Chí Tôn Đào Phi - Quyển 1 - Chương 35

Chương 35: # Cho ta gì đây?

Edit: Hà Đoàn

Từng đợt lạnh như băng từ tận trong xương tủy truyền ra,nàng
chỉ có thể tận lực đem thân mình cuộn lại ,dường như có vật thể gì đó ấm áp
ngay ở gần bên người,nhưng khi nàng muốn đưa tay ra bắt lấy, lại vô ích.

Từ trên mặt chợt truyền đến cảm giác ấm áp,lại giống như có
thứ gì đó ấm nóng tiến vào miệng nàng ,thần trí gần như  tiêu tán hết có
chút tỉnh lại, bên tai vang lên tiếng động ồn ào,nàng cố gắng nghe rõ nhưng
cũng chỉ là một mảnh mơ hồ.

“Thanh Nghiên, Thanh Nghiên. . .”

Rốt cục có một chút thanh âm rõ ràng vang lên trong óc nàng,
là ai,là ai đang gọi tên nàng?Có thứ gì đó đang dùng sức mở hàm răng nàng
ra,trong đầu thanh âm kia tiếp tục vang lên: “Thanh Nghiên, há mồm, không cần
 cắn lại.”

Có một dòng nước ấm truyền vào bên trong cơ thể, Lãnh Thanh
Nghiên không khỏi thả lỏng một chút, đồng thời cũng chậm rãi mở mắt.

Trước mắt là một mảnh tăm tối,mơ hồ nhận ra còn có bóng
người tới lui,chính là sau khi thanh tỉnh,hơi lạnh thấu xương kia cũng càng lúc
càng cảm giác sâu sắc hơn.

Từ sau lưng truyền đến một luồng nhiệt,ngay sau đó trước mắt
nàng xuất hiện một gương mặt tuấn tú trắng nõn ,đưa tay đem một viên thuốc nhét
vào miệng của nàng.

“Trần Nhiên?” Khó khăn  mở miệng, cố gắng mở to mắt
nhìn hắn, sau lưng truyền đến ấm áp, cho dù không cần quay đầu nàng cũng biết
là ai.

Trần Nhiên mỉm cười, vỗ nhẹ nhẹ hai má của nàng, nói: “Chỉ
vừa mới bắt đầu thôi, ngươi  đừng nhanh như vậy đã không chịu nổi a!” Nói
xong,trên tay hắn đã xuất hiện ra thêm mấy cây ngân châm,đâm nhanh vào các nơi
trên thân thể nàng, từ từ nói , “Bây giờ chúng ta vẫn ở bên trong hoàng cung,
tuy rằng chỗ này hẻo lánh, nhưng là ngươi cũng cố gắng đừng để phát ra tiếng
kêu quá lớn.”

Khẽ gật nhẹ đầu, Lãnh Thanh Nghiên nhanh chóng ngăn lại
chính mình,sau khi nuốt viện thuốc kia vào,trong cơ thể bắt đầu sinh ra một
luồng nhiệt ,nhưng cảm giác lạnh như băng trong xương cốt cũng không có biến
mất.Một lạnh vô cùng cùng cực nóng ở bên trong cơ thể nàng giao tranh, làm cho
nàng thấy mình giống như đặt trong hỏa lò,nhưng lại cảm thấy được bên trong
nóng còn có lạnh như băng.

“Hừ!”Môi dường như bị cắn đến máu tươi đầm đìa,nhưng nàng
vẫn không nhịn được mà hừ nhẹ ra tiếng,thần trí càng lúc càng trở nên thanh
tỉnh,cảm giác băng hỏa trong người cũng càng lúc càng trở nên rõ ràng,giống như
đặt mình vào địa ngục trần gian, không,so với nó còn thống khổ hơn gấp trăm gấp
ngàn lần.

“Thanh Nghiên. . .”Sau lưng truyền đến thanh âm mềm nhẹ từ
tính cùng thần bí, mang theo thật sâu không đành lòng cùng thương yêu.

Lãnh Thanh Nghiên có thể cảm nhận được rõ ràng cảm giác của
bản thân cùng mọi chuyện xung quanh,chính là dù có nghe được thanh âm này nàng
cũng không dám đáp lại hắn , nàng sợ chỉ cần thoáng buông lỏng miệng, nàng sẽ
nhịn không được thét lên thành tiếng chói tai. Mồ hôi lạnh  đã thấm ướt
hết quần áo của nàng, sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền,bàn tay nắm chặt
xuyên thấu qua lớp vải quần áo vào bên trong lòng bàn tay,trong không khí tràn
ngập mùi máu tươi.

Minh Dạ đặt tay trên lưng nàng, vận công bảo vệ tâm mạch của
nàng,mà thân thể hết nóng lại lạnh của nàng cũng theo bàn tay mà truyền
ra,khiến cho tâm hắn không khỏi dày vò, đau đến tột đỉnh.

Bọn họ cũng đều đã từng trải qua thống khổ như vậy,cho nên
có thể hiểu được cảm giác của Lãnh Thanh Nghiên lúc này, giống như, thay thế
nàng.

Vẻ mặt tươi cười trên mặt Trần Nhiên dần dần thu lại, thần
sắc càng ngày càng ngưng trọng,động tác trên tay cũng không chút ngơi nghỉ ,vài
giọt mồ hôi từ trán chảy xuống.

Lãnh Thanh Nghiên cảm giác được thân thể của mình càng ngày
càng nóng cháy,giống như sẽ nóng chảy ra vậy, một tia máu tươi từ lỗ chân lông
thấm ra nhuộm đỏ áo của nàng,đem quần áo màu tuyết trắng dần dần nhuộm thành
màu đỏ.

Thương Diễm Túc vẫn đúng như cũ tại chỗ,khẽ nhắm mắt lại
điều tiết lại nội lực trong cơ thể đánh sâu vào huyệt đạo, đã gần nửa canh giờ
trôi qua, trước mắt vẫn hiện lên chuyện ở Vương phủ ngày đó,còn có Nghiên nhi
cả người lạnh lẽo vừa rồi nữa ,tâm Thương Diễm Túc đều đang run rẩy.

Tuy rằng biết độ ấm của thân thể nàng luôn thấp hơn so với
người thường một chút, nhưng tuyệt đối không có khả năng thấp đến mức như
vậy,lạnh như băng như vậy, làm cho hắn hoài nghi,máu trong cơ thể nàng có phải
dã biến thành khối băng ,đây có phải là nhiệt độ thấp nhất của cơ thể người hay
không?

Càng muốn, Thương Diễm Túc càng lúc càng thấy trong lòng
buồn đau khó chịu,mang theo thật nhiều sợ hãi.

Ưng Dung Kiều nhìn bên ngoài đại điện, vẻ mặt khó lường,
trải qua chuyện tình vừa rồi, nàng im lặng đi rất nhiều, cũng không có đi tìm
Trữ hoàng hậu gây phiền toái nữa,chính là từ sau khi Thương Diễm Túc cùng Lãnh
Thanh Nghiên rời đi ,nàng vẫn luôn chú ý ra bên ngoài đại điện.

Thấy bên cạnh không có ai chú ý đến mình,nàng lẳng lặng dời
khỏi đại điện ,ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời,lông mày khẽ
nhíu,xem xét trái phải,sau đó hướng về một phía mà đi.

Ngay tại thời điểm nàng rẽ qua một khúc hành lang ,đột nhiên
một thân ảnh màu trắng từ phía bên trong lao ra, nàng theo bản năng lui về phía
sau vài bước,trong tay cũng chuẩn bị tốt một chút độc dược chuẩn bị tung
ra.Chính là thời điểm nàng thấy rõ thân ảnh vừa xuất hiện kia, vội vàng đem
động tác trên tay ngừng lại.

“Lạc vương?”

Thương Diễm Túc lạnh lùng nhìn nàng,hắn vừa đả thông được
huyệt đạo  ,không nghĩ vừa mới ra tới đây liền gặp ngay vị Thiên Ưng quốc
công chúa này,mà hiện nay hắn cũng không có tâm tình để để ý đến nàng ta , thầm
nghĩ nhanh một chút tìm được Nghiên nhi.Trước mắt lại hiện lên bộ dáng của nàng
trước khi rời đi,còn có thân thể lạnh lẽo kia của nàng,cho tới tận bây giờ,hơi
lạnh kia dường như vẫn còn lưu lại trong lòng tay hắn.

Chính là chỉ liếc mắt nhìn Ưng Dung Kiều một cái,Thương Diễm
Túc lièn vòng qua người nàng ,chính vào thời điểm đi qua người nàng,Ưng Dung
Kiều đột nhiên bước ra ngăn cản hắn,đồng thời đưa tay bắt lấy tay hắn.

Ánh mắt Thương Diễm Túc lập tức trở nên lạnh lẽo, không chút
do dự vận công đánh bay Ưng Dung Kiều ra xa, trên người tản mắt ra nồng đậm sát
khí, nói: “Đừng tưởng rằng ngươi là công chúa Thiên Ưng quốc bổn vương sẽ không
dám giết ngươi!”

Ưng Dung Kiều bị đánh bay ra ngoài té trên mặt đất sợ sệt
nhìn hắn,thần sắc trên mặt có chút ủy khuất, nhưng khi thấy Thương Diễm Túc
xoay người chuẩn bị rời đi,vội vàng từ dưới đất đứng lên , cước bộ không khỏi
có chút lảo đảo, trong lòng đã sớm đem Thương Diễm Túc phỉ báng, chết tiệt,đồ
đáng chết thật không biết như thế nào là thương hương tiếc ngọc, xuống tay nặng
như vậy!

“Ngươi đứng lại!”

Thương Diễm Túc cũng không thèm để ý đến nàng, mà Ưng Dung
Kiều thấy thế cũng  vội vàng đuổi theo,nhưng khi tay nàng còn chưa có chạm
tới hắn phía trước ,thì cả người đã bị nhẹ nhàng nhấc lên, Thương Diễm Túc nắm
chặt lấy cổ nàng, sắc mặt âm trầm nói: “Ngươi thật sự muốn chết sao?”

Ưng Dung Kiều liều mạng nắm lấy tay của Thương Diễm Túc ,
sắc mặt trở nên đỏ bừng, “Buông. . . Buông. . .”

Thương Diễm Túc tùy ý đem nàngvứt xuống đất,xoay người muốn
bỏ đi,chính là chỉ vừa mới đi được vài bước,từ phía sau truyền đến thanh âm của
Ưng Dung Kiều : “Vương phi của ngươi đang ở đâu?”

Nghe thấy vậy cước bộ đột nhiên dừng lại,ánh mắt híp lại gắt
gao nhìn chằm chằm nàng, nói: “Lời này của ngươi là có ý gì?”

Ưng Dung Kiều từ dưới đất đứng lên,đi đến trước mặt Thương
Diễm Túc ,trên mặt tràn đầy vẻ yêu mị , lại tràn đầy u oán nhìn hắn nói: “Lạc
Vương gia thật đúng là ngay cả một chút cũng không hiểu thế nào là thương hương
tiếc ngọc đâu, vừa rồi,ngươi làm ta đau quá nha!”

Nói xong,toàn bộ cơ thể của nàng dường như đều hướng về phía
Thương Diễm Túc ,bộ dáng yêu mị kia , chỉ sợ chỉ cần là nam nhân thì đều sẽ
không ngăn cản nàng,nhưng tay của nàng còn chưa đụng tới một góc áo của hắn,cả
người Thương Diễm Túc đã tản mắt ra sát khí mãnh liệt,khiến cho nàng phải lui
về phía sau vài bước.

Sắc mặt khẽ biến, nhìn về phía Thương Diễm Túc trong ánh mắt
có điểm sợ hãi, nuốt nuốt nước miếng mới nói: “Không phải vừa rồi các ngươi
cùng đi ra hay sao? Vì sao hiện giờ lại chỉ có mình ngươi ở trong này?”

“Việc này quan hệ gì tới ngươi?”

“Ngươi không biết sao?”

“Không biết cái gì?”

Ưng Dung Kiều khẽ nhíu lại đôi mi thanh tú, khó hiểu nhìn
Thương Diễm Túc,sau đó lại ngẩng lên nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời, nói:
“Tối hôm nay là đêm trăng tròn.”

“Như vậy thì sao?”

“Thân thể Vương phi của ngươi trúng kịch độc,vào mỗi đêm
trăng tròn sẽ phát tác. . .”

“Ngươi nói cái gì?” Thương Diễm Túc cả người chấn động,
trong lòng lại đột nhiên quặn lại,không có đợi Ưng Dung Kiều nói hết đã đưa tay
kéo nàng đến trước mặt , vội vàng muốn chứng thực.

Phản ứng của hắn khiến Ưng Dung Kiều hoảng sợ,không khỏi
kinh hô một tiếng, sau đó đại trợn tròn mắt vẻ mặt bất khả tư nghị nhìn Thương
Diễm Túc, nói: “Ngươi chẳng lẽ thật sự không biết thân thể nàng trúng kịch độc
hay sao?” Dừng lại một chút, sau đó đột nhiên thản nhiên cười, đưa tay lên nắm
lấy bả vai của Thương Diễm Túc , cười đến yêu diễm dị thường, nói, “Nếu ta nói
ta có thể giải được độc của Vương phi ngươi,Vương gia ngươi sẽ cho ta cái gì
được đây?”

Báo cáo nội dung xấu