Bí mật tình yêu phố Angel- Tập 5- Chương 03 Part 2
THREE
Bốn tiếng sau...
\\\"Ôi! Mệt phờ cả người! Đấu lâu như vậy mà vẫn hòa! Chán chết!\\\"
Tất cả chúng tôi đều mệt nhoài, bò ra thảm cỏ trong công viên. Tên khỉ Lăng Thần Huyền cứ lẩm bẩm luôn miệng, có vẻ hắn đã thoát khỏi nỗi ám ảnh của trò tàu lượn siêu tốc.
\\\"Chúng... chúng ta... tạm ngưng cuộc đấu ở đây thôi!\\\" Tôi nói như sắp hết hơi.
\\\"Không chịu đâu! Hiểu Ảnh muốn chơi nữa cơ!\\\"
\\\"Hiểu Ảnh! Bà muốn tụi này chết vì kiệt sức mới cam lòng hả? Thật là...\\\" Tô Cơ tức giận véo má Hiểu Ảnh.
\\\"Hu hu hu! Không chịu đâu! Không chịu đâu! Hiểu Ảnh muốn chơi, muốn chơi, muốn chơi mà...\\\"
\\\"Thôi được rồi! Chúng ta đấu lâu như vậy mà vẫn chưa phân thắng bại, vậy chơi nốt trò cuối cùng đi!\\\" Kim Nguyệt Dạ xoa đầu Hiểu Ảnh, mỉm cười nói.
Grừ! Thằng cha này chưa từng đối xử dịu dàng như vậy với tôi bao giờ! Quá quắt thật!
Hiểu Ảnh nghe xong, mặt mày hớn hở. Nhỏ ta vừa khóc bù lù bù loa xong thế mà đã quay ra cười ngay được: \\\"Hi hi, hay quá! Thế... thế chúng ta chơi trò trốn tìm đi!\\\"
Chúng tôi đành tham gia trò chơi cuối cùng.
\\\"Oẳn tù tì... ra cái gì ra cái này! A ha! Tiểu Huyền Huyền thua rồi! Tiểu Huyền Huyền phải đi tìm!\\\"
\\\"Được rồi, bắt đầu nào, một hai ba...\\\" Lăng Thần Huyền tự bịt mắt, quay người vào gốc cây, chúng tôi vội vàng khom lưng đi tìm nơi trốn.
Haiz! Biết trốn đi đâu đây? ĐI xa quá thì không được, trốn gần thì... chẳng có chỗ nào khó tìm cả.
A! Bên cạnh hồ nhân tạo có một cái hang nhỏ! He he! Tôi chui vô chỗ này, tên khit ngố đó còn lâu mới tìm được.
Đúng lúc tôi đang đắc ý, gật đầu côm cốp thì một bóng người xuất hiện lù lù ở cửa hang.
\\\"Hơ! Bé Hựu Tuệ đấy à! Bé cũng nấp ở đây hả?\\\"
\\\"Oái! Thì ra là cậu! Giật cả mình! Làm tôi cứ tưởng là Lăng Thần Huyền!\\\"
\\\"Nếu không phiền, cho tôi trốn cùng nhé!\\\"
\\\"Đợi đã... phải thu tiền cho thuê chỗ!\\\" Tôi liếc xéo tên Kim Nguyệt Dạ.
Kim Nguyệt Dạ mỉm cười, rồi đến bên cạnh tôi ngồi thụp xuống.
Cái hang này không lớn lắm, chỉ có một ngwoif thì rộng nhưng có thêm tên Kim Nguyệt Dạ thì...
Hic.. Tôi nghe rõ mồn một nhịp thở của Kim Nguyệt Dạ! Tôi ngượng ngịu, giả lơ bằng cách giấu mặt vào cánh tay.
\\\"Mà này... Hựu Tuệ, Sun... đúng là bạn học hồi mẫu giáo của cô hả?\\\"
Ủa! Sao tên Kim Nguyệt Dạ tự dưng lại hỏi chuyện này nhỉ?
\\\"Hình như thế...\\\"
\\\"Thế thì cô phải cẩn thận đấy!\\\"
\\\"Ơ, sao tôi lại phải cẩn thận nhỉ? Cậu đố kị vì Sun giỏi hơn cậu à? Hay là cậu ghen?\\\"
\\\"... Hơ hơ hơ! Đố kị? Ghen? Làm gì có chuyện đó!\\\" Kim Nguyệt Dạ đột nhiên quay phắt mặt đi.
Oái! Có lẽ tôi bị hoa mắt thì phải! Tôi vừa nhìn thấy hắn ta đỏ mặt.
\\\"Đúng rồi, Hựu Tuệ này, lần trước tôi có nghe tên đó kể lại kỉ niệm hồi mẫu giáo với cô, chuyện đó là thật hả?\\\"
\\\"Không hẳn như vậy...\\\" Tôi nhớ lại ánh mắt chân thành của Sun lúc đó, bỗng lặng người đi.
\\\"Không hẳn như vậy tức là sao?\\\"
\\\"Ừm... Tiểu Vũ đúng là cậu bé được yêu quý nhất trong lớp, cô giáo và các bạn đều thích cậu ấy. Hồi đó tôi đã lấy hết can đảm để bày tỏ với cậu ấy, nhưng kết quả lại...\\\"
\\\" Tiểu vũ....\\\"
....
\\\" Mình có thể làm bạn với cậu được không ?\\\"
\\\" Cậu là ai mới được cơ chứ ?Người vừa bẩn vừa hôi!\\\"
\\\"Tiểu vũ đừng để ý con nhỏ đó !\\\"
\\\"Kết quả lại bị từ chối không thương tiếc...\\\" Haiz, nghĩ đến chuyện hồi nhỏ tôi thấy lòng đau như cắt.
\\\"... Bé Hựu Tuệ, sao trước đây bé đáng thương qua vậy?\\\" Tên Kim Nguyệt Dạ hỏi tôi và cười rất quái đản.
\\\"Nhìn cái gì mà nhìn! Vậy mới nói tụi con trai chỉ là một lx khỉ đột ngu si! Đồ khỉ hôi!\\\"
\\\"Này, bé Hựu Tuệ, bé giận thì giận nhưng đừng gào to thế, bắn cả nước bọt vào tôi rồi!\\\" Kim Nguyệt Dạ làm bộ vô tội, lấy tay áo chùi mặt.
\\\"Hừ, yên tâm, Hựu Tuệ này bây giờ khác xa ngày xưa rồi, đặc biệt đối với lũ khỉ đột, nhất định phải di chúng dưới đế giày, vậy mới đã chứ! Hà hà hà!\\\"
\\\"Oái! Hựu Tuệ, mặt bé trông khủng bố thế! Cảnh này mà bị mấy tay nàh báo chộp được, đảm bảo sẽ được đưa lên trang nhất!\\\"
\\\"Grừ! Kim Nguyệt Dạ! Cậu im miệng ngay!\\\" Tôi nghiến răng ken két, trợn mắt lên với Kim Nguyệt Dạ.
\\\"Hơ hơ hơ! Bây giờ tôi đã hiểu, tính tình kì cục đó của bé từ đâu ra! Không ngờ công chúa Tô Hựu Tuệ cũng có thời thơ ấu đầy bi đát!\\\"
\\\"Hừ! Kim Nguyệt Dạ, cậu đừng vội đắc ý! Cậu cũng là một trong số các con khỉ đột đó! Hơn nữa lại là con khỉ đột tồi tệ nhất!\\\"
\\\"Ơ hay! Bé Hựu Tuệ, sao bé lại tính cả tôi vào trong đó thế?\\\" Kim Nguyệt Dạ chớp chớp đôi mắt \\\" thỏ non\\\". \\\"Sao hả? Bộ tôi nói sai sao?\\\"
\\\"Ha ha, Tô Hựu Tuệ, Dạ, tôi tìm thấy hai người rồi nhé!\\\" Đúng lúc tôi và tên khỉ hôi Kim Nguyệt Dạ đang phồng mang trợn má cãi nhau om sòm thì tên Lăng Thần Huyền từ đâu nhày xổ vào.
Híc! Ai bảo tôi và tên Dạ nói to quá...
Tôi trợn mắt với Kim Nguyệt Dạ, sau đó mặt mày ủ ê đi ra khỏi hang.
FOUR
\\\"Á! Hựu Tuệ! Cả Dạ nữa! Hai người cũng bị tóm à?\\\" Tô Cơ vừa nhìn thấy tôi liền chạy ù đến, \\\"Hiểu Ảnh giỏi vô địch! Đến giờ chỉ còn mỗi Hiểu Ảnh là chưa bị bắt thôi!\\\"
\\\"Hai cậu có nhìn thấy Hiểu Ảnh đâu không?\\\" Lý Triết Vũ gặng hỏi.
Tôi lắc đầu.
\\\"Trời sắp tối rồi, con gái ở một mình trong công viên không an toàn đâu, chúng ta mau đi tìm Hiểu Ảnh đi!\\\" Lý Triết Vũ hơi lo lắng.
Nói cũng phải, Hiểu Ảnh lúc nào cũng ngây ngây ngô ngô, chưa biết chừng lại bị kẻ xấu lừa vì một cây kẹo mút, mà bây giờ kẻ xấu đầy rẫy, Nam mô a di đà phật, mong Hiểu Ảnh bình an vô sự.
Lời nhắc nhở của Lý Triết Vũ khiến tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng không yên.
\\\"Thế này nhé!\\\" Lý Triết Vũ nhìn chúng tôi đề nghị, \\\"Tôi đi tới phòng phát thanh của công viên, nhờ họ gọi loa tìm người, còn các cậu chia làm hai nhóm đi tìm Hiểu Ảnh\\\".
\\\"OK, cứ làm thế đi!\\\" Mọi người gật đầu răm rắp.
Lý Triết Vũ khẽ gật đầu, quay người rời đi.
\\\"Tô Cơ, chúng ta tìm phía này!\\\"
\\\"Được rồi, Hựu Tuệ, có gì tụi mình liên lạc bằng điên thoại nhé!\\\"
Tô Cơ nói đoạn, theo Lăng Thần Huyền chạy về hướng có khu trò chơi nhảy Bungee.
\\\"Làm thế nào bây giờ?\\\" Tôi sốt ruột hỏi Kim Nguyệt Dạ.
Tôi và Kim Nguyệt Dạ chạy một vòng quanh hồ, rồi lại vòng qua bãi cỏ một vòng.
Hiểu Ảnh, bà trốn đâu mất tăm rồi?
\\\"... Vẫn không thấy đâu...\\\" Giọng tôi hơi nghẹn ngào.
\\\"Đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra Hiểu Ảnh thôi!\\\" Kim Nguyệt Dạ khẽ nói.
\\\"Nhưng... chúng ta đi tìm lâu như vậy mà vẫn không thấy... Hiểu Ảnh... sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Ngộ nhỡ Hiểu Ảnh rơi xuống hồ... Hay là bị bắt cóc, hay đi lạc...\\\" Tôi tưởng tượng ra cảnh Hiểu Ảnh nước mắt nước mũi đầm đìa, giãy giụa trong tay kẻ xấu.
Hiểu Ảnh... Hiểu Ảnh là chị em tốt \\\"vào sinh ra tử\\\" với tôi!
\\\"Hựu Tuệ, không sao đâu, đừng lo lắng quá! Hiểu Ảnh sẽ không sao đâu!\\\" Kim Nguyệt Dạ tóm chặt lấy tay tôi, \\\"Có khi cô ngốc ấy còn nấp ở nơi nào đó và đang cười cũng nên!\\\"
\\\"Nhưng... nhưng trời tối rồi... Đều tại tôi cả, đáng nhẽ tôi không nên chơi trò trốn tìm với Hiểu Ảnh! Tôi phải liệu được hậu quả này chứ! Tôi đúng là đồ ngốc!\\\" Tôi vừa nói vừa lấy tay đập bôm bốp vào đầu mình.
\\\"Hựu Tuệ, bình tĩnh nào!\\\" Kim Nguyệt Dạ thấy tôi buồn bã, vỗ nhạ vào lưng tôi, \\\"Hiểu Ảnh chỉ ham chơi nên không tìm thấy chúng ta thôi, không sao đâu...\\\"
Ưm... Mùi hương bạc hà thơm thoang thoảng khiến lòng tôi nhẹ nhõm hơn nhiều.
Tôi ngại ngùng chớp mắt, hai bàn tay lúng túng không biết để vòa đâu.
Reng reng reng! Reng reng reng!
\\\"Alô... Alô! Tôi là Kim Nguyệt Dạ... A, chú Nhã Văn ạ, cháu chào chú... Sao cơ? Hiểu Ảnh đang ở chỗ chú ạ? Vâng, chúng cháu sẽ đến ngày!\\\" Kim Nguyệt Dạ rút điện thoại từ trong túi ra.
\\\"Tìm thấy Hiểu Ảnh rồi à?\\\" Tôi xúc động hỏi.
\\\"Hiểu Ảnh đang ở Happy House, để tôi gọi điện cho Huyền rồi chúng ta cùng đến đó!\\\"
\\\"Ừ!\\\" Tôi đồng ý, sau đó vội vàng đi theo Kim Nguyệt Dạ tới Happy House. FIVE
\\\"Khâu Hiểu Ảnh!\\\" Tôi lao như bay vào Happy House, không để cho Hiểu Ảnh kịp phân bua đã nhéo ngay má nhỏ.
\\\"Hu hu hu! Hựu Tuệ! Má Hiểu Ảnh đau quá\\\"
Hiểu Ảnh nũng nịu nhìn tôi, tay phải còn cầm một miếng bánh kem.
\\\"Hiểu Ảnh, sao cô chạy đến đây vậy?\\\" Kim Nguyệt Dạ mỉm cười hỏi.
\\\"Vì... vì trời tối, Hiểu Ảnh thấy sợ nên chạy đi tìm Tiểu Huyền Huyền, nhưng Tiểu Huyền Huyền và Tô Cơ... Hựu Tuệ à! Hiểu Ảnh bụng đói meo luôn lại buồn nữa nên muốn ăn, ăn no rồi sẽ không buồn nữa...\\\"
\\\"Hiểu Ảnh, đồ ngốc!\\\" Hình như ngoài vụ vũ hội hóa trang lần trước, đã rất lâu rồi tôi không thấy nhỏ ta buốn. Không hiểu tại sao, tuy trong lòng tôi rất thương nhỏ thế mà khi nói ra miệng lại toàn những lời trách cứ, \\\"Bà có biết tụi tôi tìm bà mệt lắm không? Bà đừng để mọi người lo lắng thế chứ! Tôi như thế còn chạy lăng quăng một mình, mà bà lại còn ngốc thế, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao? Nếu gặp phải kẻ xấu thì bà toi đời rồi!\\\" Tôi nói như để xả giận, khóe mắt bỗng đỏ hoe.
\\\"Hựu Tuệ...\\\" Hiểu Ảnh tiu nghỉu kéo tay tôi, \\\"Hiểu Ảnh biết sai rồi, sau này sẽ không thế nữa... Hu hu hu...\\\"
\\\"Được rồi, Hựu Tuệ, cháu đừng mắng Hiểu Ảnh nữa, Hiểu Ảnh cũng không cố ý làm như thế mà!\\\" Chú Nhã Văn mỉm cười vuốt bộ râu xồm.
\\\"Hay là phạt Hiểu Ảnh hát một bài, để Hựu Tuệ nguôi giận nhé!\\\" Kim Nguyệt Dạ nháy mắt với Hiểu Ảnh.
Hiểu Ảnh len lén nhìn tôi, ra vẻ ngẫm nghĩ.
\\\"Thế thì hát bài hát lần trước Hựu Tuệ dạy tôi nhé...\\\" Hiểu Ảnh lắc lắc cái đầu, dẩu cái môi lên, ngoáy ngoáy cái mông:
\\\"Qua ô cửa tôi mắt thấy tai nghe
Hotboy nhà bên móc mũi mút kem que
Tôi thẫn thờ nhìn đàn muỗi vo ve
Còn đâu hotboy siêu mẫu buổi trưa hè
Trông chẳng khác gì con rắn lưỡi thè lè
Đâu rồi lúm đồng tiền tròn xoe,
Hắn soi gương tự cười như nắc nẻ
Khoe bộ giò tăm của bị que
Ôi, hình tượng của tôi bị sứt mẻ
Chẳng nhẽ kiếp trước hắn là nghé ọ?...\\\"
Lời ca của Hiểu Ảnh vừa dứt, cả Happy House chìm trong im lặng đúng 3 giây.
\\\"Ha ha ha! Tô Hựu Tuệ! Đây là... đây là bài cô dạy Hiểu Ảnh hát hả? Ha ha ha! Cười chết mất! Cười chết mất!\\\" Tên Kim Nguyệt Dạ cười đến nỗi suýt tắt thở.
\\\"Bài... bài hát này... đáng yêu quá! Khà khà khà!\\\" Chú Nhã Văn miệng giần giật, hết nhìn tôi lại nhìn Hiểu Ảnh.
Hu hu hu... Con nhỏ Hiểu Ảnh đầu gỗ này! Những bài \\\"tình củm\\\" tôi dạy bà sao bà không hát, lại đi hát cài bài nhạc chế nhảm ruồi này? Bà làm tôi mất mặt quá!
Mặt tôi đỏ bừng như quả cà chua, chỉ muốn có cài lỗ nẻ nào chui xuống!
\\\"Được rồi, được rồi, mấy đứa đừng làm ồn nữa! Dạ, Hựu Tuệ, hai cháu tìm Hiểu Ảnh lâu thế chắc mệt rồi, tuần sau bắt đầu cuộc thi cuối cùng rồi phải không? Cả hai cố lên nhé!\\\"
Lời của chú Nhã Văn khiến cả tôi và Kim Nguyệt Dạ cùng im lặng.
\\\"Các cháu thích ăn gì thì tự chọn nhé, bữa tôi nay chú mời, coi như cổ vũ tinh thần các cháu!\\\" Chú Nhã Văn cười khà khà rồi quay người đi mất.
\\\"Hi hi, hay quá! Hiểu Ảnh muốn ăn một ly ken hương cỏ!\\\"
Con ngốc này chẳng biết ăn năn hối hận gì cả, nghe thấy ăn là mắt sáng như sao!
\\\"Bà ra đây ngồi chịu phạt đi! Tôi cấm bà không được ăn uống gì hết!\\\" Tôi gồng hết sức cốc một cái thật đau vào đầu Hiểu Ảnh.
\\\"Hu hu hu... Hựu Tuệ! Bà ngược đãi trẻ em!\\\"
\\\"...\\\"
Ôi... Hiểu Ảnh,Tô Cơ, Lăng Thần Huyền, Lý Triết Vũ và cả Kim Nguyệt Dạ nữa...
Ngày hạnh phúc cuối cùng của tôi đã qua đi như vậy đó...

