Đến Phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ - Chương 16 - Chap 02

Trương Long Triệu Hổ nhấc Trần Thế Mỹ dậy, khoát đầu lên bàn trảm. Trần Thế Mỹ lúc này im lặng dị thường, hai mắt trống rỗng vô thần, tựa như một cái xác không hồn.

“Trảm!” Bao đại nhân ngưng mày, thẻ lệnh trong tay theo tiếng nói rơi xuống.

Vương Triều ấn dao cầu, nhất thời máu đổ đương trường, đầu cổ Trần Thế Mỹ tách rời, lập tức mất mạng.

Tuy Kim Kiền nhanh nhạy trốn được vào góc, nhưng vẫn thoáng nhìn thấy một chút sắc đỏ, trong lòng nôn nao không thôi, không khỏi quay đầu nhìn về Tần Hương Liên, chỉ thấy thân hình nàng co quắp dữ dội, sau đó yên tĩnh bất động.

“Lui đường!”

Bao đại nhân ra lệnh một tiếng, rốt cuộc kết thúc vụ án.

*

Hôm nay, mặt trời chiếu rọi, mây thưa gió nhẹ, viện Phu Tử của Khai Phong phủ nha xuất hiện một cảnh tượng thong dong.

Kim Kiền ngồi xếp bằng trên ghế đá trong viện, mặc dù muốn nhắm mắt nghỉ ngơi, bất đắc dĩ bên cạnh lại có hai tiểu quỷ ồn ào huyên náo.

“Thần tiên ca ca, vì sao phụ thân không đến thăm chúng ta?” Ninh Nhi ngồi trên ghế đá bên cạnh, một đôi giầy vải không ngừng lay động.

“Đúng vậy, chúng ta và mẫu thân đã đến lâu như vậy rồi, sao phụ thân không tới thăm một lần?” Bên kia Hinh Nhi cũng nghiêng đầu hỏi.

Kim Kiền hướng mắt sang Tần Hương Liên ngồi đối diện, thấy vẻ mặt nàng buồn bã, rủ mắt không nói.

Trong lòng Kim Kiền không khỏi thở dài.

Kết thúc vụ án của phò mã đã bảy ngày, hai tiểu quỷ cũng được thuận lợi đón về, nhưng Tần Hương Liên vẫn mang bộ dáng ma quỷ nửa chết nửa sống, thật sự khiến người ta bực mình.

Kim Kiền xoa xoa cằm ngẫm nghĩ chừng một chén trà nhỏ, mới mở miệng nói: “Hai đứa còn nhớ câu chuyện ta từng kể không?”

“Thần tiên ca ca muốn nói câu chuyện về ngôi sao ư?” Ninh Nhi hỏi.

Kim Kiền gật đầu, lại nói: “Bởi vì Ngọc đế trên thiên đình cần phụ thân của các ngươi hỗ trợ, cho nên triệu phụ thân các ngươi về thiên đình, hiện tại hắn đã trở thành sao trên trời.”

Tần Hương Liên nghe vậy không khỏi sửng sốt, đưa mắt nhìn về phía Kim Kiền.

Chỉ thấy Kim Kiền giơ lên một ngón tay, để ở trước môi, miệng khẽ mỉm cười, lại quay sang nói với hai đứa trẻ: “Cho nên, nếu Ninh Nhi và Hinh Nhi nhớ phụ thân thì cứ ngẩng đầu nhìn sao trên trời, nơi đó có phụ thân của Ninh Nhi và Hinh Nhi đó.”

Hai đứa trẻ nghe xong lập tức hưng phấn khó nén, cùng nhảy xuống từ trên ghế đã, túm chặt vạt áo của Kim Kiền hỏi: “Vậy phụ thân đã biến thành thần tiên?”

Kim Kiền gật gật đầu.

“Ninh Nhi và Hinh Nhi cũng có thể biến thành thần tiên ạ?”

Kim Kiền bất đắc dĩ, đành phải gật đầu.

Hai tiểu quỷ lập tức cao hứng, một trước một sau chạy tới giữa sân, cười khanh khách: “Thật tốt quá, Ninh Nhi Hinh Nhi cũng có thể biến thành thần tiên…”

Tần Hương Liên nhìn hai đứa con, thần sắc dần dần nhu hòa, nhẹ nhàng nói: “Ân nhân lại giúp Hương Liên một lần nữa rồi.”

Kim Kiền lắc đầu cười: “Ninh Nhi Hinh Nhi còn nhỏ, đành phải soạn tạm một câu chuyện dỗ bọn nó, về sau bọn nó lớn rồi, tỷ nhớ đem sự tình từ đầu đến cuối nói cho rõ ràng.” Nghĩ một hồi, Kim Kiền nói tiếp: “Hương Liên đại tỷ, tỷ phải nhớ, sau này nhất định phải đích thân tỷ nói ra, đừng giấu giếm, cũng đừng thêu dệt thêm, chỉ cần kể chân tướng sự thật là được.”

Tần Hương Liên khó hiểu, hỏi: “Vì sao lại thế?”

Kim Kiền thầm nghĩ: Chẹp, nên trả lời sao đây? Không thể nói cho tỷ đây là tổng kết tâm lý học ta rút ra từ phim truyền hình rồi. Phàm là sự tình như này, nếu nghe được sự thật từ miệng của người khác, hoặc chỉ biết được một phần sự thật, hoặc biết sự thật đã được phóng đại, theo phán đoán lấy từ khuôn sáo phim truyền hình trước đây thì hẳn hai tiểu quỷ sẽ đi theo con đường cực đoan. Mặc dù không thể hoàn toàn tin tưởng vào phim truyền hình, nhưng dù sao nó cũng có chút cơ sở lý luận, bây giờ đành mang ra sử dụng, vẫn tốt hơn hướng dẫn không có lý luận.

Nhưng Kim Kiền lại không thể mở miệng, buộc lòng ra vẻ thần bí nói: “Coi như là phép tiên của thần tiên ca ca đi.”

Tần Hương Liên dường như cũng hiểu được, mỉm cười gật đầu.

“Xem ra hai người trò chuyện với nhau thật vui.”

Một âm thanh từ sau lưng Kim Kiền truyền đến, Kim Kiền quay người, đúng là Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh và Triển Chiêu đang đi vào viện.

Kim Kiền cùng Tần Hương Liên vội vàng đứng dậy, chắp tay thi lễ nói: “Bái kiến Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh, Triển đại nhân.”

Hai tiểu quỷ cũng chạy tới, trước túm lấy hai ống tay áo của Triển Chiêu, kêu lên: “Miêu ca ca!” sau mới quay đầu nói với Bao đại nhân cùng Công Tôn tiên sinh: “Mặt đen bá bá, mặt trắng bá bá.”

Ba người nghe thấy xưng hô này, nhất thời có chút cười khổ.

Kim Kiền đứng bên cúi đầu buồn cười, lại không dám cười ra tiếng, đại tràng ruột non sắp thắt thành nơ bướm.

Vẻ mặt Tần Hương Liên xấu hổ, nhanh miệng gọi đôi hài tử về. Hai tiểu quỷ thấy mẫu thân gọi mới không tình nguyện buông quan bào đỏ thẫm của Triển Chiêu ra, đi đến ngồi cạnh bên người Tần Hương Liên.

Kim Kiền nhìn qua, hình như Tiểu Miêu lén lút thở phào một hơi.

Công Tôn tiên sinh tiến lên vài bước, đằng hắng cổ họng, hỏi: ” Vụ án của phò mã đã qua, không biết về sau mấy vị có tính toán gì không?”

Kim Kiền nghe vậy thầm kêu: Hỏng rồi, Công Tôn gậy trúc muốn ra lệnh đuổi khách. Chẳng qua nghĩ lại cũng tới lúc, tình hình kinh tế ở Khai Phong phủ không dư dả, không thể nuôi mấy người ăn không ngồi rồi cả đời. Làm sao bây giờ, nếu rời Khai Phong phủ, ta tìm đâu ra một nơi tập hợp danh nhân lịch sử, thức ăn miễn phí, có thầy thuốc gia đình đầy kinh nghiệm, hành sự an toàn đúng mực, bảo tiêu chuyên nghiệp đẹp mắt đây?

Bên này Kim Kiền buồn khổ không thôi, bên kia Tần Hương Liên đã sớm có dự định.

Tần Hương Liên nhẹ nhàng cúi đầu nói: “Bẩm các vị đại nhân, ở quê Hương Liên còn một gian nhà, ba phần đất, Hương Liên chuẩn bị đưa hai con về quê.”

Công Tôn tiên sinh nghe thế liền gật đầu, lấy ra mấy tấm ngân phiếu nói: “Đại nhân lo cho các ngươi cô nhi quả phụ, cuộc sống khốn khổ, cho nên đưa tặng năm mươi lượng bạc làm trợ cấp, ngươi hãy nhận đi.”

Tần Hương Liên tất nhiên cảm động không thôi, vội vàng cùng một đôi nữ nhân quỳ lạy nói: “Tần Hương Liên đa tạ đại ân của đại nhân!”

Bao đại nhân gật đầu nói: “Mau đứng lên đi, không cần đa lễ như vậy.”

Mẹ con Tần Hương Liên nghe thế mới đứng lên, lùi sang một bên.

Công Tôn tiên sinh lại quay người hỏi Kim Kiền: “Không biết tiểu huynh đệ có tính toán gì chưa?”

Kim Kiền vừa thấy Công Tôn tiên sinh đưa ra năm mươi lượng ngân phiếu, kích động đến mức mắt đều sáng rực, đầu óc đảo mấy trăm hồi, trong lòng đã có quyết định. Vừa nghe Công Tôn tiên sinh hỏi mình liền vội vàng tiến lại gần, quỳ một cái “bịch” dưới chân Bao đại nhân.

Hành động này nhất thời khiến mọi người hoảng sợ, Bao đại nhân lùi về sau nửa bước mới hỏi: “Kim tiểu huynh đệ vì sao lại hành đại lễ?”

Kim Kiền nâng đầu, cao giọng nói: “Đại nhân, tiểu nhân là người Thái Châu (thầm nghĩ: dù sao phạm vi Trung Quốc hơn chín trăm km vuông, Thái Châu hẳn là nằm trong Trung Quốc, cũng không thể coi là ta nói dối), từ nhỏ cô độc không chỗ dựa (ta là người hiện đại, ở cổ đại đương nhiên là cô độc không chỗ dựa), đành phải xin cơm mà sống (ta chính là xin cơm cha mẹ mà lớn lên), nay có thể vào Khai Phong phủ nha, thật sự là may mắn của tiểu nhân! Tiểu nhân ngưỡng mộ đại nhân chấp pháp như núi (lời nói thật!), ngưỡng mộ Công Tôn tiên sinh túc trí đa mưu (lời nói rất thật!), ngưỡng mộ Triển đại  nhân hiệp khí vân thiên (cộng thêm siêu cấp đẹp trai), nay nếu muốn tiểu nhân rời đi chẳng khác nào lấy đi nửa tính mạng của tiểu nhân! Tiểu nhân không có nhiều thỉnh cầu, chỉ mong đại nhân có thể cho tiểu nhân làm một nha dịch nho nhỏ ở trong phủ nha (chính là cho ta làm nhân viên công vụ), vì đại nhân chia sẻ ưu tư, hóa giải việc khó (thuận tiện kiếm tiền), tiểu nhân vô cùng cảm kích!

Lời nói chấm dứt, dõng dạc, cảm động lòng người, ngay cả Kim Kiền cũng âm thầm đắc ý.

Bao đại nhân lộ vẻ tán thưởng, vuốt râu gật đầu cười nói: “Kim Kiền, ngươi quả nhiên ngực mang chí lớn. Được, bản phủ chấp nhận ngươi, từ ngày mai, ngươi đi phòng Tam Ban nhận quần áo, làm nha dịch của Khai Phong phủ nha.”

“Đa tạ ân huệ của đại nhân !”

Kim Kiền đứng dậy, quay sang Công Tôn tiên sinh, Triển đại nhân thi lễ. Tần Hương Liên tiến lên chúc mừng, hai tiểu quỷ không biết đầu đuôi thế nào, cũng ồn ào theo, tức thì Phu Tử viện náo nhiệt phi thường.

Chẳng qua trong lòng Kim Kiền có chút suy nghĩ: Nhớ hồi ở hiện đại, muốn làm nhân viên công vụ nhưng bất hạnh không đi cửa sau, trước sau không thành; đến cổ đại lại thuận lợi như này… cơ mà ngẫm lại, ta xin lão Bao chức vị có tính là đi cửa sau không…

Sáng sớm ngày hôm sau, mẹ con Tần Hương Liên sắp xếp hành trang khởi hành, hai tiểu quỷ kéo Kim Kiền khóc lớn không thôi, Triển Chiêu đến tiễn đưa, hi sinh hai ống tay áo mới vất vả mới tiễn được ba mẹ con ra đi. Mẹ con Tần Hương Liên đi rồi, Triển Chiêu Kim Kiền liền tiến vào phòng Tam Ban thông báo.

Phòng Tam Ban nằm giữa cổng chính và cổng phụ của phủ nha, mỗi bên có mười hai gian phòng công, dùng từ ngữ hiện đại mà nói, chính là phòng làm việc của nha dịch.

Tiếp đón Kim Kiền là Tổng Ban đầu của Tam Ban nha dịch, là một đại hán trung niên to béo, trên mặt có râu quai nón, tính cách ngay thẳng, cười lớn giống miệng thùng tắm gỗ.

“Kim Kiền, hôm qua Công Tôn tiên sinh dặn ta tiếp đón, nói hôm nay ngươi sẽ đến, thế nên từ sáng sớm ta đã ngồi đây đợi ngươi rồi.”

Kim Kiền ngồi một bên cười phụ họa, trong lòng khó hiểu, vì sao Ban đầu lại có thái độ thân thiện như vậy?

Kim Kiền không biết, từ sau vụ án của Trần Thế Mỹ, Kim Kiền cũng coi như nổi tiếng, nghiễm nhiên trở thành một vị danh nhân trong Khai Phong phủ, huống chi chức vị của nàng lại do chính miệng Bao đại nhân đáp ứng, Công Tôn tiên sinh đặc biệt dặn dò, Ban đầu tất nhiên nảy sinh vài phần kính trọng đối với Kim Kiền.

Ban đầu vừa cười vừa nói: “Không biết Kim Kiền muốn làm ở ban nào?”

Kim Kiền không khỏi sửng sốt, thầm nghĩ: Ban nào? Chẳng lẽ nhân viên công vụ ở cổ đại còn phân lớp tiến hành huấn luyện trước khi nhận việc? Không đến mức như vậy đi… Vẫn nên hỏi rõ ràng thì hơn.[5]

Nghĩ vậy, Kim Kiền liền chắp tay hỏi: “Không biết Ban đầu nghĩ như thế nào?”

Ban đầu vừa nghe liền đánh giá, chà, đứa nhỏ này thật đúng là lễ phép, nhanh như vậy đã biết hỏi thăm tiền bối, trong lòng không khỏi có chút đắc chí, vì thế xoa râu cười nói: “Tạo ban đứng trên công đường, nhưng chỉ làm chút việc nhỏ vặt vãnh, không thể phát triển; Tráng ban là nha dịch dùng sức lực là chính, nhưng Kim Kiền ngươi thân thể gầy yếu, chỉ sợ không thích hợp; mà Khoái ban có nhiệm vụ truy bắt, sản sinh ra nhiều danh bộ, ngươi có khinh công, nên chọn ban này.”

Bây giờ Kim Kiền mới hiểu, hóa ra “Ban” không phải “Ban”, chỉ là phân công chức vị, vừa nghĩ xong, Kim Kiền lập tức quyết định, mở miệng nói: “Ban đầu, ta quyết định vào Tạo ban.”

“Hả?” Ban đầu nghe thế không khỏi kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Kim Kiền, ngươi đã hiểu rõ chưa?”

Kim Kiền ra sức gật đầu, thầm nghĩ: Ta đương nhiên hiểu rõ rồi, Tráng ban là làm việc chân tay, Khoái ban là làm việc liều mạng, chỉ có Tạo ban là làm việc nhàn hạ, ta chỉ muốn làm một kẻ thường thường bậc trung, Tạo ban là đủ.

Sắc mặt Ban đầu khó hiểu, nhưng thấy thần sắc Kim Kiền kiên định cũng không nhiều lời, chỉ đành đem ghi tên Kim Kiền vào danh sách Tạo ban, đưa một bộ trang phục nha dịch.

Kim Kiền nhận quần áo, không khỏi vui mừng hoan hỉ, lại hỏi: “Xin hỏi Ban đầu, nha dịch ở Khai Phong phủ có bổng lộc là bao nhiêu?”

“Sáu lượng bạc.” Ban đầu trả lời.

Kim Kiền gật đầu, thầm nghĩ: Không tệ, có hy vọng tích trữ được chút tiền riêng. Lại hỏi: “Cuối năm liệu có trợ cấp hay không?”

Ban đầu nghe vậy không khỏi sửng sốt, dừng một chút rồi nói: “Sáu lượng bạc này chính là bổng lộc một năm, làm gì còn trợ cấp?”

“Cái gì?!” Kim Kiền lập tức hét lớn một tiếng, “Ngươi nói sáu lượng bạc là… là là là bổng lộc một năm?”

Ban đầu hoảng sợ, hồi lâu mới phản ứng lại, gật đầu.

Kim Kiền nhất thời ngơ ngẩn, lúc sau mới hỏi: “Xin hỏi Ban đầu, tham quan lớn nhất ở triều đại này là vị nào?”

Ban đầu liền sửng sốt, thầm nghĩ: Sao Kim Kiền lại hỏi vấn đề quái gở này, người được Công Tôn tiên sinh đề cử quả nhiên có đầu óc khác với người thường, nói vậy tương lai cũng không tầm thường nhỉ. Nghĩ vậy, Ban đầu cũng không dám chậm chạp, trả lời: “Ta cũng không rõ lắm, nhưng từng nghe Vương giáo úy đề cập qua, hơi có ấn tượng, hình như là Thái sư đương triều… Họ là cái gì…”

“Bàng thái sư.”

“Đúng đúng đúng, chính là Bàng thái sư, sao Kim Kiền ngươi lại biết?”

Kim Kiền thở dài, nâng mắt nhìn Ban đầu, tiếp tục hỏi: “Vậy xin hỏi phủ của Bàng thái sư liệu có thiếu người không?”

“Hở?”

“Quên đi, coi như ta chưa hỏi gì, Bàng thái sư cũng chẳng phải loại tốt đẹp, nếu ở cùng lão, còn không bằng theo lão Bao.”

“Ớ?”

“Xin hỏi Ban đầu, quần áo và thức ăn hẳn là không thu tiền nhỉ.”

“Đúng vậy…”

Kim Kiền nghe thế mới giơ tay lau đi một đầu mồ hôi lạnh, ôm quần áo, từng bước thất thểu ra khỏi phòng ban.

Đợi đến khi chắc chắn xung quanh không có người, Kim Kiền mới ngồi xổm xuống, ôm đầu, miệng lẩm bẩm: “Một năm sáu lượng bạc, một tháng nửa lượng, nửa lượng bạc bằng hai xâu rưỡi tiền, một xâu tiền bằng năm mươi đồng tiền, một tháng có một trăm hai mươi lăm đồng tiền. Một tháng ba mươi ngày, mỗi ngày chỉ có bốn chấm một sáu sáu sáu (4.1666) đồng tiền, một bát mì nước hai đồng tiền rồi… Khó trách nhân viên công vụ tham ô từ xưa… Thượng đế ơi, không bằng ngươi để ta uống gió Tây Bắc[6] luôn đi!!!


[1] Chúng tinh phủng nguyệt: Trăng được sao vây quanh, ý nói người quan trọng, người nổi bật.

[2] Trông bầu vẽ gáo: Mô phỏng hình dáng bên ngoài mà làm theo.

[3] Nhất châm kiến huyết, dựng sào thấy bóng: Nói trúng tim đen, xấu tốt nói hết.

[4] Thần châu lục hào: Tên một con tàu vũ trụ của Trung Quốc.

[5] Ở đây, Kim Kiền tưởng “ban” có nghĩa là lớp học.

[6] Uống gió Tây Bắc: Ăn không khí, ý chỉ không có gì ăn.

- Hoàn Trát mĩ án -

Báo cáo nội dung xấu