Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi - Chương 18 part 2

Oa Oa và Cát Cát bốn mắt
nhìn nhau, cùng thở dài ngao ngán, mới đào hôn được hai giờ đã bị người ta bắt
ngay tại trận. Hành trình tự do ngắn ngủi đáng thương đến cực điểm, hai người
ngượng ngập quay đầu lại, bò lên ghế ngồi như chưa có chuyện gì xảy ra, cũng
không thèm nhìn người đàn ông bên cạnh, không ai bảo ai cùng nhấc đũa lên, rồi
lại nhìn nhau, rồi vục đầu vào ăn…

Oa Oa nghĩ: “Dù có thế
nào đi nữa, ăn được thì cứ ăn, lần này bị anh ta bắt lại thì khổ cả đời rồi.”

Cát Cát nghĩ: “Nghe nói
xã hội đen thích ăn bánh bao trên núi, mình thà ăn móng dê chứ chết cũng không
ăn bánh bao.”

Bắt được hai cô vợ đào
hôn rất dễ dàng, hai anh chàng ngồi bên cạnh mỗi người dùng một cốc trà hoa
cúc, không ngớt lời khen ngợi nhau:

“Hứa Thụy Dương, thủ hạ
của anh hành động thật nhanh nhẹn, không thể đánh giá thấp được.”

“Hách Viễn, cấp dưới của
anh cũng rất thông minh, tôi rất khâm phục”.

“Nhân viên công ty chúng
tôi đã dùng xác suất, vì tôi nhớ Oa Oa từng nói rất thích thịt dê nhúng, vì thế
nhân viên chưa tan ca đã tập trung xuất phát, nghe ngóng xung quanh khu nhà
chúng tôi, thật không tồi, khoảng cách từ đây đến nhà không ngoài dự đoán của
tôi.”

“Mặc dù anh Kình đã nghỉ
hưu nhưng Húc Đô vẫn còn, tôi gọi điện cho mấy anh em ngày xưa nhờ họ đi tìm.
Thực ra, tôi không nói gì, chỉ chúc họ thấy mặt trăng vào đêm ba mươi, đám
người đó quả thật hành động rất nhanh.”

“Cách của anh đúng là
trực tiếp hơn, không ngờ người mà anh nhắc đến hôm đó lại là bạn học của Oa
Oa.”

“Cách của anh có phần
nhã nhặn hơn, không ngờ hôm đó, thái độ lạ lùng của anh lại là vì bạn của Cát
Cát.”

Hai cô gái ra sức ăn
nhưng vẫn nghe hai người đàn ông nói chuyện trên trời dưới biển, lòng không
khỏi bối rối. Tại sao nghe khẩu khí của họ, hai cô lại có cảm giác họ đang cố
nhịn cục tức trong lòng và bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung như vậy? Xem ra
lần này, hai cô không còn cách nào chạy thoát được rồi.

Ai làm người ấy chịu,
hảo hán không thể làm con rùa rụt đầu được, vậy là Oa Oa đột nhiên đứng dậy,
khẳng khái nói: “Thực ra em chỉ định đi ăn, không hề có ý định chạy trốn.”

Hách Viễn không thèm
nhìn cô, chỉ giơ tay gọi phục vụ mang thêm hai đĩa thịt dê lên. Oa Oa tức muốn
chết, nhưng sau khi gặp phải ánh mắt nghiêm nghị của Hách Viễn, chẳng còn cách
nào khác đành coi tất cả tức giận là nước bọt nuốt vào trong bụng, ngoan ngoãn
ngồi xuống tiếp tục ăn.

Không còn cách nào,
không có lí lẽ nào để có thể đi khắp thiên hạ, không có lí lẽ thì chẳng đi đâu
được…

Cát Cát vẫn im lặng, một
mạch cắm đầu vào ăn, đống đĩa bên cạnh đã xếp thành núi. Hứa Thụy Dương nhíu
mày, cướp luôn đôi đũa từ tay cô: “Cô bé này, muốn chết sao?”

“Bị thịt dê đè chết còn
hơn bị bánh bao đè chết”. Cát Cát gân cổ lên đấu khẩu với anh.

Cát Cát thật lợi hại,
người yêu là xã hội đen mà vẫn không ngừng đấu khẩu, đâu như cô, một tên tư bản
bé tí tẹo vừa mới lườm cho một cái thì đã ngoan ngoãn vâng lời, chẳng khác nào
một con chó con vô dụng.

Lúc này, Oa Oa rất muốn
phối hợp cùng với bạn hét to lên, nhưng lại sợ rằng sau khi hét lên, cô sẽ bị
anh chàng xã hội đen kia kết cho án tử hình nên chỉ dám âm thầm cổ vũ: “Cố lên,
Cát Cát, mặc dù không đào hôn được nhưng không có nghĩa là nàng không thỏa hiệp
được với anh chàng kia. Chúng ta phải đánh bại họ, không được để họ bắt nạt nữ
nhi như thế.”

Oa Oa phấn chấn nắm chắc
tay, nhưng chưa kịp giơ tay ra thì Hách Viễn đã hằm hằm nhìn cô: “Chỉ tại tôi
quản không nghiêm, Thụy Dương, anh đừng để ý!”

Thấy Oa Oa nhe răng, giơ
tay khiêu chiến với Hách Viễn, Thụy Dương không nhịn được cười. “Anh muốn quản
nghiêm sợ rằng còn phải đợi một thời gian dài nữa đấy. Tôi rất thông cảm với
anh, Hách Viễn.”

Oa Oa vốn đã không hài
lòng với thái độ khiêm nhường của Hách Viễn, nghe Thụy Dương châm biếm như vậy,
cô lại càng tức giận. Cô nắm lấy tay áo Hách Viễn, hét lên với Cát Cát những
lời nói từ tận đáy lòng trước khi dũng cảm hi sinh: “Cát Cát, nàng nhất định
không được khuất phục! Từ kinh nghiệm của mẹ ta, ta phải nhắc nhở nàng, lấy một
tên xã hội đen sẽ không có kết quả gì tốt đẹp đâu.”

Thấy khuôn mặt ảm đạm
của Hứa Thụy Dương, Oa Oa vô cùng thích thú, đắc thắng vì đã trả thù được.
Trong một phút không để ý, cô liền bị anh chàng họ Lang kéo ra khỏi quán, ném
vào xe.

“Thắt dây an toàn vào
đi!”. Xung quanh không có ai, giọng Hách Viễn có chút lạnh lùng.

Hảo hán không để ý đến
thua thiệt trước mắt, Oa Oa chột dạ, ngoan ngoãn thắt chặt dây an toàn.

Trên mặt không chút biểu
cảm, anh hỏi cô: “Em rất muốn chạy trốn đúng không?”

Giữa hai người dường như
có chút khoảng cách, nếu cô thừa nhận là mình muốn bỏ trốn thì liệu anh có giết
người diệt khẩu, đốt xác phi tang không nhỉ?

Oa Oa cười trừ: “Đâu có,
em chỉ hơi đói, muốn ăn thịt dê nhúng thôi, hì hì…”

“Hừm, em không định chạy
trốn thật à?”. Lông mày Hách Viễn nhướng lên, đưa mắt nhìn khuôn mặt hồng hào
trẻ trung của cô.

“Không trốn! Trốn gì
chứ? Bây giờ đang chuẩn bị Tết, xe lửa thì chật cứng người, vé máy bay thì
không mua được, em có ngốc cũng không chọn thời điểm này chạy trốn, một trăm
phần trăm là chạy không thoát rồi.”

“Xem ra em cũng khá
thông minh khi nắm bắt được tình hình”. Hách Viễn nhoẻn miệng cười.

“Này, này!”. Oa Oa gượng
cười, quay đầu nhìn thấy hộp cơm ở ghế sau. “Hách Viễn, anh vẫn chưa ăn cơm
sao?”

“Cái đó cho em đấy!”.
Nhìn vẻ mặt Oa Oa, anh biết cô vẫn chưa hiểu nên nói: “Em mở ra rồi sẽ biết.”

Oa Oa tháo dây an toàn,
trèo ra phía sau, mở hộp cơm ra. Một hộp toàn hải sản đã lạnh ngắt. Đôi mắt cô
bỗng nhòe đi, sống mũi cay cay.

“Còn muốn bỏ trốn nữa
không?”. Giọng anh như rơi vào đêm tối.

Sau khi đọc bức thư Oa
Oa để lại, anh bắt đầu suy nghĩ về cách cư xử của mình, có phải anh đã quá vội
vã nên đã khiến Oa Oa lo sợ? Cô bé này vẫn chưa trưởng thành, cầu hôn và kết
hôn nhanh như vậy nên cô vẫn chưa thể chấp nhận được, chạy trốn chỉ là vì cô
không có cách nào chống lại mà thôi. Nó cho thấy sự bất mãn của cô về cuộc hôn
nhân này.

Trong bóng tối, Oa Oa
không thấy rõ những biểu cảm trên khuôn mặt anh, nhưng không khí im lặng giữa
hai người lúc này khiến cô cảm nhận được nỗi buồn trong lòng anh. Thực ra, Hách
Viễn đối xử với cô rất tốt, nhớ lại từ trước đến giờ, anh rất chiều chuộng cô,
rất yêu cô, mỗi khi nghĩ đến việc đó, trái tim cô lại cảm thấy ấm áp. Việc cô
chạy trốn hôm nay khiến anh buồn như vậy, trong lòng cô cũng cảm thấy không
vui. Vì thế, cô xấu hổ cúi đầu: “Không bỏ trốn nữa, hay là… chúng ta về nhà
đi!”

“Thật là sẽ không trốn
nữa chứ?”. Giọng Hách Viễn ấm áp hẳn lên.

“Không trốn nữa, sau
này, em sẽ không bao giờ chạy trốn nữa.” Oa Oa gật đầu rối rít.

“Được, nhớ đấy nhé! Nào,
chúng ta về nhà em trước đã!”. Hách Viễn dịu dàng nói với một nụ cười trên môi.

“Về nhà em làm gì?”. Oa
Oa không hiểu Hách Viễn có ý gì, vừa mới lầm lầm lì lì, bây giờ đã cười vui vẻ,
như vậy có nhanh quá không?

“Đến gặp bố mẹ em lấy hộ
khẩu, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn”. Hách Viễn quay xe, không nói thêm
lời nào nữa, một mạch lái vào đường Hoa Viên. Thấy vẻ mặt lo lắng của Oa Oa,
anh bổ sung thêm: “Kháng cự vô hiệu.”

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.