Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi - Chương 07 part 1
Chương 7: Đòi nợ
Cuộc đời ấy mà, chính là
không chiều theo lòng người…
Oa Oa lúc này toàn thân
không còn chút sức lực nào, dựa người vào chiếc ghế bên bàn làm việc trong tình
trạng cận kề với bờ vực sụp đổ. Những tháng ngày oanh tạc Pikachu giờ như hòang
hạc một đi không trở lại, scandal tin đồn cũng như sen tuyềt trên Thiên Sơn cao
không với tới, lúc này, cô chỉ đành dựa vào việc miễn cưỡng quan sát Lang Hách
Viễn để giải sầu qua ngày, ngày nào cũng như vậy, đã… đã một tháng trời rồi.
Tổng giám đốc đang trầm
tư, Tổng giám đốc đang phê chuẩn báo cáo, Tổng giám đốc đang họp trực tuyến,
Tổng giám đốc đang chơi Pikachu…
Đừng hỏi vì sao cô biết
sếp Lang đang chơi Pikachu! Trên thực tế, kể từ ngày Oa Oa chuyển vị trí làm
việc đến nay, tấm rèm cửa chớp dày dặn trên cửa phòng làm việc của Lang Hách
Viễn chưa được thả xuống dù chỉ một lần, thế là đôi mắt đáng thương của Oa Oa
đang nhàn rỗi tới mức sắp mọc lông bắt bộc phải tiếp nhận sự quấy nhiễu từ mọi
hành động của anh, từ ánh mắt chăm chú khi chơi Pikachu đến nụ cười thỏa mãn
hiếm có trên miệng, tất cả đều ra sức dày vò thần kinh yếu ớt của Oa Oa.
Oa Oa bi phẫn thở dài
một tiếng, chuẩn bị cầm cốc đi pha cà phê. Những ngày tháng không buôn chuyện,
không Pikachu sao lại buồn ngủ thế này chứ?
Vừa mới đứng dậy, điện
thọai bên cạnh liền đổ chuông, cô vội vàng ngáp một cái rồi nhấc máy, đấu dây
bên kia truyền đến giọng lạnh lùng của Lang Hách Viễn:” Cô đi dâu thế?“
Oa Oa lôi dây điện thọai
chạy tới trước cửa phòng làm việc, giơ giơ chiếc cốc cà phê về phía anh, trả
lời đầy bất lực: “Tôi đi pha cà phê.”
“Pha cho tôi một
cốc!”.Lang Hách Viễn nhìn chiếc cốc trong tay cô qua lớp cửa kính, nói với
khuôn mặt lạnh băng.
Oa Oa cố nặn một nụ
cười, trong lòng rủa thầm nhưng ngòai mặt chỉ biết nuốt nước miếng, không dám
thốt lên tiếng nào. Cái đó người ta gọi là ăn quả phải biết kẻ trồng cây, tuy
lần trước sửa hỏng xe của Tổng giám đốc không hẳn là lỗi của cô, nhưng về cơ
bản, thể hiện chút ăn năn, hối lỗi thì cũng là việc nên làm.
Haizzz…..
Đúng thế, tối hôm đó,
sau khi Oa Oa vừa dùng cờ lê bẻ lại trục bánh xe đâu vào đấy thì không lâu sau,
nhân viên sửa xe sau bốn tiếng mò mẫm cuối cùng cũng đến được chỗ hai người.
Chiếc BMW nhanh chóng được xe kéo đi, nghe nói do góc bị Oa Oa bẻ, không cách
nào lắp bánh xe vào được nữa…
Lúc đó, Oa Oa chỉ còn
biết thẫn thờ nghiêng mình cung kính tiễn Lang Hách Viễn đang tối sầm mặt mày
lên taxi, nghiến răng khẳng khái móc hầu bao năm mươi tệ cũng đủ chạy trong
phạm vi hai mươi cây số rồi. Nào ngờ ngày hôm sau, Lang Hách Viễn lại cầm tờ
hóa đơn taxi một trăm năm mươi bảy tệ tới tìm cô thanh toán!
Theo lý mà nói, khi đó,
Oa Oa cũng đã giơ đầu ra chịu trận rồi, nhưng kể từ hôm ấy, thái độ của Tổng
giám đốc rất kì lạ, những lúc chỉ có hai người, anh luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng,
nhưng đến khi Oa Oa không xuất hiện quấy nhiễu nữa thì anh lại tìm cô khắp nơi.
Ví dụ, scandal nóng hổi
nhất gần đây trong nội bộ Hoa Hạo là một hôm nào đó, Oa Oa viện cớ gửi công văn
để chạy xuống phòng Kĩ thuật hóng chuyện. Lúc đó cô đang say sưa nuốt từng lời
của mấy tay nhân viên ở đấy kể chuyện lần trước kiểm tra bảo dưỡng máy tính tập
thể, phát hiện ra trong máy của giám đốc Hứa đã năm mươi bảy tuổi có một bức
thư tình siêu cấp viết cho một em gái mười tám tuổi thì ba thư kí cao cấp ở văn
phòng Tổng giám đốc được lệnh xuất phát từ tầng hai mươi hai, tìm kiếm tất cả
các ban bộ, từ phòng Kinh doanh, phòng Hạch toán, phòng Tài vụ tới phòng Hành
chính, đến khi tìm được Dương Oa Oa ở phòng Kĩ thuật mới thở hồng hộc gọi: “Thư
kí Dương, Tổng giám đốc tìm cô, nhanh, nhanh…”
Tiếng “nhanh” ấy thực sự
khiến Oa Oa hồn bay phách lạc, tâm trí đang nghe buôn dưa lê lập tức bay thẳng
lên chín tầng mây, vì tiền lương mới tăng, vì cuối cùng đã có thể đường hoàng
ăn ở nhà ăn đồ Tây, cô lập tức từ bỏ cả thang máy mà lao thẳng cầu thang thoát
hiểm, vội vàng dùng cả tay lẫn chân bò đến lên tầng hai mươi hai, xông thẳng
vào văn phòng Tổng giám đốc.
Đến khi cô bò được đến
bên bàn làm việc của Lang Hách Viễn, thè cả lưỡi ra thở: “Tổng giám đốc, ngài
tìm tôi ạ?”, Lang Hách Viễn mới ngẩng đầu, liếc cô một cái rồi lại cuối xuống,
tiếp tục đọc sách, lạnh lùng buông một câu: “Pha cho tôi cốc cà phê!”
Oa Oa suýt chút nữa đã
rút ngay đôi giày năm phân đang đi bổ thẳng vào đầu anh.
Đúng thế, chính xác là
như vậy!!!
Đồ tư bản, đồ tư bản ác
ôn! Oa Oa tội nghiệp vừa miễn cưỡng lấy cốc của Lang Hách Viễn từ trong tủ ra
vừa nghiến răng rủa xả. Lang Hách Viễn, con người này không chỉ giở thói tư bản
trong những việc lớn, mà đến cốc tách cụng xâm chiếm ngăn tủ riêng của cô. Đã
thế, mỗi lần dùng đều không cho phép cho lấy nhầm, một cái là để uống cà phê,
một cái là để uống nước, một cái là để uống rượu. Cô cầm chiếc cốc màu đen đi
pha cà phê, sau đó gõ cửa, đến khi được sự cho phép mới dám lách vào, hứng ánh
nắng chói chang rọi thẳng vào mắt, cung cung kính kính đặt cốc cà phê lên bàn
rồi lại rón rén lui ra.
Như một nàng dâu nhỏ.
Đôi mắt Lang Hách Viễn
bất ngờ ngước lên, ánh nắng sau lưng lướt qua làn da Oa Oa, khiến anh có chút
choáng váng.
Đó là một màu rất nõn
nà, dường như trong suốt. Mắt anh hơi nheo lại, nhưng rất nhanh sau đó, anh vội
vàng chuyển ánh mắt về màn hình vi tính.
Lần trước cũng vậy. Anh
ngồi trong taxi, dưới ánh đèn đường nhìn khuôn mặt nhỏ bé, trong trẻo của Oa
Oa, lần đầu tiên khiến anh phát hiện ra rằng cái cô bé làm việc gì cũng không
suy nghĩ này cũng có một ưu điểm rất lớn.
Đôi má hồng hào của cô
thật sự khiến người ta rất muốn vuốt ve để xác nhận nó có chân thực hay không.
Nếu không phải lúc đó,
chiếc xe đã nổ máy thì anh gần như đã thò tay ra khỏi cửa xe, suýt chút nữa có
thể chạm vào cô.
Lang Hách Viễn quy kết
việc này là do bản thân tiếp xúc lâu ngày với một cô gái ngốc nghếch nên dẫn
đến bị trơ lì về thẩm mĩ, anh chắc chắn là bị cô búp bê nhỏ này yếm bùa chú gì
đó nên mới dẫn đến việc mắt thẩm mĩ của anh tuột dốc không phanh.
Oa Oa rất muốn nhìn trộm
xem việc Tổng giám đốc Lang Hách Viễn chăm chú không rời khỏi màn hình có phải
là vì đang chơi Pikachu hay không, nhưng lại không dám thể hiện quá lộ liễu. Để
có thể tiếp tục ở lại đây, có những việc cô cần phải cẩn trọng, cung kính.
Không thể làm được gì, cô đành chu mỏ lên ai oán.
“Đợi sau này có tiền,
tôi nhất định ngày ngày mở mắt ra là chơi Pikachu, chơi đến lúc mặt trời lặn
đằng Tây, khắp nơi đầy sao mới thôi. Hừm, đến lúc đó thì đừng nói đến sếp lớn,
đến công ty phát minh ra trò Pikachu có gửi tôi bản mới nhất để chơi, tôi cũng
không thèm để ý đâu!”
Đôi môi đỏ hút hồn của
Oa Oa hơi dẩu ra, cộng thêm khuôn mặt bé nhỏ, làn da mịn màng khiến Lang Hách
Viễn vừa mới chuyển ánh nhìn lại bất giác ngây người.
Gì thế này? Sếp lớn sao
cứ nhìn chăm chăm vào môi mình thế? Phát hiện ra không khí có gì đó bất thường,
Oa Oa lập tức toát mồ hôi hột, cứng đờ cả người. Không phải Tổng giám đốc, Tổng
giám đốc lại nhớ tới cái trục bánh xe bị méo mó đấy chứ?
Làm ơn đi, cô đã trả cho
anh một trăm năm mươi bảy tệ tiền taxi rồi, anh còn muốn gì nữa? Hơn nữa, dù có
bán cô đi cũng không bằng tiền một cái bánh xe BMW, có nhìn thế chứ nhìn nữa
cũng không ích gì đâu!
Lang Hách Viễn nhận ra
sự kinh sợ của Oa Oa, trong lòng bỗng bực bội. Chết tiệt, vừa rồi suýt chút nữa
thì anh đã không kìm được mà hôn cô.
Người có ý đồ xấu xa với
nộ khí bừng bừng quay đầu lại, ném cho cô tập tài liệu trong tay, chẳng thèm
ngẩng đầu lên, nói: “Cô mang cái này đến Tổng ban!”
Oa Oa vui mừng khôn
xiết, xem ra vụ bảo dưỡng cả đời chiếc BMW không cần cô phải lo nữa rồi, Tổng
giám đốc cũng đã quên chuyện này. Tuy nói lúc trước, việc bị Lang Hách Viễn
nhìn chằm chằm vài giây khiến cô có chút tim đập chân run, cảm giác đó như thể
bị ánh mắt anh hút lấy, trái tim của cô cũng vì thế mà đập mạnh hơn, cái không
khí đó giống như đoạn mở đầu cảnh nhân vật nam chính muốn hôn nhân vật nữ chính
trong tiểu thuyết vậy, nhưng mà may sao, hóa ra Tổng giám đốc chỉ nghĩ tới việc
sai cô đi chuyển công văn mà thôi.
Phù, Oa Oa lập tức xoa
xoa ngực, đừng sợ, đừng sợ, Oa Oa ơi là Oa Oa, dạo này mày ngốc đấy à? Đã bảo
đừng có đọc lén mấy quyển tiểu thuyết ngôn tình của Nám Nám mà! Thấy chưa, đây
là tác hại của tiểu thuyết ngôn tình đấy! Người ta đường đường là ông chủ lớn,
sao có thể muốn hôn mày chứ? Hành động ấy với việc chọn một con heo để hôn đâu
có gì khác nhau!!!
Oa Oa vừa tự an ủi bản
thân vừa bước tới cầm tập tài liệu Lang Hách Viễn lại nói thêm một câu: “Giáng
Sinh này, công ty có hoạt động chúc mừng, cô thông báo với Tổng ban là tôi cũng
sẽ tham dự.”
Oa Oa đờ đẫn “vâng” một
tiếng, ôm tập tài liệu, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.
Công ty còn có hoạt động
chào mừng Giáng Sinh? Quả nhiên là công ty lớn, trong tình hình khinh tế ảm đạm
thế này mà còn bày vẽ tổ chức tiệc tùng, xem ra nhất thời không thể phá sản
được.
Lúc Oa Oa chuẩn bị đóng
cửa, Lang Hách Viễn ngẩng đầu nhìn cô, lãnh đạm một hồi rồi lạnh lùng nói: “Hôm
qua, tôi có hỏi trung tâm bảo dưỡng xe, phí sửa chữa trục bánh xe hết 7850 tệ,
bao giờ thì cô đưa cho tôi đây?”
Bị đánh gục bởi tin dữ
bất ngờ, Oa Oa chỉ còn biết đau khổ quay mặt sang một bên, khủng hoảng kinh tế
quả nhiên là lợi hại, ngay cả Tổng giám đốc cũng đích thân xuất mã đi đòi nợ….
Buổi chiều, công ty có
cuộc họp thường kì, công việc ở Tổng ban luôn bận rộn nên rất ít khi họp hành,
nhưng một khi đã họp thì thể nào cũng là những cuộc họp lớn không nghỉ ngơi,
không ngủ nghê, cho đến khi những người tham dự sức cùng lực kiệt, sùi bọt mép
thì mới thôi.
Thực ra, nội dung chủ
yếu của cuộc họp lần này không gì khác chính là chuẩn bị cho hai hoạt động sắp
tới. Sau đó, chủ nhiệm nhắc nhở phải làm việc cẩn thận, tỉ mỉ để hoàn thành tốt
nhiệm vụ, rồi phó chủ nhiệm lại nói tới việc đảm bảo an toàn, chấp hành pháp
luật, cuối cùng là đám thư kí cao cấp bàn về việc mất cân bằng phúc lợi, lương
bổng không xứng đáng…
Oa Oa ngủ gục trong cuộc
họp dài miên man, khuôn mặt còn phảng phất nụ cười vô cùng vô dụng. Trong trạng
thái mơ màng cô còn phát ra cả tiếng ngáy. Ánh mắt phẫn nộ của Chủ nhiệm và Phó
chủ nhiệm cô chẳng nhìn thấy, nhưng dựa vào nhiệm vụ cao cả từ trên trời rơi
xuống mà cô “giành” được, chính là đại diện cho Tổng ban biểu diễn một tiết mục
văn nghệ trong buổi tối liên hoan, cô đủ biết là chủ nhiệm đã tức giận thế nào.
Đây là một thách thức
mới mẻ mà trước giờ, Oa Oa chưa từng trải nghiệm. Đương nhiên, nếu cô có thể
thành công vượt qua thử thách, dưới hội trường còn lại bao người sống sót vẫn
là một câu hỏi lớn.

