Chương 02: Tôi ước anh là người cùng tôi đi đến cùng trời cuối đất - P3
Đi đến
bàn cuối cùng sâu bên trong, vừa ngồi xuống, Tống Thạch Nhất lập tức liền mở
máy: “Trong chiếc ví luôn mang bên người của Dương Duệ lúc nào cũng có một bức ảnh
của em, trong bức ảnh đó, em để tóc dài ngang vai, mặc váy trắng, nụ cười xinh
tươi, rạng rỡ như mùa mùa xuân tỏa hơi ấm, ai nhìn cũng dễ dàng có cảm giác em
đã rất vui khi chụp bức ảnh đó. Anh đã hỏi người trong bức ảnh là ai nhiều lần,
nhưng nó không chịu nói, phải đến một lần uống rượu say nó mới kể ra rất nhiều
chuyện cũ, còn nói cô gái đó tên Tô Tiểu Dương, là người nó muốn đi cùng trời
cuối đất trong cuộc đời này. Câu này rất nên thơ phải không? Quả là anh không
dám tin thằng lạnh lùng như nó lại có thể nói được những câu như thế, nên cứ tưởng
là mình cũng uống say nên xuất hiện ảo giác. Sau đó anh hỏi nó Tô Tiểu Dương là
ai, lúc đó nó đang chuẩn bị tài liệu đàm phán lập tức đờ đẫn cả người, nổi giận
đùng đùng hỏi làm sao anh biết được…”.
“Anh
Tống, anh nói hay như thuyết khách vậy? Anh ta đã kết hôn, còn giữ ảnh của tôi
trong ví thật không hay chút nào”.
Lờ mờ
nhớ ra trước khi anh ta đi du học bên nước Úc xa xôi đã từng nài nỉ hỏi xin
mình một bức ảnh, trong phút chốc Tô Tiểu Lương bỗng có nhiều cảm xúc pha trộn.
Nhấp
một ngụm cà phê đen đặc, Tống Thạch Nhất như một thằng bé con tinh quái nhíu
đôi lông mày rậm của mình lại, nghiêm giọng nói tiếp: “Nếu làm thuyết khách thì
tôi sẽ không nói những điều này. Thực sự thì tôi cũng không tán thành kiểu thầm
yêu trộm nhớ như trẻ con của thằng nhóc Dương Duệ này. Vừa rồi tôi chẳng đã nói
mình rất ngưỡng mộ cô đấy, biết tại sao không? Đấy là vì tôi ngưỡng mộ cái ma lực
tỏa ra trên người cô, nó có sức mạnh làm cho Dương Duệ hoa hết mắt mà chọn bước
đi trên một con đường đầy chông gai nguy hiểm vô cùng. Cô và nó quen biết đã
lâu, chắc cũng hiểu nó là thằng xưa nay làm việc gì cũng rất thận trọng, bình
tĩnh. Nhưng riêng hễ động đến chuyện gì về cô hay có liên quan đến cô thôi là
nó lại phản ứng vô cùng dữ dội, rất nhiều lần rồi, cứ như bị ma nhập ấy”.
Những
lời nói đó thật có tác dụng biến đổi con người. Tô Tiểu Lương ngẩn người, vô
cùng kinh ngạc vì sự thẳng thắn bộc trực của anh ta, lại càng có cảm giác ngờ
ngợ, tò mò về những lời anh ta nói rốt cuộc có hàm ý gì. Ly hôn, Tống Thạch Nhất
đang ám chỉ điều này ư?
“Cám
ơn sự thẳng thắn của anh. Nếu anh đã không tán đồng thì tại sao còn nói với tôi
những chuyện này làm gì?”
“Không
tán đồng, nhưng không có nghĩa là không tôn trọng đâu nhé”.
Không
biết nên đáp lại ra sao, Tô Tiểu Lương khôn khéo lựa chọn cách tiếp tục giữ im
lặng.
Đang
thao thao bất tuyệt theo đà nói, Tống Thạch Nhất cũng chẳng cần đợi Tô Tiểu
Lương có ý kiến phản ứng lại, thở dài mấy hơi rồi tiếp tục nói: “Sáu năm qua,
ngày 29 nào nó cũng một mình đến đó, nó từng hứa với cô chừng nào còn sống trên
đời sẽ cùng cô đón sinh nhật mà. Nếu trở về thành phố Y, sẽ được gần cô hơn một
chút. Năm trước, nó đi công tác bên Anh nhưng cũng đã đặt sẵn vé máy bay để về
nước, ai ngờ gần đến giờ xuất phát lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn, nó bất chấp tất
cả vẫn kiên quyết lên máy bay, đến tới thành phố Y đã là 10 giờ tối ngày 29. Vì
sự nôn nóng và kích động nhất thời của nó mà làm hỏng mất công chuyện với đối
tác bên Anh, để đền bù lại thiệt hại này lại nó đã phải trả giá bằng sự nỗ lực
và gắng gượng vô cùng lớn mà cô không thể tưởng tượng được đâu. Nếu hôm đó nó
không đi thì sự việc đã đơn giản hơn rất nhiều. Tưởng thể nào nó cũng phải ca
thán mấy câu, ai ngờ vừa xuống máy bay nó gửi cho tôi một tin nhắn, vỏn vẹn có
một câu: May quá, vẫn chưa tới 12 giờ”.
Dù rất
muốn tiếp tục giữ thái độ bình thản nhưng khóe mắt Tô Tiểu Lương đã đỏ lên rồi.
Thì
ra, anh ta nói “buổi gặp mặt đã chờ đợi từ lâu” trong văn phòng hôm đó có nghĩa
là thế này.
Băng
đá tưởng chừng sẽ đóng cứng mãi mãi trong lòng cô cuối cùng cũng dần dần tan chảy,
từng tảng từng phiến to đùng tan hết thành nước, thấm đẫm vào trái tim cô và
cũng được hòa trộn lẫn lộn trong khóe mắt cô.
Tiếng
nhạc chầm chậm được tấu lên, là bản “Gửi Elisa” của Bethoven.
Cùng
đôi mắt như ngân ngấn nước, Tô Tiểu Lương có cảm giác đau đớn như đứt từng khúc
ruột, đến giây phút này, cô phải thừa nhận rằng bản thân đang rất nhớ Dương Duệ,
nhớ vô cùng!
Tống
Thạch Nhất nhìn ngoài tưởng vô tâm nhưng bên trong lại rất tinh tường, anh ta
nhận thấy rõ đôi lông mi của Tiểu Lương đang run rẩy, thở dài mấy hơi, nhìn đồng
hồ trên tay rồi khẽ nói: “Những điều này không phải là tôi giúp Dương Duệ biện
bạch, giãi bày gì mà đều là sự thật khách quan. Mặc dù tôi chưa bao giờ tin vào
cái được gọi là tình yêu vượt qua tất cả, nhưng Dương Duệ là anh em tốt nhất của
tôi, tôi chỉ mong nó được hạnh phúc. Nếu cô thật sự yêu nó, tại sao không thử
nghe theo tiếng gọi chân thật nhất trong lòng lấy một lần?”
“Ý của
anh là tôi nên quay về bên anh ấy? Không cần quan tâm đến những nỗi đau đã qua,
cũng chẳng cần tính xem tương lai liệu có tươi sáng hay không?”
“Tôi
chỉ là một người ngoài cuộc, không thể quyết định thay cô”. Nói xong câu nói tưởng
thờ ơ này xong, Tống Thạch Nhất lại tiếp tục: “Cổ nhân có câu: Muốn tìm báu vật
dễ không, tình lang được kẻ hết lòng khó thay. Ở bên kia, Dương Duệ chỉ nói
chuyện giữa cô và nó với một mình tôi và cũng chỉ có thể nói với một mình tôi.
Có thể nói thế này, nếu như có một ngày phải lấy tính mạng nó ra để đổi lấy mạng
sống cho cô, tôi nghĩ Dương Duệ sẽ chẳng nao núng mà thực hiện ngay”.
“Tại
sao khi đó lại ra đi?” Đây có lẽ là một câu chất vấn nhưng Tô Tiểu Lương – lúc
này nước mắt đã phủ đầy hai má, lại hỏi với giọng rất yếu ớt.
“Nó
chưa nhắc đến chuyện này bao giờ cả, có lẽ cô nên đích thân hỏi nó xem. Tô Tiểu
Lương, cô có yêu nó không?”
““Anh...”
chắc đến giờ anh phải vào làm thủ tục rồi phải không?”
Thoáng
thấy anh ta liếc nhìn đồng hồ, Tô Tiểu Lương vẫy tay gọi phục vụ tính tiền.
Vốn
không câu nệ tiểu tiết, Tống Thạch Nhất nói cảm ơn một câu rồi cũng không ngăn
cô lại. Nhận thấy cô có vẻ không muốn trả lời câu hỏi của mình, anh ta cũng
không hỏi lại nhiều, khoác ba lô lên vai, rồi toét miệng cười như trẻ con, dường
như những người đàn ông với những suy nghĩ chín chắn và nghiêm túc vừa rồi
không phải là anh ta nữa. Tiễn anh ta đến khu vực kiểm tra an toàn, Tô Tiểu
Lương quay trở ra, vô tình ngoái lại phía sau, thấy Tống Thạch Nhất, đang đứng
xếp hàng trong dòng người đông đúc, lấy ngón tay chỉ vào chính lồng ngực của
anh ta và nhìn cô tủm tỉm cười.
Tô Tiểu
Lương hiểu ngay hàm ý của động tác này: Phải cảm nhận bằng trái tim, chẳng phải
là thế sao?
Một
đêm tĩnh lặng, Tô Tiểu Lương lại mất ngủ.
Biết
cậu em đang ngủ say trong phòng, trằn trọc không sao ngủ được, Tô Tiểu Lương mở
tủ lạnh lấy ra một lon bia rồi đi lên sân thượng.
Bầu
trời rực rỡ muôn ngàn ánh sao, ánh sáng lấp lánh như đang lắc rắc rơi rụng xuống
dưới mặt đất, gió buổi đêm khẽ lay động mái tóc, Tô Tiểu Lương lẳng lặng đứng một
mình trong đêm, nhìn những vòm cầu vồng bằng ánh đèn, những tòa nhà cao tầng
san sát nhau phía xa xa.
Cảm giác
lạnh buốt rõ mồn một của buổi đêm thuận đường chạy thẳng vào trong tim, những
câu nói lúc chiều của Tống Thạch Nhất vẫn quanh quẩn trong trí óc cô.
Bỗng
nhiên, trái tim đau kinh khủng.
Dương
Duệ, Dương Duệ...
Nửa
đêm mơ về một thời tuổi trẻ nông nổi, cái tên đã khắc ghi rất sâu trong trái
tim cô từ rất lâu này, cái tên cô đã cất tiếng gọi không biết bao nhiêu lần
này, nó như đang phát ra thứ màu xanh lam tím tái yếu ớt.
Đầu
óc rối như tơ vò, những con sóng lòng nhấp nhô liên miên, Tô Tiểu Lương gắng sức
lắc lắc đầu. Uống hết một lon bia, nghĩ đến ngày mai còn phải đi làm, cô xoay
mình định trở về phòng, bỗng thấy Tô Tiểu Lãng đang lẳng lặng đứng bên cánh cửa
kính ngăn giữa căn phòng bên trong và sân thượng từ lúc nào không hay. Không có
ánh đèn nên Tô Tiểu Lương không nhìn rõ thái độ trên mặt nó ra sao, nhưng có thể
dễ dàng cảm nhận được trong đôi mắt nó có nỗi đau đớn rõ ràng:
“Sao
thế, không ngủ được à? Hơn một giờ rồi, mau đi ngủ thôi, sáng mai em còn phải
đi học mà”.
“Chị
cũng không ngủ được à? Có tâm sự gì sao?
“Dạo
này áp lực công việc hơi nặng, thành tích của chi nhánh phía Nam không tốt lắm,
hơn nữa có một đơn hàng ký với tỉnh F năm ngoái, giờ vẫn chưa thu được tiền về”.
Chuyện
hôm sinh nhật vẫn hiện rõ mồn một trong mắt, người thông minh như cô tất nhiên
sẽ không đề cập đến Dương Duệ mà lấy lý do công việc để biện minh tất cả cho việc
mất ngủ này.
Tuy
nhiên, thực ra đây chỉ là một nguyên nhân rất nhỏ.
Trong
bóng tối, khi quay trở về phòng mình, nỗi đau đớn trong lồng ngực làm trái tim
cậu hơi rung động và xuất hiện một suy nghĩ khác, rồi nó nhanh chóng trở thành
sự khẳng định.
Một
đêm mất ngủ.
Ngày
hôm sau, Tô Tiểu Lương tới công ty rất sớm. Có một dự án do Quách Đại Dũng phụ
trách sắp tiến hành đấu thầu, cô cần kiểm tra gấp lại hồ sơ dự thầu, đến khi ra
khỏi phòng làm việc mới phát hiện ra các đồng nghiệp đều đã xuống nhà ăn của
cán bộ công nhân viên ăn trưa rồi. Đã mười hai rưỡi, nghĩ tới nhà ăn lúc này chắc
vẫn còn tấp nập chưa thể hết người được, bận bịu cả buổi sáng rồi giờ cô mới có
thời gian đi vào nhà vệ sinh. Vào trong được mấy phút, thì có tiếng giầy cao
gót gõ xuống mặt sàn bằng sứ lanh lảnh nối tiếp nhau, đồng thời cũng có một giọng
nữ lanh lảnh cất lên: “Cậu có nhận ra là từ khi tổng giám đốc Dương tới đây, chị
em trong công ty đều cực kỳ quý trọng giờ ăn trưa không? Có vẻ như ai cũng muốn
câu được một “con rùa vàng đây”.”
“Ơ,
đã có người nhanh chân đến trước được miếng ngon rồi mà”. Một giọng nói ngọt lịm
mà chất chứa sự khinh khỉnh vang lên, có vẻ người nói cũng có chút không cam
lòng.
“Ai?”
“Tô
Tiểu Lương. Lãnh đạo nữ trong công ty này đâu có nhiều, kiểu của cô ta chẳng là
lửa gần rơm lâu ngày cũng bén sao? Hơn nữa, cô ta chủ động tiếp cận như thế, chắc
chắn tổng giám đốc Dương không thể chống đỡ lại được rồi”.
Cùng
tiếng nước chảy róc rách, người kia ngạc nhiên: “Không phải chứ? Giám đốc Tô
trước nay lúc nào chẳng ưu tú, tài giỏi, đâu đến nỗi phải giở trò đó ra với Tổng
giám đốc Dương chứ? Chị ấy không giống loại phụ nữ hễ thấy trai đẹp là bị xao động
đâu. Hơn nữa, tổng giám đốc Dương đã đến đây mấy tháng rồi, có thấy họ tiếp xúc
gì nhiều với nhau đâu. Bây giờ tổng giám đốc Dương là sếp lớn, mỗi lời nói, mỗi
hành động của anh ấy đều được để ý tới, mình chưa nghe ai nói hai người họ có
chút thân thiết bao giờ cả”.
“Bề
ngoài thì thể hiện ra lạnh nhạt thờ ơ thế thôi. Hôm nay lúc mình mang trà vào,
tận tai nghe tổng giám đốc Dương nói chuyện điện thoại bảo Tô Tiểu Lương quyến
rũ anh ấy”.
“Quyến
rũ?” Lập tức người kia thốt lên một tiếng thống thiết vô cùng kinh ngạc, rồi lập
tức xuống giọng nói nhỏ: “Giám đốc Tô có vẻ không giống loại phụ nữ đó mà, sao
lại...”.
Giọng
nói ngọt lịm kia chắc là của cô Lucy, thư ký Tổng giám đốc, chẳng lẽ cô ta vô
tình nghe Dương Duệ nói chuyện điện thoại thật?
Nghe
trộm người khác nói chuyện hình như là chuyện không được đứng đắn cho lắm,
nhưng chuyện có liên quan đến bản thân mình, Tô Tiểu Lương vốn định đi ra rồi
nhưng lại đành đứng im bất động phía sau cánh cửa đang khép hờ.
“Biết
người biết mặt không biết lòng, Tô Tiểu Lương là người thế nào ai mà biết được.
Cậu nghĩ xem, chị ta trẻ như thế mà đã leo lên chức Giám đốc bán hàng khu vực rồi,
cậu tưởng được như thế mà dễ à? Đừng có quên, lĩnh vực hoạt động chúng ta hoàn
toàn thuộc về khoa học kỹ thuật, là trời đất tung hoành của nam giới. Hơn nữa,
chẳng phải người ta thường nói phụ nữ bán hàng là có rất nhiều ưu thế sao, nói
không chừng chị ta phát huy ưu thế kiểu này đến triệt để rồi nên mới không đâu
địch nổi như thế”.
“Ưu
thế gì?”
“Ưu
thế về giới tính ý. Vũ khí tốt nhất để đối phó với nam giới là gì, không phải
là rượu chè, cũng chẳng phải tiền, mà là phụ nữ. Tớ nghe người ta nói, khi Tô
Tiểu Lương đi ăn uống cùng khách hàng, nhiều người có ấn tượng với chị ta lắm.
Năm ngoái cậu chưa đến nên không biết, có ông Viện trưởng viện thiết kế gì đó để
ý chị ta, ngày nào cũng tặng hoa, ân cần niềm nở không để đâu cho hết. Nhưng vấn
đề là gì, ông viện trưởng đó đã có vợ rồi. Cuối cùng hai người họ ra sao thì ai
mà biết được, nhưng ai có mắt cũng có thể nhìn thấy, cứ có một đề án nào là ông
viện trưởng đó thiết kế ngay cho thiết bị của chúng ta, nhưng tuyệt đại đa số
là đơn gửi cho khu vực phía Nam”.
Tiếng
kể ríu rít nửa như ngạc nhiên nửa như khinh bỉ của cô ta tầng tầng lớp lớp thấm
vào nội tâm yếu mềm của Tô Tiểu Lương, làm cô có cảm giác khó chịu như thể có
hàng trăm vạn con sâu đang cào cắn, gặm nhấm, dày vò khắp cơ thể.
Thì
ra, trong mắt anh ta, mình là đứa con gái dùng nhan sắc để đạt lấy thành công.
Quyến
rũ? Rốt cuộc là Lucy nghe nhầm hay...
Người
khác có thể hiểu nhầm gièm pha, lên án mình, nhưng anh ta thì không được, tuyệt
đối không được! Máu trong người dồn hết lên não, cô mở tung cửa đi ra, khuôn mặt
đẹp thanh nhã mà lạnh lùng của Tô Tiểu Lương đột ngột xuất hiện trong tấm gương
trên bồn rửa mặt làm Lucy đang soi gương trang điểm lại phải run lên, cây chổi
đánh phấn mắt rơi xuống bồn rửa tay, vội vàng ấp úng: “Giám đốc Tô...”.
“Giám
đốc Tô, em xin lỗi...”.
Người
còn lại thì ra là cô nhân viên phụ trách thu thập, chỉnh lý và lưu trữ tài liệu
về các hợp đồng của công ty – Lý Phương, thấy Tô Tiểu Lương xuất hiện, lập tức
mặt mũi cô bé đỏ tưng bừng, tỏ ra vô cùng lúng túng.
Người
thông minh như cô, đương nhiên sẽ không trực tiếp hỏi thẳng vào vấn đề như hỏi
tội người ta được, hơi chúm chím môi, cô tỏ vẻ vừa rồi không nghe thấy gì hết
mà đi đến trước bồn rửa tay, nói: “Hơ, bận thẩm tra hồ sơ quá mình còn chưa kịp
đến nhà ăn. Lucy, Tiểu Lý, hai người xong sớm vậy à”.
“Dạ
vâng, bọn em ăn hơi nhanh nên...”.
Không
cúi nổi người xuống để nhặt cây chổi đánh mắt, Lucy vội vàng nhét hộp phấn vào
chiếc túi xách màu vàng, đưa đôi mắt to tròn nhìn về phía Lý Phương đang đứng
hoảng loạn phía sau, nháy mắt ra hiệu nói: “Giám đốc Tô, sức khỏe là quan trọng,
xong việc rồi thì chị tranh thủ thời gian đi ăn luôn đi. Tiểu Lý, bọn mình vừa
hẹn đi uống trà sữa mà phải không?”.
“Ờ,
Giám... Giám đốc Tô, vậy bọn em xin phép đi trước”.
Đờ đẫn
ngẩn ngờ mất mấy giây, Lý Phương mới có thể phản ứng lại, vẻ lúng túng của cô lại
càng thể hiện rõ hơn.
Đợi đến
lúc hai người họ đi đến cửa ra vào, Tô Tiểu Lương hơi cúi người rửa tay xong, vặn
chặt vòi nước, khẽ cười và xoay người nói: “Đợi đã, Lucy, mình có thể nói chuyện
riêng với cậu một lát được không? Tiểu Lý, em đi uống trà sữa một mình đi”.
Giọng
điệu nhẹ nhàng như gió thổi hiu hiu mà lại làm Lucy bất giác run lên bần bật,
có thể thấy rất rõ điều đó trên khuôn mặt tròn trĩnh của cô, làn da được phủ dưới
một lớp phấn trang điểm nhẵn mịn trắng bệch như một tờ giấy, nhìn hai con mắt
to tròn là thấy ngay trong đó đang tích tụ bao nhiêu nỗi hoang mang nữa. Cô ta
còn chưa kịp nói có đồng ý hay không thì Lý Phương đã vội vàng chạy biến đi như
tù nhân vừa được hưởng đặc xá. Trong tình cảnh này thì đúng chỉ có nước chạy
thoát thân mới ổn thôi. Lucy sở hữu một dáng vóc cũng được coi là đầy đặn, mái
tóc xoăn bồng bềnh dài đến eo, nói chung là trông khá xinh đẹp.
Tô Tiểu
Lương dễ dàng nhìn ra nỗi sợ hãi đến tột cùng từ trong đôi mắt to tròn kẻ đầy
phấn mắt đó.
Nỗi sợ
hãi này, rõ ràng không phải do mình là Giám đốc còn cô ta chỉ là nhân viên bình
thường mà bởi “mối quan hệ ám muội” của cô với sếp tổng.
Trước
kia đã nghe nói cô này làm việc khá tốt nhưng đồng thời cũng là người lắm mồm
nhiều chuyện. Nhìn thấu ánh mắt của cô ta, Tô Tiểu Lương đứng khoanh tay trước
ngực, khẽ cất giọng châm biếm:
“Không
phải căng thẳng quá, tôi chưa bao giờ có dịp ton hót, nịnh nọt hay đưa đẩy gì
bên Tổng giám đốc Dương cả. Nhưng chuyện cô nghe thấy Tổng giám đốc Dương nói
mình quyến rũ anh ta là thế nào?”.
“Em
không cố tình nói xấu sau lưng chị đâu, Giám đốc Tô, chị đừng giận, đó chỉ là
do em nói linh tinh thôi”.
Cô
càng bình thản, Lucy càng căng thẳng.
“Thông
thường, những người nói dối thì mắt họ sẽ chớp theo một mức độ khác thường.
Chuyện này, nếu cô nói thật ra, tôi có thể coi như chưa có gì xảy ra, người
khác cũng sẽ không biết, bao gồm cả Tổng giám đốc Dương. Còn nếu cô muốn nói dối,
ờ, cô thấy Tổng giám đốc Dương của mình có nổi giận hay không khi thư ký của
anh ta nói này nói nọ sau lưng anh ta đây?” Thực ra Tô Tiểu Lương vốn không có
ý định làm khó cô ta, nhưng chỉ vì muốn biết sự thật, vả lại cô tin dù mình có
biện minh thế nào đi nữa thì chắc chắn Lucy cũng sẽ không tin đâu, thế nên, chi
bằng thuận gió bẻ măng luôn.
Đôi
lông mi dài trong màu phấn tím chớp chớp, rồi lại chớp, cân nhắc một lúc thật
lâu, cuối cùng Lucy thở dài, thần sắc trông có vẻ như đang xem cái chết nhẹ như
không:
“Sáng
nay, khi em pha xong ấm trà Thiết Quan m rồi bưng vào thì cửa phòng làm việc của
Tổng giám đốc chỉ khép hờ, đúng lúc đó nghe tiếng Tổng giám đốc Dương nói chuyện
điện thoại, giọng nói của anh ấy có vẻ to hơn bình thường, hình như do tâm trạng
không được tốt. Anh ấy nói, chẳng lẽ anh không biết cô ấy đang có tham vọng quá
đáng với tôi sao? Khi đó, em đang lưỡng lự định gõ cửa đi vào, ai mà biết được
anh ấy lại tiếp tục nói thêm một câu nữa: Đương nhiên là Tô Tiểu Lương, anh tưởng
là ai? Sự thật là thế đó, Giám đốc Tô”.
Đôi
lông mày lá liễu nhíu thật chặt, Tô Tiểu Lương khẽ chúm đôi môi đỏ tươi lên,
trong đầu cô xuất hiện hàng loạt câu hỏi.
Một
lát sau, ánh mắt khẽ chuyển động, cô lãnh đạm lên tiếng: “Nếu như câu được con
rùa vàng rồi, cô thấy tôi có cần điên cuồng vùi đầu trong công việc nữa
không?”.
Không
đợi Lucy lên tiếng đáp lại, cô liền bỏ ra ngoài trước. Đến cửa thang máy thì gặp
Trịnh Phàn, kỳ lạ là đến Trịnh Phàn cũng lại nghiêm nghị hỏi cô có phải gần đây
cô đã đắc tội với ai đó không, anh ta cũng nghe thấy Dương Duệ nói chuyện điện
thoại với ai đó với giọng điệu oang oang rất giận giữ: “Đừng có động đến Tô Tiểu
Lương không thì không xong với tôi đâu”. Đến lúc này, Tô Tiểu Lương mới nhận thấy
cần thiết phải tìm Dương Duệ để nói chuyện.
Trước
nay anh ta làm việc gì cũng hết sức bình tĩnh và thận trọng, ấy vậy mà vừa rồi
hai lần liên tục hớ hênh khi nói chuyện điện thoại, còn để người khác nghe được
mà không biết nữa, chứng tỏ anh ta chỉ có thể gặp phải chuyện gì đó làm mất hồn
vía thôi.
Sau
hôm sinh nhật, mình và anh ta đã gặp nhau nói chuyện riêng lần nào đâu? Rốt cuộc
là đã đang xảy ra chuyện gì?
Người
ở bên kia cuộc điện thoại đó, liệu có phải là Anna không?
Nhìn
sắc mặt cô biến chuyển liên tục, Trịnh Phàn vừa rồi có đoán ra đoán vào điều gì
đó liền nhíu mày, hạ giọng nói: “Xin lỗi, cô đừng giận, tôi chỉ là...”.
“Có
phải anh cũng cảm thấy giữa tôi và Dương Duệ có quan hệ gì đó khuất tất?”
Không
ngờ được cô ấy lại hỏi thẳng mình như vậy, với bản chất thận trọng, dè dặt, Trịnh
Phàn do dự một lát rồi đáp: “Biết nhau đã ba năm, cô là người thế nào tôi biết
rõ. Nhưng lòng dạ Tổng giám đốc Dương nghĩ thế nào thì thật khó nói. Hồi đầu
tháng, tôi và Giám đốc Trần vô tình đi siêu thị cuối tuần gặp nhau, trong một
lúc vô ý, ông ấy tình cờ nói cho tôi biết, mấy chị em trong công ty thật chẳng
có đầu óc, lại đi ngưỡng mộ Dương Duệ, bởi vì Tổng giám đốc Dương là người đã
có vợ, lúc đó tôi thấy kỳ lạ vì không thấy anh ta đeo nhẫn cưới bao giờ cả. Sau
đó nghĩ lại, có khi nào anh ta lại... đương nhiên, cũng có thể là tôi lấy lòng
tiểu nhân của mình để đo lòng quân tử”.
“Tại
sao anh lại cảm thấy Tổng giám đốc Dương nghĩ gì thật khó nói?” Khẽ mỉm cười,
Tô Tiểu Lương hiểu ra ngay câu cuối cùng Trịnh Phàn lược bớt đi là có ý gì.
Anh
ta ngờ là Dương Duệ cố ý không đeo nhẫn cưới vì có mục đích riêng.
“Cùng
là đàn ông, tôi thấy ánh mắt anh ta mỗi lần anh ta nhìn cô đều rất khác. Tiểu
Lương, hai người...”.
“Chúng
tôi từng yêu nhau, nhưng anh cũng nói rồi đấy, bây giờ anh ta là người đã có vợ
mà không đeo nhẫn cưới. Trịnh Phàn, cảm ơn anh đã quan tâm, cũng cảm ơn anh đã
nói cho tôi biết, tôi sẽ xử lý. Sáng nay bận thẩm tra hồ sơ dự thầu, giờ tôi vẫn
chưa ăn trưa, tôi phải đi đây. Chắc anh cũng bận lắm, nếu có việc gì tôi có thể
giúp nhớ tìm tôi lúc nào cũng được”.
Hình
dáng mảnh khảnh trong bộ váy màu xanh lá cây của cô thoáng hiện lên trong trái
tim Trịnh Phàn hệt như một cành liễu mềm mại, không hiểu tại sao, Trịnh Phàm lại
buột miệng: “Anh ta có phải là nguyên nhân khiến cô kiên quyết không yêu không
cưới phải không?”
Vừa
nói dứt lời, Trịnh Phàn liền hối hận.
Bởi
vì anh thấy rõ, dù không hé răng nói nửa lời nhưng Tô Tiểu Lương liền khựng người
lại, như thế cũng đủ hiểu câu trả lời là gì rồi.
Tự lừa
mình và lừa người là việc cực kỳ ngu xuẩn ở trên đời, nhưng nhiều khi con người
vẫn chấp nhận làm chuyện đó, Trịnh Phàn cũng không ngoại lệ. Anh nhớ rất rõ
hình ảnh Tô Tiểu Lương đã bắt đầu lọt vào trái tim mình từ khi nào, là một người
từng trải qua một cuộc hôn nhân, anh cho rằng thứ cảm giác này chẳng qua chỉ là
do xúc động nhất thời, nhưng thời gian càng qua đi, anh càng phát hiện ra cảm
xúc của mình đã xa hơn bình thường, bởi vì nỗi nhớ về cô không những không nhạt
dần mà càng ngày càng đậm sâu hơn. Con người sâu sắc như anh cũng biết rõ, Tô
Tiểu Lương chỉ coi mình như người bạn, quan trọng hơn nữa là trái tim cô đã
khóa chặt từ lâu. Vì thế, những gì anh có thể làm là lặng lẽ giúp đỡ cô trong
công việc. Mỗi khi thấy nụ cười rạng rỡ trên mặt cô khi giải quyết xong một khó
khăn nào đó hay ký xong một đơn hàng, thế giới của Trịnh Phàn cũng lấp lánh những
tia sáng chói lọi.

