Khí Người Cũ, Đón Người Mới _ Ngoại Truyện 01 - 02
Ngoại truyện 1: Lần đầu gặp mặt
Năm tuổi là khoảng thời gian Mộ Tây làm công chúa hạnh phúc nhất
trên đời. Khi đó công nghiệp còn chưa phát triển, thế giới lúc đó bình yên hơn
so với bây giờ…
Khụ, chủ yếu khi đó Mộ Đông cùng Mộ Nam chưa ra đời, Mộ Tây là đứa
trẻ nhỏ nhất trong nhà nên được các vị trưởng bối vô cùng yêu quí. Mộ Trung
cùng Mộ mẹ còn bận công tác, Mộ Bắc đến trường không có ai mang cô đi chơi, Mộ
bà còn cùng cô nhảy dây.
Khi cô được bố tuổi rưỡi, Mộ Tây bị Mộ Trung ôm đi tới nhà Lục gia
làm khách: “Nhị Tây” Mộ Trung vui vẻ đem lắc lắc cánh tay Mộ Tây “Kêu bác đi
con!”
Tiểu Mộ Tây miệng “Cạch cạch lỗ lỗ” đôi môi đo đỏ, nhìn khuôn mặt
tuấn lãng của bác trai, hắc hắc cười hai tiếng: “Chén chén chén chén”
Xem cô bất kính như vậy trông lại càng đáng yêu, không kìm lòng
đem bàn tay thô ráp sờ sờ vào má cô.
“Nhị Tây ngoan, bố cùng bác Lục bàn việc, con đi chơi cùng dì này
nhé!” Mộ Trung đưa cô cho người khác bế đi chơi, cô không đồng ý cứ nắm chặt
lấy váy của mình.
Mộ Tây ngoái đầu nhìn dì Trương mập mạp dễ gần đem tay lồng vào
tay bà.
Thật không giống với nhà mình một chút nào đi nha, Mộ Tây chạy
loạn nhìn ngó khắp mọi nơi. Dì Trương ôm nàng chạy vào hoa viên chơi, nơi này
ấm áp lại nhiều hoa thơm cỏ lạ, Mộ Tây chạy lòng vòng trông rất là vui vẻ.
“Nhị Tây chạy chậm một chút!” Dì Trương lấy khăn lau lau mồ hôi
trên trán cô. Bụng Mộ Tây kêu réo một tiếng cô nhìn dì Trương đầy khao khát.
Thật là một đứa trẻ dễ thương, dì Trương nhìn Mộ Tây cười không
cầm được lòng mình: “Con ngoan chơi ở đây, dì Trương đi lấy điểm tâm cho con.”
Mộ Tây ngoạn ngoãn gật đầu.
Đương nhiên, không có người quản đứa nhỏ sẽ giương oai, Mộ Tây
chạy loạn sục sạo trong đám cỏ. Cô từ trong đám cỏ chui ra đến một chỗ có cái
bàn tròn nhỏ, bên cạnh còn có một chiếc giường nho nhỏ trên chiếc giường còn có
một cậu bé đang nằm ngủ, so với cô còn lớn hơn rất nhiều.
Mộ Tây đánh bạo chạy qua phát hiện cậu bé này nhắm mắt lại. Nhìn
lông mi anh dài thật là dài a, cô muốn chạm vào nhưng chân ngắn quá với không
tới.
Cô đi đi đến mắt ngơ ngác nhìn, đụng được vào lông mi anh xong cô
lại đem tay nắm chặt mũi anh.
Trong lúc mơ ngủ Lục Nhược đem tay phất phất, cô cả kinh nhưng lại
nhanh chóng lấy lại dũng khí nghịch dại hơn, lại phát hiện ra nốt ruồi trên môi
anh. Cô quỳ úp sấp mặt xuống bàn tay mập mạp chạm mạnh vào lại dí mạnh xuồng, a
thật là một nốt ruồi không phải ăn kẹo dính vào đâu.
Rốt cuộc Lục Nhược bị đánh thức, sau đó trợn mắt há hốc mồm nhìn
thấy một tiểu cô nương toàn thân vận đồ màu phần hồng ngồi xổm trên đùi anh,
tay đang kéo kéo chính chiếc váy của mình, có tiếng “Xi xi” truyền lại, sau đó
cô bé trút ra một hơi thở khoan khoái, ngẩng đầu lên lại đem đôi mắt trong suốt
nhìn thẳng vào trong mắt anh, sau một lúc lâu sau đó mới ấn chân anh xuống bỏ
xuống khỏi người anh.
Trên đùi nóng hầm hập, thứ như nước ấm bắn tung tóe, Lục Nhược
ngồi dậy phát hiện trên người anh lại cả trên giường nhỏ có tung tóe một thứ
nước trông rất khả nghi.
“Mày đã làm gì vậy?” Lục Nhược tức giận đến mức giọng nói phát run
chỉ Mộ Tây hỏi.
Sơ giải xong Mộ Tây thức thả lỏng: “Đi tiểu.”
Bị sét đánh ngang tai chắc cũng chỉ đến mức này mà thôi, khuôn mặt
thiếu niên vốn xinh đẹp thánh thiện nay đã đen lại, nhìn lại chiến tích của Mộ
Tây thét: “To gan!”
Bị dọa sợ hãi Mộ Tây nhìn Lục Nhược một lúc sau cất tiếng khóc to,
tiếng khóc vang vào tận trong nhà.
Sau đó, Mộ Tây đang khóc nức nở được Mộ Trung bế đi, Lục Nhược lắc
đầu định ninh không chịu nhận lỗi bị Lục cha giáo huấn một bài. Mà thật trớ
trêu cho Lục Nhược nhân chứng thì không nhưng vật chứng là vết nước khả nghi
trên người anh thì rõ rành rành, vừa giận lại càng thêm xấu hổ. Cho đến khi
được ôm ra đến tận cửa Mộ Tây mới dám quay đầu lại nhìn anh một cái kết quả lại
bị vị ca ca kia trừng mắt nhìn lại, nước mắt lại càng trào ra tợn hơn.
Sau này, Mộ Tây tuy luôn quấn quýt với Mộ Trung nhưng không bao
giờ cùng ông đi Lục gia nữa, Mộ Trung cảm thấy thật mất mát con gái lớn rồi
không muốn cùng đi chơi với bố nữa. Sau khi Mộ Đông cùng Mộ Nam sinh ra, chiếm
mất địa vị độc sủng của cô, nhưng do việc học hành chiếm mất hết thời gian nên
cô không còn nhớ tới chuyện này nữa.
Hậu quả để lại chỉ là sau này Lục Nhược vô cùng căm ghét con gái
mặc váy màu hồng phấn….
Ngoại truyện 2: Tư thế có vấn đề?
Sau khi kết hôn, Lục Nhược xem xét kỹ bên trong laptop của Mộ Tây,
Mộ Tây xấu hổ hỏi cảm nghĩ của anh.
Lục Nhược tỏ vẻ khinh thường: Nhìn qua là biết không có chút kinh
nghiệm nào rồi.
Mộ Tây không phục: Dựa vào cái gì nói như vậy?
Lục Nhược mở ra một đoạn văn, chỉ ra điểm mấu chốt: Cái chân này
so với trẻ con còn hơi giống miêu tả vậy coi như chưa nhìn thấy đồ thật đi!
Nhiệt độ lạnh dưới mười độ đàn ông sao còn có sức mà làm chuyện này chuyện kia
được, còn nữa cái gì mà quay cuồng ba ngày ba đêm không nghỉ, thật sự là có sức
khỏe của trâu bò…
Mộ Tây:….
Mộ Tây căm giận đoạt lại laptop của mình: Ai bảo anh xem làm chi
cái này cũng chỉ là hư cấu thôi mà!
Má Mộ Tây nóng như lửa, không cho Lục Nhược nằm ở trên giường nữa:
Làm sao?
Anh đem miệng thoát bỏ quần áo của cô: Em châm lửa đốt nhà đương
nhiên phải chịu trách nhiệm dập lửa đi chứ!
Anh cắn lên vành tai phiếm hồng của cô: Nhị Tây anh thật không
biết yêu cầu của em với đàn ông lại cao như vậy. Kỳ thật có chút vượt quá thể
lực của người bình thường. Em thích làm từ phía sau được chúng ta làm luôn bây
giờ nhé!
Cái gì BL chứ, tâm tình Lục Nhược phức tạp, phát hiện vợ anh viết
toàn là chuyện nam nữ hoan ái.
“Bảo bối, cảm giác thế nào? Có phải vượt quá mong đợi của em hay
không?” Lục Nhược ra sức cày cấy.
Hai chân Mộ Tây đều bị anh đè nặng, liền không tự chủ được mà yêu
kiều nâng thắt lưng lên, thân thể lui lại phía sau, ý muốn đón lấy sự va chạm
của anh.
Không thấy cô trả lời, anh không vừa lòng vươn tay ra đằng trước
nắm lấy hai luồng no đủ của cô.
Ngực Mộ Tây là nơi mẫn cảm nhất, chịu không nổi sự xao nắn của
anh, thanh âm yêu kiều đáng yêu ngâm lên làm mất hồn người.
Lục Nhược hưng phấn mà ở trên lưng cô tiến lên cắn loạn: “Bảo bối
anh đã cho em hết rồi, em kêu lớn lên một chút đi!”
Một lần sau khi kết thúc, Lục Nhược ôm cô vẫn chưa nhận thua, nơi
nơi ân ái sờ soạng, phấn khởi chỉnh: “Em phải nghiên cứu nhiều hơn nữa, luyện
tập nhiều một chút, như thế này làm anh rất đau. Chúng ta cộng chẩm tốt đẹp
cuộc sống cũng sẽ tự nhiên vui vẻ thôi!”
Có một ngày không chịu được anh thường xuyên quấy rầy, rốt cục Mộ
Tây rốt miệng từ chối, Lục Nhược đang đặt người trên người cô tỏ vẻ khó hiểu.
“Anh xem!” Mộ Tây khó khăn tìm lời giải thích: “Chúng mình mới kết
hôn không bao lâu nhưng tần suất làm cũng quá cao.” Hơn nữa làm vợ mới cô không
có cơ hội biểu thị một chút cảm giác thẹn thùng, bối rối nào, được giáo dục một
cách vô cùng truyền thống hỏi làm sao cô chịu được đây.
Lục Nhược suy nghĩ một lúc, đành nằm xoay sang bên cạnh cô, bàn
tay không an phận mò vào trong: “Vậy thì thôi vậy!”
Mộ Tây cảm nhận thấy sự khác lạ ở bên trong liền ngâm lên một
tiếng: “Lục Nhược!”
Lục Nhươc dùng hai chân kẹp lấy cả người cô, ngón tay khiếu khích
cô đến đỏ bừng, làm vẻ mặt đáng thương nói cô: “Không cho làm vậy cho anh sờ
thôi. Được anh mát xa hưởng đãi ngộ như em cả thế giới không có người thứ hai
đâu!”
Bị cái việc hưởng thụ một mình này xoa nắn, Mộ Tây thật dễ dàng bị
làm cho choàng váng. Mộ Tây đần độn dừng lại mọi phản kháng mặc cho anh hầu hạ.
Nhất sờ, nhị sờ, sau….
Lục Nhược rút tay ra: “Mệt rồi ngủ đi thôi!”
Bị vuốt ve đến toàn thân mềm nhũn, muốn ngừng mà không được, hai
gò má Mộ Tây ửng hồng, lay lay cánh tay, đáng thương vô hạn nhìn anh.
“Đèn làm chói mắt? Tắt đi nha!” Lục Nhược quyết đoán tắt bỏ đèn
đi.
Một mảnh bóng tối, Mộ Tây được mát xa, bị dục hỏa đốt trong người,
Mộ Tây khóc thút thít: “Đừng hòng em muốn!”
Lục Nhược như chuồn chuồn lướt nước hôn lên trán cô: “Sáng mai anh
phải đi làm, ngủ đi!”
Làm kiêu một phen, Lục Nhược gian trá nằm trong chăn sắp không
chịu được, Mộ Tây bĩu môi đi đến trên người anh, mang theo chút mê man, ngồi
trên thắt lưng anh vặn vẹo, Lục Nhược hít thở không thông từ yêu tinh biến
thành người kêu cô đi ra!
Cô đặt mông mềm mại chạm lên trên bụng anh nhiều lúc chạm vào cái
nơi hưng phấn chết người kia.
Hoàn toàn bị bao bọc bên trong cô, Lục Nhược rốt cục thoải mái mà
cả người run lên. Trong bóng tối có thể nhìn thấy bóng cô nhận được dòng nước
tinh túy của anh mà khẽ ngâm lên, miệng há to thở dốc. Tuy đã phát tinh nhưng
Lục Nhược vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn nhanh chóng bật đèn lên.
(Chết đây!!! Khóc!!! Oa oa oa~~~)
Ngọn đèn làm lộ ra gương mắt hồng rực của Mộ Tây nhưng anh không
cho cô bao nhiêu thời gian để mà thẹn thùng, anh hưng phấn đến cực điểm đem cô
phối hợp luật động vài cái sau xoay người lấy lại thế chủ động, áp đảo cô, mặt
đối mặt công thành chiếm đất.
Một phen hồng lãng bay qua xong, Lục Nhược bừng bừng khí thế đề
nghị cô: “Nữ ở trên đã thử qua lần sau đổi tư thế đi, cả địa điểm cũng nên đổi
nốt,…” Anh vô cùng phấn khích cùng cô mỗi lầm lại một lần tiến sâu hơn….
Mộ Tây: o(╯□╰)o

