Oan Gia Tương Phùng - Chương 05 - Phần 2
Giả Thược hít một hơi thật sâu, rồi bước vào trong quán cà phê với vẻ hết sức bình tĩnh.
“Cô Giả, lại đến xem mặt sao?” Câu chào có ý trêu chọc của cô nhân viên phục vụ khiến cô có chút xấu hổ.
“Ặc...” Nụ cười trên mặt cô thiếu chút nữa thì rụng xuống. “Thay tôi xin lỗi ông chủ của các cô về chuyện lần trước!”
Cô nhân viên phục vụ cười nói: “Ông chủ của chúng tôi đã nói rồi, vô cùng hoan nghênh cô tới đây. Dù sao chỗ chúng tôi cũng đang muốn sửa sang cho mới lại một chút. Nếu cô muốn ra tay thì xin đừng ngại, tiền chúng tôi sẽ tới Hướng Dương Vàng lấy.”
Tính khí nóng nảy của cô chẳng lẽ đã nổi tiếng đến mức mọi người quanh đây đều biết rồi sao?
Giả Thược hơi nhếch miệng để lộ một nụ cười quái dị, rồi ghé sát đến bên tai cô nhân viên phục vụ, khẽ nói: “Giúp tôi hỏi ông chủ của các cô xem phòng làm việc của ông ấy có cần làm mới lại không?”
Nét mặt cô nhân viên phục vụ trở nên cứng đơ, bất giác lùi lại mấy bước, gượng cười hai tiếng, bỏ lại một cốc nước rồi chạy đi mất tăm.
Nói ra thì Giả Thược và bọn họ cũng có thể coi là quen biết, bởi vì cô rất thích món bò bít tết và bánh chẻo nhân tôm ở đây, tuy chưa từng trêu đùa nhau như hôm nay, nhưng tốt xấu gì cũng tính là quen mặt.
Mà sự tích của Giả Thược cũng đã trở thành giai thoại kinh điển trong quán cà phê này. Cô có một vẻ ngoài hết sức điển trai, sau khi trang điểm thì lại cực kỳ xinh đẹp, kỹ thuật đánh nhau càng nổi tiếng khắp khu phố, trên đầu là vô số vầng hào quang rực rỡ, khiến biết bao người ca tụng.
Hiệp khách thiếu niên là cô, mỹ nữ quyến rũ cũng là cô, khi hiệp khách và mỹ nữ cùng là một người, tin đồn lá cải trên thế gian này sẽ thể hiện ngay sức hấp dẫn của nó, Giả Thược muốn không nổi tiếng cũng không được.
Cầm cốc nước lên uống, Giả Thược phát hiện không chỉ người hẹn với mình chưa đến, ngay cả cái gã Chân Lãng vừa đi đỗ xe cũng không thấy vào đây.
Không vào là tốt nhất!
Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay một chút, đã đến giờ hẹn rồi, nhưng vẫn chưa thấy người nào đến. Giả Thược cũng không có ý chờ đợi, liền đứng dậy, chuẩn bị ra về.
Vừa mới đứng lên, một cô nhân viên phục vụ đã bưng chiếc khay đi tới, đặt xuống một cốc trà sữa bá tước kiểu Anh thơm lừng.
Giả Thược ngẩng đầu hỏi bằng ánh mắt, cô nhân viên phục vụ hiểu ý, chỉ tay về góc xa: “Anh bên kia mời cô.”
Nhìn theo hướng đó, chỉ thấy có một anh chàng đẹp trai đang nâng cốc cà phê trong tay lên lắc nhẹ, gật đầu, mỉm cười.
Giả Thược không nghiên cứu gì về hàng hiệu, nhưng cái thứ mà người ta gọi là khí chất thì lại không thể giấu được. Ngồi trong quán cà phê hàng đầu thành phố này, không trở nên vừa nhà quê vừa kệch cỡm bởi sự bố trí tinh tế ở nơi đây đã là không tệ, đừng nói gì đến việc trở nên nổi bật giữa khung cảnh thế này.
Chân Lãng là một trong số ít những người không những có thể hòa mình vào hoàn cảnh, còn có thể làm toát lên khí chất siêu nhiên của bản thân. Bất cứ nơi nào anh tới, mọi thứ xung quanh sẽ dễ dàng bị mờ nhạt, trở thành phông nền làm anh nổi bật.
Mà anh chàng này tuy không có được cái khí chất thần kỳ như của Chân Lãng, nhưng ở trong quán cà phê cao cấp này cũng tuyệt đối không có vẻ quê kệch chút nào, cử chỉ hết sức tự nhiên, phóng khoáng.
Giả Thược liếc nhìn cốc trà sữa trước mặt, rồi ngoắc ngoắc ngón tay với cô nhân viên phục vụ, tỏ ý bảo hãy mang trả lại cốc trà sữa cho anh chàng kia, sau đó đi thẳng về phía cửa.
“Cô Giả!” Sau lưng cô vang lên giọng nói trầm thấp của anh chàng: “Tôi đến muộn rồi, cốc trà sữa đó coi như là để chuộc lỗi được không?”
Giả Thược lẳng lặng dừng chân, ngoảnh đầu lại, cười nhạt hỏi: “Không phải anh còn đến sớm hơn tôi sao? Đến muộn là sao chứ?”
Có thể gọi tên của cô, chắc đối tượng mà cô cần xem mặt hôm nay chính là anh ta rồi?
Anh ta tên là gì nhỉ? Hình như là Hạ Nguyên Hy thì phải?
Đưa mắt liếc nhìn vị trí mà anh ta vừa ngồi, Giả Thược đứng im, ánh mắt thoáng ý cười: “Anh Hạ dường như không có thành ý lắm thì phải.”
“Cho tôi xin lỗi được không?” Anh chàng cầm cốc trà sữa lên, trong nụ cười có vẻ xấu hổ vì tâm tư bị vạch trần. “Người xưa đều nói mời trà tạ lỗi, trà sữa cũng là trà, có thể nể mặt một chút được không?”
Đưa mắt nhìn cốc trà sữa trong tay anh ta, nụ cười của Giả Thược càng thêm rạng rỡ: “Trong lễ nghi ngày xưa, mời trà là có ý tiễn khách, ý của anh Hạ, tôi nghĩ tôi đã hiểu rồi.”
“A!” Anh chàng không khỏi ngẩn người. “Xin lỗi, tôi sai rồi, vậy tôi mời cà phê được không?”
“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.” Giả Thược lên tiếng trước khi anh ta kịp quay sang ra hiệu cho cô nhân viên phục vụ. “Có điều việc ngồi xuống nói chuyện tiếp thì không cần nữa.”
“Ơ...” Hoàn toàn không ngờ Giả Thược lại nói như vậy, anh ta lại ngẩn ra. “Tại sao chứ?”
Chỉ cần không đói bụng và không nhìn thấy Chân Lãng, đầu óc Giả Thược luôn bình thường, phương diện xã giao lại càng thành thạo. Tiệm chụp hình Hướng Dương Vàng có thể nổi tiếng như hiện nay không phải chỉ dựa vào sự tính toán của Phương Thanh Quỳ, khả năng giao tiếp của Giả Thược cũng đóng góp công lao rất lớn.
Sau khi thấy rõ vẻ ngạc nhiên của người trước mặt, Giả Thược mới chậm rãi lên tiếng: “Tôi có thể hỏi anh hai câu trước không?”
Dáng vẻ tự tin cùng khí thế đó khiến nét đẹp của cô lại có vẻ khí khái, anh chàng kia không kìm được, nghiêm túc nói: “Xin cứ hỏi!”
“Thứ nhất, anh cần một người vợ hiền, đảm đang hay một người vợ có sự nghiệp của bản thân?”
Anh chàng kia suy nghĩ một chút rồi đáp: “Tôi sẽ tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy.”
“Thứ hai, anh có yêu cầu bạn gái của mình phải còn trinh không?”
Anh chàng ngẩn ra một chút, sau đó liền cười xòa, vừa cười vừa lắc đầu nói: “Thời đại này rồi mà còn có người đưa ra yêu cầu như thế sao? Nói thực lòng, bản thân tôi cũng chẳng còn, do đó không bao giờ yêu cầu đối phương chuyện này.”
Trong lòng thở phào một hơi, Giả Thược không kìm được thầm nghĩ, lần này có lẽ đã gặp được một người bình thường rồi.
“Bây giờ chúng ta có thể ngồi xuống, từ từ nói chuyện rồi chứ?”
Giả Thược vẫn cảm thấy chưa chắc chắn lắm, đang lúc do dự, chợt có một bóng người mặc com lê màu đen chậm rãi bước vào. Cô lập tức nổi da gà.
Cảm giác ớn lạnh từ sau lưng, chạy dọc theo huyết quản, lan ra toàn thân. Trong đầu cô thoáng qua một câu nói kinh điển không biết đã xuất hiện bao nhiêu lần trong phim: Tôi có một dự cảm rất không lành!
Sở dĩ sao Chổi được gọi là sao Chổi, tất nhiên là bởi nó có sức phá hoại hết sức ghê gớm. Đặc biệt là đối với cô, sự tồn tại của Chân Lãng giống như một quả bom không biết bao giờ sẽ nổ, còn lời hứa khi xưa thì tựa như một sợi dây buộc chặt quả bom ấy vào người cô. Giờ đây, ngoài việc cầu mong quả bom ấy là bom xịt, cô chẳng thể làm gì khác cả.
Chân Lãng đi ngang qua chiếc bàn của cô, khoan thai ngồi xuống một chiếc ghế ở cách đó không xa, không hề nhìn cô lấy một lần, vẻ mặt cũng chẳng thay đổi chút nào.
Lúc này, toàn thân Giả Thược đều đã cứng đờ, tinh thần tập trung hết cỡ, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào từng động tác của đối phương.
Cứ giống như ngày trước, khi cô đứng trên sàn thi đấu vậy, tất cả tinh thần đều phải tập trung lên người đối thủ, nhưng sự cảnh giác của cô lúc này còn hơn khi đó rất nhiều.
Một cốc cà phê, một cuốn sách, hắn ngồi đó với vẻ ung dung, nhàn nhã.
Một chiếc bàn, hai con người, lúc này tâm trạng cô đang vô cùng rối loạn.
“Thực ra mấy câu mà cô vừa hỏi, trung tâm môi giới hôn nhân sớm đã nói với tôi rồi”, anh chàng ngồi đối diện cười khách sáo, nói. “Họ nói đó là yêu cầu đặc biệt của cô, sau khi xác định là không có vấn đề gì thì mới gặp mặt.”
“Hả?” Giả Thược có chút lơ đễnh. “Vậy à?!”
Không được, cô không thể dồn hết sự chú ý lên người có tên sao Chổi kia được, lần này cô nhất định phải xem mặt một cách nghiêm túc!
“Con gái mà dám trực tiếp đưa ra những câu hỏi như vậy, đúng là khá can đảm đấy, tôi rất thích những cô gái có phong cách như vậy, do đó mới muốn được gặp cô.” Anh chàng đó có giọng nói dễ nghe, tiết tấu nói chuyện lại hợp lý, khiến người nghe cảm thấy thoải mái vô cùng. “Nhưng tôi chưa đi xem mặt bao giờ, do đó có chút lo lắng, muốn đến trước một chút để xem thử, nếu không vừa ý thì tôi sẽ không xuất hiện. Chuyện này cho phép tôi được xin lỗi!”
Chân Lãng từ đầu đến cuối chỉ đọc sách, không có biểu hiện lạ nào. Đây là tình hình mà Giả Thược quan sát được sau rất nhiều lần lơ đễnh.
“À, không sao!” Cô cố gắng bắt mình phải tập trung vào việc xem mặt hiện giờ, nâng cốc cà phê trước mặt lên, nhấp một ngụm.
Anh chàng kia ngó qua túi đường còn chưa được động tới trên bàn: “Cô Giả thích uống cà phê đắng sao?”
“Đúng vậy.”
Trong lúc trả lời, cô loáng thoáng nhìn thấy cái gã đang bưng cốc cà phê kia khẽ cười, âm thanh rất nhẹ.
“Có rất ít cô gái thích uống cà phê đắng như vậy, cô Giả đúng là một người đặc biệt!” Một lời tâng bốc được nói ra bằng giọng hết sức dễ nghe, hơn nữa cũng không có vẻ gì là nghĩ một đằng nói một nẻo.
Đặc biệt cái con khỉ ấy, chẳng qua là vì bị người ta hãm hại, do đó cô mới không thích đồ ngọt mà thôi!
Một ánh mắt hằn học được ném đi, nhắm thẳng vào tên đầu sỏ gây tội.
Chân Lãng thì vẫn thản nhiên, ung dung đọc sách, như không cảm nhận được điều gì, duy có một bàn tay là đưa lên day nhẹ phần lông mày phía trên đuôi mắt.
Hắn ta đang cười thầm! Còn đang nghe trộm bọn cô nói chuyện!
Dựa vào sự hiểu biết của cô về Chân Lãng, tất nhiên cô biết rõ ý nghĩa ẩn đằng sau động tác này là gì.
Khuôn mặt cứng đờ, cô hậm hực thu ánh mắt lại, trong lòng thầm thề rằng sẽ không thèm nhìn hắn thêm lần nào nữa...
Cô đưa tay chống cằm, dùng cánh tay che cái gã đáng ghét cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện trong tầm mắt kia.
“Cô Giả, hồ sơ ở trung tâm môi giới hôn nhân có ghi là cô chưa yêu đương bao giờ, không biết có đúng vậy không?”
Giả Thược thản nhiên gật đầu: “Cũng gần như vậy.”
Hồi tiểu học và trung học cô chỉ suy nghĩ xem nên làm thế nào để thi đấu cho tốt, rồi còn vào đội tuyển quốc gia; hồi trung học phổ thông và đại học, cô còn bận nghiên cứu xem nên đối phó với Chân Lãng thế nào; ba năm sau đó, cô bị Phương Thanh Quỳ kéo đi lập nghiệp, đừng nói là yêu đương, bên cạnh cô ngay đến một con gián đực cũng chẳng có.
“Hai mươi lăm năm giản đơn, bình lặng đã trôi qua, thật chẳng có mấy điều hay để kể.” Cô nói đùa bằng giọng tự giễu.
“Ai nói vậy chứ?” Trong ánh mắt anh chàng kia như đang ẩn chứa điều gì đó. “Tiểu Long Nữ cũng phải sống cảnh cô quạnh suốt mười sáu năm, sau đó mới đợi được Dương Quá tới.”
Tiểu Long Nữ?
Cô?
Không ngờ lại có người mang cô ra so sánh với Tiểu Long Nữ, xem ra cho dù phải lập tức ngã xuống, cô cũng có thể nhắm mắt được rồi.
“Phì...” Một âm thanh khả nghi chợt vang lên, kèm theo đó là tiếng ho sặc sụa.
Toàn bộ sức chú ý của Giả Thược lại một lần nữa bị những tiếng ho ấy thu hút. Lần này cô không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra bộ dạng cười đến nghiêng ngả của tên khốn kia.
Cô rất muốn đưa tay bóp miệng cái gã ngồi đối diện, bắt hắn liếm hết những lời vừa nói.
“Có phải cô Giả cũng đang chờ Dương Quá không?”
Giả Thược lén nhìn qua chỗ Chân Lãng một chút, nụ cười vui vẻ của hắn khiến cô cảm thấy tức tối vô cùng. Hắn cười đủ chưa? Đã cười suốt một phút rồi đấy!
“Không, tôi đang đợi Doãn Chí Bình[5].”
[5]. Nhân vật trong tiểu thuyết Thần điêu hiệp lữ của Kim Dung.
“Phì...” Vẫn là địa điểm cũ, vẫn là nhân vật cũ, sự kiện vừa rồi đã lại một lần nữa xảy ra.
Giả Thược không kìm được buông tay xuống, hằn học ném tới ánh mắt sắc như dao.
Tiếng cười đã dừng lại, nhưng hai bờ vai kia lại run lên không ngừng, trông hết sức khả nghi.
Một lúc sau bờ vai kia mới không còn run nữa, Chân Lãng khẽ ho một tiếng, bình tĩnh cầm cốc cà phê trước mặt lên, khẽ nhấp một ngụm.
Tới lúc này Giả Thược mới chú ý tới anh chàng trước mặt, vẻ mặt quái dị của anh ta khiến cô cảm thấy rất ngượng ngùng: “Thực ra tôi không có ý ấy đâu...”
“Tôi hiểu, tôi hiểu...”
“Tôi thật sự không có ý ấy...”
“Tôi hiểu, tôi hiểu...”
Cuộc nói chuyện đã tạm thời sa lầy, Giả Thược muốn nói nhưng lại sợ mình buột miệng nói ra một câu gây sốc nào đó, liền quyết định im lặng cho an toàn.
Hai người cứ ngồi nhìn nhau mà cười gượng, không ai nói gì.
Đúng vào lúc này, tiếng nhạc chuông điện thoại vui tai chợt vang lên từ chỗ chiếc bàn ở góc phía trên. Chân Lãng móc điện thoại, đưa đến bên tai, chỉ nói ra ba tiếng, nhưng một lần nữa đã thu hút được sự chú ý của Giả Thược: “Cô Giả ạ?”
Là mẹ cô ư?
Giả Thược lập tức muốn lao tới, giật ngay lấy cái điện thoại, nhưng mới hơi nhấc mông lên cô đã cố gắng hết sức để kiềm chế, rồi ngồi im đó, mỉm cười, dỏng tai nghe động tĩnh phía bên kia.
“Điện thoại của cô ấy không có ai nghe ạ?” Giọng của Chân Lãng không lớn, nhưng do cố tình nghe lén nên Giả Thược vẫn nghe thấy rõ ràng.
Ánh mắt hờ hững của Chân Lãng thoáng liếc qua phía Giả Thược, còn Giả Thược thì vội đưa tay vào trong túi xách lục lọi một hồi, rồi khuôn mặt lập tức tiu nghỉu.
Cô lại quên mang theo điện thoại rồi.
Đọc được tin tức viết trên mặt cô, Chân Lãng liền trả lời một cách rất tự nhiên: “Cô ấy không mang điện thoại.”
Không biết là vì điện thoại của Chân Lãng chất lượng quá tốt, hay là vì giọng nói của người ở đầu bên kia thực sự quá to, tóm lại Giả Thược có thể nghe thấy giọng nói như bắn súng liên thanh của mẹ, những sợi dây thần kinh trên trán cô không ngừng giật giật, bắt đầu có cảm giác đau.
Trước lúc về, mẹ đã dặn đi dặn lại cô rằng đừng có đi xem mặt xem mũi gì cả, khi đó cô chỉ gật đầu lấy lệ, nhưng bây giờ...
“Cô hỏi cô ấy đi đâu ạ?...” Ánh mắt Chân Lãng liếc qua, giọng nói trở nên ngập ngừng.
Bàn tay Giả Thược không ngừng xòe ra rồi nắm chặt dưới gầm bàn, người cứng đơ, vô cùng lo lắng.
Nếu để mẹ cô biết cô không nghe lời, chỉ e là sẽ lập tức cầm dao phay quay lại tìm cô tính sổ, mà bây giờ quyền chủ động lại nằm trong tay Chân Lãng...
Đưa một tay lên che hờ khuôn mặt, Giả Thược ngoảnh đầu qua phía Chân Lãng tỏ vẻ cầu xin, trông dáng vẻ lén la lén lút ấy quả thực là vô cùng ám muội.
Ánh mắt Chân Lãng thoáng qua một tia sáng rực rỡ, lông mày hơi nhướng lên, một cuộc trao đổi mà chỉ có hai người bọn họ mới hiểu cứ thế diễn ra trong im lặng.
“Giúp cô nói dối cô Giả thì tôi được lợi gì đây?”
“Coi như tôi mang ơn anh một lần được chưa?”
“Tất cả việc nhà cô làm hết nhé?”
“Được, tôi làm!”
“Sẽ không đập phá đồ đạc chứ?”
“Ừm, không đập!”
Chân Lãng khẽ gật gật đầu, trả lời một cách rất tự nhiên: “Bọn cháu đang ăn cơm bên ngoài, cô ấy đang ở trong nhà vệ sinh, đợi lát nữa cô ấy ra, cháu sẽ bảo cô ấy gọi lại cho cô.”
Chân Lãng nói thêm đôi ba câu giải quyết dứt điểm vấn đề này, sau đó gập máy, đút vào trong túi. Tới lúc này Giả Thược mới ngoảnh đầu lại, thầm thở phào một hơi.
Không ngờ hắn ta lại không bán đứng cô!
Nhưng điều này không những không khiến Giả Thược cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại còn thêm căng thẳng, bắt đầu đứng ngồi không yên.
“Cô Giả!” Anh chàng vừa bị bỏ xó rất lâu kia cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của cô, nhẹ nhàng đưa tấm danh thiếp: “Cũng đã trưa rồi, cô không ngại nếu tôi mời cô cùng dùng bữa trưa chứ?”
“Ừm!” Cô nàng đang thẫn thờ, buột miệng trả lời một tiếng, đến khi tỉnh táo trở lại, định kiếm cớ từ chối thì đã không còn kịp nữa rồi, đành tập trung sự chú ý lên khuôn mặt đối phương.
Đẹp trai, phong độ, sống mũi cao thẳng, nụ cười phóng khoáng, tự nhiên, chỉ là trong ánh mắt lại thoáng qua đôi phần không đứng đắn.
Nhìn tấm danh thiếp trong tay.
Hạ Nguyên Hy, nghề nghiệp: Luật sư.
Chỉ có mấy chữ đơn giản, bên dưới là số điện thoại, Giả Thược dường như đã hiểu ra điều gì.
Tiếp xúc sâu thêm bước nữa, trở thành bạn trai, bạn gái của nhau, cô sẽ có ngực to, có thể kiêu hãnh ngẩng cao đầu trước mặt Chân Lãng.
Trên mặt Giả Thược thoáng hiện một nụ cười đầy vẻ khao khát.
Ôi, xin hãy tha thứ cho lối tư duy quái gở của đứa bé này! Có một số thứ phải chờ mong quá lâu thật sự sẽ khiến đầu óc có vấn đề.
Lại một tràng tiếng chuông điện thoại nữa vang lên, lập tức khiến giấc mơ của Giả Thược trở nên tan nát, cô giận dữ nhìn kẻ phá rối kia.
Trong ánh mắt của cô, vẻ mặt Chân Lãng vẫn thản nhiên như thường, sau khi nhìn thấy dãy số hiển thị trên màn hình điện thoại liền ngó qua phía cô một chút: “Cô Giả ạ, có phải là cô còn quên nhắc bọn cháu điều gì không ạ?”
Giả Thược buồn bực trợn trừng mắt. Ôi, mẹ thân yêu của con ơi, sao mẹ cứ hại con mãi thế này cơ chứ?
“Giả Thược đang ở cùng cháu đúng không?” Cô Giả ở đầu điện thoại bên kia nói. “Nó đi vệ sinh xong chưa thế? Cháu đưa điện thoại cho nó giúp cô!”
Chân Lãng vẫn trả lời với giọng hết sức nhẹ nhàng: “Vẫn chưa cô ạ, có gì cô cứ nói với cháu là được, cháu sẽ nhắn lại cho cô ấy.”
Rồi anh lặng lẽ ấn nút mở loa ngoài, nét mắt vẫn điềm nhiên.
Một tràng âm thanh nghe như tiếng rang đậu không ngừng tuôn ra, nhanh đến nỗi khiến người ta không kịp có phản ứng: “Cháu bảo với con nhóc chết tiệt đó, bây giờ là mùa hè rồi, đừng có ở ngoài nhảy nhót linh tinh, về nhà làm việc nhiều vào. Mấy việc rửa bát, lau nhà, dọn nhà vệ sinh cứ để nó làm, dù sao nó cũng thừa năng lượng!”
Sắc mặt Giả Thược từ đỏ biến thành trắng, lại từ trắng biến thành đỏ, thầm nghiến răng ken két.
Đây rốt cuộc là mẹ mình hay mẹ Chân Lãng vậy chứ?
“Con gái mà chẳng biết làm việc nhà gì cả, sau này làm sao lấy chồng được? Cháu đừng có dung túng cho nó đấy nhé, khi mua gạo nhớ gọi nó theo, để nó vác, cháu cứ đứng bên cạnh chỉ đạo là được rồi!”
Giả Thược cố gắng nhẫn nhịn, bàn tay để dưới gầm bàn nắm thật chặt, khóe miệng đã bắt đầu giật giật.
“Còn nữa, cháu bảo nó giặt quần lót, áo lót cho cẩn thận, tốt nhất là đưa hết đồ của cháu cho nó, để nó giặt...”
“Vụt!” Cô nàng nào đó đã không nhịn nổi nữa, nhảy bật dậy, lao đến bên cạnh Chân Lãng, đưa tay giằng lấy chiếc điện thoại: “Sao mẹ không bảo con tắm cho hắn ta, hầu hạ hắn ta từ bữa ăn đến giấc ngủ? Mẹ nói đủ chưa thế?”
Tiếng lảm nhảm của cô Giả cuối cùng đã bị cắt đứt, một giọng nói có chút ngạc nhiên vang lên: “Con thật sự đang ăn cơm cùng Chân Lãng đấy à? Vậy con nhớ bảo nó ăn nhiều đồ bổ một chút, phải chú ý giữ gìn sức khỏe! Mà con không được ức hiếp nó đâu đấy, nhớ làm hết việc nhà, giặt quần áo, chăn, tất giúp nó...”
“Mẹ nói nhiều quá đấy!” Giả Thược lớn tiếng gào lên. “Con biết rồi! Con sẽ rửa chân, rửa đ*t giúp hắn ta nữa, vậy đã được chưa?”
Cô Giả đã bị chọc giận: “Con nhóc chết tiệt kia, con dám bảo mẹ nói nhiều à? Mẹ...”
Điện thoại vang lên âm báo hết pin, giọng nói của cô Giả hoàn toàn biến mất. Giả Thược vứt trả chiếc điện thoại cho Chân Lãng: “Hết pin rồi.”
Chân Lãng đón lấy chiếc điện thoại, khẽ nháy mắt, ra hiệu cho Giả Thược xoay người lại.
Giả Thược vội vã xoay người, đối tượng xem mặt lúc này đang mặt mày ngây ngốc nhìn cô, rồi lại nhìn Chân Lãng, ánh mắt quái dị vô cùng...
Vừa rồi mình đã nói cái gì ấy nhỉ? Trời ơi, hãy cho một tia sét xuống đây đánh chết con luôn đi cho rồi!
Giả Thược chợt chụp lấy cánh tay Chân Lãng, cười giả lả giải thích: “Anh ấy... anh ấy là anh trai tôi... anh trai tôi.”
Ngón tay cô mò đến chỗ thịt non ở phía trong cánh tay Chân Lãng, véo một cái thật mạnh.
Chân Lãng bình tĩnh chìa tay ra phía trước: “Chân Lãng!”
Anh chàng kia nhiệt tình bắt tay Chân Lãng, rồi đột nhiên cảm thấy có chút nghi hoặc: “Anh họ Chân sao?”
“Đúng vậy.” Giả Thược lập tức trả lời thay một cách trôi chảy. “Anh ấy mang họ cha.”
Đây chính là cái hay của tiếng Trung Quốc, một câu nói rõ ràng là rất bình thường, nhưng khi được đặt vào hoàn cảnh đặc biệt, ý nghĩa liền trở nên hoàn toàn khác.
Anh chàng kia giật mình hiểu ra: “Thì ra là thế, thì ra là thế.”
Chân Lãng liếc mắt qua phía Giả Thược, liền nhận được câu trả lời là một nụ cười ngây ngô. Ánh mắt anh rất bình lặng, khiến Giả Thược hoàn toàn không đoán được suy nghĩ của anh lúc này.
“Chúng ta qua chỗ khác ăn trưa nhé, nhà hàng Trung Hoa Thục Vị ở phía trước cũng khá ổn đấy.” Chân Lãng đưa tay định lấy ví, dáng vẻ bình tĩnh của anh khiến Giả Thược cũng phải thầm tán thưởng.
Anh chàng kia đã nhanh hơn anh một bước, móc ví ra: “Để tôi đi!”
Chân Lãng cũng không tỏ ra khách sáo chút nào, thản nhiên đồng ý, đổi lại một ánh mắt coi thường của Giả Thược.
Khi anh chàng kia đưa tiền cho cô nhân viên phục vụ, ánh mắt Chân Lãng thoáng liếc nhìn qua chiếc ví da cao cấp của anh ta, trên khóe miệng đột nhiên xuất hiện một nét cười kỳ lạ.
Ba người lặng lẽ bước ra ngoài quán cà phê, rồi lái xe rời khỏi đó.
“Này, tại sao anh lại đi theo ăn chực thế hả?” Giả Thược ngoảnh đầu nhìn chiếc xe phía sau một chút, rồi tức tối trừng mắt nhìn Chân Lãng.
“Không phải cô nói tôi là anh trai cô sao? Anh trai cô ăn bữa cơm này cũng không có gì là quá đáng chứ nhỉ?” Câu trả lời của Chân Lãng khiến cô càng thêm bực tức, nhưng chẳng làm gì được.
Chân Lãng không đưa ra lời bình luận gì về đối tượng mà Giả Thược xem mặt lần này, còn Giả Thược cũng không ngốc nghếch đến mức tự đi hỏi, bàn tay cô đang đặt trên bụng, bắt đầu suy nghĩ xem trưa nay nên ăn những gì.

