Kế hoạch hủ nữ: Bẻ thẳng thành cong - Chương 03 - 04

Chương 3

Mặc Duy Chính nghĩ hình như mình bị trúng oán khí không biết
từ đâu lại, gần đây toàn xảy ra chuyện không vừa ý. Ngày hôm đó vô duyên vô cớ
bị nữ nhân viên có bộ dạng ngu ngốc kia nói nhăng nói cuội làm hắn mất mặt trước
đông đảo thành viên hội đồng quản trị cùng các quản lý, hắn đã không chút lưu
tình tống cô ta ra khỏi cửa ngay! Có điều người đi rồi mà oán khí còn vương,
sáng hôm sau được tin một trợ lý gặp tai nạn, chỉ bị thương nhẹ song vẫn phải nằm
viện. Kỳ thực, công việc không nhiều, thiếu một trợ lý cũng không sao, nhưng tới
ngày thứ ba, đến cả trợ lý còn lại cũng chơi bài “say goodbye”, cô ta nói muốn
kết hôn ở nhà làm nội trợ. Người này không thôi việc ngay nhưng cũng chỉ gắng
gượng được vài ngày, chờ người mới tới bàn giao rồi nghỉ luôn.

Với Mặc Duy Chính việc nhỏ như vậy vốn không đáng kể gì,
nhưng quả thực là lần này đã gây cho hắn chút phiền não. Trợ lý lúc nào cũng
theo sát hắn, dù đi công tác cũng không rời, người như vậy không thể tùy tiện
vơ bừa. Như hai trợ lý kia của hắn, một người đã kết hôn, một người đang yêu cuồng
nhiệt, đều là những đối tượng tương đối hiếm có khó tìm. Hắn nhớ mang máng một
năm trước có tuyển hai nhân viên khác, dù năng lực làm việc không kém nhưng
ngày nào cả hai cũng vấp ngã, mà đều là ngã vào người hắn, lúc đi công tác lại
càng thêm kinh khủng, kể từ đó hắn chỉ dám dùng người đang yêu hoặc kết hôn rồi.

Mặc Duy Chính không dưng lại bị mấy chuyện lông gà vỏ tỏi
này làm phiền, mải ưu tư, đến lúc liếc mắt trông ra ngoài cửa sổ mới hay trời
đã tối đen tự lúc nào, bên ngoài lấp loáng ánh đèn, bèn đứng dậy ra về.

Về phần Chu Tiểu Bạch, tuy mới đến Bloody Mary ngày
thứ hai nhưng đã cảm thấy rất thỏa mãn, cuộc sống tương đối thoải mái, dù tiền
không phải của bạn nhưng cảm giác nhận tiền cũng rất tuyệt, tối đầu tiên gặp
ngay một đôi cường công nhược thụ, Chu Tiểu Bạch nhìn đến mắt lóe ánh hào
quang.

“Đã thấy quen chưa?” Ông xã Tiểu Hòa của Cố Nhã vốn tốt
tính, cũng biết “sở thích đó” của Chu Tiểu Bạch nên đã giúp bạn chuẩn bị cả máy
tính lẫn tai nghe. Đáng khen ngợi nhất là dù Chu Tiểu Bạch luôn dán mắt vào màn
hình nhưng tiền thu không hề thiếu, không biết nên khen bạn có khả năng tính
toán hay tại sinh ra bạn đã ham “một thứ đặc biệt nào đó” rồi.

“Không tệ... Tốt lắm.” Chu Tiểu Bạch gật đầu.

“Thế là ổn rồi...” Tiểu Hòa cười nói. “Như vậy Tiểu Nhã cũng
tương đối yên tâm.” Anh ta vừa nói vừa liếc nhìn màn hình trước mặt Chu Tiểu Bạch,
hình như đang tải GV, thông báo đã tải được tám mươi phần trăm.

“Ừm...” Chu Tiểu Bạch ậm ừ đáp, mắt vẫn hướng về phía màn
hình máy tính.

Tiểu Hòa xoay người rời chỗ thu tiền quay về quầy pha rượu
trước sân khấu. Ban đầu chỗ thu tiền đặt ở đây, chỉ vì sợ thú tiêu khiển của
Chu Tiểu Bạch ảnh hưởng đến khách nên mới để bạn chiếm cứ một góc, khách không
thể nhìn thấy màn hình. Đột nhiên thấy một bóng người quen thuộc đi đến ngồi
trước quầy bar, Tiểu Hòa nở nụ cười: “Sao lại rảnh mà tới thế này? Uống gì
đây?”

Mặc Duy Chính gật đầu: “Đương nhiên là Bloody Mary.” Quán
bar này nổi danh nhờ món cocktail Bloody Mary nên mới đặt tên như vậy.

Tiểu Hòa quay lại nói với bartender: “Một Bloody Mary”, rồi
ngồi xuống cạnh Mặc Duy Chính. “Có chuyện phiền não hay sao thế?...”

Một ly Bloody Mary đỏ thắm trong suốt, dưới đáy có một viên
đá được mang tới. Mặc Duy Chính và Tiểu Hòa bắt đầu trò chuyện. Hai người họ vốn
là bạn thời đại học. Tốt nghiệp, Mặc Duy Chính có lợi thế gia đình trở thành tổng
giám đốc công ty KM, Tiểu Hòa gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, mở quán
bar này cũng dần nổi danh. Quan hệ giữa hai người rất thân thiết, Mặc Duy Chính
thường xuyên tới đây. Lúc này, nghe Mặc Duy Chính kể đầu đuôi câu chuyện, Tiểu
Hòa liền mỉm cười: “Thế thì chẳng phải từ giờ cậu lại phải chịu kiếp ngày đêm
đón nhận “yêu thương nhung nhớ” từ các em rồi sao?”

Sắc mặt Mặc Duy Chính u ám thấy rõ: “Mình định không tuyển
trợ lý nữa.”

“Vậy cũng không tiện, đường đường là tổng giám đốc công ty
KM lại không có trợ lý”, Tiểu Hòa cười nói. “Dù đúng là rất ít phụ nữ lãnh đạm
với cậu, nhưng cũng không phải không có ngoại lệ.”

“Hả?”

Mặc Duy Chính nhướn mày nhìn Tiểu Hòa, Tiểu Hòa lại tiếp:
“Trừ phụ nữ có chồng hoặc yêu đương đang nồng, vẫn còn một loại phụ nữ không có
hứng thú với cậu, có khi còn phản cảm cũng nên...”

Mặc Duy Chính đang chờ nghe tiếp thì đột nhiên có người gọi
Tiểu Hòa, anh ta chỉ kịp nói: “Chờ một chút” rồi đi vào bếp.

Mặc Duy Chính cầm ly rượu, ngắm viên đá dưới đáy dần tan hết
mà Tiểu Hòa vẫn chưa ra, liếc nhìn đồng hồ bèn quyết định về trước, rút thẻ tín
dụng tới chỗ thu tiền nói: “Một ly.”

Đang xem đến hồi “gay cấn”, Chu Tiểu Bạch không buồn ngẩng đầu,
chỉ vươn tay hỏi: “Uống gì?”

“Bloody Mary”, Mặc Duy Chính thờ ơ đáp.

Chu Tiểu Bạch bỗng thấy cảm giác quen thuộc rất đáng ghét,
còn kiểu nói lạnh như băng thực sự rất giống... Bạn bỏ tai nghe, hơi quay đầu...
quả nhiên là gã giai thẳng chết tiệt!

Mặc Duy Chính thoáng nhìn Chu Tiểu Bạch vừa quay đầu, mặt lập
tức biến sắc, không phải nữ nhân viên động kinh kia thì còn ai vào đây!

“Tổng...” Chu Tiểu Bạch vừa mở miệng, từ tai nghe truyền ra
tiếng rên khe khẽ của tiểu thụ, Mặc Duy Chính sửng sốt, nghiêng người ngó vào,
đầy màn hình là những cái “chống đẩy” nhiệt tình, vận động piston... Cô ta dám
ngang nhiên xem phim sex? Mặc Duy Chính còn tưởng Tiểu Bạch chỉ là đồ ngu đầu
óc không tốt, giờ xem ra là đồ ngu tư tưởng không tốt, có điều... Hắn lại nheo
mắt nhìn một giây, người muốn hóa đá, hai cơ thể quấn quýt trên màn hình kia...
là hai tên đàn ông?!

Từ nhà bếp đi ra, Tiểu Hòa nhìn Mặc Duy Chính đang ngây người
như phỗng, cười nói: “Đây là loại thứ ba... hủ nữ!”

Thì ra... Khóe miệng Mặc Duy Chính giật giật, còn có loại phụ
nữ như vậy tồn tại. Cứ nghĩ đến hình ảnh Chu Tiểu Bạch mắt sáng rực dán vào màn
hình, trở lại phòng làm việc rồi hắn còn không khỏi rùng mình. Chỉ là... chọn
người như vậy quả thực không sai.

Cứ nhớ tới hành vi ngu xuẩn của bạn, Mặc Duy Chính lại có
chút dao động, nhưng dù sao bạn cũng vốn là nhân viên công ty, chắc không đến nỗi
bung bét như vậy, chuyện lần trước có lẽ là ngoài ý muốn. Cơ bản người như bạn
thực sự rất khó tìm, hơn nữa chỉ cần kiên trì một tháng chờ trợ lý kia ra viện,
một người cũng đủ rồi, khi đó “xử tử” bạn cũng chưa muộn, Mặc Duy Chính tính
toán thông suốt bèn gọi điện cho Tiểu Hòa.

“Giai hàng cao cấp đấy...” Cố Nhã đẩy bạn Bạch đang mải xem
GV. “Người ta lại muốn cậu đi làm trợ lý, đúng là cơ hội hiếm có...”

Chu Tiểu Bạch không buồn ngẩng đầu, đáp: “Mình ghét giai thẳng
mà, làm trợ lý phải bám theo hắn, khổ sở lắm.” Nhất là khí chất giai thẳng của
Mặc Duy Chính đặc biệt mạnh mẽ, lại thêm hồi ức đáng thẹn bị đá đít khỏi cửa vẫn
còn nguyên đó, ai lại tắm hai lần trên một dòng sông, ngã hai lần ở cùng một chỗ
bao giờ!

Cố Nhã tiếp tục dụ dỗ: “Chàng tổng giám đốc đó đẹp trai như
vậy, cậu không thích sao?”

“Mình đã nói muốn tìm bi rồi...” Chu Tiểu Bạch kiên quyết
nói.

“Làm sao biết hắn không phải bi?”

Chu Tiểu Bạch nheo mắt nghĩ ngợi một hồi rồi đáp: “Theo trực
giác của mình, hắn tuyệt đối là giai thẳng siêu cấp.”

“Thật sao?” Cố Nhã lại tiếp. “Dù là giai thẳng cũng sẽ có
lúc cong, mà nếu bỏ công bồi dưỡng có khi còn thành bi nữa, nói gì thì nói bi
cũng không dễ tìm...”

Chu Tiểu Bạch rời mắt khỏi màn hình máy tính: “Ý cậu muốn
nói... bẻ tổng giám đốc thành cong?”

“Biết đâu được.” Cố Nhã thấy bạn rốt cuộc cũng chịu buông
cái máy tính ra bèn nói liền một hơi: “Đem một giai thẳng tuyệt hảo như vậy bẻ
thành cong, cậu không cảm thấy rất có tính thách thức sao? Cậu tính xem, không
chừng còn thành một bi siêu siêu tuyệt cũng nên!”

Bẻ giai thẳng... thành cong? Chu Tiểu Bạch ngẩn cả người, quả
nhiên là mục tiêu rất đáng khiêu chiến một phen: “Khí thế giai thẳng của hắn rất
mãnh liệt, chỉ cần bẻ cong là thành bi rồi.”

“Cậu còn chần chừ gì nữa?” Cố Nhã cố tình đổ thêm dầu vào lửa.
“Cơ hội hiếm có khó tìm, còn không phải mục tiêu của cuộc đời hủ nữ sao?!”

“Đúng vậy!” Chu Tiểu Bạch sôi sục gật đầu, tắt phụp máy
tính. “Mình phải đi thuê lại nhà trọ ngay!” Lúc trước, vốn tưởng mình thất nghiệp,
Bạch ta đã thẳng tay trả ngay nhà trọ gần công ty, tiết kiệm chút tiền bằng
cách tới nhà Cố Nhã sống nhờ.

Nhìn Chu Tiểu Bạch phấn chấn ra khỏi cửa, Cố Nhã đắc ý ào
lên giường lăn một vòng: “Mục tiêu của cuộc đời trạch nữ là ở nhà một mình...”

Chương 4

Chu Tiểu Bạch đã chiếm cứ phòng làm việc của Mặc Duy Chính
được ba ngày...

Cả phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng gõ bàn phím và lật giở tài
liệu, nhưng bầu không khí lại quái dị khác thường, Chu Tiểu Bạch vừa gõ bàn
phím vừa lườm Mặc Duy Chính, Mặc Duy Chính vừa phê duyệt văn kiện vừa liếc Chu
Tiểu Bạch.

Ánh mắt Chu Tiểu Bạch và Mặc Duy Chính cuối cùng chạm nhau
trong khoảnh khắc, lập tức tia lửa bừng bừng tóe ra bốn phía như muốn nói: “Tôi
chịu hết nổi rồi...” Dù ánh mắt phẫn uất ghê gớm nhưng ai cũng im như thóc,
không chịu mở miệng, “cần cù” việc ai nấy lo.

Chu Tiểu Bạch hai mắt đẫm lệ âm thầm lên án, vẻ mặt bất mãn
nhìn Mặc Duy Chính...

Từ khi ngồi trong phòng này, cuộc đời rảnh rang xem GV của
Tiểu Bạch xem như chấm dứt. Ngày nào Mặc Duy Chính cũng giao cho bạn cả núi việc,
chưa nói đến không có thời gian xem, dù là có đi nữa thì ở trong phòng thế này
làm sao bạn xem được GV, lại không có tai nghe, lẽ nào là muốn khắp phòng toàn
tiếng rên rỉ?

Vì vậy Chu Tiểu Bạch đáng thương đành hy sinh thời gian nghỉ
trưa quý báu, mua một suất ăn McDonald, thừa dịp Mặc Duy Chính vắng mặt đi tận
hưởng bữa trưa cao cấp mà thưởng thức GV của bạn. Trưa hôm qua, Chu Tiểu Bạch vừa
xem GV vừa chọc cái “chén tiểu thụ tuyệt thế” xuất xứ McDonald, Mặc Duy Chính lẽ
ra đang an nhàn, phong nhã hưởng thụ cơm Tây lại đột ngột trở về. Hắn vừa mở cửa
đã nghe bên trong truyền ra điệu cười kinh dị của Chu Tiểu Bạch: “Oa... ha ha
ha...” cùng một tràng âm thanh phát ra từ máy vi tính, giọng nam gợi cảm kêu:
“A... a... Đừng mà...” cộng với những tiếng “cách... cách...” do Tiểu Bạch cầm ống
hút chọc vào cái chén...

Mặc Duy Chính ngây người...

Lập tức một trời sấm sét cùng lửa bỏng giáng xuống, hai người
căm tức lườm đối phương.

Hiệp thứ nhất.

Nguyên cáo Mặc Duy Chính: “Cô dám ngang nhiên xem cái... loại
này ở công ty!”

Bị cáo Chu Tiểu Bạch: “Đang là thời gian nghỉ trưa! Anh
không có quyền can thiệp!”

Phán quyết: Bị cáo thắng lợi.

Hiệp thứ hai.

Nguyên cáo Mặc Duy Chính: “Cô dám ngang nhiên vừa ăn uống vừa
chọc cái chén trong phòng làm việc...”

Bị cáo Chu Tiểu Bạch: “Đây là tôi tiết kiệm thời gian, hơn nữa
cái chén này cũng không tầm thường, là chén tiểu thụ có khắc chữ “M”... Chữ M
đường cong tròn trịa, như cái mông trơn bóng của tiểu thụ, lúc ống hút cắm
vào...”

Phán quyết: Nguyên cáo thắng lợi, lý do: Ăn uống còn nghĩ ngợi
nhảm nhí, dung tục!

Bị cáo Chu Tiểu Bạch: “Kháng nghị!”

Phán quyết: Kháng nghị vô hiệu!

Cuối cùng, Chu Tiểu Bạch vẫn có quyền xem GV lúc nghỉ trưa,
nhưng bị tước quyền ăn uống linh tinh trong phòng làm việc, vì vậy hôm nay Tiểu
Bạch phải chạy tới căng tin ăn rồi chạy về, mà Mặc Duy Chính không hiểu sao
cũng đột nhiên ăn rất nhanh, khi Tiểu Bạch trở về hắn đã yên vị trong phòng, cười
đắc ý nhìn Chu Tiểu Bạch hệt như đang công khai khiêu chiến: “Xem cô làm sao mà
xem tiếp đây...”

Chu Tiểu Bạch trừng mắt hung hãn nhìn hắn, bước tới bật máy
tính, không coi ai ra gì, mở GV đã tải xong ra xem, lập tức trong phòng đầy những
tiếng rên mờ ám khiến Mặc Duy Chính tái cả mặt hét: “Cô...” Hắn nghiến răng thốt
lên, căm giận đứng dậy bỏ ra ngoài, Chu Tiểu Bạch đắc ý cười, đã nói định lực của
hủ nữ rất mạnh mà!

Buổi chiều, Chu Tiểu Bạch mở MSN tán gẫu với đám bạn bè lông
bông, tất nhiên khó tránh khỏi một màn ba hoa về chiến công trưa nay.

Bạn Bạch: Biết không, mặt tên giai thẳng đó xanh như tàu lá...

Bạn Nhã: Biết cậu lợi hại rồi, chuyện bẻ cong làm tới đâu rồi?

Bạn Bạch: Oái!... Mình quên mất...

Bạn Hề: Em bé Tiểu Bạch ơi, em quả nhiên rất “bạch[7]”, mục
tiêu của em là bẻ giai thẳng thành cong chứ không phải khiêu chiến sức chịu đựng
của giai thẳng!

[7] Bạch: ở đây ý chỉ
ngây thơ, ngu ngốc.

Bạn Bạch: Uầy... Mình biết sai rồi...

Bạn Hề: Mình thấy giai thẳng kia xem ra cong không nổi, đứt
luôn cũng nên...

Bạn Bạch: Các đồng chí, xin hãy tin ở tôi! Trước khi hắn đứt,
nhất định tôi sẽ bẻ cho cong, dù có đứt cũng phải cong, không thể cong cũng phải
cong!

Cả nhà lặng ngắt như tờ...

Bạn Hề: Mình chờ cậu! Cố lên...

Chu Tiểu Bạch từ sau máy tính thò đầu ra ngó thấy Mặc Duy
Chính hình như đang nghỉ ngơi, thời cơ đã đến, bạn bèn vỗ vỗ má, luyện luyện cơ
mặt, cẩn thận đứng dậy đi qua, bước đầu tiên: Lôi kéo làm thân.

“Tổng giám đốc...” Chu Tiểu Bạch xun xoe cười nói.

Mặc Duy Chính ngẩng đầu nhìn Chu Tiểu Bạch: “Cô muốn gì
đây...”

Tuy nói bạn chẳng có ý đồ gì, nhưng ánh mắt thật đáng sợ, hệt
như muốn đem hắn đi ăn sống nuốt tươi vậy.

“Tôi thấy anh có vẻ mệt, định hỏi xem anh có muốn giải trí
chút không...” Chu Tiểu Bạch tươi cười thật ngây thơ, thuần khiết.

Mặc Duy Chính quả thực có chút mệt mỏi: “Có gì giải trí được...”

“Đọc truyện tranh nhé?...” Chu Tiểu Bạch giơ ra một quyển
truyện tranh từ sau lưng. “Lúc mệt đọc truyện tranh là hay nhất...”

“Hả?” Mặc Duy Chính đáp. “Thật vậy sao?”

“Đương nhiên!” Chu Tiểu Bạch vỗ vòng một “đồng bằng” ra chiều
đảm bảo, thuận miệng châm chích: “Không phải làm tổng giám đốc như anh, truyện
tranh cũng chưa từng đọc đấy chứ?”

Mặc Duy Chính mặt biến sắc, ngó sang chỗ khác: “Sao lại thế
được... Đưa đây!” Nói xong, hắn liền giật lấy quyển truyện trên tay Chu Tiểu Bạch.

“Vậy...” Hai mắt Chu Tiểu Bạch lóe sáng. “Anh... cứ từ từ
xem đi nhé!...”

Mặc Duy Chính cũng không thấy chỗ nào có vấn đề, bèn mở cuốn
truyện. Ừm, một người đang nhớ về mối tình đầu, một thiếu nữ chơi bóng... Tuy
tình tiết có hơi tầm thường, nhưng chí ít bạn còn chưa đến mức tha hóa, còn biết
đọc truyện tranh ngây thơ, thuần khiết... Mặc Duy Chính bỗng cảm thấy vui mừng
vô cớ, mở trang tiếp theo, sau đó... ngây người, trang truyện trước mắt xuất hiện
cảnh hai anh chàng đang ôm nhau ngủ.

“Này... này...” Chút ý thức còn sót lại của Mặc Duy Chính chỉ
đủ thốt ra mấy từ. “Đây là... cái gì?”

“Tuyệt ái chứ gì...” Đang mải gõ chữ, Chu Tiểu Bạch không ngẩng
đầu, đáp. Đây là truyện bạn cực kỳ yêu thích, huống hồ cũng không có cảnh nóng
gì ghê gớm, rất thích hợp độc giả mới “vào nghề”.

Mặc Duy Chính quăng cuốn truyện trúng đầu Chu Tiểu Bạch.

“A...” Chu Tiểu Bạch kêu lên thảm thiết, ngã ra ôm đầu, lệ
lưng tròng nhìn lên ai oán: “Tổng giám đốc... anh...”

Mặc Duy Chính nhìn dáng vẻ yếu đuối của bạn, thầm nghĩ thì
ra cũng còn chút giống con gái...

Chu Tiểu Bạch nhào tới ôm lấy quyển truyện trên mặt đất:
“Anh thật quá đáng, ngang nhiên ném Koji-sama[8] của tôi!”

[8] Nhân vật Nanjo
Koji trong Zetsuai.

Trên mạng MSN...

Bạn Bạch: Mình bị mắng rồi... Còn quăng mình...

Bạn Nhã: Không nói cũng biết.

Bạn Bạch: Làm sao bây giờ... Lẽ nào đây thực sự là nhiệm vụ
bất khả thi?

Bạn Hề: Cậu nên xem hắn là công hay thụ trước đã...

Bạn Bạch: A... Mình quên mất, có điều...

Bạn Nhã: Có điều cái gì...

Bạn Bạch: Mình nghĩ, tính cách của tổng giám đốc nếu là công
ắt là đế vương công[9], thụ là nữ vương thụ[10]...

[9] Siêu cấp công khí
thế áp đảo.

[10] Siêu cấp thụ khí
thế áp đảo.

“Tổng giám đốc...” Chu Tiểu Bạch vô cùng cẩn thận tiến vào
lãnh địa của Mặc Duy Chính lần thứ hai. “Anh thích phụ nữ đúng không?...” Đối
phó giai thẳng phải bắt đầu từ phụ nữ.

Mặc Duy Chính trừng mắt nhìn bạn: “Cô lại muốn gì đây?”

“Tôi chỉ định hỏi một chút...” Chu Tiểu Bạch cười vẻ nịnh nọt.
“Lúc anh cùng phụ nữ XXOO, chắc là tương đối chủ động nhỉ?...”

Mặc Duy Chính mặt đen như than: “Mang công văn xuống tầng ba
cho tôi.” Nói xong, hắn không đoái hoài gì đến bạn nữa.

“A...” Chu Tiểu Bạch nhận lấy, trong đầu toàn dấu hỏi. Thế
này là sao chứ, hỏi về phụ nữ cũng không được?

Bạn Bạch mới ra cửa, Mặc Duy Chính bỗng gọi giật lại: “Không
được đi thang máy!”

Chu Tiểu Bạch máy móc quay đầu lại hỏi: “Tổng giám đốc...
đây là tầng bốn mươi...” Phải đi bộ á?

Mặc Duy Chính mỉm cười: “Nghe nói tay chân rảnh rỗi dễ nghĩ
bậy bạ, nhàn cư vi bất thiện, cứ mệt là hết ý kiến ý cò...”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.