Ánh trăng nói đã lãng quên - Chương 03 part 3.1

3 – Lựa chọn những gì chúng ta đã lựa chọn thì phải gánh vác
trách nhiệm mà chúng ta phải gánh vác.

Nửa đêm tôi tỉnh dậy đi vệ sinh, ánh trăng chiếu vào giường
của Quân Lương, đột nhiên tôi phát hiện trên giường không có người!

Bỗng chốc ý nghĩ lóe lên trong đầu làm tôi sợ hãi, mồ hôi
chảy đầm đìa. Tôi không bận tâm đến Đường Nguyên Nguyên mà giơ tay bật đèn. Quả
nhiên cô ta trùm chăn che đầu rồi tức giận hét lên:

- Tống Sơ Vi, sao cậu lại thất đức như thế hả? Đi vệ sinh mà
cậu không biết bật đèn bàn sao?

Tôi không còn bụng dạ nào so đo với cô ta, càng không có
thời gian để giải thích với cô ta. Tôi tiện tay kéo lấy cái chăn choàng lên
người rồi lao ra ngoài.

Trong vài phút ngắn ngủi leo lên sân thượng, tim tôi đập
thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không biết là đang cầu nguyện hay
đang tự nói với mình mà miệng cứ lẩm bẩm, nghe kỹ mới biết thì ra tôi đang gọi
tên Quân Lương.

- Quân Lương, đừng mà, mình xin cậu...

Tôi nghe nói sau khi trưởng thành con người mới biết nức nở.
Khi chúng ta còn nhỏ, tất cả chỉ là gào khóc.

Khi đặt chân lên bậc thang cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng
nức nở. Không biết vì sao khoảnh khắc ấy, trái tim quặn thắt của tôi bỗng chốc
dịu xuống.

Vẫn có thể khóc được là tốt.

Tôi đứng trong bóng tối rất lâu, cũng im lặng rất lâu, đến
tận khi toàn thân lạnh đến đông cứng mới quay người đi xuống. Từ đầu đến cuối
tôi không nói một lời nào, tôi nghĩ có lẽ Quân Lương biết rằng lúc ấy tôi và cô
ấy chỉ cách nhau một bức tường, chỉ là cô ấy cố chấp không gọi tôi.

Có lẽ chính tại buổi tối ấy, một vài sự việc nào đó đã được
dự đoán trước.

Khi Đỗ Tầm với khuôn mặt tiều tụy cùng với Cố Từ Viễn đứng
trước mặt tôi, cầu xin tôi giúp anh ta nghĩ cách hẹn Quân Lương ra ngoài gặp
mặt, tôi kích động như bị tiêm thuốc kích thích:

- Gặp cái đầu quỷ nhà cậu ấy! Cậu vẫn còn mặt mũi để gặp cô
ấy sao? Sao cậu không đi chết đi...

Từ nhỏ tôi đã có cái tật, cứ kích động là nói năng không suy
nghĩ.

Đỗ Tầm buồn rầu để mặc cho tôi sỉ nhục. Cố Từ Viễn thì không
thể nghe tiếp được, anh dùng hết sức mình mới kéo được tôi sang một bên:

- Sơ Vi, em bình tĩnh một chút. Đây là chuyện giữa Quân
Lương và Đỗ Tầm, không đến lượt em làm sứ giả chính nghĩa ở đây...

Tôi lườm anh, nếu đôi mắt có thể phóng tên thì e rằng lúc
này anh đã thương tích đầy mình.

Bất chấp Cố Từ Viễn khuyên ngăn thế nào, tôi vẫn nói với Đỗ
Tâm:

- Cậu đừng đến làm phiền cô ấy nữa. Nhà cô ấy đã xảy ra
chuyện lớn như vậy, cô ấy đã buồn lắm rồi, chỉ là cô ấy sĩ diện, không chịu thể
hiện ra ngoài... Lúc mẹ cô ấy ra nước ngoài, cô ấy cũng không khóc. Nếu không
phải là đau lòng đến cùng cực thì vì sao nửa đêm cô ấy lại chạy lên sân thượng
khóc một mình... Đỗ Tầm, cậu là đồ tồi, đồ xấu xa...

Tôi nói rồi không kìm được nước mắt.

Cố Từ Viễn ôm tôi, hốt hoảng lấy giấy ăn. Nhưng người đưa
giấy đến trước mặt tôi lại là Đỗ Tầm.

Cậu ta vừa mở miệng, tôi đã biết được một số điều qua lời
nói của cậu ta. Mấy ngày hôm nay cậu ta cũng chẳng vui vẻ gì.

Giọng nói khàn khàn ẩn chứa vẻ lo lắng, day dứt, thương cảm
và bất lực:

- Sơ Vi, đều là lỗi của mình, mình thừa nhận... Cậu giúp mình
hẹn Quân Lương ra ngoài, mình sẽ giải thích với tất cả mọi người.

Lúc tôi thay Đỗ Tầm hẹn Quân Lương, cô ấy tỏ ra rất hờ hững,
chỉ nói một tiếng: “Được”.

Vì không biết cô ấy vui hay buồn nên tôi hoàn toàn không nắm
được suy nghĩ trong đầu cô ấy. Nhưng là chị em tốt, tôi vẫn khuyên cô ấy đừng
đi:

- Thôi, Quân Lương ạ, kết thúc êm đẹp đi, không cần thiết
phải gặp mặt nữa. Cho dù cậu ta muốn giải thích với cậu nhưng có thể giải thích
cái gì chứ. Lẽ nào cậu vẫn còn tin tưởng người này sao?

Cô ấy tô son màu anh đào lên môi, lúc cười để lộ hàm răng
trắng bóng. Cô ấy vỗ vào mặt tôi và nói:

- Cậu yên tâm, mình biết phải làm thế nào.

Dĩ nhiên là tôi biết cô ấy có suy nghĩ riêng của mình. Trong
những năm chúng tôi lớn lên cùng nhau, cô ấy luôn biết cách đối nhân xử thế.
Cách làm ấy chưa chắc đã phù hợp với quan niệm truyền thống nhưng nói chung là
hợp với cô ấy.

Nói nhiều vô ích, im lặng là vàng, Cố Từ Viễn nói đúng, suy
cho cùng đây vẫn là chuyện của họ. Tôi là người ngoài, không nên xen vào thì
tốt hơn.

Khi Quân Lương đi gặp Đỗ Tầm và Trần Chỉ Tình, tôi gọi điện
thoại rủ Cố Từ Viễn đi hiệu sách. Không ngờ anh lại nói với tôi là anh không có
thời gian.

Tôi bỗng chốc nổi trận lôi đình:

- Anh làm cái gì mà ra vẻ cán bộ nhà nước bận trăm công
nghìn việc thế hà?

Anh giải thích với tôi là lớp anh tổ chức đi thành cổ, bốn
hôm nữa mới về. Thấy tôi bận rộn an ủi Quân Lương mấy ngày hôm nay nên anh cũng
không nói với tôi. Dù sao thì chỉ có bốn ngày thôi, thoắt cái là hết mà. Tôi
bực tức cúp máy, miệng lẩm bẩm một câu mà chỉ có tôi mới biết.

- Không có anh ở bên, một ngày dài trăm năm.

Cũng đến lúc này, lúc mà Cố Từ Viễn và Quân Lương đều bận
việc của mình, tôi mới phát hiện, thì ra các mối quan hệ của mình lại ít ỏi như
vậy. Ngoài họ ra tôi gần như không có người bạn nào khác. Phát hiện này khiến
tôi thật sự sợ hãi!

Sao có thể như thế được? Sau này Quân Lương kết hôn chắc
chắn sẽ phải giữ chồng cô ấy. Còn Cố Từ Viễn... Ngộ nhỡ anh bội ước không kết
hôn với tôi... Vậy chẳng phải tôi sẽ trở thành kẻ cô độc sao?

Thật đáng sợ, đúng là thật đáng sợ!

Nghĩ như vậy tôi lập tức quyết định một chuyện. Tôi phải tìm
được một người bạn ngoài Quân Lương và Cố Từ Viễn. Đợi đến một ngày họ đến tìm
tôi, tôi cũng có thể hãnh diện nói với họ rằng: “Thật ngại quá, mình không có
thời gian!”.

Nhưng... tôi có thể tìm ai đây? Tôi và Đường Nguyên Nguyên
không hợp nhau, với Lâm Mộ Sắc dường như cũng có một số thứ rất khó nói, có lẽ
không thể nói là không thích cô ta nhưng cô ta không đến tìm tôi, tôi tuyệt đối
không muốn tìm cô ta. Còn về Thẩm Ngôn, ngoài công việc chị ấy cũng bận yêu
đương, tôi hà tất phải làm con kỳ đà không hiểu chuyện.

Tôi vừa lẩm nhẩm vừa mở danh bạ điện thoại, bỗng nhiên đôi
mắt lóe sáng. Tôi quyết định chơi xấu một người.

Sau vài hồi chuông, đầu bên kia nói:

- Tôi không lưu số, xin hỏi ai đấy?

Nhảm nhí, dĩ nhiên là tôi biết anh không lưu số của tôi. Nếu
anh lưu rồi thì sao tôi có thể chơi tiếp được! Tôi hét lên:

- Trời ơi, anh đúng là đồ không có lương tâm, sao anh có thể
không nhớ em được. Em là bạn gái cũ của anh!

Sau một hồi im lặng đến ngạt thở, anh ta bình tĩnh hỏi:

- Vậy cô tìm tôi có chuyện gì?

Không ngờ lại đánh trúng, tôi cười thầm trong bụng nhưng bề
ngoài vẫn tỏ ra tình thâm nghĩa nặng:

- Không có chuyện gì. Em chỉ muốn nói với anh là em sẽ nuôi
con một mình. Anh yên tâm đi!

Nếu mẹ tôi biết con gái của bà lại tẻ nhạt như thế này thì
liệu bà có hối hận vì năm ấy không bóp chết tôi không?

Đầu bên kia lại im lặng một lúc, cuối cùng nói:

- Ừm, vậy thì phiền cô giáo dục con thật tốt, đừng để nó
giống Tống Sơ Vi óc ngắn.

- ...

Vẫn là chỗ cũ, dòng người ngược xuôi bên ngoài cửa kính của
cửa hàng McDonald, phía đối diện đèn điện rực sáng.

Tôi không thể kìm nén được, liền hỏi anh ta:

- Sao anh biết là tôi, lẽ nào tôi đổi giọng không thành công
sao?

Viên Tổ Vực nhìn tôi với ánh mắt hết sức coi thường:

- Đó là vì cô không hiểu tôi. Tôi khá nhạy cảm với các con
số, bất kỳ con số nào tôi chỉ nhìn qua hai lần là thuộc như lòng bàn tay.

- Oa! - Tôi không kìm được thốt lên. - Thật không ngờ anh
lại có tài như thế!

Ánh mắt của anh ta lóe lên ánh sáng khác thường. Ngừng một
lát, bỗng nhiên anh ta khẽ nói:

- Kỳ thi Olympic Toán học năm ấy, tôi cũng đoạt giải.

Câu nói ấy ẩn chứa chút buồn man mác. Thực ra tôi vốn không
phải là người thích tìm hiểu ngọn nguồn sự việc. Thấy Viên Tổ Vực bình thường
cà lơ phất phơ không có chút đứng đắn bỗng nhiên như biến thành người khác, tôi
không kìm được bắt đầu dò hỏi:

- Thế vì sao anh không học tiếp?

Anh ta nhìn cốc Coca rồi nhìn tôi, sau khi chắc chắn rằng
không phải tôi đang đùa cợt mà là hỏi chân thành, anh ta thở dài và nói:

- Thực ra mà nói thì cũng chỉ vài câu đơn giản...

Tôi không ngờ một người trông giống côn đồ như Viên Tổ Vực
cũng là học sinh ưu tú một thời.

Mặc dù từ nhỏ đến lớn đều học trường bình thường nhưng anh
ta luôn là học sinh được giáo viên yêu mến nhất... Qua lời kể của anh ta, tôi
có cảm giác như được nhìn thấy một Viên Tổ Vực khác, thông minh, nghịch ngợm,
kiêu ngạo.

Viên Tổ Vực có gia cảnh bình thường.

Năm anh ta học lớp mười một, bố anh ta qua đời, cuộc sống
gia đình trở nên vô cùng khó khăn.

Nhiều năm sau khi nhắc lại chuyện này, anh ta chỉ mỉm cười
và nói:

- Hồi ấy thật sự cảm thấy nghèo rớt mùng tơi, thật sự quá
khổ, nghĩ rằng mình nên chết đi cho rồi.

Nhìn anh ta mỉm cười nói những chuyện vốn rất đau đớn và tàn
khốc, không hiểu sao trong lòng tôi trào dâng một niềm xót xa mơ hồ.

Bố của Viên Tổ Vực là nhân viên sửa chữa đường ống của một
công ty. Lương và đãi ngộ không tốt lắm nhưng dù sao cũng là người lao động duy
nhất trong nhà. Mẹ anh sinh anh khá muộn, sức khỏe lại không được tốt nên đã về
hưu sớm, phụ trách việc ăn uống sinh hoạt của gia đình.

Nếu không có tai nạn bất ngờ ấy, thì họ cũng là một gia đình
hạnh phúc, an nhàn.

Thực ra trước đó rất lâu, bố anh đã cảm thấy sức khỏe không
tốt nhưng là không muốn phiền phức, hai là tự lừa mình lừa người, nghĩ rằng
không có chuyện gì lớn, hơn nữa còn có một vấn đề thực tế nhất là ông không
muốn lãng phí tiền bạc... Vì thế mới cố gắng chịu đựng.

Nhắc đến chuyện này, Viên Tổ Vực cau mày, dáng vẻ rất khổ
sở.

Anh nói:

- Thật không ngờ một người đàn ông khỏe mạnh nói đổ bệnh là
đổ bệnh... Nằm trong bệnh viện, gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương, không còn sức
để nói, mặt mũi hốc hác, da thì nhẽo, nhìn rõ từng chiếc xương...

Viên Tổ Vực ngẩng đầu nhìn tôi rồi gượng cười:

- Có thể tưởng tượng được không, cuộc đời thật sự có thể suy
sụp đến mức ấy... Ngày nào tôi cũng hận không thể đập đầu vào tường...

Thực ra tôi rất muốn nói với anh rằng tôi hiểu.

Cảm giác bất lực ấy thật sự tôi rất hiểu.

Lúc đầu họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp còn đến thăm, dần dần thì
vắng như chùa bà đanh.

Mọi người đều kiếm tiền không dễ dàng gì nên ai cũng sợ họ
vay tiền. Đây là một cái động không đáy, không biết tiền cho vay phải đến năm
nào tháng nào mới lấy lại được.

Lòng người dễ thay đổi, thì ra thật sự có chuyện ấy.

 

 

Báo cáo nội dung xấu