Hồi 27 VÕ LÂM TAM ĐẦU LỆNH 1
Điền Hồ ?
Nghe tiếng hô hoán, Điền Hồ cả mừng dừng lại :
- Nhị ca ! Gặp Nhị ca đây, thật may cho đệ.
Nam Cung Phách xuất hiện, nhăn mặt nhìn Bách Lý Băng đang mê mang bất động trên tay Điền Hồ :
- Ả bị sao rồi ?
Nhớ lại thái độ giận dữ của Nam Cung Phách độ nào, Điền Hồ gắng gượng giải thích :
- Nàng bị Môn Chủ Cổ Mộ Môn đả thương. Thế Nhị ca có biết y chính là Tư Mã Hợp, hậu nhân duy nhất của Tư Mã Thông Chưởng môn Điểm Thương phái ?
Nam Cung Phách giật mình :
- Thảo nào trước lúc lìa đời, Tư Mã Chưởng môn đã bảo kẻ sát hại là "nghiệt súc" ?
Rồi chợt đổi giọng, Nam Cung Phách bỗng tỏ ra quan tâm :
- Thương thế của ả ra sao ? Như Tam đệ chưa có dịp xem qua cho ả ?
Điền Hồ gượng cười :
- Đệ đang tìm chỗ kín đáo thì gặp Nhị ca, làm gì kịp có dịp xem qua thương thế cho nàng ?
Nhanh nhẩu, Nam Cung Phách quay người lại :
- Hãy đưa nàng đi theo ta. Sẽ có một nơi đủ kín đáo như Tam đệ muốn.
Vút...
Điền Hồ đâu còn gì mừng hơn, nhất là thấy thái độ của Nam Cung Phách đã thay đổi theo chiều hướng thuận lợi. Điền Hồ vội bám sát Nhị ca.
Vút...
Đến lúc Nam Cung Phách dừng, Điền Hồ đảo mắt nhìn quanh :
- Quả là nơi thật sự yên tỉnh.
Nam Cung Phách chỉ tay vào một chỗ vừa khuất vừa sạch sẽ :
- Hãy đặt ả nằm đó, ta sẽ xem thương thế cho.
Không chút nghi ngờ. Điền Hồ đặt nàng xuống.
Vừa đứng lên, chưa kịp quay người lại, Điền Hồ bỗng bị tê cứng toàn thân. Kinh tâm, Điền Hồ kêu :
- Nhị ca !
Nam Cung Phách đảo người, xuất hiện ngay trước mặt Điền Hồ, miệng cười lạt :
- Ngươi đừng trách ta. Hãy trách sao Thủy Phương Cung dám bắt giữ Đại tỷ Đoàn Mộc Huyền.
Thấy Nam Cung Phách như muốn đưa Bách Lý Băng đi, Điền Hồ thất kinh :
- Nhị ca định làm gì nàng ?
Nam Cung Phách khom người xuống, chuẩn bị nhấc Bách Lý Băng lên.
- Thủy Phương Cung đã tung tin, sẽ buông tha Đoàn Mộc Đại tỷ nếu có một ả Bách Lý Băng nào đó để trao đổi. Ta nghĩ, ả chính là Phương Băng.
Kinh tâm động phách, Điền Hồ vội kêu lên :
- Nhị ca ! Sao Nhị Ca không chịu nghĩ, vì sao Thủy Phương Cung dùng hạ sách này để đối phó nàng ?
Nam Cung Phách đang chuẩn bị lấy tay chộp vào đầu vai Bách Lý Băng :
- Ta có nghĩ. Và cho rằng vì ả là phản đồ Thủy Phương Cung nên đây là hậu quả dành cho ả.
Điền Hồ thở dài :
- Nhị ca xin hay nghe đệ khuyên. Nhị ca không được động đến nàng.
Nam Cung Phách bật cười, và tay cũng bắt đầu chộp nào Bách Lý Băng :
- Ngươi thật sự quên lần chúng ta kết nghĩa rồi sao ? Chỉ vì ả yêu nữ, ngươi quyết không cho ta động đến ả sao ? Xem đây. Ha... ha...
Đang cười, Nam Cung Phách vụt rống lên.
- A !
Nhìn Nam Cung Phách vừa xuýt xoa vừa ngó chằm chằm vào lòng bàn tay. Điền Hồ bảo:
- Nhị ca hay nghe đệ giải thích. Nàng và đệ đã là phu thê, công phu nàng luyện chỉ có một mình đệ là có thể chạm vào. Hơn nữa...
Nam Cung Phách cáu gắt :
- Hoang đường ? Ngươi bịa ra chuyện đó để gạt ta sao ? Hừ !
Điền Hồ vẫn cố nhấn nại, giải thích :
- Xin Nhị ca hãy nghe đệ. Nàng chính là Cung Chủ đích thực của Thủy Phương Cung. Và từ lâu nay nàng luôn đứng về phía chúng ta. Chẳng phải nàng đã từng đả bại Bách Lý Hoàng và giải cứu cho Đoàn Mộc Đại tỷ đó sao ? Mong Đại ca đại lượng minh xét.
Nam Cung Phách nhăn nhó :
- Cũng có thể ngươi nói đúng, chính vì thế Thủy Phương Cung mới có kế sách nay đối phó ả. Nhưng ta không thể không dùng ả, đổi sự an toàn cho Đại tỷ Đoàn Mộc Huyền.
Điền Hồ rất thán phục nghĩa khí không gì lay chuyển nổi của Nhị ca :
- Đệ cũng muốn Đại tỷ thật sự an toàn. Nhưng làm như Nhị ca chi khiến Đại tỷ mau mất mạng.
Nam Cung Phách trề môi :
- Ngươi đừng xem thường Nam Cung Phách ta như thế. Bánh sáp đi, bánh qui về. Một đổi một thì cớ gì Đại tỷ phải mất mạng ?
Điền Hồ lắc đầu :
- Đệ không thể giải thích. Chỉ khuyên Nhị ca đừng quá xem thường thủ đoạn của Thượng Quan Du. Kẻ hiện nay đang hiệp lực với Thủy Phương Cung mưu đồ thao túng thiên hạ. Huống chi, như nàng từng trấn an đệ, vẫn có nhiều môn nhân tin cẩn của nàng sẽ bảo đảm mọi an toàn cho Đại tỷ.
Nam Cung Phách quắc mắt kinh nghi :
- Ngươi nói thật chứ ?
Điền Hồ thở hắt ra :
- Thế Nhị ca nghĩ chỉ có một mình Nhị ca là biết cho Đại tỷ thôi sau ?Và lời nàng nói, đệ tin. Kể cả bào huynh của Đoàn Mộc Đại tỷ là Đoàn Mộc Thu cũng tin nữa là.
- Đoàn Mộc Thu ?
Điền Hồ giải thích :
- Tử Y Hội là do gia phụ ngấm ngầm sáng lập. Chủ ý là đối phó đại họa Bạch Cốt Môn. Do gia phụ thảm tử quá sớm, Tử Y Hội mới rơi vào tay phản đồ Thượng Quan Du. Đến khi đệ nhận được di lệnh của gia phụ lưu lại, đệ phát động Kiếm Lệnh Phi Thiên và lúc này chi còn lại mỗi một Tử Y Nhân là trung thành với đệ. Chính là Tử Y Nhân đã cùng Nhị ca lâm chiến. Đệ đã giúp Tử Y Nhân đó khôi phục diện mạo. Tính danh thật của y là Đoàn Mộc Thu, bào huynh của Đoàn Mộc Huyền Đại tỷ.
Nam Cung Phách tỏ ra hoang mang :
- Ta hy vọng ngươi vẫn là Điền Hồ như thuở nào mới quen. Được, ta tạm tin ngươi, thử một lần nữa vậy.
Ha... ha... Nam Cung Chưởng môn sao quá vội để tiểu tử mê hoặc ? Chính tiểu tử đã giao Thất Linh Tiểu Phi Kiếm cho Lục lão Thanh Thành và họ vẫn đang gieo tai họa khắp Võ lâm. Hãy giao tiểu tử cho Võ lâm phân xử. Ha... ha...
Vút... Vút... Có không dưới tám nhân vật Võ lâm thuộc các phái cùng xuất hiện, dẫn đầu là Thiết Kiếm Phi Chưởng Hoàng Nhất Lãm.
Sự xuất hiện của những nhân vật này làm Điền Hồ thất kinh. Và Điền Hồ càng thất kinh hơn vì thấy rằng Nam Cung Phách đã rụt tay về, không còn ý giải khai huyệt đạo cho Điền Hồ nữa.
Không những thế, vì nhìn thấy Nam Cung Phách quay người, chuẩn bị tiến về phía những nhân vật nọ, Điền Hồ bỗng thất thanh kêu bừa :
- Võ Lâm Tam Đầu Lệnh ? ! Họ không phải đến vì có thiện ý đâu, Nhị ca !
Ngoại trừ Hoàng Như Lãm là vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, hầu hết những nhân vật còn lại đều có một vài biểu hiện bất thường, ngay khi nghe Điền Hồ để cập đến danh xưng lạ lùng đó.
Hoàng Nhất Lãm cau mày, khi thấy Nam Cung Phách có ý chựng lại :
- Nhảm nhí ! Võ Lâm Tam Đầu Lệnh gì chứ ?
Điền Hồ chợt gọi Nam Cung Phách :
- Nhị ca mau giải huyệt cho đệ. Đừng để họ chiếm hữu những hạt Bạch Liên Vạn Niên đệ vừa tìm thấy.
Nam Cung Phách chợt vỡ lẽ. Vì lời của Điền Hồ rõ ràng là bịa chuyện, Nam Cung Phách biết chắc như thế, nhưng những nhân vật kia lại động dung khi nghe Điền Hồ đề cập đến Vạn Niên Bạch Liên.
Họ nhất tề xông đến, buộc Hoàng Nhất Lãm cũng gấp rút xuất thủ đánh vào, quyết không cho Nam Cung Phách có cơ hội giải huyệt Điền Hồ :
- Mong Nam Cung Chưởng môn thứ lượng. Đỡ !
Nam Cung Phách bật cười dài :
- Quả nhiên chư vị am hiểu quá rõ thế nào là Võ Lâm Tam Đầu Lệnh. Vậy cho hỏi, chư vị có biết nhân vật Đại Lệnh Chủ là ai không ? Chính là phản đồ Thượng Quan Du từng ngấm ngầm hãm hại Bảo Chủ Phi Thiên Bảo, cũng là Hội Chủ Tử Y Hội hiện giờ. Đành đắc tội vậy. Ha... ha...
Vừa hất kình đỡ vào chiêu chưởng của Hoàng Nhất Lãm, Nam Cung Phách vừa vươn tay giải huyệt cho Điền Hồ.
Ầm...
Bị chấn lùi, Hoàng Nhất Lãm kinh nghi bật kêu :
- Hảo thân thủ !? Có phải nhờ Bạch Liên Vạn Niên gì đó, Nam Cung Chưởng môn bỗng tăng cao nội lực ?
Những nhân vật kia vẫn tiếp tục lao đến. Họ vượt qua Hoàng Nhất Lãm và thần tốc phân khai.
Hai ngăn cản Nam Cung Phách.
Hai xông đến Điền Hồ là người vừa mới giải huyệt đạo nên vị tất kịp có đủ nội lực cần thiết.
Còn ba nhân vật kia thì tranh nhau lao đến chỗ Bách Lý Băng.
Vút... Vút...
Nam Cung Phách bực tức :
- Chư vị vẫn chấp nê bất ngộ ư ? Được, vậy đừng trách Nam Cung mỗ trở mặt. Đỡ !
Một mình Nam Cung Phách đối phó hai nhân vật kia.
Riêng Điền Hồ thì vừa phẫn nộ vừa thất kinh. Phẫn nộ vì họ vẫn u mê, cố tình không nhìn nhận họ đang tiếp trợ ác tặc Thượng Quan Du, cũng là trợ Trụ vi ngược. Thất kinh vì phát hiện ba nhân vật còn lại đang tranh nhau quyền bắt giữ Bách Lý Băng, là người vẫn hôn mê, vô phương hoàn thủ.
Do đó, dù nội lực chưa phục hồi trọn vẹn, Điền Hồ vẫn khẩn trương tung một loạt kình Phi Thiên :
- Hành vi của chư vị thật vô sỉ. Đỡ !
Bùng... Bùng...
Chợt.
- A...
- A...
Ba nhân vật tranh nhau đã cùng một lúc chộp vào Bách Lý Băng thì bây giờ cũng cùng một lúc thu tay về và kêu đau oai oái :
Thấy vậy, tuy Điền Hồ không đắc thủ sau loạt chiêu đầu nhưng vẫn đắc ý, lạng người đến gần Bách Lý Băng :
- Chư vị định bắt người, uy hiếp tại hạ phải giao Bạch Liên Vạn Niên cho chư vị ư ?
Thật hỗ thẹn thay cho bốn chữ "Danh môn chánh phái". Ha... ha...
Đã không đắc thủ lại còn bị Điền Hồ châm chọc, ba nhân vật nọ cuồng nộ lao vào Điền Hồ.
Ào...
Ào...
Điền Hồ vụt nhếch môi cười lạt :
- Muộn lắm rồi. Tại hạ đã khôi phục đủ chân nguyên, chỉ ba người chư vị đâu phải đối thủ của kẻ hèn này. Lui nào !
Bùng... Bùng... Bùng...
Họ bị chấn lui. Và thần lực của Điền Hồ làm họ thất sắc, cùng kinh hoảng nhìn nhau và cùng hối hả quay đầu tháo chạy.
Còn lại một mình Hoàng Thất Lãm. Lão nghiêm mặt nhìn Điền Hồ :
- Lão phu sẽ nhân danh Minh Chủ phát động Võ Lâm Thiếp, thỉnh cầu thiếu hiệp giải thích rõ mọi hành vi. Nếu ngại chuyện đó, hừ, tốt hơn hết hãy lấy mạng lão phu ngay lúc này.
Điền Hồ cười ha hả :
- Lão có thể đi. Nhưng đừng nghĩ đó là tại hạ sợ Võ Lâm Thiếp. Trái lại, ha...ha... , sẽ có ngày tại hạ cho quần hùng biết mọi sự thật liên quan đến hành vi của Hoa Sơn Tam Lão độ nào, dựa vào bút tích do chính Đại ác ma Bạch Cốt U Linh lưu lại. Ha... ha...
Lão biến sắc và không nói không rằng đã vội tháo lui.
Vút...
Nam Cung Phách chờ đến lúc đó mới quay nhìn Điền Hồ :
- Bút tích gì Đại ác ma Bạch Cốt U Linh lưu lại ?
Điền Hồ khom người, vừa xem xét thương thế cho Bách Lý Băng, vừa đáp lời Nam Cung Phách :
- Để từ từ đệ sẽ nói cho Nhị ca rõ. Hãy giúp đệ làm nàng tỉnh lại.
Nam Cung Phách mỉm cười tiến đến :
- Sao Tam đệ không thử thúc đẩy nội lực vào người ả ?
Cách gọi Bách Lý Băng như vậy chứng tỏ Nam Cung Phách vẫn chưa tin lắm vào nàng. Điền Hồ thở dài đành nhè nhẹ áp chưởng tay vào huyệt Thận Du của nàng.
Cử chỉ của Điền Hồ làm Nam Cung Phách thất kinh :
- Hóa ra giữa ả và Tam đệ... a... a...
Điền Hồ nghiêm mặt :
- Cũng như với Đại tỷ, Nhị ca, đệ và nàng đã nhiều phen trải qua sinh tử, cùng nhau chung chia hoạn nạn. Nhưng đừng vì thế Nhị ca nghĩ bọn đệ đã vượt qua vòng lễ giáo. Tuy vậy, nàng và đệ vẫn tình thâm nghĩa trọng, đã thề nguyện gắn bó keo sơn.
Vừa nói vừa trút lực cho nàng và Điền Hồ chợt thất kinh thu tay lại.
Nam Cung Phách cùng cau mặt :
- Sao vậy ? Nghiêm trọng lắm à ?
Điền Hồ bối rối :
- Hóa ra là do đệ, vẫn chưa hóa giải hết Lãnh Khí đã thấm nhập vào nàng. Nhị ca, đệ cần có thời gian khá lâu đã tọa công. Mong Nhị ca...
Nam Cung Phách xua tay :
- Vậy thì đang chần chừ nữa. Ta tin sự thành tâm của Tam đệ. Hãy mau giúp nàng ta hóa giải Lãnh Khí. Sẽ không ai dám quấy rối một khi đã có Nam Cung Phách ta ở đây.
Nam Cung Phách là người có nghĩa khí, không hề lỗ mãng và còn là Chưởng môn nhân của một trong Thất Đại phái. Lời của Nam Cung Phách khiến Điền Hồ hoàn toàn tin.
Do vậy, Điền Hồ nhẹ nhàng đỡ Bách Lý Băng ngồi lên - không quên những mủi gai sắc nhọn sẽ đâm vào tay Điền Hồ không có những cử chỉ nhẹ nhàng - và đặt nàng theo tư thế tọa công.
Điền Hồ lần này ngồi phía sau, một tay đặt lên Mệnh Môn huyệt, tay còn lại đặt vào Khí Hải huyệt và từ từ dùng tâm pháp U Linh truyền qua kinh mạch nàng.
Với phương cách này, đầu lên Điền Hồ khích động, cho toàn bộ Lãnh Khí trong người nàng dần dần bộc phát, khiến cơ thể nàng lạnh run lên. Sau đó Điền Hồ cho Hỏa Linh Khí truyền qua Mệnh Môn huyệt của nàng và từ từ hấp thu Lãnh Khí của nàng qua ngõ Khí Hải.
Có thể nói Điền Hồ dám mạo hiểm vận dụng phương cách này, là cho Lãnh Hỏa Nhị Linh hai đường Âm Dương cùng lúc vận động dẫn lưu, là do Điền Hồ tự tin đã hiểu đến minh tiết toàn bộ tâm pháp U Linh, kể từ khi ngẫm nghĩ và so sánh tâm pháp này với hai tâm pháp Phi Thiên - Hồi Chuyển.
Đồng thời, việc giúp Bách Lý Băng hóa giải Lãnh Khí đã từng gây ra hiện tượng dục hỏa công tâm cho cả hai, Điền Hồ nghĩ chỉ có cách này mới có thể ngăn cản tình trạng đó. Vì thế, dù biết là mạo hiểm Điền Hồ vẫn thực hiện.
Hỏa Linh Khí đi qua theo Mệnh Môn, thúc đẩy Lãnh Khí phải trút ra theo ngõ Khí Hải, nếu điều này là cân bằng đối với nội thể Bách Lý Băng thì đó lại là sự chênh lệch giữa Lãnh Hỏa Nhị Linh trong người Điền Hồ.
Điền Hồ đang trút Hỏa Linh Khí đi, chỉ thu về toàn là Lãnh Khí, hiện trạng này làm cho toàn thân Điền Hồ dần dần lạnh giá. Lạnh đến nỗi Nam Cung Phách là người đứng ngoài cũng nhìn thấy.
Với thân danh là Chưởng môn nhân một Đại phái. Nam Cung Phách thoát nhìn là hiểu ngay Điền Hồ đã có hành động dễ gây nguy hại cho bản thân. Bởi như lúc đầu Điền Hồ đã nói, Nam Cung Phách nghĩ, cách Điền Hồ thực hiện không còn mang ý nghĩa của việc hóa giải nữa. Vì nếu muốn hoá giải thì chỉ cần cho Lảnh Khí bức toát ra khắp người Bách Lý Băng là đủ, cần gì phải thu Lãnh Khí về như Điền Hồ đang làm.
Tuy nghĩ vậy nhưng Nam Cung Phách nào dám manh động, hoặc tùy tiện xen vào giúp Điền Hồ.
Trái lại, Nam Cung Phách chỉ biết ngấm ngầm tán thưởng, thán phục hành vi xả thân của Điền Hồ. Vì lo cho Bách Lý Băng bị phương hại - nếu để một mình nàng hứng chịu cái lạnh đang từ nội thể nàng toát ra - Điền Hồ đã chấp nhận chịu đựng cái lạnh đó.
Hành động đó chỉ có ở những người vì trân trọng nhau nên sẵn sàng hy sinh cho nhau. Nam Cung Phách đã thấy một Điền Hồ thà hy sinh chịu mạo hiểm ở Bạch Cốt Đàm, quyết không để Đoàn Mộc Huyền và Nam Cung Phách bị hại. Thì giờ đây, nếu Điền Hồ dám hy sinh vì Bách Lý Băng, Nam Cung Phách tự minh bạch, ắt Bách Lý Băng phải có nhiều điểm đáng để Điền Hồ trân trọng.
Tự minh bạch điều này xong, Nam Cung Phách cảm khái thở dài và dù muốn dù không cũng phải nhìn Bách Lý Băng bằng con mắt khác.
Chợt có tiếng nói phát ra ngay phía sau Nam Cung Phách :
- Hắn đúng lý quỷ, không phải người. Hoặc nói cách khác hắn quả là người có số may.
Thanh âm phát ra đột ngột, tuy có làm Nam Cung Phách giật mình nhưng không vì thế mà làm cho hốt hoảng.
Nam Cung Phách từ tốn lên tiếng, với thân hình cũng từ từ xoay lại :
- Đoàn cô nương còn đến để gặp Điền Hồ làm gì ? Hay Thất Linh Tiểu Phi Kiếm dù đã đến tay, cô nương vẫn chưa hài lòng ?
Đoàn Bội Cơ xuất hiện với phong thái quá ư đĩnh đạc, không xuất thủ đánh lén Nam Cung Phách cũng không tỏ ra hoang mang lo sợ, khiến Nam Cung Phách thầm giật mình.
Và đúng như Nam Cung Phách vừa nghĩ, Đoàn Bội Cơ điềm nhiên phát thoại :
- Qua lời vừa rồi, đủ hiểu Nam Cung Chủ môn vẫn chưa biết chuyện Điền Hồ đã bị Đoàn Bội Cơ này xô xuống vực ? Thế nhưng, hắn quả có số may, đã không táng mạng lại còn gặp thêm một lần kỳ duyên. Nhìn cách hắn đang thổ nạp lúc này, ắt Chưởng môn không thể phủ nhận hắn đã đạt mức Tam Hoa Tụ Đỉnh, Ngũ Khí Triều Nguyên ?
Nam Cung Phách càng nghe càng lo :
- Còn cô nương, dám trước mặt mỗ thừa nhận hành vi hãm hại Điền Hồ, phải chăng cô nương nghĩ vì sợ gây kinh động đến hắn nên mỗ không thể xuất thủ trừng trị cô nương ?
Đoàn Bội Cơ mỉm cười :
- Bội Cơ lại nghĩ khác. Không phải Chưởng môn sợ gây kinh động đến Điền Hồ, mà là sợ không phải đối thủ của Bội Cơ.
Nam Cung Phách cười lạt :
- Nếu đây là hành vi khiêu khích, để mỗ ra tay gây kinh động đến Điền Hồ thì cô nương chọn sai đối tượng rồi. Mỗ có đủ công phu hàm dưỡng để không mắc bẫy cô nương.
Đoàn Bội Cơ vẫn thản nhiên :
- Có thể Chưởng môn chưa hiểu. Là thế này, ba hạt Bạch Liên Vạn Niên đã được Bội Cơ tuần tự dùng qua. Bội Cơ cũng đã luyện xong Thạch Chung Đao Phổ và còn được Nhị tỷ phu ưu ái quyền cho một ít công phu Cổ Mộ Môn, đó là chưa kể một ít sở học Thủy Phương Cung do Nhị sư tỷ Thạch Yến chỉ điểm. Có thể nói quyết chắc một điều, bản lãnh như Nam Cung Chưởng môn hiện nay không là đối thủ của Bội Cơ.
Nam Cung Phách giật mình :
- Những gì cô nương nói đều là sự thật ?
Đoàn Bội Cơ đắc ý :
- Chưởng môn sợ rồi sao ?
Nam Cung Phách chỉnh dung :
- Cô nương chớ lầm. Mà nói như thế là xót xa thay cho vong linh Đoàn Quan Sơn Chưởng môn.
Đoàn Bội Cơ tái mặt :
- Chưởng môn ám chỉ Bội Cơ dã không lo báo phục phụ thù, còn to gan thân cận với thù nhân ?
Nam Cung Phách cười nhẹ :
- Thì ra cô nương đã biết Tư Mã Hợp là hung thủ sát hại lệnh tôn ?
Đoàn Bội Cơ khinh khỉnh :
- Thật tội cho Chưởng môn đã hiểu biết quá nông cạn. Đương nhiên Bội Cơ biết và còn biết rõ hơn Chưởng môn bội phần.
Nam Cung Phách hoài nghi :
- Là ý gì ?
Đoàn Bội Cơ thoáng liếc mắt nhìn qua Điền Hồ. Sau đó thản nhiên diện đối diện với Nam Cung Phách :
- Tất cả là do Thượng Quan Du gây ra. Và đâu phải chỉ một mình Tư Mã Hợp, Môn Chủ Cổ Mộ Môn là am hiểu tuyệt học Thất Phách U Linh. Chính Tư Mã Hợp cũng đang tìm Thượng Quan Du để thanh toán phụ thù.
Nam Cung Phách bối rối :
- Nhưng Tư Mã Thông tiền bối trước lúc chết đã quả quyết...
Đoàn Bội Cơ cướp lời :
- Toàn bộ diện mạo đều che kín, Tư Mã tiền bối chỉ dựa vào công phu để nhận lầm đối phương thành nhục tử cũng là điều dễ hiểu.
Và Đoàn Bội Cơ đổi giọng :
- Mà thôi, hãy trở lại chính đề. Hoặc Chưởng môn tự lượng sức và bỏ đi, hoặc hãy bước ra ngoài cùng Bội Cơ so tài cao hạ. Vì ý của Bội Cơ đã quyết, ngay hôm nay không thể không kết liễu sanh mạng đôi cẩu nam cẩu nữ kia.
Nam Cung Phách cố ý kẻo dài thời gian :
- Giữa cô nương và Điền Hồ vốn là sư huynh - sư muội...
Bội Cơ xua tay :
- Chưởng môn đừng mong kéo dài thời gian, chờ đến lúc bọn họ hành công xong.

