Chí Tôn Đào Phi - Quyển 1 - Chương 37
Chương 37: # Ngàn trùng tán
Edit: Hà Đoàn
Lông mi run rẩy, Lãnh Thanh Nghiên chậm rãi mở mắt, trước
mắt một mảnh mơ hồ,dần dần một lúc sau mới rõ ràng,phát hiện dường như mình đã
về tới Vương phủ.Tay dường như bị vật gì đó giữ lại, chậm rãi quay đầu lại nhìn
thì chỉ thấy một đầu đầy tóc ghé vào bên cạnh nàng,xem ra là người đó đang ngủ.
Thương Diễm Túc?
Muốn rút tay ra khỏi tay hắn,mà động tác này của nàng lại
kinh động đến hắn , Thương Diễm Túc đột nhiên ngẩng đầu lên ,thấy nàng đã tỉnh
lại,không khỏi nhẹ nhàng thở ra,đồng thời trên mặt cũng hiện lên tia cười ấm áp.
“Nàng đã tỉnh?”
Lãnh Thanh Nghiên nhìn hắn, khẽ gật đầu, kỳ thật có rất
nhiều vấn đề nàng muốn hỏi hắn,lại không biết phải hỏi hắn từ đâu, lại không
biết phải hỏi hắn cái gì.
Thương Diễm Túc dường như cũng không muốn nói gì,chính là
vẫn nắm tay nàng như cũ, khẽ hôn một cái nói: “Tỉnh là tốt rồi,cảm giác hiện
tại của nàng như thế nào? Ngự y đang ở bên ngoài chờ,có muốn để cho bọn họ vào
xem một chút không?”
Sửng sốt một chút, không khỏi ngẩng đầu cẩn thận nhìn Thương
Diễm Túc,lời này của hắn có ý gì ? Chẳng lẽ ngự y vẫn chưa chẩn mạch cho nàng?
Trong mắt Thương Diễm Túc hiện lên tơ máu hồng,dường như đã
hiểu được câu hỏi trong mắt nàng , cười khẽ một chút, nói: “Lần trước không
phải nàng bảo không cần ngự y sao?Cho nên ta không biết nàng hiện có nguyện ý
cho ngự y bắt mạch hay không.”
Nàng nghe thấy vậy không khỏi sợ run, lắc đầu nói: “Không
cần, ta không sao.”
“Thật sự không có việc gì?”
“Ừm!”
“Vậy là tốt rồi.” Nở nụ cười , sau đó quay đầu nhìn về phía
cửa hô:”Người tới!”
Cửa phòng khẽ mở,thị vệ tùy tùng của Thương Diễm Túc tiến
vào bên trong phòng, khom người nói: “Vương gia có gì phân phó?”
“Đi chuẩn bị đồ ăn mang lại đây!”
“Dạ!”
Thị vệ kia xoay người bước đi, Lãnh Thanh Nghiên sửng sốt ,
nói: “Ta không đói bụng.”
Thương Diễm Túc đưa tay đỡ nàng từ trên giường dậy, nói:
“Nhưng nàng từ sau ngọ thiện dường như chưa có ăn gì đâu,ít nhiều vẫn là ăn một
chút đi.”
Bất đắc dĩ, đành phải gật đầu,thị vệ kia rất nhanh đã dẫn
nha hoàn bưng đồ ăn lên , toàn bộ đều là một chút đồ ăn nhẹ ,nhưng toàn bộ cũng
đều là những món ăn mà Lãnh Thanh Nghiên thích.Bọn họ đem đồ ăn đặt xuống bàn
sau đó lại lui ra, chỉ còn lại hai người Thương Diễm Túc cùng Lãnh Thanh Nghiên
, Thương Diễm Túc trực tiếp ôm nàng mang đến bên bàn,đặt nàng ngồi xuống ghế.
Lãnh Thanh Nghiên có chút sợ sệt nhìn đồ ăn trên mặt bàn,
nhất thời không thể động đũa, Thương Diễm Túc lẳng lặng nhìn nàng,đưa tay mang
chiếc đũa đem đến trước mặt nàng , cười nói: “Nghiên nhi vì sao không ăn?Chẳng
lẽ còn đợi bổn vương đến bón cho nàng ăn sao?”
Trên mặt hắn khôi phục lại nét mặt tà tứ tươi cười, nói xong
đồng thời cũng tiến đến trước mặt của nàng,tay đã hướng về phía bát cơm của
nàng ,giống như thật sự muốn bón cho nàng vậy.
Lãnh Thanh Nghiên hoảng sợ,vội vàng bưng bát cơm ở trước mặt
lên,không cẩn thận thiếu chút nữa làm rơi bát cơm xuống đất.
Trong mắt Thương Diễm Túc hiện lên tia hàn ý,nhìn bàn tay
như vô lực kia của nàng, tựa hồ ngay cả bát cơm cũng bưng không xong,còn có bàn
tay đang bị băng bó kia , trong mắt tràn ngập là đau lòng, nhưng hắn lại làm
như cái gì cũng không nhìn thấy, cười nhìn nàng, hỏi: “Nghiên nhi thật sự không
cần ta đến bón cho nàng hay sao?”
“Không cần!”
Thương Diễm Túc cũng không tiếp tục miễn cưỡng nàng nữa,
chính là thỉnh thoảng lại gắp cho nàng chút đồ ăn, sau đó nâng đầu tinh tế nhìn
nàng,dường như muốn đem nàng khắc sâu vào tận trong đáy mắt. Lãnh Thanh Nghiên
bị hắn nhìn đến mức cả người không được tự nhiên, cũng không có nói thêm gì với
hắn,chính là tăng tốc độ ăn cơm lên.
Nhiều ngày sống với nhau như vậy, nàng coi như là có chút
hiểu biết,người này,căn bản sẽ không nghe người khác nói gì.
Cơm nước xong,nàng liền đi ngủ, Thương Diễm Túc cũng không
có quấy rầy nàng,chính là đợi cho nàng sau khi đi ngủ,mới cẩn thận phân phó nha
hoàn chú ý tới Vương phi,còn hắn thì đi tới thư phòng.
Bên trong thư phòng,có một bộ quần sao màu hồng phấn ,nếu
như nhìn kĩ,tất có thể phát hiện,đó chính là quần áo mà Lãnh Thanh Nghiên đã
mặc lúc trước đó. Thương Diễm Túc gắt gao nắm lấy bộ quần áo,nhìn màu đỏ đến
mức chói mắt kia, thần sắc lạnh lùng,từ trên quần áo lại tản mát ra mùi máu
tươi khiến cho trong mắt hắn kim quang đại thịnh.
Mộc Kiệt!
Từ bên ngoài vang lên một trận tiếng bước chân,tiếng bước
chân càng lúc càng gần,thanh âm của Thương Diễm Hách cũng đã xuyên qua cửa mà
truyền vào bên trong phòng: “Thất ca,huynh như thế nào không có đợi cho thọ yến
kết thúc mà đã vô thanh vô thức dời đi?Ngay cả đệ mà cũng không nói cho một
tiếng!”
Thương Diễm Túc đem quần áo để lên bàn phía sau, mà Thương
Diễm Hách cũng đã đẩy cửa thư phòng ra, nghênh ngang đi đến.”Thất ca,
huynh thật là không có suy nghĩ,nếu như không phải thủ vệ trong cung nhìn thấy
huynh xuất cung ,đệ sẽ lại tiếp tục tìm kiếm huynh trong cung a. . . A, thất ca
ánh mắt của huynh. . .”
Ngẩng đầu chỉ thấy ánh mắt của Thương Diễm Túc dường như đã
hoàn toàn biến đổi thành màu vàng, không khỏi bị hoảng sợ, vội vàng ngậm miệng
lại không dám nói gì nữa,chính là trong mắt hắn lại tràn đầy quan tâm.
Thương Diễm Túc lạnh lùng nhìn hắn,màu vàng trong mắt cũng
chậm dãi thu lại, hỏi: “Ngươi tới nơi này làm cái gì?”
Thấy thất ca giống như đã khôi phục lại bộ dáng bình thường,
Thương Diễm Hách mới dám mở miệng, nói: “Huynh vô thanh vô tức rời khỏi hoàng
cung , phụ hoàng rất tức giận.”
“Như vậy thì làm sao?”
“Ách, này, đệ chỉ muốn đến báo cho huynh một tiếng thôi,cũng
không có ý gì khác. A, đúng rồi,thất ca sao lại đột nhiên trở về phủ a? Chẳng
lẽ đã xảy ra chuyện gì?”
“Không có việc gì!” Thấy Thương Diễm Hách tựa hồ còn muốn
hỏi, Thương Diễm Túc lạnh lùng nhìn về phía hắn, nói, “Ngươi còn có việc sao?
Không có việc gì nữa, có thể đi rồi!”
Mân mân miệng, không có việc gì mới là lạ, không có việc gì
lại vô thanh vô tức liền ly khai hoàng cung trở lại vương phủ? Không có việc gì
đang êm đẹp mà ánh mắt lại biến thành màu vàng? Bất quá những điều này hắn cũng
không dám nói, chính là u oán nhìn Thương Diễm Túc liếc mắt một cái, tâm không
cam lòng tình không muốn xoay người rời đi.
Được rồi,thất ca không muốn nói cũng coi như xong,trước tiên
xuất cung cũng coi như rồi, kỳ thật phụ hoàng thực hẳn phải là vui mừng mà
không phải tức giận ,nếu thất ca không có ra cung sớm như vậy ,ai mà biết được
thọ yến hôm nay sẽ còn phát sinh những chuyện tình gì nữa đây?
Chính là, vừa mới đến đã bị thất ca đuổi đi, còn có, thất
tẩu đâu?Hình như là sau khi nàng đứng lên nói giúp Dung phi kia,thất ca liền
lôi kéo nàng rời khỏi Tường Vân điện , sau liền không nhìn thấy nàng nữa.
Nàng vì sao phải làm như vậy a? Nàng hẳn là biết cho dù nàng
không đứng ra, phụ hoàng cũng khẳng định sẽ không trừng phạt Dung phi mới đúng
a, như vậy nàng làm như vậy là có mục đích gì ? Chỉ là vì làm cho tất cả mọi
người đều chú ý tới nàng sao?
Không khỏi ngừng lại cước bộ,hướng về phía hạ nhân Vương phủ
bên cạnh hỏi: “Như thế nào lại không nhìn thấy thất tẩu của bổn vương đâu a?”
Hạ nhân kia cung kính hồi đáp: “Bẩm Cẩn Vương gia, Vương phi
dường như thân thể không được khỏe,vừa rồi cũng là Vương gia ôm nàng về ,còn
thỉnh Thái y.”
“Cái gì?” Thương Diễm Hách trong lòng căng thẳng, vội vàng
hỏi, “Nàng hiện tại thế nào? Thái y lại nói như thế nào?”
“Này. . . Vương gia thứ tội, tiểu nhân không biết!”
Nhướng mày, tầm mắt không khỏi chuyển hướng về phía phòng
nàng, trong mắt tràn đầy đầy lo lắng,hay là thất ca ra cung sớm còn có vừa rồi
trong mắt thất ca kim quang đại thịnh là có liên quan đến thất tẩu? Nhưng là,
nàng rốt cuộc là bị làm sao?
Tùy tay cho hạ nhân kia lui xuống, nói: “Ngươi không cần dẫn
đường, bổn vương cũng không phải lần đầu tiên tới nơi này, ngươi cần làm gì thì
làm đi!”
“Dạ, tiểu nhân cáo lui!”
Đợi cho hắn biến mất trước mắt, Thương Diễm Hách đột nhiên
thay đổi phương hướng,hướng về phía hậu viện của Vương phủ mà đi.
Cửa phòng lặng lẽ mở ra, không có kinh động đến người bên
trong, thân ảnh của Thương Diễm Hách đã xuất hiện trước giường của Lãnh Thanh
Nghiên , cúi đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt đang mê mang,trong mắt Thương Diễm
Hách lóe ra tia nhìn phức tạp, sau một lúc lâu chậm rãi ngồi xuống mép giường
của nàng,đưa tay muốn đem sợ tóc bay tán loạn sang bên cạnh,nhưng bàn tay cũng
chỉ mới đi được một nửa đường thì lại dừng lại.
Vô lực buông tay xuống, vẻ mặt cô đơn, lòng tràn đầy vô lực,
nhìn nàng nhẹ giọng nói : “Vì sao nàng lại là thất tẩu của ta?Nếu. . .”
Thương Diễm Túc vẫn ngồi bên trong thư phòng như cũ,trong
mắt luân phiên lóe lên tia sáng màu vàng,ánh nến lay động,dường như có một bóng
dáng từ phía trong tường hiện ra,mà ở trước mặt Thương Diễm Túc,chậm dãi hiện
ra một thân ảnh màu đen , quỳ một gối xuống trước mặt hắn, nói: “Thuộc hạ tham
kiến Vương gia!”
Ánh mắt chậm rãi có tiêu cự, nhìn người phía trước mặt ,
lãnh đạm hỏi: “Bổn vương sai ngươi đi tra chuyện tình đã tra ra như thế nào?”
“Bẩm Vương gia, Mộc gia tuy rằng vì hoàng thất huấn luyện ám
vệ tử sĩ,nhưng chính bọn họ cũng lưu lại một bộ phận trong đó,mà bộ phận tử sĩ
được Mộc gia giữ lại này,quả thật dùng một loại độc để khống chế bọn họ.”
“Cái gì độc?”
“Ngàn trùng tán.”
“Giải như thế nào?”
“Bẩm Vương gia,ngoại trừ người sử dụng loại độc này ,thì
không ai có thể biết cách giải như thế nào!”
Thương Diễm Túc cả người chấn động,ánh mắt híp lại nhìn,
lạnh giọng nói: “Đây là vì sao?”
“Loại độc này là từ chín trăm chín mươi chín loại độc trùng
chế biến mà thành,ở thời điểm chế biến,các loại độc trùng lại có khối lượng
nặng nhẹ khác nhau ,nếu muốn chế biến ra giải dược,ít nhất phải biết được tỷ lệ
của các loại độc trùng, nói cách khác,phương pháp chế biến giải dược có đến mấy
trăm vạn cách.”

