Chí Tôn Đào Phi - Quyển 1 - Chương 14

Chương 14: Dấu hôn

Một thân quần áo màu lam, bên trên được thêu chim nhạn, trên
làn váy trắng điểm xuyến vài đóa hoa mai, dùng một chiếc đai lưng bằng gấm thắt
tại eo nhỏ. Không dùng châm hoa, ba ngàn sợi tóc chỉ dùng một cây trâm mai cố
định lại, trong đôi mắt kia giống như có linh khí trên đỉnh Vân Sơn.

Vừa thấy bóng người kia xuất hiện trước cửa phòng, trong mắt
Thương Diễm Túc  khó nén kinh diễm, bất kể có mặc như thế nào, nàng vẫn
chói lọi như thế, khiến hắn có chút không muốn mang nàng tiến cung.

Lãnh Thanh Nghiên có chút bất ngờ khi thấy Thương Diễm Túc
vẫn còn đứng nơi cửa, nhưng cũng chỉ là kinh ngạc một chút mà thôi, sau
đó  liền bước chân nhẹ nhàng, đi tới trước mặt hắn, vẻ mặt đã khôi phục
lại lãnh đạm, cúi người thi lễ nói: “Vương gia”.

Đầu mày khẽ nhíu lại, Thương Diễm Túc thực muốn hung hăng
phá tan sự lãnh đạm trên mặt của nàng, thay vì có lễ như hiện tại, hắn càng
thích nhìn  bộ dáng của nàng khi cắn đá hắn.

Ít nhất vào lúc đó, hắn còn có thể cảm giác được sự tức giận
của nàng, cảm giác được nàng chân thật tồn tại bên người hắn, mà không phải hư
vô mờ mịt, giống như nàng có thể tùy thời mà biến mất.

Mười ba năm trước, lần đầu tiên gặp mặt,  từ đó về sau
nàng liền trở thành người mà hắn mơ tưởng cả đời

Nếu như vào lúc đó mà trực tiếp mang nàng rời khỏi Mộc gia,
hẳn là rất nhiều chuyện đều đã không giống  như bây giờ? Nhưng mà, vào lúc
đó nếu hắn thực sự mang nàng rời khỏi Mộc gia, nói không chừng, không không, là
nhất định, nàng nhất định đã chết.

Đưa tay kéo nàng vào trong lòng, nhẹ nâng cằm của nàng lên,
thu lại suy nghĩ, khóe miệng hiện lên nụ cười tà tà, nói: “Nghiên nhi thực xinh
đẹp”.

Một tiếng Nghiên nhi này làm cho Lãnh Thanh Nghiên không
nhịn được mà cả người cứng đờ, khóe miệng hơi hơi run rẩy, sau đó cúi đầu, lạnh
nhạt nói: “Tạ Vương gia khen ngợi”.

Cánh tay Thương Diễm Túc  buộc chặt, làm cho  thân
thể hai người càng thêm dán sát, mà phía sau,  một nha hoàn cũng xuất hiện
trong tầm mắt của họ, cung kính đứng thẳng ở nơi đó, nói: “Khởi bẩm Vương gia,
đồ ăn sáng đã  chuẩn bị xong, thỉnh Vương gia Vương phi đến dùng bữa”.

Nha hoàn này xuất hiện làm cho Lãnh Thanh Nghiên thở phào
một hơi, nhưng động tác thở phảo này của nàng cũng khiến cho Thương Diễm Túc
một trận tối tăm, vẫy vẫy tay: “Đã biết, ngươi lui xuống trước đi”.

“Dạ, nô tỳ cáo lui!”

Lãnh Thanh Nghiên rất muốn gọi nha hoàn kia lại, có điều
thấy tính cách hắn như vậy nên cũng không dám làm thế, mặc dù nàng cảm nhận
được ánh mắt của Thương Diễm Túc đang nhìn mình chằm chằm khiến nàng dựng cả
tóc gáy.

“Vương gia vì sao  lại nhìn tiểu nữ như vậy? Chẳng lẽ
Vương gia còn chưa có đói, còn không muốn ăn đồ ăn sáng?”

Thương Diễm Túc thoáng buông lỏng tay chút, tay kia thì nhẹ
nhàng mà trêu chọc vài sợi tóc của nàng, cười nói: “Trang điểm của Nghiên nhi
hôm nay hình như có chút không thích hợp!”

“Ý của Vương gia là gì?” Không  để ý đến xưng hô của
hắn với nàng, Lãnh Thanh Nghiên vẻ mặt lãnh đạm hỏi lại.

Thương Diễm Túc tiếp tục nhẹ nhàng mà vuốt tóc của nàng, qua
một lát sau mới nói nói: “Nàng hiện tại đã gả cho ta, là Lạc Vương phi, hình
như phải vấn tóc lên a”.

Khẽ nhíu mày lại, Vấn tóc? Nàng không thích, vô cùng không
thích.

Đưa tay vuốt vuốt mái tóc của mình, nói: “Vương gia nói đùa,
tiểu nữ tử không phải có  vấn tóc sao?”

“Phải không?”

“Đương nhiên, nếu không hiện giờ chẳng lẽ Vương gia 
thấy tóc tai của tiểu nữ bù xù?” Những nữ tử sau khi kết hôn không có khả năng
để tóc của mình rũ xuống nhiều giống như nàng vậy, nhưng mà nàng thật sự không
thích kiểu tóc như vậy, cảm giác, thật già.

Thương Diễm Túc cười khẽ một tiếng, cúi đầu tinh tế nghiên
cứu  sợi tóc của nàng, sau đó nói: “Nếu Nghiên nhi đều nói như vậy, vậy
thì cứ như vậy đi, nhưng thật ra ta thấy Nghiên nhi vậy lại càng thêm đẹp”.

Dừng một chút, Thương Diễm Túc tiếp tục nói: “À đúng
rồi,  nàng muốn nha hoàn hầu hạ tùy thân như thế nào?  Tìm nha hoàn
trong Vương phủ hay là vẫn dùng ” Nha hoàn hồi môn”  đến hầu hạ?”

Hai nha hoàn theo của hồi môn theo nàng, trên thực tế cũng
là người của Mộc Kiệt phái ở bên người nàng giám thị  nàng, nàng đương
nhiên là vô cùng không muốn để người như vậy ở bên cạnh mình. Nhưng mà, nàng
không còn đường nào để lựa chọn.

Có điều hai nha hoàn hồi môn kia từ khi vào Lạc Vương phủ
hình như không còn thấy các nàng đâu nữa? Không khỏi đem tầm mắt chuyển về phía
Thương Diễm Túc.

Dường như nhìn ra suy nghĩ của Lãnh Thanh Nghiên, Thương
Diễm Túc vô cùng hiểu lòng người nói: “Nếu nàng lo lắng Mộc Kiệt gây khó dễ cho
nàng, vậy thì nàng có thể hoàn toàn yên tâm, mọi chuyện bên trong Lạc Vương
phủ, Mộc gia hắn cũng không có tư cách đến quản. Hơn nữa, hai ” Nha hoàn hồi
môn” kia hiện tại tạm thời bị an trí ở nơi khác”.

Ngụ ý nói chính  là, nàng hoàn toàn có thể đem nguyên
nhân hai nha hoàn kia không ở bên cạnh đổ lên trên người Thương Diễm Túc, thậm
chí chỉ cần nàng muốn, đời này cũng không  cần phải gặp lại hai người bọn
họ.

Lãnh Thanh Nghiên khẽ nhíu mày lại, lần đầu tiên đối Thương
Diễm Túc  không còn địch ý nhiều nữa, tuy rằng nàng cảm thấy hắn làm như
vậy khẳng định cũng có  mục đích của chính mình, nhưng ít ra, sẽ làm 
hành động của nàng thoải mái hơn nhiều.

Nhẹ nhàng thi lễ, nói: “Vậy đa tạ Vương gia”.

Thương Diễm Túc không chút khách khí tiếp nhận  lời cảm
tạ của nàng, hắn thậm chí có thể cảm giác được Nghiên nhi hình như không còn
lạnh lùng nữa,  đây đương nhiên là dấu hiệu tốt, có điều thân thể của nàng
hình như còn thiếu cái gì đó.

Lãnh Thanh Nghiên đột nhiên cảm giác đáy lòng một trận lạnh
cả người, sau đó liền nhìn thấy Thương Diễm Túc đột nhiên cúi người, dùng môi
hôn lên cổ nàng, đồng thời dùng sức mút vào.

Động tác trự tiếp này khiến Lãnh Thanh Nghiên vừa buông lỏng
địch ý lúc này lại càng tăng thêm, vươn tay dùng sức đẩy Thương Diễm Túc ra, vẻ
mặt cực kỳ bình tĩnh, thật giống như là động tác của Thương Diễm Túc vừa rồi
không hề khiến nàng tức giận chút nào.

“Vương gia làm cái gì vậy?”

Thương Diễm Túc híp mắt lại nhìn dấu hôn ngân trên cổ nàng
có chút tà ác, nói: “Nghiên nhi cũng đừng quên ngày hôm qua là ngày 
gì,  nếu trên người nàng không có dấu vết gì, cứ như vậy mà tiến cung
thỉnh an hình như có chút phiền toái”.

Nhếch môi, Lãnh Thanh Nghiên vẻ mặt lại càng trở nên lạnh
như băng, ai quy định  dấu vết này nhất định phải xuất hiện ở bên ngoài
quần áo? Hơn nữa,  dấu vết như vậy bị người khác nhìn thấy, nàng cũng
không cho rằng  đây là một chuyện tốt.

Thực mất mặt nha!

Thương Diễm Túc cũng không thèm để ý đến vẻ mặt càng thêm
lạnh lùng của Lãnh Thanh Nghiên, vươn tay kéo người cả người đều tản ra hơi
lạnh kia kéo vào trong lòng, xoay người liền đi về phía tiền viện, nói: “Ăn
xong đồ ăn sáng sẽ tiến cung thỉnh an, Nghiên nhi  nàng tốt nhất vẫn là
nên chuẩn bị tâm lí”.

Lãnh Thanh Nghiên vẻ mặt bất động, nhẹ giọng đáp: “Ta hiểu
được, mặc kệ có xảy ra chuyện gì, chỉ cần đứng bên cạnh ngươi là tốt rồi”.

Những lời này làm cho Thương Diễm Túc nhãn tình sáng lên,
quay đầu lại nhìn nàng, trong ánh mắt lại dịu dàng khác thường.

Có điều cũng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà thôi,
đến khi thu hồi ánh mắt lại,  ánh mắt hắn lại trở về tà tứ cùng lạnh lùng
như ban đầu, thị huyết tàn nhẫn tà tứ,  lạnh như băng không hề có tình cảm.

“Nàng chỉ cần đứng ở bên người ta là tốt rồi, bất cứ lúc
nào”.

“. . .”

~ Hết chương 14 ~

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.