Thiên Trương Nhục Cốt Đầu - Chương 19
Cậu cười nhẹ một tiếng, tiếp tục cõng cô trên lưng bước đi. Đêm khuya
yên tĩnh, đường không bóng người, đèn đường đổ bóng kéo dài hình dáng
hai con người. Sau này Ninh Tần nghĩ, hóa ra lúc đó, không chỉ có cô
điên, chính cậu cũng điên rồi.
Không điên không sống được.
Người nào đó thần kinh không ổn định – lúc thức dậy trên một chiếc
giường lạ lẫm, ngốc nghếch một cách tự nhiên duỗi lưng làm tư thế Thụy
mỹ nhân tỉnh giấc, Ninh Tần đang rán trứng trong phòng bếp lập tức nghe
thấy một tiếng thét đến thủng màng nhĩ, tay cậu run lên, vỏ trứng còn
chưa bị đập vỡ rơi thẳng vào chảo, thê thảm co rúm thành một cục, bốc
lên một làn khói đen kì quái.
Ninh đại thần nổi giận đùng đùng, giật phắt tạp dề xuống, lao vào
phòng Bạch Thiên Trương, đúng lúc thấy Bạch Thiên Trương đang nhảy lên
nhảy xuống tìm kiếm gì đó, còn vừa thì thào: "Thẻ sinh viên của tôi đâu
rồi, chứng minh thư của tôi đâu rồi, điện thoại đâu rồi, ví tiền đâu
rồi..."
Ninh Tần chán nản: "Này, bình thường không phải trước tiên nên quan tâm một chút xem mình có bị thất thân không à?"
"Á..." Bạch Thiên Trương lúc này mới nhìn xuống xem xét người mình,
quần áo nhăm nhúm hôm qua, vẫn còn đóng gói nguyên vẹn, không hao tổn
gì. Cô vỗ ngực một cái, thở phào nhẹ nhõm: "Phù, may mà tôi không phải
chịu trách nhiệm với cậu."
"..." Ninh Tần im lặng, có phải cô đã đánh giá quá thấp đặc tính phụ
nữ của bản thân, hay là căn bản không coi cậu là động vật giống đực?
Lòng tự tôn đàn ông của Ninh Tần bị đả kích, tốt xấu gì cậu cũng đã mười
tám tuổi, đã trưởng thành, thời cổ ở vào tuổi này không biết chừng đã
có cả cháu trai rồi ấy chứ!
Cậu nghiêm mặt, không vui ném ra một câu: "Đi ra ăn cơm!", sau đó quay đầu đi.
Dù gì Bạch Thiên Trương vẫn còn ý thức được là mình đang ăn nhờ ở
đậu, cười hì hì nịnh nọt chủ nhà: "Ơ, Ninh Tần, đây là nhà cậu à?"
Ninh Tần thật sự không muốn lý sự với cô, nhưng nhìn dáng vẻ tươi
cười chân chó của Bạch Thiên Trương, vẫn mở miệng vàng: "Của anh họ tôi.
Anh ấy đang ở nước ngoài, lúc nào tôi đến thành phố W chơi thì sẽ ở
đây."
Ninh Tần bê sữa và trứng gà rán cháy đen để lên bàn, sau đó ném túi cho Bạch Thiên Trương: "Đồ của cô."
Bạch Thiên Trương lấy điện thoại di động ra xem, pin sắp hết chỉ còn
một vạch. Trên màn hình hiện ba mươi tám cuộc gọi nhỡ, năm cuộc của Dư
San, còn lại đều của Ngôn Mạch.
"Á!!!" Lỗ tai Ninh Tần bị sát hại lần thứ hai, Bạch Thiên Trương
luống cuống thu dọn đồ, "Ninh Tần! Tôi phải về trường học! Quên mất
không nói với Dư San, chắc cô ấy lo lắng gần chết!"
Ninh Tần lẳng lặng nhìn cô, sau đó làm động tác mời, Bạch Thiên
Trương vọt tới cạnh cửa, dường như bỗng dưng nghĩ ra điều gì, thăm dò
nhìn Ninh Tần cười quyến rũ: "Hì hì, hôm qua, cảm ơn cậu nhé."
Ninh Tần không thèm để ý tới cô, vẻ mặt xa cách, yên lặng ăn món
trứng rán cháy đen. Trứng cho vào miệng đắng ngắt, cậu lại hoàn toàn
không nhận thấy, từng miếng từng miếng ăn hết tất cả.
Bạch Thiên Trương đứng đợi xe buýt trong không khí rét lạnh của buổi
sớm, điện thoại đêm qua để chế độ im lặng đã được cô chuyển lại về chế
độ bình thường, đúng lúc này đột nhiên reo vang bài hát, Bạch Thiên
Trương vừa nhận điện, tiếng gào thét bùng phát của Dư San xuyên qua ống
nghe, hù dọa một đám chim chóc đang đi tìm mồi sáng sớm: "Bạch Thiên
Trương! Cậu còn biết nghe điện thoại à! Hôm qua đi lêu lổng ở đâu hả?!"
Bạch Thiên Trương mưu tính muốn đánh lạc hướng sự chú ý của cô bạn:
"A, Dư San, tớ chưa bao giờ dậy sớm như thế này, hóa ra bình minh thật
là đẹp..."
"Đẹp cái con khỉ! Cậu mau biến về đây! Nếu cậu mà không về, Ngôn Mạch sẽ phá hủy cả cái kí túc xá này đấy!"
Sau đó tít tít, điện thoại dập máy.
Bạch Thiên Trương nắm chặt điện thoại, bị một cơn gió se se lạnh thổi tới run người – cô có thể không về không?
Bạch Thiên Trương trốn sau một gốc cây khẳng khiu thăm dò, sáng sớm
có rất ít người qua lại trên sân trường, nhưng ai cũng đều cảm thấy khó
hiểu khi trông thấy hoa hậu giảng đường trong truyền thuyết đang cố gắng
ẩn nấp sau thân cây nhưng lại bị bại lộ hoàn toàn, ừm, chắc dạo này
không còn thịnh hành phong cách tiểu thư khuê các nhã nhặn, mà thay vào
đó là yêu nữ có hành vi kì quái hoành hành?
Bạch Thiên Trương một tay che nắng, điều tra tình hình quân địch phía
trước, tòa nhà kí túc xá kia của cô hùng vĩ, to lớn sừng sững trong ánh
mặt trời, tư thế cao ngạo liếc nhìn chúng sinh. Bạch Thiên Trương mỉm
cười: nói xem, Ngôn Mạch làm sao có thể phá hủy được cả dãy kí túc xá
chứ! Lại nhìn khắp một lượt, không thấy bóng dáng một cọng tóc gáy của
Ngôn đại thần. Bạch Thiên Trương yên tâm, thản nhiên vung tay bước tới.
Nhưng rất nhanh, lúc nhìn thấy bóng dáng trong chỗ bóng râm kia, bộ
dạng xun xoe của cô hóa thành run rẩy, Bạch Thiên Trương gần như đã quay
đầu chạy, sau lưng chợt vang đến một giọng nói lạnh lẽo: "Thiên
Trương."
Ngôn Mạch nghiêng người tựa vào tường, giữa hai ngón tay kẹp một điếu
thuốc đang cháy dở. Bạch Thiên Trương chột dạ nhìn anh, hình như anh cả
đêm không ngủ, trên cằm đã có chút màu xanh của râu, khuôn mặt tiều
tụy, rít một hơi khói, nhìn cô chằm chằm. Haiz, Bạch Thiên Trương nghĩ,
cho dù Ngôn Mạch sa sút như vậy nhưng vẫn mang một loại gợi cảm suy
sụp... Ặc ặc, gợi cảm?! Bạch Thiên Trương kịp thời ngăn lại ý nghĩ thấp
hèn, sao lúc này lại nghiêm túc giống như thời kỳ chiến tranh khốc liệt
đổ bộ Normandy vậy, đóa hoa chiến tranh xưa cũ này cần phải bị bóp chết
từ khi đang nảy mầm!
Bạch Thiên Trương và Ngôn Mạch đã qua lại khá lâu, cô cũng biết bình
thường anh không hút thuốc, không uống rượu, không có bất kỳ sở thích
không lành mạnh nào, thực sự là người đàn ông tốt điển hình. Mà giờ phút
này dưới chân chỗ anh đứng có rất nhiều tàn thuốc, có vẻ như đã hút cả
một đêm, có thể thấy anh đã lo lắng đến chừng nào.
Bạch Thiên Trương hơi chột dạ, lại có chút đau lòng, vừa muốn thừa
nhận hành vi phạm tội và sám hối với Ngôn Mạch, nhưng lại đột nhiên cảm
thấy có gì đó không đúng? Thừa nhận hành vi phạm tội? Cô có tội tình gì?
Rốt cuộc ai mới là đầu sỏ gây ra mọi chuyện?! Nghĩ vậy, cô lại bắt đầu
cây ngay không sợ chết đứng, trừng mắt nhìn Ngôn Mạch.
Ngôn Mạch bước nhanh vài bước, đi tới ôm chặt lấy Bạch Thiên Trương,
Bạch Thiên Trương ngửi thấy người anh toàn mùi thuốc lá, vô ý thức muốn
giãy giụa phản kháng, kết quả anh lại càng ôm chặt hơn.
Ngôn Mạch hoảng hốt, đột nhiên lại kéo Thiên Trương ra, nhìn từ trên
xuống dưới, trái phải vài vòng, sờ sờ tóc cô một chút, lại vỗ vỗ mặt cô
một chút, xác định Thiên Trương không thiếu một sợi tóc nào mới yên
lòng, anh nói: "Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi."
Bạch Thiên Trương nghe giọng Ngôn Mạch khàn khàn như vỡ vụn, bộ dạng
hốc hác căng thẳng, nghĩ đến đêm qua, anh vì cô mà chạy khắp nơi, cảm
thấy vách ngăn nơi trái tim vừa lặng lẽ rơi xuống, rốt cuộc một câu tiếp
theo của Ngôn Mạch lại khiến cô lập tức vỡ mộng.
Ngôn Mạch giống như ông chồng đang thẩm vấn cô vợ cả đêm không về, vẻ mặt trách cứ: "Đêm qua em đi đâu?"
Hôm qua sau khi anh nói ra một câu khiến bản thân hối hận suốt đời,
đổi lại một câu còn tàn nhẫn hơn của Bạch Thiên Trương, cô nói: Ngôn
Mạch, anh xem, hóa ra giữa chúng ta, ai cũng không có đủ lòng tin với
đối phương. Khi đó từng câu từng chữ, đều là khắc cốt ghi tâm, khiến anh
chấn động không thể đáp lại. Mà sau khi anh đã lấy lại tinh thần, Bạch
Thiên Trương đã đi đâu không thấy.
Anh gọi điện cho cô, không ai bắt máy. Anh chỉ biết đi dọc theo các
con phố tìm kiếm, sau đó nghĩ có khi nào Bạch Thiên Trương đã về rồi
không, lại gọi điện về kí túc xá, kết quả Dư San nói cô vẫn chưa về. Đến
lúc này Ngôn Mạch đã thực sự căng thẳng, cùng với Dư San, hai người
nghĩ đến những nơi Bạch Thiên Trương có thể đến, ở thành phố W này cô
chẳng có ai thân thích, ngoại trừ kí túc xá thì chẳng có nơi nào có thể
trú ngụ, mà gần đây an ninh không được ổn định, một cô gái xinh đẹp giữa
đêm khuya đi lang thang nơi đô thị lạ lẫm, nhỡ xảy ra chuyện gì... Ngôn
Mạch không dám nghĩ tiếp, anh không thể tha thứ cho bản thân, anh cảm
giác như toàn bộ ý thức đã không còn ở trong mình, chẳng hơn gì hồn xiêu
phách lạc.
Anh vừa đi vừa gọi điện thoại cho Bạch Thiên Trương, lại vừa gọi điện
về kí túc xá của cô. Về sau lại nghĩ, có khi nào Bạch Thiên Trương
không quay về kí túc xá mà đến nhà trọ của anh ở thành phố W này? Vừa
nghĩ đến đây, Ngôn Mạch gần như đua xe quay về nhà trọ, trái tim đang
tràn đầy hi vọng chờ mong, lúc nhìn lên cửa sổ tối đen như mực, bỗng
chốc bị nghiền nát. Anh vẫn không tin, có lẽ, có lẽ Bạch Thiên Trương
đang chờ anh ở ngoài hành lang! Anh không dám đi thang máy, sợ bỏ lỡ mất
Bạch Thiên Trương, chỉ có thể từng bậc từng bậc đi lên, mà cảm giác chờ
mong cứ dần dần vỡ vụn, dần dần tan nát. Cho đến khi đứng trước cửa
nhà, trong tích tắc lấy ra chìa khóa mở cửa, trong tích tắc nhìn thấy
căn nhà trống trải lạnh lẽo, suốt đời anh cũng sẽ không bao giờ quên cảm
giác đó, tất cả mọi hi vọng đều tan vỡ, cảm giác tuyệt vọng mãnh liệt
tràn tới, mồ hôi anh thấm ướt tấm áo, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt,
đau đến mức thậm chí không thể động đậy.
Bạch Thiên Trương vẫn không nhận điện thoại, Ngôn Mạch tính toán, đi thẳng tới đồn công an gần đó.
Khí thế của Ngôn Mạch lúc đó thực sự giống như cả ngàn vạn quân, suýt
nữa đâm hỏng cả cửa nhà người ta: "Bạn gái tôi không thấy đâu!"
Chú cảnh sát nhân dân phụ trách đón tiếp vặn vẹo cái eo mập mạp, đẩy
kính mắt, so với Ngôn Mạch đang xúc động thì rất thản nhiên, còn có phần
lạnh lùng, hỏi: "Mất tích bao lâu rồi?"
Ngôn Mạch tay chân luống cuống bắt đầu nhẩm tính thời gian, tính cả buổi: "Hai giờ."
"Cái gì?! Mới không thấy có hai giờ? Đùa tôi đấy à! Không xử lý không
xử lý! Thật là, gần đây vợ chồng son cãi nhau là cứ tìm đến đồn công
an, chàng trai, tôi đề nghị cậu đến tìm Hội phụ nữ, haiz, đúng là, lúc
trước sớm biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì thì đã chẳng làm, để người
nhà nổi giận chạy đi rồi mới nghĩ đến chuyện đi tìm..."
Đồn công an không giải quyết, vẫn không biết Bạch Thiên Trương đang ở
đâu. Cả đêm Ngôn Mạch lái xe không mục đích khắp thành phố W, trong lúc
đó còn gặp vài tên lưu manh. Cuối cùng Ngôn Mạch không kìm được, giữa
đêm khuya không thèm quan tâm, gọi điện cho tất cả bạn bè giang hồ. Gọi
là bạn bè giang hồ, thực ra là những người đã từng có giao thiệp, ai
cũng đều có tiếng tăm, có điều bình thường Ngôn Mạch không chơi cùng họ
nên cũng không tiếp xúc nhiều. Mà đây cũng là lần đầu tiên Ngôn Mạch nợ
bọn họ một lần, vì vậy sau đó một thời gian rất lâu, tất cả mọi người
đều biết, Ngôn Thiếu của Phong Khuynh, Ngôn Thiếu tiếng tăm lẫy lừng,
giữa đêm khuya ngày nào đó đã gọi tất cả bọn họ dậy, nói năng lộn xộn,
dáng vẻ hoang mang, chỉ vì một cô gái.
Tất cả những "bạn bè giang hồ" này cùng hành động một lúc, hiệu suất
đúng là kinh người. Ngôn Mạch nghĩ tới tất cả những nơi hoạt động hai
mươi tư giờ: tiệm Internet, khách sạn, McDonald, rạp chiếu phim đêm,...
Thực tế suy đoán của anh cũng đúng, ngay năm phút sau khi Ninh Tần cõng
Bạch Thiên Trương rời khỏi tiệm Internet, người của Ngôn Mạch cũng đã
tìm đến, nhưng cuối cùng lại bỏ lỡ.
Đêm hôm đó, bọn họ gần như đã tra xét mấy lần tất cả các tiệm
Internet và khách sạn ở thành phố W, nhưng không thể ngờ, Bạch Thiên
Trương lại bị Ninh Tần đưa về nhà.
Cuối cùng, Ngôn Mạch chân tay luống cuống giữa đêm xuân se lạnh, đứng
suốt một đêm dưới kí túc xá của Bạch Thiên Trương, một đêm hút thuốc.
Bạch Thiên Trương nhìn hai mắt Ngôn Mạch đỏ bừng, có chút bất an, khẽ rùng mình: "Ừm, ngủ ở nhà một người bạn..."
Ngôn Mạch hỏi đến cùng: "Bạn ở đâu? Nam hay nữ?"
Bạch Thiên Trương cố gắng thoải mái, không đúng, cô vốn nên thoải
mái, thế nhưng dưới ánh nhìn của Ngôn Mạch, không hiểu sao cô lại sinh
ra một cảm giác mình đã phạm tội: "À, ha ha, chính là, Ninh Tần đấy!"
"Ninh Tần?" Ngôn Mạch nheo mắt, trong đầu bắt đầu suy tính các khả năng tính sổ với tình địch.
"Đúng vậy! Chính là Bỉ Ngạn Dạ Sắc Cách Điệu! Anh không biết sao? À
đúng rồi, đúng là anh không biết..." Bạch Thiên Trương vẫn còn hồn nhiên
không hề biết trong lòng Ngôn Thiếu đang có N phương pháp kế hoạch tiêu
diệt Ninh Tần, vẫn còn ngốc nghếch tự động giới thiệu.
Ngôn Mạch im lặng.
Bỉ Ngạn Dạ Sắc Cách Điệu... Ninh Tần... Hắn ở cùng với Thiên Trương cả đêm dưới một mái nhà...
Cho dù thần kinh cố chấp qua loa đại khái như Bạch Thiên Trương lúc
này cũng nhận thấy Ngôn Mạch có gì đó không ổn, cô thò một ngón tay chọc
chọc anh: "Này, anh làm sao vậy?" Hình như cô vừa nghe thấy tiếng
nghiến răng nghiến lợi?
Ngôn Mạch cố đè nén một bụng dấm chua đau xót, "dịu dàng" nói với
Bạch Thiên Trương: "Sau này không được qua lại với người đó nữa."
Bạch Thiên Trương nghe thấy mệnh lệnh của anh, lại nghĩ tới Cố Niên,
nghĩ đến một đêm cô phải chật vật, nỗi tức giận lại tràn đến: "Anh có tư
cách quản em sao? Anh với Cố Niên không rõ ràng! Lại còn quản cả việc
em kết bạn với ai! Ninh Tần thì làm sao?! Ít nhất trong lúc em suy sụp,
cậu ấy cũng cho em ở nhờ một đêm!"
Cô hét xong một hồi, không buồn nhìn vẻ mặt của Ngôn Mạch, lao thẳng vào kí túc xá.
Dư San đang đánh răng, nghe thấy tiếng Bạch Thiên Trương hung hăng
đóng sập cửa, suýt nữa chọc cả bàn chải vào họng. Cô hỏi: "Ngôn Mạch đâu
rồi?"
Bạch Thiên Trương ngồi phịch xuống ghế, bộ dạng như xác chết: "Dưới lầu."
"Ừ..." Dư San đáp lại một câu ý tứ hàm xúc, nhìn sắc mặt Bạch Thiên Trương, "Nói rõ ràng chưa?"
"Chưa!" Bạch Thiên Trương leo lên giường, "Ai thèm nghe anh ấy giải thích! Giải thích chính là che giấu, càng tô càng đen!"
Dư San lại nhàn nhạt ừ một tiếng, giống như lơ đãng nói: "Đêm qua anh ấy gần như lật tung cả thành phố W."
Bạch Thiên Trương từ chối trả lời, trùm chăn bịt kín đầu.
Dư San vừa súc miệng vừa không ngừng cố gắng: "Anh ấy đứng dưới lầu cả đêm."
Bạch Thiên Trương co quắp.
"Anh ấy..."
"Câm miệng!" Bạch Thiên Trương chống nạnh hét, "Dư San, đừng để tớ nghe thấy hai chữ 'Ngôn Mạch' phát ra từ miệng cậu nữa!"
Dư San lườm nguýt: "Tớ có nói chữ 'Ngôn Mạch' nào đâu, tớ nói là 'anh ấy'."
Bạch Thiên Trương trầm mặc.
Dư San vừa thay quần áo, vừa cảm thán: "Haiz, đêm qua lạnh thật
đấy... Chắc nhiệt độ lại hạ nữa... Ừm, sao bốn bề kí túc xá này lại
trống trải thế chứ, gió thì to, mà chẳng có cái gì chắn gió..."
Trong lòng Bạch Thiên Trương bắt đầu đấu tranh kịch liệt, thiên thần
và ác quỷ bắt đầu giày vò. Ác quỷ nói: "Đáng đời, có ai bắt anh ấy đợi
đâu, anh ấy hoàn toàn có thể ngồi trong xe đợi mà!" Thiên thần chính
nghĩa lên tiếng phản bác: "Mi thật vô lương tâm! Anh ấy lo lắng cho mi
như vậy, mi giận thì giận, nhưng cũng không thể bỏ mặc anh ấy!"
Thiên thần và ác quỷ tiếp tục giằng co, Bạch Thiên Trương xoắn xuýt
lăn qua lật lại trong chăn, cuối cùng thét lên một tiếng, đứng bật dậy,
lao ra khỏi cửa.
Dưới lầu kí túc xá vắng vẻ, Ngôn Mạch đã không còn ở đó. Trái tim
Bạch Thiên Trương lạnh đi, giống như tất cả gió rét đều xông vào tận
trong lòng, đứng đó hồi lâu, cô ỉu xìu đi lên lầu.
Cô không biết được, đại thần nào đó bôn ba chịu đựng một đêm, bị gió
rét thổi cả một đêm, quần áo lại ướt đẫm vì mồ hôi, cuối cùng thể lực
không thể chống đỡ được nữa, bị Đỗ Khanh Cách chạy đến bắt đi rồi.
Anh là đại thần đầu tiên trong lịch sử vì phát sốt mà bị người ta cưỡng ép kéo đi...
Có đôi khi thứ quyết định vận mệnh không nhất thiết là tính cách, đó còn có thể là thói quen.
Đúng vậy, chính là thói quen. Ví dụ như Dư San có thói quen thỉnh
thoảng lại vươn cổ lên với vọng tưởng là có thể làm cho cổ trở nên cao
và thon hơn; ví dụ như Đàm Việt có thói quen lấy rỉ mũi rồi vo thành cục
bắn lung tung; ví dụ như Bạch Thiên Trương có thói quen ăn bánh mỳ từ
giữa rồi mới ăn ra xung quanh.
Lại ví dụ như lúc này, Thiên Trương Nhục Cốt Đầu lẻ loi một mình đang
mệt mỏi chạy vòng quanh BOSS, bị Dư San cười nhạo là vô dụng, khi đó cô
vô ý thức phản bác nói "Tớ đã quen có Ngôn Mạch chống đỡ cho". Cô trầm
mặc, cô đã quen có Vũ Thoa Phong Lạp xông lên che chắn phía trước, quen
việc không thích ăn nấm thì gắp sang bát của anh, quen với tiếng anh nhẹ
nhàng gọi cô "Thiên Trương Thiên Trương", một câu rất bình thường nhưng
thốt ra từ miệng anh không hiểu sao lại cảm thấy dịu dàng, mờ ám đến
thế.
"Hu hu! Dư San, tớ thất tình rồi!" Cô gọi.
Dư San nói trúng tim đen: "Hai người có làm quá không đấy? Nói thì
chưa nói còn gọi cái gì, đừng giả vờ đáng thương trước mặt bà đây!"
"Nhưng mà anh ấy đã hai ngày không vào trò chơi. Cũng không liên lạc với tớ." Bạch Thiên Trương cố giữ vững lập trường.
"Có lẽ anh ấy đã chết." Dư San mặt không cảm xúc.
"Cái gì!!!!" Bạch Thiên Trương quá sợ hãi.
"Đúng vậy đấy, cậu nghĩ xem, anh ấy bị đứng ngoài gió lạnh suốt một
đêm, có lẽ đã bị sốt. Haiz, không có ai bên cạnh, vì vậy yên lặng chết
mà không ai biết, hay bởi vì trời quá lạnh nên thi thể không bị thối
rữa, hàng xóm không phát hiện ra. Cậu cứ đợi vài ngày nữa, không biết
chừng sẽ có báo đăng tin: Giám đốc của Phong Khuynh qua đời tại nhà, tự
sát hay mưu sát?" Dư San nói vô cùng trôi chảy.
Bạch Thiên Trương trố mắt nhìn không nói được gì, cô biết Dư San chỉ
chuyện bé xé ra to, cố tình hù dọa cô, nhưng vẫn không thể nén được,
tưởng tượng ra cảnh Ngôn Mạch lẻ loi hiu quạnh bên giường, trước khi
chết không có lấy một ai chăm sóc, thật đáng buồn, cũng không biết trước
đó anh có để lại di chúc hay không... Dừng lại! Bạch Thiên Trương kinh
hãi nhảy dựng lên, vơ khăn quàng, mũ áo lao thẳng ra cửa.
Dư San cầm tách trà nóng cười thần bí. Cho nên nói, có đôi khi thứ
quyết định vận mệnh không nhất thiết là tính cách, đó có thể là thói
quen; có đôi khi thứ hàn gắn một đôi tình nhân đang hờn giận không phải
là một nụ hôn, đó cũng có thể là thói quen.
Vì vậy Bạch Thiên Trương với tư cách là vận mệnh của một miếng đậu
phụ sẽ bị Ngôn Mạch ăn sạch, cũng bị thói quen chi phối một cách hoa lệ.
Đây không phải lần đầu tiên cô tới nhà Ngôn Mạch, nhưng là lần đầu tiên cô bỏ hết mặt mũi tới nhà Ngôn Mạch sau khi cãi nhau.
Bạch Thiên Trương hắng giọng, chỉnh lại khăn mũ, khụ khụ, cô mặc niệm
trong lòng: Bạch Thiên Trương, tuy là mi căn cứ theo tinh thần của chủ
nghĩa nhân đạo quốc tế tới thăm bệnh nhân, nhưng bệnh nhân Ngôn Mạch này
có chút đặc biệt, anh còn là một kẻ mang tội. Cho nên đến lúc đó tuyệt
đối không được mềm lòng, sắc mặt phải nghiêm nghị bắt anh phải thẳng
thắn thì nghiêm, kháng cự càng nghiêm!
Chuông cửa vang lên một lát, Bạch Thiên Trương áp tai vào cửa nhà
lạnh buốt, nghe ngóng động tĩnh, cô đang giữ nguyên tư thế bất động nghe
lén bỉ ổi thì cửa đang đóng đột nhiên mở ra. Bạch Thiên Trương rất
không cẩn thận như hoa nước mềm mại ngã vào trong lòng của người vừa mở
cửa.
Sau một hồi gà bay chó chạy...
"Này này, chúng ta vẫn đang cãi nhau, giữ khoảng cách giữ khoảng
cách, em vẫn chưa tha thứ cho anh đâu... Này? Ngôn Mạch! Anh làm sao
vậy? Anh đứng dậy đi!"
Ngôn Mạch vốn liều dùng chút sức lực cuối cùng đi ra mở cửa. Hôm đó,
tên Đỗ Khanh Cách vô lương tâm mang anh về quăng lên giường, sau đó lại
chạy đi theo em gái da đen nào đó, anh nằm trên giường hai ngày, ngày
trông đêm ngóng Bạch Thiên Trương mau bớt chút thời gian tới thăm anh,
như vậy trước khi ợ ra hơi thở cuối cùng, anh còn có thể viết di chúc
đem hết tài sản cho cô.
Kết quả người mà anh thực sự trông mong đã đến, chỉ có điều vừa mở
cửa đã nhận được một cử chỉ yêu thương nhung nhớ còn không kịp của Bạch
Thiên Trương, bình thường anh thật sự là mong còn không được, nhưng hôm
nay với thân thể suy yếu bất lực này, bị cân nặng nhẹ nhất cũng hai con
số của cô đè một phát đã ngã gục.
Trong lúc mơ màng Ngôn Mạch còn nhớ ôm Bạch Thiên Trương để cô không
bị đập đầu xuống đất, kết quả chính anh lại bị đập đầu nổ đom đóm, hoa
mắt chóng mặt, chỉ còn biết nằm trên mặt đất mà rên rỉ.
Bạch Thiên Trương thần kinh không ổn định, tay chân luống cuống đứng
dậy, run run đưa tay kiểm tra hơi thở của Ngôn Mạch, xác định người vẫn
còn sống, ba chân bốn cẳng kéo Ngôn Mạch vào giường.
Một cô nữ sinh nhỏ bé kéo chàng trai cao hơn một mét tám, thực sự quá
vất vả, Bạch Thiên Trương thở phì phò như lừa, Ngôn Mạch bị coi như giẻ
lau nhà cũng chẳng tốt đẹp gì, trên đường đi đập vào hết cái này đến
cái khác, va vào chân bàn trà, đụng đổ cả ngăn tủ. Cho đến khi Bạch
Thiên Trương trải qua trăm ngàn đau khổ kéo được anh lên giường, Ngôn
Mạch đã "nội thương" giờ lại thêm ngoại thương, đầu sỏ gây ra lại quay
đầu đi không thèm nhìn lại.
Lúc này rốt cục Bạch Thiên Trương đã cảm thấy cô học y cũng có cái
hay, hóa ra ngoài việc giúp ở nhà mổ vịt thì vẫn còn tác dụng khác. Sau
khi hạ nhiệt độ, cô lại mở hộp thuốc dụ dỗ Ngôn Mạch uống, còn băng bó
đầu chỗ anh bị đập bị thương. Cuối cùng lăn qua lộn lại, thấy Ngôn Mạch
đã có thể ngủ bình yên, Bạch Thiên Trương nhụt chí: vốn đến đây để hỏi
tội, cuối cùng người có lí lẽ lại phải phục vụ người sai như người hầu
phục vụ ông lớn. Thế này là thế nào!
Cuối cùng Ngôn Mạch bị mùi thơm đánh thức. Anh sờ sờ trán, nhiệt độ
đã giảm nhiều. Bên ngoài trời đã tối, có lẽ là buổi tối rồi. Anh gượng
dậy, lúc đầu vẫn còn hơi choáng váng, nhưng sau đó đã nhanh chóng thích
ứng, lắc lắc đầu, anh nhìn thấy Bạch Thiên Trương đang ôm máy tính của
anh ngồi trên ghế sa-lông cách đó không xa chơi Viêm Hoàng Kỳ Tích, chắc
là đang nói chuyện gì đó với người của Thượng Thiện Nhược Thủy, tiếng
nói rất nhỏ nhẹ.
"Ừm, anh ấy bị sốt. Ừm, tôi đang trông anh ấy, không có chuyện gì
đâu. Nói với mấy người đám Vô Yên là không cần lo lắng. Được rồi..."
Bên tai bỗng nhiên nóng lên, Bạch Thiên Trương giật mình quay đầu
lại, lúc nhìn thấy Ngôn Mạch mới yên lòng, bất giác đứng dậy tới sờ trán
anh: "Hạ sốt chưa?"
Bàn tay đặt trên trán Ngôn Mạch bị nắm chặt, Bạch Thiên Trương cảm
thấy lòng bàn tay anh nóng rực, không khỏi hoài nghi anh có hạ sốt chút
nào không. Ngôn Mạch vẫn ngây người nhìn cô, đôi mắt đẹp đẽ sáng quắc
kia vẫn giống như lần đầu tiên họ gặp nhau trong trí nhớ, Bạch Thiên
Trương nóng ruột: "Này, không phải anh bị sốt tới ngu người rồi đấy
chứ?"
Ngôn Mạch ngây ngô cười, định đưa tay ôm Bạch Thiên Trương, Bạch
Thiên Trương giật mình nhảy lùi lại vài bước: "Đứng yên! Anh đừng tưởng
em chăm sóc anh có nghĩa là em đã tha thứ cho anh! Hai chúng ta còn chưa
đến mức đó! Anh anh anh, anh đã khỏe rồi, em đi đây!"
Ngôn Mạch thầm nghĩ không thể để hiểu lầm trở nên quá đà, anh đã bị
giày vò quá sức chịu đựng rồi, đã đến lúc tự anh phải chấm dứt, anh vội
vàng túm lấy Bạch Thiên Trương đang định bỏ đi, quyết định phải nhanh
chóng làm rõ mọi chuyện.
Bạch Thiên Trương mất tự nhiên uốn éo vài cái, hơi thở của Ngôn Mạch
rất nóng, đến khi anh đã ngồi lên giường, cô nói: "Nói đi, anh với Cố
Niên, dấu răng kia của Cố Niên, rốt cục anh còn giấu em bao nhiêu chuyện
nữa?"

