Bí mật tình yêu phố Angel - Tập 07 - Chương 02.1

CHƯƠNG 2 
BẾN BỜ KHÔNG THỂ TỚI 

Buông tay ra ư?... 
Xin cậu đừng, đừng bỏ tay tôi… 
Ông trời ơi, 
Ông đang trừng phạt con sao? 
Cậu ấy nói sẽ luôn ở bên cạch con mà… 

Địa điểm: 
Happy House 
Giếng cổ bí mật trong khu biệt thự số 23 phố Angel 

Nhân vật: 
Tô Hựu Tuệ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp 3 Minh Đức 
Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp 3 Minh Đức 
Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp 3 Minh Đức 
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp 3 Sùng Dương 
Lý Triết Vũ: Nam sinh lớp 11 trường cấp 3 Sùng Dương 
Lăng Thần Huyền: Nam sinh lớp 11 trường cấp 3 Sùng Dương 
Bắc Thần Tinh: Trường cấp 3 Xảo Tuyên 
Sun: Thần tượng tuổi Teen 

ONE 

Từ khi chú Nhã Văn công bố đề thi ở vũ hội kỉ niệm, cả hai trường Minh Đức và Sùng Dương rơi vào tình trạng căng như dây đàn. Cứ mỗi buổi sau khi tan học, từng tốp học sinh gồm ba hay năm người lại bắt đầu đào bới, tìm kiếm khắp nơi. Chưa đến ba ngày mà cả trường Sùng Dương đã bị xới tung mọi ngóc ngách. 

Tôi thấp tha thấp thỏm mỗi khi bước vào trường Sùng Dương, bởi chỉ cần sơ ý một chút là có thể lọt thỏm xuống những cái hố tử thần. 

Từ trên cao nhìn xuống, cả trường Sùng Dương toàn những hố là hố, trông chẳng khác gì mặt trăng nhìn bằng kính thiên văn. 

Học sinh trường Sùng Dương mấy ngày nay đều đề phòng tôi như đề phòng gián điệp. Mọi người đang bàn tán sôi nổi, khi thấy tôi đi đến, chỉ vài giây sau, họ vội vàng tránh tôi như tránh con hủi. 
Ôi! Đúng là tình người đen bạc… 

Kinh khủng hơn là mỗi lần tan học, ngăn bàn, balo của tôi lại đầy ụ những mẫu giấy cùa “đội thám tử trường Minh Đức”. Những mẫu giấy đó đủ thong tin “tạp phí lù”: Nào là tình hình mới của Minh Đức, nào là động thái mới của Kim Nguyệt Dạ, lại còn có người khuyên nhủ tôi làm gián điệp cung cấp tin tình báo cho bên Minh Đức. 

Mấy hôm nay tôi ong hết cả đầu, hôm nào cũng tối muộn mới về đến nhà. Khó khan lắm tôi mới tìm được một góc yên tĩnh trong Happy House. Nhìn cái balo nhét toàn giấy, tôi không biết nên tin cái nào nữa. 

“Bé Hựu Tuệ đang làm gì đấy?” 

Hừ, kiểu gọi “bé Hựu Tuệ” chỉ có một người, nhất định là tên khỉ hôi đó rồi! 

“Đôi khi bé cứ chọn đi chọn lại thế này cũng không hay đâu.” Kim Nguyệt Dạ bước tới trước mặt tôi. Rồi nhìn cái balo nhét toàn giấy tờ nhằng nhịt. 

“Biết rồi còn hỏi?” Tôi luờm hắn ta, “Kim Nguyệt Dạ, cậu nghĩ kho báu có thật không?” 

“Bé Hựu Tuệ à, bé phải tự lần ra manh mối chư!” 

Tự lần ra manh mối? Kim Nguyệt Dạ nói thì dễ nhưng muốn lần ra manh mối thì phải có chút gợi ý gì chứ. 

Đợi đã, gợi ý ư? Lần trước, kí hiệu các cung hoàng đạo trên tấm gương trong ngôi biệt thự số 23 phố Angel lẽ nào có lien quan đến kho báu… 

Mắt tôi sáng quắt lên. Phải hành động ngay mới được! Nhà tôi vận còn một bản photo hình kí hiệu các cung hoàng đạo. 

“Bé Hựu Tuệ, hình như bé có manh mối gì à?” 

“Khà khà khà!” Nhất định không được cho tên Kim Nguyệt Dạ biết. Tôi đang định cấp tốc về nhà thì tiếng Tô Cơ vang lên. 

“Hựu Tuệ! Dạ! Bọn tôi vừa nhìn thấy Sun đó!” 

Sun? Nghe thấy cái tên này, cả người tôi run lên. Sau vụ hắn và thầy Thôi trò chuyện với nhau trong phòng hiệu trưởng, hắn biến mất tăm khỏi trường. Sao hôm nay lại xuất hiện?

“Hắn ta và mấy người nữa trèo tường vào khu biệt thự cổ số 23!” Hiểu Ảnh hấp tấp nói thêm vào. 

“Trèo tường vào khu biệt thự á?” Kim Nguyệt Dạ ngạc nhiên hỏi. 

“Ừm… cho nên bọn tôi mới chạy đến đây tìm mọi người.” Lăng Thần Huyền sốt ruột nhìn tôi và Kim Nguyệt Dạ. 

“Chết thật!” Tôi chợt nhớ là Sun rất hay gặng hỏi về tấm gương khi cùng tôi lẻn vào khu biệt thự, mà hình các cung hoàng đạo lại được khắc trên tấm gương đó, lẽ nào hắn vào trong khu biệt thự là vì… 

“Có lẽ cô đoán đúng rồi đó, Hựu Tuệ! Dựa theo hình vẽ các cung hoàng đạo, tôi đã tìm ra một đường hầm bí mật dưới lòng đất, lối vào chính là số 23 phố Angel.” Kim Nguyệt Dạ từ tôn nói. 

“Sao cậu không nói sớm?” Tôi, Tô Cơ và Hiểu Ảnh nói chưa kịp dứt câu đã cùng nhau lao vội ra ngoài. 

“Ơ! Hựu Tuệ… Các cô…” Vừa lao ra ngoài thì chúng tôi đâm sầm vào Lý Triết Vũ. 

“Vũ! Việc gắp lắm rồi… Vừa đi vừa giải thích sau nhé!” Không cho tôi đứng lại giải thích, Kim Nguyệt 
Dạ kéo tôi chạy thẳng về phía số 23 phố Angel. 

Khi chúng tôi đang trên đường đến số 23 phố Angel, thì nhìn thấy một chiếc xe màu trắng sữa sang trọng quẹo vào trong phố rồi chạy nhanh như bay về phía khu biệt thự số 23. 

Một thanh niên đeo kính đen bước xuống xe, nhìn xung quanh, rồi rút điện thoại ra. 

“Alo? Sun hả? Tôi là Bắc Thần Tinh… Cậu đã xuống giếng cổ rồi hả? Tốt lắm, nhờ cậy cả vào cậu, tôi sẽ ở ngoài tiếp ứng… Ừm! Phải cẩn thận, đừng để sơ xuất gì đấy…” 

Bắc Thần Tinh? Cái tên này tôi đã nghe thấy ở đâu đó… 

Đúng rồi! Anh ta vừa nói Sun đã chui xuống giếng cổ rồi… 

Tôi với năm người phía sau cùng nhìn nhau kinh ngạc. 

“Đi theo tôi…” Kim Nguyệt Dạ quay đầu vẫy chúng tôi. 

Chúng tôi nhanh chóng rời khỏi cổng trường, theo sau Kim Nguyệt Dạ tới bên bức tường. “Phía sau bức tường này là khu biệt thự cổ số 23 phố Angel, chúng ta mau vào xem thế nào!” Kim nguyệt Dạ nói dứt khoát như một người chỉ huy. 

Hừm… Nếu Sun đang tìm kiếm kho báu trong giếng cổ thì tôi nhất định phải ngăn hắn cho bằng được. Mặc dù tôi không biết kho báu mà mọi người đang cất công tìm kiếm, ra sức tranh cướp kia rốt cuộc là cài gì, nhưng những gì vốn thuộc về trường Minh Đức, tôi tuyệt đối không để rơi vào tay kẻ xấu được. 

Nghĩ đoạn, tôi gật đầu đồng ý. 

Không biết tên Lăng Thần Huyền tìm đâu ra một cái thang gỗ khá chắc chắn, tội tôi lần lượt men theo thang, trèo vào khu vực biệt thự cổ số 23 phố Angel. Tôi và Kim Nguyệt Dạ đã từng ở đây một thời gian, thông thuộc địa hình nên thoắt một cái, chúng tôi đã tìm thấy cái giếng cổ. 

“Ủa? Hình như miệng giếng bị người ta xây cao lên một chút thì phải?” Tô Cơ ngạc nhiên nói. 

“Ừ… Hình như vậy…” Kim Nguyệt Dạ khẽ gật đầu, rướn cổ nhìn xuống giếng, “E là nếu chúng ta leo xuống, sẽ không tréo lên được mất!” 

“Nhưng tôi thấy lạ lắm, người vừa nãy nói Sun đã xuống đáy giếng, nhưng đáy giếng hiện giờ không có ai cả.” Lý Triết Vũ nhíu mày khó hiểu. 

“Đúng đó… Lẽ nào dưới giếng có đường hầm?” Hiểu Ảnh sáng mắt như sao, giọng phấn khích tột độ như vớ được vàng. 

“Tôi xin bà đó, Hiểu Ảnh! Bà tưởng tụi mình đang quay phim khoa học viễn tưởng chắc?” Tô Cơ bực mình, cằn nhằn. 

“Có thể lắm, lối vào đường hầm bí mật được kí hiệu trên các cung hoàng đạo chính là miệng giếng này!” Kim Nguyệt Dạ lôi ra một tờ bản đồ, đặt ngay trước mặt chúng tôi. 

“Sao cậu phát hiện ra vậy?” Kí hiệu các tuyến đường loằng ngoằng trên tấm bản đồ khiến tôi hoa mắt chóng mặt. Xem ra dù tôi có bản đồ các cung hoàng đạo trong tay cũng khó tìm được đường vào. 

“Tóm lại chúng ta xuống đó trước xem đã!” Lý Triết Vũ cắt ngang tranh luận của mọi người, “Nhưng chúng ta không nên xuống hết, phải có người ở lại trên này tiếp ứng.” 

Kim Nguyệt Dạ nghĩ ngợi một lúc, rồi mỉm cười nhìn tôi: “Tô Hựu Tuệ, đây là cuộc đấu giữa tôi và cô, vậy chúng ta cùng xuống thôi! Nhũng người khác đợi ở đây, lát nữa sẽ kéo chúng ta lên, mọi người thấy sao?” 

“Eo! Đấy giếng tối om, kinh chết đi được, tôi không đi đâu…” Tô Cơ chun mũi lại nhìn tôi. 

“OK, tôi cũng ở ngoài này.” Lăng Thần Huyền gật đầu tán đồng. 

“Tiểu Huyền Huyền không đi, thì Hiểu Ảnh cũng không đi!” Hiểu Ảnh chu môi lên. 

“Ừm… Tôi thấy nên đi ba người, nhỡ xảy ra việc gì thì còn có thể hỗ trợ cho nhau.” Lý Triết Vũ nói đoạn quay sang nhìn tôi chằm chằm. 

“OK, thế cũng được.” Kim Nguyệt Dạ quay sang nói với Lăng Thần Huyền, “huyền, trong chái nhà cổ bên kia có một cái sọt, còn có cả một cuộn dây, cậu mang chúng qua đây, ba người chúng tôi phải ngồi sọt mới xuống dưới được.” 

“Xong ngay!” Lăng Thần Huyền nói rồi đi men về phía chái nhà. 

Thoáng một cái, chiếc thang máy tự chế bằng “sọt tre đan” đã được “xuất xưởng” thành công. 

“Cái sọt này nhỏ quá, chúng ta xuống từng người một, để tôi xuống trước!” Kim Nguyệt Dạ nói xong, ngồi vào trong sọt, thử nghiệm chiếc thang máy tự chế. 

Lăng Thần Huyền và Lý Triết Vũ kéo cuộn dây, từ từ thả Kim Nguyệt Dạ đang ngồi trong sọt xuống dưới đáy giếng. 

Tôi vuốt ngực, căng thẳng đến nỗi tim đập loạn xạ, run lập cập ngồi vào trong sọt. 

“Hựu Tuệ, đừng sợ! Có Dạ dưới rồi, lát nữa tôi cũng xuống.” Lý Triết Vũ dịu dàng nói. 

“À… Ừ!” Tôi níu mày, khẽ gật đầu. 

“Hựu Tuệ, bà định xuống dưới đó à?” Tô Cơ lo lắng nhìn tôi. 

“Ừ, yên tâm đi!” Tôi cố mỉm cười, trấn an Tô Cơ. 

“Tụi tôi sẽ đợi ba người ở đây!” Tô Cơ cứ tú chặt tay tôi, không chịu buông. 

“Hựu Tuệ, cố lên nhé!” HIểu Ảnh cười khì khì, vẫy tay cổ vũ. 

Tôi run lẩy bẩy ngồi trong cái sọt bốc mùi ẩm mốc. Dây thừng được thả xuống dưới từ từ. 

Trong giếng cổ mỗi lúc một tối, càng lúc càng ẩm ướt… Một lúc lâu sau, cái sọt mang theo tôi mới an toàn đáp xuống đáy giếng. 

“Kim Nguyệt Dạ… Cậu ở đâu?” Cả người tôi run như cầy sấy. 

“Tôi đây…” Kim Nguyệt Dạ khẽ nói, bật chiếc bật lửa lên, “Hựu Tuệ! Tôi ở đây…” 

Tôi nhìn theo hướng phát ra ánh sáng từ chiếc bật lửa của Kim Nguyệt Dạ. Dò dẫm một lúc phát hiện trên thành giếng kiên cố xuất hiện một cái lỗ lớn. 

Kim Nguyệt Dạ sờ vào những viên đá ở miệng lỗ. Đúng lúc này, Lý Triết Vũ cũng từ từ được thả xuống. 

“Hai người nhìn xem, dấu chân trên miêng đường hầm vẫn còn mới lắm, chắc tụi Sun đang ở bên trong.” Lý Triết Vụ tỉ mỉ quan sát miệng lỗ trên tường. 

“Hừm, chúng ta mau vào trong xem thế nào…” 

Kim Nguyệt Dạ vừa nói vừa đánh bật lửa, nhanh nhảu đi phía trước. Chúng tôi cùng đi vào trong đường hầm, tôi theo sau Kim Nguyệt Dạ, Lý Triết Vũ đi cuối cùng. 

Trần của đường hầm rất thấp, ngay cả một đứa cao tầm một mét sáu như tôi cũng phải khom lung, cúi người xuống mới có thể đi vào trong. Nghĩ mà thấy thương cho Kim Nguyệ Dạ và Lý Triết Vũ, hai tên này cao đến một mét tám lận, chắc họ cúi người khổ sở lắm… 

“Úi… Đường hầm này có mùi gì khó chịu quá!...” Tôi nhăn nhó, dùng tay bịt chặt mũi. 

“Suỵt! Làm ơn be bé cái mồm thôi…” Kim nguyệt Dạ cố ghìm giọng xuống, điều chỉnh lại tư thế đi, tiếp tục bước vào trong. 

Đường hầm này sau hun hút. Chúng tôi đi bộ trong này hơn hai mươi phút mà vẫn chưa tìm được đường ra. Càng đi sâu vào trong, không khí càng lãng, tôi thấy tức ngực, có cảm giác khó thở. 

“Kim Nguyệt Dạ, Lý Triết Vũ hay là chúng ta ra ngoài đi…” Tôi khẽ nói. 

“OK, bé Hựu Tuệ,như vậy cuộc thi này bé thua tôi!” Kim Nguyệt Dạ cười ranh mãnh. 

Dù vì bản thân mình hay vì trường Minh Đức, tôi cũng phải thắng bằng được trong cuộc thi đấu cuối cùng này. 

Nghĩ đến đây, tôi hít một hơi thật mạnh rồi chạy như bay tiến về phia trước. 

“Kim Nguyệt Dạ! Đi nhanh lên, nhanh lên!” Tôi giục hắn. 

“Ai da! Hựu Tuệ, bé phục hồi tin thần nhanh ghê cơ! Ha ha ha, tôi cũng phải gắng lên mới được!” 
Cứ như vậy, ba chúng tôi men theo con đường hầm vừa nhỏ vừa dài. 

Đường hầm bắt đầu cao và rộng dần, cuối cùng cả ba chúng tôi đã có thể đứng thẳng lung mà đi. 

TWO 

“Nhìn kìa, chúng ta tới trung tâm của đường hầm rồi.” Kim Nguyệt Dạ thở phào nhẹ nhõm và bật lại chiếc bật lửa vừa tắt. 

“Khoan đã… Bọn Sun có thể ở gần đây, chúng ta phải cẩn thận.” Lý Triết Vũ khẽ nhíu mày nói. 

Xoạt! 

Vèo! 

Một con dơi từ đâu bay vụt qua đầu khiến tôi sợ chết khiếp, suýt chút nữa hét tướng lên. 

Á… Sao vậy? Cả Kim Nguyệt Dạ lẫn Lý Triết Vũ ỗng nắm chặt lấy tay tôi! Sao đó họ kinh ngạc nhìn nhau rồi cùng mỉm cười khó hiểu. 

“Vũ, chúng ta tiếp tục đi vào trong đi.” 

“OK!” 

Hai tên ngốc này không thém hỏi ý kiến tôi, cứ thế lôi xềnh xệch tôi đi sâu vào trong đường hầm. 
Lúc nãy tôi sợ mất mật, còn bây giờ thì xấu hổ đến mức muốn chui tọt xuống hố! Gru… Hai tên khỉ hôi này đang nghĩ cái gì vậy? Tôi mặc cho hai tên đó nắm tay tôi lôi đi. Đường hầm vừa tối vừa lạnh bỗng ấm áp hẳn lên. 

“Woa! Ở đây rộng ghê! Nói chuyện nghe thấy rõ tiếng vọng lại nè!” Tôi ngạc nhiên nhìn đường hầm lớn bằng một nữa lễ đường của trường Sùng Dương. 

“Ừm… Nếu đây là hầm trú ẩn thì đây chính là chỗ trung tâm.” Kim Nguyệt Dạ giơ bật lửa chiếu sáng cả bốn phía. 

“Hai người nghe kĩ xem… Hình như có tiếng nước chảy…” Lý Triết Vũ cẩn trọng. 

“Ồ… Chẳng lẽ ở đây có mạch nước ngầm…” Tôi tò mò đi xem xét xung quanh, nhưng không phát hiện ra một dòng nước nào. 

“Đúng rồi! Đây là diểm đầu rồi, nhưng sao không nhìn thấy tụi Sun đâu nhỉ?” Kim Nguyệt Dạ đột nhiên thắc mắc. 

… Con đường từ cửa vào đến đây chỉ có một lối duy nhất, nhưng giữa đường chúng tôi cũng không hề thấ bóng dáng bọn họ, chẳng lẽ họ không vào đây? 

“A! Đợi chút!” Kim Nguyệt Dạ bỗng giơ bật lửa về phía cửa động, khẽ khàng đi về phía bên phải. 
Tôi và Lý Triết Vũ nhìn nhau không hiểu hắn định làm gì nân vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ đợi hắn. 

“Vũ, Hựu Tuệ, hai người qua đây…” Một lúc sau, Kim Nguyệt Dạ quỳ xuống ở một chỗ không xa, nói khe khẽ. 

Tôi và Lý Triết Vũ bước tới, cúi xuống nhìn… 

Dưới chân hầm có một phiến đá rất lớn. Giữa phiến đá ghi chi chít chữ nhỏ xíu, nhưng vì tối quá, tôi không nhìn rõ phía trên đó viết cái gì. 

Nơi thần bí như thế này lại có lưu chữ viết, nhất định bên trong có bí mật gì đây. 

“Phiến đá lớn quá, ba người chúng ta hợp sức cũng không nhấc lên được!” Lý Triết Vũ thử nhấc tấm đá, lắc đầu. 

“Thêm mấy người chúng tôi chắc không có vấn đề gì đâu!” 

Đột nhiên phía sau vọng lại tiếng nói. Tôi chưa kịp quay đầu lại thì đã bị một cánh tay ghì chặt lấy cổ. 

Đúng lúc này, trong động bỗng sáng choang. Ba người đàn ông mặc bộ vest đen, tay cầm ngọc đuốc đứng ngay phía sau Sun. 

“Sao mấy người chậm rì vậy! Chúng tôi đợi ở đây lâu lắm rồi đó!” 

“Sun! Là cậu!” Tôi nhìn Sun. Hoá ra hắn ở đây, tôi còn ngay thơ tường rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, Sun không có ý hãm hại tôi và Kim Nguyệt Dạ. Nhưng sự thực khác xa tôi nghĩ quá! Chỉ tại tôi vẫn chưa chịu chấp nhận sự thật này. 

“Các người thả Hựu Tuệ ra! Sun, cậu muốn gì?” Kim Nguyệt Dạ lạnh lùng nhìn Sun. 

“Có gì đâu! Tôi ở đây nửa ngày rồi mà chẳng phát hiện được bí mật gì về kho báu, cho nên tôi cố tình phục sẵn đợi các cậu xem có manh mối gì không!” 

“Xin lỗi nhé, dù có manh mối đi chăng nữa, chúng tôi cũng không nói cho cậu biết.” Lý Triết Vũ bình tĩnh nói. 

“Ồ! Vậy sao? Tôi lại tưởng chúng ta bây giờ cùng hội cùng thuyền chứ.” Sun đắc ý ra mặt. Mấy tay anh chị mặc vest đen phía sau hùng hổ đi về phía chúng tôi. 

“Sun! tóm lại cậu muốn gì?” Tôi khua chân múa tay loạn xà ngầu, nhưng bị một tên áo đen túm được. Híc, tôi bị thằng cha đó ghì chặt đến nỗi suýt nữa đầu lìa khỏi cổ. 

“Sun! Dừng tay!” Kim Nguyệt Dạ hét lên, “Thả Tô Hựu Tuệ ra! Chúng tôi sẽ cùng cậu đi tìm kho báu, nếu đúng là ở đây có kho báu…” 

“Ha ha ha! Hay đấy, thong tin ở đây có kho báu do chính hiệu trưởng Thôi nói với tôi. Thông tin này không thể sai được, vì bây giờ ông ta còn trẻ chán, chưa muốn than bại danh liệt đâu!” 

Gru! Tên Sun khốn khiếp! Hắn dùng quyển nhật kí để ép hiệu trưởng Thôi nói ra chuyện kho báu đây mà. 

Thấy Kim nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ khẽ nháy mắt với nhau, tôi biết họ nhất định có cách. Bọn họ chắc chắn sẽ không để tên Sun lấy đi kho báu cảu phố Angel. 

“Sun! Nếu cậu muốn tìm kho báu, trước tiên phải nhấc phiế đá này lên đã. “Kim Nguyệt Dạ bình tĩnh nói. 

Sun cười khẩy: 

“Đơn giản thôi, các anh em mau lại giúp hai cậu bạn đẹp trai này một tay!” 

Xoạt! 

Phiến đá cuối cùng cũng được nhấc lên. 

“Báo cáo! Lại có một đường hầm bí mật ở đây ạ.” Một tê áo đen quay đầu sang nói với Sun. 

Sun vừa nghe thấy vậy, hai mắt sáng như sao. Hắn vội bước tới, ngó xuống đường hầm bí mật. 

“Sun! Đường hầm bí mật đã mở rồi, cậu bảo bọn họ thả Hựu Tuệ ra. Kho báu là của cậu, chúng tôi chẳng có hứng tìm nữa!” Kim Nguyệt Dạ sốt ruột giục giã. 

Sun nghe thấy vậy, cười nham hiểm, quay đầu sang nhìn Kim Nguyệt Dạ mỉa mai: 

“Không có hứng? Cậu và Hựu Tuệ đấu với nhau bao lâu nay, đến phút cuối lại nói không có hứng là sao?” 

Kim Nguyệt Dạ không nhìn Sun mà quay mặt về phía tôi rồi nói: “Trước đây tôi cũng tưởng rằng chỉ cần luôn giành chiến thắng, luôn đứng ngạo nghễ ở vị trí số một, tôi có thể chứng minh cho mọi người biết, tôi là người xuất sắc và kiên cường đến nhường nào. Nhưng đến phút cuối, tôi mới nhận ra mọi thứ đều vô nghĩa. Bây giờ, tôi đã tìm ra được thứ quan trọng nhất, cũng nhận ra nó chẳng có can hệ gì với vị trí số một kia…” 

Kim Nguyệt Dạ… 

“Ha ha ha! Kim Nguyệt Dạ, cậu bảo thứ quan trọng nhất ư? Không phải cậu đang nói đến Tô Hựu Tuệ đấy chứ? Cậu đúng là một thằng ngốc!” Sun cười ầm lên. 

“Sun! Nếu cậu chỉ muốn kho báu thì cậu cứ việc lấy. Nhưng nếu cậu làm hại Hựu Tuệ, tôi sẽ bắt cậu phải trả giá đắt.” Kim Nguyệt Dạ nhìn thẳng vào Sun, ánh mắt cương quyết hơn bao giờ hết. 

Sun ngây người nhìn Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ, cuối cùng quay sang nhìn tôi. 

“Tô Hựu Tuệ! Thú thực tôi cũng không muốn làm hại cô, nhưng vì an toàn của mình, tôi chỉ có thể làm vậy. Đưa cô ta xuống!” 

“Vâng!” Tên áo đen đang túm cổ tôi đáp lớn. 

“Đợi chút!” Lý Triết Vũ hết lớn, ngăn lại, “Tôi sẽ thay Tô Hựu Tuệ xuống đó!” 

Sun nheo mắt nhìn Lý Triết Vũ khắp một lượt. 

“Ôi chà! Đại thiếu gia của tập đoàn Lý Thị mà lại tình nguyện làm con tin thay cho một cô gái? 
Không biết ông bố luôn tự cho mình là nhất của cậu sẽ nghĩ gì về con trai mình đây?” 

Không… Lý Triết Vũ! Đừng! Đừng làm thế! 

“Vũ!” Kim Nguyệt Dạ ngăn Lý Triết Vũ lại, bước lên phía trước, “Tôi sẽ thay cho Tô Hựu Tuệ.” 

“Đừng!” Tôi hét lên vì bị kích động. 

Kim Nguyệt Dạ quay đầu nhìn tôi, nở nụ cười dịu dàng như một thiên sứ… Lần đầu tiên tôi gặp hắn trên phố Angel… Hắn cũng mỉm cười như vậy… “Đồ ngốc, đừng quên tôi là con trai! Việc này là việc của đàn ông.” 

“Kim Nguyệt Dạ…” Mặt tôi ướt đẫm nước mắt. 

“Ok, Kim Nguyệt Dạ! Đúng có hối hận đấy.” Sun ra hiệu với tụi đàn em. Hai gã áo đen to khoẻ túm chặt Kim Nguyệt Dạ tù phía sau, dong cậu ấy xuống đướng hầm bí mật. 

“Kim Nguyệt Dạ!” Tôi chực lao theo sau thì bị Lý Triết Vũ ngăn lại. 

“Yên tâm đi! Sẽ không sao đâu…” Lý Triết Vũ khẽ vỗ vai an ủi tôi. 

Binh! Binh! 

Ầm ầm ầm… Ầm ầm ầm… Một loạt tiếng động lạ phát ra từ đướng hầm bí mật. Chẳng lẽ… chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi? 

Tôi không kịp nghĩ ngợi nhiều, chạy vội tới cửa đường hầm bí mật, hét vọng xuống dưới: 

“Kim Nguyệt Dạ! Kim Nguyệt Dạ! Cậu không sao chứ?” 

“Dạ! Cậu không sao chứ?” Lý Triết Vũ cũng chạy tới hét vọng xuống. 

“…” 

Nhưng trong đường hầm bí mật vẫn im lăng như tờ. Kim Nguyệt Dạ không trả lời chúng tôi, ngay cả nhũng tiếng ồn lúc nãy cũng không có… 

“Hựu Tuệ, để tôi xuống xem sao!” Lý Triết Vũ bỗng nhìn tôi với ánh mắt nghiêm nghị. 

“Tôi đi cùng cậu!” Tôi lo lắng, vội giữ chặt cách tay Lý Triết Vũ. 

Lý Triết Vũ mỉm cười lắc đầu, đẩy tay tôi ra: 

“Tuệ à, đối với tôi và Dạ, em chính là người mà hai chúng tôi sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để 
bảo vệ…” 

“Lý Triết Vũ…” Tôi lặng người đi nhìn Lý Triết Vũ, không biết phải làm gì khi nhìn nụ cười ấm áp kai. 

“Hựu Tuệ, có lúc tôi rất ghét bản thân mình, rõ ràng rất thích em mà không dám nói ra. Cảm giác này dồn nén trong lòng rất khó chịu, một cảm giác từ trước tời giờ chưa từng có… Mấy ngày nay là những ngày hạnh phúc nhất trong mười mấy năm qua của tôi, có thể em chẳng hề để ý, nhưng ít ra tôi hiểu điều đó, và tôi sẽ để cho tất cả mọi người biết là tôi thích em…” 

“Lý Triết Vũ… Tôi…” 

“Hựu Tuệ, đừng nói gì cả, nghe lời tôi! Nếu nửa tiếng sau không thấy tôi và Dạ ra, em cũng đừng lo lắng quá mà phải lập tức chạy đi tìm đường ra khỏi đây. Tôi đã dùng phấn phát sáng đánh dấu đường đi. Chỉ cần đi theo kí hiệu đó, em có thể thoát ra ngoài!” 

“Lý Triết Vũ… Tôi… Tôi…” 

Lý Triết Vũ không nghe tôi nói hết câu, quay người đi xuống đường hầm bí mật. 

“Tôi sẽ đợi hai cậu! Sẽ đợi… sẽ đợi cho đến khi hai cậu ra ngoài!” Tôi hét lớn vào đướng hầm tối om, nhưng trong bóng tối mit mùng, không có bất kì một hồi âm nào đáp vọng lại. 

Tôi có cảm giác mình đang ngồi trên chảo lửa. 

Cứ mỗi phút trôi qua, tim tôi như bị thắt them một nấc. 

Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ đã đi vào đường hầm rất lâu rồi. Tôi không dám tưởng tượng những việc sắp xảy ra… Tôi không muốn mất đi bất kì ai hết! 

Việc duy nhất tôi có thể làm hiện nay chỉ là… 

Đợi… đợi… và đợi… 

Kim Nguyệt Dạ! Lý Triết Vũ! 

Hai cậu nhất định không sao… 

Thượng đế ơi! Con cầu xin người… cầu xin người… cầu xin người… Three 
Rầm rầm rầm .. 
Tiếng bước chân hối hả phát ra từ trong đường hầm bí mật. 
Tôi nhìn đăm đăm vào của hầm, chờ đợi sự xuất hiện của Lý Triết Vũ và Kim Nguyệt Dạ.. 
\\\\\\Mau chạy thôi! Nước ! Nước! \\\\\\ Lại là tiếng hò hét í ới phát ra từ trong đường hầm bí mật , nhưng ko phải là của Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ mà là...Sun cùng tui đàn em . 
Nước ư? Nước ở đâu ? Tôi khó hỉu nhíu mày. 
Hừ! Mặc xác chúng. Mà LTV và KND đâu nhỉ? Sao ko thấy bọn họ đâu? 
Trong đầu tôi chợt lóe lên 1 dự cảm chẳng lành. Tôi sốt ruột vô cùng, tim đập rộn ràng, thiếu chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. 
Đúng lúc này, tôi nhìn thấy bóng Sun thấp thoáng trong hầm bí mật. Mặt mày hắn tái mét, co giò chyaj về phía cửa hầm. 
\\\\\\Sun! Sun ! KND đâu? Cả LTV nữa? \\\\\\ Tôi nắm chặt tay Sun, hét lên. 
Sun kinh hãi, quay đầu lại: 
\\\\\\Buông tôi ra, nước sắp ập đến đây rồi ! Mau chạy đi!\\\\\\ 
\\\\\\ Cậu mau nói cho tôi biết KND và LTV đâu ?\\\\\\ Sun gắng hết sức đẩy tay tôi ra, nhưng bị tôi tóm chặt như tóm lấy tia hi vọng cuối cùng. 
\\\\\\ Tô Hựu Tuệ ! Mau buông ra, cô muốn chết à ?\\\\\\ Sun giận dữ, hất mạnh tôi ra .Tôi bị ngã lăn trên đất. 
Tôi nháo nhào chạy về phía đường hầm bí mật, hét to vào bên trong : 
\\\\\\ KND! LTV! Các cậu mau ra đây ! KND! LTV! huhu.... \\\\\\ 
Cộp .... cộp.. cộp... 
Tôi ... dường như nghe thấy tiếng buớc chân. 
Họ vẫn còn sống nhất định họ vẫn còn sống. 
\\\\\\ KND! LTV ! Là 2 cậu sao?\\\\\\ 
Cộp... cộp... cộp.. 
Tiếng bước chân càng lúc càng gần... 
Cuối cùng LTV và KND cũng xuất hiện trước mặt tôi. 
\\\\\\ LTV, KND ... KND ... Cậu ấy làm sao thế ?\\\\\\ Tôi ngạc nhiên nhìn KND 2 mắt nhắm ngiền nằm trên vai LTV. 
\\\\\\ Vừa nãy KND bị thuộc hạ của Sun đánh ngất đi \\\\\\ LTV thở hổn hển, \\\\\\Hựu Tuệ, chúng ta mau đi thôi. Nước sắp ập đến đây rồi! E rằng cả giếng cổ này sẽ bị ngập trong nước .\\\\\\ 
Gì cơ? Nước sắp ập đến? 
Rào rào rào... 
Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng nước chảy gấp gáp... 
\\\\\\Chết rồi! Nước đang dâng lên! Hựu Tuệ, nhanh lên! Chạy mau!\\\\\\ 
LTV hét lên, vừa cõng KND vừa kéo tôi chạy vội về phía cửa động. 
Hộc! Hộc ! Hộc! 
Chết thật! Tiếng nước càng lúc càng rõ. Cứ thế này, chúng ta bị nước cuốn phăng đi, chêt chìm trong động mất. Nghĩ đến đây, chân tôi mềm nhũn ra. 
\\\\\\Hựu Tuệ , đừng lo! Chúng ta sẽ thoát ra đc thôi!\\\\\\ LTV nói rất quả quyết rồi cõng KND đi trước mặt tôi, tăng tốc chạy về phía cửa động. 
\\\\\\LTV... Tôi ... tôi thấy chóng mặt quá... ko chạy nổi nữa..\\\\\\ Tôi thở dốc, toàn thân như tê dại. 
\\\\\\Hựu Tuệ, gắng lên nào! Chúng ta nhật định sẽ thoát ra khỏi đây!\\\\\\ LTV thở dốc, \\\\\\Bao h thoát khỏi đây.. Ba người chung ta sẽ rủ thêm cả Huyền , Tô Cơ và Hiểu Anh đi picnic ở cánh đồng hoa oải hương ...\\\\\\ 
Cánh đồng hoa oải hương? Cánh đồng hoa oải hương thơm dìu dịu trong gió.. Cả 6 người sẽ đi picnic .. Chúng ta sẽ cùng đi picnic... 
\\\\\\Hựu Tuệ , cố lê ! Cửa ra ngay trước mặt rồi! Bao h ra khỏi đây chúng ta sẽ đi hát karaoke cho thật đã , Tôi rất mún nghe em hát ...\\\\\\ 


Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.