Bí mật tình yêu phố Angel - Tập 11 - Chương 03.2

Nghe Tô Cơ và Lăng Thần Huyền noi vậy, tôi và Lý Triết Vũ im lặng. 
Đúng rồi....Bóng cây sẽ thay đổi khi trăng thay đổi vị trí, chẳng nhẽ chúng tôi lại đào bung bét mọi chỗ lên à? Vả lại bọn Sun cũng đang phá dở khu biệt thự số 23, có phải họ đã phát hiện ra bí mật nơi chôn cất kho báu trước chúng tôi nên mới tìm mọi cách phá khu biệt thự để tiện đào bới. 
Nghĩ đến đây, tôi nhìn Lý Triết Vũ bắt đầu lo lắng. 
Lý Triết Vũ như hiểu được tôi đang nghĩ gì, nhíu mày gật đầu. 
\\\" Tóm lại, chúng ta cứ đến khu biệt thự số 23 xem thế nào đã\\\" THREE 
Ôi trời ơi! Phải khó khăn lắm mới khám phá được bí mật của 2 bức vẽ cung hoàng đạo, nhưng khổ nỗi mấy ngày nay trời mưa liên miên, làm nhụt cả ý chí đang ngùn ngụt của tôi. 
Haiz, trời cứ mưa kiểu này thì sao đi tìm kho báu được. Hôm nay ở Happy House, tôi và mọi người đã tính với nhau hôm nay sẽ là trăng tròn, nếu tối nay k đến được khu biệt thự sổ 23 thì lại phải đợi 1 tháng nữa. Nhỡ đâu Sun và Kim Nguyệt Dạ hành động trước thì e là... 
Ôi, sao mấy hôm nay trời cứ mưa mãi thế nhỉ? Tôi phải làm sao đây? 
Tan học về, tôi ngồi trước bàn học, cắn bút nhìn ra ngoài. Nhưng giọt mưa cứ tí tách rơi như đang thách đố tôi, tôi chẳng còn tâm trạng nào học bài nữa. 
Reng reng reng! Reng reng reng! 
Tôi thở dài, uể oải cầm chiếc di động đang rung lên trong cặp sách, sau đó bấm nút nghe. 
\\\" Alô, ai đấy?\\\" 
\\\" Hựu Tuệ, là tôi đây\\\" 
\\\" A, Lý Triết Vũ!\\\" Vừa nghe thấy giọng Lý Triết Vũ, tôi lập tức lấy lại tinh thần, ngồi thẳng người trên ghế. 
\\\" Bây giờ em có ở nhà k? Tối nay trăng tròn nhưng trời mưa to quá, tôi lo em...\\\" 
\\\" Ơ, k sao...Tôi đang ở nhà. À,mà mấy chuyện ma quỷ ở khu biệt thự số 23 có lẽ do Sun và Kim Nguyệt Dạ bày ra cũng nên!\\\" 
Lý Triết Vũ giỏi thật, tôi nghĩ gì cậu ấy cũng đều đoán được cả. 
\\\" Thế à...Đúng rồi, Hựu Tuệ này, lần trước chúng ta phát hiện ra 1 vật lạ ở căn phòng số 501, em còn giữ nó k?\\\" Lý Triết Vũ có vẻ hơi lo lắng. 
\\\" Ừ! Vẫn còn giữ\\\" Tôi đưa tay mở ngăn kéo, lôi từ chiếc túi da dê ra 1 mảnh kim loại, sau đó đưa gần ánh đèn để xem, \\\" Gần đây tôi cũng đang tìm hiểu về nó, nhưng vẫn k biết nó dùng để làm gì...\\\" 
Đột nhiên, mắt tôi sáng lên khi nhìn thấy những hình hoa văn khắc trên miếng kim loại. Đây là... 
\\\" Ngôi sao 5 cánh!\\\" Tôi k còn giữ được bình tĩnh nữa, hét to vào điện thoại,\\\" Lý Triết Vũ, tôi vừa phát hiện ra hình ngôi sao 5 cánh cũng khắc trên thanh kim loại này! Giong61 hệt như hình ngôi sao 5 cánh mà chúng ta nhìn thấy trên thân cây!\\\" 
\\\" Thật à?\\\" Ở đầu dây bên kia Lý Triết Vũ cũng ngạc nhiên k kém,\\\" Hay quá! Có lẽ đây là 1 mắt xích quan trọng giúp chúng ta giải đáp bí mật về kho báu\\\" 
\\\" Đúng thế! Nếu chúng ta đến khu biệt thự số 23, tôi sẽ mang nó theo. Nhưng... biết bao giờ trời mới tạnh mưc đây?\\\" Nói xong tôi buồn rầu nhìn lên trời. 
\\\" Hựu Tuệ, hình như tạnh mưa rồi!\\\" 
\\\" Hà? Ừ nhỉ ! Lý Triết Vũ, tôi sẽ gọi điện thông báo cho mọi người ngay, con bây giờ thì cậu cứ đến khu biệt thự số 23 trước đi, nữa tiếng nữa chúng ta sẽ gặp nhau ở đó!\\\" 
\\\" Được rồi! Nhưng em phải nhớ mang theo miếng kim loại đó nhé, có lẽ chúng ta sẽ cần đến nó đấy\\\" Trong điện thoại vọng ra lời nhắc nhở của Lý Triết Vũ, tôi cũng thấy nhẹ nhõm đôi chút. 
Nếu k có Lý Triết Vũ ở bên động viên, có lẽ tôi đã k trụ được đến tạn bây giờ 
\\\"Hura...đến rồi, đến nơi rồi!\\\" 
Nữa tiếng sau, trừ Tiểu Dực vì bận chuyện gia đình nên k đến được, còn tất cả chúng tôi d9eu622 tập trung đông đủ trước cổng khu biệt thư sô 23. 
Hiểu Ảnh đến muộn nhất. Nhỏ ta khoác ba lô nhung hình con gấu, vừa chạy vừa thở hồng hộc, đứng trước mặt chúng tôi 1 lúc lâu mà vẫn chưa hết mệt. 
\\\" Hiểu Ảnh, na lô của bà đựng gì đấy? Sao có vẻ nặng thế?\\\" Tô Cơ vỗ vai Hiểu Ảnh, rồi đưa tay nhấc chiếc ba lô lên, sau đó chau mày đoán gì đoán non. 
\\\" Hihihi...Hiểu Ảnh ngẩng đầu lên, sau đó nhếch mép cười ranh mãnh. Nhỏ ta vui vẽ chiếc ba lô ra,\\\" Hiểu Ảnh mang rất nhiều thứ đến! Các cậu xem này, có khoai tây chiên này, kẹo sữa này, lạc tẩm bơ này, cón có cả máy ảnh nữa! Hihihi!\\\" 
Trời ơi...Con nhỏ Hiểu Ảnh đầu heo này... 
\\\" Phục bà thật đấy, Hiểu Ảnh ạ! Ba lô bé tí tẹo thế này mà bà nhét lắm đồ vậy!\\\" Tô Cơ thở dài,\\\" Hôm nay chúng ta đến dây là để tìm kho báu, chứ k phải đi dã ngoại! Bà vác đồ ăn vặt để làm gì hả?\\\" 
\\\"Hị hị hị! Để mời ma với yêu quái ăn!\\\" 
\\\" Mời ma với yêu quái ăn á?\\\" 
\\\"Ừ...Mama Hiểu Ảnh bảo, lần đầu gặp phải tặng nhau cái gì đó, đấy là phép lịch sự tối thiểu!\\\" Hiểu Ảnh thật thà gật đầu,\\\" Hiểu Ảnh mang máy chụp hình theo để chụp với ma và yêu quái!?\\\" 
\\\" Hiểu Ảnh...\\\" Nghe Hiểu Ảnh nói vậy, tất cả mọi gười đều ngạc nhiên há hốc mồm, chỉ có Lý Triết Vũ vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt. 
Lý Triết Vũ ngửa đầu nhìn trời:\\\" Hôm nay mây tan rồi, chúng ta mau vào trong thối Mấy ngày nay mưa liên tục nên nhóm cong nhan phá dỡ ở đây cũng tạm nghỉ rồi. Nhưng mọi người vẫn phải cẩn thận đấy, có thể Sun và Kim Nguyệt Dạ cũng ở trong khu biệt thự. Mọi người phải bám sát theo tôi và Hựu Tuệ, tuyệt đối k được tự ý bỏ đi chỗ khác. Kể cả xáy ra chuyện gì cũng k được hét lên, nếu để thầy tuần tra đến là phiền lắm\\\" 
\\\" Ok\\\" 
\\\" Hiểu rồi\\\" 
\\\" Tốt lắm, chung1 ta xuất phát thôi\\\" FOUR 

Trời đã tạnh mưa, mặt trăng như chiếc đĩa bạc treo lơ lửng trên bầu trời, phá vỡ những đám mây đen dày đặc. Ánh trăng sáng vằng vặc như trải ra khắp mặt đất, luồn qua những cành cây rậm rạp, chiếu xuống tận đáy hồ… 
Ánh trăng bạc như rọi cả vào tim tôi, khiến tôi thấy hoang mang khó tả. 
Chúng tôi lén lút bước đến cái cây có khắc hình sao năm cánh. Cái cây đó cách giếng cổ không xa lắm. Bình thường đi đến đó mất vài phút, nhưng hôm nay trời mưa to quá, đã thế nơi này đang phá dỡ nên chỗ nào cũng bị đào bới, nếu đi không cẩn thận sẽ bị ngã xuống đất bùn ngay, thế nên chúng tôi bước đi vô cùng thận trọng, đi khoảng 15 phút mới nhìn thấy cái cây khắc hình sao năm cánh. 
“Đến rồi!” Nhìn thấy thấy cái cây, tôi quay lại gật đầu với mọi người. 
Lý Triết Vũ và tôi nhìn nhau, sau đó bước đến cái cây trước. Nhưng Lý Triết Vũ vừa đi vài bước thì bỗng dưng dừng lại. Cậu ấy ngạc nhiên nhìn tôi. 
Hửu Tuệ, mau đến xem!” 
‘ Gì thế?” Tôi chau mày ko hiểu, vội bước tới, rồi cúi đầu nhìn. 
Ở vị trí đỉnh của bóng cây đã bị đào một hố rất sâu, ko những thế trên miệng hố lại có một cánh cửa… 
Hả? Ở đây có một cánh cửa, mà cánh cửa lại còn bị mở toang ra. 
“ Cây, mặt trăng và bóng cây… Ủa? Hựu Tuệ, kí hiệu trên bức vẽ cung hoàng đạo liệu có phải là cái hố này ko?” Tô Cơ ngó đầu nhìn hố rồi sợ quá rụt ngay cổ lại. 
“ Có lẽ thế…” Tôi ngẩng đầu nhìn mặt trăng và bóng cây trên mặt đất, ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu. 
Nếu vậy… nhiều khả năng đây chính là cổng vào nơi cất giữ kho báu. 
Nhìn đống bùn chất cao bên cạnh cũng biết cái hố này vừa mới bị đào, chẳng lẽ Sun Và Kim Nguyệt Dạ đã phát hiện ra nơi này trước tụi tôi ư? 
Lý Triết Vũ cầm bức vẽ cung hoàng đạo rồi đối chiếu cây và hố. Sau đó cậu ấy ngồi xuống trước cửa vào 
“ Chắc chắn là nơi này rồi, có người đã xuống trước chúng ta…” 
“ Vũ, chúng ta phải làm sao bây giờ? Lăng Thần Huyền sốt ruột. 
Lý Triết Vũ chau mày suy nghĩ, rồi ngẩng đầu lên nhìn tôi, như muốn nghe ý kiến của tôi. 
“ Chúng ta cứ xuống đó xem thế nào.” Tôi ngập ngừng nói, nếu đúng là Sun và Kim nguyệt Dạ đã xuống trước, chúng ta phải ngăn ko cho họ mang kho báu đi.” 
“ Được” Hình như Lý Triết Vũ biết trước tôi sẽ nói vậy, tôi vừa nói xong thì cậu ấy đã đứng dậy, “ Tuy hơi tiếc vì đã đến chậm một bước, nhưng dù thế nào đi nữa chúng ta cũng phải cùng nhau xuống một chuyến xem sao!” 
“Được!” 
“Không vấn đề gì , quyết định thế nhé!: 
“ Yeah! Cùng chơi trò mạo hiểm napof!” 
Nói đoạn, Lý Triết Vũ buộc sợi dây thừng vào cành cây, chúng tôi lần lượt bám vào dây trượt xuống. 
Khi đến nơi, Lý Triết Vũ bật chiếc đèn pin đã chuẩn bị trước rồi chiếu vào bức tường trong hang, phát hiện ra một đường đi cao gần bằng đường hầm bí mật ở giếng cổ. Đoạn đường phía trước tối thui, sâu hun hút. Cũng có thể do trời mưa, trong hang nước ngập đến mắt cá chân nên mỗi khi gió thổi tới, con đường đó bốc lên mùi bùn đất rất khó ngửi. 
“ Chúng ta… phải vào trong thật à? Bên trong… bên trong có vẻ đáng sợ lắm…” Tô Cơ nắm chặt lấy cánh tay tôi rồi nép sau người tôi, có vẻ nhỏ ta muốn bỏ cuộc giữa chừng.. “ Hiểu Ảnh muốn vào! Hiểu Ảnh muốn vào! Cái hang này có vẻ hay đấy, bên trong nhỡ đâu lại có ma cà rồng và dơi thì sao!” 
“ Im ngay, đồ ngốc!” Hiểu Ảnh đang vui vẻ nhảy nhót thì bị Lăng Thần Huyền đập mạnh vào đầu, “ Vũ! Cậu và Hựu Tuệ mmau quyết định đi. Nếu các cậu muốn vào thì tôi sẽ đi cùng các cậu!” 
“Ừm.” Lý Triết Vũ chiếu đèn pin xung quanh, quay lạ gật đầu với Lăng Thần Huyền, rồi đưa mắt nhìn tôi, “ Hựu Tuệ, xem ra cái hang này rất sâu. Nếu tôi đoán ko nhầm thì điểm cuối của hang thông với giếng cổ, vì hình dạng con đường ở đây cũng gần giống đường hầm bí mật ở giếng cổ.” 
“ Tôi cũng nghĩ như vậy.” Tôi gật đầu, đưa tay sờ lớp bùn trên tường hang, “ Sun cũng từng nói với Kim Nguyệt Dạ, vì giếng cổ bị ngập nước nên họ mới phải tìm cách phá khu biệt thự số 23 để tìm một đường khác, xem ra chính là chỗ này rồi!” 
“ tóm lại, chúng ta cứ vào trong xem sao.” 
“ Được.” 
“ Yeah, yeah, đi thôi!” 
“ Hựu Tuệ, phải vào trong thật à? Bên trong nhiều nước lắm! Hựu Tuệ…” 
Thế là chúng tôi bắt đầu đi vào con đường bí mật trong tiếng gọi run rẩy của Tô Cơ và tiếng hò reo của Hiểu Ảnh. 
Vù vù vù vù! 
Đường đi dài hơn tôi tưởng, ko biết chúng tôi đã đi được bao lâu, chỉ biết rằng chân đã phải lội nước nên thấy ngưa ngứa, đầu gối cũng hơi đau nhức, thế mà mãi vẫn chưa tới nơi. Có lẽ vì từng suýt mất mạng trong giếng cổ nên tôi bắt đầu thấy căng thẳng, trên đường đi tôi chẳng nói gì, lúc nào cũng lẩm nhẩm tự an ủi mình. 
“ Hựu Tuệ, ko sao đâu…” 
Hả? Lý Triết Vũ vừa nói gì thế> 
Tôi quay sang nhìn Lý Triết Vũ đang đi bên cạnh mình, cậu ấy cũng quay sang nhìn tôi, rồi mỉm cười: 
“ Cho dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ bảo vệ em. Có tôi ở đây, em đừng sợ.” 
“lý Triết Vũ…” 
“ Đáng ghét, đây là chủ ý của tên khùng nào thế ko biết?” Đúng lúc tôi cảm động đến nỗi mắt sáng long lanh thì thằng cha khỉ ngố Lăng Thần Huyền gào tướng lên làm tôi giật cả mình, “ Sao lại giấu kho báu ở nơi quỷ quái này nhỉ? Lắm nước thế này, ko sợ kho báu bị rỉ à?” 
“ Xin cậu đấy, kho báu làm sao bị rỉ được!” Lăng Thawnf Huyền vừa nói xong thì Tô Cơ đã quay ngoắt lại phản bác, “ Hừ! Thảo nào đến giờ cậu vẫn chỉ học lớp E, nếu trong kho báu là vàng hay đá quý thì làm sao mà rỉ được hả? Cậu chưa học hóa à?” 
“ Hứ! Bạch Tô Cơ, chắc gì kho báu đã là vang hay đá quý, nhỡ đâu là sắt thì sao? Ví dụ như kiếm chẳng hạn…” “ Kiếm á, Ha ha ha! Lăng Thần Huyền, bây gioqf là thời đại nào rồi hả? Có ai coi kiếm sắt là báu vật nữa đâu!” Tô Cơ lại bắt đầu mơ mộng, “ Kho báu chắc chắn là một vương miện đá quý rất đẹp, ai có nó thì hoàng tử sẽ cưỡi bạch mã đến đón! Mà biết đâu lại là một chiếc trâm bằng đá quý…” 
“ Hiểu Ảnh nghĩ, kho báu toàn là kẹo bông thì hay biết mấy!” Hiểu Ảnh vừa nhai khoai tây chiên, vừa ngồm ngoàm nói, “ Hiểu Ảnh ước gì có thật nhiều, thật nhiều kẹo bông! Nhiều đến nỗi cả đời Hiểu Ảnh ăn cũng ko hết! Hi hi hi…” 
“ Suốt ngày chỉ ăn thôi!’ Lăng Thần Huyền lầm bầm, “ Kho báu có thể là một chiếc áo giáp, mặc nó vào sẽ ko ai địch nổi! Hà hà hà…” 
Trời, sao ba tên khùng này ko viết tiểu thuyết “ hoang tưởng” đi nhỉ? Thật hết chỗ nói… 
Nghe ba tên sau lưng cứ cãi nhau chí chóe, tôi và Lý Triết Vũ chỉ nhìn nhau cười rồi tiếp tục bước về phía trước mới tìm đk kết thúc phần II nèk, hông pik cóa đúng hông thui cứ đưa lên choa mọi ng xem, đọc đk káj này làm mk đỡ ức chế káj kết lãg xẹt của phần I (đọc xong hông thích đừng ném đá mk nhá....tội nghịp mk) 
Thiên Bình: Mình thấy bên Cứ điểm mèo hoang có post cái kết của phần 2 truyện “Bí mật tình yêu phố Angel”, đọc xong mình buồn ghê lắm vì mình là fan cuồng của Kim Nguyệt Dạ mà. Dạo này vô công rỗi nghề thế là bắt tay vào tìm xem kết truyện có đúng như bên nhà nàng Mèo không? May mắn thay, mình tìm được 1 cái kết khác và mình cam đoan 99% đây là kết thúc thật sự. Đoạn bên nhà nàng Mèo post chỉ là 1 đoạn ngắn của phần 2 thôi. 

Ở phần II, Kim Nguyệt Dạ đi nước ngoài chữa bệnh và quay về. Nội dung phần này chủ yếu xoay quanh việc thân thế của Kim Nguyệt Dạ, cuộc truy tìm huy hiệu Kim tộc…Đặc biệt phần II sẽ xuất hiện thêm các nhân vật: Kim Ánh Minh, Mã Thu Thu, Mông Thái Nhất, Hà Ảnh Nguyệt…Dưới đây là đoạn kết của phần II. Fans của Kim Nguyệt Dạ tha hồ vui nhé ^^!] 

Một kết thúc mới… 

Vừa định xoay người – 

“Cô bé” 

Hả? Ai gọi tôi vậy? Giọng nói này….dường như có năng lực xuyên qua thời gian, làm tôi thấy quen thuộc mà thân thiết. 

Tôi nhẹ nhàng quay người lại. Đúng….chính là người mặc áo tím. 

Không hiểu vì sao khi gặp người ấy, tôi vui sướng giống như người chết đuối vớ được cành cây…dường như mọi rối rắm, khúc mắc thật lâu trong lòng có thể cởi bỏ vào lúc này đây. 

“Bà bà…” 

“Cô bé, lâu rồi không gặp” 

Người mặc áo tím vẫn như trước, luôn che mặt bằng chiếc khăn màu tím. Bà ấy vươn tay…

Không hiểu sao khi nhìn vào ánh mắt ấy, tôi giống như người bị mê hoặc, không tự chủ đưa tay mình ra 

Bàn tay đầy nếp nhăn như que củi cầm lấy tay tôi làm tôi cảm nhận được sự ấm áp, khiến lòng yên tâm hơn 

“Cô bé, mệt mỏi lắm phải không?” Người mặc áo tím dịu dàng hỏi. 

“Bà bà, cháu….” Nghe bà ấy hỏi vậy, vốn dĩ tôi không muốn khóc nhưng giờ phút này nước mắt cứ như đê vỡ không ngừng rơi. Trước mặt người khác, tôi chưa từng biểu hiện khổ sở cùng tuyệt vọng, nhưng giờ phút này, mọi thứ đều tuôn ra…Vì cái gì tôi lại tin tưởng bà ấy, vì cái gì tôi chấp nhận đem yếu ớt cùng bất lực bộc lộ hết ra…vì cái gì? 

Tôi dùng tay còn lại cầm chặt tay bà ấy, bàn tay ấm áp như hòa tan băng tuyết, nước mắt cứ thế tuôn rơi 

“Số mệnh của con không thể dung nạp hai thế giới. Chân thực và hư ảo…hiện tại, nên chọn lựa rõ ràng” 

“Bà bà, con…thật vô dụng. Con làm người khác chán ghét….con…” Chưa nói hết câu, nước mắt đã nghẹn ngào làm tôi không nói nên lời. 

“Ta biết. Cô bé à, con là một cô gái tốt, sẽ không ai chán ghét con. Vấn đề nằm ở chỗ, con luôn vì người khác suy nghĩ, thà để chính mình chịu thiệt chứ không muốn làm họ tổn thương. Nhưng chính vì bảo vệ mỗi người mới làm cho tất cả bị thương tổn” 

“bảo vệ mỗi người mới làm cho tất cả bị thương tổn” Tôi theo bản năng lặp lại lời nói của bà ấy. 

“Nắm lấy đôi tay này cũng chính là lúc buông đôi tay khác. Hư ảo hoặc là chân thực, hãy nghe theo tiếng gọi trái tim mình…dù sao, cũng đã hơn mười năm rồi” 

“…” 

Tôi ngẩng đầu nhìn ánh mắt bà, rất trong suốt, rất mỹ lệ. Bà nhẹ nhàng buông tay, chậm rãi xoay người rời đi. 

Khi bà ấy xoay người, tôi nghiễm nhiên bắt gặp trong đôi mắt ấy hai hàng lệ. Ngay cả người mặc áo tím cũng…cũng rơi nước mắt vì tôi sao? 

“Mọi người đều hy vọng con hạnh phúc, cô bé à…” Bà ấy để lại những lời này rồi rời đi. Người mặc áo tím trước sau vẫn là một bí ẩn, một bí ẩn huyền ảo mãi không thể lý giải được… 

………… 

Trời dần tối, những bóng đèn nê ông từ từ sáng lên làm người ta có cảm giác thật mơ hồ. Bất tri bất giác tôi lại đi đến cây cầu vượt, nơi mà lần trước Kim Nguyệt Dạ cùng tôi đi. Trong lòng dường như cứ nhớ đến một người, nhớ lúc hắn cười, nhớ bàn tay ấm áp, nhớ vòng ôm vững chãi, nhớ những nơi mà tôi đã cùng hắn đi qua…Không biết qua bao lâu, trong lòng đã âm thầm hạ quyết định. 

Đột nhiên có người thản nhiên ôm tôi từ phía sau, trái tim tôi như đập chậm đi nửa nhịp, sau đó trong lòng dâng lên một tia hy vọng, là hắn sao? Vì sao hắn biết tôi ở nơi này? 

“Bé Hựu Tuệ, tôi thắng rồi” 

Là hắn! 

Giọng nói vui mừng hòa với hơi thể hổn hển của Kim Nguyệt Dạ từ sau vọng đến, nhất định là hắn đã chạy rất nhanh…Tôi định xoay người nhưng lực tay Kim Nguyệt Dạ quá lớn làm tôi không thể động đậy. Hai người cứ thế dựa sát vào nhau, trong lòng giờ phút này tràn ngập hạnh phúc. 

“Tôi tự nhủ với lòng phải tìm được cậu…Tôi đã suy nghĩ rất lâu rằng mình sẽ rất biết ơn người có khả năng mang đến hạnh phúc cho cậu, nếu như người đó là tôi…tôi sẽ không trốn tránh nữa “ 

“Sau đó thì sao?” 

“Kết quả tôi thắng” 

“Vậy ư?” Giọng nói của tôi thật nhỏ, màn đêm bao trùm lên thành phố Milan tựa như một ly rượu đỏ làm người ta say. 

“Tôi sẽ vĩnh viễn nắm tay em, không bao giờ buông” 

“Tôi yêu em. Hựu Tuệ, chũng ta sẽ mãi mãi bên nhau, được chứ?” 

Giờ phút này Kim Nguyệt Dạ ngại ngùng như một đứa trẻ, giọng nói có chút khẩn trương, thừa dịp tay hắn thả lỏng, tôi xoay người, nhìn vào ánh mắt đầy chờ mong của hắn. 

“Được không?” 

Nhìn vẻ mặt chân thành ấy, tôi không nhịn được liền cười một tiếng, sau đó kiễng mũi chân, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi hắn. 

Đường phố lúc này người xe nườm nượp nhưng không ai nhận ra rằng, ở một góc cầu vượt giờ phút này hạnh phúc dâng trào 

……………………. 

“Bé Hựu Tuệ, sao mặt bé đỏ như quả dâu tây vậy?” Kim Nguyệt Dạ cúi đầu, dùng giọng nói dịu dàng, tràn ngập ý cười nhìn tôi. 

“Hả? Cái gì mà dâu tây?….này này, làm gì có…” Tôi vuốt ve hai má nóng bừng, đuổi theo sát Kim Nguyệt Dạ không ngừng phân bua. 

“Cảm ơn Hựu Tuệ, cảm ơn vì đã lựa chọn tôi, tôi thật hạnh phúc” Kim Nguyệt Dạ bỗng nhiên nghiêm túc nói. 

Tôi nghịch ngợm nhìn hắn nháy mắt, ra vẻ nghiêm trọng. 

“Không phải nói như thế” 

“Hả? Vậy phải nói sao?” 

Tôi chạy tới lan can cầu vượt, chắp tay làm thành hình cái loa sau đó hướng về phía những người bên dưới hô to: “KIM NGUYỆT DẠ!!! TÔI SẼ LÀM CHO CẬU HẠNH PHÚC” 

Thở phào một hơi, tôi mới xoay người….Kim Nguyệt Dạ đứng đó nhìn tôi, nở một nụ cười rạng rỡ. 

************************** 

Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, Kim Nguyệt Dạ đưa tôi đến trước của nhà. Tôi nhìn hắn cười cười, sau đó lấy chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa. 

“Hựu Tuệ…” 

“Sao?” Tôi xoay người, thấy Kim Nguyệt Dạ vẫn chưa rời đi. 

“Cảm ơn cậu” 

“Những lời này cậu nói không biết bao nhiêu lần rồi đó!” Tôi cố ý nhíu mày, làm ra vẻ nghiêm túc nói. 

“Đúng vậy đó, tôi cứ muốn nói mãi. Cảm ơn Hựu Tuệ. Cảm ơn Hựu Tuệ.Cảm ơn Hựu Tuệ…. “ 

“Được rồi được rồi, có gì về sau hẵng nói, bây giờ tôi vào nhà nha.” Tôi nhìn hắn cười ngọt ngào rồi xoay người lần nữa 

“Hựu Tuệ, chờ một chút”. Kim Nguyệt Dạ gọi tôi lại, hắn rút từ trong áo khoác ra một phong thư :”Đây là Vũ nhờ tôi đưa cho cậu. Sáng ngày mai cậu ấy sẽ rời đi bằng máy bay riêng cho nên chúng ta không cần tiễn…Thế nhé, ngày mai gặp!”. Nói xong, Kim Nguyệt Dạ lại nghịch ngợm nháy mắt, sau đó đưa tay lên chào theo kiểu quân đội rồi từ từ xoay người rời đi. 

Nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng tôi ngập tràn hạnh phúc. Kim Nguyệt Dạ, cuộc chiến của chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi, về sau phải nhờ cậu chỉ giáo nhiều hơn. Trở lại phòng, ba mẹ đã đi ngủ từ sớm, tôi nhẹ nhàng bật đèn bàn rồi mở phong thư của Vũ ra lẳng lặng đọc – 

Hựu Tuệ! 

Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng tôi quyết định viết cho cậu lá thư này. Dạ đưa thư này cho cậu chắc hẳn cậu cũng đoán được rồi chứ? Đúng vậy, sau khi chúng ta gặp mặt ở quán cà phê, tôi đã gặp Dạ. Chúng tôi đã nói rất nhiều chuyện, đem những tâm sự thầm kín trong lòng mấy năm qua nói cho đối phương biết, cho nên vừa rồi Dạ mới đi tìm cậu, cậu cũng đừng quá kinh ngạc. 

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu đó là năm năm trước, năm năm qua, tôi hết sức ngạc nhiên vì mình thế nhưng lại bất chấp tất cả để bảo về một cô gái. Năm năm qua, chúng ta đã trải qua rất nhiều chuyện. Tôi đã nhìn thấy cậu tự tin mà cười tươi một cách kiêu ngạo, từng nhìn nét mặt bối rối thật đáng yêu, từng nhìn thấy cậu vì quan tâm bạn bè mà rơi lệ, từng nhìn thấy cậu vì mọi người mà nỗ lực phấn đấu….Hựu Tuệ, cậu thật sự rất tuyệt, trong thế giới của tôi, cậu là cô gái xinh đẹp và đặc biệt nhất. 

Tôi biết cậu luôn xem tôi như thiên sứ mà ông trởi ban tặng, về điểm này, chỉ cần nhìn vào mắt cậu là có thể thấy được. Tuy là bạn tốt, lại hay dựa dẫm nhau nhưng tôi có thể thấy được khoảng cách giữa chúng ta. Hựu Tuệ, cậu biết không? Kỳ thật, thiên sứ cũng cần được bảo vệ, được yêu thương. Mà cậu luôn là thiên sứ của tôi, cậu hạnh phúc hay đau khổ, cậu tươi cười hay rơi lệ đều ảnh hưởng đến cảm xúc của tôi. Hựu Tuệ, tôi thừa nhận, tôi rất thích cậu. Nếu ai đó có thể làm cho cậu hạnh phúc, tôi sẽ rất cảm kích., cho dù người kia không phải tôi….tôi cũng chúc các người hạnh phúc, sẽ không tiếc nuối, không đau lòng. Tôi nguyện dùng hết thành tâm của mình, chân thành chúc phúc cho cậu cùng Dạ. Hựu Tuệ, tấm lòng của cậu tôi có thể thấy được, cũng hiểu được người cậu thích là ai, cho nên lần này hãy dũng cảm đứng ra bắt lấy tay Dạ. 

Hựu Tuệ, không cần xin lỗi tôi, thật sự không cần. Bởi vì cho đến bây giờ tôi không cảm thấy việc cậu thích Dạ làm cho tôi thương tổn. Có thể ở bên cậu gần sáu năm đã làm tôi mãn nguyện lắm rồi. Thích một người là chuyện của bản thân mình, có lẽ tôi sẽ đi Anh quốc nhưng tôi vẫn trước sau một lòng thích cậu, thương nhớ cậu. Đó cũng là một cách trân trọng, không phải sao? 

Nguyệt động trong truyền thuyết rốt cuộc cũng được chúng ta phát hiện, hy vọng “Ánh trăng thiên sứ” sẽ đem lại hạnh phúc cùng vui vẻ cho cậu và Dạ. Biết không? Khi chờ đợi trong động, tôi đã đem chiếc nhẫn kim cương mà lúc trước mẹ tôi tặng cậu đặt trên “Nguyệt chi quang”, hy vọng nó sẽ tỏa ra ánh sáng rực rỡ khắp thành phố Milan, đó cũng là lời chúc phúc của tôi. (đoạn này ta chém bừa, cái chi tiết đó chưa đọc nên không biết thế nào ) 

Rạng sáng ngày mai máy bay sẽ cất cánh cho nên mọi người không phải tiễn. Tôi sẽ trở về, vì thế nhất định không được đau lòng, được chứ? Cùng Dạ trở về hẳn là trời đã khuya. Tôi đoán xung quanh nhất định rất yên lặng, cậu chắc hẳn là đang ngồi bên ánh đèn đọc thư rồi. Về sau đừng ngủ trễ như vậy nữa, đối với con gái là không tốt đâu. 

Ngủ ngon Hựu Tuệ, hãy mơ những giấc mơ đẹp…. 

Vũ 

Cẩn thận xếp lại lá thư rồi nhẹ nhàng đem nó bỏ vào phong bì, tôi đứng dậy, lặng lẽ bước ra ban công. Nhìn ánh đèn đường xa xa tràn ngập cô đơn, Vũ đã từng đứng lặng nơi ấy, ngây ngốc bảo vệ tôi. Ngẩng đầu nhìn bầu trời Milan nhuộm một màu hồng nhạt, loáng thoáng có thể thấy được những ngôi sao bé xinh. Tôi nhắm mắt… 

Vũ, cảm ơn cậu…Chúc cậu lên đường bình an, hy vọng một ngày nào đó cậu sẽ tìm được hạnh phúc thật sự…Chúng ta cùng nhau cố lên… 

Buổi tối hôm đó, tôi đã ngủ rất ngon. Tôi cùng bạn bè mình thật sự hạnh phúc, rất hạnh phúc… 

Vĩ thanh 

Một năm rưỡi sau. Lễ tốt nghiệp đại học Tinh Hoa 

“Hựu Tuệ, nhanh lên, sắp đến phần phát biểu của cậu rồi. Tại sao còn đứng đây ngơ ngác vậy?” 

 

Báo cáo nội dung xấu