Duyên trời định - Phần 01 Chương 05

Chương 5: Nhân duyên của
ta đến rồi

Đại sư ăn nói quá huyễn
hoặc và Hình Hoan mặc chiếc áo bông hoa, đại sư quá đẹp trai, còn Hình Hoan thì
quá béo, nhìn từ góc độ nào cũng thấy đó là một sự kết hợp kỳ lạ.

Nhậm Vạn Ngân bị những
lời phán “phá sản” “máu chảy” làm cho điên cả đầu, rồi ngớ ngẩn bỏ qua tất cả
những điều kỳ lạ, không phù hợp để dẫn đôi tổ hợp này về nhà.

Nhưng sau khi uống một
tách trà trong phòng khách, hắn bỗng có cảm giác như chợt bừng tỉnh.

Dựa vào đâu? Dựa vào đâu
mà lại đi tin một tên hòa thượng đầu đầy tóc như thế? Áo cà sa mua là có, phiếu
chứng thực kia có thể làm giả, là một thương gia thành công, hắn có thể đi lừa
người khác nhưng không cho phép mình bị lừa!

“Lão gia, ngài đi đâu
vậy ạ, chuẩn bị đến bữa rồi ạ.”

Sau khi nghĩ đi nghĩ
lại, hắn chẳng nói chẳng rằng đứng bật dậy, bước chân ra khỏi phòng khách, mặc
kệ cho người hầu cuống quýt chạy theo.

“Lão gia ta nghĩ kỹ rồi,
không thể để kẻ lai lịch không rõ ràng ăn không ngồi rồi ở trong phủ ta được.”
Hắn đi nhanh hơn, quyết định dứt khoát, chuẩn bị sẵn tư thế, hắn muốn để kẻ
dưới biết rằng mình không chỉ đơn thuần là kẻ thừa kế đời thứ hai, hắn là kẻ
rất lanh lợi.

“Ồ, bởi vậy…”

“Bởi thế nên lão gia ta
sẽ chứng minh cho Đại sư và Hình Hoan kia, ta không dễ bị lừa thế đâu!”

“Nhưng, thưa lão gia…
ngài đi nhầm đường rồi, họ đang ở đằng sau, trong phòng bỏ hoang đã nhiều năm
không sửa sang kia ạ.”

“… Tất nhiên là ta biết
rồi, chỉ là vì ta muốn ngắm cảnh bên này trước, ngươi dám chỉ bảo ta à?!”

Nói xong, tâm trạng muốn
ngắm cảnh của hắn cũng hết, ngượng ngạo quay người lại, chuyển hướng rồi đi
tiếp.

Suốt dọc đường không chỉ
có tiếng bước chân vang lên liên tục mà còn cả những tiếng cằn nhằn không dứt
phát ra từ cái miệng môi mỏng cong cong tinh tế của hắn. Hắn không tiếc lời
phản bác lại khả năng phân tích suy luận của chính mình, nào là những lời lấp
lửng rất mông lung kia làm sao lại có thể tin nổi, nào là phong thái, cách ăn
mặc tư thế và cả khuôn mặt đầy vẻ phong lưu của đại sư kia, và cả điều quan
trọng nhất hắn quan tâm…

“Tại sao bỗng dưng ta
lại nghi ngờ họ đến vậy? Căn cứ có sức thuyết phục nhất là cái cô tiểu thư Hình
Hoan kia sao mà lại xấu đến thế? Theo lý mà nói người có duyên với Phật thường
dễ gần gũi với Phật, có thể suy ra là Phật khá ưu ái với họ, khiến họ xinh đẹp
hơn người, càng phải… tỏa sáng.”

Hai từ “tỏa sáng” vừa
thốt ra, liền phát ra một tiếng kêu thảm thiết rồi tiếng kêu nặng trịch.

Tên hầu theo sau đang
nghe chủ lẩm bẩm từ nãy giờ bỗng thấy lão gia của nhà mình đột ngột dừng bước,
đứng khựng lại trước cửa phòng hai kẻ lừa gạt đang ở tạm. Qua cánh cửa sổ mở
hé, hắn ngẩn người nhìn vào bên trong, từ từ bật ra hai từ “tỏa sáng”, rồi
không tự khống chế được mình, vấp phải bậc thềm trước cửa ngã sõng xoài. Dù là
kẻ hầu hạ thân cận nhưng cũng không làm gì được.

Tạo ra tiếng động kinh
thiên động địa, Nhậm Vạn Ngân khiến hai người ở trong phòng phải ngoảnh ra chú
ý. Song hắn vẫn cứ đơ ra ngồi bệt trên đất, quên cả việc phải đứng dậy.

Hắn rất chắc chắn một
điều rằng hắn đã mang một nam một nữ về phủ.

Và cũng rất chắc chắn
rằng hai người có vẻ mập mờ đang ở trong phòng trước mặt hắn lúc này là một nam
và một nữ.

Người đàn ông thì vẫn là
đại sư mặc áo cà sa màu xanh lục, nhưng vị cô nương kia…

Từ trước tới nay Nhậm
Vạn Ngân vẫn nghĩ rằng trang phục a hoàn của nhà hắn rất mới mẻ và đặc biệt, dù
đường kim mũi chỉ có hơi thô kệch, hời hợt một chút… Nhưng điều đó không quan
trọng, bởi cô nương đang mặc nó trong phòng quả là rất đẹp. Chiếc áo ngắn màu
hồng nhạt giúp tôn lên vẻ đẹp cân đối, nàng quay đầu ngoái nhìn mặt hơi cúi,
người vẫn ngồi đoan trang trước gương, toát lên vẻ đẹp thông minh lanh lợi.

“Ồ, Hình Hoan sao?” Sau
khi bừng tỉnh, tất cả những tư duy trong não hắn lại vận hành nhanh chóng trở
lại, liếc mắt thấy chiếc áo bông hoa mắc trên tấm bình phong, rồi như muốn xác
nhận lại, hắn nhìn lại nàng và hỏi.

Hình Hoan đang du ngoạn
trong trí tưởng tượng thấy bị hỏi vậy thì lơ đễnh gật đầu.

Thấy vậy, mắt Nhậm Vạn
Ngân sáng rực, vội gọi to: “Người đâu! Mau, mau lại đây!”

“Lão gia, ngài lại sao
thế ạ?” Tên hầu vẫn theo sau tiến đến hỏi, tay vẫn cầm khư khư chiếc chổi vừa
giật lấy từ tay một a hoàn trên đường tới đây, đang định chuẩn bị quét sạch hai
tên lừa gạt này ra khỏi phủ.

Nghe tiếng gọi to của
hắn, Hình Hoan chợt định thần lại, má vẫn ửng hồng, ngượng ngùng liếc nhìn Ngộ
Sắc, hai người nhìn nhau giây lát, rồi nàng lập tức đứng dậy, kéo giãn khoảng
cách giữa nàng và y. Nàng không biết Nhậm Vạn Ngân đã nghe thấy những gì, liệu
có bại lộ âm mưu của họ, liệu có đuổi họ ra khỏi phủ không?

Đã đến nước này rồi, nếu
không thành công thì chắc chắn sẽ phải hy sinh rất lớn.

“Đồ láo xược, định làm
loạn à! Sao chúng mày lại dám để sư thái tương lai vĩ đại đây mặc thứ đồ thế
này hả, có biết là sắp tới người ta phải phổ độ chúng sinh không? Cao quý như
vậy sao lại mặc thứ vải thô kệch thế kia? Lập tức tìm cho ta bộ đồ phù hợp với
sư thái tương lai vĩ đại lại đây. Yến tiệc tối nay đã chuẩn bị xong chưa, các
ngươi định để sư thái tương lai vĩ đại chết đói hả? Mà còn nữa, căn phòng này
làm sao mà ở được cơ chứ, mau mau đi chuẩn bị một phòng chỉnh tề… ngươi cầm
chổi định làm gì? Trợn mắt nhìn ta là ý gì? Còn dám toét miệng ra mà cười à? Có
muốn cắt tiền công không?”

“Thấy chưa, cô nương rất
thích hợp cho mỹ nhân kế!” Đại sư Ngộ Sắc rít lên sung sướng, cười tít mắt,
nhân lúc không ai để ý, y lại tiến sát đến nàng, áp sát khuôn ngực nóng ấm của
y vào sống lưng lành lạnh của nàng, sự tương phản mãnh liệt khiến trong giây
lát y bỗng manh nha cảm giác quyến luyến. Nhưng ngay sau đó, y trấn tĩnh lại,
liền chống chế thì thầm, “Xem ra tối nay cô nương có muốn về cũng không về được
rồi, thí chủ đây chắc chắn không dễ dàng để cô nương đi đâu, bần tăng đành phải
nhẫn nhịn một chút để ở lại cùng cô nương vậy.”

“…” Đồ hòa thượng chết
tiệt, y cố ý tạo dựng nên tất cả chuyện này. Giờ Hình Hoan mới hiểu được dụng ý
sâu xa của việc tạt nước vừa nãy!

Đúng như Ngộ Sắc đã dự
liệu, Nhậm Vạn Ngân dường như dốc hết lòng nhiệt tình cung phụng, thậm chí là
“cưỡng ép” họ ở lại phủ một đêm.

Thịnh tình khó chối từ,
mấy chữ này vốn chưa từng xuất hiện trong từ điển của Hình Hoan, nhưng khi
người ta khiến thịnh tình thành những lời làu bàu liến thoắng thì nàng cũng
phải chịu thua.

Chỉ có điều những chuyện
xảy ra tiếp theo hoàn toàn đi chệch với quỹ đạo mà Ngộ Sắc vốn dày công tạo
dựng nên cảnh thơ mộng để trò chuyện tâm tình.

Nhậm Vạn Ngân nài nỉ họ
ở lại đến phát mệt, sau khi miễn cưỡng đàn cho họ nghe một khúc bèn đi ngủ.

Vậy là, khung cảnh hiện
ra lúc này là một gian phòng, một ngọn đèn, một đôi nam nữ, nhưng không có kiểu
như củi khô gần lửa, thiếp thiếp chàng chàng tay trong tay, chỉ có…

Ngộ Sắc cuộn tròn chân
ngồi im trên thành giường cứng nhắc, hai mắt khẽ nhắm hờ, khuôn mặt không chút
biểu cảm, ngón tay lăn tràng hạt thành thạo, tiếng mõ gỗ đều đặn vọng vào trong
phòng, đôi môi gợi cảm lẩm bẩm phát ra tiếng tụng kinh nghe vui tai. Rõ ràng là
một đại sư hội tụ đủ “tứ không” đang ngồi niệm kinh, toàn thân phát ra ý vị
“không có việc gì miễn làm phiền”.

Hình Hoan rất muốn ủng
hộ y để giữ sự yên tĩnh đó, nàng ngồi một bên thêu chiếc túi thơm. Nhưng khi
chiếc kim đâm vào tay nàng đến lần thứ tám thì nàng đành đầu hàng.

“Hừm!”

Nàng có ý cố húng hắng
giọng để khiến Ngộ Sắc phải chú ý, nhưng y vẫn coi như không.

“Ngươi không phải là hòa
thượng thật đấy chứ?” Nàng không kìm được liền hỏi, ở đây chẳng có ai, y làm gì
phải diễn như thật thế chứ?

Đáp lại câu hỏi của Hình
Hoan vẫn là tiếng gõ mõ trầm trầm.

Nàng đợi một lát, biết ý
đành ngậm miệng rồi thần người nhìn ra phía cửa sổ.

Đã thành thân hai năm,
đây là lần đầu tiên Hình Hoan đi qua đêm không về, không chỉ vì nghe lời của
Ngộ Sắc hay những mời mọc thái quá của Nhậm Vạn Ngân, còn có chút giận dỗi.

Giận dỗi… với nàng, đây
là một từ rất lạ.

“Khuê nữ nhà tôi chả có
ưu điểm gì, duy chỉ có tính không để bụng, dễ bảo, chịu khó làm lụng.”

Đó là những lời giới
thiệu của mẫu thân khi mẹ chồng mang lễ đến hỏi nàng. Vậy là suốt hai năm nay
nàng vẫn như những gì người ta mong muốn, đóng cho thật tốt vai diễn đó. Nhưng
dù là người không để bụng đến đâu thì khi bị chính tướng công của mình nói mình
là người không quan trọng trước mặt mọi người, chắc cũng phải biết buồn.

Nàng bắt đầu muốn chạy
trốn, không muốn tiếp tục đeo mặt nạ dịu dàng, nhu mì để sống những ngày dài
khó thở nữa.

“Ta đã hứa với sư phụ,
làm sư một ngày là làm sư cả đời!”

Đúng lúc Hình Hoan đang
mơ màng, tiếng gõ mõ chợt im bặt, như vừa kết thúc một buổi diễn xuất ra trò,
Ngộ Sắc vươn vai, trả lời câu hỏi từ nãy của nàng.

Nhưng Hình Hoan phải mất
một lúc mới thoát khỏi những suy nghĩ mông lung. Nàng quay lại ngạc nhiên nhìn
y: “Nói vậy là, người không phải hòa thượng giả sao?”

“Chẳng phải ta đã đưa
cho nàng xem giấy chứng nhận rồi sao?”

“Xem rồi, xem rồi, không
cần phải lấy ra nữa!” Thấy y đang có ý lấy giấy đó ra để “triển lãm”, Hình Hoan
vội lên tiếng ngăn cản, “Chỉ vì ta thấy lạ, miếu chùa nào lại phá lệ thu nạp
kiểu hòa thượng như người?”

Đó dường như là một câu
hỏi rất thách thức nhưng Ngộ Sắc lại không có ý kể lể uẩn khúc nội tình chuyện
xuất gia của mình. Y ngồi dậy, kéo ghế ngồi gần Hình Hoan, vắt chân lên trông
rất ngỗ ngược, cơn gió đêm kéo theo cảm giác oi nồng ùa đến, khiến y khó chịu,
phẩy phẩy vạt áo làm cho cúc áo vốn đang cài bị bung ra.

Xương quai xanh chợt lộ
ra, Hình Hoan hơi liếc mắt, nhìn hồi lâu, khó khăn lắm mới thu lại ánh mắt thì
bắt gặp ngay ánh mắt y đang nhìn nàng chằm chằm. Nàng đỏ mặt, quay đi chỗ khác.

“Đang thêu cái gì đấy?”
Ngộ Sắc mặc kệ sự e thẹn của nàng, hỏi bâng quơ.

“… Túi thơm cho bảo
kiếm.” Nàng ngập ngừng nói, muốn xua đi không khí kỳ quái này. “Tại thấy trên người
ngươi có mùi đàn hương rất thơm, tướng công lại không ngửi được phấn hoa nên ta
tìm lá đàn hương để làm cho tướng công một cái túi thơm.”

“Nàng không phải phiền
phức thế, ta cho nàng ngửi thoải mái.” Để lời nói của mình thêm tính thuyết
phục, y vươn tay ra với lấy sau gáy nàng, ấn nhẹ đầu nàng lên ngực y, “Thế nào,
thích không? Nếu còn không thích, ta kiến nghị tướng công của nàng nên xuất
gia, theo ta học kinh vài năm thì đảm bảo có tắm mãi cũng không hết mùi đàn
hương này đâu.”

“Buông ra!” Nàng vung tay
cố thoát ra, tim đập loạn xạ. Cố che giấu cảm xúc không đáng có, Hình Hoan mím
chặt môi, vuốt vuốt lại tóc, tức tối lườm y một cái, “Ngươi không có tiểu thư
nào thèm, chàng ý thì có, xuất gia cái nỗi gì?”

“Ai bảo với nàng là ta
không có tiểu thư nào thèm?”

“Vậy tại sao ngươi lại
xuất gia?” Tuy y không cạo đầu, không giữ đúng theo phép tắc nhà sư, nhưng dần
dần Hình Hoan tin rằng y là hòa thượng thực sự. Một sự tin tưởng không nói lên
lời cứ lan tỏa trong tim.

“Hừm, nói ra thì dài,
đợi khi nào nàng cũng thêu cho ta một cái túi thơm ta sẽ kể cho nghe.”

Câu này vốn y cũng chỉ
tiện miệng nói ra và cũng chỉ hy vọng nàng sẽ nghe bâng quơ.

Nhưng Hình Hoan lại để
tâm, chau mày, nghĩ một lúc, trả lời rất thành thực: “Ngươi không dùng kiếm,
cần cái này làm gì? Huống hồ, ta có rảnh đến mức đó đâu.”

“Chẳng phải phụ nữ các
nàng cứ rảnh là lại thêu thùa sao?” Đôi khi người ta kỳ lạ là vậy, những thứ
vốn chẳng quan tâm, nhưng khi thấy khó đạt được thì lại hăng hái. Y nhíu mày,
liếc nhìn nàng với vẻ không vui, cho dù tướng công và đồng phạm có khác nhau
thật, nhưng cũng không cần biểu hiện phân biệt quá đáng thế chứ!

“Cũng phải thôi, đây là
lần đầu tiên trong hai năm làm dâu ta đi xa nhà thế này, trước đây chỉ ở nhà
thêu thùa để giết thời gian. Mẫu thân nói, đồ thêu là món quà tốt nhất thê tử
tặng cho tướng công, để tướng công biết rằng mỗi một đường kim mũi chỉ đều là
sự yêu thương dành cho chàng, thế nên ta đã thêu rất nhiều, mẹ chồng cũng khen
tay khéo tay, ta đã thêu các đồ khi thành hôn như áo cưới, gối uyên ương, chăn
uyên ương…”

“Thôi được rồi!” Y không
có thời gian để ngồi nghe nàng khoe sự ngoan hiền của mình, hơn nữa đó là những
việc không liên quan đến y, “Không giữ được tim của đàn ông, khéo tay nữa cũng
chẳng ích gì.”

“Hả?” Vấn đề nặng nề này
như đánh thẳng vào mạng sườn Hình Hoan. Đúng vậy, đúng là nàng đã không giữ
được, nàng đã làm rất tốt không thể nào chê trách được, mọi người đều hài lòng,
duy chỉ có Triệu Vĩnh An là không.

“Đầu tiên nàng phải
hiểu, anh ta cần cái gì?”

“…” Làm sao nàng biết
Vĩnh An cần cái gì, nàng đâu phải con giun trong lòng chàng.

“Ví dụ như tướng công
nàng thích phụ nữ như thế nào. Như ta, ta thích người có đôi mắt to, trông ngô
ngố, nói dối không chớp mắt, có thể cùng ta đi ngao du lừa gạt chốn giang hồ,
thích mặc áo bông… Nàng cười gì vậy, ta không nói là nàng đâu.” Mỗi câu y nói
ra, nụ cười của nàng càng tươi hơn, đúng lúc nàng cười rạng rỡ nhất, y lạnh
lùng chặn đứng sự thích thú của nàng. Khi thấy nàng đang cười bỗng trợn mắt lên
tức giận như dựng hết các gai trên người lên thì lại đến lượt y thấy sung
sướng. Ngay trước khi cơn thịnh nộ của nàng chuẩn bị bốc hỏa, y nói thêm một
câu khiến lửa vụt tắt, “Thế tướng công của nàng thì sao?”

“Chàng…”

“Chẳng nhẽ chưa bao giờ
nàng hỏi anh ta câu đó?”

“Có chứ, có chứ, ta có
hỏi, chàng nói, nói… nói là thích người hoàn toàn tương phản với ta.”

“… Nữ thí chủ, nữ thí
chủ xuất gia theo ta đi, không chữa được nữa rồi.”

“Đại sư, không còn cách
nào khác sao?” Nàng lại còn mong một người xuất gia dạy nàng cách làm thế nào
để nắm giữ được chồng ư, thật là hoang đường. Nhưng vấn đề ở đây là, liệu nàng
còn người bạn nào để cầu cứu không?

“Có, bần tăng có thể hy
sinh bản thân để cứu thí chủ. Có thể một ngày tướng công của thí chủ sẽ thu hồi
lại tất cả thư từ hôn, yêu thương thí chủ đến mức chết đi sống lại.” Rõ ràng
chuyện này không liên quan gì tới y, nhưng y lại không đành lòng nhìn khuôn mặt
oán hờn của thiếu phụ.

“Thật hay giả vậy? Ngươi
lại có lòng tốt như vậy sao?” Sự giúp đỡ đến quá dễ dàng lại khiến Hình Hoan
hoài nghi.

“Ồ, chuyện là thế này,
vừa rồi bần tăng có quan sát thiên tượng, phát hiện thấy sao nhân duyên của ta
tái hiện trở lại, thí chủ có biết thế có nghĩa là gì không?”

“Có nghĩa là sao nhân
duyên của ngươi không ẩn mất.”

“Ẩn mất cái gì, là nhân
duyên của ta đã nổi lên.”

“Nhân duyên của ngươi có
liên quan gì đến ta?”

“Ta là người xuất gia,
chức trách là phải phổ độ chúng sinh, làm sao có thể nhẫn tâm mưu cầu hạnh phúc
riêng tư? Tất nhiên là phải mong tất cả những người có tình trong thiên hạ được
về với nhau.”

“Vậy người xuất gia sao
lại có nhân duyên?”

Thôi, y chịu thua, coi
như y không có lòng tốt như vậy, “Nói thật nhé, sau khi chuyện này kết thúc,
tiền lấy được từ Nhậm Vạn Ngân sẽ thuộc về ta hết.”

“Được!”

Sự thực chứng minh rằng,
ứng phó với căn bệnh tinh thần, bắt buộc phải dùng tới cách này, nàng thích như
vậy.

 

Báo cáo nội dung xấu