Bí mật tình yêu phố Angel - Tập 11 - Chương 01.1
Tại sao hạnh phúc lúc nào cũng ngắn ngủi?
Khi annh giáng trần trong hình hài một thiên sứ
Em còn chưa kịp vuốt ve đôi cánh trắng muốt…
Tại sao nỗi đau bao giờ cũng kéo dài vô tận?
Khi những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gò má
Em còn chưa nhìn rõ bong dáng anh
lúc quay lưng bỏ đi…
Trong thế giới tăm tối chỉ có nỗi hoài nghi
Em khe khẽ chạm tay vào vỏ sò màu tím
Dường như nghe thấy tiếng khóc thầm lặng
của vị thiên sứ…
Liệu tất cả có thể trở lại phút ban đầu?
Em khe khẽ cất tiếng hỏi
Nhưng trong tiếng gió thét gào
Không nghe thấy câu trả lời của anh…
**********
Chương I
Chiếc nhẫn bạc của chàng hiệp sĩ Zorro
One
“Hựu Tuệ không sao chứ? Làm tôi sợ hết hồn…”
“Tôi chỉ lo Hựu Tuệ nếu biết chuyện chắc không chịu được mất…”
“ Vũ và Tuệ sao lại ở đó chứ?”
…
Ôi…đau đầu, tức ngực quá…
Mình đang ở đâu thế này? Mình vẫn còn sống ư?
Tôi thấy đầu mình nặng trĩu, không biết đâu là thật, đâu là mơ nữa. Những tiếng bàn tán xôn xao cứ dội vào tai, tôi muốn mở mắt ra nhìn xung quanh xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng mí mắt cứ như bị dính chặt lại, không tài nào mở ra được!
“ Tô Cơ! Hựu Tuệ vẫn chưa tỉnh à?”
Ồ là giọng của Lý Triết Vũ
“ Ừm vẫn chưa tỉnh, nhưng cậu cứ yên tâm Hựu Tuệ chỉ bị đập nhẹ 1 cái thôi mà! Hựu Tuệ còn sống dai hơn cả giun đất, không có chuyện gì đâu!”
Hèn chi đầu mình đau thế, bị ai đấy đánh lén ư?
Nhưng con nhỏ Tô Cơ to gan thật, dám ví công chúa này với giun đất à?
“…Đúng rồi, Lý Triết Vũ! Sao cậu và Hựu Tuệ lại ngất xỉu ở giếng cổ nhỉ? Tồi qua mama tôi nhận được điện thoại của thầy tuần tra, thầy ây nói là cậu và Hựu Tuệ đến đó tìm kho báu! Nghe thấy vậy, mama tôi giận đến tím mặt”
Tôi và Lý Triết Vũ đi tìm kho báu ư? Tô Cơ đang nói linh tinh gì thế?
“ Tối qua tôi và Tuệ nói chuyện với nhau trên nóc biệt thự số 23, sau đó tôi ngủ quên mất. Khi tôi tỉnh dậy thì không thấy Tuệ ở đó nữa. Thấy lo cho Tuệ nên tôi mới đi theo, ai ngờ bị đánh lén…” Lý Triết Vũ nói như tự trách mình.
“ Hả? Bị đánh lén á? Thế cậu có nhìn thấy tên đánh lén hai người không?”
Câu hỏi của Tô Cơ khến tôi bồi hồi nhớ lại việc xảy ra tối hôm qua, từng mảnh ghép kí ức dần dần hiện lên trong đầu….
Tiếng bước chân kì lạ ở khu biệt thự số 23…còn cả bóng đen bí ẩn nữa…
“ Không nhìn thấy nhưng…”
Chiếc nhẫn màu bạc?
Đúng rồi, đó là chiếc nhẫn mà Lý Triết Vũ đã từng đeo! Lẽ nào trong khoảnh khắc tôi bị đánh ngất đi, Lý Triết Vũ đã đi theo tôi?
Rầm!
Đúng lúc tôi đang cố mở mắt ra nhìn thì cánh cửa bật mạnh, một tiếng động lớn vang lên làm tôi giật bắn mình.
“ Kìa Huyền, Hiểu Ảnh! Hai người làm gì mà thở hổn hển thế?”
“ Vũ! Không xong rồi!” Lăng Thần Huyền dường như rất căng thẳng, hắn thở dốc, giọng nói đầy lo lắng, “ Tôi và Hiểu Ảnh vừa từ trường về, tôi nghe chú Khởi Thánh nói có người tố cáo với hiệu trưởng Bạch Ngưng là cậu và Hựu Tuệ đang bí mật điều tra kho báu ở khu biệt thự số 23, họ còn nói có bằng chứng hẳn hoi. Ngày mai 2 cậu sẽ bị gọi lên văn phòng hiệu trưởng, nếu đúng như vậy thì các cậu sẽ bị đuổi học đấy” “ Cái gì? Tố cáo tụi tôi bí mật điều tra kho báu ở khu biệt thư số 23 ư? Sao lại thế?” Nghe Lăng Thần Huyền nói vậy tôi bật dậy như lò xo
“ Hựu Tuệ! Bà tỉnh rồi à? Bà ổn rồi chứ?...”
“ Tuệ, Vũ! Hai người mau nghĩ cách đi!” Không đợi Tô Cơ nói hết câu, Lăng Thần Huyền kéo Tô Cơ ra, hốt hoảng nhìn tôi và Lý Triết Vũ, “ Nếu cứ đà này thì hai người sẽ bị đuổi học thật đấy!”
“ Huhuhu Hiểu Ảnh không muốn Hựu Tuệ và Vũ bị đuổi học đâu!”
“ Hựu Tuệ…Vũ…Chúng ta phải làm thế nào đây?”
“ Đợi đã…” Không còn thời gian ngồi ca cẩm nữa, tôi vội vàng tóm lấy tay trái của Lý Triết Vũ, rồi nhìn cậu ấy chằm chằm, “ Lý Triết VVũ, chiếc nhẩn bạc của cậu đâu rồi?”
“ Hựu Tuệ, hóa ra em cũng nhìn thấy à!” Lý Triết Vũ mỉm cười đau khổ, định nói cái gì đó nhưng lại thôi
“ Hựu Tuệ, bây giờ là lúc nào mà cô còn tâm trạng nói chuyện yêu đương hả?” Lăng Thần Huyền lắc đầu ngán ngẩm, “ Vũ không đeo nhẫn từ lâu lắm rồi, chỉ có Kim Nguyệt Dạ còn đeo thôi!”
Kim Nguyệt Dạ ư?
Vậy..tối qua, người mà tôi nhìn thấy là…
Mặt tôi trắng bệch quay sang nhìn Lý Triết Vũ. Cậu ấy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Tôi cảm thấy như có 1 tảng đá nặng nghìn cân đè nặng lên tim mình.
Tôi ngốc quá…Cần gì phải doán già đoán non chứ? Chắc chắn mọi chuyện do Su và Kim Nguyệt Dạ dựng lên.
Tôi còn nuôi hi vọng gì nữa…
“ Hựu Tuệ, đừng lo…” Lý Triết Vũ nãy giờ im lặng, đột nhiên quay sang nhìn tôi, rồi mỉm cười an ủi, “ Tin tôi đi, dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng ở bên em.”
“Lý Triết Vũ…”
Two
“ Mời em Tô Hựu Tuệ đến phòng hiệu trưởng gấp!”
“ Mời em Tô Hựu Tuệ đến phòng hiệu trưởng gấp!”
Sáng hôm sau, tôi chưa kịp bước vào lớp, thì loa trường đã vang lên inh ỏi, tôi đành phải mang theo cặp sách đến phòng hiệu trưởng.
Vừa mở cửa bước vào, tôi đã cảm thấy không khí ngột ngạt vô cùng, có vẻ nhhu7 không thể thở được.
Lý Triết Vũ đến trước tôi. Cậu ấy ngồi trên chiếc ghế đặt giữa phòng, vẫn điềm đạm uống trà như bình thường. Cô hiệu trưởng Bạch Ngưng, thầy hiệu trưởng Thôi, thầy Nhã Văn nghiêm nghị ngồi trước mặt cậu ấy chẳng khác nào ‘hội đồng thẩm vấn’, thế mà Vũ vẫn vô cùng bình thản, ccu71 nhhu7 thể đến đây để dự tiệc trà vậy.
“ Ô, Hựu Tuệ đến rồi hả? Hình như sắc mặt cô hôm nay không được tốt lắm!” Một giọng nói mỉa mai vang lên.
Tôi co rúm người lại, nhìn về phía phát ra giọng nói đó. Kim Nguyệt Dạ cũng bước vào phòng từ lúc nào. Hắn nỏ nụ cười đầy ẩn ý, rồi nhìn tôi chằm chằm như thể đọc thấu tâm can tôi.
Đáng ghét! Hắn dám giễu cợt tôi à?
Tôi trừng mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ, sau đó đến ngồi cạnh Lý Triết Vũ.
“ Dạ, cậu cũng đến hả?” Lý Triết Vũ mỉm cười hỏi Kim Nguyệt Dạ
Kim Nguyệt Dạ quay sang gật đầu với Lý Triết Vũ:
“ Với tư cách là ứng viên quản lí khu biệt thự số 23, tôi đương nhiên có quyền biết đầu đuôi chuyện này. Hơn nữa, thầy hiệu trưởng Thôi bảo tôi đến đây nghe” Kim Nguyệt Dạ vừa cười gian gian vừa nhìn tôi chòng chọc, không hiểu sao tôi bỗng cảm thấy căng thẳng vô cùng.
Bóng đen đánh lén tôi…lẽ nào đúng là hắn…
“ Tô Hựu Tuệ, Lý Triết Vũ”, cô hiệu trưởng Bạch Ngưng nghiêm nghị nhìn chúng tôi, “ Chắc các em đã biết chúng tôi gọi các em lên đây là có chuyện gì rồi, các em còn gì để nói nữa không?”
Tôi và Lý Triết Vũ hết nhìn nhau, rồi quay sang nhìn 3 thầy cô.
“ Thưa thầy cô, tối hôm kia em và Lý Triết Vũ đúng là có đến chỗ giếng cổ, nhưng chúng em không hề điều tra kho báu,em nghĩ đây chỉ là hiểu nhầm thôi ạ.”
“ Hả? Vậy ư?” cô Bạch Ngưng chau mày, “ Tô Hựu Tuệ, đừng quên trường đã dạy các em thế nào, làm người quan trọng nhất là phải thành thật!”
“ Thưa cô, em xin thề, em không nói dối ạ!” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô Bạch Ngưng, sau đó trả lời rất dứt khoát. “ Được rồi.” Cô Bạch Ngưng thở dài, “ Em có thể nói cho cô biết, đêm hôm đó tại sao em lại nggat61 xỉu bên giếng cổ được không?”
“ Vì em muốn đi Kim…” Vừa mới nói đến chữ ‘ Kim’, tôi đã ngậm chặt miệng lại.
Làm thế nào đây? Có nên nói ra không? Nói rằng tối đó trước khi ngất đi, tôi đã nhìn thấy chiếc nhẫn bạc ư?... Nhưng nếu thế…Kim Nguyệt Dạ sẽ bị lôi vào chuyện điều tra kho báu…
Trời ơi! Tôi bị làm sao vậy? Đến lúc này còn đi lo cho Kim Nguyệt Dạ! Đến thân mình còn chẳng lo nổi nữa là…Nhứng nếu tối qua đúng là hắn đánh lén làm tôi ngất đi…thì hắn chính là hung thủ hãm hại tôi…Nhưng tôi…
Chẳng hiểu sao tôi vẫn không dám nhìn thẳng vào hiện thực tàn khốc này. Biết đâu…tôi đã nhìn nhầm, biết đâu đó chỉ là sự hiểu nhầm? Hơn nữa, tôi cũng chẳng có bằng chứng rõ ràng gì cả…
Cuối cùng tôi mím chặt môi, lựa chọn cách im lặng.
“ Em muốn đi theo ai?” Thầy hiệu trưởng Thôi hỏi dồn. Giong5 thầy đã cắt đứt mạch suy nghĩ của tôi.
“ Dạ, em…” Tôi bối rối nhìn các thầy cô.
Trời ơi…cũng tại tôi cứ ấp a ấp úng làm mọi người càng nghi ngờ tôi và Lý Triết Vũ hơn.
“ Em , em nghe thấy tiếng động lạ, cho nên em muốn đi xem đã xảy ra chuyện gì…”
“ Chỉ thế thôi sao? Chứ không phải em đi tìm kho báu à?” Hiệu trưởng Bạch Ngưng cao giọng hỏi.
“ Thưa cô, không phải em muốn đi tìm kho báu, mà có người muốn hãm hại em, nhân lúc em mất cảnh giác, người đó đã đánh em ngất đi!” Đối mặt với những câu chất vấn lạnh như băng của cô Bạch Ngưng, tôi hoang mang cực độ.
“ Hựu Tuệ…” Lý Triết Vũ vỗ nhẹ vào vai tôi, rồi khẽ nhắc nhở, “ Bình tĩnh đã nào…”
Thôi chết! Bây giờ tôi mới nhận ra ban nãy mình hơi kích động quá.
“ Vậy à…” Hiệu trưởng Bạch Ngưng trầm giọng, quay sang nhìn thầy hiệu trưởng Thôi, “ Thầy Thôi, thầy lấy hộ tôi cái kia ra.”
Cái gì vậy?
Thầy Thôi rút chiếc túi nhựa trong ngăn kéo bàn ra, bên trong có đựng mấy thứ, có vẻ nằng nặng.
“ Hựu Tuệ, khi chug1 tôi tìm thấy em bên giếng cổ, tay em đang cầm chặt thứ này.” Thầy Thôi nhìn tôi, rồi nói với giọng rất lạnh nhạt.
“ Bản đồ các cung hoàng đạo ư?” Tôi tròn mắt nhìn, không thể tin được trong túi nhựa lại là bản đồ các cung hoàng đạo.
Tại sao…tại sao khi tôi ngất đi mà trong tay lại có tấm bản đồ này?
“ Hựu Tuệ, nhà trường đã cấm điều tra về kho báu, vậy tại sao trong tay em lại cầm tấm bản đồ này?” Cô Bạch Ngưng nghiêm mặt khiến tôi thấy bối rối vô cùng.
“ Em…em không…Bức hình này không phải là…” Tôi cố gắng giải thích, nhưng tôi biết nói thế nào đây? Tôi đưa mắt cầu cứu Lý Triết Vũ, nhưng cậu ấy vẫn im lặng, không biết cậu ấy đang nghĩ gì?
“ Bị đánh ngất đi? Sao lại thế…”
Lúc lòng tôi đang rối như tơ vò thì 1 giọng nói vang lên khe khẽ bên tai. Tôi quay sang nhìn thì bắt gặp ánh mắt ngỡ ngàng của Kim Nguyệt Dạ. Nét mặt hắn rất khó hiểu, nhưng ngay lập tức hắn vờ vịt mỉm cười để che dấu vẻ mặt đó.
“ Thưa cô, chỉ có em và Hựu Tuệ biết bản đồ các cung hoàng đạo, bây giờ nhân chứng vật chứng đều đủ cả, em nghĩ không cần phải giải thích gì nữa…”
Kim Nguyệt Dạ!
Tôi trừng mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ. Hắn đang cười rất quái đản, chăm chăm nhìn tôi và Lý Triết Vũ.
Tôi tức run cả người!
“ Kim Nguyệt Dạ, cậu quá đáng vừa thôi!” Tôi tức tối nhìn Kim Nguyệt Dạ
“ Tôi chỉ nói sự thật thôi mà” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười rồi nhún vai. “ Hựu Tuệ à, dám làm thì dám nhận, các thầy cô sẽ phán xử công bằng”
Lúc này tôi chẳng còn nghĩ được gì nữa, nỗi căm phẫn dồn vào lồng ngực như muốn nổ tung ra!
“ Tôi đã làm gì sai nào! Thực hư thế nào chỉ có cậu là người rõ nhất!” Tôi nhìn thẳng vào mắt Kim Nguyệt Dạ. “ Tối hôm đó em đi theo tên trộm đột nhập vào khu biệt thự số 23 nên mới đến chỗ giếng cổ! Tên trộm đó chính là Kim Nguyệt Dạ! Sau đó em bị cậu ta đánh ngất đi!”
Tôi vừa nói xong, cả căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Mắt cô hiệu trưởng Bạch Ngưng sáng lên, thầy hiệu trưởng Thôi thì kinh ngạc, còn thầy Nhã Văn thì vẫn ngồi im không nói gì. Lý Triết Vũ lặng lẽ nhìn tôi.
“ Hựu Tuệ, cô nói đùa gì thế?” Kim Nguyệt Dạ ngẩn người nhìn tôi rồi đột nhiên cười phá lên, “ Nói dối thì phải biết cách chứ, tối hôm đó tôi làm them ở Happy House, thầy Nhã Văn có thể làm chứng.” Lời nói của Kim Nguyệt Dạ như bóp chặt tim tôi lại, tôi cố gắng mở to mắt nhìn mọi người, nhưng sao tôi thấy khó thở như thế này?
“ Thầy hiểu rồi.” Thầy Nhã Văn bấy giờ mới lên tiếng, rồi đưa mắt nhìn chằm chằm Lý Triết Vũ, “ Tập đoàn Lý thị và trường Minh Dương đã thỏa thuận với nhau, ban lãnh đạo nhà trường sẽ nhanh chóng xử lí tốt đẹp chuyện này. Bây giờ tôi tuyên bố, chuyện này ở đây là kết thúc, hi vọng tất cả mọi người ở đây sẽ không ai nói chuyện này ra ngoài.”
Nhà trường đã thỏa thuận với tập đoàn Lý thị ư? Mọi chuyện đến đây là kết thúc sao ?
Tôi ngạc nhiên, hết nhìn thầy Nhã Văn rồi lại nhìn Lý Triết Vũ, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao cả.
“ Có điều…” Thầy Nhã Văn quay sang nhìn tôi, “ Khu biệt thự số 23 phố Angle là biểu tượng của trường Minh Dương. Cho nên không thể để nó có điều tiếng gì. Hựu Tuệ, chuyện em tự ý điều tra kho báu vẫn còn chưa sáng tỏ nên nhà trường quyết định ngày mai sẽ tước quyền quản lí khu biệt thự số 23 của em, nhiệm vụ này sẽ do Kim Nguyệt Dạ tiếp nhận”
“ Thầy bảo sao cơ ạ?” Giọng nói dứt khoát của thầy Nhã Văn như đòn mạnh giáng vào đầu tôi.
Tôi tròn mắt nhìn thầy Nhã Văn và hai thầy cô hiệu trưởng.
“ Thôi, các em lên lớp đi” Thầy Nhã Văn giơ tay ra hiệu, “ Ngày mai nhà trường sẽ chính thức dán thông báo tước quyền quản lí khu biệt thự số 23 của Tô Hựu Tuệ”
“ Nhưng thưa thầy, em…”
“ Hựu Tuệ…” Lý Triết Vũ kéo mạnh tôi, “ Đi thôi!”
Tôi muốn giật tay Lý Triết Vũ ra, nhưng cậu ấy nắm chặt quá, tôi đành ngậm ngùi bước ra khỏi cửa.
Nhưng sự phẫn nộ cùng ấm ức như cháy bừng bừng trong đầu tôi, cứ dồn dập, dồn dập từng đợt một…
“ Hựu Tuệ…tôi đã bảo với cô từ lâu rồi mà, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu…” Kim Nguyệt Dạ quay lại nhìn tôi với vẻ mặt lạnh lùng, “ Nhưng bây giờ thì đã kết thúc thật rồi…”
Chiếc nhẫn chắc chắn là của hắn ta, tất cả mọi chuyện đều do hắn ta dựng lên, chỉ vì muốn dành quyền quản lí khu biệt thự số 23 mà hắn không từ thủ đoạn…
“ Hựu Tuệ, đừng nhìn tôi như thế, kẻo tối nay tôi gặp ác mộng mất!” Kim Nguyệt Dạ vẫn thản nhiên như không.
Bốp!
Sự phẫn nộ đã làm tôi mất hết lí trí và tỉnh táo, tôi không còn giữ được bình tĩnh nữa, giơ tay tát mạnh vào mặt Kim Nguyệt Dạ.
Tôi trừng mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ, cố nuốt những giọt nước mắt ấm ức vào trong:
“ Kim Nguyệt Dạ… cậu thật đê tiện!”
“…” Mặt Kim Nguyệt Dạ không hề có chút biểu cảm.
“ Dạ, tất cả đều do cậu dựng lên đúng không?...”
Lý Triết Vũ đứng bên cạnh tôi dột nhiên nghiêm giọng hỏi, còn tôi thì không muốn nghe câu trả lời chút nào. Kim Nguyệt Dạ chầm chậm quay lại, mặt lạnh như tiền nhìn tôi và Lý Triết Vũ, cuồi cùng hắn khẽ mỉm cười :
“ Đúng thế!”
Quả đúng như vậy! Tôi nhắm tịt mắt rồi quay mặt đi, không muốn nhìn thấy gương mặt ác quỷ đội lốt thiên sứ của hắn.
“ Dạ, dù tôi không biết tại sao cậu lại làm thế, nhưng cậu đã làm tổn thương người mà cậu yêu quý nhất, nhất định sẽ có lúc cậu phải hối hận…”
“…”
Tất cả im lặng đến đáng sợ
Nhưng tiếng huyên náo vọng lại từ sân vận động cứ như đến từ thế giới khác.
Kim Nguyệt Dạ chùng mắt xuống, cả ba người chúng tôi vẫn đứng im như tượng, không ai nói gì hết.
Cuối cùng tôi chỉ nghe thấy tiếng cười yếu ớt của Kim Nguyệt Dạ vang lên ở phía cuối hành lang: “ Vũ, tôi đã từng thay cậu bảo vệ người cậu trân trọng nhất, còn bây giờ đến lượt cậu phải bảo vệ người đó…”
Nhìn bóng Kim Nguyệt Dạ đi khuất dần, tự dưng tôi có cảm giác hắn đã thực sự đã bước ra khỏi thế giới của tôi mãi mãi…..
Three
Một ngày lại trôi qua, trong lòng tôi thấy nặng trĩu.
Hôm nay là ngày tôi phải chuyển khỏi khu biệt thự số 23, mặc dù nhà trường đã dán thông báo tước quyền quản lí của tôi nhưng lại không nói rõ nguyên nhân. Hôm nay trường Minh Dương sẽ tổ chức lễ bàn giao quyền quản lí cho Kim Nguyệt Dạ. Những lời bàn tán xôn xao 2 ngày nay khiến tôi vô cùng mệt mỏi.
“ Hựu Tuệ, lễ bàn giao quyền quản lí khu biệt thự số 23 đã kết thúc rồi, tụi tôi sẽ giúp em thu xếp đồ đạc rồi đưa em về nhà.” Lý Triết Vũ vẫn cười dịu dàng như mọi khi, “ Đúng rồi, 2 ngày nay Tiểu Dực bị ốm nên không đến giúp em được, tên nhóc đó nhờ anh xin lỗi em.”
“ Không cần đâu, thật ra mọi người không cần giúp cũng được mà, một mình tôi là đủ rồi…” Tôi cố gắng tỏ ra không có chuyện gì, nhưng mọi người vẫn im lặng.
Mọi người giúp tôi thu dọn, đóng đồ đạc thành từng thùng rồi chuyển đi.
“ Đúng rồi, hôm nay Hiểu Ảnh gặp Dạ đấy! Cậu ấy bảo tối nay sẽ dọn tới đây ở, sao giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu nhỉ?” Hiểu Ảnh tỏ ra rất hồ hởi, cứ như đang chơi trò chuyển nhà, vừa khệ nệ ôm thùng sách nói, “ Sáng nay Dạ trông phong độ ghê! Khi cậu ấy nhận cớ của người quản lí khu biệt thự số 23, mấy nữ sinh bên cạnh Hiểu Ảnh có vẻ phấn khích lắm!”
“ Hiểu Ảnh! Bà ít lời thôi! Mau chuyển đồ đi!” Tô Cơ lườm Hiểu Ảnh.
Tôi kéo vali đi sau họ. Nghe Hiểu Ảnh nói vậy mà đờ đẫn cả người, tôi khom lưng đặt vali xuống đất.
“ Tô Cơ, Hiểu Ảnh, đây là vali cuối cùng rồi, lát nữa 2 bà gọi Vũ và Huyền bê giúp tôi được không? Tôi vào nhà vệ sinh thu nốt mấy đồ dùng nữa.”
“ Hựu Tuệ, đừng như vậy nữa mà, bà thừa biết Hiểu Ảnh nói có bao giờ suy nghĩ đâu, bà đừng để bụng làm gì.”
“ Tôi không sao bà đừng lo!” Tôi cố gượng cười vẫy tay với Tô Cơ, vội vàng quay người đi vào nhà vệ sinh. Vừa bước vào, nước mắt tôi đã chảy ra, ướt đẫm cả hai má.
Thật nhục nhã… Mặc dù trước đây tôi luôn thua Kim Nguyêt Dạ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy thua Kim Nguyệt Dạ thật nhục nhã!
Hắn là kẻ đê tiện đã bán rẻ bạn bè, nhưng…tôi lại thua trong tay 1 tên tiểu nhân vô liêm sỉ như vậy!
“ Hựu Tuệ, dọn dẹp xong chưa? Huyền đã chuyển vali giúp em rồi, một mình em sắp xếp đồ đạc ở nhà được chứ?” Giọng Lý Triết Vũ vang lên bên ngoài nhà vệ sinh, tôi vội vàng quệt nước mắt rồi cầm lấy khăn rửa mặt và bàn chải.
“ Xong ngay đây!”
Mặc dù trong lòng rất buồn, nhưng tôi khhong6 muốn cho Lý Triết Vũ và mọi người biết, không thể để mọi người lo lắng cho tôi nữa.
Hựu Tuệ, mày phải kiên cường lên!
Tôi bước đến trước gương, lau sạch nước mắt và lấy lại tinh thần. Nhưng lúc tôi chuẩn bị quay ra thì chợt nhìn thấy 1 vết nứt nhỏ trên gương.
Hả? Gương bị hỏng à? Sao lại nứt thế này?
Tôi đưa tay ra sờ. Không ngờ, mới vừa chạm nhẹ vào, gương đã tự mở ra như 1 cánh cửa.
Thế…thế nào là sao? Sau tấm gương còn có 1 chiếc tủ để đồ.
Tôi ngạc nhiên nhìn chiếc tủ màu vàng sau gương. Hình như đây là tủ để đồ dùng cá nhân hằng ngày thì phải, nhưng sao lại phải dấu kĩ thế này?
Mà ngay cả chiếc gương này trông cũng chẳng giống những chiếc gương thông thường, tuy mặt sau là tấm gỗ màu nâu nhưng tên tấm gỗ này lại có những nét vẽ mờ mờ.
Nhưng nét vẽ này sao lại quen quá!
Tôi tò mò kiễng chân lên xem. Đột nhiên cứ như có dòng điện chảy qua, toàn than tôi tê tê.
Ồ, những nét vẽ tuy ngoằn ngoèo nhưng nếu nối chúng lại với nhau thì…Đúng rồi, đây chính là bức vẽ cung hoàng đạo, một bức vẽ chỉ có điểm đầu không có điểm cuối!
Cộc! Cộc! Cộc!
Tim tôi đập loạn xạ. Đúng lúc đó, một giọng nói cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi:
“ Mọi người thu xếp cũng gần xong rồi nhỉ? Tôi đã mang đồ đến đây rồi.”
Là Kim nguyệt Dạ?
Trời! Hắn đến rồi sao? Sao mà nhanh dữ vậy? Tôi hốt hoảng nhìn lướt xung quanh. Có cách rồi! Tôi rút 1 tờ giấy ăn to ra, sau đó vội vàng quệt 1 lớp mặt nạ rong biển lên mặt sau của gương rồi ấn mạnh tờ giấy ăn vào.
“ Bất lịch sự thật, cậu đuổi khéo mọi người đấy à?”
“ Cũng gần xong rồi! Huyền, chúng tam au dọn đi thôi.” Tô Cơ nhẹ nhàng nói.
‘ Được rồi, tôi mang này thứ này vào nhà vệ sinh trước đã.” Kim Nguyệt Dạ dường như chẳng để ý đến khuôn mặt hằn học của Lăng Thần Huyền, hắn chậm rãi đi về phía nhà vệ sinh.
Nhanh! Nhanh lên nào! Cầu cho lớp mặt nạ nhanh khô! Tôi ra sức thổi vào tờ giấy ăn. Đúng là mặt nạ rong biển có khác, loáng một cái đã khô rồi.Tôi mừng rỡ mở ra xem, trên tờ giấy ăn có những vệt xah ngoằn ngoèo. Không kịp nữa rồi, tôi vội vàng vớ lấy vòi nước rồi dùng chiếc khăn tắm lau sạch sẽ đễ xóa sạch dấu vết sau gương.
Cạch!
Kim Nguyệt Dạ đẩy cửa bước vào. Tôi ngước nhìn gương mặt thoáng chút ngạc nhiên của hắn.
“ Tôi đang kiểm tra xem có thứ gì còn sót ở đây không! Xong rồi đấy!” Tôi cố tình làm mặt lạnh, cuộn tờ giấy ăn lại, sau đó nhét vội vào túi đồ rồi bước ra ngoài.
“ Không sao, cô cứ kiểm tra thoải mái đi!” Kim Nguyệt Dạ liếc nhìn tôi, may mà hắn không để ý tới cử chỉ nhỏ của tôi.
Tôi nắm chặt túi đồ, cố gắng tỏ ra bình thản nhưng thật ra trống ngực thì đập thình thịch.
Khi tôi bước ra phòng khách, thấy ở giữa phòng đặt 1 chiếc vali không to lắm, trên có đề chữ ‘ Kim’ bằng mực đen rất to.
Hành lí của Kim Nguyệt Dạ chỉ có vậy thôi ư?
Ôi trời, bây giờ là lúc nào rồi mà mày nghĩ linh tinh thế hả Hựu Tuệ?
Tôi trấn tĩnh lại, bước về phía Lý Triết Vũ đang đứng chờ sẵn ở cửa, “ Xong xuôi hết rồi”
“ Vậy chúng ta đi thôi.” Lý Triết Vũ gật đầu rồi quay qua gọi nhóm Tô Cơ, “ Đi thôi, đưa Hựu Tuệ về nhà nào!”
“ Oh yeah! Đi nào! Hựu Tuệ, túi của bà có nặng không? Để Hiểu Ảnh cầm giúp cho nào! Trời! Hựu Tuệ, sao tay bà xanh lét thế kia? Bo65 vừa nãy bà đi bắt ếch xanh à? Không lẽ ở đây lại có ếch? Nó chui lên từ đường ống nước phải không…”
Chúng tôi bước đi trong tiếng cười đùa không ngớt của Hiểu Ảnh.
“ Vũ!” Khi chúng tôi bước đến cổng, Kim Nguyệt Dạ đột nhiên gọi Lý Triết Vũ.
“ Dạ, có chuyện gì à?” Lý Triết Vũ quay đầu lại, lạnh nhạt nhìn Kim Nguyệt Dạ. Có lẽ đây là lần đầu tiên Lý Triết Vũ nhìn Kim Nguyệt Dạ với ánh mắt như thế.
“ Cũng chẳng có gì…” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười khó hiểu, sau đó nháy mắt nhìn tôi, “ Chăm sóc bé heo ngố cho tốt nhé! Tôi không muốn lại có chuyện bất ngờ gì xảy ra nữa…”
“…Tôi nhất định sẽ chăm sóc Hựu Tuệ cẩn thận. Dạ, hi vọng cậu cũng tự chăm sóc bản than cho tốt”
“…”
Cổng khu biệt thự số 23 từ từ đóng lại.
Chúng tôi không ai bảo ai đều ngoái lại nhìn. Qua chiếc cửa sổ lớn kia, chúng tôi nhìn thấy 1 dáng người cao cao đang mải mê sắp xếp hành lí, trông thật cô đơn và lẽ loi…
Tiếng cười nói gọi nhau í ới của Tô Cơ và Hiểu Ảnh, giọng cằn nhằn của Lăng Thần Huyền, và cả tiếng nói ấm áp của Lý Triết Vũ vang vọng bên tai tôi. Rõ ràng có rất nhiều người đang đứng trước mặt tôi: một người, hai người, ba người, bốn người…và cả tôi nữa, tất cả là 5 người…nhưng tại sao tôi vẫn cảm thấy trong lòng trống trải vô cùng…. Four
“ Chào mừng quý khách đến với Happy House!”
Tiếng chuông gió vang lên, tôi ngồi vào chỗ trước đây hay ngồi ở Happy House. Vừa ngồi xuống được chưa được bao lâu thì tôi đã thấy Lý Triết Vũ vội vàng đi tới.
“ Lý Triết Vũ!”
“ Hựu Tuệ, sao em không ở nhà nghỉ ngơi, gọi tôi đến có chuyện gì gấp à?” Thái độ sốt sắng của Lý Triết Vũ khiến tôi cảm thấy ấm áp vô cùng, tôi vội vàng lấy tờ giấy ăn đã khô cứng ở trong túi ra rồi đặt lên bàn.
“ Đây là cái gì?” Lý Triết Vũ ngẩn người hỏi, nhưng rất nhanh cậu ấy đã hiểu ra, “ Sao lại giống hình vẽ cung hoàng đạo thế nhỉ? Em thấy nó ở đâu vậy?”
“ Đây là hình vẽ trên mặt sau của chiếc gương treo trong nhà vệ sinh ở khu biệt thự số 23.” Tôi kể đầu đuôi sự việc cho Lý Triết Vũ nghe. Lý Triết Vũ nghe tôi kể mà mắt không dời khỏi tờ giấy ăn. Cậu ấy chau mày lại.

