Cô nàng tốt bụng - Chương 03
giỏi ngoại trừ tai thính và đánh
trống lảng. Cái này thì đến nó còn phải tự bái phục mình ấy chứ, mọi người có
nói nhỏ cỡ nào, tai nó cũng nghe được hết.
“Hôm nay con
trai giám đốc đến công ty làm việc đấy” Cô A
“Thật á? Nghe
nói hắn rất là đẹp trai và phong độ” Cô B
“Hình như sống
hơn mười năm tại Mỹ” Cô C
“Tôi nghe chị
Thư nói hắn còn chưa có bạn gái đâu” Cô D
“…”
“…”
Nó ngồi tính
lương, cũng không thể bỏ qua lời bàn tán về con trai chú Hòa-giám đốc. Vậy là lại
có thêm người nữa à? “Chán” nó khẽ thở dài ngao ngán. Mỗi lần có thêm thành
viên mới thế nào nó cũng có thêm kẻ thù, mà nhất là đối với cái dạng du học gì
đó, thì chắc là càng ghét nó mất thôi.
“Chị Hiền, sếp
gọi chị” kế toán Liên nói mà không quên tặng cho nó cái lườn thân ái. Nó khẽ gật
đầu thẳng tiến lên phòng giám đốc.
“ Cháu vào
đi” nó chưa kịp gõ cửa, chú Hòa đã lên tiếng.
“Dạ, chú muốn
gặp cháu ạ?” Nó đứng trước mặt giám đốc.
“Ừ, cháu ngồi
đi” chú Hòa chỉ ghế đối diện cho nó, không quên lấy cho nó chai C2,” Cháu đã
quen việc chưa?”
“ Dạ” nó gải
đầu “ cháu hơi kém, nên có thể khiến mọi người phận ý, cháu sợ ảnh hưởng đến
người khác”. Nó thật sự giãi bày.
“Không sao
đâu, có người kiểm tra lại nữa mà” Chú
Hòa khẽ vỗ vai động viên nó. Nó cảm thấy thật sự yêu quý ông chú này. Ông đã
cho nó một công việc nhàn nhã mà mức
lương cũng không tồi. “Chú nghe nói cháu đang tìm phòng trọ à?”.
“ Dạ” nó hơi
bất ngờ, sao ông chú này lại biết nhỉ? Có khi nào kiếp trước ông làm thầy bói
không nhỉ? Thật kỳ lạ.
“Cháu thấy lạ
là làm chú biết à?” Ông nhìn thấy cái bản mặt ngơ ngác của nó là biết ngay.
“Chú à? Kiếp
trước chú làm thầy bói hả?” Nó trợn mắt nhìn ông
Ông cũng đã
quen với cách nói chuyện thẳng thắn không đầu không đuôi của nó. Nhưng ông biết
nó là một người hoàn toàn lương thiện, nếu không nó sẽ không bỏ nguyên ngày làm
việc để đưa mẹ ông- người mất trí nhớ đi tìm nhà. Ông sống đến tuổi này mà chưa
gặp người nào tốt như thế, nó cũng không muốn nhận bất cứ đồng tiền đa tạ nào từ
gia đình ông. Vì lý do đó ông đã luôn quan tâm giúp đỡ nó, cụ thể như cái công
việc này chẳng hạn.
“Chắc vậy”
Ông mỉn cười thân ái “ Nhà chú có một dãy trọ gần công ty, cũng may có một
phòng trống, nếu cháu không chê cháu có thể dọn đến đó ở”.
“Thôi ạ!,
cháu ở một mình cháu cần phòng nhỏ thôi, ở phòng rộng cháu không quen”
“Bây giờ kiếm
phòng khó lắm, cháu cứ dọn đến đó ở trước đi, khi nào tìm được phòng mơí dọn đi
được”
“Nếu thế cháu sẽ trả tiền thuê nhà cho chú ạ”
“Không sao,
cháu trả chú tiền bằng tiền phòng cháu đang ở là được” ông biết nếu là miễn phí
nó sẽ không nhận tấm lòng này của ông.
“Dạ, thế cũng
được, cháu cảm ơn chú nhiều ạ”nó cũng không muốn từ chối dù sao chỉ ngày mai
thôi là nó sẽ bị ném ra ngoài đường rồi. Cũng tại cái thằng cha lần trước nó
giúp. Chẳng biết sao lúc hắn rời đi lại để cho bà chủ nhà nhìn thấy. Bà ta ghét
nhất là dẫn trai về phòng ngủ nên tống cổ nó ra đường. Thật oan uổng cho nó mà.
Lần này nó gặp đúng đồ sao chổi rồi.
“Cháu về làm
việc đi, chiều chú nói thằng Dương –con trai chú dẫn cháu đến đó”
“Dạ” nó cảm
ơn ông rồi lững thững đi ra ngoài. Số phận của nó cũng không tệ lắm thì phải,
dù sao cũng vẫn gặp người tốt như chú Hòa.
Buổi chiều nó
được mời đến gặp giám đốc kinh doanh. Nó thấy lạ là làm sao nó quen biết cái
người phòng khác, nhưng nó cũng không tiện hỏi ai khác vì ánh mắt mọi người
nhìn nó đã không khác gì mấy so với chó con nhìn thấy cục xương. Giám đốc kinh
doanh là con trai chú Hòa, rất đẹp trai, da trắng như da em bé, môi mỏng, mũi
cao, chân mày rậm nhưng ánh mắt hắn cùng với mấy câu siêu ngắn gọn mà hắn nói với
nó, nói cho nó biết tên này thuộc bên kẻ thù của nó. Mà ngẫm lại cả cái công ty
hai trăm nhân viên này có lẽ nó có một đồng minh. Nhưng không sao, đồng minh
này ít nhất cũng sẽ theo nó ít nhất vài ba năm nữa.
Nhìn tờ địa
chỉ và số phòng trong tờ giấy mà nhóc
Dương đưa, nó tìm ra một căn phòng nhỏ khoảng 25 m2, rất sạch sẽ và khá mới. Nó
mừng như bắt được vàng, cuối cùng cuộc đời nó cũng có cơ hội sống trong căn
phòng mơ ước. Tối đó nó dọn vào nhà mới với hưng phấn tụt độ. Rồi sau đó nó tự
ăn mừng với hai lon bia. Nó thầm nghĩ cuối cùng nó cũng nhìn thấy tia sáng le
lói trong mắt nó.
Sáng hôm sau,
nó đi làm muộn do hai lon bia, không biết ma sui quỷ khiến thế nào nó lại gặp ngay
nhóc giám đốc kinh doanh trong thang máy. Nó cũng chẳng thèm chào hỏi một tiếng
nào. Với nó, nó chỉ chào mỗi quản lý Thư và chú Hòa thôi, còn người khác trong
mắt nó chỉ là bụi thôi.
“Này nếu cận
thị nặng quá thì đeo kiếng vào nhé” Người nào đó ấm ức nói. Nó kiên trì với khẩu
hiệu” im lặng là vàng”
“Này” Nhóc
Dương tức tối nói lớn hơn, nhưng đúng lúc thang máy mở ra. Nó đi thẳng ra
ngoài, kệ ai đó tức điên nên. Nó thấy rất thỏa mãn” cho đáng đời, ai bảo hôm
qua vênh váo với ta, ngươi chỉ là con muỗi thôi”. Nó biết nó có làm gì thì chú
Hòa cũng không thèm chấp nó đâu.
Nó vừa vào
phòng lại nhận được ngay điện thoại của nhóc Dương kêu lên phòng. “Chắc là nhỏ
mọn đây mà”nó lẩm bẩm đi ra phía thang máy trước bao ánh mắt ghen ghét cực độ.
“Đây là cái
gì?” Thằng nhóc ngồi oai vệ trên ghế, ném tập bảng lương trước mặt nó.
“Bảng lương”
Nó vô tư trả lời, nhưng tâm tư nó đang treo ngược trên cái cà vạt màu đỏ của
nhóc Dương. Nhìn thấy ánh mắt nó nhìn chằm chằm ngực mình, nhóc Dương chột dạ.
“Cô nhìn cái
gì?”
“Cái cà vạt
đó bao nhiêu tiền thế?”nó hỏi luôn. Thằng nhóc bị nó hỏi đến bất ngờ, trợn mắt
không trả lời nổi.
“Cô...tôi
đang nói chuyện về cái bảng lương mà” Dương bực mình hét lớn.
“Uống cà phê
chưa?”
“Này, cô điếc
à? Tôi đang hỏi về bảng lương “ Dương đứng dậy hét lớn.
“ Mắt hơi
kém, nhưng tai thì không vấn đề gì, anh uống cà phê đi, sáng sớm la hét như vậy
sẽ rát cổ họng lắm. Tôi sẽ chỉnh lại bảng lương” Nó nhặt mấy tờ giấy trên nền
đi thẳng ra cửa. Sau khi nó đóng cửa nó nghe thấy tiếng đổ vỡ. Nó khẽ mỉn cười “Ai cho ngươi dám khinh thường
ta”.
Sau khi chỉnh
lại bảng lương xong, nó lại tự mình mang lên cho giám đốc Dương. Nhưng chắc vì chuyện hồi sáng nên nó lại được
ngồi ngoài đợi với lý do “giám đốc đang có khách”. Thế là nó có cơ hội đánh một
giấc ngon lành ngay ngoài ghế sofa. Khi nó tỉnh lại thì nó bắt gặp ngay ánh mắt
giận dữ nhìn nó chằm chằm của nhóc Dương. Nó gáp một cái cũng chẳng them che miệng
rồi đứng dậy đi thẳng vào phòng hắn.
“Cô dám” Nhóc
Dương tức tối đi sau nó.
“Giám đốc
Dương, đây là bảng lương sau khi chỉnh lại” Nó tự nhiên đặt trên bàn rồi quay
đi.
“Cô đứng lại
đó cho tôi” Dương hét lên với nó. Nhìn thấy nó ngoan ngoãn ngồi xuống ghế,
Dương”ai cho cô ngủ ngay trong giờ làm việc?”
“Tôi có sao?
Sao tôi không biết nhỉ?” Nó tỏ ra vô tội.
“Rõ ràng tôi
bắt tại trận cô còn dám cãi”
“ Tôi chỉ là
có thói quen chờ đợi sẽ nhắm mắt thôi, tôi đang tính toán và ghi nhớ lỗi của
công việc lần này thôi mà, nhưng tiếc quá vì sếp hét to quá, tôi quên hết rồi”
Nó trêu hắn.
“Cô giỏi lắm”
Dương nghiến răng
“A! cám ơn
nha, chưa ai khen tôi như thế cả”
“Cô…”
“Da sếp như
da em bé vậy” nó nói lung tung
“Cô, đi ra
ngoài cho tôi” Dương hết kiên nhẫn gào lên.
“Sếp cứ từ từ
kiểm tra nhé, hẹn gặp sếp sau” nó bỏ đi.
Dương điên tiết
ném hết tập bảng lương lên sàn nhà. Trong 26 năm cuộc đời hắn, hắn chưa gặp ai
vô liêm sỉ như cô ta, cô ta cạy cô ta là người có ân với bà nội mà dám coi hắn
như rẻ rách. Hắn ghét nhất là loại người như vậy, nhất định hắn sẽ có cách trị
cô ta. Hắn thật không hiểu bố hắn tại sao cứ bắt hắn quản lý cô ta. Thật là tức
chết mà.

