Tôi và BOSS thật trong sáng - Chương 05
Chương 5 : Thuần Khiết – Tiền Tiêu Vặt
Anh Cảnh
Hàng? Sau khi ăn trưa xong , Bạch Thuần Khiết vừa vào đến cửa thì nghe
được nhóm Đại công chúa cố ý khoe khoang , nhìn sắc mặt hạnh phúc vui sướng
, cơm buổi trưa lập tức có loại muốn vượt ngục. Lục Cảnh Hàng à Lục Cảnh
Hàng , chưa từng nghe qua có câu “trước là kết nghĩa anh em sau thành người
yêu”? Đám em gái như thế kia , cậu rốt cuộc muốn có mấy người yêu ? Ừ thì kết
nghĩa , cậu trợn to mắt mà nhìn nha , đám tập đoàn biến thái lấy lại cho
Tiểu Tiện nhà cô làm em gái , bọn tớ không đáp ứng !
Rất
kiên cường ! Bạch Thuần Khiết đi vào phòng thí nghiệm hóa học tìm Lục Cảnh Hàng
để nói chuyện , kết quả không nghĩ tới là , không riêng cô bực bội mà không
nhìn anh , dĩ nhiên anh cũng ăn ý coi cô là không khí !
Gặp
lướt qua , Bạch Thuần Khiết hổn hển xoay người hướng về phía bóng lưng trừng
mắt nhìn Lục Cảnh Hàng . Nếu không phải ở trường học , cô đã cởi giày đập vào
gáy của anh rồi.
Cứ
như thế cho đến sau bữa ăn trưa , sự hòa hợp của hai người đã biến mất ,
hai người cũng chẳng biết vì sao . Trận này có vẻ chưa đủ làm nóng cuộc
chiến tranh lạnh dĩ nhiên lạnh lẽo thì lạnh cả tháng .
Hơn
nửa học kỳ , hai người cũng chỉ cùng nhau đi học như ngày đầu tiên khai giảng ,
còn các thời gian khác mình làm việc của mình , kệ người ta . Ở nhà gặp nhau
cũng không nói một câu nào , ở trường trừng mắt nhau . Đương nhiên , có
người nhìn rất hài lòng.
Giờ
thể dục buổi sáng , toàn bộ học sinh tập hợp ở sân trường , bên người Bạch
Thuần Khiết không thể thiếu bạn Giáo Thảo đang tản bộ , bên người Lục Cảnh Hàng
là nhóm Đại công chúa vây quanh .
Giờ
lên lớp cũng hỏi , giờ thể dục cũng hỏi? Giả bộ cũng không phải giả bộ !
Lườm mắt các đám biến thái đang cầm sách giáo khoa kia , Bạch Thuần
Khiết một hồi chán ghét .
Chơi
suốt một ngày , buổi tối tự học , bạn Giáo Thảo có ý muốn đưa Bạch Thuần Khiết
về nhà , nhìn thấy Lục Cảnh Hàng . Cậu cố ý đụng vai vênh váo mà vượt qua .
Hành vi như vậy nếu như lại chiến tranh lạnh , Lục Cảnh Hàng có khả năng
bật lại . Thế nhưng hiện tại anh chỉ quan tâm Bạch Thuần Khiết có phản ứung gì .
Thật
ra bọn họ biết , nhưng ở tình huống này cô muốn nói gì sao? Thì chiến
tranh lạnh vậy , cô cũng không muốn thua . Lảng tránh ánh mắt của Lục Cảnh Hàng
, Bạch Thuần Khiết ngồi phía sau xe Giáo Thảo .
Lúc
này Lục Cảnh Hàng đã biết kim đồng hồ Bạch Thuần Khiết chỉ về phía ai .
Một trận chua xót , anh đạp xe chạy nhanh về nha .
Chờ
Lục Cảnh Hàng rời khỏi , sắc mặt Bạch Thuần Khiết dài phân nửa , kéo tay Giáo
Thảo nhảy xuống xe , giọng điệu trách cứ mà nói “” Cậu cố ý ??? Muốn gì
hả?”
Vẻ
mặt vô tội , bạn học Giáo Thảo nói :” Tớ làm sao?”
“ Cậu cho là
tớ mù à? Ai bảo cậu đụng hắn làm chi?”
“Đường
nhỏ như thế , khó tránh khỏi nha!”
“
Tại sao tớ không bị đụng vào người khác?”
Thấy
tính tình cô ngày càng không được tốt , Giáo Thảo dỗ dành cô :” Được rồi
, được rồi , tại tớ buồn chán không được sao?”
“
Cùng buồn chán giống nhau thôi!” Lên xe , Bạch Thuần Khiết muốn rời khỏi , sau
khi lên xe ngồi lại bị một bàn tay chặn ngang :” buông tay.”
“
Không phải nói là tớ đưa cậu về sao?”
“
Cậu đi xe máy , tớ đi xe đạp , cậu đi nhanh hơn , tớ đi trước không được
à?”
“
Được , cậu đi trước , tớ đuổi theo sau.”
Tình
huống xấu như vậy , nếu như bạn Giáo Thảo không nhượng bộ , nếu cậu và
Bạch Thuần Khiết vẫn tiếp tục thế này sẽ xảy ra cãi nhau mất , mặc kệ có tiếng
hay không tiếng động . Theo định luật vật lý nếu gặp vấn đề trên nên
nhường nhịn , hai cực khác hút nhau . cùng cực đẩy nhau .
Dọc
theo đường chọc cười liên tục , Bạch Thuần Khiết xấu tính rốt cuộc đuổi cậu về
. Tới dưới nhà , bạn Giáo Thảo bám dính lấy cô như trước không cho cô đi
:” Nói thêm một chút nữa đi.”
“
Cậu còn muốn kể truyện cười nữa à?”
“
Tớ còn tưởng , ngày hôm nay lúc đi học thời gian 2 đứa bên nhau.”
“
Chà chà , lớp cậu thật dễ , còn kể truyện cười ở lớp.!”
“
Nói móc tớ à.”
“
Biết là tốt rồi , đi học lại chơi đùa , cậu không thấy có lỗi với sách
của cậu sao?”
“
Vậy cậu cũng đừng quản , tớ sẽ không làm cậu thất vọng đâu!”
“
Buồn nôn –“ Bạch Thuần Khiết lè lưỡi :” Cậu đừng làm tớ buồn nôn?”
“
Vậy tính cái gì?” nói , bạn học Giáo Thảo một tay kéo cô vào trong lòng :” Đã
lâu không GOODBYE KISS!”
“
Rốt cuộc phải thế à? Tớ đâu có muốn vậy đâu!” Phối hợp nghiêng mặt , nhưng Bạch
Thuần Khiết không nghĩ tới lúc này đây bạn trai Giáo Thảo của cô tưởng là hôn
môi .Trong lúc mặt bị bức ép , cô trợn tròn hai mắt kinh ngạc nhìn , mắt thấy
hai đôi môi sẽ đụng vào nhau , Tiểu Tiện cùng Viên Viên không biết từ nơi nào
đi ra , hướng tới Giáo Thảo sủa ầm ĩ ,nhe răng đe dọa cậu.
“
Ái , được rồi , đừng kêu !” Từ trong ngực giãy dụa thoát ra , Bạch Thuần Khiết
vội vàng ngồi xổm ngăn con của mình cùng con dâu lại , một bên an ủi chúng nó
một bên quay đầu hướng tới Giảo Thảo nói :” Cậu đi trước đi .”
“
… ( đi đi).” Hai con chó đồng loạt kêu , nó đi theo vừa sủa vừa đuổi cậu
ra khỏi khu này , nếu cậu không đi khẳng định nhân vật chính trong cái khi phố
nhỏ này sẽ là cậu .
Nhìn
người xa lạ biến mất trong bóng đem , rốt cuộc Tiểu Tiện và Viên Viên
cũng ngừng kêu , hai tên tiểu tử này mở to mắt chỉ bằng ¼ mắt của
con người , giống như đang quan tâm cô có bị tổn hại hay không. Bạch Thuần
Khiết hé miệng nở nụ cười , ánh mắt chớp chớp như đêm nay là trăng tròn
:” Các con yên tâm đi , mẹ không sao đâu ! Nhưng bị các con dọa sợ muốn chết!
tại sao lại tự đi tản bộ thế này?” Đứng dậy ngẩng đầu , Bạch Thuần Khiết nhìn
lên lầu ngọn đèn lờ mờ giữa cửa , bóng dáng quen thuộc bị chiếu xạ trên mặt đất
.
“
Viện Viên , đã về , chúng ta đi lên.”
“
Gâu …” Viên Viên ngó Bạch Thuần Khiết lại ngó nhà của chủ nhân mình , cuối cùng
lưu luyến hôn Tiểu Tiện rồi vui vẻ theo Lục Cảnh Hàng lên lầu.
Cái
gì thế này? Mang theo hai con chó xuống dưới đi tiểu? Bạch Thuần Khiết
sững sờ đứng tại chỗ không hiểu . Muốn nói vì sao Lục Cảnh Hàng lại ở
dưới lầu , đáp án rất đơn giản , nhất định anh đoán được có người đưa cô về nhà
, hơn nữa có người muốn GOODBYE KISS với cô .
Dắt
Tiểu Tiện đi tản bộ một lúc , Bạch Thuần Khiết mới lên lầu . Vào nhà ,
thấy sắc mặt cha trắng bạch khiến cho cô bắt đầu kinh hãi . Nhìn bộ
dáng nghiêm túc kia , không phải là cha nhìn thấy rồi chứ ? Thử hỏi xem , Bạch
Thuần Khiết thử đánh tiếng :” Ba , có chuyện gì sao?”
“
Đương nhiên là có.” Ông Bạch chau mày , đi thẳng vào vấn đề :” Buổi chiều
chủ nhiệm lớp con có gọi điện cho cha , bảo gần đây thành tích của con xuống
dốc ! Đứa nhỏ này sao lại thế này , càng là thời điểm quan trọng càng lơ là
! Không phải bảo con tìm Lục Cảnh Hàng ôn tập sao , tại sao lại không đi!”
“Không
có, không có thời gian.” Vừa mới rùng mình mà xác thật chẳng có thời gian, cũng
ngại mất sĩ diện.
“Mà buổi trưa vẫn
còn có thời gian đi đánh bi-a ? !”
“. . .” Há hốc
mồm, không ngờ chủ nhiệm lớp ngay cả cái này cũng biết!
“Bắt đầu từ
hôm nay, hàng ngày sau khi tan giờ học thì đều đến chỗ Cảnh Hàng để học. Bằng
không một xu tiêu vặt cũng không có!”
Vì tiền tiêu
vặt, Bạch Thuần Khiết rốt cục cũng trở thành đối tượng cho Lục Cảnh Hàng dạy
kèm. Sau khi tan giờ học cửa nhà biến thành đóng trước mũi cô, còn cửa đối diện
lại mở rộng với cô.
Quăng túi sách
lên trên ghế sa lon Lục gia, Bạch Thuần Khiết trợn song mâu đang lóe lên dạng
“Đánh chết cũng không khuất phục” nhìn chăm chú Lục Cảnh Hàng. Đương nhiên, Lục
Cảnh Hàng cũng không phải ngọn đèn hết dầu, không chịu bị người ta nhìn suông.
Từ lúc anh biết thì đã sớm luyện thành thói quen, vì vậy dưới cái nhìn
quật cường chăm chú của người nào đó anh vẫn thoải mái thay đổi trang phục.
“Cậy
không thể đi sang phòng khác thay quần áo à ?” Bạch Thuần Khiết bực
bội, đôimắt không biết nên nhìn vào đâu.
Sống lưng trơn
bóng chuyển động, Lục Cảnh Hàng cúi đầu liếc xéo đối phương mà không đáp. Dù
như thế nào thì anh cũng không biết là ngay từ lúc vào cửa thì cô ta đã tìm cớ
để cãi nhau.
“Cậu có nghe
thấy lời của tớ không?”
“Đã thay xong
rồi.”
“. . .” Bạch
Thuần Khiết ngẩng đầu, miệng giống như cá hớp nước mấp máy vài cái, nhưng lại
không nói ra nửa chữ.
Trận đầu đã
bại, tiếp theo thì Bạch Thuần Khiết nghĩ biện pháp để gỡ hòa. Nhưng hôm nay Lục
Cảnh Hàng cứ như có Thần Tiên nhập xác nên không bị cô chọc giận. Cô ngâm nga,
anh như không nghe thấy vẫn giảng công thức toán học cho cô nghe. Cô vẽ phác
họa, anh như không thấy vẫn viết các cụm từ Anh ngữ cho cô xem. Cô giả bộ ngủ,
anh không nói một lời cầm lấy gáy cuốn sách quẹt qua mặt cô . . . Suốt một giờ
bổ túc đã kết thúc, rốt cục Bạch Thuần Khiết không nhịn được mà bùng nổ.
“Ba tớ cho cậu
bao nhiêu tiền phí dạy kèm? Vậy cậu đã thực sự làm cho người ta thích thú với
việc bù đắp bổ sung chưa?”
Ngẩng đầu nhìn
về phía kẻ vỗ bàn mà nhảy dựng lên, Lục Cảnh Hàng ánh mắt ấm áp “Không phải đã
bắt đầu dạy thêm sao, vậy tiếp tục ngồi xuống đi.”
Cái gì là bốn
lạng ủi siêu ngàn cân, Bạch Thuần Khiết đột nhiên cảm giác được con người trước
mặt này quả thật chính là Trương Tam Phong tái thế! Anh chỉ nói một câu vô cùng
đơn giản như vậy mà không ngờ lại khiến cho mình lập tức không biết nên đối đáp
gì nữa. Hành vi vẫn luôn khiêu khích trước mặt Lục Cảnh Hàng trở nên như người
đàn bà chanh chua chửi đổng vô lý , cô hoàn toàn mất điện trước anh! Nhiệt độ
trên gò má càng ngày càng cao, trước khi nó kịp biến thành thịt sư tử kho tàu
thì Bạch Thuần Khiết liền thu dọn đồ của mình rồi mở cửa tháo chạy.
***
Trời đông rốt
cục khiến cho mọi người sau cơn bận rộn thì đều im lặng. Nhiệt độ càng thấp thì
Bạch Thuần Khiết liền giống như con gấu lâm vào giấc ngủ đông, những cơn cáu
kỉnh đều được che đi. Hơn nữa bạn học Giáo Thảo bị phụ huynh mình soi bắt đi
luyện tập để theo ngành nghệ thuật, quan hệ giữa cô và Lục Cảnh Hàng dường như
trở lại đầu mùa hè lúc hai người mới quen nhau.
Sau khi kết
thúc một giờ học thêm bắt buộc mỗi ngày, Bạch Thuần Khiết lại lôi kéo Lục Cảnh
Hàng cùng nhau dắt chó đến tiểu khu Lý Diện dạo chơi. Bữa chiều hôm nay thức ăn
không hợp khẩu vị lắm nên khi đi qua siêu thị Ngân Tọa ở gần vườn hoa thì cô
dừng chân do dự .
“Cậu muốn mua
gì?”
“Ăn.”
“Vậy thì đi
mua đi.” Lục Cảnh Hàng giật giật cái dây buộc chó trên tay cô, ý bảo chính mình
sẽ đứng ở cửa chờ cô. Nhưng mà Bạch Thuần Khiết nhăn mặt mà cũng không lập tức
đi vào siêu thị.”Còn gì nữa mà không đi?”
“Có lẽ chịu
đựng một tý rồi về liền đi ngủ.”
“Từ khi nào mà
cậu học được thói tiết kiệm tiền thế ?” Giọng điệu nghi hoặc ẩn chứa một chút
hài hước.
Bạch Thuần
Khiết ném cho Lục Cảnh Hàng cái nhìn đầy coi thường rồi dùng giọng điệu như một
người tại giang hồ thân bất do kỷ mà nói “Còn không phải là vì phải trả lại
tiền cho người yêu sao?”
“Người yêu?”
“Người yêu
là cái gì mà cậu cũng không biết à ? Vì cậu mà bọn đám muội
muội của cậu vài hôm trước tặng một đôi NIKE cho tớ sao?” Anh Cảnh Hàng,
cám ơn anh phụ đạo chúng ta học tập cho tới nay!’ “
Bạch Thuần
Khiết học theo kiểu nói chuyện của đám Đại Công Chúa khiến cho Lục Cảnh Hàng
buồn cười, ánh đèn siêu thị hất ra chiếu lên trên mặt của hắn khiến cho mọi
người đi ngang qua đều nhìn thấy thiếu niên này đang hạnh phúc.
“Đừng cười
khúc khích nữa, về nhà đi.” Nếu không đi thì Bạch Thuần Khiết sợ chính mình
không chịu nổi mùi thơm từ phía siêu thị tỏa ra, chắc nước bọt ắt lưu khắp 3 km.
“Được, cậu
đi trước đi.”
“Đi trước thì
đi trước, ta biết, ưu tiên quý cô mà!” Bạch Thuần Khiết kéo Tiểu Tiện,
Tiểu Tiện kéo Viên Viên. Cả ba bọn họ bỏ rơi Lục Cảnh Hàng cùng nhau ngoáy
ngoáy mông đi về nhà. Sau khi đi tới góc của tiểu khu thì bấy giờ Lục Cảnh Hàng
mới mang theo một túi đồ đuổi kịp. Tiếp nhận túi từ trong tay của anh, Bạch
Thuần Khiết thấy ở bên trong có bắp ngô nếp thơm ngào ngạt cùng trứng luộc
trong bịch nước trà nóng. Lại còn có một chút đồ ăn vặt bình thường cô thích
ăn. Ở tận dưới cùng còn có ví tiền của Lục Cảnh Hàng.
“Cậu quên lấy
ví tiền ra kìa.”
Lục Cảnh Hàng
“bất lịch sự ” nhìn chỗ khác mà trả lời cô “Không phải quên lấy ra đâu, không
phải gần đây cậu tương đối viêm màng túi sao.”
Anh muốn
tiếp tế cho mình? Bạch Thuần Khiết mặc dù không hài lòng với hành vi nói chuyện
không thèm nhìn người của anh. Nhưng mà nể mặt mũi ví tiền thì cô đành để lại
cho anh một lối thoát!
Nếu như hai
người thường xuyên chơi đùa chung thì có thể nói quan hệ bọn họ cũng bền
vững. Hai người đã xài tiền chung, vậy quan hệ này chắc là bền đến tình trạng
gì đây?

