Chí Tôn Đào Phi - Quyển 1 - Chương 30
Chương 30: # Dung phi
Edit: Hà Đoàn
Tất cả mọi người đều đưa mắt đánh giá vị mĩ nữ đệ nhất Thiên
Ưng quốc này, thần sắc của mọi người đều khác nhau, đầu tiên là Thương Lang
Hoàng,trong mắt là sự kinh diễm khôn kể, Thái Hậu nương nương cũng liếc nhìn
nàng một cái,tỏ ý không vừa lòng lắm, Như quý phi chỉ nhìn nàng vài cái lúc
đầu,sau đó lại giống như bình thường không quan tâm đến , mà Trữ hoàng hậu,
nhìn Dung Kiều công chúa trong mắt nổi lên địch ý cùng âm trầm.
“Thật là hâm mộ phụ hoàng a ,một công chúa cực phẩm kiều mị
như vậy ,vừa đến đã tiến nhập hậu cung.” Thương Diễm Hách ngoe nguẩy đầu , đột
nhiên nhẹ giọng nói,bên trong ngữ khí thể hiện sự hâm mộ cực kì.
Những người ở phía xa có lẽ không nghe thấy hắn nói gì,
nhưng Lãnh Thanh Nghiên cùng Thương Diễm Túc đồng thời quay lại nhìn hắn,trên
mặt đều là một biểu hiện quái dị.
“Nếu như ngươi cảm thấy đáng tiếc,hoặc là cảm thấy thích ,
có thể hướng phụ hoàng đưa ra thỉnh cầu ,ta tin rằng nếu ngươi nói ngươi muốn
thú phi , phụ hoàng khẳng định sẽ không phản đối.”
Nghe vậy,vẻ mặt Thương Diễm Hách hoảng sợ quay lại phía
Thương Diễm Túc nhìn hắn, dùng sức lắc đầu,sợ tới mức lắc đầu liên tục đến mức
muốn gãy xương cổ , nói: “Không muốn không muốn, mỹ nhân chỉ dùng để
thưởng thức,nếu như thật sự thích một vị mĩ nhân mà lấy về nhà, Vương phủ của
đệ đây sợ là đã có một thiên hạ mĩ nhân!”
Đạm mạc liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Nếu như thật sự
là như vậy ,sẽ không phải là bộ dáng rất đáng tiếc đó!”
“Ai?Đệ chỉ là thấy đáng tiếc thay cho vị công chúa này mà
thôi?Một nữ tử còn trẻ tuổi như vậy,thế nhưng lại phải hầu hạ một nam nhân sắp
năm mươi tuổi , phụ hoàng thật đúng là trâu già gặm cỏ non a!”
“Phốc!”Lời nói của Thương Diễm Hách khiến cho Lãnh Thanh
Nghiên nhịn không được khẽ cười ra tiếng,có người con nói về phụ thân của mình
như vậy sao? Hơn nữa, nếu theo những lời này của Thương Diễm Hách mà nói ,một
chút cũng đều không nghe ra quan hệ của hai huynh đệ bọn họ với Thương
Lang Hoàng có chút cứng ngắc đâu!
Tiếng cười của Lãnh Thanh Nghiên khiến cho Thương Diễm Túc
cùng Thương Diễm Hách đều quay lại mà nhìn, vẻ mặt sợ sệt nhìn nàng, tận một
lúc lâu sau Thương Diễm Hách mới có phản ứng,trong mắt đột nhiên lóe lên một
tia gì đó,sau đó nửa đùa nửa thật nói: “Nếu có cơ hội gặp được một nữ tử giống
như thất tẩu ,đệ khẳng định sẽ không nói hai lời mà đem nàng cưới về nhà!”
Sửng sốt,nhìn thần sắc vui tươi trên mặt Thương Diễm Hách ,
nàng đương nhiên không nghĩ lời hắn nói là thật, chính là nghe hắn nói thế,tâm
tình vừa tốt lên chút lại bình thường trở lại , không khỏi khẽ cười nói: “Như
vậy thật đúng là làm cho ta thụ sủng nhược kinh đâu,chờ khi nào gặp được một vị
nữ tử giống như ta,nhất định ta sẽ đem nàng giới thiệu cho ngươi biết , sau đó
cho ngươi lấy về nhà!”
Không nhìn thấy tầm mắt càng ngày càng lạnh của thất ca,
Thương Diễm Hách lại bắt đầu đắc ý rung đùi,sợi dây hai bên đầu theo hành động
của hắn mà rung rung a,dĩ nhiên là có một loại nói không nên lời tùy tính cùng
tiêu sái.
” Thất tẩu nhất định phải giữ lời nha,hạnh phúc cả đời của
tiểu đệ phải dựa vào thất tẩu rồi!”
“. . .” Lời này,khiến Lãnh Thanh Nghiên cảm giác có điều gì
đó không ổn,nhưng chỉ có thể cười mà không nói gì.
Thương Diễm Hách còn muốn nói điều gì đó, nhưng ở phía
sau,đột nhiên Thương Diễm Túc lạnh lùng mở miệng nói : “Ngươi đã nói đủ
chưa?Ngay cả tẩu tử của mình mà cũng muốn đùa giỡn hay sao?”
Lời này thật sự khiến cho Thương Diễm Hách nổi giận, bất mãn
than thở nói: “Cái này thì cói cái gì quan hệ đâu, chỉ là đùa giỡn một chút
thôi cũng không phải cùng với huynh giành phi đâu,ai bảo thất tẩu như vậy khiến
cho người gặp người thích đâu? Nếu không phải là bị thất ca huynh đoạt trước,đệ
nhất định cũng sẽ đến Mộc gia cầu hôn đâu. . .”
Thanh âm cuối cùng biến mất trước ánh mắt lãnh liệt của
Thương Diễm Túc ,sợ sệt không dám nhìn thẳng vào mắt hắn,chỉ có thể đem tầm mắt
chuyển dời lên người Dung Kiều công chúa.
Đối với những lời nói vừa rồi của mình,ngay cả chính hắn
cũng tin rằng sẽ không có người nào tin tưởng, ai ai cũng đều biết ,Thương Diễm
Hách hắn nhìn thấy nữ tử xinh đẹp là muốn đùa giỡn,ngay cả nữ nhân trong hậu
cung của phụ hoàng cũng không buông tha.Hiện tại bên cạnh lại có một tuyệt thế
đại mĩ nhân như vậy,làm sao lại không nắm chắc lấy cơ hộ này chứ?
Chính là,thất ca thật đáng sợ a,chỉ cần một ánh mắt sắc lạnh
đã khiến cho hắn ngay cả thở cũng không dám thở mạnh .
Thương Lang Hoàng dường như rất thích vị công chúa kiều mị
này thậm chí còn có thể nói là yêu mị ,ngay lập tức đã đem nàng phong là Dung
phi,hơn nữa còn đem vị trí của nàng an bài ngay bên cạnh Trữ hoàng hậu,như vậy
có thể nói, nếu như dựa trên vị trí mà nói,nàng nghiễm nhiên trở thành người
đứng thứ ba trong hậu cung Thương Lang quốc chỉ sau Trữ hoàng hậu cùng Như Quý
phi.
Như quý phi trước sau như một bình tĩnh,giống như không có
chuyện gì xảy ra,là vì đối với việc tranh thủ tình cảm không có hứng
thú,cũng còn là vì ở trong mắt nàng căn bản không coi vị công chúa này là đối
thủ,chuyện này cũng chỉ sợ có một mình nàng biết mà thôi.
Mà cùng với Như quý phi tương phản,đối với Trữ hoàng hậu từ
khi thấy Ưng Dung Kiều xuất hiện đã cảm thấy cảnh giác cùng đối địch,thời điểm
Thương Lang Hoàng an bài vị trí nàng ta ngay bên cạnh nàng ,tuy rằng cái gì
cũng không có nói ,nhưng thần sắc trên mặt cũng trở nên miễn cưỡng vui cười.
Ưng Dung Kiều khẽ cười dịu dàng,bưng chén rượu trước mặt lên
hướng về phía Trữ hoàng hậu , thi lễ nói: “Dung Kiều chỉ vừa mới đến,đối với
nhiều lễ nghi của Thương Lang quốc còn chưa biết hết,về sau còn phiền hoàng hậu
tỷ tỷ chỉ dạy nhiều hơn.”
Trong mắt Trữ hoàng hậu hiện lên một chút lo lắng, nhưng
cũng vẫn bưng chén rượu trước mặt lên , giả ý nói: “Dung phi muội muội khách
khí,ngươi là công chúa một nước ,làm sao có thể làm ra chuyện tình gì thất lễ
đâu ?”
Nghe vậy, Ưng Dung Kiều sắc mặt không thay đổi, ngược lại
nói: “Hoàng hậu tỷ tỷ nói đùa, lại nói tiếp, Dung Kiều từ nhỏ đã được phụ hoàng
cùng các vị hoàng huynh nuông chiều, bình thường đều không dựa theo qui củ làm
việc, tính cách này cũng vì như vậy mà hình thành a,sau này nếu làm ra chuyện
tình gì không đúng ,còn mong hoàng hậu tỷ tỷ bỏ qua cho ,cũng đừng vì vậy mà
làm khó Thiên Ưng quốc !”
Ánh mắt Thương Lang Hoàng khẽ thay đổi,đem tầm mắt chuyển
đến trên người Ưng Dung Kiều ,trong mắt hiện lên tinh quang,mang theo chút
nghiền ngẫm.
Thương Diễm Hách khẽ phe phẩy chiết phiến, cười tủm tỉm nói:
“Vị công chúa Thiên Ưng quốc Dung Kiều này thật là thông minh,chỉ bằng một
câu,mà có thể đem hành vi cử chỉ ngày sau cùng với lễ giáo của Thiên Ưng Quốc
tách biệt một cách rõ ràng.”
Lãnh Thanh Nghiên ngạc nhiên nhìn về phía hắn,còn tưởng hắn
chỉ nhìn chằm chằm vào mĩ mạo đáng mơ ước của người ta đâu ,thì ra còn có thể
nhìn ra những điều đó ,thật là khó mà có được.
Cảm nhận được ánh mắt của Lãnh Thanh Nghiên , Thương Diễm
Hách quay đầu lại nhìn nàng nhếch miệng cười,vẻ đắc ý trên gương mặt hắn khiến
cho Lãnh Thanh Nghiên có một loại ý muốn đánh một quyền vào đó.
Khóe miệng khẽ nhếch,chỉ là nhếch miệng cũng không hẳn là
mỉm cười, không biết vì sao,từ sau khi thay Mộc Thiên Dao gả cho Thương Diễm
Túc,bản tính từ lâu đã ngủ say của nàng dường như đang từ từ thức tỉnh ,không
biết là bắt đầu từ thời điểm ở cùng một chỗ với Thương Diễm Túc hay là từ khi
gặp Thương Diễm Hách cùng Thương Diễm Trạch .
Ở phía kia hai nữ nhân đang nói với nhau những lời trong
bông có kim, Lãnh Thanh Nghiên tiếp tục quay đầu nhìn về phía Thương Diễm Trạch
,nếu như sau khi mọi chuyện đã chấm dứt mà còn có cơ hội, nàng nhất định
sẽ đi xác nhận một phen,xem hắn có phải là đệ đệ của nàng hay không?
Thương Diễm Túc khẽ nhéo lòng bàn tay của nàng,nhìn khuôn
mặt lâm vào trầm tư của nàng , nhẹ giọng hỏi: “Làm sao vậy?”
Nhìn quanh mọi người bên trong đại điện, cảm giác được có
chút nặng nề, lắc đầu nói: “Không có gì, chính là cảm giác có điểm buồn chán,
muốn đi ra ngoài hít thở không khí.”
“Ta cùng nàng đi.”
Không nghĩ tới hắn lại trực tiếp nói ra lời như vậy,sau khi
sửng sốt mới khẽ lắc đầu , nói: “Không cần,ta tự đi một mình là được rồi.”
Nói xong, cũng không đợi cho Thương Diễm Túc trả lời
liền trực tiếp đứng lên, lặng yên rời khỏi đại điện,đi men theo phía sau đại
điện ,mơ hồ còn nghe ra tiếng kinh hô của Trữ hoàng hậu,còn có âm thanh hơi
kinh hoảng của Dung Kiều công chúa: “A, hoàng hậu tỷ tỷ, thật sự là thực xin
lỗi, đều do Dung Kiều,đã không cẩn thận ngay cả chén rượu cũng cầm không được,
thực xin lỗi. . .”
Cước bộ thoáng dừng lại,khóe miệng nhếch lên hiện lên một
tia khó hiểu ,vị công chúa Dung Kiều này,nhanh như vậy đã gây ra chuyện
như vậy,thật không hiểu là nàng không biết đây là đâu ,hay vẫn là quá
thông minh.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời ,đã hoàng hôn rồi,chân trời một
mảnh đỏ rực , Lãnh Thanh Nghiên đột nhiên lại có cảm giác mưa gió sắp đến.
Từ trước cho tới bây giờ,nàng luôn luôn duy trì thái độ bàng
quan,Thương Diễm Túc dường như cũng không muốn nàng dính vào những chuyện đó,
nhưng là vì sao,cái loại bất an trong lòng càng ngày càng trở nên lớn ,cảm giác
giống như mình đã đứng bên cạnh đống bùn vậy, chỉ cần đi về phía trước một
chút, sẽ bị vũng bùn hám sâu lại.
Từ phía sau đột nhiên truyền đến một trận gió thổi, còn
không có đợi cho Lãnh Thanh Nghiên xoay người lại,một thân ảnh kiều nhỏ đã đi
đến bên cạnh nàng , bên tai truyền đến thanh âm của Thương Ngọc Linh : “Thất
tẩu, rốt cục lại gặp được tẩu, thật tốt a!”
“Thập Nhất công chúa?”
“Ai? Không cần!Thất tẩu hẳn là nên trực tiếp gọi muội là
Linh nhi a,bởi vì tẩu chính là thất tẩu của người ta đâu!”
“. . .”

