Nhất đao khuynh thành, chương 05 cont.
Tay nàng nắm chặt con dao, lòng bàn tay đã ướt hết. Nàng rất lo lắng, nhưng không chút hoài nghi, nàng phải làm như vậy! Bắt buộc phải làm như vậy! Nàng phải cứu ông ấy! Hàng tối nàng đều thấy phụ thân nàng nằm trong bẫy, tiếng than rất não nề khiến nàng không ngủ được. Nàng tưởng tượng khuôn mặt hiền hòa của phụ thân đang bị nỗi đau giày vò đến khắc khoải, nàng bỗng lo sợ! Nếu như nàng có đủ sức mạnh, nàng có thể biết được phụ thân nàng ở đâu, nàng nhất định phải cứu ông ấy!
Nàng ra tay nhanh gọn mà có hiệu quả, một phát trúng luôn! Chỉ nghe thấy tiếng hự vang lên, tên mỏ quạ, không, nên gọi hắn là Đinh Phúc, giống như mảnh tường đổ sập xuống.
Chiêu này chính Đường Mạc đã dạy nàng, cũng là thế tấn công đầu tiên nàng học bấy lâu nay. Không ngờ vận dụng tốt như thế này, thực sự quá tốt. Không biết Đường Mạc có mặt ở đây thì sẽ nghĩ gì.
Đinh Phúc đương nhiên không chết, hắn ta chỉ tạm thời ngất đi mà thôi. Đường Duyệt chưa hề nghĩ muốn hắn ta chết, mặc dù chỉ cần nàng cầm ngược lại cán dao, hắn ta nhất định sẽ chết. Mặc dù hắn làm chuyện xấu, nhưng nàng vẫn không hề muốn lấy mạng hắn. Nàng phải ngăn lại, phải dốc sức ngăn lại! Nàng nhất định phải nghĩ ra cách, trước khi hắn tỉnh lại, nàng phải đưa được người đi. Đường Duyệt nhìn quanh, không có người nào qua lại nơi đây, nàng thở phào nhẹ nhõm, giống như kéo một chú lợn rừng, nàng nhẹ nhàng kéo hắn đi, không một tiếng động. Phụ thân nói, sức của nàng cũng không kém một chàng thanh niên. Điều này khiến cho mọi người rất ngạc nhiên, nhưng rất tốt, thật quá tốt, nàng nghĩ thầm, lúc cần thiết cũng có thể lôi ra dùng!
“Không xong rồi, hắn bỏ trốn rồi, tên điên đó bỏ trốn rồi!... Người đâu... Có người chết... Trời ơi!” Tên nô tài đi tuần hoảng hốt hét lên, sợ hãi chạy xung quanh Tây Viên.
Lúc Đường Mạc tới, Thương Dung cũng vừa chạy tới. Đường Duyệt lóng nga lóng ngóng đứng trước cửa Tây Viên, dường như không biết nên đi vào hay nên đi ra. Tất cả bọn họ đều không có thời gian chú ý tới nàng, đều vội vã chạy tới hiện trường.
Một người đàn ông nằm sõng soài, trên mặt tụ một đám máu, máu vương vãi khắp nơi trên quần áo, khay đựng cơm bị úp ngược, máu và xì dầu trộn lẫn với nhau, một mớ lộn xộn bày khắp mặt đất. Hắn nằm bất động trên mặt đất.
“Vẫn chưa tắt thở, mau đi gọi đại phu!” Sau khi kiểm tra qua, Đường Mạc quay sang nói với đám người hầu đang vội vã theo sau chàng.
Đường Duyệt âm thầm đứng một bên, quan sát mớ hỗn loạn đó.
“Nhị thúc của ta đâu?” Thương Dung hốt hoảng, chàng đương nhiên biết Thương Hành Châu mất tích đồng nghĩa với việc gì. Nếu như nhị thúc chạy trốn, chỉ sợ lại rơi vào tay kẻ khác, tính mạng sẽ khó bảo toàn! Chàng nắm lấy cánh tay một tên nô tài, bóp thật chặt: “Ông ấy ở đâu?”.
Tên nô tài mặt cắt không còn giọt máu, thực sự hắn ta không nói được lời nào, run lên cầm cập.
“Còn phải hỏi sao, chắc chắn nhị thúc nhà ngươi đã bỏ trốn rồi”. Thương Hạc đạo trưởng vừa chạy tới, nói như đinh đóng cột, sắc mặt rất khó coi, ông ta nhìn chằm chằm đống phế thải, toàn thân đầy máu đang nằm bất động trên đất, hận một nỗi không thể đạp thêm cho hắn mấy cái, đã không làm được việc lại còn gây thêm rắc rối! Ông ta nghĩ chắc chắn lúc tên nô tài này vừa mở cửa đã để cho tên điên đó chạy ra ngoài! Ông ta vừa biết tin liền lùng sục khắp nơi, nhưng toàn bộ hoa viên đều không thấy hình bóng Thương Hành Châu, chắc chắn đã chạy ra ngoài mất rồi!
“Không phải nói nhiều, mau đuổi theo!” u Dương Tiếu Thiên giậm chân tức giận, rít lên.
Tên nô tài đó vẫn còn thở, nhưng không ai để ý tới hắn, hắn đành phải nằm đó chờ đại phu đến, ít nhất cũng phải chờ nửa canh giờ nữa.
Thương Dung định đuổi theo, đột nhiên bị Đường Duyệt kéo nhẹ vạt áo. Thực sự lòng chàng nóng như lửa đốt, nhưng trong giây lát cúi đầu nhìn, thấy ánh mắt của Đường Duyệt, ánh mắt rất kỳ lạ, kỳ lạ tới mức khiến chàng hoài nghi.
“Mọi người mau tập hợp đi tìm người! Hãy tìm từng ngõ ngách trong Đường Gia Bảo, nhất định phải tìm cho ra tên điên đó!”
“Đi thông báo với Đường bảo chủ! Nhanh!”
u Dương Tiếu Thiên vừa nói xong, mới phát hiện ra Đường Mạc đang đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn mình, bỗng giật mình, đột nhiên im lặng.
Đường Mạc khẽ gật đầu ra hiệu cho đám người hầu đang đứng chôn chân ở đó, đám người đó mới bắt đầu tỏa đi tìm. “Ngươi đến trông chừng hắn ta! Tiểu Duyệt muội cũng đừng có chạy lung tung! Hãy đứng ở đây chờ mọi người quay về, nghe rõ chưa!” Đường Mạc chỉ một người, ra lệnh cho cậu ta đứng đó trông chừng. Còn mình cùng với đám gia nhân đi tìm Thương Hành Châu.
Đi tới cửa viên, chàng có chút nghi ngờ nhìn về phía Đường Duyệt đang đứng, ánh mắt toàn một màu đen hoài nghi.
Đường Duyệt giật mình, dường như nàng cho rằng đã bị lộ, may mà huynh ấy đã bước thật nhanh, không ngoảnh lại.
Đám người này lật tung cả Đường Gia Bảo lên. Đang định đi ra ngoài tìm thì Đường quản gia vội vàng chạy tới báo.
u Dương Tiếu Thiên nhìn thấy đối phương thì thầm to nhỏ, trong lòng không khỏi sốt ruột.
Sắc mặt Đường Mạc thay đổi, liền hạ lệnh: “Dừng việc tìm kiếm”.
“Tại sao! Lẽ nào để cho một tên điên chạy lung tung bên ngoài hay sao?” Một tên can đảm nói.
“Vừa rồi đã tìm thấy một người”.
“Ai?”
“Đinh Phúc”.
Mọi người nhìn nhau, kinh ngạc.
Quản gia lấy lại hơi,, giải thích: “Chư vị, vừa rồi đã tìm thấy Đinh Phúc trong đám bụi rậm ở sau trang, hắn ta nói đã bị một người nào đó trói và bịt miệng lại”.
“Hắn nói gì?” Thương Hạc đạo trưởng vội vàng bước tới hỏi.
“Hắn nói, lúc hắn đi qua chỗ đó, bị một người trong bụi rậm đánh ngất đi, y phục trên người cũng bị lột sạch”. Quản gia lau mồ hôi nói.
“Hắn ta đã nằm trong bụi rậm. Vậy người lúc nãy chúng ta tìm được là..”. Một người ngạc nhiên hỏi.
“Hứ! Bị mắc lừa rồi!” u Dương Tiếu Thiên ngửa mặt lên trời than, tức giận giậm chân xuống đất, quay người bước đi.
Thương Hạc đạo trưởng mặt đầy u ám, không thể nói thêm lời nào. Tên đó đã dám giở trò lừa tất cả mọi người, ắt đã đưa người ra khỏi đây, hết rồi, hết rồi, hết thật rồi.
Người trong Tây Viên đều đã đi khỏi, chỉ còn lại một tên nô tài đang trông coi Đinh Phúc. Hắn ngồi ngay ngắn bên cạnh Đinh Phúc, muốn xem xem rốt cuộc Đinh Phúc bị thương ở chỗ nào, nhưng lại sợ không dám chạm vào đám máu loang lổ trên mặt Đinh Phúc.
Thương Dung tìm trong thạch thất một lần nữa, nhưng cũng không phát hiện điều gì bất thường. Chàng bước tới bên cạnh Đường Duyệt, khẽ hỏi: “Tiểu Duyệt, vừa rồi nàng có điều gì muốn nói với ta phải không?”.
Đường Duyệt gật đầu, đôi mắt đen tuyền ngoảnh sang phía tên nô tài.
Thương Dung thấy nàng do dự, bèn bước đến ra lệnh cho hắn: “Ngươi đi xem xem sao đại phu giờ nãy vẫn còn chưa tới! Đi ra ngoài cửa xem thế nào! Đại phu tới hãy nhanh chóng đưa vào đây!”.
Tên nô tài vốn sợ ngồi cạnh một người đầy máu me, nghe thấy Thương Dung nói thế như trút bỏ được gánh nặng, vội vàng chạy đi.
Lúc này Đường Duyệt mới bước tới, dùng vạt áo lau đám máu trên mặt tên nô tài.
Thương Dung run run khẽ gọi: “Nhị thúc?”.
Trong chốc lát, Thương Dung không khỏi kinh ngạc lẫn nghi ngờ, chằm chằm nhìn Đường Duyệt, nàng vội nói: “Thương đại ca, có người muốn hại nhị thúc. Các người mau mau rời khỏi đây!”.
Thương Dung im lặng hồi lâu, mới nói: “Tiểu Duyệt, sao nhị thúc ta lại hôn mê bất tỉnh?”.
Đường Duyệt nói: “Lúc muội đến, ông ấy đã như thế này rồi, muội chỉ đưa ông ấy ra ngoài thôi”.
Thương Dung gật đầu, đưa tay xoa xoa đầu Đường Duyệt: “Ta hiểu rồi. Tiểu Duyệt có thể nghĩ ra được cách này, giỏi quá!”.
Khuôn mặt Đường Duyệt dường như co lại. Thương Dung nắm chặt tay, nói: “Cả một đám người bị một tiểu cô nương xoay như chong chóng, không biết bọn Thương Hạc đạo trưởng biết được sẽ nghĩ gì”.
Đường Duyệt lo lắng, kéo nhẹ vạt áo của Thương Dung: “Mau đi đi, Thương đại ca, đừng chần chừ nữa!”.
Thương Dung có chút do dự, chàng lôi một cây sáo ngắn màu đen nhánh từ trong áo, đưa lên môi khẽ thổi, rõ ràng Đường Duyệt không nghe thấy âm thanh gì cả. Trong chốc lát, nàng nhìn thấy trong bóng tối đột nhiên xuất hiện một bóng người, sau khi cúi chào Thương Dung, người này cúi người vác Thương Hành Châu lên, chỉ mấy cái nhún người, cả hai đã biến mất vào trong bóng tối.
“Trời cũng đã tối, nàng nên về nghỉ đi”. Thương Dung mỉm cười nói với Đường Duyệt: “Cảm ơn nàng, Tiểu Duyệt”. Lông mày của chàng cuối cùng cũng đã dãn ra, lời nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Đường Duyệt bước ra khỏi Tây Viên. Lúc đó mọi người còn đang vội lùng sục khắp nơi. Chắc chắn sẽ không có người nào nghĩ sự việc này có liên quan tới nàng. Thương Hành Châu đột nhiên mất tích, bọn họ sẽ không nghi ngờ đến một cô gái vừa tròn mười hai tuổi. Chỉ có thể nghĩ tất cả là do Thương Dung làm.
Đường Duyệt nặng nề bước từng bước, đột nhiên dừng lại, người thẳng đờ. Không biết có phải là ảo giác hay không, nàng dường như nghe thấy một tiếng cười khe khẽ vọng ra từ trong đám cây.
Nàng sợ toát mồ hôi, trong lòng lo lắng, hồi hộp, trong lúc tất cả mọi người đang ra sức tìm Thương Hành Châu, trong rừng sâu chả nhẽ lại có người hay sao? Hay là, theo truyền thuyết, yêu tinh sẽ xuất hiện khi màn đêm buông xuống? Nhớ lại ngày còn nhỏ, nghe những người già kể về truyền thuyết những con yêu tinh, Đường Duyệt nhìn xung quanh lòng đầy sợ hãi.
Một nam tử trẻ tuổi đang ngồi tựa vào gốc cây ngô đồng, gió đêm thổi vào tấm áo choàng màu tím, những bông hoa ngô đồng đang nhè nhẹ rơi xuống vai chàng. Chàng nhắm hờ mắt, dường như đang lắng nghe tiếng hoa rơi, vẻ mặt say sưa, hạnh phúc.
Giống như một bức tranh tuyệt đẹp, Đường Duyệt thầm nghĩ, trên đời này lại có một yêu tinh như vậy sao?
Trong vô thức nàng bước lên một bước, tiếng lá khô lạo xạo, chàng trai đó đã phát hiện ra điều gì, liền ngoảnh mặt nhìn. Ánh mắt như dòng nước mùa thu, êm đềm, trong sáng. Ánh trăng xuyên qua những kẽ lá, phản chiếu trên mặt chàng, càng làm toát lên một vẻ tuấn tú, nho nhã.
Đường Duyệt không biết nên làm gì, nàng chưa từng gặp người này trong Đường Gia Bảo, có lẽ chàng là khách được mời đến. Nhưng không biết tại sao Đường Duyệt lại có ảo giác mình đã lạc vào lãnh địa của người khác.
Nhưng chàng chỉ nở một nụ cười rạng rỡ, trong đôi mắt trong sáng lướt qua một làn sóng rất dịu dàng, Đường Duyệt ngây người, chàng đã đứng dậy, phủi phủi bụi ở áo, quay người bước đi.
Rất lâu sau, nụ cười đó lại hiện lên trong đầu Đường Duyệt. Nàng vẫn cảm thấy ma lực của nụ cười đó. Nàng dần dần trở thành một con rối, bị một sợi dây kéo đi, cứ thế đi theo chàng. Điều này thực sự rất đáng sợ, nàng chưa từng gặp người nào có thể chỉ dùng một nụ cười mà đã làm cho người ta hồn xiêu phách lạc như thế.
Đường Duyệt cho rằng sự mất tích của Thương Hành Châu sẽ gây ra một sự xáo trộn rất lớn, nhưng sang ngày thứ hai, trọng tâm bàn luận lại dồn lên một người khác. Đến lúc này nàng mới biết, mọi người đã sớm quên Thương Hành Châu, người mà họ quan tâm chính là vị công tử vừa mới tới Đường Gia Bảo tối hôm qua.

