Kinh Thiên kỳ án ( Tập 1) - Chương 03 - Phần 01 - 02

Kinh Thiên Kỳ Án - Chương 3 (1)

Chương 3 - Manh mối câu đố Hắc Võng (1)

Phòng điều tra hình sự, Lãnh
Kính Hàn đang phân tích tình tiết vụ án, Hàn Phong liên tục uống nước, căn bản
không cẩn thận nghe Lãnh Kính Hàn nói gì.

"Hiện tại các loại xử lý
chi tiết kỹ thuật cũng đã hoàn thành. Chúng ta có thể loại bỏ bất luận khả năng
gì do ngoại lực gây nổ, hiện trường không có bất luận hình thức nào của chất
nổ, mà loại tình huống cậu nói đó, cũng có thể loại bỏ. Bởi vì từ góc độ kỹ
thuật mà nói, lúc ấy xe của bọn họ còn đang vận hành, khi bảo trì tốc độ
100km/h không giảm bớt, trước khi phát sinh nổ mạnh cửa sổ đều đóng, làm sao có
thể có người tập kích bọn họ.

Chúng ta có thể tưởng tượng
một hình ảnh như vầy, một chiếc Mercedes-Benz đang chạy rất nhanh,
đột nhiên hơi xylanh bắt lửa, vày giây sau, thế lửa biến lớn, xảy ra nổ
mạnh!"

Hàn Phong "ừm" một
tiếng, tỏ vẻ đã nghe thấy.

Lãnh Kính Hàn nói tiếp:
"Chúng ta trước mắt nói đến khung răng, xác nhận người chết chính là Lâm
Chính và tài xế của hắn. Hiện tại cấp trên đem áp lực khắp nơi đều đẩy lên

đầu chúng ta, gia quyến của
Lâm Chính một mực chắc chắn ông ấy bị mưu sát. Mà ngày đó cậu lại đến hiện
trường tìm được nhiều đầu lọc như vậy, cậu nói chút xem, sự tình này nên bắt
tay làm từ nơi nào? Chúng ta đầu mối gì cũng không có."

"Đúng vậy, sự tình này
thật sự quá bí ẩn, căn bản không lưu lại đầu mối gì. Hiện tại tình huống chúng
ta nắm giữa, chính là túi lớn tàn thuốc nọ, nhưng mà đầu lọc này sẽ nói cho
chúng ta biết cái gì đây? Khó a, thật sự là khó."

Lãnh Kính Hàn gật đầu tỏ vẻ
đồng ý, "Được rồi, cậu bên kia tra được đầu mối gì chưa?"

"Tôi bên này đầu nối
cũng bị chặt đứt toàn bộ, đang rầu rĩ đây."

"Nói bậy, Khả Hân rõ
ràng nói cho tôi biết, các cậu phát hiện rất nhiều." Lãnh Kính Hàn quát.

Hàn Phong sửng sốt,
"Phải không? Ai nha, anh xem tôi, một người bận bịu đến loạn thất bát tao,
rất nhiều chuyện đều quên rồi."

Lãnh Kính Hàn hiểu ý, trừng
mắt, "Cậu đang uy hiếp tôi?"

Hàn Phong uống nước khoáng,
"Cái gì? Tôi nào dám a? Anh chính là trưởng phòng điều tra hình sự, tôi
lấy gì uy hiếp anh đây?"

Lãnh Kính Hàn khẽ cắn môi,
"Ngày mai, Long Giai đến trợ giúp cậu điều tra vụ án."

Hàn Phong cười xấu xa,
"Ừm, các anh không phải còn chưa giúp tôi xét nghiệm 'xỉ than đá' gì đó
sao? Lập tức đi xét nghiệm, nhìn xem là kết quả gì. Còn có, các anh có thể điều
tra xem xét hệ thống giao thông của thành phố H và thành phố T, nhìn xem giữa
trưa ngày hôm qua có xe cảnh sát tự mình đi làm công tác không. Những thứ khác
theo lệ thường mà hỏi, tôi cũng không muốn nói nhiều."

"Thằng nhóc cậu, nói, đi
thăm dò xe cảnh sát tự mình đi làm nhiệm vụ là có ý gì?"

"Lúc nào tôi nhìn thấy
Long cảnh quan, anh lúc đó sẽ biết đó là ý tứ gì. Tôi còn phải đến sở cảnh sát,
nhìn xem trạng huống gia đình của Lương Hưng Thịnh. Cáo từ trước."

Lãnh Kính Hàn nhìn bóng lưng
của Hàn Phong, hung hăng nói: " Đến chết không đổi."

Hàn Phong đến trước sở cảnh
sát, trước tiên đi một chuyến đến công ty quản lý tài chính Tuệ Tinh.

Công ty quản lý tài chính rất
nề nếp, nhân viên ra vào cửa chính tất cả đều phải quét thẻ, mà những người
khác muốn vào công ty, phải ở cửa bảo vệ nói rõ mục đích đến rồi đăng ký. Hàn
Phong nói là bạn của Hồ Kim Thành, bảo vệ cửa mờ cậu chờ một chút, sau đó mới
nói cho cậu biết có thể gặp mặt Hồ Kim Thành ở phòng nghỉ. Vào phòng nghỉ, Hàn
Phong hỏi trước mấy nhân viên công ty.

Bọn họ nói cho Hàn Phong, mấy
ngày trước đây, có hai người trẻ tuổi, tự xưng là con trai của Khúc Minh Sinh,
nói cha của bọn họ xảy ra tai nạn xe đã chết, công ty còn phái người đến thăm.
Về phần ba mươi vạn tiền trợ cấp gì đó, cam đoan công việc của con ông ấy, căn
bản không có. Mà Hàn Phong biết, Khúc Minh Sinh chỉ có một trai một gái. Hàn
Phong hỏi tướng mạo của hai người trẻ tuổi, nhiều ít có chút thu hoạch. Tình
tiết vụ án dần dần phơi bày. Chẳng qua không ai trong công ty chú ý tới Khúc Minh
Sinh trước khi xảy ra tai nạn xe có biểu hiện gì dị thường, đều nói Khúc Minh
Sinh thành thật, không thích nói chuyện, nhưng làm việc nghiêm túc, chưa từng
phạm sai lầm, rất nhiều đơn lớn của lãnh đạo đều giao cho ông xử lý.

Hồ Kim Thành đeo kính mắt, tuổi
đại khái khoảng 50, xem ra cũng sắp nghỉ rồi. Hàn Phong sau khi giải thích mục
đích đến, hỏi: "Ông không tham gia tang lễ của ông ấy sao?"

Hồ Kim Thành nói: "Khi
đó tôi đang bề bộn công việc, thật sự dành không ra thời gian để đến. Hơn nữa,
quan hệ của chúng tôi cũng rất bình thường, chỉ là bình thường trong nghiệp vụ
có tiếp xúc qua." Hồ Kim Thành châm một điếu thuốc lá hiệu Hoàng Quả Thụ,
đưa cho Hàn Phong, Hàn Phong khoát tay tỏ vẻ từ chối, cũng hỏi: "Ông ấy
trước khi gặp chuyện không may có hành động gì dị thường không?"

"Tôi không rõ ràng lắm,
khi đó chúng tôi đều làm mỗi phần việc của riêng mình. Bất quá, mấy hôm trước
khi anh ấy xảy ra chuyện, hình như có người giúp làm một số nghiệp vụ lớn, bắt
đầu anh ấy có chút hưng phấn, sau đó lại có chút thất lạc, tôi tưởng mặt đầu tư

không có đủ mức tiền thanh
toán tài chính."

"Ừm," Tròng mắt Hàn
Phong chuyển một cái, hỏi, "Sau khi ông ấy qua đời, máy tính và nghiệp vụ
ông ấy làm đều giao cho ai quản lý rồi?"

"Hiện giờ Tiểu Kim đang
quản lý."

"Tôi có thể đi xem
không?"

"Công ty quản lý rất
nghiêm khắc, chỉ sợ cậu phải trình giấy tờ chứng nhận, sau khi hướng phía lãnh
đạo có liên quan xin chỉ thị mới được."

"Được, ngày mai tôi trở
lại."

Sau đó Hàn Phong đến sở cảnh
sát, nhận được sự chiếu cố của Tiểu Lý đến tiếp đãi cậu, cũng giúp cậu điều tra
tư liệu cậu muốn. Lương Hưng Thịnh, nam, 44 tuổi, nguyên quán ở trấn Hưng Văn
thôn Văn Giang ấp 6, hai mươi năm trước đến thành phố H phát triển, từ tiểu
thành đại, cuối cùng có một xí nghiệp của riêng mình, gọi là công ty trách
nhiệm hữu hạn gia công cơ giới Hưng Thịnh, hai tuần tuyên bố phá sản. Hắn có
một người vợ, tên Đường Thanh Hà, nhưng quan hệ không tốt, từ sáu năm trước đã
ra riêng, vợ hắn từng đề xuất ly hôn, nhưng Lương Hưng Thịnh vẫn chưa đồng ý,
tòa án cũng chưa phán quyết. Hắn có con trai Lương Tiểu Đồng, do vợ hắn dẫn
theo, nhưng vợ hắn năm năm trước do uất ức thành bệnh, đã bệnh chết, Lương Tiểu
Đồng không muốn trở lại cạnh Lương Hưng Thịnh, vào cô nhi viện. Cha mẹ Lương
Hưng Thịnh đều là nông dân hiền lành, cả đời đi bước vào thành thị, cha Lương
Đại Trụ, mẹ Lâm Tố Hoa. Bởi vì mẹ hắn bẩm sinh tim không tốt, cho nên chỉ có
một đứa con trai Lương Hưng Thịnh. Cha mẹ đều đã mắc bệnh qua đời.

Hàn Phong xem xong, hỏi:
"Cũng chỉ có chút tư liệu như vậy?"

Tiểu Lý nói: "Cậu còn
muốn biết tình huống gì nữa?"

"Tôi còn muốn biết,
Lương Tiểu Đồng ở cô nhi viện nào, tư liệu của vợ Lương Hưng Thịnh, cha mẹ ruột
của Lương Hưng Thịnh có bao nhiêu anh chị em, cùng tư liệu có liên quan đến bọn
họ, mặt khác giúp tôi tra một nữ nhân tên là Lô Phương."

Tiểu Lý le lưỡi, "Má ơi,
cậu muốn điều tra tổ tông mười tám đời của hắn hả?"

"Không sai, tôi sẽ tra
tổ tông mười tám đời của hắn."

Tiểu Lý thấy Hàn Phong muốn
đi, hỏi: "Đúng rồi, cậu cùng Lãnh trưởng phòng có quan hệ gì? Anh ấy cố ý
dặn dò phải toàn lực giúp cậu."

Hàn Phong tự tiếu phi tiếu
nói: "Tôi từng đùa bỡn anh ấy."

Nhìn bóng lưng của Hàn Phong,
Tiểu Lý hoài nghi không hiểu, lặp lại: "Từng đùa bỡn anh ấy?"

Hàn Phong không ăn cơm trưa
liền vội vàng chạy tới phòng làm việc của Lãnh Kính Hàn. Khi đụng đại án như
thế, bọn họ thường tăng ca vào giữa giờ ăn trưa. Hàn Phong đi vào, sáu gã nòng
cốt đang dùng cơm, Hàn Phong hô: "Ôi chao, đang dùng cơm hả?"

Lãnh Kính Hàn lễ độ đáp lại:
"Ôi chao, đến ăn chùa hả?"

Hàn Phong ngồi xuống bên cạnh
Lãnh Kính Hàn, "Tại sao có thể nói như vậy chứ? Tôi vốn chính là một phần
tử của các anh." Nói xong, không chút khách khí gọi một phần cơm trưa, dù
sao đã tìm được người trả tiền rồi.

Lãnh Kính Hàn hỏi: "Bên
cậu có tiến triển gì mới?"

"Tìm được người bị xe
đụng chết kia rồi. Là người của công ty quản lý tài chính, vấn đề bên trong rất
nhiều."

Lãnh Kính Hàn thấp giọng nói:
"Công tác của Long Giai đã làm xong, thằng nhóc cậu cũng không nên xằng
bậy."

Hàn Phong liếc ông một cái,
"Tôi từng xằng bậy bao giờ chưa?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Ăn
cơm xong, chúng ta lại thảo luận."

Sau khi ăn xong, Lãnh Kính
Hàn để Hàn Phong chờ trong phòng làm việc. Chỉ chốc lát sau, Long Giai đi vào,
cung kính hành một cảnh lễ tiêu chuẩn phiêu lượng, "Điều tra viên cấp 1
phòng điều tra hình sự Long Giai, số hiệu 10683, đến đây báo danh." Vành
mắt của cô tựa hồ còn có chút đỏ, vốn đang ở tổ chuyên án tra đại án, hiện tại
điều đến cùng Hàn Phong tra án lừa bảo hiểm gì đó, quả thật lòng tràn đầy ấm
ức.

Trên mặt Hàn Phong cười như
hoa nở, vội vàng nhường chỗ ngồi cho Long Giai, "Ngồi, mời ngồi. Kỳ thật,
tôi biết trong lòng cô nhất định ấm ức, nhưng rất nhanh cô sẽ phát hiện, vụ án
này, sẽ không nhỏ hơn so với vụ án các cô đang điều tra đâu." Đôi mắt anh
đảo qua, vị nữ cảnh này, thân cao hẳn là chừng 1m75, nếu không mang giày da quy
định đế bằng, mà thay giày cao gót, đứng chung cùng mình một chỗ, vậy rất xứng
đôi rồi.

Đôi mắt của Hàn Phong tựa như
máy quét hình phối trí tinh chuẩn, rất nhanh có phát hiện mới, khí chất của
Long Giai rất ưu tú, cười một cái ai cũng không thể nói cô không mỹ lệ, vóc
người tuyệt không kém so với Phan Khả Hân, chỉ là ăn mặc quá đơn giản.

Khi Hàn Phong đánh giá Long
Giai, Long Giai cũng đang đánh giá Hàn Phong. Kỳ tài phá án từ miệng Lãnh
trưởng phòng này, lớn lên góc cạnh phân minh, vóc dáng rất cao, có chút gầy
yếu, y phục trên người không vừa vặn lắm, trên chân lại mang một đôi dép rách,
nhìn qua rất không hài hòa. Cô nào đâu biết rằng, toàn thân cao thấp của Hàn
Phong, chỉ có đôi dép kia là của anh, quần áo là của Lãnh Kính Hàn, đương nhiên
không vừa người.

"Đây là lần đầu nhóm
chúng ta hợp tác, tôi tên là Hàn Phong, xin chào." Hàn Phong cười vươn tay
phải.

Long Giai liếc mắt nhìn chòng
chọc anh, rốt cuộc vẫn vươn tay phải, "Sớm đã nghe nói qua tên của anh, xin
chào." Hàn Phong lập tức cầm tay Long Giai, "Xin chào, xin
chào." Long Giai mún thu tay, Hàn Phong lại nắm chắc không tha.

Long Giai nhìn thấy ý cười cổ
quái của anh, thình lình thu tay lại, xoay người, nhấc Hàn Phong trên lưng,
nhân tiện ném đi, một cú quẳng qua bả vai, chỉ nghe Hàn Phong kêu lên:
"Nha, nha, nha." Liền dán ngược lên cửa.

Long Giai không ngờ tới Hàn
Phong không chịu được một kích như thế, áy náy nói: "Xin lỗi, nghe Lãnh
trưởng phòng nói anh phá án rất có phương pháp, còn tưởng rằng bản lĩnh anh
không tồi. Thật sự ngượng ngùng, đã quên nói cho anh biết, tôi là nhu đạo đai
đen ngũ đẳng.

Hàn Phong rầm rầm rì rì đứng
lên, "Tôi là đai đen thập đẳng, chỉ là lâu chưa luyện, không quen."
Long Giai nhịn không được phì cười ra tiếng.

"Xem ra mấy đứa đã làm
quen với nhau rồi." Lãnh Kính Hàn vừa nói vừa đi vào phòng.

Hàn Phong kéo Lãnh Kính Hàn
qua, hét lớn: "Cô ấy là nhu đạo ngũ đẳng, anh cũng không nói cho tôi
biết!"

"Đây không phải rất tốt
sao? Được rồi, hiện tại Long Giai bố trí cho cậu, cậu có thể nói cho tôi biết
tại sao muốn tra hệ thống cảnh sát giao thông của thành phố T rồi chứ?"

"Còn nhớ Lưu. . . . . .
Lưu gì?" Hàn Phong vừa nói vừa sửa sang lại quần áo.

"Lưu Định Cường."

"Ờ, đúng, Lưu Định Cường
từng nói, cậu ấy khi đến hiện trường phát hiện có một chiếc xe cảnh sát chạy
ra, lúc ấy anh còn cẩn thận hỏi cậu ấy."

"Đúng vậy, cái đó và vụ
án liên hệ trọng đại sao?"

"Nếu chiếc xe cảnh sát
này vừa vặn ở hiện trường, vậy nó có tác dụng gì ở đó chứ?"

Lãnh Kính Hàn trầm tư một lát
sau nói: "Bảo vệ hiện trường."

"Nó có thể ngăn chặn xe
khác đến hiện trường!" Long Giai đột nhiên tỉnh ngộ.

"Không sai." Hàn
Phong gật gật đầu nói tiếp, "Giả dụ nó là một khâu trong vụ án, vậy tác
dụng của xe cảnh sát đó là phòng ngừa phát sinh ngoài ý muốn. Nó ngăn chặn xe
khác tùy tiện xông vào đoạn đường bẫy, nhằm cam đoan chỉ có xe của Lâm Chính
phát nổ."

"Nếu như đến bộ giao
thông thành phố T, tra tìm xe cảnh sát cùng ngày đi công tác, chiếc nào hướng
ra khỏi thành hướng về phía thành phố H chúng ta, vậy có thể truy vấn được đầu
mối của người tình nghi phạm tội." Lãnh Kính Hàn phân tích nói.

Hàn Phong nói: "Việc này
không nên chậm trễ, coi chừng bị diệt khẩu."

Lãnh Kính Hàn lập tức đi ra
cửa, vừa đi vừa quát: "Lý Hưởng, xế chiều đến thành phố T một chuyến,
chúng ta tra tìm. . . . . ."

Long Giai nhìn bóng lưng vội
vàng của Lãnh Kính Hàn, đang chuẩn bị đi theo ra. Hàn Phong lại nói: "Long
cảnh quan, cô không cần đi theo. Chúng ta nói chuyện thôi."

"Nói đi, muốn tôi làm
gì?" Long Giai vừa nói vừa ngồi xuống.

"Mang giấy chứng nhận
của cô theo, chúng ta đến công ty quản lý tài chính Tuệ Tinh." Có kinh
nghiệm bị ném qua vai, Hàn Phong đã có nề nếp hơn.

Bảo vệ cổng của công ty quản
lý tài chính vừa đổi người, lần này là giám đốc tự mình tiếp đãi, Hàn Phong
thầm nghĩ: "Sớm biết giấy chứng nhận của phòng điều tra hình sự bọn họ hữu
hiệu như vậy, bảo Lãnh Kính Hàn cũng lo liệu cho tôi một cái."

 

Kinh Thiên Kỳ Án - Chương 3.2

Chương 3 - Manh mối câu đố Hắc Võng (2)

Thôi giám đốc mập lùn, chưa
tới 1m60, hói, đầu tròn tròn như trên chén da đính một quả cầu.

Hàn Phong nói rõ mục đích
đến, Thôi giám đốc lập tức dẫn bọn họ đi kiểm tra máy tính Khúc Minh Sinh từng
dùng. Thao tác viên hiện tại tên Kim Mẫn, nhuộm một đầu tóc vàng, một thân nồng
nặc mùi dầu thơm, Hàn Phong không thích con gái trang điểm quá mức, căn bản
không có hứng thú nhìn cô.

Kim Mẫn giọng ỏn ẻn nói:
"Lão Khúc tổng cộng làm quản lý tài chính cho ba công ty, hai công ty khác
ủy thác quản lý tài chính, nơi này có tất cả ghi chép làm việc của ông ấy, hai
người xem đi."

Hàn Phong hỏi Long Giai:
"Cô hiểu biết máy tính không?"

Long Giai như thể lần đầu
nhận thức Hàn Phong nhìn anh, hiện tại người không hiểu máy tính đã không còn
nhiều lắm, Hàn Phong tựa hồ biết Long Giai nghĩ gì, lập tức bổ sung nói:
"Tôi là hỏi cô thông thạo máy tính hay không."

Long Giai mỉm cười, "Tôi
chuyên nghiên cứu máy tính đó."

Long Giai cười rộ lên cực kỳ
ngọt ngào, Hàn Phong si mê nhìn trong chốc lát, mới nói: "Tôi đã bảo mà,
tôi sẽ không chọn lầm người. Cô có thể điều tra ghi chép đã xóa bỏ trong máy
tính hay không?"

Long Giai ngồi xuống, đầu
ngón tay lướt nhanh trên bàn phím bắt đầu gõ xuống, một phần danh xóa đã xóa bỏ
liền xuất hiện trên màn ảnh, có không ít là tin rác, nhưng một tháng trước, có
một phần
thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, có đánh
dấu trọng điểm bảo mật, Hàn Phong hỏi: "Phần tài liệu này có thể khôi phục
được không?"

Long Giai lắc đầu,
"Không được, xóa đến cực kỳ sạch sẽ, cho dù sao lưu ổ cứng tu bổ lần nữa,
cũng không cách nào khôi phục."

Hàn Phong lại để Long Giai
tiến hành thao tác khác, không có phát hiện gì mới. Anh lẩm bẩm nói: "Thỏa
thuận chuyển nhượng cổ phần? Là ai chuyển nhượng cổ phần cho ai nhỉ? Việc này
và cái chết của Lương Hưng Thịnh có quan hệ gì nhỉ?"

Long Giai hỏi: "Còn cần
làm gì nữa?"

Hàn Phong phục hồi lại tinh
thần, "Ờ, không cần nữa, chúng ta đi thôi. Cám ơn sự phối hợp của mọi
người, nếu mọi người có ai nhớ lại trước khi Khúc Minh Sinh chết có dị

trạng gì, đừng quên báo cho
chúng tôi đầu tiên."

Long Giai hết sức chăm chú
lái xe cảnh sát, Hàn Phong lại ngơ ngác xuất thần. Anh hồi tưởng lại cả tình
tiết vụ án một lần. Đêm hôm đó, Khúc Minh Sinh bị một cú điện thoại lừa ra
ngoài, dưới kế hoạch tinh vi, bị xe Ngô Chí Quang đụng chết, sau đó lại dùng
thi thể của Lương Hưng Thịnh thay cho thi thể của Khúc Minh Sinh. Đưa Khúc Minh
Sinh đến bệnh viện, hơn nữa lừa người nhà của ông, rồi lừa công ty của ông. Cứ
như vậy, cái chết của Lương Hưng Thịnh diễn biến thành án gạt bảo hiểm, tai nạn
xe của Khúc Minh Sinh thì căn bản không lọt vào tầm mắt của nhân viên chấp
pháp, bạn cũ của Ngô Chí Quang lại chết vào tai nạn xe, mà Ngô Chí Quang xem ra
không hiểu rõ tình hình chút nào. Toàn bộ áp dụng thủ pháp hoàn mỹ, chuẩn xác,
cơ hồ không để lại đầu mối gì, nếu không phải vận may, vụ án này căn bản không
có tiến triển gì. Hiện tại Lương Hưng Thịnh đã bị hỏa táng, căn bản không cách
nào điều tra nguyên nhân chết cụ thể của hắn, trong công ty Khúc Minh Sinh cũng
không tìm được đầu mối gì, duy nhất biết được, chính là ông từng giúp người làm
một phần chuyển nhượng cổ phần, hơn nữa là bí mật tiến hành.

Hàn Phong bỗng nhiên linh
quang chợt lóe, hung thủ tại sao lớn mật như thế, một mặt lừa người nhà họ
Khúc, một mặt lừa công ty Tuệ Tinh? Nếu bọn họ đối chất, không phải toàn bộ sẽ
lộ tẩy sao? Hàn Phong cẩn thận từng chút hồi tưởng vào mỗi một chi tiết của công
ty Tuệ Tinh. Người họ Khúc vào công ty, cũng phải nói rõ mục đích đến ở chỗ bảo
vệ sao? "Đáng chết!" Hàn Phong thình lình nói, "Mau, quay đầu,
quay về công ty Tuệ Tinh!"

Hàn Phong hỏi bảo vệ trực
ban: "Sáng hôm nay, không phải anh trực ban. Buổi sáng là ai trực?"

Bảo vệ họ Cổ, đáp: "Buổi
sáng là Phó Khải trực, hình như cha trong nhà đột nhiên bệnh nặng, cho nên xin
nghỉ rồi."

"Anh ta làm đã bao
lâu?"

"Anh ta mới tới, vừa vặn
một tuần."

Hàn Phong hổn hển, làm thế
nào không nghĩ đến sớm hơn, thế nhưng bảo vệ nọ làm sao biết mình sẽ tra lại
chuyện này chứ? Hàn Phong lập tức đi đến phòng làm việc của giám đốc, hỏi:
"Hôm nay có mấy người xin thôi việc?"

Thôi giám đốc nói: "Hai
người, thế nào, có chuyện sao?"

"Là ai? Nói cho tôi
biết."

"Một là bảo vệ Tiểu Phó,
một là kế toán Hồ Kim Thành. Bọn họ đều là trong nhà có việc."

"Cám ơn!" Nói xong,
Hàn Phong liền tức giận ra khỏi phòng làm việc giám đốc. Thật sự là thất bại,
Hàn Phong đã hiểu, Hồ Kim Thành lừa mình, quan hệ của gã và Khúc Minh Sinh
khẳng định không tầm thường, gã biết Khúc Minh Sinh thỏa thuận chuyển nhượng cổ
phần, nói không chừng người xóa bỏ thỏa thuận chính là gã. Mà bảo vệ cũng là
người của bọn họ, nếu người của nhà họ Khúc tìm đến công ty, bọn họ có thể gọi
một gã giám đốc giả ra, trong ứng ngoại hợp. Mà buổi sáng mình vừa hỏi, đã đả
thảo kinh xà, để cho bọn họ đồng thời chạy thoát.

Long Giai nhìn thần sắc anh
không tốt, hỏi: "Thế nào rồi?"

Hàn Phong nói: "Không có
gì, bị người đùa bỡn rồi. Là do tôi tự mình sơ xuất mà ra, hiện tại một đầu mối
đã gián đoạn, chúng ta chỉ còn cách tra tình huống bên phía Lương Hưng Thịnh.
Đi, đến sở cảnh sát."

Ngón tay Hàn Phong ở trên mặt
cửa ô tô nhịp theo tiết tấu, trong đầu nghĩ đi nghĩ lại: "Thỏa thuận
chuyển nhượng, cái chết của Lương Hưng Thịnh; thỏa thuận chuyển nhượng, cái
chết của Lương Hưng Thịnh. Thỏa thuận chuyển nhượng này rốt cuộc cùng cái chết
của Lương Hưng Thịnh có quan hệ hay không? Nếu có, vậy là ai chuyển nhượng cho
Lương Hưng Thịnh chứ? Công ty của Lương Hưng Thịnh đúng hai tuần trước tuyên bố
phá sản, nói cách khác là sau khi chuyển nhượng quyền cổ phần mới tuyên bố phá
sản. Cổ phiếu gì đã đến công ty nhỏ của Lương Hưng Thịnh, muốn chuyển nhượng,
nhất định là người khác chuyển nhượng cho hắn, đáng lẽ là hắn đột nhiên lấy
được một ít quyền cổ phần, sao còn có thể tuyên bố công ty phát sản chứ? Không
được, không đủ tin tức." Hàn Phong chuyển suy nghĩ: "Ởchỗ Lãnh Kính
Hàn, có một vụán càng chưa có đầu mối, tất cả chuyện này là thế nào? Đột nhiên
xảy ra nhiều vụ án ly kỳ như vậy?"

Suy nghĩ sâu xa của Hàn Phong
bị một tiếng "tới rồi" của Long Giai cắt đứt.

***

Khu chợ trung tâm thành phố
T.

Một xe cảnh sát hú còi chạy
qua, trong loa phát ra tiếng hô điếc tai: "Chiếc xe mô tô phía trước, dừng
lại!"

Chiếc mô tô nọ bị chặn đầu,
từ xe cảnh sát một gã cảnh sát bước đến, chỉ vào xe mô tô nói: "Anh không
biết đây là đường một chiều sao? Xe mô tô của anh đi ngược chiều là rất nguy
hiểm. Trình giấy tờ ra."

Vị nam tử lái mô tô kia có vẻ
rất ủy khuất, gã quả thật không biết đây là đường một chiều. Lúc này, loa xe
cảnh sát lại rống lên, "Ngồi ra sau! Đem xe đi!"

Rất nhanh ven đường có một
đám người vây xem, một gã cảnh sát ngồi xuống phía trước xe mô tô, người lái xe
mô tô ngồi phía sau, xem ra chiếc xe này bị yêu cầu đến cảnh cục. Nhưng cảnh
sát nọ, chẳng biết thế nào, đột nhiên ngã trên xe mô tô, người ngồi sau thoáng
huých hắn, cảnh sát gục xuống, đám người nhất thời trở nên hỗn loạn.

***

Sở cảnh sát nào đó của thành
phố H. Hàn Phong cùng Long Giai đẩy cửa vào, Tiểu Lý nhìn Long Giai bên cạnh
Hàn Phong, nói: "Lần này đều đã tra xong. Vị này là?"

"Long cảnh quan của
phòng điều tra hình sự."

"Xin chào." Long
Giai rất lễ phép hướng Tiểu Lý nở nụ cười.

Tiểu Lý nhiệt tình tiếp đãi
Long Giai: "Xin chào, xin chào."

Hàn Phong đã ngồi xuống trước
máy vi tính, Tiểu Lý nói với Hàn Phong: "Ởthành phốH tên Lô Phương có 73
người."

Hàn Phong gật gật đầu, anh
trong hình ảnh tra tìm từng cái Lô Phương mà anh nhận thước kia. Thật đúng là
khéo, Lô Phương mà Hàn Phong từng gặp thật gọi là Lô Phương. Lô Phương, nữ, 34
tuổi, văn hóa cấp hai.

Hàn Phong nhìn lý lịch tóm
tắt của Lô Phương, nghi hoặc hỏi han: "Trước khi cô ta đến thành phố H đã
ở đâu? Hay làm gì đó chẳng hạn?"

Tiểu Lý gãi đầu nói:
"Vẫn chưa biết, tôi còn phải tra thêm chút nữa."

Hàn Phong tiếp tục xem xuống
phía dưới, Tiểu Lý nói: "Đây là vợ đầu của Lương Hưng Thịnh, Đường Thanh
Hà."

Hàn Phong cẩn thận phân biệt
đường nét đặc thù của khuôn mặt Đường Thanh Hà, lắc đầu nói: "Lương Tiểu
Đồng có thể là giả." Anh xem qua hình của Lương Hưng Thịnh, mà Lương Tiểu
Đồng anh đã nhìn thấy không giống Lương Hưng Thịnh và Đường Thanh Hà. Lương
Tiểu Đồng lúc 5 tuổi vào cô nhi viện Thiên Tứ của thành phố H, hai năm trước
được người nhận nuôi, không có hình. Hàn Phong hỏi: "Được ai nhận
nuôi?"

Tiểu Lý cười cười, hiển nhiên
vẫn chưa tra. Hàn Phong cũng cười xem tiếp, mặt sau đó là

tình huống của cha mẹ Lương
Hưng Thịnh, cha hắn có năm anh chị em, mẹ có sáu, lần này Tiểu Lý ngược lại
chuẩn bị tư liệu rất tường tận, ngay cả tư liệu của những bậc vai vế trên cha
mẹ Lương Hưng Thịnh cũng đã chuẩn bị. Cha mẹ của cha Lương Hưng Thịnh Lương Đại
Trụ phân biệt gọi là Lương Quốc Cường và Ngụy Phân, mà cha mẹ của mẹ hắn Lâm Tố
Hoa tên là Lâm Thành Long và Trương Tú Thanh, lên trên nữa thì chưa lập hồ sơ.

Hàn Phong xem xong, đứng dậy
nói: "Cám ơn cậu. Những tài liệu này rất hữu dụng, nếu tường tận hơn chút
nữa thì rất tốt."

Tiểu Lý nói: "Lần sau
nhất định sẽ tra tường tận hơn. Rất vui được hợp tác với anh. Tôi tra được lai
lịch của Lô Phương và người nhận nuôi Lương Tiểu Đồng, sẽ lập tức thông

tri các anh."

Hai người Hàn Phong bắt tay
cáo biệt hắn. Ra khỏi sở cảnh sát, Long Giai hỏi: "Trong những tài liệu
này có tin tức gì?"

Hàn Phong cười khổ, "Cái
tên Tiểu Lý kia, tin muốn biết thì hắn không điều tra ra, tin không quan trọng
thì tra ra một đống lớn."

"Lần sau có thể trực
tiếp sử dụng cơ sở dữ liệu trong phòng ban, cơ sở dữ liệu chỗ chúng tôi đều
liên kết mạng với tất cả khâu dân sự."

"Có việc này? Sao Lãnh
Kính Hàn chưa từng nói?"

"Chuyện mạng lưới liên
lạc này là tôi vài ngày gần đây mới tìm ra, Lãnh trưởng phòng còn chưa rõ. Hiện
tại chúng ta đi đâu?"

"Khu khai phá Hạ
Loan."

"Vào đó làm gì?"

"Nơi đó là nơi lần đầu
tiên tôi gặp Lô Phương và Lương Tiểu Đồng, là chỗ ở bọn họ tạm

thời thuê, hiện tại bọn họ đã
rời đi, nhưng tôi có thể đi tìm chủ nhà cho bọn họ thuê. Cô lái xe, trên đường
tôi sẽ đem vụ án này nói từ đầu cho cô một lần, cô chỉ cần biết vụ án này

có rất nhiều ý tứ."

Hai người đang nói, điện
thoại di động của Long Giai vang lên, cô nghe xong đưa cho Hàn Phong nói:
"Lãnh trưởng phòng tìm anh."

"Làm sao vậy?"

Thanh âm của Lãnh Kính Hàn từ
đầu bên kia điện thoại di động truyền đến, "Tìm được người rồi."

Hàn Phong vừa nghe, trong
thanh âm một chút tình cảm vui sướng cũng không có, cười nói: "Tìm được
người còn ủ rũ như vậy? Không phải tìm được một khối thi thể chứ?"

"Mỏ quạ đen, lần nào
cũng bị cậu nói trúng. Kính nhờ cậu lúc nào đó nói vài câu dễ nghe dùm."

"Ngay từ đầu vụ án, tôi
đã biết, vụ án anh đụng tới không có khả năng có tin tức gì tốt. Bây giờ chỉ là
mới bắt đầu, anh chậm rãi quen dần đi. Người nọ chết thế nào?"

"Do sát thủ làm, cực kỳ
sạch sẽ, hiện tại đạn và thi thể đã đưa về cảnh cục thành phố T, rất nhanh sẽ
có kết quả. Lý Hưởng nói, hung thủ bắn tổng cộng hai phát, phát thứ nhất vào
giữa ngực, mà hắn vẫn chưa yên tâm, lại bổ thêm một phát trên trán. Hiện tại có
thể nói đầu mối toàn bộ đứt quãng." Lãnh Kính Hàn nói đại khái tình huống
hiện trường.

"Phát thứ nhất có phải
từ ngực trái xuyên qua không, sau khi xuyên qua tim lọt vào ngực phải? Phát thứ
hai cũng là ở giữa trán?" Hàn Phong hỏi.

"Làm sao cậu biết?"

"Có băng ghi hình giao
thông không?"

"Cũng không phải ngã tư
đường, lại không phải khu vực liên tiếp xảy ra tai nạn, làm sao có băng ghi
hình giao thông? Nói mau, cậu nghĩ tới điều gì?"

"Anh đi tra toàn bộ băng
giao thông của phòng giao thông trước khi sự tình phát sinh, chú ý tra dưới gầm
của xe con nhỏ, có lẽ khá cũ, biển số cũng không quá rõ ràng, nhìn xem có đầu
mối gì không, sau đó liên lạc tiếp."

Lãnh Kính Hàn nói: "Được
rồi. Tôi đi xem sao. Đúng rồi, Khả Hân đi khắp nơi tìm cậu, tôi đã nói cho cô
ấy phương pháp liên lạc với cậu. Người phóng vấn nọ đã đáp ứng cậu rồi."

Hàn Phong cười cười: "Từ
sáng đến tối, bận đến đầu óc choáng váng, sớm đã quên mất việc này."

Lãnh Kính Hàn cười thầm:
"Cậu ấy chính là tốt điểm đó, một khi có vụ án, ngay cả nữ nhân cũng không
muốn nữa. Nếu vụ án không phức tạp, còn chưa biết cậu ấy sẽ thế nào nữa ấy
chứ."

Lý Hưởng hỏi: "Cậu ấy
nói thế nào?"

"Cậu ấy bảo chúng ta đi
tra băng ghi hình giao thông đoạn đường phụ cận của bộ giao thông."

Lý Hưởng vỗ đầu: "Đúng
vậy, sao tôi không nghĩ tới!"

"Cậu suy đoán được gì
rồi?"

"Lãnh trưởng phòng, anh
xem, viên đạn là như thế này tiến vào cơ thể người chết, kỹ thuật bắn của hung
thủ rất chuẩn, nhất định là gác ở nơi nào đó nhắm. Từ lộ tuyến viên đạn xuyên
qua nhìn, hung thủ nhất định là nổ súng dưới một gầm xe nhỏ, sau phát thứ nhất,
cảnh sát hiển nhiên mắt hướng về nơi cảm thấy đau, cho nên phát thứ hai chính
là bắn như vậy."

Lãnh Kính Hàn đột nhiên tỉnh
ngộ, "Tôi biết rồi, xe của hung thủ vẫn đi theo xe cảnh sát, chỉ là chưa
có cơ hội xuống tay. Mãi đến khi bọn họ xuống xe xử phạt người lái xe mô tô

trái luật kia, hung thủ mới
có cơ hội xuống tay. Chúng ta tra lộ tuyến xe cảnh sát đi qua, nhìn xem có bao
nhiêu chiếc xe thủy chung đi theo sau xe cảnh sát, thì sẽ có đáp án, đi
thôi."

Phan Khả Hân bấm số di động
của Long Giai, bọn họ nửa đường đón Phan Khả Hân, Phan Khả Hân vừa lên xe liền
hỏi: "Thế nào? Có tiến triển gì mới?"

Hàn Phong và Long Giai ngồi
hàng trước, anh quay đầu lại nói: "Tiến triển rõ ràng như vậy, cô chẳng lẽ
không phát hiện?"

Phan Khả Hân kỳ quái hỏi:
"Tiến triển rõ ràng? Tôi một chút cũng không nhìn ra a."

Hàn Phong cười cười, chỉa
chỉa ô tô: "Hiện tại có xe riêng đưa đón." Lại chỉa chỉa Long Giai,
"Còn sánh đôi với một vị nữ cảnh quan xinh đẹp như hoa thế này, đây không
phải là tiến triển lớn sao?"

Mặt Long Giai ửng đỏ, Phan
Khả Hân khịt mũi khó chịu: "Ở đó mà dào dạt đắc ý. Không có bác Lãnh, anh
còn phải dùng hai chân đi bộ. Cũng không biết bác Lãnh sao lại để ý anh như
vậy."

Hàn Phong nói: "Bởi vì
tôi lớn lên đẹp trai."

Long Giai nhịn không được
cười thành tiếng, Phan Khả Hân càng cười đến ngửa trước ngửa sau.

Phan Khả Hân hỏi: "Chúng
ta đang đi đâu đây?"

Hàn Phong nói: "Tìm Lô
Phương."

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.