Làm Dâu Nhà Ma - Chương 07

Chương 7: Nghi
hoặc
 

 

 

 

Song Song vẫn không rời mắt
khỏi Du Hạo, cất tiếng:

“Du Hạo, tớ nghĩ cậu “bệnh”
không xoàng đâu! Nếu tớ không lầm thì “bệnh” của cậu hơi

nặng vì… cơ thể cậu âm khí rất nhiều so với dương
khí
!!!”

Yến Phi lẫn Diễm Quỳnh tròn xoe mắt còn Du Hạo
thì sắc mặt có chút thay đổi…

 

“Âm khí? Dương khí?” –
Du Hạo cười hỏi, cố tỏ ra bình thường.

 

“Cậu không biết con người ta có hai thái cực âm
và dương à? Thường thì con người dương nhiều hơn âm, cũng có khi ngược lại âm
nhiều hơn dương nhưng mức độ chênh lệch ấy không nhiều.” – Song Song điềm nhiên giảng giải.

 

“Vậy thì tớ nằm trong trường hợp âm nhiều hơn
dương điều đó đâu có gì lạ!”

 

“Không, lạ chứ!” –
Song Song bảo, đôi mắt bắt đầu sắc bén – “Cậu
lạ ở chỗ, âm của cậu quá nhiều, nhiều đến mức tớ không “thấy” được dương của
cậu đâu cả!”

 

“Ý cậu là gì?” –
Du Hạo cảm giác cuộc đối thoại đang đi theo chiều
hướng xấu.

 

“Cậu có biết loài nào chỉ có âm khí mà không có
dương khí không?”

 

“Không phải cậu muốn nói tớ là…” – Du Hạo dừng lại, cốt chờ xem cô gái kỳ lạ kia sẽ
nói tiếp điều gì.

 

“Là ma!!!”

 

Song Song nói hai từ đó thật rõ chính vì thế mà
gương mặt Du Hạo lại một lần nữa có chút biến sắc. Dường như, anh chàng đang lo
lắng.

 

Bên cạnh, Diễm Quỳnh đập tay lên trán, kêu trời:

 

“Ôi trời! Bà Song Song, lại ma cỏ nữa hả?”

 

Ngồi lắng nghe cuộc trò chuyện nãy giờ giữa Du Hạo với Song Song mà Yến Phi
chả rõ đầu đuôi sự tình cũng như vấn đề cả hai muốn đề cập đến.

 

“Chuyện gì thế, Song Song? Sao cậu lại nói về
ma? Cả hai nói chuyện gì tớ không hiểu gì hết!”  

 

Vẫn bỏ mặc sự thắc mắc của Yến Phi, Song Song
tiếp:

 

“Cậu thấy sao khi tớ nói vậy, DU HẠO?”

 

Cô gái họ Lục đã cố tình nhấn mạnh cụm từ “Du
Hạo”.

 

Trong thoáng chốc Du Hạo chẳng biết phải đối đáp
ra sao vì tình huống này nằm ngoài dự đoán của cậu. Đúng lúc, bất chợt giọng
nói của một người bước vào tiệm mì đã giải vây cho Du Hạo.

 

“Ủa, Yến Phi hả?”

 

Cả bọn liền quay qua, là ông chủ Quản.

 

“Chú Quản!” –
Yến Phi reo lên, chạy đến bên người chú tốt bụng.

 

“Mấy ngày rồi chú không gặp cháu. Dạo này cháu thế
nào? Chú nghe Diễm Quỳnh nói là cháu làm dâu nhà người ta để có tiền trả nợ,
đúng không vậy?”

 

“Dạ.” – Yến Phi
gãi đầu, lè lưỡi – “Đúng thế, giờ cháu đã trả
hết nợ rồi!”

 

“Thế à, tốt quá. Hôm nay cháu đến đây có chuyện
gì không?”

 

Không để Yến Phi trả lời là Diễm Quỳnh tài lanh
đáp thay:

 

“Chú ơi, hôm nay cậu í dẫn chồng chưa cưới đến
ra mắt chú đó. Chú xem cả hai đẹp đôi chứ?”

 

“Cậu lại nói linh tinh gì vậy?”

 

Nghe Yến Phi nhắc, Diễm Quỳnh bụm miệng cười. Còn
ông chủ Quản thì đưa mắt nhìn sang người con trai xa lạ ngồi từ nãy giờ:

 

“Ồ, thế thì đây là chồng tương lai của cháu đó
sao Yến Phi?”

 

Du Hạo đứng dậy lễ phép chào:

 

“Chào chú Quản, cháu là Du Hạo. Cháu nghe Phi
Phi nhắc đến chú rất nhiều.”

 

“Chào cháu, Du Hạo!” –
Ông chủ Quản vỗ nhẹ vai thằng bé, cười khà khà.

 

Kế bên, Song Song ngồi khoanh
tay, giấu tiếng thở dài vì tự dưng chú Quản lại vào
đúng lúc. Hiển nhiên, con bé vẫn nhìn Du Hạo đang nói chuyện với ông
chủ Quản.

 

“Mà cháu đã ăn mì chưa?

ở đây không ngon như những nơi khác nhưng cháu đã đến đây làm khách thì hãy ăn một
tô mì nhé!” – Ông chủ Quản mời
mọc.

 

“Chú khiêm tốn quá, mì
chú nấu là nhất!” –
Yến Phi lém lỉnh.

 

“Con bé này lại nịnh nọt
nữa rồi.
Song Song, Diễm Quỳnh, hai đứa mau làm mì cho Du Hạo!”

 

“Dạ!” – Diễm Quỳnh đáp lớn.

 

Song Song, tuy còn muốn quan sát
anh chàng kỳ lạ này nhưng không còn cách nào khác đành đi theo Diễm Quỳnh.

 

Du Hạo khẽ nhìn theo bóng dáng Song Song, nghĩ:

 

“Cậu ấy là
người thế nào nhỉ?”

 

“Cậu không khỏe hả Tiểu
Hạo Tử?” –
Yến Phi nghiêng đầu hỏi.

 

“Hả… à  tớ không sao!”

 

“Nghe Yến Phi đi làm dâu
chú rất ngạc nhiên.” – Ông chủ Quản cất tiếng – “Vì một đứa nghịch

ngợm như nó mà làm vợ thì chẳng người chồng nào
chịu nổi.”

 

“Chú Quản, chú lại chọc
cháu!”

 

Ông chủ Quản liền
cười lớn.
Du Hạo cũng mỉm cười, bảo:

 

“Không phải đâu ạ, Phi
Phi rất hiểu chuyện, mọi người trong gia đình cháu đều thích cậu ấy. Cả

cháu cũng thế!”

 

Nghe Du Hạo nói vậy Yến Phi thoáng đỏ mặt, cúi
đầu cười cười.

 

“Cuối cùng thì con chim
yến này cũng đã có chủ rồi, hà hà!”

 

Yến Phi vẩu môi:

 

“Chú này thật là…”

 

“Quán mì hơi tối nhỉ.” –
Ông
chủ Quản liền đứng dậy đến bên cửa sổ, tay nắm rèm cửa – “Mở ra cho nắng vào sáng chút.”

 

Lập tức, Du Hạo giật mình xoay
lại:

 

“Chú Quản, đừng!”

 

Nhưng không kịp, ông chủ Quản đã kéo
phựt tấm rèm. Nắng tràn vào làm sáng hẳn quán mì nhỏ. Vài tia
nắng trải lên người Du Hạo… Cậu lập tức đứng bật dậy làm ngã cả ghế ngồi. Rầm! Âm thanh đổ ngã vang lên khiến Yến
Phi lẫn ông chủ Quản ngạc nhiên, nhìn sang chàng trai. Cùng lúc ấy,
dưới bếp Diễm Quỳnh và Song Song bước lên. Tất nhiên cả hai cũng nhìn thấy phản
ứng kịch liệt đó của Du Hạo. Bốn người thấy Du Hạo từ từ lùi vào bên trong góc
phòng tối, gương mặt toát lên vẻ sợ sệt, toàn thân hơi
run…

 

“Xảy ra chuyện gì thế, Tiểu
Hạo Tử?” –
Yến Phi lo lắng đến bên chàng trai.

 

“Mặt cháu xanh quá.” – Ông chủ Quản quan sát nét mặt không
bình thường của Du Hạo.

 

“Cậu không sao chứ?” –
Diễm Quỳnh đặt tô mì lên bàn rồi đến bên cậu bạn.

 

Còn Song Song thì nhìn cửa sổ, nơi có vài tia nắng
nhạt màu rọi vào. Con bé đặt tay lên môi, nhíu mày, ý nghĩ nào đó cứ lởn vởn
trong đầu.

 

Thấy gương mặt lo lắng của ba
người kia và cái kiểu nhìn đầy dò xét của Song Song, Du Hạo
cố lấy lại bình tĩnh. Vài giây sau, cậu cười:

 

“Không,
không sao, mọi người yên tâm.”

 

“Cậu giật mình vì nắng?” –
Song Song đột ngột lên tiếng.

 

“Ừ nhỉ, cậu
nói không thích nắng. Nhưng mà đâu
cần phải phản ứng mạnh như thế!”

 

Trước sự khó hiểu của Diễm Quỳnh, Du Hạo im
lặng…

 

Bên cạnh, Yến Phi nhẹ nhàng:

 

“Đừng lo Tiểu Hạo Tử,
nắng rất nhạt sẽ không sao đâu!”

 

“Ừm.” – Du Hạo đặt tay lên trán, nói
khẽ –
“Phi
Phi, tớ thấy mệt và muốn về nhà… Chúng ta về nhé!”

 

“Yến Phi, nếu Du Hạo không
khỏe thì cháu mau đưa nó về nhà đi.”

 

Yến Phi và Du Hạo chào tạm biệt ba người rồi rời khỏi tiệm mì. Dõi theo bóng dáng hai đứa trẻ, ông chủ Quản lắc đầu:

 

“Trông cậu ta có vẻ yếu
ớt.”

 

“Ừ. Sao anh
chàng Du Hạo này cứ là lạ thế nào ấy, đúng không Song Song?”

 

Song Song cười gật đầu
như trả lời cho câu hỏi của Diễm Quỳnh. Dù tỏ ra không có gì nhưng trong lòng Song
Song bắt đầu lo lắng cho Yến Phi khi mà sự suy đoán của nó về Du
Hạo càng lúc càng rõ ràng…

 

 

***

 

 

Cuộc đi chơi bí mật
của Yến Phi, Du Hạo cứ ngỡ sẽ không bị phát
hiện, nào ngờ...

 

“Du Hạo, Yến Phi hai con
đã đi đâu vậy?” –

chủ Du vừa thấy hai đứa trẻ len lén vào bằng cửa sau thì đã hỏi ngay.

 

Yến Phi nhăn mặt vì bị phát hiện. Du Phương cũng
ở đó, cất giọng lo lắng:

 

“Hai đứa chẳng nói gì cả
cứ thế mà rời khỏi nhà, có biết cả nhà rất lo không?”

 

“Hai anh chị lén đi chơi
hả?” –
Du Thiện ngồi đung đưa trên cây, bên cạnh còn có Du Thanh.

 

Tóm lại là tất cả mọi người hầu như đều có mặt ở
đó để “xử tội” cả hai.

 

“Mẹ, con không định giấu
mẹ chỉ vì nghĩ hai đứa con ra ngoài chơi một lúc rồi sẽ về nên…”

 

“Yến Phi, nếu không có gì
thì mẹ sẽ không trách con nhưng vì Du Hạo không thể ra ngoài!” – Bà chủ Du nhìn con trai với ánh mắt e
ngại.

 

Yến Phi ngạc nhiên
trước câu nói kỳ lạ từ mẹ chồng:

 

“Tiểu Hạo Tử không thể ra
ngoài ư? Tại sao, con thấy cậu ấy rất vui mà.”

 

“Yến Phi!” –
Du Phương lên tiếng - “Du
Hạo rất thích ra ngoài nhưng nó không thể!”

 

Yến Phi nghiêng đầu khó hiểu.
Chợt, Du Hạo
đi lên phía trước cô gái, cười mệt mỏi:

 

“Mọi người đừng trách Phi
Phi, là tại con bảo cậu ấy giấu không cho ai biết chúng con ra ngoài

đi chơi… con… con…”

 

Du Hạo chưa nói hết câu thì liền
ngất xỉu. Tất cả hốt hoảng.

 

 

Yến Phi cứ đi tới đi lui ở ngoài cửa ngôi nhà
gỗ, lòng đầy lo lắng không biết Du Hạo thế nào. Con bé ngồi xuống bậc thang
bằng đá dẫn lối ra vườn hoa, hai tay lồng vào nhau siết chặt.

nhắm mắt và không ngừng tự trách mình.

 

“Chị đã thấy hậu quả chị
gây ra cho anh Du Hạo chưa?”

 

Yến Phi ngước mặt lên thấy Du Thanh nhìn mình
đầy giận dữ.

 

“Bé Thanh, chị… chị…”

 

“Chỉ một chút thôi là chị
đã giết anh ấy rồi!” –
Giọng Du Thanh ngày một lớn hơn, đầy tức giận.

 

“Giết?!” –
Yến Phi kinh ngạc –
“Thế
là thế nào?”

 

“Anh ấy vốn không thể ra
ngoài vì có thể sẽ gặp nắng…”

 

“Chị Thanh, chị Yến Phi không
cố ý đâu!” –
Du Thiện lên tiếng bênh vực.

 

“Em im đi Du Thiện! Ngay
từ đầu chị đã không ưa chị ta nhưng chẳng hiểu nổi vì sao mọi

người lại thích chị ta như thế. Còn cười đùa vui
vẻ nữa chứ!”

 

Yến Phi đứng ngẩn ra vì thấy thái độ căm ghét
của cô em chồng đối với mình. Thật ra chuyện

này là thế
nào? Tại sao Tiểu Hạo Tử lại không thể ra nắng đã vậy còn ngất xỉu và rốt cuộc
mình đã làm gì khiến
Thanh ghét bỏ đến thế? Yến Phi rũ người, đôi
mắt không chớp nhìn vào không trung chẳng rõ chuyện gì nữa.

 

“Chị…” – Du
Thanh chỉ tay về phía Yến Phi – “…Tốt nhất, chị hãy rời khỏi
ngôi nhà này và rời xa anh Du Hạo!” 

 

“Sao?!” –
Yến Phi mắt mở to bần thần khi nghe câu nói đó.

 

“Bé Thanh!
Con
không được hỗn với chị dâu!” – Tiếng
bà chủ Du vang lên, nghiêm nghị.

 

Cả ba xoay qua.
Tức thì, Yến
Phi hỏi ngay:

 

“Mẹ, Du Hạo thế nào rồi
ạ?”

 

“Con đừng lo, Du Hạo đã
khỏe lại rồi. Nó đang ngủ.”

 

Yến Phi thở phào rồi cúi đầu:

 

“Xin lỗi, tại con không
tốt nên mới khiến Du Hạo ra nông nỗi này. Con xin lỗi!”

 

Bà chủ Du nâng nhẹ mái đầu con dâu lên, thở
ra:

 

“Chuyện cũng đã xong,
với lại con không biết nên không thể trách con.”

 

“Mẹ.”

 

“Du Hạo mắc một chứng
bệnh không thể tiếp xúc với ánh mặt trời nếu gặp nắng nó sẽ ngất xỉu

hoặc làm sốt vì thế từ giờ cả hai đừng ra ngoài
lung tung, được chứ?”

 

“Vâng, con sẽ không đưa
cậu ấy ra ngoài nữa.”

 

Chợt cửa mở, Du Phương bước ra:

 

“Yến Phi, Du Hạo muốn gặp
em!”

 

“Dạ.” – Yến Phi cúi chào bà chủ Du xong bước vào trong nhà gỗ.

 

Cửa đóng lại, Du Thanh bực bội:

 

“Chị ta vẫn còn gặp anh Du
Hạo!”

 

“Thanh, mẹ cấm con không
được nói như thế với chị dâu nữa.”

 

“Điều con nói không đúng
ư? Vì sao mọi người cứ ép anh Du Hạo lấy vợ?
Anh
ấy đau khổ như thế còn chưa đủ sao?”

 

Dứt lời Du Thanh bỏ chạy, Du Thiện đuổi theo chị
gái. Bà chủ Du quay đi, thở dài mệt mỏi. Gần
đó, Du
Phương nói :

 

“Chỉ vì bé Thanh thương
anh trai quá thôi.”

 

 

Chạy được một đoạn, hai đứa trẻ dừng lại.

 

“Chị Thanh, chị đừng như
thế với chị Yến Phi!”

 

“Tại sao mọi người lại
yêu quý chị ta như vậy? Rồi chị ta cũng sẽ bỏ đi
thôi!” – Du Thanh siết chặt
tay, đứng xoay lưng.

 

“Chị ấy sẽ không làm thế
đâu!” – Du Thiện lắc đầu.

 

Du Thanh quay lại đối mặt với em trai:

 

“Làm sao em chắc chắn như
vậy? Con người đều như nhau cả, chúng ta vốn không thuộc về thế giới của họ!… Chị
ta rồi cũng sẽ giống như những cô gái đã từ bỏ anh Du Hạo và cũng như… chồng
của chị Du Phương!”

 

Du Thiện chùng mí mắt, lòng thấy buồn bã…

 

 

Yến Phi bước vào thấy Du Hạo đang ngồi trên
giường, da trắng bệch trông như xác chết. Vừa thấy Yến Phi thì Du Hạo mỉm cười,
giọng nói nhỏ nhẹ:

 

“Phi Phi, xin lỗi đã để
cậu bị mẹ mắng! Tớ không ngờ là mọi người lại biết hai ta…”

 

“Tại sao?” –
Yến Phi đột ngột cắt ngang –
“Tại sao cậu
không nói với tớ là cậu không thể ra ngoài. Tớ nghĩ rằng chỉ đơn thuần cậu không
thích nắng nào ngờ lại ra cớ sự này.”

 

“Không ai trách cậu đâu!”

 

“Tớ không sợ mọi người
trách, điều tớ lo chính là cậu. Nếu như cậu xảy ra chuyện gì
thì phải làm sao đây?” – Yến Phi khẽ cúi đầu, lời nói thấp dần nghe không
rõ.

 

Im lặng một lúc, Du Hạo cất tiếng:

 

“Tớ… đã thấy cậu rất vui!”

 

Yến Phi ngước mặt lên, anh chàng tiếp:

 

“Tớ vốn không có bạn bè,
ngoài gia đình ra tớ không có ai nữa. Trước đây cũng có vài
người xuất hiện trong ngôi nhà này nhưng rồi họ lần lượt bỏ đi… Sau đó cậu đã
đến và làm nơi này bắt đầu có tiếng cười, cậu đã rất tốt với mọi người và với
tớ!”

 

Yến Phi tròn xoe mắt:

 

“Tiểu Hạo Tử!”

 

“Tớ thấy cậu rất vui khi
mời tớ đến tiệm mì thế nên tớ đã nhận lời vì tớ không muốn cậu buồn.

Nụ cười của cậu dường như cho tớ thêm sức mạnh!” – Lời Du Hạo
thật chậm rãi.

 

“Tuy là thế nhưng sức
khỏe của cậu vẫn là quan trọng nhất!”

 

Du Hạo cười tươi:

 

“Không sao, chuyện này
đâu chỉ mới xảy ra. Nếu mệt thì nghỉ ngơi một tí tớ sẽ khỏe lại ngay
điều quan trọng là tớ muốn thấy cậu cười… Tớ thật sự muốn giữ mãi
nụ cười của cậu!”

 

Yến Phi ngẩn người, đôi mắt tròn to không chớp rồi sóng
mũi tự nhiên cay cay, mắt từ từ có nước.

 

“Cậu không khỏe à, Phi
Phi?”

 

Du Hạo ngưng bặt khi Yến Phi đến gần rồi nhẹ
nhàng ôm lấy cậu. Du Hạo cảm nhận được cơ thể cô gái run run, lúc ấy chợt nhiên
trái tim cậu bắt đầu loạn nhịp.

 

“Tiểu Hạo Tử!” –
Giọng
Yến Phi như nghẹn
lại –
“Cậu
đúng là ngốc!”

 

Bất động vài giây Du Hạo lại mỉm cười, đưa tay ôm
chặt cô vợ trẻ.

 

Bất ngờ cửa mở, Du Phương đi vào. Hai
cô cậu nọ giật mình buông ra.

 

“À!” – Du Phương đã thấy cảnh
ôm khi nãy –  “Xin lỗi, chị
vào xem Du Hạo thế nào. Thôi chị ra ngoài, hai
đứa cứ… tiếp tục!”

 

Hai đứa trẻ đỏ mặt vì câu nói đó. Cửa khép lại,
Yến Phi nhìn qua Du Hạo xong chúng bật cười.

 

“Mà này, bé Thanh hình
như rất ghét tớ thì phải!” –
Yến Phi nhớ lại thái độ căm ghét khi nãy của Du Thanh đối với mình.

 

“Bé Thanh à, không đâu,
tuy nó ít nói, bề ngoài tỏ ra không quan tâm đến người khác nhưng thật sự nó
rất muốn được yêu thương. Có lẽ bé Thanh vẫn chưa hiểu rõ
về cậu nên mới như thế.” – Du Hạo dịu dàng bảo.

 

“Ừm.”
– Yến Phi nghĩ ngợi rồi
nói –
“Tớ
sẽ làm cho cô bé chấp nhận tớ!”

 

Báo cáo nội dung xấu