Bí mật tình yêu phố Angel - Tập 07 - Chương 01.1

Chương 01: Chàng đom đóm Kim Nguyệt Dạ bay theo cánh gió (Sweet Breeze) 

Địa Điểm: 
Nhà Kim Nguyệt Dạ 
Cánh đồng hoa oải hương ngoại ô thành phố Milan 
Happy House 
Hội trường buổi vũ hội kỉ niệm ngày thành lập trường Minh Dương 

Nhân vật: 
Tô Hựu Tuệ : Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức 
Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức 
Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức 
Anh Tỉnh Ngạn : Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức 
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương 
Lăng Thần Huyền :Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương 
Lý Triết Vũ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương 
Anna: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương 
Bắc Nguyên Ái: Giáo viên trường cấp III Tảo Xuyên 

[center]Thượng đế ơi, 
Những gì trước mắt con đều là do ảo giác đúng không? 
Thẻ PK màu đỏ trên tường 
Còn cả lúc ở lầu Vọng Tinh... 
Sao lại nhiều bí mật đến thế?... 

One[center] 

Bước ra khỏi phòng thầy hiệu trưởng Thôi, tôi thấy trời đất như quay cuồng.... 
Sao lại có thể như thế được?... Sao lại có thể như thế được?... 
Sun là thiên sứ hay là tên ác quỷ chính hiệu? 
Rốt cuộc đâu mới là con người thật của Sun? 
Chỉ vì Sun mà một lần nữa tôi lại hiểu lầm Kim Nguyệt Dạ, đã thế tôi còn vu oan cho Dạ là đố kị, ghen ghét vs Sun nữa chứ. (Star: Bà còn tát người ta nữa ấy ạ!) 
Sao...tôi ngốc nghếch đến thế? Chỉ vì muốn bảo vệ tôi, không muốn để tôi bị tổn thương mà Kim Nguyệt Dạ đã phải âm thầm chịu đựng bao nhiêu oan ức.... 
Không được, tôi phải đi tìm Kim Nguyệt Da, tôi phải xin lỗi cậu ấy ngay mới được. 
Tôi dừng bước đột ngột rồi quay đầu lại nói vs Lý Triết Vũ: 
“Lý Triết Vũ, Lăng Thần Huyền, các cậu cứ về lớp trước đi. Tôi muốn đi tìm Kim Nguyệt Dạ ngay bây giờ!” 
“tô Hựu Tuệ, cô có bị điên không đấy? Dạ đang học bên trường Minh Đức, cô làm sao có thể sang đó tìm Dạ được? Đừng quên cô mà vượt qua vạch vàng phân cách là vi phậm nội quy của trường đó!”Thấy tôi có vẻ như bị kích động, Lăng Thần Huyền vội vã ngăn lại. 
“Tôi phải đi xin lỗi cậu ấy! Tất cả là tại tôi! Bây giờ tôi phải đi tìm cậu ấy ngay!” 
“Hựu Tuệ...” 
Tôi chẳng mảy may để ý đến ánh mắt ngạc nhiên của Lý Triết Vũ nữa mà quay người lao như bay ra khỏi cổng trường Sùng Dương. 
Hộc hộc hộc.... 
Kim Nguyệt Dạ....Kim Nguyệt Dạ! Tôi muốn nói vs cậu là....Từ trước đến giờ tôi không dám thừa nhận điều đó... 
“Hựu Tuệ! Đợi đã!” 
Khi tôi vừa chạy ra khỏi trường Sùng Dương thì lÝ Triết Vũ cũng vội vàng bám đuổi theo sau và túm chặt lấy vai tôi. 
“Lý Triết Vũ? Cậu cũng đi cùng tôi à? Thế còn Lăng Thần Huyền...” 
“Tôi vừa gọi cho Dạ, Dạ hiện giờ không có ở trường Minh Đức. Cậu ấy đang ở nhà, hình như có chuyện gì xảy ra rồi...\\\" Lý Triết Vũ chau mày lo lắng nói. 
\\\"Xảy ra chuyện gì vậy nhỉ? Lẽ nào chú của Dạ đến lấy mất ngôi biệt thự của cậu ấy rồi?\\\" tôi sốt ruột suy đoán. 
\\\"Thôi đi, đừng lằng nhằng nữa! Đến đó là biết ngay! Mau lên xe thôi!\\\" Lăng Thần Huyền giơ tay vẫy 1 chiếc taxi. Cả 3 chúng tôi thấp tha thấp thỏm ngồi trên taxi phóng thẳng đến nhà Dạ. 
\\\"Ủa? Chuyện gì thế này? Sao trước cửa lại đông người như vậy?\\\" 
Chúng tôi vừa bước xuống khỏi xe taxi thì nhìn thấy 1 đám người mặc quần áo đồng phục xanh lam vây kín mít trước cửa nhà Kim Nguyệt Dạ. Lăng Thần Huyền chẳng nói chẳng rằng, lao ngay đến. 
\\\"Mấy người định làm gì thế hả? Mau biến đi!\\\" 
Thấy Lăng Thần Huyền nổi điên, đám người đó sợ hãi, vội vàng tránh sang 1 bên, nhường lối đi. 
\\\"Các anh muốn làm gì?\\\" Lý Triết Vũ nhìn khắp 1 lượt rồi điềm tĩnh hỏi. 
\\\"thế các cháu muốn làm gì?\\\" 1 giọng nói trầm trầm chợt vang lên, sau đó 1 người từ trong nhà bước ra. Là ông ta! Người mà tôi đã nhìn thấy ở cánh đồng hoa oải hương. 
\\\"Chú...chú ơi, chú đừng bán căn biệt thự của Kim Nguyệt Dạ ạ! Chú hãy đợi bố mẹ cậu ấy về đã!\\\" Lòng nóng như lửa đốt, tôi nói như thể sắp oà khóc đến nơi. 
\\\"Cháu là bạn của Dạ hả? Ha ha ha, cháu hiểu nhầm rồi! Không phải là chú muốn bán căn biệt thự của Dạ mà chỉ muốn thay mặt Dạ trông nom căn biệt thự thôi, cháu hiểu ý chú không?\\\" 
Grừ! Lão cáo già này đúng là gian dễ sợ, đến lúc này mà vẫn nở nụ cười tươi rói. Trông nom hộ? Đây mà gọi là trông nom hộ á? Nếu Lý Triết Vũ không kịp túm tay tôi lại, tôi đã lao tới \\\"cạp\\\" cho lão ta 1 trận te tua. 
\\\"Ông muốn thế nào thì mới không bán căn biệt thự của Dạ?\\\" Lý Triết Vũ chậm rãi lên tiếng. 
Lão cáo già mỉm cười, quay mặt về phía Lý Triết Vũ. 
\\\"Ồ! Là cậu hả? Thế cậu có đủ năm trăm ngàn tệ để giữ ngôi nhà này không?\\\" 
Đồ bất lương! Rõ ràng lão ta thừa biết chúng tôi đào đâu ra số tiền lớn như thế nên mới được thể móc mỉa. Tôi định liều mạng hơn thua vs lão thì thấy Lý Triết Vũ khẽ gật đầu, rút tờ chi phiếu ra khỏi ba lô. 
\\\"Đây là chi phiếu khống của tập đoàn Lý Thị, chỉ cần 1 cú điện thoại của tôi, 500 ngàn tệ sẽ có ngay tr0g tài khoản của ông.\\\" Lý Triết Vũ bình tĩnh nói rành mạch từng từ một. Tôi có cảm giác cậu ấy như đag cầm trong tay một cây kẹo mút chứ không phải 1 tờ chi phiếu. 
\\\"Ha ha ha, dựa vào đâu mà tôi tin cậu?\\\" Lão cáo già cười gian manh, nheo mắt nhìn Lý Triết Vũ từ đầu tới chân, rồi nhìn tấm chi phiếu. 
Lý Triết Vũ vẫn thản nhiên như không, nhìn thẳng vào mặt lão ta, sau đó rút di động ra. 
\\\"Lý Triết Vũ...\\\" tôi dường như đoán được cậu ấy sắp làm gì,tim tôi thắt lại. 
\\\"Vũ, đừng làm thế! \\\" Lăng Thần Huyền hốt hoảng. 
Lý triết Vũ bình tĩnh, quay sag mỉm cười an ủi tôi rồi bấm di động. 
\\\"Alô! Tôi là Lý Triết Vũ... Đúng thế, 500 ngàn tệ... Nói lại với ông ấy...\\\" Lý Triết Vũ đưa di động cho chú Kim Nguyệt Dạ. 
\\\"Ha ha ha! Hay quá, không ngờ Dạ lại quen thân vs thiếu gia tập đoàn Lý Thị lừng lẫy tiếng tăm.\\\" Lão cáo già cúp máy, hí hửng ra mặt. Trong đầu tôi bỗng hiện ra cảnh hắn ngồi nhà đếm tiền xòen xoẹt. \\\"Thế thì mời các người rời khỏi đây ngay lập tức! Còn nữa, ông nghe rõ đây, nếu sau này ông còn làm phiền cuộc sống của Dạ, ông tự biết hậu quả rồi đấy!\\\" Lý Triết Vũ vẫn rất bình tĩnh nói vs lão cáo già và đám thuộc hạ. 
Lão cáo già do dự một lát rồi mỉm cười gật đầu, giơ tay ra hiệu cho đám nhân công đag mắt tròn mắt dẹt đứng nhìn phải rời khỏi ngay lập tức.Sau đó, lão ta cũng đi chẳng thèm ngoái đầu lại. 
\\\"Vũ, cậu định đi ngược lại lời hứa đó ư?\\\"Lăng Thần Huyền sốt sắng. 
Nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của Lý Triết Vũ, tâm trạng bất an trong lòng tôi bỗng trỗi dậy rồi cứ lan dần, lan dần ra... Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ nghe thấy Lý Triết Vũ nhắc đến chuyện gia đình. Cậu ấy giống như Dạ, có rất nhiều bí mật không muốn người khác biết... 
\\\"Kim Nguyệt Dạ, cậu ấy đâu rồi?\\\" nhìn thấy đám người đó đã đi mất hút, Lý Triết Vũ mới sực nhớ ra vội hỏi. 
Vừa kịp định thần, chúng tôi vội lao vào trong nhà. 
Tôi nháo nhào đi tìm khắp các xó xỉnh, cuối cùng cũng tìm thấy Kim Nguyệt Dạ đang ngồi bó gối ở góc phòng ngủ. 
Trời...trời đất... Gì thế này? Đại chiến thế giới lần thứ 3 vừa xảy ra sao? 
Căn phòng bừa bãi, tơi tả. Đồ đạc vứt lung tung khắp nơi. Tất cả những đồ còn nằm trên đất đều đã vỡ nát. Ngay cả cái chăn trên giường cũng bị xé rách bươm... 
...Và người ngồi bó gối lặng lẽ ở góc phòng vs mái tóc rối tung, quần áo xộc xệch, luộm thuộm kia lại là Kim Nguyệt Dạ. Khác hẳn vs hình ảnh chói loà thường ngày, lúc này trông cậu ấy thật cô độc, yếu ớt...như đứa trẻ bị cả thế giới vứt bỏ... 
\\\"Dạ...là cậu sao?\\\" Lý triết Vũ dường như không tin vào mắt mình nữa nên buột miệng hỏi. 
\\\"....\\\" 
Câu hỏi của Lý Triết Vũ giống như một cơn gió nhẹ thoảng qua mà không có hồi đáp. Căn phòng vẫn yên lặng đến đáng sợ. 
Tôi hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay đến mức móng tay đâm cả vào thịt, có cảm giác đau. Nhưng nhờ thế mà tôi cảm thấy mình tỉnh táo hơn. 
\\\"không sao rồi...\\\" tôi niên nhàng xích đến gần Kim Nguyệt Dạ thì thào,\\\"Kim Nguyệt Dạ...\\\" 
\\\"Không được gọi cái tên đó! Tôi không phải Kim Nguyệt Dạ” Kim Nguyệt Dạ bất ngờ co rúm lại, lùi mãi về phía sau rồi đẩy tôi ra xa. 
“Dạ! Cậu làm sao vậy? Mặt cậu....” Lý Triết Vũ kinh ngạc nhìn khuôn mặt Dạ vừa ngước lên. 
“Nhất định là tên khốn đó đã xỉ nhục cậu rồi! Tôi phải cho lão ta một trận!”Lăng Thần Huyền vừa xắn tay áo vừa rủa xả ầm ĩ. 
Dường như Kim Nguyệt Dạ không còn để ý đến xug quanh nữa. Dạ đứng bật dậy, lao đi như người điên, va cả vào Lý Triết Vũ và Lăng Thần Huyền đag đứng trước mặt. 
“Dạ!” 
“Dạ!” 
“Kim Nguyệt Da!” tôi hét lên rồi đứng dậy, cuống cuồng chạy theo sau Kim Nguyệt Dạ. Two 
Hộc hộc hộc.... 
Tôi chạy theo Kim Nguyệt Dạ qua 3 con phố liền, nhưng cậu ấy vẫn không có ý định dừng lại mà còn chạy nhanh hơn. Ôi, chân tôi...Chân tôi sắp rã rời đến nới rồi! 
“Kim...Kim Nguyệt Dạ! Đợi tôi đã! Cậu...cậu định đi đâu?”tôi vừa chạy vừa thở hồng hộc vừa hét toáng lên. 
“...” 
“Kim Nguyệt Dạ, cậu...Kim Nguyệt Dạ!” 
Grừ...thằng cha khỉ hôi này nhân lúc tôi không chú ý đã tăng tốc, lao như bay. Ừ, ngươi muốn cho Ngọc Nữ Tô Hựu Tuệ bày bám đuôi hít khói hả? 
Không dễ vậy đâu! 
Dù thế nào đi nữa...tôi cũng quyết đuổi theo cậu tới cùng trời cuối đất Dạ ạ! 
Tiến lên! Tiến lên nào! 

“Kim...Kim Nguyệt Dạ”Tôi vừa kêu vừa cố lết 2 cái \\\"cẳng gà\\\" đã mỏi nhừ, mất hết cảm giác. Tôi gần như đứng không vững nữa, sắp ngã lăn cù chiêng ra đất ngay sau lưng Kim Nguyệt Dạ. 
\\\"...\\\" 
Trước mắt tôi, dáng vẻ Kim Nguyệt Dạ cứ mờ dần đi...nếu tôi k gắng gượng hết sức thì đã chẳng trụ nổi nữa mà ngã lăn đùng ra đất rồi. 
\\\"Ối!\\\" tôi không cẩn thận, chân vấp phải hòn đá chắn ngang giữa đường. 
\\\"Ai da, đau quá!...\\\" tôi định lò dò đứng dậy nhưng thấy chân mình đau buốt tới tận óc. 
\\\"...\\\" 
Tôi ngước đầu lên hướng mắt về phía Kim Nguyệt Dạ. Hắn nghe thấy tiếng kêu của tôi liền từ từ dừng lại, quay người xem có chuyện gì. 
\\\"Chân...chân tôi...bị trẹo rồi...đau quá!\\\" tôi mếu máo giải thích. 
\\\"lên đây...\\\"Kim Nguyệt Dạ đã đứng ngay trước mặt tôi, k chờ tôi đáp lại, kéo tay đỡ tôi lên lưng. 
\\\"Kim Nguyệt Dạ, cậu không sao chứ?\\\" 
\\\"...\\\" 
\\\"Chúng ta về thôi! Lý Triết Vũ và Lăng Thần Huyền chắc đang chạy đôn đáo tìm chúng ta...\\\" 
\\\"...\\\" 
\\\"Kim Nguyệt Dạ!\\\" 
\\\"...\\\" 
Híc, dù tôi có cố gắng đến đâu đi nữa thì Kim Nguyệt Dạ cũng chẳng chịu hé răng nói thêm lấy nửa câu. Ngồi trên lưng Kim Nguyệt Dạ, tôi lén nhìn khuôn mặt của hắn. Tôi chưa bao giờ thấy hắn nghiêm nghị đến vậy... Kim Nguyệt Dạ lúc này khiến tôi thấy xót xa... 
Kim Nguyệt Dạ cứ lẳng lặng cõng tôi trên lưng đi liêu xiêu về phía trước. Còn tôi cũng im lặng, chẳng biết phải làm gì... Không biết bao lâu sau, có 1 mùi hương dìu dịu bay tới mũi khiến tôi choàng tỉnh. 
\\\"Oa...thơm quá! Hơ? Đây là cánh đồng hoa oải hương mà!\\\" còn nhớ hôm đó tôi suýt nữa trở thành bữa điểm tâm cho con bẹc-giê ở cánh đồng hoa này. 
\\\"...\\\" 
Kim Nguyệt Dạ vẫn không nói lời nào, cõng tôi đi xuyên qua cánh đồng hoa oải hương, đến gốc cây si già. 
Mặc dù lúc này trời đã tối, nhưng dưới ánh trăng mờ ảo, cánh đồng hoa oải hương như được dát bạc lấp lánh. Nhìn từ xa, những con đom đóm phát sáng trông giống những vì sao nhỏ lạc bước xuống trần gian. 
\\\"Chà! Buổi tối ở đây đẹp quá!\\\" tôi ngồi trên đất, cả người ngây ra và buột miệng trầm trồ khen ngợi cảnh xung quang. 
Kim Nguyệt Dạ vẫn im lặng. 
Tôi quay đầu sang, mắt hướng về Kim Nguyệt Dạ đag đứng bên cạnh. Mặt cậu ấy có vết bầm tím. Sao người ta ác quá vậy? Dù gì cũng là cháu ruột... 
Tôi rút khăn tay ra, nhẹ nhàng lau vết thương cho Kim Nguyệt Dạ.. Như một chú thỏ con, Dạ giật mình sợ hãi, vai khẽ run lên. Tôi vẫn nhẹ nhàng dùng khăn xoa vết thương cho cậu ấy. Dạ dần dần bình tĩnh lại. 
\\\"Đau lắm phải không?\\\" tôi nhè nhẹ xoa vết bầm. Có lẽ nỗi đau không phải từ vết thương mà từ con tim cậu ấy... 
\\\"Kim Nguyệt Dạ, cậu nói gì đi chứ! Cậu có biết tôi lo lắng cho cậu thế nào không? Tôi...\\\" 
Tôi bỗng thấy ánh mắt Kim Nguyệt Dạ lấp lánh,giống nhưnhư ánh sáng phát ra từ những con đom đóm, giống cả những vì sao trên bầu trời đêm. 
Kim Nguyệt Dạ... Dù chuyện gì xảy ra chăng nữa, xin cậu đừng im lặng mãi thế... Cậu nói đi, kể cả cậu giễu cợt tôi là con heo ngốc xít cũng được, cậu mỉa mai tôi là con nhỏ ngốc ngếch không biết tự lượng sức cũng được... 
Bầu không khí trầm lặng... Chỉ có những cơn gió mát lạnh thổi qua 2 chúng tôi. 
\\\"Hựu Tuệ, tôi thật sự rất mệt mỏi!\\\" 
\\\"Á... Có phải vì tôi nặng quá không?\\\" Không thấy hắn gọi mình là \\\"bé Hựu Tuệ\\\" nữa, lòng tôi chợt thấy nao nao, ngượng ngùng. 
\\\"Đầu óc cô đơn giản quá...\\\"Kim Nguyệt Dạ mỉm cười, thở dài. 
\\\"Đâu có!\\\" tôi bực mình. 
\\\"Cho dù tôi có cố gắng để níu giữ những thứ bên mình...nhưng cuối cùng nó cũng sẽ biến mất... Như thế thà rằng chẳng có gì lại tốt hơn.\\\" Kim Nguyệt Dạ vẫn nói điều mơ hồ, xa xăm. 
\\\"Không phải vậy, chỉ cần cố gắng hết sức là có thể...\\\" 
\\\"...\\\"Kim Nguyệt Dạ lại nín thinh. 
\\\"Kim Nguyệt Dạ, cậu...\\\" 
\\\"Bố mẹ cũng thế, nhà cửa cũng thế, mọi thứ đều như thế hết... Hựu Tuệ, cô không hiểu được đâu...\\\" 
Trong mắt Kim Nguyệt Dạ, hình như trên đời này không còn thứ gì tồn tại,\\\"Nếu tôi không quan tâm đến nó, thì khi mất nó đi sẽ k cảm thấy tiếc nuối.\\\" 
\\\"Cậu!\\\"cái tên đứng trước mặt tôi đang lẩm bẩm triết lí sống bất cần đời như 1 kẻ tự \\\"hành xác\\\". Đây mà là Kim Nguyệt Dạ kiêu hãnh luôn khinh khỉnh di tôi dưới đế giày sao? 
Không biết tại sao, tôi thấy bức bối, khó chịu vô cùng... Sao Kim Nguyệt dạ lại nói như thế? Hắn k muốn quan tâm đến chuyện gì hết? Nếu thế chẳng nhẽ trên đời này không có gì là đáng trân trọng ư? Thế còn tôi thì sao? Tôi điên tiết, lấy chân đá mạnh vào chân Kim Nguyệt Dạ. 
\\\"Kim Nguyệt Dạ! Cậu là đồ ích kỷ, nhu nhược!\\\" 
\\\"Oái, Tô Hựu Tuệ, sao tự dưng cô lại đá tôi? Tôi tưởng chân cô bị thương cơ mà?\\\"Kim Nguyệt Dạ bị tôi đá một cái đau điếng vội tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi. 
\\\"Sao cậu lại nói kiểu như mình không quan tâm đến bất cứ chuyện gì hả? Cậu có biết người khác làm bao nhiêu việc vì cậu không hả? Hiểu Ảnh, Tô Cơ, Lăng Thần Huyền còn cả Lý Triết Vũ nữa... Bọn tôi đều lo cho cậu, quan tâm tới cậu. Lý Triết Vũ vì muốn chuộc căn biệt thự cho cậu mà phải lấy tiền từ nhà cậu ấy. Còn cậu? Bây giờ cậu nói không quan tâm đến bất cứ cái gì. Được rồi, tôi sẽ chờ xem có phải cái gì cậu cũng không thèm để ý, quan tâm đến k?...\\\" 
Không biết lấy dũng khí từ đâu ra, tôi đột nhiên ngồi thụp xuống, từ từ ghé sát mặt về phía Kim Nguyệt Dạ... 
Thịch...Thịch...Thịch...Thịch... 
Sao...sao thế nhỉ? Tôi...tôi đag để môi mình chạm vào môi hắn. Tôi \\\"mi\\\" gắn! Tôi...tôi...tôi đang làm gì vậy? Một cơn gió nhẹ thổi qua... mùi hoa oải hương hòa quyện với mùi hương bạc hà thoang thảng khiến cho đầu óc tôi trở nên choáng váng 

Tôi... tôi thật sự đã mi Kim Nguyệt Dạ 
Nhưng tôi không ngần ngại, nhìn vào đôi mắt u sầu của hắn, bờ lưng cô đơn khiến tôi chỉ nghĩ đến việc muốn ôm hắn thật chặt 
Kim Nguyệt Dạ cậu có biết k. Tôi... 
gương mặt Kim Nguyệt Dạ đỏ lựng biểu lộ sự chưa hết ngạc nhiên 
Tôi cũng cảm thấy mặt mình như đang bừng cháy 
Đột nhiên Kim Nguyệt Dạ ngẩng đầu lên 

_ Vũ, cậu định đứng nhìn đến bao giờ? 

_ Cậu... cậu nói gì ?! 

Lý Triết Vũ?! tôi quay người lại 
Quả thực là Lý Triết Vũ, cậu ấy đứng ngay sau lưng tôi 

\\\"Lý Triết Vũ\\\" Tôi kinh ngạc nhìn ra giữa cánh đồng hoa oải hương là gương mặt Lý Triết Vũ đang mỉm cười, nhưng đôi mắt cậu ấy lộ ra nhiều cảm xúc phức tạp. 

_ Dạ, cậu không sao thì tốt rồi. Lý Triết Vũ mỉm cười rồi gật đầu,\\\" Vậy... tôi đi trước\\\"
_ Khoan đã, Vũ. Lý Triết Vũ định quay người đi thì bị Kim Nguyệt Dạ gọi dật lại 
_ .... Lý Triết Vũ quay lại về phía chúng tôi, đứng trong im lặng, tôi không thể thấy được vẻ mặt của cậu ấy 
_Vũ.. cậu định trốn tránh đến khi nào? cậu định tự dối bản thân? dối tôi hay định dối Tô Hựu Tuệ. TRên lầu vọng tinh có tên cậu và Tuệ, đó là do cậu viết đúng không? 

\\\"....\\\" 

Kim NGuyệt Dạ đang nói cái gì vậy? tôi thất thần nhìn Kim Nguyệt Dạ nhưng lại muốn tránh mặt hắn \\\"Thế thì mời các người rời khỏi đây ngay lập tức! Còn nữa, ông nghe rõ đây, nếu sau này ông còn làm phiền cuộc sống của Dạ, ông tự biết hậu quả rồi đấy!\\\" Lý Triết Vũ vẫn rất bình tĩnh nói vs lão cáo già và đám thuộc hạ. 
Lão cáo già do dự một lát rồi mỉm cười gật đầu, giơ tay ra hiệu cho đám nhân công đag mắt tròn mắt dẹt đứng nhìn phải rời khỏi ngay lập tức.Sau đó, lão ta cũng đi chẳng thèm ngoái đầu lại. 
\\\"Vũ, cậu định đi ngược lại lời hứa đó ư?\\\"Lăng Thần Huyền sốt sắng. 
Nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của Lý Triết Vũ, tâm trạng bất an trong lòng tôi bỗng trỗi dậy rồi cứ lan dần, lan dần ra... Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ nghe thấy Lý Triết Vũ nhắc đến chuyện gia đình. Cậu ấy giống như Dạ, có rất nhiều bí mật không muốn người khác biết... 
\\\"Kim Nguyệt Dạ, cậu ấy đâu rồi?\\\" nhìn thấy đám người đó đã đi mất hút, Lý Triết Vũ mới sực nhớ ra vội hỏi. 
Vừa kịp định thần, chúng tôi vội lao vào trong nhà. 
Tôi nháo nhào đi tìm khắp các xó xỉnh, cuối cùng cũng tìm thấy Kim Nguyệt Dạ đang ngồi bó gối ở góc phòng ngủ. 
Trời...trời đất... Gì thế này? Đại chiến thế giới lần thứ 3 vừa xảy ra sao? 
Căn phòng bừa bãi, tơi tả. Đồ đạc vứt lung tung khắp nơi. Tất cả những đồ còn nằm trên đất đều đã vỡ nát. Ngay cả cái chăn trên giường cũng bị xé rách bươm... 
...Và người ngồi bó gối lặng lẽ ở góc phòng vs mái tóc rối tung, quần áo xộc xệch, luộm thuộm kia lại là Kim Nguyệt Dạ. Khác hẳn vs hình ảnh chói loà thường ngày, lúc này trông cậu ấy thật cô độc, yếu ớt...như đứa trẻ bị cả thế giới vứt bỏ... 
\\\"Dạ...là cậu sao?\\\" Lý triết Vũ dường như không tin vào mắt mình nữa nên buột miệng hỏi. 
\\\"....\\\" 
Câu hỏi của Lý Triết Vũ giống như một cơn gió nhẹ thoảng qua mà không có hồi đáp. Căn phòng vẫn yên lặng đến đáng sợ. 
Tôi hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay đến mức móng tay đâm cả vào thịt, có cảm giác đau. Nhưng nhờ thế mà tôi cảm thấy mình tỉnh táo hơn. 
\\\"không sao rồi...\\\" tôi niên nhàng xích đến gần Kim Nguyệt Dạ thì thào,\\\"Kim Nguyệt Dạ...\\\" 
\\\"Không được gọi cái tên đó! Tôi không phải Kim Nguyệt Dạ” Kim Nguyệt Dạ bất ngờ co rúm lại, lùi mãi về phía sau rồi đẩy tôi ra xa. 
“Dạ! Cậu làm sao vậy? Mặt cậu....” Lý Triết Vũ kinh ngạc nhìn khuôn mặt Dạ vừa ngước lên. 
“Nhất định là tên khốn đó đã xỉ nhục cậu rồi! Tôi phải cho lão ta một trận!”Lăng Thần Huyền vừa xắn tay áo vừa rủa xả ầm ĩ. 
Dường như Kim Nguyệt Dạ không còn để ý đến xug quanh nữa. Dạ đứng bật dậy, lao đi như người điên, va cả vào Lý Triết Vũ và Lăng Thần Huyền đag đứng trước mặt. 
“Dạ!” 
“Dạ!” 
“Kim Nguyệt Da!” tôi hét lên rồi đứng dậy, cuống cuồng chạy theo sau Kim Nguyệt Dạ. Two 
Hộc hộc hộc.... 
Tôi chạy theo Kim Nguyệt Dạ qua 3 con phố liền, nhưng cậu ấy vẫn không có ý định dừng lại mà còn chạy nhanh hơn. Ôi, chân tôi...Chân tôi sắp rã rời đến nới rồi! 
“Kim...Kim Nguyệt Dạ! Đợi tôi đã! Cậu...cậu định đi đâu?”tôi vừa chạy vừa thở hồng hộc vừa hét toáng lên. 
“...” 
“Kim Nguyệt Dạ, cậu...Kim Nguyệt Dạ!” 
Grừ...thằng cha khỉ hôi này nhân lúc tôi không chú ý đã tăng tốc, lao như bay. Ừ, ngươi muốn cho Ngọc Nữ Tô Hựu Tuệ bày bám đuôi hít khói hả? 
Không dễ vậy đâu! 
Dù thế nào đi nữa...tôi cũng quyết đuổi theo cậu tới cùng trời cuối đất Dạ ạ! 
Tiến lên! Tiến lên nào! 

“Kim...Kim Nguyệt Dạ”Tôi vừa kêu vừa cố lết 2 cái \\\"cẳng gà\\\" đã mỏi nhừ, mất hết cảm giác. Tôi gần như đứng không vững nữa, sắp ngã lăn cù chiêng ra đất ngay sau lưng Kim Nguyệt Dạ. 
\\\"...\\\" 
Trước mắt tôi, dáng vẻ Kim Nguyệt Dạ cứ mờ dần đi...nếu tôi k gắng gượng hết sức thì đã chẳng trụ nổi nữa mà ngã lăn đùng ra đất rồi. 
\\\"Ối!\\\" tôi không cẩn thận, chân vấp phải hòn đá chắn ngang giữa đường. 
\\\"Ai da, đau quá!...\\\" tôi định lò dò đứng dậy nhưng thấy chân mình đau buốt tới tận óc. 
\\\"...\\\" 
Tôi ngước đầu lên hướng mắt về phía Kim Nguyệt Dạ. Hắn nghe thấy tiếng kêu của tôi liền từ từ dừng lại, quay người xem có chuyện gì. 
\\\"Chân...chân tôi...bị trẹo rồi...đau quá!\\\" tôi mếu máo giải thích. 
\\\"lên đây...\\\"Kim Nguyệt Dạ đã đứng ngay trước mặt tôi, k chờ tôi đáp lại, kéo tay đỡ tôi lên lưng. 
\\\"Kim Nguyệt Dạ, cậu không sao chứ?\\\" 
\\\"...\\\" 
\\\"Chúng ta về thôi! Lý Triết Vũ và Lăng Thần Huyền chắc đang chạy đôn đáo tìm chúng ta...\\\" 
\\\"...\\\" 
\\\"Kim Nguyệt Dạ!\\\" 
\\\"...\\\" 
Híc, dù tôi có cố gắng đến đâu đi nữa thì Kim Nguyệt Dạ cũng chẳng chịu hé răng nói thêm lấy nửa câu. Ngồi trên lưng Kim Nguyệt Dạ, tôi lén nhìn khuôn mặt của hắn. Tôi chưa bao giờ thấy hắn nghiêm nghị đến vậy... Kim Nguyệt Dạ lúc này khiến tôi thấy xót xa... 
Kim Nguyệt Dạ cứ lẳng lặng cõng tôi trên lưng đi liêu xiêu về phía trước. Còn tôi cũng im lặng, chẳng biết phải làm gì... Không biết bao lâu sau, có 1 mùi hương dìu dịu bay tới mũi khiến tôi choàng tỉnh. 
\\\"Oa...thơm quá! Hơ? Đây là cánh đồng hoa oải hương mà!\\\" còn nhớ hôm đó tôi suýt nữa trở thành bữa điểm tâm cho con bẹc-giê ở cánh đồng hoa này. 
\\\"...\\\" 
Kim Nguyệt Dạ vẫn không nói lời nào, cõng tôi đi xuyên qua cánh đồng hoa oải hương, đến gốc cây si già. 
Mặc dù lúc này trời đã tối, nhưng dưới ánh trăng mờ ảo, cánh đồng hoa oải hương như được dát bạc lấp lánh. Nhìn từ xa, những con đom đóm phát sáng trông giống những vì sao nhỏ lạc bước xuống trần gian. 
\\\"Chà! Buổi tối ở đây đẹp quá!\\\" tôi ngồi trên đất, cả người ngây ra và buột miệng trầm trồ khen ngợi cảnh xung quang. 
Kim Nguyệt Dạ vẫn im lặng. 
Tôi quay đầu sang, mắt hướng về Kim Nguyệt Dạ đag đứng bên cạnh. Mặt cậu ấy có vết bầm tím. Sao người ta ác quá vậy? Dù gì cũng là cháu ruột... 
Tôi rút khăn tay ra, nhẹ nhàng lau vết thương cho Kim Nguyệt Dạ.. Như một chú thỏ con, Dạ giật mình sợ hãi, vai khẽ run lên. Tôi vẫn nhẹ nhàng dùng khăn xoa vết thương cho cậu ấy. Dạ dần dần bình tĩnh lại. 
\\\"Đau lắm phải không?\\\" tôi nhè nhẹ xoa vết bầm. Có lẽ nỗi đau không phải từ vết thương mà từ con tim cậu ấy... 
\\\"Kim Nguyệt Dạ, cậu nói gì đi chứ! Cậu có biết tôi lo lắng cho cậu thế nào không? Tôi...\\\" 
Tôi bỗng thấy ánh mắt Kim Nguyệt Dạ lấp lánh,giống nhưnhư ánh sáng phát ra từ những con đom đóm, giống cả những vì sao trên bầu trời đêm. 
Kim Nguyệt Dạ... Dù chuyện gì xảy ra chăng nữa, xin cậu đừng im lặng mãi thế... Cậu nói đi, kể cả cậu giễu cợt tôi là con heo ngốc xít cũng được, cậu mỉa mai tôi là con nhỏ ngốc ngếch không biết tự lượng sức cũng được... 
Bầu không khí trầm lặng... Chỉ có những cơn gió mát lạnh thổi qua 2 chúng tôi. 
\\\"Hựu Tuệ, tôi thật sự rất mệt mỏi!\\\" 
\\\"Á... Có phải vì tôi nặng quá không?\\\" Không thấy hắn gọi mình là \\\"bé Hựu Tuệ\\\" nữa, lòng tôi chợt thấy nao nao, ngượng ngùng. 
\\\"Đầu óc cô đơn giản quá...\\\"Kim Nguyệt Dạ mỉm cười, thở dài. 
\\\"Đâu có!\\\" tôi bực mình. 
\\\"Cho dù tôi có cố gắng để níu giữ những thứ bên mình...nhưng cuối cùng nó cũng sẽ biến mất... Như thế thà rằng chẳng có gì lại tốt hơn.\\\" Kim Nguyệt Dạ vẫn nói điều mơ hồ, xa xăm. 
\\\"Không phải vậy, chỉ cần cố gắng hết sức là có thể...\\\" 
\\\"...\\\"Kim Nguyệt Dạ lại nín thinh. 
\\\"Kim Nguyệt Dạ, cậu...\\\" 
\\\"Bố mẹ cũng thế, nhà cửa cũng thế, mọi thứ đều như thế hết... Hựu Tuệ, cô không hiểu được đâu...\\\" 
Trong mắt Kim Nguyệt Dạ, hình như trên đời này không còn thứ gì tồn tại,\\\"Nếu tôi không quan tâm đến nó, thì khi mất nó đi sẽ k cảm thấy tiếc nuối.\\\" 
\\\"Cậu!\\\"cái tên đứng trước mặt tôi đang lẩm bẩm triết lí sống bất cần đời như 1 kẻ tự \\\"hành xác\\\". Đây mà là Kim Nguyệt Dạ kiêu hãnh luôn khinh khỉnh di tôi dưới đế giày sao? 
Không biết tại sao, tôi thấy bức bối, khó chịu vô cùng... Sao Kim Nguyệt dạ lại nói như thế? Hắn k muốn quan tâm đến chuyện gì hết? Nếu thế chẳng nhẽ trên đời này không có gì là đáng trân trọng ư? Thế còn tôi thì sao? Tôi điên tiết, lấy chân đá mạnh vào chân Kim Nguyệt Dạ. 
\\\"Kim Nguyệt Dạ! Cậu là đồ ích kỷ, nhu nhược!\\\" 
\\\"Oái, Tô Hựu Tuệ, sao tự dưng cô lại đá tôi? Tôi tưởng chân cô bị thương cơ mà?\\\"Kim Nguyệt Dạ bị tôi đá một cái đau điếng vội tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi. 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.