Tôi và BOSS thật trong sáng - Chương 23
Chương 23
Edit : Mai Như Ảnh
Trở lại công
ty , nghỉ trưa vẫn còn , Bạch Thuần Khiết đi qua trước sân khấu bị gọi
lại : “ Thuần Khiết ơi , có thư của cô.”
Đầu
tiên là tỉnh mộng , sau đó định thần lại , ông Bạch hồi âm ! Kích động mở phong
thư ra , nhìn thấy chữ kí cứng cáp của ba , hai mắt cô thi nhau rơi lệ .
“
Tiểu Khiết , chúng ta đều khỏe , ba cũng thu được tiền rồi , hai vạn đồng kia
con cho dì Tần , còn lại ba không biết dùng , con không phải thường hay
nói sao , không có tiền thật thoải mái , ba có thể ngủ ngon được . Hãy
chăm sóc mình , con biết là ba không lòng vì con . Cái gì đều có thể đánh mất ,
nhưng riêng con thì ba không thể mất được.”
Kiềm
nén không được , Bạch Thuần Khiết bụm mặt chạy vào toilet . Ngồi trên bồn cầu
nước mắt ào ào , cô tiếp tục xem tin , ngạc nhiên khi phát hiện tên Lục Cảnh
Hàng .
“
Cảnh Hàng đã bán căn nhà của nó giúp chúng ta , không biết nên cảm ơn nó thế
nào. Con ở đây phải yên lặng một chút , không được quấy rồi nó , ba không muốn
nó gặp thêm rắc rối.”
Anh ta bán căn
nhà của mình giúp ba Bạch ? Việc này sao không nói trước với cô ? Đọc xong bức
thư, Bạch Thuần Khiết đi đến văn phòng Lục Cảnh Hàng , nhưng khi mở cửa , cô
thấy toàn bộ trái tim rơi vào khoảng vực thẳm .
Bởi
vì có người từ chối ăn cơm trưa , Lục Cảnh Hàng ở lại văn phòng xử lý tài liệu
, chậm hơn 1 giờ , đúng lúc Hàn Nghi Tĩnh mua cháo về , vì thế 2 người
cùng nhau ăn cơm trưa ở trong văn phòng .
Khuôn
mặt cứng ngắc , tay Bạch Thuần Khiết còn chưa rởi khỏi cánh cửa , “ Việc này ,
tẹo tôi vào nói chuyện.”
“
Không cần, tôi ăn xong rồi , còn muốn đi đâu.”
“
Tôi ra ngoài trước.” Đồ hâm , sao cô phải nhường nhịn nhỉ ? Đây là văn phòng
của cô mà !
Thấy
Bạch Thuần Khiết muốn rút lui , Lục Cảnh Hàng mở miệng : “ Đến giờ làm việc ,
cô còn muốn đi đâu?”
Ngẩng
đầu nhìn đồng hồ báo thức trên tường , đã đến giờ làm việc. Cô dừng lui chân về
phía sau , đứng cạnh cửa cũng không biết làm gì . Chuyên gia đình của
cô không muốn cho nhiều người biết .
Làm
bộ dáng hiền lương thục mẫu dọn dẹp bát cháo , Hàn Nghi Tĩnh ngượng ngùng cười
nói : “ Mua mỗi 2 phần.”
“
Không sao , tôi ăn rồi.”
“
Tôi thấy rồi , cô cùng Cố Trữ.” Cô ấy quan tâm hỏi : “ Nhà hàng đấy ăn ngon à ,
nếu đúng , lần sau tôi đi ăn thử.”
“
Cũng được.” Khi nói chuyện , Bạch Thuần Khiết bắt đầu bắn tia mắt
âm u vào vật thể hình người .
“
Lần sau tôi sẽ đi ăn thử . Tôi về văn phòng , không làm phiền công việc 2 người
nữa.” Dọn đồ bỏ đi , Hàn Nghi Tĩnh ra khỏi văn phòng .
Rốt
cuộc cũng biến thành không gian 2 người , Bạch Thuần Khiết đi thẳng vào vấn đề
hỏi : “ Vì sao lại giúp tôi?”
Khó
chịu chau mày : “ Tôi giúp cô cái gì?”
“
Bán nhà.”
Lục
Cảnh Hàng hiểu ra , guọng điệu anh khó coi ngại biểu tình người nào đó tự
mình đa tình : “ Tôi chỉ giúp chú Bạch.” ( ở đây Hàng khó chịu vì Khiết nhận vơ
đó ).
“
…” Không còn lời nào để nói , Bạch Thuần Khiết điềm tĩnh trở lại ngồi vị
trí của mình , nhưng trong đầu rất rối loạn . Trời đất quay cuồng , đầu cô vang
lên 1 giọng nói quen thuộc không thể quen thuộc hơn nữa , chẳng lẽ cô tự nói
chuyện với mình : “ Chỉ là thương cảm thôi , anh ta đối với mày giống như lúc
đó mày giữ tiểu Tiện Viên ở lại nuôi .”
Đúng
vậy , cô không thể nào quên khi bản thân mới lên thành phố A , là Lục Cảnh Hàng
bày bộ dáng phiền toái ! Hoá ra cái thế giới này chỉ có cô là ôm mộng nhớ
mãi không quên người cũ . Bạch Thuần Khiết ơi là Bạch Thuần Khiết , so với gấu
mèo , mày còn hiếm lạ hơn !
Bắt
đầu vào công việc buổi chiều , lúc phạm vài lỗi nhỏ , tuy Lục Cảnh Hàng
không có há mồm giáo huấn cô , nhưng cái ánh mắt lạnh lùng này , so với độc
miệng còn đáng sợ hơn .
“
Được , chúng ta phải người đưa đi.” Tắt điện thoại , Lục Cảnh Hàng theo 1 chồng
tài liệu trong cặp hồ sơ lấy ra tìm bản hợp đồng với công ty hợp tác ,
thấy Thuần Khiết đang ngẩn người mải nhìn màn hình trồng rau , nói : “
Bản hợp đồng này , cô đưa cho công ty đối tác đi .”
“
Hả?” Bàng quang , cô giương miệng ngây ngô nhìn Lục Cảnh Hàng , hi vọng anh nói
lại lần nữa .
Bất
đắc dĩ : “ Bản hợp đồng này , cô mau chóng đưa cho công ty đối phương .”
Đứng
dậy tiếp nhận tài liệu , Bạch Thuần Khiết gật đầu : “ Vâng , Lục tổng còn dặn
dò gì không?”
Nhíu
mày : “ Thời gian đi làm lại còn chơi linh tinh , cô có thể đến quán cơm Tây
làm công.”
“
… Vâng .”
**
“
Làm cái gì cơ?” Từ công ty đối tác đi ra , Bạch Thuần Khiết đứng tại cổng cửa
trợn tròn mắt , lúc cô đi ra khỏi công tu là thời tiết có thay đổi , âm u ,
nhưng không nghĩ đám mây kéo mưa nhanh đến thế , thật sự là so với kỹ thuật
diễn của ngôi sao điện ảnh còn lợi hại hơn .
Đưa
tay lấy di động , cô định gọi cho Lục Cảnh Hàng , gọi anh ta tới đón mình ,
nhưng nghĩ đến buổi chiều xảy ra chuyện , còn có lời ba Bạch nói , quên đi ,
gọi xe về là được. Cũng vừa lúc , sờ túi tiền , 1 xu dính túi cũng không có .
Không ngờ trời định cho cô gặp mưa , Bạch Thuần Khiết không đắc tội ai ,
muốn mưa là gặp mưa , bây giờ cô cần tình huống thế này , để làm thanh
tỉnh 1 chút vậy !
Muốn
mượn nước mưa làm cho bản thân tỉnh táo lại , nhưng sau khi buổi tối về nhà ,
Bạch Thuần Khiết cảm thấy không ổn , đầu choáng váng , mặt nóng .
Qua
bữa cơm chiều , Lục Cảnh Hàng chuẩn bị tắm rửa , nhắc nhở Bạch Thuần Khiết : “
Không về nhà à?”
“
Hì , tôi muốn xem tivi 1 lát.” Nói xong , cô chìa tay bấm điều khiển , 1 lát
sau , tivi mở chương trình hoạt hình ‘ Tom và Jerry. Đột nhiên không biết nghĩ
đến cái gì mà cô khách sáo : “ Làm phiền anh rồi , cảm ơn.”
“
..” Câu cảm ơn xa lạ , Lục Cảnh Hàng không nói gì nữa , đem quần áo đi vào
phòng tắm .
Tiếng
mưa hoà cùng tiếng xả nước trong phòng tắm , có người đang ngồi trên ghế sopha
dần dần thiếp đi …….
Lục
Cảnh Hàng mặc áo ngủ trở lại phòng khách lần nữa , Bạch Thuần Khiết đã giống
con mèo nhỏ đang ngủ trên ghế sôpha , Tiếng thở đều đều , nhưng khuôn mặt đỏ lạ
thường . Lúc vừa nãy ăn cơm , phát hiện sắc mặt cô không tốt lắm . Lấy tay sờ
trán , nóng quá , cả người cũng nóng bừng lên .
“
Sao thế?” Mờ mịt .
Đưa
lưng về phía Bạch Thuần Khiết , khom người tìm thuốc trong ngăn tỷ , Lục
Cảnh Hàng bình tĩnh nói : “ Tối nay ngủ nhà tôi.”
Người
ở ghế sôpha mệt mỏi : “ Khôg cần đâu.”
“
Cô sợ tôi ăn cô à?”
“
Chỉ sợ không hợp khẩu vị.”
Ho
nhẹ 1 tiếng , Lục Cảnh Hàng bưng cốc nước và thuốc đến trước mặt cô : “ Bên
cạnh người bệnh phải có người chăm sóc tốt . Tối hôm nay cứ ngủ giường tôi ,
tôi ngủ trên sôpha.”
Uống
thuốc xong , Bạch Thuần Khiết cũng không cự tuyệt.

