Kế hoạch hủ nữ: Bẻ thẳng thành cong - Chương 23 - 24

Chương 23

Người gặp việc vui lòng sảng khoái, huống chi là sáng sớm ra
cửa nhặt được tiền, nghe một cú điện thoại là có ngay máng khác cho bạn đi ăn nữa
chứ!

Mới sáng, Tiểu Bạch miệng ngậm quẩy phi trên đường liền thấy
một đồng xu, nhặt tiền lên vừa lúc điện thoại kêu. Lã Vọng Nguyệt nói với bạn,
Tiểu Thụ đồng ý rồi, kế hoạch ăn máng khác của Tiểu Bạch thành công rồi!

Vào phòng làm việc, tổng giám đốc còn chưa tới, Tiểu Bạch
càng nóng lòng chờ hắn, hát vang một khúc tự nâng cao tinh thần: “Ngươi nói
chút đau nhức lúc H đáng kể gì, lau khô lệ hết sợ làm lại một lần... Ngươi nói
làm tiểu thụ hoa cúc đau thật là đau, đổi tư thế ép ta thành “công”...”

Tiểu Bạch hát đến kích động cao trào, đúng lúc Mặc Duy Chính
mặt mày xám xịt đi vào làm hỏng cả tâm trạng. Tiểu Bạch vô thức cúi đầu, song
ngẫm lại đằng nào mình cũng sắp đi, phải tỏ ra vênh vang chút, lập tức ngẩng
cao đầu, mặt đối mặt với tổng giám đốc: “Tổng giám đốc, tôi nghĩ chúng ta có một
số việc cần bàn.”

Mặc Duy Chính thất kinh, lẽ nào Tiểu Bạch nghe phong thanh ở
đâu rồi, bề ngoài vẫn rất điềm tĩnh hỏi: “Cô định nói chuyện gì?” Chẳng lẽ Tiểu
Bạch muốn lấy tiền bồi thường? Phí tổn thương tinh thần?

“Tôi sắp nhảy sang máng khác rồi”, Tiểu Bạch dứt khoát nói.

“Hả?” Mặc Duy Chính sửng sốt, bật cười. “Cô? Cô nhảy được chỗ
nào?” Vốn còn tưởng Tiểu Bạch nổi khùng, không ngờ lại là mơ giữa ban ngày!

Người nhằm chỗ cao, heo nhảy vào máng, chân lý ngàn đời
không đổi mà giai thẳng Mặc lại dám hoài nghi?

Tiểu Bạch hung hăng xù bờm: “Hừ... Cho tôi một tấm ván, tôi
nhảy chỗ nào chẳng được!”

Mặc Duy Chính ngẫm nghĩ rồi gật đầu một cái: “Ừm... Cô nắm
chắc ván sẽ không gãy chứ?”

“...” Tiểu Bạch xưa nay mồm mép không bằng người, chẳng còn
cách nào khác phải viện ra chứng cứ. “Không phải tổng giám đốc cũng sắp đuổi
tôi đi sao? Chẳng qua tôi tự lo cho thân mình thôi mà. Vừa hay quản lý Lã muốn
nhận tôi làm thư ký...”

“Dừng!” Mặc Duy Chính cương quyết ngắt lời bạn. “Cô nói gì?”

“Tôi nói... quản lý Lã muốn nhận tôi làm thư ký...”

“Đằng trước một chút...” Mặc Duy Chính coi Tiểu Bạch hệt như
điều khiển từ xa, tùy ý tua nhanh tua chậm lúc nào cũng được vậy!

“Đằng trước?...” Tiểu Bạch sửng sốt. “... Một chút?” Bạn
nghi hoặc cúi đầu, sôi sục căm hờn nhìn Mặc Duy Chính. “Tổng giám đốc... anh quả
nhiên là giai thẳng, ngay cả loại màn hình phẳng như tôi cũng muốn đùa!” Nói
xong, bạn không ngần ngại dựng thẳng ngón giữa chĩa về phía hắn: “Đồ háo sắc!”

Mặc Duy Chính đờ cả người: “Cô... làm cái động tác gì vậy?”

Tiểu Bạch nhìn nhìn tay mình một hồi rồi quay sang nói với Mặc
Duy Chính: “Đây chẳng phải động tác giai thẳng các anh vẫn thích làm sao?”

“Có cô thích thì có!” Mặc Duy Chính giận dữ gầm lên. “Chưa kể,
tôi trêu chọc gì cô chứ!”

“Vậy...” Tiểu Bạch chỉ vào trước ngực hỏi: “Anh nói cái gì một
chút?...”

“Tôi thấy cô đầu óc chỉ có “một chút” thì có...” Mặc Duy
Chính nghiến răng nghiến lợi. “Tôi hỏi là câu cô nói đằng trước một chút kìa!”

“À...” Tiểu Bạch gật đầu. “Cái đó... tôi không nhớ rõ...”

“Không phải cô nói tôi định đuổi cô đi sao!” Mặc Duy Chính
phẫn nộ quát.

Tiểu Bạch liếc hắn một cái vẻ khinh thường: “Anh nhớ mà còn
hỏi tôi...”

“Ai nói muốn đuổi cô?” Mặc Duy Chính không muốn dây dưa với
bạn thêm một phút nào nữa, vào thẳng đề, không thèm đếm xỉa đến Tiểu Bạch.

“Anh không đuổi tôi...” Tiểu Bạch tức giận đáp. “Mà là muốn
sa thải tôi...” Có gì khác nhau chứ!

“Cô nghe ai nói vậy?” Mặc Duy Chính sắc mặt âm u, hắn không
nhớ mình từng đả động gì đến chuyện này, chẳng lẽ là Tiểu Hòa?

Tiểu Bạch chỉ thẳng vào mặt hắn: “Anh chứ ai... Chính anh
nói đấy! Chẳng phải anh bảo trợ lý Vương thứ Hai tuần sau đi làm sao?”

“Cô nghe trộm?” Mặc Duy Chính cả giận nói.

“Hứ...” Tiểu Bạch ra vẻ khinh bỉ. “Tôi vô tình nghe thấy, lẽ
nào anh không nói chắc?”

“Tôi có nói...” Mặc Duy Chính có chút chột dạ, bỗng nhớ ra
chuyện gì lập tức đổi giọng: “Phải rồi! Tôi nói đuổi cô đi sao? Cô...” Hắn chỉ
vào Tiểu Bạch nói: “Công ty chưa sa thải, cô cũng chưa nộp đơn xin nghỉ việc, lại
ngang nhiên dám đi ăn máng khác! Công ty có quyền kiện cô đấy!”

“Hả?...” Tiểu Bạch ngây người. “Này... này...” Chẳng lẽ
là...

Ở tòa án, thẩm phán đập búa cái rầm: “Chu Tiểu Bạch có ý đi
ăn máng khác, bản tòa căn cứ điều tra xét hỏi, tịch thu toàn bộ truyện tranh,
anime BL cùng GV hiện có, tước quyền xem GV chung thân!”

“A...” Tiểu Bạch ôm đầu kêu khóc. “Đừng mà!...”

Mặc Duy Chính cốc cho bạn một cái: “Heo này! Có thẩm phán
như vậy à? Lại còn kiểu hình phạt chẳng ra thể thống gì thế sao!”

“Không phải thế à?” Tiểu Bạch lập tức hồi phục tinh thần. “Vậy
là tốt rồi...” Như vậy là không còn gì phải sợ nữa rồi.

“Nhưng công ty có thể cắt lương của cô”, Mặc Duy Chính ra vẻ
bình thản nói.

Tiểu Bạch cúi đầu ngồi trong phòng gặm bánh mì: “Tiền với Tiểu
Thụ... không thể được cả hai.” Giờ phải chọn sao đây? Tổng giám đốc với khí thế
đè chết người để lại một câu: “Cô có thể rời đi mà không có gì hết, hoặc là
lĩnh lương trợ lý tháng sau, bắt đầu làm nhân viên trà nước.”

Nhân viên trà nước... Đây là tổng giám đốc tự sáng chế ra
sao? Tiểu Bạch nghĩ ngợi một hồi... Chờ đã, lúc bạn làm trợ lý cũng phải pha
trà cho tổng giám đốc, vậy chẳng phải xưa kia bạn lấy một phần lương kiêm hai
chức?! Tổng giám đốc từ trước tới giờ bóc lột bạn? Tiểu Bạch càng lúc càng phẫn
nộ!

Đúng lúc này Lã Vọng Nguyệt lại gọi tới hỏi tình hình: “Thế
nào rồi?”

Tiểu Bạch đem toàn bộ màn đối thoại của bạn với tổng giám đốc
rót vào tai Nữ Vương Nguyệt. Người kia lập tức kêu lên: “Sao? Cậu còn chưa nhận
được thông báo sa thải?”

“Ừm...” Tiểu Bạch cúi đầu. “Nếu đi là không có lương rồi...”

“Vậy cậu nghĩ sao?” Lã Vọng Nguyệt hỏi.

“Không biết nữa...” Tiểu Bạch đáp. “Đợi mình gọi cho tổng
giám đốc dàn xếp xem sao đã.”

Nói xong, Tiểu Bạch liền ngắt máy. Lúc này hẳn là tổng giám
đốc đang ăn cơm một mình rồi, gọi điện xem ra hay nhất. Tiểu Bạch cảm thấy mặt
đối mặt với hắn quá có tính khiêu chiến, rất đáng sợ! Bạn bèn gọi cho Mặc Duy
Chính, ai ngờ lại nghe tiếng chuông vang lên từ phía bàn làm việc bên cạnh. “Tổng
giám đốc không mang di động rồi...” Tiểu Bạch lăn qua xem, lập tức phẫn nộ!

“Sao lại là “Ngu ngốc”?!” Tiểu Bạch nhìn tên trên màn hình,
căm phẫn kêu lên. Tổng giám đốc dám đổi tên bạn thành “Ngu ngốc”!

Phải mau đổi tên mới được!

Tiểu Bạch đắc ý nhìn thành quả, đột nhiên di động của Mặc
Duy Chính lại kêu vang, tay Tiểu Bạch bấm trúng ngay phím nghe: “A...” Tiểu Bạch
lại càng hoảng sợ, cũng không biết phải nói gì, phía bên kia đang: “A lô... a
lô” liên tục đột nhiên bật thốt: “Là tiếng gì vậy?”

Tiểu Bạch thảm rồi, GV trên máy còn chưa tắt...

Tiếng rên rỉ vẫn đang truyền ra... có ư... ư, a... a, có cao
vút lẫn thấp trầm, mải miết lẫn dạt dào, triền miên mê người...

Chương 24

Tiểu Bạch luôn luôn là một em bé thông minh, biết mình làm
sai chuyện gì thì nhất định sẽ sửa đổi, hơn nữa không để liên lụy tới tổng giám
đốc, bèn cầm điện thoại điên cuồng gầm lên một tiếng: “Khốn kiếp! Gọi nhầm số rồi!”,
sau đó lập tức ngắt máy cái rẹt!

Không đầy một phút sau, điện thoại lại kêu lên. Tiểu Bạch rất
nhã nhặn nghe máy: “A lô, tổng giám đốc Mặc hiện đi vắng, xin hãy gọi lại sau.”
Nhân viên nhận điện thoại Tiểu Bạch hoàn mỹ đem sai lầm quá khứ gột rửa đến sạch
trơn.

Bên kia vang lên một thanh âm thấp trầm đĩnh đạc: “Cô là trợ
lý Vương?”

“Tôi là trợ lý Chu.” Tiểu Bạch nghĩ cách xưng hô này rất
không thuận miệng, có điều giọng nói của người nọ không tệ chút nào, mười phần
ăn chắc là giọng của niên thượng thụ, đại thúc thụ[38] đây! Tiểu Bạch là loại gặp
gì cũng thấy “com[39]”, bé ngoan “com”, đại thúc “com”, công công thụ thụ đều
“com” hết.

“Ừm...” Bên kia đáp một tiếng rồi ngắt máy.

Tiểu Bạch hoàn hồn buông điện thoại, trở về bàn mới điều chỉnh
âm lượng của GV, ai ngờ chưa được bao lâu đã thấy Mặc Duy Chính đi đến, Tiểu Bạch
liếc hắn nói: “Vừa rồi anh có điện thoại, tôi thay anh nghe một chút.”

Mặc Duy Chính không nói gì, chỉ lấy di động xem qua: “À...
Là ba tôi.”

Tiểu Bạch máy móc quay đầu, mắt tỏa hào quang, này, này...
Phụ tử CP[40]? Niên hạ công VS niên thượng thụ[41]... Thế giới này thật hài hòa
biết bao...

[38] Niên thượng thụ,
đại thúc thụ: ý chỉ thụ lớn tuổi.

[39] Com: viết tắt của
complex, có nghĩa là “ham”, “khoái”.

[40] Phụ tử CP: có
nghĩa là một cặp cha - con.

[41] Niên hạ công VS
niên thượng thụ: anh công trẻ, anh thụ già.

Mặc Duy Chính cảnh giác nhìn ánh mắt sáng ngời của Tiểu Bạch:
“Cô muốn gì?”

“Anh...” Tiểu Bạch thoáng cái nắm lấy tay Mặc Duy Chính, chớp
chớp mắt, ngây thơ lại đáng yêu...

Mặc Duy Chính đỏ ửng cả mặt, nói cũng hơi lắp bắp: “Này...
Cô... sao thế?”

Tiểu Bạch bỗng xấu hổ mân mê chéo áo: “Cha anh bao nhiêu tuổi
vậy?”

Mặc Duy Chính sửng sốt: “Cô hỏi làm gì?”

“Tổng giám đốc năm nay hai mươi chín, nếu như cha anh kết
hôn sớm...” Tiểu Bạch lầm bầm tự nhủ, vấn đề này đương nhiên rất quan trọng, vì
có đôi khi... niên thượng thụ thể lực không tốt khó mà chống đỡ được!

Mặc Duy Chính nhìn Tiểu Bạch cắn cắn tay, đột nhiên mở miệng
nói một câu: “Chu Tiểu Bạch, ví như tôi nói tôi thích cô...” Hắn nói nửa chừng
liền tắt tiếng, cũng không hiểu vì sao tự nhiên mình lại thốt ra lời ấy.

Tiểu Bạch đờ người, nhìn chằm chằm Mặc Duy Chính, nuốt nước
miếng: “Tổng giám đốc... Tôi... tôi...”

“Tiểu Bạch...” Mặc Duy Chính nhìn đôi mắt lấp lánh của bạn,
thì thầm gọi tên.

“Haizz...” Tiểu Bạch cúi đầu thở dài, rồi lại ngẩng đầu xù bờm.
“Tổng giám đốc... Trước khi anh thích con trai, tôi sẽ không thích anh đâu.”

Tiểu Bạch nhìn bạn giai thẳng Mặc cứng đờ đứng đó, lại tiếp:
“Hơn nữa... “ví như” cái gì chứ!” Bạn vừa nói vừa ngồi xuống ghế: “Tôi không
thích cái thứ “ví như” này, có là có, không là không, “ví như” có gì hay? Một
tí cảm xúc cũng không thấy...” Tiểu Bạch đổi một bộ GV, nói tiếp: “Mục tiêu của
chúng ta là biến không thể thành có thể...” Giai thẳng nhất định phải cong, còn
cái gì gọi là “ví như” nữa!

Mặc Duy Chính sắc mặt tối sầm: “... Không phải là “ví như”,
là tuyệt đối không có khả năng!”

Tiểu Bạch suy đi tính lại, chuyện sau này ai biết thế nào,
đi ăn máng khác cũng không phải ngày một ngày hai, lương nắm trong tay mới là
chắc ăn nhất! Thứ hai, trợ lý Vương đi làm, Chu Tiểu Bạch thành “nhân viên trà
nước chuyên nghiệp”, phát minh độc quyền của tổng giám đốc. Tiểu Bạch vốn tưởng
bản thân bị tống ra phòng trà nước, cơ hội xem GV đến đây là hết nhưng thời
gian rảnh rỗi lại quá thênh thang, bèn hỏi mượn Lã Vọng Nguyệt một đống tạp
chí, chuẩn bị tại phòng trà nước hưởng thụ, ai dè tới công ty mới phát hiện
chuyển ra ngoài đều không phải bạn mà là trợ lý Vương! Nghe nói tổng giám đốc
ưu ái cấp dưới, cho trợ lý Vương hẳn một phòng làm việc riêng, lập tức cả công
ty bắt đầu đoán già đoán non trợ lý Vương rốt cuộc làm sao mà lấy lòng tổng
giám đốc hay vậy chứ?

Vấn đề này Tiểu Bạch cũng đã nghĩ tới, lý do chỉ có một, tổng
giám đốc muốn khiêu khích bạn, khiêu khích công khai, khiêu khích trần trụi!

Chứng cứ phạm tội như sau:

1. Giai thẳng Mặc: Hừ... Cô làm nhân viên trà nước cho tôi.

Tiểu Bạch: Trước giờ tôi pha trà nhiều như vậy thì gọi là
gì?

Giai thẳng Mặc: Hừ... Gọi là cô ngu ngốc, cho cô một phần
lương kiêm hai chức!

2. Giai thẳng Mặc: Tôi cho trợ lý Vương phòng làm việc
riêng.

Tiểu Bạch: Sao lúc tôi làm trợ lý lại không có?

Giai thẳng Mặc: Hừ... Tôi khinh cô, không cho đấy, cô làm gì
được tôi nào?

Tiểu Bạch yên lặng vào phòng làm việc, giáng cấp thành nhân
viên trà nước, tự nhiên không có quyền dùng máy tính riêng nữa, bàn vẫn còn, chỉ
có máy tính là thành bình đun nước siêu tốc... Tiểu Bạch sờ sờ bình siêu tốc, bỗng
nghĩ ngồi bên cái bàn đặt bình siêu tốc mà tưởng nhớ máy tính là chuyện ngu ngốc
cỡ nào chứ!

Có điều dường như Mặc Duy Chính hoàn toàn không nghĩ vậy, hắn
nhìn bình siêu tốc và Tiểu Bạch, nụ cười đặc biệt tươi tắn: “Ừm... Rất không tệ.”

“Hồng trà...” Mặc Duy Chính thuận miệng nói, Tiểu Bạch đành
ngoan ngoãn xách cái bình đầy nước đi cắm. Tiểu Bạch vốn không muốn làm việc
nên cũng chẳng tập trung cho lắm, sơ sảy một chút phích cắm không vào mà còn bị
chập điện lóe cả chớp xanh...

Tiểu Bạch nổi giận, đã xui xẻo đến nước này, đến cả ổ điện
cũng khinh thường bạn, cắm cũng không cho cắm nữa thì còn ra thể thống gì!

Không cho cắm...

Tiểu Bạch nhắc lại một lần, đột nhiên lửa giận tiêu tan, sắc
mặt đầy hưng phấn, ổ điện với phích cắm... Tổng thụ với tổng công đây mà...

Ổ điện từ lúc sinh ra đã định sẵn là cả đời bị cắm, bất kể
lúc nào, bất kể tình huống, bất kể cái phích cắm nào cũng cắm được, cắm hết lần
này đến lần khác, không có lúc nào ngơi nghỉ...

Tiểu Bạch nhịn không được, chỉ muốn rơi lệ, bạn tiểu thụ này
số phận sao lại thê thảm đến thế cơ chứ...

So sánh ra, bạn cúi nhìn xuống phích cắm trong tay, tên tổng
công siêu ác độc này chẳng chung thủy gì hết, hết cắm vào ổ điện này lại ra
ngoài cắm vào ổ cắm khác, thậm chí đôi khi còn có thể dùng thêm đạo cụ hỗ trợ,
dùng đầu cắm đa năng, các kiểu ổ điện đều có thể cắm tất, không chừa loại nào.
Tiểu Bạch nhịn không được, khinh bỉ liếc nó một cái, đúng là đồ tổng công dâm
đãng!

Giống y như... Bạn liếc về phía Mặc Duy Chính, nghĩ, giống y
như anh ta.

“Cô nhanh tay lên một chút...” Mặc Duy Chính thúc giục, cau
mày nhìn bạn, cắm một ấm nước cũng lâu là làm sao thế không biết.

Tiểu Bạch tuân lệnh cắm lại lần nữa, ngồi chờ nước sôi.

Bình siêu tốc rất mau sôi, chỉ chốc lát nước đã sôi ùng ục,
hơi nước bốc lên cuồn cuộn, không những trào lên còn bắn cả ra ngoài, tong tong
nhỏ xuống mặt bàn. Cũng không biết ấm này là ai mua nữa, nước sôi rồi còn biết
kêu ré lên như còi...

Tiểu Bạch hai mắt sáng ngời, đây... đây chẳng phải là tiểu
công cuồng nhiệt sao...

Nhìn hơi nước mờ mịt, rồi bọt nước trong suốt, rồi cả tiếng
kêu cao vút kia nữa...

“A... a!” Tiểu Bạch, hai tay ôm má đang đỏ bừng vì hưng
phấn, không nhịn được hét lên một tiếng chói tai.

Mặc Duy Chính chịu hết nổi, quăng cả bút trong tay, chỉ thẳng
mặt Tiểu Bạch quát: “Chẳng qua là nước sôi trào ra ngoài thôi, cô kêu cái gì!”

“Không phải mà... không phải mà...” Tiểu Bạch chỉ vào bình
nước vẫn đang phun hơi mờ mịt không kìm được, nói đầy kích động: “Lẽ nào anh
không thấy sao?”

Mặc Duy Chính chẳng muốn đoán, cũng đoán không ra trong đầu
Tiểu Bạch đang nghĩ gì, chỉ bước qua giật phích cắm, tiểu công của Tiểu Bạch lập
tức im hơi lặng tiếng.

“Ôi... Đã xong rồi ư?” Tiểu Bạch chớp chớp mắt, quả nhiên tiểu
công không thể so với tổng công được, dù cho tiểu công có cuồng nhiệt cỡ nào gặp
phải tổng công cũng phải im re thôi...

Tiểu Bạch mắt long lanh nhìn Mặc Duy Chính: “Tổng giám đốc,
anh thật ghê gớm quá đi...”

“...” Mặc Duy Chính không thèm đáp lời bạn, chỉ hạ lệnh:
“Châm trà!”

Ban đầu hắn thực sự rất khát, rất muốn uống trà, nhưng đến
lúc Tiểu Bạch đem trà tới cho hắn thì đột nhiên hắn không muốn uống, nguyên
nhân rất đơn giản, chính là vì biểu hiện của bạn vừa cực kỳ dung tục vừa dâm
đãng, khiến hắn uống một ngụm rồi lập tức phun ra, không biết có phải do rào cản
tâm lý hay không mà cả buổi sáng hắn cũng không uống nước, buổi chiều đích thân
đi đổi cái tách khác mới dám uống.

Mặc Duy Chính khó chịu hơn nữa là Tiểu Bạch cả ngày nhìn ấm
nước mỉm cười. Hắn càng xem càng chẳng hiểu ra sao, thật muốn cầm búa bổ đôi đầu
Tiểu Bạch ra xem bên trong cái óc heo đó rốt cuộc chứa cái gì. Mà Tiểu Bạch
đương nhiên sẽ không xử tệ với bình nước nhà mình, không kể ngày ngày ân cần
chà lau, còn mỗi lần rót nước cho người là lòng lại đầy YY vui sướng, điểm này
nhân viên cả tầng đều rất hài lòng, trừ bà cô lau dọn WC căm giận, bất mãn. Tổng
số lần nhân viên trong tầng đi vệ sinh so với tháng trước đã tăng hẳn năm mươi
phần trăm, tần suất lau dọn WC cũng tăng theo, tự nhiên bà ta ghi hận Tiểu Bạch
trong lòng, lúc Tiểu Bạch đi vệ sinh, bà cô ấy nhất định bắt tay vào quét dọn,
lau từ dưới cửa luồn vào, trên danh nghĩa là “vệ sinh” kỳ thực là trả thù, hại
Tiểu Bạch đi WC một lần nhảy trái, nhảy phải bảy, tám lần mới xong.

Đúng lúc hắn đang căm giận, đột nhiên điện thoại kêu vang.

“Ba?” Mặc Duy Chính kêu một tiếng. “Buổi sáng ba tìm con có
việc gì?”

“May mà là con...” Bên kia nói. “Ba còn sợ lại gọi nhầm số lần
nữa.”

“Gọi nhầm số?” Mặc Duy Chính ngập ngừng hỏi.

“Ừm...” Bên kia đáp. “Lần đầu ba gọi, không ngờ lại có cái
loại tiếng động kia...”

Mặc Duy Chính, mặt biến sắc, lòng chắc như đinh là không nhầm
số nhưng cũng đành thuận đà vuốt đuôi: “A... Chắc là nhầm số. Có việc gì vậy ạ?”

“Cuối tuần này con dành ra chút thời gian...”
Bên kia nói tiếp. “... hẹn cô Hoàng đi ăn nhé!”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.