Nhật ký chạy trốn tình yêu, chương 09

Chương
9: Còn quá khứ của em?

 

 

Cánh cổng
lớn cao vút của trung tâm triễn lãm rộng mở, anh đứng đó một mình trong bóng
râm, xe phóng thật nhanh, chớp mắt đã đi được rất xa, Lăng Tiểu Manh không nhìn
thấy rô, chỉ thấy con người ấy giờ đã thành một đốm lờ mờ.

 

Tạm biệt
hóa ra lại là một việc vừa khó khăn mà cũng vừa đơn giản nhất, thật mầu thuẫn.

 

***************

 

Sáng sớm
hôm sau, Lăng Tiểu Manh lại nhận được điện thoại của Tô Ngưng, giục cô đi xem
sân bãi, rồi nói đã liên hệ được với một phòng làm việc thiết kế mẫu, bảo cô
cùng tới gặp mặt.

 

Khi
nói chuyện, cô và Cố Chính Vinh đang trên đường xuống núi, thấy cô nói chuyện,
người hỏi kẻ đáp, anh liền nói một câu: “Nếu là việc quan trọng, vậy em về trước
đi, anh phải mai mới đi được.”

 

Cô ôm
điện thoại, rồi mới gật đầu, giọng Tô Ngưng đầu dây bên kia vẻ hoài nghi: “Về
trước? Cô chạy đi đâu đấy? Ai vừa nói thế?”

 

Không
thể chống đỡ nổi, Lăng Tiểu Manh cuống cuồng gác máy, rồi nhìn Cố Chính Vinh,
“Cô ấy nghe thấy đấy”.

 

Ánh mắt
lướt qua, cô lập tức im lặng không dám ho he, nhìn ra cửa sổ thả hồn vu vơ, người
đàn ông này chẳng như trước nữa.

 

 

 

Nhẫn
nhục chịu đựng quen rồi, nhưng lần này không phải cảm giác đó, hình như cô trở
nên không còn sợ anh như trước, rồi ngoái đầu trộm nhìn, ánh mắt anh hướng thẳng
phía trước, miệng không mấp máy, hình như hơi nhếch lên.

 

Sao giống
như anh đang hờn dỗi...

 

Bầu
không khí tĩnh lặng trong xe bỗng xuất hiện tiếng phì rất khẽ, Cố Chính Vinh
nhìn sang, hóa ra cô đang cười, nhìn ra ngoài giả bộ như không có việc gì, ba
ngón tay đặt trên môi, dáng vẻ cố tình giấu giếm.

 

Cố
Chính Vinh thấy rất thích thú, anh cười, “Tuần sau Nhã Tư Mẫn tới Thượng Hải,
chúng mình cùng đi đón nhé”.

 

Ừ, đối
với đề tài này, Lăng Tiểu Manh vẫn có phần không thể chấp nhận, nụ cười khi nãy
đem lại cho cô đôi chút dũng khí, lần đầu tiên cô phản bác lại lời anh, “Tại
sao lại bắt em đi? Chẳng phải hai người là người một nhà sao?”

 

Cố
Chính Vinh ngẩn người một lúc, rồi lại cười, “Đúng, anh và Nhã Tư Mẫn là người
một nhà, trước đây cô ấy là em gái anh.”

 

Cô hoảng
hốt, hôm đó Tề Cách Cách cũng nói thế, nhưng cô cứ ngỡ là nói đùa, vốn chẳng hề
để bụng, hôm nay vẫn lời nói đó nhưng lại phát ra từ miệng anh, bàn tay Tiểu
Manh run rẩy, “Vậy sao hai người có thể...”

 

 

 

“Anh
là con nuôi, sau này từ bỏ mối quan hệ đó.” Đúng là anh đang giải thích, giọng
điệu không phải đùa cợt, chỉ là tường thuật lại sự việc.

 

“Vâng.”
Cô đáp lại một tiếng, rồi trợn mắt nhìn, Cố Chính Vinh vốn bí hiểm, người ngoài
chỉ biết từ rất nhỏ anh đã đi cùng cha mẹ ra nước ngoài, hóa ra anh lại là con
nuôi.

 

Thấy
thái độ của cô, Cố Chính Vinh lại đưa tay vuốt má cô, “Sao vậy?”

 

“Anh
chưa từng kể cho em.”

 

“Cái
này có gì hay mà kể.”

 

Cũng
đúng, điều này có gì hay mà kể, anh cũng không phải minh tinh, chuyện đời tư
đâu có ai quan tâm, hầu như cũng chẳng ai biết. Nhưng Lăng Tiểu Manh lại thấy
trong lòng thật chua xót, hóa ra là con nuôi, rồi từ bỏ quan hệ, dù không nói,
cũng thấy thật khó khăn.

 

Anh
hoàn toàn không nhận thấy, vẫn cười, “Có nhiều chuyện rất lãng phí thời gian,
nhưng sắp giải quyết xong rồi, em không phải lo”.

 


nghe không hiểu cho lắm, nhưng Lăng Tiểu Manh vẫn gật đầu thật ngoan.

 

Lăng
Tiểu Manh gọi điện đặt vé máy bay chuyến gần nhất, lịch đã kín, Cố Chính Vinh
đưa cô tới sân bay là rời đi ngay, xuống xe giúp cô lấy túi trong cốp sau ra,
lúc đặt vào tay cô, anh không kìm được liền cúi đầu hôn lên má cô.

 

Đây là
sân bay mà! Lăng Tiểu Manh đỏ mặt, ngẩng đầu lên, mắt nhắm nghiền.

 

Ngồi
vào trong ghế lái xe, anh hỏi: “Còn định nói gì với anh nữa sao?”

 

Lăng
Tiểu Manh đang mải che giấu gương mặt chín đỏ của mình, nghĩ một hồi, rồi hỏi
thẳng anh: “Tại sao lại tốt với em như vậy?”

 

Cô rất
ít khi hỏi tại sao, lần trước ở Hàng Châu, cô chỉ hỏi: “Tại sao lại mua cái này
cho em?” Anh trả lời thật nhanh: “Bởi em ngoan”.

 

Nhưng
lần này Cố Chính Vinh nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Để em vui, không phải khóc nữa.”

 

Sao lại
nói vậy? Cô lại khóc bây giờ.

 

Khi
anh rời đi, Lăng Tiểu Manh vẫn đứng ở cửa sân bay nhìn theo anh, biết đây là
thói quen, nếu anh không bỏ đi, cô nhất quyết không đi trước.

 

Anh
cũng quen rồi, lúc nhấn ga nhìn cô qua gương chiếu hậu, đâu đâu cũng thấy người,
phi trường rộng lớn, cô càng trở nên bé nhỏ, tay xách chiếc túi, cũng không vẫy
tay, đứng ở đó không rời nửa bước.

 

Cố
Chính Vinh lại cười, nếu làm được, không nói cô cũng thấy, hứa rồi mà không làm
được, anh thực sự sợ làm cô tổn thương.

 

Chỉ mấy
hôm nữa thôi, tất cả rồi sẽ ổn.

 

Đến
Thượng Hải thì đã quá trưa, Tô Ngưng sốt ruột nên tới thẳng sân bay gặp cô,
nhân tiện đón cô ra sân triển lãm.

 

Còn
đang ở đại lộ Long Đông, nhớ tới bài học lần trước, Lăng Tiểu Manh bắt cô đảm bảo,
“Chút nữa đưa tôi tới ga tàu điện ngầm nhé”.

 

“Tiểu
thư, giờ cô là bảo bối của tôi, chút nữa tôi sẽ đưa cô về nhà an toàn được
chưa?” Tô Ngưng vừa lái xe vừa đưa mắt nhìn cô, vẻ mặt như muốn nói cô nghi ngờ
đạo đức của tôi sao.

 


không dám, cười hì hì rồi rụt tay lại, ngoan ngoãn ngồi xuống.

 

Thực tế
đã chứng minh, có một vài người đạo đức của họ thực không thể quá tin tưởng.

 

Vừa
nói chuyện với ông Chung, người phụ trách triển lãm, Tô Ngưng lại có điện thoại,
rồi lớn tiếng bô lô ba la với ai đó trong điện thoại, dập máy, liền ra vẻ rất
có lỗi nhìn cô, “Tiểu Manh, có vài đồ trưng bày triển lãm chở tới cầu thì gặp sự
cố, tôi phải tới đó gấp. Đây là ông Chung, giờ để ông ấy giới thiệu qua tình
hình cho cô, chút nữa tôi tới đón, được không?”

 

“Hả?
Chút nữa là mấy giờ?”, Lăng Tiểu Manh kéo Tô Ngưng lại.

 

“Nhanh
thôi nhanh thôi, chứng tôi còn phải tới phòng chế tác.” Tô Ngưng đã bước ra
ngoài, bước chân sải dài, nháy mắt đã ra tới cửa.

 

“Tô
Ngưng... ” Lăng Tiểu Manh không theo kịp, giọng kéo dài bất lực.

 

“Được
rồi, cô ấy là như vậy đó, quen rồi là được.” Ông Chung bước tới bên cô cười
nói, “Cô Lăng, để tôi giới thiệu cho cô về sân bãi, cũng may có một vị nữa vừa
tới, chúng ta cùng đi nhé”.

 

Ai?
Lăng Tiểu Manh quay đầu lại nhìn, phía cuối hành lang có người đang bước tới,
bước chân không nhanh, trông thấy cô chưa nói đã cười.

 

Lăng
Tiểu Manh lập tức quay đầu một trăm tám mươi độ, rồi hướng về phía Tô Ngưng mất
hút khi nãy thầm than, Tô Ngưng à, sao cô có thể bỏ tôi lại ở đây? Cứ khi không
muốn gặp ai thì người đó liền xuất hiện, bóng ma Đổng Diệc Lỗi này mãi không chịu
buông tha cô...

 

Vừa
lúc kết thúc triển lãm thường niên, hội trường chính đã được dọn dẹp sạch sẽ, bốn
bề trống không. Ông Chung đưa hai người họ đi một vòng quanh khu triển lãm thao
thao bất tuyệt giới thiệu, điệu bộ hết sức chuyên nghiệp.

 

Cũng bởi
thao thao bất tuyệt, thế nên ông không chú ý thấy bầu không khí của hai người
đi cạnh mình không được bình thường cho lắm. Lăng Tiểu Manh chỉ biết hướng thẳng
về phía trước, nhìn đăm đăm tờ sơ đồ tổng thể khu triển lãm trên tay, rồi cố hết
sức trả lời từng câu hỏi của ông, rõ ràng muốn biến nơi này thành nơi không có
sự tồn tại của người thứ ba.

 

Đáng
tiếc cô không có khả năng đặc biệt, có làm thế nào thì người thứ ba cũng vẫn cứ
tồn tại.

 

Đổng
Diệc Lỗi không lấy làm lạ trước phản ứng này của cô, lúc đầu còn ý định bắt
chuyện với cô, sau đành thôi, lặng lẽ bước đi. Anh đi theo, nhưng mắt cứ nhìn
cô suốt.

 

Hai
năm không gặp, hóa ra cô chẳng thay đổi chút nào, nhưng khi cô đột nhiên trở
thành tiêu điểm của mọi người, được ánh đèn xung quanh chiếu rọi vào, anh mới
phát hiện, cô thực sự đã thay đổi.

 

Anh vẫn
nhớ Lăng Tiểu Manh mười sáu tuổi là một cô bé con rất ít nói, trong khi những
cô bạn khác đã bắt đầu dậy thì, đồng phục may ôm sát, bởi bé nhỏ nên trong đám
đông cô không hề bắt mắt. điều duy nhất đáng để tự hào đó chính là làn da, đặc
điểm của con gái vùng sông nước không lẫn đi đâu được, làn da trắng muốt nõn
nà, bước chân uyển chuyển, nếu ngắm nhìn kỹ sẽ thấy dư vị đọng lại thật lâu.

 

Anh nhớ
những ưu điểm của cô, tính tình dịu hiền, ngoan ngoãn, kiên trì nhẫn nại, làm
việc gì cũng chuyên tâm đến cùng, yêu một người cũng vậy.

 

Bây giờ
nhìn lại, về mặt chọn bạn đời anh cũng có thể nói là biết nhìn xa trông rộng,
người con gái như Lăng Tiểu Manh, có một nghìn năm nữa vẫn cứ là sự lựa chọn tốt
nhất, nhưng phải có điều kiện - sự lựa chọn tốt nhất của một người đàn ông
thành đạt.

 

Anh
tuy xuất thân tầm thường, nhưng trong trường vẫn thuộc dạng đình đám, là cục
cưng của thầy cô, là hình mẫu lý tưởng của bạn bè. Ngay cả khi từ bỏ học bổng,
anh vẫn hết sức tự tin, tự tin rằng mình có thể dựa vào thực lực để vào được một
ngôi trường tốt hơn, và cũng để được ở bên cô.

 

Sau
này mơ ước của họ đã trở thành hiện thực, cùng dắt tay nhau bước vào đại học,
anh coi việc chinh phục thế giới này chỉ là chuyện nhỏ. Tuổi trẻ ngông cuồng,
giờ nghĩ lại thấy mình thật nực cười. Sau khi rời xa mái trường, sự thật tàn khốc
đã đánh bại tất cả, hàng ngày anh chỉ có thể ngồi trong cabin của mình với một
công việc bình thường được chăng hay chớ. Đối với lũ bợ đỡ tầm thường mà năng lực
còn kém mình rất xa, cô lại thích ứng rất nhanh và cực kỳ thoải mái, ngày nào
cũng vui vẻ thỏa mãn, như một chú chim nhỏ.

 

Đúng,
tám năm ở bên cô, anh vẫn luôn hạnh phúc, nhưng càng về sau, anh càng thấy chán
ghét.

 

Anh
chán ghét việc bị người khác giẫm đạp dưới chân, ghét những tháng ngày mong chờ
thành công mãi mà chẳng thấy, ghét căn phòng nhỏ chật hẹp nóng nực trên căn gác
đó, sau cùng anh ghét ở bên cô, trong một mối quan hệ khăng khít không dời.

 

Vào
công ty không lâu, anh bỗng tỉnh ngộ, cái gọi lài “Vương tướng ở đời, đâu mà chẳng
làm nên nghiệp lớn”, tất cả chỉ là thứ bỏ đi. Dù anh không tài giỏi kiệt xuất tới
đâu, nếu không có hậu thuẫn, không có ô dù thì muốn làm nên sự nghiệp căn bản
cũng giống như nghìn lẻ một đêm.

 

Vậy
nên khi cơ hội đến, anh không nghĩ ngợi nhiều, lập tức nắm lấy. Cả một đời người
có những lúc vận may chỉ đến một lần, nếu buông tay, sẽ không thể có lại được.
Anh không muốn cả đời sẽ phải làm một tên nhân viên quèn sống cuộc sống nhàm
chán buồn tẻ, hoặc phấn đấu ba, bốn chục năm để rồi than thở rằng chưa từng được
hưởng thụ suốt quãng đời thanh xuân.

 

Hai
năm nay anh hy sinh quá nhiều, nhất là khi chia tay với cô. Anh biết mình bạc bẽo,
nhưng làm người được cái nọ phải mất cái kia, khi ấy anh chưa từng nghĩ cô sẽ
tha thứ cho mình. Thực tế anh chưa từng nghĩ đến việc sẽ gặp lại cô, những tưởng
sau khi lành vết thương cô sẽ trở về quê nhà, sống cuộc sống phẳng lặng dành
cho mình.

 

Hai
năm nay, anh không hề lãng phí giây phút nào, Đổng Diệc Lỗi ngày hôm nay đã
không còn là anh chàng A Mông ngốc nghếch ôm hoài bão năm xưa nữa. chỉ có điều
không ngờ, Lăng Tiểu Manh thích yên ổn đã không biến mất như anh dự đoán, cô trở
thành vị trợ lý thiết kế trẻ tuổi nhất đã đành, trong đại hội thường niên còn bộc
lộ tài năng theo cách khiến mọi người phải bỏ kính xuống nhìn.

 

Lúc đầu
Đổng Diệc Lỗi rất kinh ngạc, sau này mới thấy đây chính là cơ hội tốt mà ông Trời
dành cho mình.

 

Hai
năm nay anh đã gặp không biết bao nhiêu cô gái, vẫn thấy người con gái như Lăng
Tiểu Manh, có một nghìn năm nữa vẫn cứ là sự lựa chọn tốt nhất của đàn ông, sự
lựa chọn tốt nhất của một người đàn ông thành đạt.

 

Ngồi
trong công ty anh hừng hực quyết tâm, phải tới Thượng Hải khai phá ra một con
đường. Thương trường như chiến trường, cá lớn nuốt cá bé, tất cả đều được khởi
động và vận hành với vận tốc nhanh nhất. Bọn họ không đủ kiên nhẫn để đào tạo
nguồn nhân lực từ đầu, họ cần một Lăng Tiểu Manh tươi mới và mang trong mình sức
hút cùng gia nhập, còn cô giờ đây dù ở phương diện nào cũng đáng để anh chú ý tới,
thậm chí tận sâu trong trái tim anh vẫn còn yêu cô.

 

Giờ
đây anh rất có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm, còn người con gái này cũng đã
trưởng thành, hai năm cách biệt, họ có thể cùng sánh vai nhau trên một sân chơi
khác, cùng hưởng niềm vui của thành công.

 

Sau cuộc
gặp gỡ chớp nhoáng tại đại hội thường niên, dường như quá khứ lại ào về trong
trái tim anh, nhưng suy cho cùng cô mới là người con gái anh hoàn toàn lãng
quên. Tám năm đó tuy non nớt, ngây ngô nhưng đẹp biết bao, anh muốn cô trở lại,
để rồi không bao giờ rời xa.

 

Trước
kia Lăng Tiểu Manh yêu anh nhiều lắm, họ ở bên nhau vui vẻ biết mấy, anh còn rất
nhớ cô. Cô là người con gái ngoan hiền, tuy giờ đây bảo cô ngay lập tức đón nhận
mình quả thực rất khó khăn, nhưng anh rất có niềm tin vào bản thân.

 

Điện
thoại reo lên, anh rút ra nhìn rồi tắt máy.

 

Nhưng
điện thoại lại reo, đầu dây bên kia mải miết gọi mãi không thôi, đã ba bốn lần
rồi, đến cả Lăng Tiểu Manh cũng phải nhìn anh một cái. Đổng Diệc Lỗi ra dấu với
họ, rồi bước sang một bên nghe điện thoại.

 

“Đổng
Diệc Lỗi, cuối cùng anh cũng chịu nghe điện thoại của tôi rồi sao?”, giọng người
con gái quen thuộc, cũng bởi quá kích động nên tiếng thở dồn dập nghe rõ mồn một.

 

“Thư Tử
Kỳ, tôi đã nói rõ với cô rồi, đừng phát điên lên như thế có được không?”

 

Đầu
dây bên kia có tiếng khóc, rồi van nài.

 

Đổng
Diệc Lỗi ngoái đầu nhìn Tiểu Manh, thấy cô và ông Chung đã bước đi xa, mới bắt
đầu trả lời: “Vô ích thôi đại tiểu thư à, vấn đề của cô không phải rời xa tôi
cô không thể sống tiếp, mà là cô có quá thừa thời gian để phát điên. Lúc này một
phút của tôi quý hơn vàng, tôi không có thời gian ngồi nghe cô khóc đâu, tôi tắt
máy đây.”

 

“Đổng
Diệc Lỗi, anh dám!”

 

Ầm ĩ
quá! Đổng Diệc Lỗi mất kiên nhẫn, dập máy luôn, rồi tắt máy, cũng may điện thoại
này chỉ dùng để liên lạc với bạn bè và người thân, ngày mai anh sẽ đổi số.

 

Anh sải
bước đi, mỉm cười với ông Chung lúc này đang quay đầu lại, rồi nhìn Lăng Tiểu
Manh.

 

Hai
năm trước, làm sao anh biết được người con gái này vẫn có thể chịu đựng được
như thế, thật không thể tưởng tượng nổi. Nhưng không sao, chỉ là mượn gió đông
giờ đây anh đã tìm được Bá Lạc của riêng mình, một cơn gió lốc giữa trời xanh,
anh hoàn toàn có thể vượt qua trở ngại này.

 

Sân
bãi rất rộng, đi một vòng đã hơn tiếng đồng hồ, Lăng Tiểu Manh định ngó qua khu
trưng bày, vừa nghĩ vừa đánh dấu lại vị trí lên tấm bản đồ. Lúc đầu cô còn thấy
có phần không thoải mái, sau bận tới bận lui nên quên hẳn người đi bên cạnh bao
gồm cả Đổng Diệc Lỗi, người vẫn luôn nhìn cô.

 

Ông
Chung tháp tùng từ đầu tới cuối, công ty Osun của Đổng Diệc Lỗi cũng có một khoảnh
đất trong này, trưng bày các tác phẩm của những nhà thiết kế trẻ trong nước,
khu trưng bày của Osun hoành tráng, đầy khí thế, ông Chung đang đưa anh đi xem
cho kỹ, chẳng ai làm phiền, Lăng Tiểu Manh càng thích thú.

 

“Tiểu
Manh, em có muốn cùng đi xem chỗ của công ty tụi anh không?” Bên tai bỗng có tiếng
nói làm cô giật nảy mình, ngẩng đầu lên đã thấy Đổng Diệc Lỗi đứng bên cạnh, mắt
nhìn lên tấm bản đồ trên tay cô, một tay chỉ lên đó, “Ở ngay trung tâm, vuông vắn
lắm, chắc chắn hiệu quả trưng bày rất tốt”.

 

Tới nước
này, cô cũng không muốn biến người ta thành không khí, mắt nhìn đại theo hướng
đó, “Thế à? ừ, vuông vắn lắm”.

 

“Cho
chút ý kiến đi?” Anh đưa tay ra, Lăng Tiểu Manh vốn không nghĩ anh sẽ có động
tác như vậy, còn chưa kịp rụt tay lại, liền bị ngón tay anh chạm vào, mất kiểm
soát, toàn thân mát lạnh.

 

Lăng
Tiểu Manh lập tức lùi lại, ngón tay Đổng Diệc Lỗi vẫn đang giơ lên, nhìn cô thẫn
thờ.

 

Cơ thể
phản ứng thật dữ dội, đến Lăng Tiểu Manh cũng thấy ngạc nhiên.

 

Hai
người họ đã từng là một cặp tình nhân quấn quýt, mãi mãi sánh bước bên nhau
không rời, giống như một cặp sinh đôi liền thân, đôi bàn tay thon dài đó cô đã
quen thuộc như chính đôi tay của mình. Nhưng lúc này cô không thể chịu được dù
chỉ là sự tiếp xúc ngoài da thịt, chỉ còn lại sự phản cảm.

 

“Tiểu
Manh, em có cần sợ anh tới mức đó không? Anh đâu có ăn thịt em.” Lặng người hồi
lâu anh bật cười, rồi bước về phía cô, chắp tay sau lưng, “Được rồi, anh không
kéo em nữa. lại đây nhìn cùng anh, nói chuyện với anh về kế hoạch tham gia triển
lãm lần này của Osun”.

 

Kế hoạch
tham gia triển lãm của Osun, liên quan gì tới cô.

 

Trong
bụng bắt đầu thắc mắc, đôi môi Lăng Tiểu Manh mấp máy định nói, nhưng trong đầu
chợt lóe lên, Osun?

 

Cô có
nghe Cố Chính Vinh nói qua, họ là một đội quân tốc hành hừng hực dã tâm thôn
tính thị trường, đầu năm nay mới thâm nhập vào Trung Quốc, trong công ty đã lập
hẳn chuyên án bám sát xu hướng.

 

Cô chỉ
biết cúi gằm xuống tấm bản đồ trước mắt, cô vốn không mấy ấn tượng với những điều
này, nhưng hai ngày trước lúc dùng bữa, Cố Chính Vinh còn chau mày nói chuyện về
họ với ông chủ nhà hàng, ngữ điệu nghiêm trọng, khi ấy cô cũng không để ý lắm,
giờ nghe thấy cô đột nhiên nhớ lại.

 

Đôi
chân Tiểu Manh vẫn muốn lùi lại, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đáp lời,
“Là cái gì?”

 

Đổng
Diệc Lỗi mỉm cười, đưa cô đi thẳng về phía trung tâm, giơ tay chỉ, “Nguyên sàn
trưng bày dành cho những nhà thiết kế mới được chiêu mộ trong nước của công ty,
và cả những thiết kế mới nhất trên thế giới. showroom chủ lực tại châu Á của
Osun cũng sắp được khai trương ở Thượng Hải, lần này phối hợp để PR, đương
nhiên, cũng hy vọng nhân cơ hội này nâng cao danh tiếng của các nhà thiết kế,
công ty đang cần rất nhiều những nhà thiết kế nổi tiếng tại đây, em hiểu chứ?”

 

“Tôi
hiểu.” Tuy cô không hiểu lắm về thương trường nhưng Osun cô đã từng được nghe
qua. “Tại sao không dùng những nhà thiết kế nước ngoài? Có những người cực kỳ nổi
tiếng, thật ra chẳng cần dùng cách mất công này”.

 

“Đâu
có giống nhau. Xu hướng thiết kế chuyên về nước ngoài giờ đây ở Trung Quốc đã
rơi vào thoái trào, sự ủng hộ dành cho mặt hàng tiêu dùng của người nước ngoài
đã bắt đầu bước vào quan niệm mới với sự tham dự của những mặt hàng Trung Quốc,
tất cả các công ty đều cố gắng theo hướng này, cho dù là KFC cũng phải cố tìm
bí quyết mới hòng đối phó với sự trỗi dậy của Phương Đông, chỉ sợ bị chia sẻ thị
phần, nếu không lo trước tính sau thì chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, huống hồ có
được nhà thiết kế bản địa nổi tiếng làm lợi thế, em không thấy nó rất hợp với
tâm nguyện của những thành phần trí thức Trung Quốc thế hệ mới, lại khiến ta có
cảm giác mới mẻ, rất dễ dàng để nổi bật hơn những thương hiệu chỉ chuyên đồ gia
dụng giá cao theo kiểu tây sao?” Thấy cô chăm chú lắng nghe, Đổng Diệc Lỗi mặt
mũi hớn hở, hào hứng nói.

 

“Đó đều
là kế hoạch của anh nhỉ?”

 

“Lần đầu
tiên khi anh gặp mặt, ông chủ của Osun ở Mỹ đã đề cập tới vấn đề này, ông ấy rất
tán thưởng quan điểm của anh, em thấy thế nào?”

 

Nói
hay lắm! Đổng Diệc Lỗi vẫn luôn là người đàn ông tài ba, từ nhỏ cô đã biết như
thế. Nhưng nghĩ một lúc cô lại hỏi: “Đã vậy, tại sao còn phải phối hợp với những
thiết kế mới nhất của nước ngoài?”

 

“Tiểu
thư à, đây là kinh doanh, những nhà thiết kế trong nước có danh tiếng đến đâu
cũng không thể đẩy giá thành lên quá cao được, để công ty thực sự thắng lợi cần
phải dựa vào sự chênh lệch giá quốc tế, em có biết giá ship đồ gia dụng từ nước
ngoài vào Trung Quốc có thể lộn bao nhiêu vòng không? giai đoạn đầu của những
nhà thiết kế trong nước vẫn chủ yếu là quảng cáo.”

 

Lăng
Tiểu Manh lại nhìn anh ta, suy nghĩ khi nãy lập tức bị xóa bỏ, “Thế chẳng phải
treo đầu dê bán thịt chó sao?”

 

“Em
xem sàn trưng bày lớn như thế này, còn biết bao nhiêu chỗ, vậy có bao nhiêu
công ty nhỏ sẽ quảng bá cho những nhà thiết kế Trung Quốc còn chưa nổi danh? Có
mấy ai để ý?”

 


chán chẳng buồn nghe, cúi đầu gấp tờ sơ đồ trong tay, định từ biệt.

 


Ngưng, cô chạy đi đâu rồi? Tôi không thể đợi được nữa, phải tự cứu mình đã.

 

“Tiểu
Manh”, Lăng Tiểu Manh còn chưa kịp nói lời tạm biệt liền bị anh cướp lời, “anh
có một đề nghị”.

 

“Ừ?”
Cô đã quay người tìm lối ra, tiện thể nên ừ một tiếng.

 

“Anh
biết hai năm nay em đều làm việc trong phòng Thiết kế, có muốn chuyển sang thiết
kế đồ gia dụng chuyên nghiệp hơn không? Cơ hội hiếm có, nếu em đồng ý, anh thay
mặt Osun mời em cùng gia nhập.”

 

“Hả?”
Đột ngột nghe thấy lời nói không xuôi tai, Lăng Tiểu Manh hết sức kinh ngạc.

 

Đổng
Diệc Lỗi đã hiểu lầm thái độ của cô, cực kỳ tự tin vẫy tay, “Nhìn xem, nếu em đồng
ý, cả khu triển lãm này sẽ là của em, thế nào?”

 

“Đừng
đùa chứ”. Người đàn ông này bị điên rồi sao? Lăng Tiểu Manh không nhịn được thốt
lên, nét mặt trở nên quá đỗi kinh ngạc.

 

“Sao lại
đùa?” Bước tới gần cô hơn, Đổng Diệc Lỗi cúi đầu mỉm cười, “Tiểu Manh, anh biết
trước đây mình đã làm những việc có lỗi với em, nhưng giờ tất cả đã qua, anh đã
chia tay Thư Tử Kỳ từ lâu, cho tới giờ vẫn chỉ có một mình. Cơ hội tốt thế này,
chúng ta sẽ lại ở bên nhau, hãy về cạnh anh, anh sẽ dần bù đắp cho em, sẽ giúp
em trở thành nhà thiết kế hàng đầu trong nước”.

 

Lăng
Tiểu Manh lại nổi da gà lần nữa, thực sự không thể khống chế được, cô lùi lại một
bước. Đổng Diệc Lỗi lại bước tới, cô quay ngoắt đầu đi đúng ba bước rồi ngoảnh
đầu lại, khuôn mặt thể hiện rõ thái độ không muốn anh ta đến gần.

 

Thượng
đế! Khi người đàn ông này bỏ đi, con đã chấp nhận, đã hiểu, giờ Người an bài thế
này, đáng ra con phải biết ơn, nhưng giờ đây tại sao Người lại để anh ta xuất
hiện trước mặt con thêm lần nữa? tuổi tác lớn dần, con người cũng đổi thay, những
cái đó con có thể chấp nhận, nhưng đâu cần thiết để con tận mắt chứng kiến một
cách trần trụi thế này?

 

Anh có
thể rời xa, có thể đổi thay, nhưng xin đừng xuất hiện trở lại, hãy gạt bỏ tất cả
những điều tốt đẹp đã từng có, giống như một giấc mơ lúc nửa đêm đến một chút
ký ức cũng trở nên nhạt nhòa, nhưng làm thế này có phải quá tàn nhẫn không?

 

“Đổng
tiên sinh”, Lăng Tiểu Manh không ngờ đời này mình lại có thể gọi người đàn ông
này như vậy, “Xin anh đừng nói nữa, thật đấy, tôi xin anh, tôi thấy buồn nôn”.

 

“Buồn
nôn?” Anh trợn tròn mắt, rồi mỉm cười, “Tiểu Manh, em thay đổi rồi, giờ cũng biết
nói chuyện lắm. Tại sao em lại từ chối anh? Chẳng lẽ em có bạn trai? đừng lừa
anh, anh đã hỏi mọi người rồi, em nổi tiếng là người một mình đi một mình về, đến
bạn bè cũng chẳng có một ai”.

 

Lăng
Tiểu Manh định phản bác lại, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại. Tô Ngưng, cuối
cùng cô cũng nhớ tới tôi! Cô lập tức nhấc máy, nói thật nhanh, “Tô Ngưng, rốt
cuộc đến lúc nào cô mới tới đón tôi? Tôi đã xem hết cả, giờ muốn đi rồi."

 

Báo cáo nội dung xấu