Chương 04: Sự biến đổi chết người - P1

Bão đổ
bộ, mây đen phủ kín đất, cây cối ngả nghiêng, cả thành phố ngập chìm trong lớp
bụi mù dày đặc. Thời tiết tháng bảy là thế, trở trời như cơm bữa.

Tô Tiểu
Lương cùng Quách Đại Dũng đi công tác Bắc Kinh, ra khỏi taxi, cô đứng trong
cánh cửa nhìn ra đất trời u ám đang lất phất mưa phùn bên ngoài.

Bao
nhiêu năm rồi, thói quen này của cô vẫn không đổi.

Bất kể
tâm trạng đang vui hay buồn cô đều thích nhìn trời, cứ như thể làm như vậy sẽ
được tiếp thêm sức mạnh, để tiếp tục bước tới, vượt qua từng cơn nóng lạnh
trong cõi đời này.

Chiếc
váy màu xanh ngọc khẽ tung bay trong gió, môi hơi run run, cô nhớ lại ngày học
đại học năm thứ hai, khi Dương Duệ trở về từ Úc, gặp lại nhau anh vừa xoa đầu
cô vừa nói: “Nhóc, có người nói con gái thích nhìn lên bầu trời thực ra không
phải là muốn tìm ra điều gì đó mà là do họ đang cô đơn thôi. Còn em? Cũng cô
đơn hả? Anh sợ nhất là thấy khuôn mặt cô đơn của em, vì nó làm anh có cảm giác
mình cách nhau xa quá. Còn nhớ ngày đầu tiên mình gặp nhau anh đã nói với em
Guevara là người đàn ông rất có niềm tin và đã dũng cảm theo đuổi niềm tin của
mình tới cùng chứ? Em biết không, em chính là niềm tin của anh. Vì thế anh sẽ
luôn ở bên em, em đừng có buồn hay cảm thấy cô đơn, hãy mãi mãi là cô nhóc ngây
thơ vô tư lự của anh.”

Mọi
lo âu và cảm giác bất an của cô đều hòa tan vào những lời thỏ thẻ tình tứ này của
anh, Tô Tiểu Lương vẫn nhớ khi đó cô còn vòng tay ôm anh thật chặt và nói:
“Dương Duệ, đừng rời bỏ em. Nếu một ngày lỡ anh bỏ em mà đi thì trái tim em chỉ
có duy nhất một thứ chiếm đóng đó là nỗi cô đơn.”

Ngoài
câu này ra cô không nói thêm bất kỳ điều gì khác tựa như một kiểu “thông cáo
tình yêu” của các cô nàng đang yêu.

Thực
ra hôm đó là ngày cô vừa từ quê nhà quay lại trường. Hai ngày ở nhà cô phải tận
mắt chứng kiến cảnh mẹ mình rửa mặt bằng nước mắt, nhìn bà héo hon gầy rạc đi từng
ngày. Đồng thời cô cũng tình cờ biết được vì sao với thành tích học tập chẳng
ra sao của mình mà cô vẫn có thể vào được trường trung học Hối Văn.

Mẹ của
Tô Tiểu Lương có một cái tên hết sức đẹp và hiền dịu, Liễu Nhược Thủy.

Người
ta vẫn nói “nhược thủy tam thiên, chích thủ nhất biểu ẩm” (Nước có nông và nhiều
bao nhiêu thì cũng chỉ cần uống một muôi là đủ).

Có lẽ
đây cũng chính là ước mong của vợ chồng Liễu Thị khi đặt tên cho con gái mình,
nhưng tiếc thay, Liễu Nhược Thủy xinh đẹp hút hồn của các cụ lại gặp phải ông
chồng chẳng ra gì. Chồng bà tên Tô Mộc và bà yêu chồng hết lòng. Cho dù biết chồng
mình có người phụ nữ khác ở bên ngoài, bà vẫn cam chịu và nỗ lực cần mẫn chăm
lo vẹn toàn việc nhà cửa con cái, đánh đổi và trả giá tất cả mọi thứ của mình
vì chồng vì con, trong đó bao gồm cả việc xoay sở mọi cách cho đứa con gái duy
nhất của bà và Tô Mộc vào học trong ngôi trường danh tiếng Hối Văn khi biết
không thể làm hồi tâm chuyển ý ông chồng mình - thứ mà bà phải đánh đổi, là
chính bản thân bà. Năm đó phó hiệu trưởng trường Hối Văn, Từ Chí, là bạn học thời
cấp hai của Liễu Nhược Thủy. Liễu Nhược Thủy vốn đẹp nghiêng nước nghiêng thành
nên cũng từng là đối tượng ngày nhớ đêm mong của ông ta. Khi Liễu Nhược Thủy
tìm đến mình nhờ giúp đỡ, thì Từ Chí đương nhiên mong muốn được thỏa ý nguyện
năm xưa. Không có con đường nào khác, Liễu Nhược Thủy cam chịu khuất phục. Bà
yêu con gái và bà cũng biết rõ lý do Tô Mộc không muốn ly hôn với mình hoàn
toàn chỉ vì muốn giữ thể diện cho con gái họ.

Trong
vai trò người chồng thì Tô Mộc là kẻ bạc bẽo phụ tình.

Nhưng
ở vai người cha thì Tô Mộc lại là một ông bố hoàn hảo.

Vốn
nhận biết chuyện nhân tình thế thái sớm, Tô Tiểu Dương căm hận sự phản bội của
cha vô cùng, cô từng đòi cắt đứt tình cha con với ông. Nhưng kệ cho con gái có
khóc lóc cầu xin thế nào, ông bố từng chính tay ẵm bồng chăm bẵm cô vẫn kiên
quyết không thể dứt tình với người phụ nữ kia. Tô Mộc vốn là đấng trượng phu cực
kỳ coi trọng khí phách và thể diện, thậm chí đã phải đau khổ òa khóc trước mặt
con gái, năm lần bảy lượt bộc bạch tình yêu mù quáng của mình với Lý Y Nhân:
“Tiểu Dương, đó gọi là tình yêu, con có hiểu không?”

Hình
như xưa nay mỗi khi lấy thứ danh nghĩa gọi là “tình yêu” để chụp mũ lên quan hệ
nam nữ là được người đời ủng hộ lắm thì phải.

Thế
nhưng, nếu đi trước là sự phản bội hèn hạ thì Tô Tiểu Dương không thể nào mường
tượng được thế nào gọi là “tình yêu”.

Căm hận
tràn lòng như cỏ dại mùa hè mọc nhanh vượt quá sự kiểm soát, không biết nói gì,
không biết đi đường nào, và cũng chẳng biết giải sầu ra sao, Tô Tiểu Dương liền
đạp xe một mình đến nhà Lý Y Nhân.

Đó là
một buổi chiều mùa hạ tươi đẹp, trời cao biêng biếc không một gợn mây tựa như một
con mắt khổng lồ rất đỗi trong sáng.

Băng
qua mấy con đường vắng vẻ, mang đầy một lòng thù hận, Tô Tiểu Dương gồng mình đạp
xe hết tốc lực để tới trước cổng một ngôi nhà trong thị trấn nhỏ.

Ngói
xanh, tường trắng, giàn hoa đậu tía màu xanh leo kín hai bên tường, trong màu
xanh tinh khiết rậm rạp đó thỉnh thoảng lác đác thấy mấy bông hoa màu trắng
đang cố gắng khoe sắc, những cánh hoa mềm mại tinh khiết lấp ló nửa ẩn nửa hiện
như cô thiếu nữ thẹn thùng e ấp khi gặp người lạ vậy. Cánh cổng gỗ to đang mở rộng,
qua đó có thể nhìn mảnh vườn nhỏ bị chia cắt thành hai bởi con đường đá ngoằn
ngoèo, bên phải là một giàn nho um tùm rậm rạp, từng chùm, từng chùm xanh mọng
kiêu hãnh vững chải rũ xuống. Bên trái bày la liệt những chậu cây cảnh với đủ
màu sắc, đỏ có, vàng có, trắng có, rồi những loài hoa không rõ tên tuổi tự do
khoe sắc dưới bóng một cây đa khổng lồ ở bên ngoài bức tường.

Đứng
đón ánh mặt trời chói chang trước cổng ngôi nhà cổ kính này một lúc rất lâu rồi
nhưng Tô Tiểu Dương vẫn chưa đi vào trong.


phát hiện ra phong cách của con người sống trong ngôi nhà này khác xa so với những
gì cô đã tưởng tượng.

Nghe
nói Lý Y Nhân là người phụ nữ hấp dẫn, phóng đãng, thời trẻ đã từng theo một
gánh hát nhỏ cũng có tiếng tăm đi tứ xứ giang hồ đàn hát kiếm sống, đã từng đi
đến rất nhiều nơi xa khỏi thị trấn nhỏ này. Khoảng mười năm sau cô ta một thân
một mình quay trở về nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng cô ấy trưởng thành, từ đó lặng
lẽ sống trong một ngôi nhà nhỏ trong một góc của thị trấn này. Về chuyện quay
trở lại của cô ta, trong trấn có rất nhiều lời đồn thổi: Có người nói, cô với một
người đàn ông phát sinh tình cảm rồi tình hận, phải trái lẫn lộn, rùm beng mãi
không có kết, cuối cùng đành quay trở về an phận ở ẩn. Lại có người nói gánh
hát làm ăn càng ngày càng sa sút, cô lại thuộc thành phần luống tuổi nên không
còn sức bon chen với bên ngoài nữa đành quay trở về. Còn có người nói cô làm ăn
mờ ám gì đó ở bên ngoài, kiếm đủ tiền rồi thì quay về an hưởng cuộc sống nốt
quãng đời còn lại thôi. Bất kể những lời đồn thổi này là thật hay giả nhưng người
trong trấn biết Lý Y Nhân đều nói cách cư xử của bà ta lẳng lơ, đến cười cũng lộ
ra mấy phần bản chất phóng đãng.

Loại
phụ nữ này sao lại có sở thích bầu bạn với hoa lá không lời thế này?

Tiểu
Dương còn chưa hết ngỡ ngàng bỗng trong ngôi nhà nhỏ phía sau khu vườn có tiếng
đàn nhị uyển chuyển rắt réo cất lên, kèm theo đó còn có giọng phụ nữ ngân nga một
bài kinh kịch: “Sợi tơ mềm mại thổi ngang vườn xuân chao tựa hồ dây, giữa trưa
đứng chỉnh lại trâm hoa, một sủy hoa thâu nhân bán diện…”

Vốn
có tài văn thơ từ nhỏ, bình thường ở nhà Tô Mộc cũng hay thổi sáo kéo kèn, “Mẫu
đơn đình” chính là vở kinh kịch ông thích nhất và thường xuyên ngâm, Từ nhỏ bất
đắc dĩ phải nghe đàn ca quá nhiều từ bố nên Tô Tiểu Dương cũng có chút ấn tượng
với giọng ca này. Đến đây, khi giọng hát êm đềm bay bổng theo tiếng nhạc đệm của
đàn nhị càng lúc càng thêm hút hồn, cô nhận ra đoạn này nằm trong khúc Côn Sơn
“Mẫu đơn đình”.

Tiếng
đàn càng lúc càng truyền cảm, làn điệu như thể đang ở chốn không người, bên hát
bên tấu nhịp điệu hòa hợp vô cùng, đáng được gọi thiên y một mảnh.

Thay
vì phải xông vào làm rùm beng lên ngay lập tức thì đến đoạn hí khúc này bỗng Tô
Tiểu Dương nghe ra một điều – đó là sự si mê.

Đúng
thế, cô cảm nhận thấy sự si mê.

Đứng
phơi mình dưới ánh mặt trời nóng bỏng làm mồ hôi thấm ướt toàn thân, từng giọt,
từng giọt mồ hôi từ sống mũi nhỏ giọt xuống làm Tô Tiểu Dương như giật mình bừng
tỉnh khỏi trạng thái miên man.

Thầm
oán trách bản thân mấy câu, cô co chân chạy vội qua khu vườn, lao thẳng vào
trong ngôi nhà đang diễn ra màn ca hát say mê, cô lạnh lùng cất tiếng nhạo
báng:

“Được
nghe hát bố quên cả đường về nhà phải không?”

“Tiểu
Dương… con, sao con lại đến đây?”

Cuối
cùng, Tô Mộc không thể giữ nổi bình tĩnh như thường ngày, bộ mặt thanh tú của
ông chuyển dần từ trạng thái hết sức thỏa mãn sang kinh ngạc, đồng thời cũng thấy
thấp thoáng đâu đó có nỗi thấp thỏm không yên.

“Có kịch
hay sao con không được đến? Có điều hình như hát “Mẫu đơn đình” không được hợp
tình hợp cảnh cho lắm, bởi vì bố không thể là Liễu Mộng Mai!”

Quẳng
hết tất cả những gì rung cảm vừa đọng lại ra khỏi não, Tô Tiểu Dương trừng mắt
nhìn bố đầy căm hận, lòng cô đau đớn tột cùng.

Người
mẹ dịu hiền đến mức dường như quá nhút nhát của cô, bà còn không có dũng khí để
chất vấn chồng mình, chỉ một mực bao dung, tha thứ, nhẫn nhịn và rơi nước mắt.

Nhưng
sự nhẫn nhịn này của bà chẳng những không thể khiến đức lang quân hồi tâm chuyển
ý, đắng cay hơn thế, trong khi bà ở nhà vật lộn với gia sự thì ông ta ở đây đàn
hát say mê quên đường về.

Mức độ
đến thế này chẳng khác gì trăm ngàn nhát dao cắt cứa, rạch xé tan nát cõi lòng
của người phụ nữ trọn đời chỉ biết yêu và yêu sao?

“Con
bé này, bình thường ở nhà mồm mép tép nhảy thì không sao, tại sao ở đây lại
không biết trên dưới thế hả? Lớn tướng rồi mà kém hiểu biết vậy là sao?”

Tô Mộc
trách cô nhưng giọng điệu lại nghe như chỉ là mắng yêu làm Tô Tiểu Dương càng
thất vọng và đau khổ, khẽ nhếch miệng cười nhạt, cô oán thán:

“Con
không hiểu biết? Con không hiểu biết thì cũng là do bố dạy dỗ cả! Cha nào thì
con nấy, không phải ư?”

“Con…”

Mấy
ngón tay thon thả đang đặt trên chiếc đàn nhị khẽ run rẩy, Tô Mộc cứng họng cãi
không lại những lời lẽ châm biếm đanh thép của con gái. Thấp thoáng có nỗi đau
vụt lướt qua đôi mắt màu nâu, ông đứng dậy, thở dài, lặng lẽ cúi đầu trước ánh
nhìn đầy thù hận của con gái. Ông có thể bất chấp và xem thường cảm nhận của
người vợ, có thể không quan tâm đến sự chỉ trỏ của người đời nhưng không thể nhắm
mắt giả mù trước thái độ thù địch của con gái.

Sự trầm
lặng yên ắng của hai bố con lan rộng khắp không gian bên ngoài, mãi một lúc thật
lâu sau mới có tiếng phụ nữ nhỏ nhẹ lả lướt cất lên từ bên trái:

“Cháu
là Tiểu Dương – con gái của anh Tô đấy à? Cô đã nghe anh Tô kể về cháu từ lâu,
quả nhiên xinh xắn, thông minh, lanh lợi. Lại đây, ngồi xuống đã, cô pha trà
cho.”

Đang
làm theo chủ trương “ruồi xanh không bâu khi trứng không vỡ”, vốn thông minh
hơn người Tô Tiểu Dương biết không thể mạnh miệng mắng chửi Lý Y Nhân như kiểu
bắt gian phu dâm phụ của người xưa, thế nên cô chỉ chĩa mũi nhọn về phía bố
mình, một mực không thèm để tâm đến người phụ nữ tên Lý Y Nhân ở bên cạnh. Bây
giờ bà ta đã tự lên tiếng rồi, Tô Tiểu Dương cũng không chịu tỏ ra kém vế nữa,
đưa ánh mắt lạnh quắc nhìn sang bên đó, bỗng đâu cô lại ngẩn ngơ, chết lặng.
Trong ánh sáng tờ mờ, người phụ nữ có dáng người dong dỏng mặc một chiếc váy
dài không tay màu xanh hồ bích bó sát người, chân váy có mấy cành sen trắng tỏa
vươn lên trên, và nở tung thành một đóa hoa khi lên đến ngực, nhấp nhô cùng bờ
ngực cao vút của cô. Giả sử nếu có cơn gió thổi qua thế nào bông sen cũng sẽ
lay động theo. Cặp lông mày hơi rướn lên, đó là một đôi mắt phượng một mí không
to lắm, long lanh như có bóng nước lấp loáng trong đó, nước da trắng ngần tưởng
như trong suốt, chiếc váy góp phần tô điểm thêm nét dịu dàng uyển chuyển trên từng
đường cong hút hồn của Lý Y Nhân.

Làn
môi đỏ mọng khẽ mấp máy, cô e ấp cười mỉm như một đóa hoa, bình thản đón nhận
ánh mắt soi mói của Tiểu Dương.

Dù đã
biết mẹ mình vốn cũng là một tuyệt sắc giai nhân trên đời nhưng Tô Tiểu Dương
không thể không công nhận bản lĩnh của Lý Y Nhân thực sự có sức cuốn hút đến kỳ
lạ, làm vạn vật mê mẩn.

Mặc
dù ngũ quan rồi đến dáng vóc đều không có gì để gọi là tuyệt mỹ nhưng sự hấp dẫn
từ cô ta tỏa ra như có ma lực. Giống như một con thủy quái bỗng vọt lên khỏi mặt
nước trong đêm trăng thanh gió mát, trong nháy mắt làm người ta phải hồn bay
phách lạc, tim đập thình thịch. Bình thường màu hồ bích là thứ màu rất khó cách
điệu để mặc lên người, tuyệt đại đa số những người đã mặc lên trông đều rất thường,
không có gì nổi bật, nhưng đối với Lý Y Nhân thì khác, màu hồ bích này lại góp
phần tô điểm thêm bao nhiêu phần đong đưa phong tình cho cô ta, dường như thứ
màu này được sinh ra chỉ để dành cho cô ta thôi, để cả hai cùng bổ sung và tôn
nhau lên.

Tô Tiểu
Dương biết, người phụ nữ có khả năng khiến bố mình phải chết mê chết mệt nhất định
phải đẹp, nhưng cô không ngờ Lý Y Nhân lại đẹp theo kiểu phong trần lả lơi thế
này.

Đẹp
phong trần nhưng không hề thấp hèn, mà cứ trong veo như nước hồ làm người ta cứ
mẩn mê, cứ say đắm dấn thân vào không sao kiềm lòng lại được.

Diêm
dúa!

Hai từ
này thoáng hiện lại trong đầu, và bên tai Tô Tiểu Dương chợt vọng lại câu nói của
cha khi cô chất vấn ông:

“Cô
ta thật sự tốt như vậy ư? Con không tin là trên đời này lại có người phụ nữ dịu
hiền và đẹp hơn mẹ con.”

“Đúng,
mẹ con rất đẹp, thậm chí Y Nhân cũng không khéo léo và tế nhị được như mẹ con,
nhưng so với cô ấy, mẹ con chẳng khác gì một mỹ nhân bằng gỗ.”


người dạy dỗ con gái từ nhỏ, ông luôn nói thẳng vào sự thật và không biết kiêng
nể bao giờ. Nhắc đến Lý Y Nhân, đáy mắt dịu dàng của ông bỗng ngập tràn sự ngưỡng
mộ.

Khi
đó, Tô Tiểu Dương cũng đủ tinh tế để nhận ra thái độ của cha mình, nhưng cô
không sao lý giải nổi bất kể trên phương diện lý trí hay tình cảm, suy nghĩ và
cảm xúc của cha mình là gì.

Bây
giờ thì cô đã hiểu.

So với
Lý Y Nhân lả lướt thướt tha và hút hồn người bằng hàng trăm kiểu phong tình thì
bà mẹ vốn ít nói kiệm lời của cô thật đúng chẳng khác gì khúc gỗ khắc hình mỹ
nhân.

“Pha
trà? Được, pha đi, để tôi xem rốt cuộc trà cô pha có hương vị đặc biệt gì mà có
thể làm bố tôi lú lẫn đảo điên hồn phách, mải vui quên hết đường về như vậy.”

Cuối
cùng lối ăn nói xấc xược, lạnh tanh, nhạo báng người khác của cô con gái cũng
làm Tô Mộc sôi máu, ông lên tiếng quát Tiểu Dương nhưng Lý Y Nhân kịp chặn lại
bằng giọng ôn hòa:

“Kìa
anh, chẳng phải anh nói muốn đến nhà ông Tề chơi mấy ván cờ sao? Anh đi đi, để
em và Tiểu Dương nói chuyện riêng với nhau.”

Đương
nhiên Tô Mộc không đồng ý, nhưng trước lời đề nghị dịu dàng đầy ma lực của Lý Y
Nhân ông không sao chối được, cuối cùng cũng lưỡng lự bước đi, đi được mấy bước
lại ngoái đầu nhìn lại một cái rồi mới đi tiếp ra khỏi ngôi nhà nhỏ này.

Dáng
người cao ráo thân thuộc đó dần mất hút trong đám cây xanh sau vườn, Tô Tiểu
Dương mới lạnh lùng hướng về phía Lý Y Nhân lúc này đang loay hoay lấy bộ đồ
pha trà ra. Không nói không rằng, cô ngồi xuống ghế, lặng nhìn Lý Y Nhân tráng
bộ đồ trà bằng đôi bàn tay thon thả ngọc ngà, đun nước, bỏ trà vào trong ấm. có
lẽ bao nhiêu sóng to gió lớn ngoài đời đều đã từng trải qua rồi nên Lý Y Nhân
hoàn toàn không lấy làm bối rối trước chuyến thăm viếng đột ngột của Tô Tiểu
Dương, bà cười duyên dáng nói: “Tiểu Dương, cô có thể gọi cháu như vậy được
không? Anh Tô rất thương cháu, ngày trước anh đã kể với cô rằng cháu không những
từng học ở trường Hối Văn mà còn học ở một trường đại học rất tốt nữa.”

“Cái
gì? Các người còn kể với nhau về tôi lúc tình tứ á? Rõ chẳng ra làm sao cả, nhạt
nhẽo, vô vị…”

Tô Tiểu
Dương cũng rất điềm tĩnh, nếu không phải vì đứng trước tình thế hai bên chiến
tuyến trái ngược nhau, cô tin mình không đến nỗi ghét người phụ nữ yểu điệu thục
nữ này lắm, cho dù bà ta có những tai tiếng chẳng hay ho gì.

Đáng
tiếc, quan hệ giữa cô và Lý Y Nhân sớm đã được định sẵn là không được phép đội
trời chung, như bị dãy núi Himalayas nhấp nhô đầy hiểm trở, dài đến vô cùng tận
chắn giữa, dẫu có muốn lờ đi cũng không thể làm được.

“Mẹ
cháu thật may mắn khi có cô con gái như cháu” Lý Y Nhân dịu dàng tán dương cô
bé cùng đôi mắt phượng hoàng bay qua lượn lại như phát ra thứ ánh sáng đầy tình
tứ.

“Cô
không có tư cách nhắc đến mẹ tôi!”

Người
phụ nữ có một ông chồng thường xuyên ngủ trên giường của người đàn bà khác thì
có gì đáng được gọi là may mắn ở đây?

Bỗng
có nét u sầu thoáng phảng qua trên nét mặt, đôi mắt Lý Y Nhân dính chặt vào chiếc
ấm đun nước đang sôi sùng sục, trầm ngâm mãi không nói thêm câu nào.

Rót
nước, chao trà, hương trà thơm mát tràn ngập khắp không gian.

Đặt một
tách trà xuống trước mặt Tô Tiểu Dương, bà ta nhẹ nhàng mỉm cười nói: “Anh Tô
nói mấy hôm nữa sẽ tới sinh nhật lần thứ mười chín của cháu, đó là cái tuổi đẹp
làm sao. Tiểu Dương, cháu có người thương chưa?”

“Cô định
nói với tôi là cô yêu bố tôi phải không?”

“Thông
minh.” Nụ cười lại hiện rõ lên trên khuôn mặt, Lý Y Nhân khẽ thở dài, bắt đầu
đi vào câu chuyện: “Bố cháu không phải là người đầu tiên cô yêu và cũng không
phải là người đàn ông cô yêu nhất, nhưng sẽ là người cô nguyện đi tới cùng trời
cuối đất, đến ngày cuối cùng của cuộc đời.”

Câu
nói thẳng thừng không vòng vo, không lảng tránh của bà làm Tô Tiểu Dương sững sờ,
cô không ngờ Lý Y Nhân lại có thể nói ra những lời như vậy.

Đầu
óc bí bách, kín bưng, nhấc tách trà lên tu một hơi hết sạch, cô khẽ mỉm cười
đáp: “Rất thẳng thắn. Thế nhưng có lẽ bố tôi chẳng thể biết được trong lòng cô
đang nghĩ như vậy đâu? Nếu biết chắc ông sẽ thất vọng lắm đây.”

“Ngược
lại cháu ạ, anh ấy biết tất cả mọi thứ.”

Điềm
đạm cúi xuống nhấp một ngụm trà, ánh mắt Lý Y Nhân dịu dàng lướt qua khuôn mặt
tươi trẻ của Tô Tiểu Dương, tiếp tục nói: “Tiểu Dương, cháu rất thông minh, cô
cũng nhận thấy trong lòng cháu có lẽ đã có người thương rồi. Nói thế này nhé,
tình yêu có rất nhiều kiểu, không phải cứ là tình yêu thì bắt buộc phải có danh
phận và sự thừa nhận thế thường. Cô cũng không ngại để cháu chê cười, nói thật
một câu, cô không quan tâm đến những cái đó. Tất cả chỉ là hư danh mà thôi, có
và không có – đâu có gì khác nhau? Đối với cô bây giờ mà nói, chỉ cần một cuộc
sống yên ổn, người khác nói thế nào cô không mảy may để bụng. Có thể cháu sẽ
nghĩ cô rất thiếu tự trọng, ừ thì thế. Cô yêu bố cháu, cô không tính toán xem
anh ấy có thể hay không thể cho cô một danh phận, lại càng không ép anh ấy phải
cho cô một danh phận. Chuyện nam nữ đâu nhất thiết phải làm nó phức tạp lên như
vậy? Khi yêu đơn giản là được ở bên nhau, không yêu thì chia tay, được vậy thì
chẳng có gì ràng buộc vướng chân, như thế không phải là tốt hơn nhiều sao?”

Đầu
ngón tay trắng ngọc ngà nhẹ nhàng lướt qua chiếc bình trà khắc hình hoa mai, thần
sắc Lý Y Nhân đang thả hồn đi về nơi xa xôi, ánh mắt bà mênh mang như thu cả đại
dương bao la vào trong đó.

Đời
phồn hoa đã từng trải, vượt qua bao cuộc bể dâu, bao sóng gió để đến được ngày
hôm nay chỉ mong được yên ổn sống qua ngày và tâm hồn được tĩnh lặng. bà ta hẳn
là người phụ nữ mà cuộc đời có rất nhiều câu chuyện đau buồn?

“Cô
không cần cha tôi cho cô danh phận thì đã sao, cô hủy hoại hạnh phúc của mẹ
tôi, đây là sự thật không thể bàn cãi!”

“Đúng,
cô có lỗi với mẹ cháu. Phụ nữ ai cũng như vậy cả thôi, không phải là người chịu
tổn thương thì sẽ đi làm tổn thương người khác…”

Nhấp
thêm một ngụm trà nữa, dòng nước thơm ngát trôi tuột xuống cổ họng, tận dụng
lúc còn ấm áp này, Tiểu Dương hơi nhíu mày, dịu dàng hạ giọng nói:

“Cháu
không thích cầu xin người khác nhưng hôm nay cháu hết sức thành khẩn cầu xin
cô, xin cô hãy từ bỏ bố cháu.”

Môi
hơi mấp máy, nửa như cười nửa như không phải, Lý Y Nhân thu lại ánh mắt thất thần
đang chìm đắm trong suy tưởng xa xôi, đáp lại bằng lời từ chối kiên quyết.

“Bố
cháu rốt cuộc đâu có gì tốt đẹp khiến cô can tâm tình nguyện không cần bất cứ
thứ gì, còn phải chịu thêm bao nhiêu tai tiếng nữa?”

Có một
chùm ánh sáng nghiêng nghiêng xuyên qua khe ngói của căn nhà, trên trục ánh
sáng đó có thể thấy rõ những hạt bụi nhỏ li ti đang bay lượn vô định trong
không gian tôi tối mờ mờ, sự vắng lặng lại bao trùm lên cả căn nhà.

Câu
nói bộc trực của Tô Tiểu Dương làm Lý Y Nhân nhận ra rằng, dù cô bé có hiểu biết
đến mấy thì vẫn chỉ là một đứa trẻ. Không muốn tranh kuận chuyện người lớn với
một đứa trẻ, bà nhẹ nhàng đứng dậy, đưa ánh mắt trong sáng đầy chân thành nhìn
Tô Tiểu Dương. Không có chút cảm giác thẹn thùng bối rối, càng không có ý lẩn
tránh hèn mọn, bà cất giọng nói êm dịu như gió xuân tháng ba ấm áp thổi qua
cành liễu mềm mại và nhánh hoa hồng đỏ tươi: “Trong mắt cháu, cô là kẻ vô liêm
sỉ chen ngang phá hoại gia đình người khác. Nhưng mà Tiểu Dương ạ, hôm nay được
gặp cháu cô muốn nói với cháu một câu.”

“Xin
rửa tai lắng nghe.”

Biết
mình có nói thêm điều gì cũng chỉ là vô ích mà thôi, Tô Tiểu Dương không muốn
lãng phí thời gian. Để lại cho Lý Y Nhân một bóng hình lạnh băng như tuyết, cô
dửng dưng đứng trước ngưỡng cửa, sắc mặt không một biểu cảm, chỉ thoáng trong
đáy mắt như có bóng nước đang loang dần ra.

Trong
cuộc tình tay ba này, hai người đáng bị lên án nhất thì lại yêu thương nhau thắm
thiết, hai tâm hồn như đã hòa quyện vào nhau từ lâu, nếu đã vậy, rốt cuộc ai mới
là người sai?

Người
ta bảo cha nào con nấy, sau ngày gặp mặt Lý Y Nhân, cô đã bắt đầu hiểu ra vì
sao cha mình lại yêu bà ta đến vậy.

Đối với
đàn ông mà nói, dung nhan tất nhiên rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn cả là
sự đồng điệu của tâm hồn.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.