
hiện từ ngày hôm nay”.

Phương Quân Hạo không nói gì.

“Quân Hạo, vậy tý nữa cậu có đến
đón mình không? Quân Hạo… a lô a lô…”.

Phương Quân Hạo tức đến nỗi dập máy
luôn.

Vốn dĩ chuyện này đã được sắp xếp rất
ổn thỏa, buổi vũ hội từ thiện tối nay anh ta cùng em gái Phương Quân Di đến dự,
nhưng không ngờ em gái không những đã tự chuẩn bị váy dạ hội mà còn chuẩn bị cả
bạn trai, mang theo một anh chàng đẹp trai về nước. Đến tận sáu giờ tối, cái
tên đẹp trai Richard ấy đến đón em gái thì Phương Quân Hạo mới biết mình bị bỏ
rơi một cách vô tình. Đến giờ này rồi, bảo anh đi tìm ai đi cùng cơ chứ?

Nếu không đi thì chắc chắn ông già
sẽ nổi điên lên, ngay cả ông còn phải
tham dự.

Không hiểu sao mấy năm gần đây ông
già bỗng hứng thú với những cuộc từ thiện, chẳng biết có phải là cao thượng thật
không hay là giả bộ cao thượng, thật là giả tạo.

Phương Quân Hạo tìm danh bạ điện
thoại suốt một hồi mà không tìm thấy người nào thích hợp, anh cuống đến toát mồ
hôi. Anh hận thằng cha Richard đến thấu xương, sau đó lại trách em gái không chịu
thông báo trước. Không còn cách nào khác, đành phải gọi điện lại cho Phong
Bình.

Lần này, anh ta chưa kịp mở miệng
thì Phong Bình đã nói trước: “Xin lỗi Quân Hạo, tôi không giúp được cậu rồi. Tôi
đã nhận lời với người khác. A, chuông cửa reo rồi, chúc cậu may mắn”.

Phương Quân Hạo ức chế dập máy.

Anh du học nước ngoài từ khi còn nhỏ,
sau khi trưởng thành liền ở châu Âu lo kinh doanh khách sạn, vì vậy bạn bè chủ
yếu ở bên ấy. Tuy trong nước cũng có bạn nhưng thực sự thân quen thì chẳng được
mấy người. Chỉ có điều, dù gì thì anh cũng là Phương Quân Hạo, chuyện này không
gây khó dễ cho anh được. Chỉ sợ ông già không vui mà thôi, nhưng anh cũng bị
tình thế bắt buộc nên mới phải làm thế.

Sau một hồi tự an ủi mình, anh mở một
trang web, lướt qua các tấm ảnh, sau đó gọi điện cho công ty môi giới, nói mình
đang cần gấp một người mẫu, bảo người đó nhanh chóng đến, tiền môi giới không
thành vấn đề, có thể trả trước, điều kiện là cô người mẫu đó phải đến khách sạn
Thời Quang trước bảy rưỡi.

Đối phương nhận lời ngay: “Không biết
anh đã chọn được số nào rồi?”.

Phương Quân Hạo nháy chuột, lúc ấy
trong trang web hiện ra bức ảnh có số 007. Anh nhìn thấy cũng xinh đẹp nên nói:
“007”.

Vậy là vấn đề bạn gái đã giải quyết
xong, lại có thêm một mối nhân duyên mới, chuyện này sau này chúng ta sẽ nói kỹ
càng hơn. Lại nói về cô người mẫu số “007”, sau khi đến khách sạn Thời Quang, lập
tức được đưa vào phòng trang điểm, một lúc sau có người căn cứ vào dáng người của
cô ta, lấy ra một bộ quần áo hàng hiệu, giày cao gót, trang sức, túi xách, sau
đó lên chiếc xe Porsche sành điệu của cậu chủ Phương, phóng thẳng đến bữa tiệc
từ thiện.

Một loạt những việc như sấm rền gió
cuốn khiến “007” choáng váng, không biết chuyện gì đang diễn ra. Chỉ biết anh
chàng đẹp trai trước mắt mình tên là Phương Quân Hạo, những cái khác hoàn toàn
không biết. Chỉ có điều căn cứ vào tốc độ lái xe của anh ta, cô đoán có lẽ anh
là một tay đua xe nổi tiếng.

Phương Quân Hạo đỗ xe xong xuôi,
nhìn đồng hồ, may mà chỉ đến chậm có vài phút. Màn đua xe vừa rồi của anh khiến
“007” sợ tái cả mặt. Anh không kìm được bật cười, dịu dàng hỏi: “Không sao chứ?”.
Nhưng anh không chờ câu trả lời mà lập tức xuống xe mở cửa cho “007”, rồi đưa
cô ta vào đại sảnh.

“007” vừa vào đến phòng, hai mắt đã
sáng lên. Oa! Toàn là người nổi tiếng.

Thực ra, buổi tối hôm nay là buổi tối
của những người giàu có, những ngôi sao. Trong trường hợp này, dù là Phương
Quân Hạo cũng có cha che chắn ở trên, nhưng anh ta đến muộn cũng không gây chú ý
đặc biệt.

Phương Quân Hạo vừa bước vào liền
nhìn lướt một lượt toàn bộ hội trường. Khi nhìn thấy Phong Bình trong bộ váy dạ
hội màu nâu, trang điểm như già đi mười tuổi và người bạn trai đứng cạnh cô ta
thì anh suýt ộc máu.

Báo cáo nội dung xấu