Chí Tôn Đào Phi - Quyển 1 - Chương 56_Phần 02

Chương 56.2

Edit: Hà Đoàn

Lãnh Thanh Nghiên nhẹ nhàng mà mài mực, sau đó cầm lấy bút
lông vẽ vẽ cái gì đó trên giấy, đôi mi thanh tú càng nhăn càng chặt, rốt cục
dừng bút, nhìn hình vẽ trên giấy mà ngay cả nàng cũng không biết nó là cái gì
nữa , đưa tay vo lại thành một cục rồi ném xuống đất ,lại  tiếp tục họa.

Bút lông mềm mại nằm sấp lại nằm ngửa ,lại  còn luôn
biến hình, viết quả thực rất là khó , bất quá nàng cũng chỉ là tùy tiện điểm
cái gì đó , vẽ cái gì đó ,  dùng để giết thời gian mà thôi , cũng không
chờ mong sẽ họa ra được một cái gì, thuần túy cho là đang luyện tập đi.

Cửa phòng bị mở ra,thân ảnh của Thương Diễm Túc xuất hiện ở
cửa  , hắn rốt cục vẫn không nhịn được mà đi đến đây , nhìn trên mặt đất
toàn là giấy , trên mặt nàng còn có một chút mực đen , khóe miệng nhịn không
được hiện lên ý cười, cứ đứng đó lẳng lặng nhìn nàng , lại cảm thấy thỏa mãn
khác thường .

Lãnh Thanh Nghiên trừng mắt to, cẩn thận nắm bút lông tiếp
tục họa , động tác trên tay đột nhiên nhanh hơn , đem bức họa trên giấy hoàn
toàn thay đổi , sau đó buông mạnh bút lông xuống ,nhặt tờ giấy lên không chút
do dự vo lại thành một cục rồi ném đi .

“Ba!” Trong không trung vang lên một tiếng, vừa vặn ném
trúng vào gương mặt Thương Diễm Túc , trên mặt hắn còn dính một chút mực nước .

Nghe được thanh âm dường như có chút khác lạ , ngẩng
đầu  lên nhìn lại bắt gặp gương mặt Thương Diễm Túc dường như một tháng
này chưa thấy, giờ phút này thế nhưng lại xuất hiện ở cửa .

Ánh mắt híp lại nhìn , cứ như vậy lẳng lặng nhìn hắn , Thương
Diễm Túc cũng không có động tác gì , cẩn thận nhìn nữ nhân giống như tinh miêu
trước mắt  , đột nhiên lại xúc động vô cùng .

Đã bao lâu rồi , hắn không có được nhìn nàng kĩ như vậy ?

“Ngươi tới nơi này làm cái gì?”

Thương Diễm Túc hít sâu một hơi, đột nhiên nói: “Sau ngày
mai , ta sẽ không hạn chế tự do của nàng nữa .”

Trong mắt hiện lên một tia đau xót, hắn tới nơi này, chính
là muốn nói cho nàng biết như vậy sao ? Nhắc nhở nàng, ngày mai sẽ là ngày hắn
thú nữ nhân khác hay  sao .

Trong nhất thời hai người lại lâm vào yên tĩnh ,  trong
lúc đó không ai biết nói điều gì , bàn tay đặt sau lưng của Thương Diễm Túc nắm
chặt lại , đau lòng bắt đầu lan rộng .

Lãnh Thanh Nghiên ngồi ở trên ghế cũng không có di chuyển ,
 chống má nhìn nơi khác , vẻ mặt lạnh lùng.

“Nghiên nhi, chẳng lẽ nàng không có lời nào muốn nói với ta
hay sao

“Chúc mừng Vương gia lấy được tân phi , chúc Vương gia vùng
tân phi bạch đầu giai lão , con cháu đầy đàn.” Lãnh Thanh Nghiên như đông cứng
lại nói .

Ánh mắt Thương Diễm Túc co rút lại , sắc mặt đột nhiên tái
nhợt, bị đè nén gần như muốn hộc máu , hắn quả nhiên không nên hỏi nàng như vậy
? Hắn chỉ là muốn cùng nàng trò chuyện mà thôi .

Sau nhiều ngày như vậy , mỗi ngày hắn đều chỉ có thừa dịp
nàng ngủ vụng trộm đến thăm nàng,  nhưng ngay cả nửa câu cũng không thể
nói được , hắn thật sự sắp điên rồi.

Nhìn thấy đau xót trong mắt hắn , trong lòng Lãnh Thanh
Nghiên không khỏi tê rần , nhưng  là, tuy rằng nàng biết hắn vẫn luôn yêu
nàng ,nàng cũng tin tưởng câu hắn nói là trong lòng hắn chỉ có nàng
 ,nhưng nay hắn lại muốn thú nữ nhân khác , mà đây lại là chuyện mà nàng
vĩnh viễn không thể tha thứ được .

Nhìn nàng thật lâu , sau đó chậm rãi xoay người muốn rời đi
,  đột nhiên lại cảm thấy có một trận gió nhẹ thổi qua lưng ,  một
thân thể mềm mại gắt gao dán lại trên lưng hắn , một đôi tay nhỏ bé quấn bên
hông hắn .

Thấy vậy đột nhiên dừng lại cước bộ , cả người rung mạnh,
kích động, khiếp sợ, thỏa mãn, hạnh phúc. . .Có vô vàn loại cảm xúc đan xen lẫn
nhau , hắn còn nghĩ dường như là mình nằm mơ, sững sờ gọi nàng : “Nghiên nhi?”

Lãnh Thanh Nghiên gắt gao ôm hắn, đem mặt dán vào lưng hắn ,
nhẹ giọng hỏi: “Có phải ngươi nhất định phải thú cái nữ nhân kia hay không ?”

“. . .Ừ.”

Chậm rãi nhắm mắt lại, sau đó lại mở , trong mắt lộ ra quyết
tuyệt quang mang, nói: “Ta có chết cũng không để cho ngươi thú nữ nhân khác vào
cửa !”

“Nghiên nhi. . .”

Lãnh Thanh Nghiên cũng không có đợi cho hắn nói điều gì đó ,
đột nhiên buông lỏng tay ra, xoay người đi tới trước mặt hắn , hai tay đặt lên
trên vai hắn ,lại chủ động đưa đôi môi anh đào lên .

Đôi môi chạm nhau,cả người Thương Diễm Túc chấn động  ,
lăng lăng nhìn dung nhan tuyệt mĩ trước mắt kia , sau một lúc lâu mới có phản
ứng lại , đột nhiên gắt gao ôm nàng vào trong ngực , tinh tế, hôn lên môi nàng
thật sâu ,dục vọng đã bị đè nén một tháng nay liền bùng nổ .

Bốn hắc y nhân ngoài cửa nhẹ nhàng đóng cửa lại , sau đó yên
lặng lui xuống dưới.

Trong phòng, hai người gắt gao ôm nhau, tận tình hôn môi,
đôi tay mềm mại của Lãnh Thanh Nghiên chậm dãi trượt xuống ngực hắn , tiến vào
bên trong vạt áo của hắn , Thương Diễm Túc cảm thấy hạ thân căng thẳng ,càng
thêm dùng sức ôm nàng vào trong lòng  ,như muốn làm cho nàng hòa tan vào
trong cơ thể hắn vậy .

Hô hấp của hai người càng thêm nặng nề ,  phấn môi Lãnh
Thanh Nghiên tự tung , nhẹ nhàng cắn cắn lên gáy hắn , “Túc, ôm ta đến giường .”

Thương Diễm Túc dường như cũng đã quên mất suy nghĩ như thế
nào , liền ôm ngang người nàng lên , cẩn thận đặt ở trên giường, mà hắn cũng
liền xoay người nàng đặt ở dưới thân .

Tiếp xúc thân mật , Lãnh Thanh Nghiên đột nhiên xoay người
ngồi lên trên người hắn , hai tay để ở trước ngực hắn , trán đụng trán , ôn nhu
nhìn hắn, trên mặt mang theo vẻ thẹn thùng , trong mắt lại lộ ra bướng bỉnh ,
lầm bầm nói: “Ta muốn ở bên  trên.”

Thương Diễm Túc nhìn ánh mắt của nàng tràn đầy ôn nhu,
 đưa tay kéo lấy đầu nàng , tận tình hôn môi, đồng thời một tay đưa đến
bên hông của nàng ,  tháo đai lưng ra , trong lúc nhất thời, quần áo tung
bay,  trong phòng một mảnh xuân quang kiều diễm ,  triền miên không
ngớt .

Không biết rốt cuộc dây dưa bao nhiêu lâu , Lãnh Thanh
Nghiên vô lực  nằm trong lòng hắn ,ánh mắt híp lại nửa tỉnh nửa mê .

Bàn tay Thương Diễm Túc nhẹ nhàng xoa trên tấm lưng mềm nhẵn
của nàng , cằm để  tì trên trán nàng , trên mặt tràn đầy tươi cười thỏa
mãn ,hai người không ai nói gì  , nằm hưởng thụ thời gian yên tĩnh trôi
qua , giờ khắc này, dường như tất cả mọi thứ đều tốt đẹp như vậy , thế cho nên
Thương Diễm Túc  không có phát hiện ra đáy lòng có một tia bất an .

Đợi đến khi hơi khôi phục lại một chút khí lực , Lãnh Thanh
Nghiên từ trong lòng hắn ngồi dậy , một đầu đầu tóc đen trút xuống , che đi hơn
phân nửa thân mình lõa lồ ,hai mắt như phủ một tầng sương nhìn Thương Diễm Túc .

Tayhắn chu du trên khắp người nàng , nhẹ nhàng mà vuốt ve,
ánh mắt mờ mịt , thanh âm có chút khàn khàn nói” Nghiên nhi,nàng đang dụ dỗ ta
.”

Lãnh Thanh Nghiên mỉm cười một chút, thần thái kia so với
trời sinh khúm núm Ưng Dung Kiều lại càng  yêu mị hơn vài phần , thân mình
thoáng cúi xuống , ngón tay vẽ lên các vòng tròn trên ngực hắn , sau đó chậm dãi
càng lúc càng đi xuống , xuống đến bụng hắn , lại vẫn thong thả đi xuống tiếp .

Thương Diễm Túc cầm lấy bàn tay nhỏ đang làm loạn của nàng ,
trong mắt đã là một mảnh lửa nóng,  yết hầu nhấp nhô nói , “Nghiên
nhi  đã hết mệt mỏi rồi hay sao ?”

Lãnh Thanh Nghiên cúi đầu cắn cắn trước ngực hắn vài cái ,
nhận thấy thân thể hắn căng cứng lên , không khỏi cười khẽ một tiếng, nói:
“Thật là mệt mỏi quá a .”

Thanh âm của nàng , mang theo vô tận mị hoặc , nhiệt độ của
Thương Diễm Túc càng lúc càng tăng , rốt cục buông bàn tay nhỏ bé của nàng ra ,
sau đó xoay người đem nàng đặt ở dưới thân, bàn tay to bao phủ lên bầu ngực no
đủ của nàng , nhẹ nhàng vuốt ve, cúi đầu hôn lên bờ môi phấn nộn như ngọc
,trong thanh âm mang theo tràn đầy hơi vị tình dục nói:”Xem ra ta còn chưa có
cố hết sức a. “

“Ưm. . .”

Độ ấm trong phòng lại một lần nữa bay lên , một cuộc chiến
mới dường như chỉ vừa mới bắt đầu .

Một đêm triền miên, đến khi Lãnh Thanh Nghiên tỉnh lại cũng
đã là buổi trưa của ngày hôm sau ,bên người cũng đã không có thấy thân ảnh của
Thương Diễm Túc .

Cẩn thận rời giường, chân vừa đặt xuống đất lại có chút lảo
đảo , cả người đau nhức vô lực, dường như là nghe được động tĩnh trong phòng ,
cửa phòng khẽ mở một chút , nhìn thấy Lãnh Thanh Nghiên cũng đã đứng dậy , bọn
nha hoàn chờ ở ngoài cửa thấy vậy mới nối đuôi nhau vào .

Nhìn thấy tình huống như vậy , Lãnh Thanh Nghiên không khỏi
khẽ nhíu mày , hỏi: “Các ngươi tiến vào làm cái gì ?”

“Bẩm  Vương phi, là Vương gia phân phó chúng nô tỳ đến
rửa mặt chải đầu cho Vương phủ .”

Sửng sốt một chút, tầm mắt cũng chuyển ra phía bên ngoài,
 từ bên ngoài, mơ hồ truyền đến một ít tiếng động náo nhiệt  , ánh
mắt buồn bã, hỏi: “Hiện tại là giờ nào?”

“Đã là giờ Tỵ, không lâu nữa sẽ đến buổi trưa ạ .”

“Phải không?”

Nếu nói như vậy , giờ lành cũng sắp đến, qua buổi trưa, còn
kém một chút .

Khẽ thở dài một tiếng, nhìn vài nha hoàn trước mắt , nói:
“Các ngươi đi  chuẩn bị nước ấm, ta muốn tắm rửa.”

“Dạ!”

Hai cái nha hoàn lĩnh mệnh lui ra, trong phòng còn còn lại hai
người, chủ động đi tới bên người Lãnh Thanh Nghiên , cung kính nói: “Nô tỳ giúp
Vương phủ dùng bữa trước .”

Lãnh Thanh Nghiên cũng không có cự tuyệt, hiện tại quả thật
nàng không còn khí lực, chỉ là ngồi trước bàn không có động đũa , nhìn trên bàn
đầy thức ăn ,trên khóe miệng tràn ra ý cười chua xót.

“Các ngươi lui xuống trước đi , đợi sau khi tắm rửa xong
 , ta sẽ ăn .”

“Vậy nô tỳ đem đi hâm nóng lại .”

“Không cần, đi xuống đi.”

“Dạ!”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.