Phiêu Du Giang Hồ - Phần 1 - Chương 03

Chương 4: Tôi phải tham gia Đại hội võ lâm? Nực cười không?

“Haizzz... Sao thiên tài như tôi mà lúc nào cũng bị các huynh coi thường
thế nhỉ!”, khi tôi nhấn mạnh câu này đến lần thứ ba, thì trong bốn
huynh đệ nhà Âu Dương kia, cuối cùng cũng có ba người không nhẫn nhịn
được nữa, chạy vù ra bên ngoài mà ói.
Chỉ duy nhất còn lại anh bạn
nhỏ Thiếu Nhiên, với sức mạnh bẩm sinh dũng mãnh vô cùng, khuôn mặt tỏ
vẻ sùng bái hỏi: “Tiểu Tình à, câu đó nghĩa là gì vậy? Thật là sâu xa
quá đi!”.
Sắc mặt tôi dần tối lại, đúng là thiên tài và thằng đần
không cách nào thấu hiểu được nhau. Đừng trách tôi cảm thán như vậy,
thật không thể trách tôi được. Vì mấy người này chẳng ai muốn bồi dưỡng
cho tài năng võ học Trời phú của tôi cả.

Xì! Lại còn nói bổn cô nương học thêm sẽ chỉ làm tổn hại đến nền võ thuật mà thôi, phiền phức chết mất.
Lúc tôi về phòng, mấy người vừa chạy ra ngoài ói cũng vác bộ mặt nặng
trịch trở về. Không hiểu nổi! Thực sự không sao hiểu nổi những người này
đang bị làm sao nữa.
Bị táo bón hay là trĩ vậy, nghiêm trọng thế sao?
“Hết rồi!”
“Hết thật rồi!”
“Hết hoàn toàn rồi!”
Tôi ngẩn người, chăm chú nhìn ba người kia.
Chẳng lẽ đây là cách sắp xếp câu kiểu mới?
“Các huynh rốt cuộc bị sao thế? Hết rồi? Cái gì hết? Ai hết?”, cuối
cùng không thể nhẫn nhịn thêm với vẻ trầm tư của mấy người đó, tôi liền
tuôn ra một tràng bốn câu hỏi.
Mấy người đồng thanh nhất trí nói: “Nàng hết đời rồi!”.

“Ha ha! Ha! Ha! Ha!”, tôi cười khoa trương, nhảy vụt lên ghế đứng. Hai
tay chống nạnh, khí thế hào hùng cất lời: “Nói! Có chuyện gì, nữ hiệp
Thượng Quan Tình sẽ giải quyết giúp các huynh!”.
Ba người chẳng hẹn
trước mà cùng mở to mắt, trừng trừng nhìn về phía tôi. Ngay đến tròn
mắt nhìn mà cũng đẹp trai thế này sao, có để cho tôi sống nữa không chứ.

“Thượng Quan Tình à, chuyện này phiền phức lắm đấy. Đại hội võ lâm
sắp bắt đầu, đã có giấy mời nàng đó”, Âu Dương Thiếu Nhân vô cùng
nghiêm túc nói.
Cái gì? Đại hội võ lâm à? Tôi vốn không biết võ công mà.

“Tôi muốn hỏi một chút, tôi có thể không đi được không, hay là đi mà
không đánh có được không?”, tôi e dè hỏi, lòng thầm hy vọng mình có được
cái may mắn như trong truyền thuyết.
Kết quả đúng như tôi dự đoán,
chỉ là một câu trả lời đồng loạt: “Nhất thiết phải đi, chắc chắn phải
đánh và kiểu gì cũng phải thắng!”.
Hô khẩu hiệu đồng thanh vậy sao!
Thượng Quan Tình tôi đây mới sống được mười bảy năm tươi đẹp, lẽ nào
lại phải bỏ mạng tại Đại hội võ lâm thời cổ đại này sao? Tôi chau mày
cúi đầu, dáng vẻ u uất, quyết định giả bộ yếu đuối.
Âu Dương Y thấy tôi nhíu mày càng lúc càng chặt, không sao nghĩ ra được cách gì khả thi.
“Thượng Quan Tình, nàng phải luôn nhắc nhở bản thân nàng là nữ hiệp, nữ hiệp!...”
(Mây đen phủ kín đầu...) Tôi sẽ cho bọn họ đo ván hết! Nếu đã có thể
nói mình là nữ hiệp, thì chưa biết chừng tôi còn có thể trở thành minh
chủ võ lâm. Đó là câu mà cả ngày nay tôi cứ không ngừng lẩm nhẩm.

Sau cùng, tôi quyết định tạm dừng giây lát để suy nghĩ. Tôi quay người,
muốn bỏ lại bóng lưng đìu hiu của mấy tên đang đồng tâm nhất trí kia...
Tôi không gây phiền toái, cũng không làm loạn lên, mà chỉ dùng thái độ trầm lặng để xin bọn họ chiếu cố.
Nhưng...
“Bịch!”

ôi hiên ngang tạo tư thế nằm trên đất vô cùng đáng yêu. Đáng ghét thật, lại đụng phải chân bàn!
“Tiểu... Tiểu Tình! Nàng không sao chứ?”, Âu Dương Y chạy đến hỏi.
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên người, khua tay với họ, dung nhan tiêu điều
mà giọng nói thì lạnh nhạt: “Không sao, nhi nữ chốn giang hồ không câu
nệ tiểu tiết!”, sau đó ung dung rời đi.
Khốn kiếp! Đau chết mất!
Sau lưng vẫn loáng thoáng những lời bàn tán.
“Cô nàng đó ổn chứ...”
“Không phải lại giả ngốc đấy chứ...”
Chết tiệt, tôi không ngốc, hoàn toàn bình thường!
Đêm khuya không sao ngủ được, tôi trở dậy đi dạo một mình. Đến bên ao
sen trong sân, đột nhiên nhớ tới chiếc bồn tắm ở nhà. Khi ấy, mẹ thường
ngồi nhặt từng cánh hoa đợi tôi về cho dù tôi có làm sai bất cứ chuyện
gì. Điển hình như vụ tôi lau kính, vì quá tập trung, quá cẩn thận và quá
sạch sẽ mà tôi nhầm cả cánh cửa sổ đang mở toang là kính, cứ thế rướn
người ra ngoài mà lau, và kết quả là, cả thùng nước lau kính rơi tõm
xuống dưới lầu.
Rồi là mỗi lần đi đến chỗ nắp cống, nó thì chẳng
bao giờ di chuyển, vậy mà tôi đi qua mười lần thì có đến bảy lần hiên
ngang đáp xuống. Trước sự ngờ nghệch của tôi, mẹ từ trước đến nay chưa
bao giờ chế giễu mà chỉ dịu dàng nói với tôi một câu: “Ông Trời ban cho
con dung mạo tuyệt trần thế này mà lại lấy đi của con hết những thứ cần
thiết. Tình Tình à, con phải cố gắng lên, kiên trì mà giành lại từ tay
ông Trời những thứ con chưa có”.
Đột nhiên toàn thân cảm thấy lành
lạnh, hoá ra, chẳng biết từ lúc nào, tôi đã đứng giữa ao sen. Thật tuyệt
quá đi! Trăng sáng vô ngần thế này. Vài đốm sáng nhỏ bất chợt hiện lên!
Tôi kinh ngạc chăm chú nhìn những đốm sáng đó đang bay đến. Ôi chao! Là
đom đóm, từng đốm, từng đốm nhỏ cứ lập loè xung quanh, luồn qua mái tóc
tôi.

Thời tiết và cảnh vật đẹp thế này, tôi quyết định tạo dáng chụp ảnh giữa ao sen lãng mạn.
“La la la, la la la, ta là một cây nấm hương tuyệt đẹp. La la la, nấm hương tuyệt đẹp...”
Vậy là chiến sĩ ếch xanh bên ao sen là tôi đã anh dũng hy sinh.
Tôi mải mê chơi đến mức quên cả bản thân, vốn không hề nhận ra mình
đang đứng trơ trọi giữa ao. Quay người lại, tôi mới thấy Âu Dương Huyền
đang ngồi trên bờ. Nụ cười nơi khoé miệng lập tức biến mất, sắc mặt bỗng
chốc thoáng đỏ lên.
Không ngờ Âu Dương Huyền lại buông ra một câu
khiến người ta chết lặng: “Đêm khuya thanh vắng, không cần nhả ra những
âm thanh kinh khủng vậy đâu”. Nói rồi hắn quay người bỏ đi.
Hứ! Hứ!

A a a... Ai đến giết quách hắn đi! Người đâu, người đâu! Đến đưa hắn lên Tây Thiên giùm tôi! Tức quá đi!
Bạn đã từng thấy người nào trong khoảnh khắc đó mà lại lạnh lùng như thế chưa? Chắc là vì tư tưởng bảo thủ của thời cổ đại.
Khá lâu sau khi Âu Dương Huyền rời đi, tôi mới từ từ lấy lại bình tĩnh
rồi trèo lên bờ. Vừa mặc xong y phục, liền bị cánh tay ai đó ôm chặt lấy
eo, dọa tôi suýt chết ngất. Hương thơm ngào ngạt toả ra khắp nơi khiến
tôi biết ngay người đó là Âu Dương Thiếu Nhân. Thật không thể hiểu nổi,
mấy người này đều bị mắc chứng mộng du hay sao thế?
“Buông tôi ra! Huynh đang mộng du đấy hả?”, tôi gỡ tay huynh ấy ra, giận dữ nói.
Tôi quay người lại, đứng đối diện với Âu Dương Thiếu Nhân. Dưới ánh
trăng, yêu nhân này mặc một chiếc áo dài màu tím, để lộ ra nửa bờ vai
trần. Chẳng hiểu sao trống ngực tôi lại đập thình thịch. Nó không nhảy
thon thót mới là lạ đấy, nam nhân thời cổ đẹp như tranh vẽ, hút hồn thế
này cơ mà. Đúng là được nhìn trực diện như vậy đã mắt thật!

Chẳng phải ai cũng có cơ hội được thể nghiệm thế này đâu.

Huynh ấy tiến lại gần, ánh mắt quyến rũ càng thêm mãnh liệt, lời
nói cứ vấn vít bên tai, khiến tôi hoàn toàn mất phương hướng, tưởng như
đã lạc vào tiên cảnh. Haizzz, đối với mỹ nam, xưa nay tôi chẳng có
nguyên tắc gì cả.
“Tiểu Tình, ta đưa nàng về”, Âu Dương Thiếu Nhân chắc đã đoán ra tôi bị huynh ấy mê hoặc, liền khàn giọng nói.
Kết quả là... chẳng biết tại sao tôi lại để huynh ấy bế lên, đưa về
phòng. Chỉ là dưới ánh trăng như thế, chiếc áo dài tím cùng bờ vai trần
của huynh ấy với chiếc áo dài trắng của tôi như quấn vào nhau, cùng bước
vào phòng. Haizzz, tình huống này rất dễ khiến người khác liên tưởng
viễn cảnh màu hồng tiếp theo. Nhưng sự thực là, sau khi đưa tôi về phòng
huynh ấy liền đi ngay. Chỉ còn lại mình tôi lòng đầy hối hận, sao có
thể trúng bùa mê của huynh ấy chứ.
Âu Dương Thiếu Nhân giống như yêu tinh vậy. Người khác không tài nào hiểu được rốt cuộc huynh ấy muốn làm cái gì.
Thôi bỏ đi, ngày mai nói tiếp.

Chương 5: Nhật ký luyện võ cấp tốc của Ô Long nữ hiệp.
“A a a a...”
“Hu hu hu...”
“Đi đời rồi, đi đời rồi!”
Tôi không thể không nói ra! Tôi hận cổ nhân! Tôi hận giang hồ! Tôi hận Âu Dương gia!
Bốn huynh đệ Âu Dương đáng chết, các người cứ đợi mà xem. Đợi đến ngày
tôi luyện võ thành công, tôi sẽ khiến Âu Dương Thiếu Nhân phải đấm lưng
cho tôi; Âu Dương Huyền phải giặt quần áo cho tôi; Âu Dương Y phải răm
rắp nghe theo lời tôi; còn Âu Dương Thiếu Nhiên... sẽ được cưỡi ngựa
cùng tôi.
“Hu hu, Huyền ca ca, muội còn phải trồng cây chuối bao
lâu nữa?”, tôi nói với cái giọng đáng thương và làm động tác thể hiện
tâm trạng một cách đáng yêu của thiếu nữ trong truyện tranh. Làm như vậy
là muốn để huynh ấy nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt trần của mình, động lòng mà
buông tha.
“Đợi khi nào cháy hết tuần hương là được. Còn nữa, không
được gọi ta là Huyền ca ca, nghe buồn nôn lắm”, Âu Dương Huyền khó chịu
nói.
Tôi... tôi đâu muốn gọi như thế chứ. Nếu không phải vì đang ở
dưới hiên nhà, không ngóc đầu dậy được, thì tôi cũng chẳng thèm nói
chuyện với loại sinh vật đơn bào như huynh đâu.

Thượng Quan Tình tôi đây mới sống được mười bảy năm tươi đẹp, thế mà lại
phải chôn thây ở nơi cổ đại này, tôi muốn khóc quá. Các người nói cái
gì mà phải tham gia Đại hội võ lâm, phải tiến hành huấn luyện cấp tốc
cho tôi, lại nói phải biến một đứa ngu si đần độn không biết võ công như
tôi thoát thai hoán cốt. Thượng đế ơi! Họ muốn nhân cơ hội này để trừ
khử con đây mà. Mấy ngày nữa đã là Đại hội võ lâm rồi, thế mà bây giờ
vẫn còn huấn luyện, có mà thần tiên cũng chẳng thể thoát thai hoán cốt
được ấy chứ chả nói đến con người.
“Thoát thai” chắc chắn là không
được rồi, thế nên tôi cảm thấy, mục đích của họ hoàn toàn là muốn tôi
tiến hành “hoán cốt” triệt để một lần.
Bởi vì cái ý kiến của kẻ
chết tiệt nào đó, cho nên với bản năng ham sống sợ chết, tôi quyết định
sẽ thi triển tuyệt học khinh công. Vì vậy tôi phải học khinh công trong
cảnh giới vô ngã, cho nên, họ mới chuẩn bị tất cả những thứ này để
bắt tôi luyện tập.

Ngày đầu tiên, tôi không chết, chỉ bị đá xuống từ trên vách núi cheo leo
và lệch xương cổ mà thôi. Khi đó tôi được Âu Dương Thiếu Nhân đưa về để
chữa trị nhưng lại chẳng tìm ra vị trí lệch ở đâu, vì thế huynh ấy chữa
lợn lành thành lợn què, mãi sau mới nắn lại được.
Ngày thứ hai,
tôi vẫn không chết, cũng chỉ bị Âu Dương Thiếu Nhân đá lăn xuống vách
núi, chân cẳng tạm thời rơi vào trạng thái tê dại. Lúc được Âu Dương
Thiếu Nhân đưa về nhà, tất cả gân cốt đều bị trẹo hết. Tôi biết, huynh
ấy đang báo thù tôi! Tôi nhẫn nhịn... cố gắng cầu khấn van xin, cuối
cùng cũng được đưa về.

Ngày thứ ba...
Ngày thứ ba tôi cũng vẫn không chết, vì trước khi
lăn xuống vách núi, tôi đã chuẩn bị một dải lụa dài để không bị lăn
xuống quá sâu. Chỉ là trong giây phút tuyệt vọng, bản thân đã vô tình
kéo cả Âu Dương Thiếu Nhân và Âu Dương Y cùng lăn xuống. Kết quả là, cả
ba người đều nằm ngay ngắn thẳng hàng, bị hai tên đần còn lại kéo về, đã
đau lại càng đau hơn.
“A!!! Thiếu Nhiên, nhầm rồi, nhầm rồi, không phải chỗ đó”, tôi hét lên đau đớn.
“Ha ha ha... A Huyền... Ha ha... Ta... huyệt cười của ta... Ha ha...
làm sao hoá giải đi. Ha ha ha...”, Âu Dương Y cười trong đau khổ.
Còn Âu Dương Thiếu Nhân, phát huy khả năng chịu đựng mạnh mẽ, tự mình nắn lại các khớp xương bị trật.
Nói tóm lại, hu hu, tôi hận Âu Dương gia!
Sau đó, tôi vẫn phải tiếp tục luyện tập, vẫn như trước, đều có người ở
bên giám sát. Nhưng lần này, không phải là bay nhảy ở sườn núi nữa.
Cái gì? Các vị huynh đài bảo tôi may mắn sao?
Nói tôi thoát khỏi vận hạn sao?
Không, huynh đài nhầm, huynh đài hoàn toàn nhầm rồi.
Vận hạn của tôi...
Mới chỉ bắt đầu... 

“A! Đồ khốn! Đồ khốn! Hu hu, mau đến cứu tôi, báo huynh đệ của huynh
đừng đuổi cắn tôi nữa. Tôi không thích hổ!” Miệng tôi hét thất thanh mà
chân thì chạy loạn khắp núi.
Đúng vậy! Tôi đang bị con hổ đuổi chạy khắp núi, còn bốn tên chết tiệt kia lại ung dung nhàn nhã ngồi uống trà.
Nhờ công lao giúp tôi học leo cây của con hổ này, mà nếu được thi chạy
marathon thì nhất định tôi có thể tham gia thế vận hội Olympic hiện đại
rồi đấy.
Nhưng... anh em nhà này thật khiến tôi muốn bốc hoả. Cũng
may mấy ngày vừa rồi tôi có học được chút võ công, lại thêm trí thông
minh tuyệt đỉnh của con người thế kỉ Hai mươi mốt, cho nên khi nhìn thấy
phía trước có một tổ ong, tôi quyết định, phải xử lý con hổ này.

Sau đó... qua nửa canh giờ, tôi chỉ ung dung ngồi nhìn con hổ kia đang
mặt mũi bầm giập, khoác trên mình bộ dạng của một tên ăn mày đích thực.

Sau đó của sau đó... trong số bốn huynh đệ Âu Dương gia, đã có ba người không nhịn được mà phụt ngụm trà trong miệng ra.
“Phì!!!”, động tác đều nhau, tâm trạng cũng như nhau, họ tròn mắt kinh ngạc.
Hừm hừm! Các người biết sự lợi hại của bổn nữ hiệp đây rồi chứ.
Chẳng còn gì để nói, tôi lừ lừ tiến về phía trước cầm cốc trà lên uống.
Âu Dương Thiếu Nhân máy móc nói: “Đó là cốc trà của ta...”.
“Nhi nữ chốn giang hồ không câu nệ tiểu tiết!” Tôi một hơi uống cạn cốc
trà, sau đó hiên ngang quay người về phía con hổ, vừa vỗ vỗ nhẹ vừa nói
với nó: “Thôi, lần sau phải cẩn thận nhé, hễ nhìn thấy ta thì nên tránh
đường, biết chưa hả”.
Con hổ kia gật đầu, quay lưng chạy vào rừng sâu.
Còn tôi lại tiếp tục đối mặt với ba người đang há hốc miệng kinh ngạc,
thêm cả ánh mắt ngưỡng mộ sùng bái của người còn lại nữa chứ.
Tôi quyết định quay người bước đi một cách oai hùng.

Bịch!”
“Tiểu Tình! Nàng không sao chứ?
Tôi bật dậy
phủi bụi trên người, khoát tay nói một câu: “Không sao, nhi nữ chốn
giang hồ không câu nệ tiểu tiết!”, sau đó liền đi mất.
Sau lưng tiếng bàn tán lại vang lên.
“Không phải cô nàng này bị ngốc thật đấy chứ.”
“Không sao đâu, chắc ngã là thói quen của nàng ta.”
Khốn kiếp! Xấu hổ chết mất. Hu hu, lần sau những nơi tôi xuất hiện đừng có bàn nữa được không?

Chương 6: Thượng Quan nữ hiệp giết người rồi!
Nửa tháng trôi qua,
sau quãng thời gian gọi là huấn luyện cấp tốc ấy, Đại hội võ lâm cuối
cùng cũng đến. Khi đó tôi mới giác ngộ thế nào gọi là chết trong biển
người.
Thật không dám bảo đảm, thành quả của thời gian huấn luyện một con gà mờ là tôi đây liệu có giúp được gì không nữa.
Ngồi ở vị trí dành cho thượng khách, tôi rất muốn khóc.
“Âu Dương Thiếu Nhân, nhất định tôi phải lên võ đài để tỉ thí sao? Huynh xem ả đàn bà kia, đầu chẳng có tóc gì cả.”
“Ả ta là chưởng môn phái Nga Mi đấy”, Âu Dương Thiếu Nhân trừng mắt nhìn tôi, nói.
“Đúng, chính là ả, tôi nghĩ đấu với ả ta, chẳng cần dùng đến một chiêu
thì tôi đã có thể đi gặp Diêm Vương rồi. Còn người bên kia trông cũng bé
hơn tôi nhiều đấy.”
“Đó là thiếu chủ Mã Gia Bảo”, Âu Dương Thiếu Nhân tiếp tục trừng mắt nhìn tôi.
“Haizzz, nếu phải đấu với hắn, tôi đoán chỉ cần hắn ra một chưởng thôi,
cũng đủ khiến tôi tàn phế cả đời”, tôi khóc lóc than vãn.
Mẹ ơi, con muốn về nhà, hu hu...
“Thượng Quan Tình, nàng cũng quá coi thường Âu Dương gia chúng ta rồi
đó. Chúng ta nói nàng thắng, nàng nhất định sẽ thắng”, Âu Dương Thiếu
Nhân bình thản nói.

“Đừng lừa người nữa đi, không phải huynh đánh, đương nhiên huynh có thể nói vậy”, tôi vạch trần huynh ấy.
Âu Dương Thiếu Nhân, huynh nhất định còn hận tôi đã đá huynh xuống núi, đang muốn trả thù tôi phải không?
Âu Dương Thiếu Nhân như đã nhìn thấu những suy nghĩ của tôi, ngán ngẩm
nói: “Nàng yên tâm đi. Ta không để thanh danh của Âu Dương gia chúng ta
thành trò cười đâu. Vả lại, trả thù nàng quá đơn giản đối với ta”.
Tôi nhếch mép, trong lòng thầm mắng: Đồ kiêu căng!
Tôi còn đang định nói mấy lời để từ biệt cuộc sống của mình thì đột
nhiên tiếng trống vang lên phía dưới nuốt hết cả lời tôi định nói. Trên
võ đài là một lão nhân thân thể tráng kiện, haizzz, thân là minh chủ võ
lâm mà lại đến muộn.
Sự xuất hiện của lão nhân đó khiến tôi như lạc
vào một cảnh quay trong phim. Tôi nhớ đến ti vi lúc chiếu cảnh này, mấy
lão minh chủ võ lâm đều nói cái gì mà: “Các vị anh hùng hảo hán trong
võ lâm, cảm tạ các vị đã nể mặt lão mà tham gia Đại hội võ lâm năm
nay...”.
Nhưng bất ngờ là, khi lão nhân đó bước lên võ đài, lão lớn
tiếng nói: “Các vị anh hùng hảo hán trong võ lâm, cảm tạ các vị...”.
Ha ha! Ha ha ha! Buồn cười chết mất, lão nhân đó nói như vậy thật!
Âu Dương Thiếu Nhân quay sang nhìn tôi giống như đang nhìn quái vật, nói: “Thượng Quan Tình, nàng bị điên à?”.
“Không! Không có gì!”, tôi vội vàng nín cười, vì phát hiện ông già minh
chủ võ lâm này đang liếc mắt nhìn mình, theo kinh nghiệm của bản thân
thì khi ông già này thể hiện như thế tức là ông ta không thích đùa.

Một nhóm người đứng xếp hàng trên võ đài, lại có rất đông người đứng ở
bên dưới. Tôi bị dọa, đúng là bị dọa đến suýt ngất. Ôi mẹ ơi! Mấy người
này người nào người nấy đều võ công cao cường, siêu lợi hại. Tôi chắc là
không ổn rồi. Muốn khóc quá đi mất.
Cuối cùng thì...
“Tiếp theo xin mời Thượng Quan nữ hiệp đấu với ngọc nữ Trình Thanh.”
Biển người bên dưới bùng lên tiếng vỗ tay như sấm dậy. Xí! Những người này thích xem mỹ nữ đánh nhau thế hả?
“Âu Dương Thiếu Nhân, cứu tôi với!”, tôi khẽ gọi.
Nguy cấp rồi đây, rất nguy cấp, còn nguy hơn cả việc phải nhịn tiểu tiện.
“Thượng Quan Tình, nàng yên tâm lên võ đài đi, có chúng ta bảo vệ rồi
mà”, Âu Dương Thiếu Nhân nói xong, đẩy tôi lên võ đài. Âu Dương Thiếu
Nhân kia, tôi hận huynh!
Hết cách, Trời muốn tôi chết, tôi cố sống cũng chẳng được.
Khốn kiếp! Không ai cứu tôi hả, vậy tôi đành tự cứu lấy mình thôi.
Tôi theo đúng lời Âu Dương Thiếu Nhân dặn dò, trước tiên tới lựa chọn binh khí. Tôi tìm được cây kiếm trông có vẻ rất nhẹ.

Rút...
Không ra.
Cố rút...
Nó không ra.
Lại cố rút lần nữa...
Nó vẫn không ra.
Tôi rút! Rút! Rút! Nó vẫn cứ không ra.
Biển người bên dưới bắt đầu xì xầm. Ngọc nữ Trình Thanh đối diện cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa.
“Ha ha!”, tôi nở nụ cười ngốc nghếch.
Lúc này tôi chỉ có thể cười ngốc nghếch như thế mà thôi.
Thôi thế là xong, kiểu gì cũng chết! Đánh liều vậy! Tôi bèn bắt chước
bộ dạng của Tiểu Long Nữ trong Thần Điêu Hiệp Lữ, dùng ống tay áo dài
lướt trên lưỡi kiếm, cố gắng dùng sức, tạo dáng hiên ngang oai hùng rút
mạnh thanh kiếm. Chỉ nghe thấy “xoẹt” một tiếng, rút được kiếm ra rồi.
Tôi vừa muốn cười, nhưng lại không cười nổi.

Là ai vừa nói vậy? Hu hu, sao miệng hắn to quá vậy, hét lớn thế để làm gì chứ. Hu hu...
“Ơ... người này sao quen thế!”
“Đây chẳng phải là phân đà chủ của Nhật Nguyệt giáo hay sao?”
“Hắn ta sao lại đến đây?”
Lúc này, minh chủ võ lâm và Âu Dương Thiếu Nhân đều đã bước lên võ đài.
Đột nhiên pháo hoa được bắn lên trời cao, biển người bốn phía xung
quanh như tách ra, để lại một khoảng trống rất lớn bên dưới.
Chuyện gì thế này?
“Nhanh, bắt lấy người của Nhật Nguyệt giáo! Nhất định bọn chúng có mục đích gì đó.”
Ngay sau đó, khung cảnh trở nên hỗn loạn. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi đã được bốn huynh đệ Âu Dương đưa đi.

Báo cáo nội dung xấu