Phiêu du giang hồ - Tập 2 - Phần cuối: 03 - 04
Chương 3: Mũi tên bắn
ra, bắn kẻ gian hùng
Suy cho cùng, cái tên
thuyết trình hùng hồn chết tiệt kia đang làm cái trò quái quỷ gì chứ.
A a a! Người đâu, đến
giết ta đi. Đẹp trai quá! Tại sao tôi lại đẹp trai thế này cơ chứ.
Đẹp trai thế này đâu
giống sát thủ, rõ ràng chính là hiệp khách, đúng vậy, là hiệp khách giang hồ.
Được rồi, tôi thừa nhận
bản thân không nên xem quá nhiều phim cổ trang đáng ghét kia.
Nhân vật chính là tôi
đây đang phải diễn cảnh mà không cách nào tưởng tượng, dự liệu trước được.
Kích động ma quỷ, lời
này áp lên người tôi, đúng là quá chính xác.
Lắc đầu quầy quậy, tôi
sắp bị bức cho đến phát điên rồi.
Thực sự tôi cũng có chút
sợ hãi vì tên vương tử Nam Quốc này quá thông minh, tôi sợ rằng nếu hành động
của mình có chút sơ hở, sẽ mang đến cho bọn Giang Tả hậu họa cực lớn.
Ngồi bên ngoài thành,
tôi lặng lẽ chờ đợi.
Trước khi trời sáng mọi
thứ sẽ rõ ràng. Nếu trước khi trời sáng, xe ngựa của vương tử Nam Quốc rời khỏi
chỗ này, điều đó chứng tỏ tôi đã giúp bọn Giang Tả có thêm chút thời gian.
Nếu khi trời đã sáng mà
vương tử Nam Quốc và đám thủ hạ của hắn vẫn không xuất hiện, vậy thì điều đó
chứng tỏ, kế hoạch của tôi đã hoàn toàn bại lộ.
Tôi chỉ có thể giết
người hàng loạt mới có thể bảo vệ được người và quốc gia mà tôi muốn bảo vệ.
Vì bách tính quốc gia
này, vì đám huynh đệ mà tôi yêu quý nhất, cũng vì trọng trách mà vô tình hay
hữu ý tôi đã gánh trên vai, tôi chỉ có thể quay đầu khi người đã nhuốm đầy máu.
Thời gian cứ từ từ trôi,
phía chân trời lúc này thấp thoáng những ánh sáng trắng, cây cỏ bên cạnh cũng
sắp được chiếu sáng, một đoàn xe vun vút lao nhanh ra cổng thành.
Tôi cười, khóe miệng
ngoác dài đến tận mang tai.
Thành công rồi! Thành
công rồi!
Trở lại kinh đô thôi,
tôi nhanh chóng nhảy vọt lên ngựa, chạy thẳng đến cổng thành.
Giang Tả, đợi tôi, nhất
định phải đợi tôi.
* * *
Giang Tả dựng lều bạt ở
khắp nơi ngoài cổng thành, còn chưa đến cổng, tôi bất giác trông thấy Giang Tả.
Tôi lập tức vọt lên cao, bước những bước dài, lao nhanh về phía doanh trại,
nhưng không ngờ lại bị đám quan binh chặn lại, lũ lượt vung đao.
Thực sự tôi rất vội nên
đã quên mất cả quy củ. Đáng lẽ phải thông báo trước mới có thể được gặp huynh
ấy.
“Là ai?”, từ phía sau
đám người, chợt có một kẻ giống quan nhân bước tới hỏi tôi.
Tôi chắp tay, lớn tiếng
nói: “Vị quan gia này, hãy giúp tại hạ thông báo với Tả Thân vương, tại hạ đến
đưa di vật của vương phi”.
Đối phương vừa nghe thấy
vậy, lập tức rút kiếm đặt lên cổ tôi, lạnh lùng nói: “Tả Thân vương làm gì có
vương phi, di vật đâu?”.
Tôi cau mày, âm trầm
nói: “Chỉ cần ngài đi thông báo là được, nếu làm lỡ đại sự, ngài cảm thấy mình
còn có cơ hội sống tiếp nữa không?”.
Đối phương do dự giây
lát, nói với kẻ phía sau: “Đi bẩm báo Vương gia”.
Người kia cũng ngập
ngừng, thì thào nói: “Lâm phó tướng, Vương gia đang tiếp thánh chỉ”.
Trái tim tôi bất giác
băng lạnh.
Thánh chỉ? Thánh chỉ?
Quả đúng những gì tôi
nghĩ, Trương Vân Thiên ở trong kinh thành, vốn chính là muốn cưỡng ép Hoàng
thượng.
Thánh chỉ cái gì chứ,
nhất định là hắn giả truyền thánh chỉ!
“Kinh đô thất thủ, thánh
chỉ đến từ đâu, đây căn bản chính là cạm bẫy, để ta vào trong!”, tôi cố gắng
vùng vẫy thoát khỏi vòng vây, phẫn nộ hét to.
Vị Lâm phó tướng kia sắc
mặt lạnh lùng, rút kiếm xông thẳng về phía tôi.
Tôi thực sự không còn
tâm trí mà tranh cãi với hắn, điều đáng tiếc lớn nhất của con người trong cuộc
đời này, không phải là hai người yêu nhau không thể ở bên nhau, không phải là
yêu mà phải ly biệt, mà chính là kẻ sống người chết.
Tôi còn sống nhưng huynh
lại chết.
Những vui buồn, cảm giác
của tôi, huynh sẽ chẳng còn cảm nhận được nữa.
Dù đau đớn, khổ sở, chí
ít còn có thể mang lại cảm giác cho nhau, nhưng chết đi rồi, sẽ chẳng còn gì
cả, chẳng còn bất cứ gì hết.
“Tránh ra, ta không muốn
giết ngươi”, đoạt lấy vũ khí, tôi đánh bay cây kiếm trong tay Lâm phó tướng,
tức giận nói.
“Ngươi đến đây có mục
đích gì?”, đối phương vẫn kiên quyết bám riết, truy vấn.
“Ta đến cứu người, nếu
Giang Tả chết đi, ta nhất định phải bồi táng ngươi theo”, tôi hằn học hét vào
mặt hắn.
Đối phương chăm chú nhìn
tôi, tựa như nhanh chóng cân nhắc lợi hại, rồi nói với tất cả quan binh: “Để
cho hắn đi, không giữ nữa. Ngươi cứ đi thẳng, căn lều có dải lụa màu đỏ trên
đỉnh chính là chỗ của Giang Tả tướng quân”.
Tôi chắp tay, nói với
hắn: “Đa tạ”.
“Đợi một lát, thực sự
ngươi có thể cứu đước Vương gia của chúng ta?”, phía sau có người hét hỏi.
Tôi quay người, gật đầu.
“Chắc chắn!”
Đối phương sau khi nghe
thấy liền giao cho tôi một cây cung và một mũi tên.
“Mũi tên bay ra, bắn kẻ
gian hùng, đừng để muộn”.
Nhún người, tôi lao vọt
lên, lướt nhanh tới căn lều của Giang Tả.
Không nên chậm trễ,
không nên chậm trễ.
Quang cảnh bên ngoài lều
vô cùng tĩnh lặng.
Tất cả mọi người đang
quỳ trên đất, chỉ có một tên thái giám đang đứng, tay cầm thánh chỉ.
“Tả Thân vương, Hoàng
thượng nói, dành cho ngài một cơ hội cuối cùng, những chuyện mưu phản thế này,
thực ra cần phải trừng phạt nghiêm minh, niệm tình ngài nắm giữ nhiều quyền
hành mà Hoàng thượng giao cho, để ngài tự quyết định. Thượng Phương bảo kiếm ở
đây, tiếp chỉ đi.”
Tôi nhìn thấy đôi tay
Giang Tả thoáng run.
Có lẽ cả đời huynh ấy
cũng không thể nào nghĩ tới, có một ngày, bản thân mình sẽ chết dưới thánh chỉ
của Hoàng thượng. Vốn là một vương tử thích tiêu dao không liên quan gì đến
hoàng thất, nhưng lại được triều đình ban tặng cho cái chết.
Đế vương là kẻ vô tình
nhất.
Tôi không biết đạo thánh
chỉ này là Hoàng thượng hạ chỉ dưới sự uy hiếp của Trương Vân Thiên, hay là do
Trương Vân Thiên tự viết. Cho nên tôi cũng chẳng biết nên an ủi Giang Tả thế
nào trong lúc này.
Huynh ấy là một người
con hiếu thuận, nhất định sẽ tuân theo thánh chỉ của phụ thân. Chắc chắn Trương
Vân Thiên đã biết được điểm này, cho nên mới nghĩ ra cách không cần sử dụng đến
quan binh như vậy.
“Nhi thần tạ chủ long
ân.”
Tôi nghe Giang Tả nói
thế, bất giác không kiềm chế được liền mỉm cười.
Chỉ cần huynh ấy nói là
được rồi, như thế huynh ấy cũng không có kháng chỉ.
Giơ tay ra, lắp tên vào
cung, nhắm thẳng tên thái giám. Tôi vận khí, lớn giọng nói: “Mũi tên bay ra,
bắn kẻ gian hùng!”.
Khi mũi tên rời khỏi cây
cung, rít lên trong gió, lao thẳng về phía tên thái giám khi hắn vẫn còn chưa
kịp phản ứng.
Mũi tên đâm trúng ngực
thái giám nọ, không hề đau đớn, chết ngay lập tức.
Khẽ mỉm cười, tôi thấy
tất cả mọi người đều đang kinh hoàng thất sắc ngẩng lên nhìn mình.
Giang Tả sững người, u
Dương Y, u Dương Thiếu Nhiên, cả u Dương Huyền cũng vô cùng sửng sốt. Sau đó,
quan binh phía sau tên thái giám kia phẫn nộ đứng lên gào thét: “Phản tặc! Mau
báo danh tính!”.
Tôi cầm cây cung, cười
lớn nói: “Ha ha, Thượng Quan Phong Vân, nhớ đấy, trên đường xuống hoàng tuyền
nhớ tới tìm ta, đừng có quên ta đấy”.
Giang Tả kinh hoàng đứng
bật dậy, lao về phía tôi như đang muốn gọi, tôi ngoảnh lại, đã trông thấy rồi.
Nhắm chặt hai mắt, tôi
nghĩ mình lúc này không thể cùng đứng bên huynh ấy.
Vì tôi là phản tặc, còn
huynh ấy là Vương gia.
Trên tay tôi đã nhuốm
đầy máu, đường này, là con đường tôi lựa chọn. Lần này, tôi không thể dựa vào
bất kỳ ai.
“Gian hùng đương đạo,
làm loạn quốc pháp, ngụy tạo thành ý. Người xưa có viết, quân bảo thần chết,
thần không thể không chết. Nhưng nếu quân không ra quân, thần không ra thần,
cần phải loại bỏ. Ta vì nước quên mình, nhưng quốc gia này là thiên hạ của ai.
Trong lòng ta chỉ có một chủ, sao có thể nghe ý của kẻ nhọc công sinh tử, làm
lợi cho hắn phản quốc gia?”, vung tay múa kiếm, tôi nói với Giang Tả như thế.
Khi máu tươi đã phủ kín
cả căn lều, hiện trường lúc này chỉ còn lại tôi, Giang Tả, u Dương Y, u Dương
Huyền và u Dương Thiếu Nhiên.
Tôi nghĩ toàn thân mình
đẫm máu như thế này chắc chắn sẽ dọa cho họ một phen hú vía.
Vì họ đều ngước ánh nhìn
phức tạp về phía tôi.
Giang Tả run rẩy đi đến
gần tôi, Thượng Phương bảo kiếm trên tay đã rơi xuống đất.
Tôi thấy lệ dâng ầng ậng
trong mắt Giang Tả, không kiềm chế được lập tức cười nói: “Nam tử Hán đại
trượng phu, sao lại khóc vậy chứ?”.
Giang Tả ngập ngừng nhìn
tôi, khóe môi run rẩy nói: “Ngươi… là ai?”.
Tôi sững người, huynh ấy
không phải bị dọa cho choáng váng rồi chứ.
“Ngươi là ai?”, Giang Tả
tiếp tục truy vấn: “Nếu ngươi không phải nàng ấy, vậy ngươi không cần nói với
ta. Nếu ngươi chỉ là hồn phách, vậy ngươi có thể cũng không cần nói với ta. Nếu
ngươi không phải nàng ấy còn sống đứng trước mặt ta, vậy thì ngươi cũng không
cần phải nói với ta, được không? Ta rất sợ, ngày ngày đêm đêm ta đều nghĩ đến
nàng ấy, ta cuối cùng cũng trong thấy nàng tới trước mặt mình nhưng sau đó lại
bay đi mất. Ta rất sợ, sợ lúc này toàn thân nàng sẽ vương đầy máu tươi, ta sợ
máu đó đều là của nàng. Không, hay là ngươi nói cho ta biết đi. Nếu ngươi không
nói gì, ta sẽ càng cảm thấy sợ hãi hơn. Sợ hãi ngươi thực sự không phải là nàng
ấy”.
Tôi không thích hợp với
cảnh tượng bi thảm thế này đâu, mọi người đều nói tôi không thích hợp, nhưng
hiện tại, nước mắt tôi lại không ngừng rơi.
Nghẹn ngào, tôi đưa tay
nắm lấy bàn tay huynh ấy, áp lên khuôn mặt mình.
“Nếu người mà ngày ngày
đêm đêm huynh nhớ đến là Thượng Quan Tình, vậy thì cô ấy hiện tại đang đứng
trước mặt huynh đây. Nếu huynh sợ người biến mất tên là Thượng Quan Tình, vậy
thì lúc này cô ấy cũng đang đứng bên cạnh huynh đây. Nếu, nếu người huynh muốn
nhìn thấy nhất tên là Thượng Quan Tình, vậy thì tôi chính là cô ấy.”
Vương tử của tôi, tôi
còn nhớ ngày đó, khi vội vàng tiễn huynh đi xa, đó là chuyện mà tôi nhớ nhất.
Tôi nghĩ, nếu có thể gặp
lại huynh lần nữa, nhất định tôi sẽ mỉm cười với với huynh. Nhưng tại sao, hiện
tại tôi lại như thế này, tại sao không thể ngăn nỗi nước mắt rơi thế này?
Tại sao? Rõ ràng tôi
rất… muốn cười.
Chương 4: Thiên hạ đệ
nhất minh quân, mong huynh sau này sẽ trở thành thiên hạ đệ nhất minh quân
Hiện trường đã được
thuộc hạ thân tín nhất của Giang Tả xử lý.
Tôi không có nhiều thời
gian để kể hết toàn bộ sự tình, chỉ có thể nói với họ mấy câu ngắn gọn nhưng
“lời ít ý nhiều”.
Tìm một căn lều, dọn dẹp
lại đôi chút, tôi khoác lên mình một bộ y phục của thái giám, sửa sang dáng vẻ
rồi xoay người bước ra.
u Dương Huyền liếc mắt
nhìn tôi một cái, giơ tay chặn lại: “Nàng cho rằng nàng có thể rời khỏi chỗ của
ta sao?”.
Tôi mỉm cười: “u Dương
Huyền, phải chăng huynh cũng nên biết, giờ huynh đã không còn là đối thủ của
tôi nữa rồi”.
“Đương nhiên ta biết,
nhưng canh bạc của ta không phải để thắng nàng, mà là mạng sống. Nàng có thể ra
tay hạ ta, thậm chí giết ta. Nhưng hôm nay dù nói gì đi nữa ta cũng không muốn
để nàng qua mặt mình.”
Tôi uể oải ngước mắt
nhìn huynh ấy, kiên định nói: “Ta bảo đảm sẽ không xảy ra vấn đề gì. Hơn nữa,
các huynh chẳng phải cũng đi cùng tôi sao, có đến mức phải rối tinh lên như vậy
hay không?”.
u Dương Y bước tới, cũng
nhập vào hàng ngũ khuyên giải tôi.
“Tiểu Tình, lần này
không hề đơn giản. Chúng ta không muốn nàng mạo hiểm nữa.”
“Không phải là mạo hiểm,
cái chính là tôi bắt buộc phải đi, người là do tôi giết, chỉ có tôi mới giải
quyết được tất cả chuyện này.”
“Đi làm gì? Lại đi chết
lần nữa, lại để bọn ta trừng mắt nhìn nàng chết lần nữa sao? Thượng Quan Tình,
rốt cuộc trái tim của nàng tàn nhẫn đến mức nào, mới có thể hết lần này đến lần
khác làm những chuyện như thế?”, u Dương Huyền nhìn tôi, ánh mắt bao trùm nỗi
oán hận nói.
Tôi há hốc miệng, không
tìm được lời nào để phản bác.
Rốt cuộc tôi tàn nhẫn
đến mức nào, mới có thể hết lần này đến lần khác đẩy bọn họ đến bến bờ tuyệt
vọng.
Người chết, vĩnh viễn
không thể hiểu được sự đau khổ của người còn sống, mất đi Triều Lưu, tôi cũng
đã hiểu được điều đó.
“Tôi đồng ý với các
huynh, lần này, tuyệt đối không phải tôi tự đưa mình đến chỗ chết. Chúng ta
nhất định sẽ thắng, tôi đã lừa được tên vương tử Nam Quốc rời đi, dù hắn có thể
suy tính rồi tìm cách quay trở lại, cũng cần có chút thời gian. Chúng ta chỉ có
thể dùng thời gian này, tìm cách ngăn chặn Trương Vân Thiên một cách triệt để,
mới có thể thắng được. Xin hãy giúp tôi. Tôi chỉ còn cách đưa Giang Tả trở về,
để huynh ấy đến bên Hoàng thượng, như thế, kinh đô mới có thể an toàn chiến đấu
với bọn phản loạn. Chúng ta mới có thể cứu được tất cả những nhân vật quan
trọng trong triều đình.”
Mấy người cứ lặng lẽ,
trầm mặc nhìn tôi, trong ánh mắt ngập tràn nghi hoặc.
“Có thể, nhưng những
chuyện nguy hiểm nhất đều phải do bọn ta làm”, đoạt lại thanh kiếm trên eo tôi,
u Dương Y âm trầm nói.
Giang Tả vẫn đứng lặng
nãy giờ không hề nói câu nào, chỉ ngước cặp mắt âu sầu dõi về phía trước, điểm
nhìn bất định, không thể nào tập trung lại được.
“Thiếu Nhiên, đi chuẩn
bị ngựa. Y huynh cùng Huyền huynh chuẩn bị mọi thứ đi.”
Ba người nghe lời tôi
nói, gật gật đầu rời đi.
Xung quanh không một
bóng người, chỉ còn lại mình tôi và Giang Tả. Đi đến bên cạnh Giang Tả, tôi và
huynh ấy cùng nhìn về phía phương trời xa xăm.
Ở đó, rừng cây bát ngát,
trời xanh mây trắng.
Giang sơn dù thế nào
cũng sẽ thay đổi, nhưng rừng cây bát ngát kia, trời xanh mây trắng kia vẫn sẽ
mãi ở yên đó.
“Huynh đang nghĩ gì
vậy?”, tôi hỏi Giang Tả.
Giang Tả thất thần mỉm
cười, chẳng còn sức lực, nắm lấy tay tôi.
“Ta đang nghĩ đến rất
nhiều chuyện. Tiểu Tình, tại sao, tại sao ta không thể ở cùng một chỗ với đám
người các nàng?”, Giang Tả hỏi tôi.
Tôi mỉm cười, nắm chặt
tay huynh ấy.
“Huynh đã ở cùng chúng
tôi rồi, trước đây và hiện tại lúc này.”
“Không, không phải như
thế. Rõ ràng nàng biết, ta ở bên mọi người, nhưng lại ngàn dặm xa xôi. Ta không
thể vì bằng hữu của mình mà hăng hái tiến lên, ta không thể vì người mình yêu
thương nhất mà hy sinh tính mạng, ta thậm chí cũng không thể oanh oanh liệt
liệt cùng nhóm của nàng làm bất cứ chuyện gì. Ta… chỉ có thể nhìn, chỉ có thể
nhìn…”, Giang Tả nắm chặt tay tôi, không ngừng run rẩy, huynh ấy nói ra những
lời như thế, giọng nói cũng như đã run lên bần bật.
Tôi không thể không cảm
than.
Tại sao? Vì, huynh là
người của hoàng tộc.
Một ngày là người của
hoàng tộc, cả đời là người của hoàng tộc.
“Giang Tả, huynh luôn cố
gắng trốn tránh hoàng thất, luôn nỗ lực muốn rời xa triều đình, hiện tai cục
diện đã bày ra trước mắt, phải chăng huynh vẫn muốn trốn tránh trách nhiệm.
Dừng lại đi, con đường trốn chạy sẽ càng lúc càng gian khổ mà thôi.”
Giang Tả đột nhiên quay
người lại, cơ hồ dùng toàn bộ sức lực ôm chặt tôi vào lòng, cơ thể lại run lên.
Tôi cảm nhận được dòng
lệ ấm nóng đang trào ra thấm ướt tóc mình.
Tôi không có cách nào
tưởng tượng được bộ dạng của huynh ấy lúc này, huynh đau khổ đến thế sao, vương
tử sơn tặc của tôi từng vô cùng vui vẻ, từng hạnh phúc mỉm cười với tôi. Dù là
ly biệt, cũng chưa từng khiến huynh phải khóc như vậy.
Đưa tay ra, tôi cũng run
rẩy ôm lấy huynh ấy.
“Ta rất sợ, Tiểu Tình,
ta rất sợ, ta sợ một ngày nào đó nàng sẽ phải quỳ gối trước mặt ta, gọi ta một
tiếng Hoàng thượng. Ta sợ tất cả bạn bè của ta đều quỳ gối trước mặt mình, cung
kính gọi ta một tiếng Hoàng thượng. Ta sợ ta sẽ phải một thân một mình đối mặt
với cuộc tranh quyền đoạt lợi của tất cả triều đình. Ta cũng không cách nào can
dự được vào bất cứ chuyện gì. Tiểu Tình, ta sợ ngày đó sẽ đến, cho nên ta muốn
trốn chạy. Nhưng hiện tại nó bày ra trước mắt ta. Hóa ra bỏ chạy hay dừng lại,
đều mệt mỏi như thế. Ta rất mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi”, Giang Tả rưng rung nói
với tôi.
Giọng huynh ấy nghẹn
ngào, càng khiến tôi thêm u sầu.
Tồi nhìn về phía xa, nơi
có rừng cây bát ngát tận chân trời, đột nhiên cảm thấy, hóa ra điều hạnh phúc
nhất trong cuộc đời này, chẳng qua là: non xanh trước mặt, nước biếc sau lưng,
điền viên một mẫu, phòng ốc một gian, ánh mặt trời hòa cùng tiếng côn trùng,
trắng sáng chiếu trùm tiếng ếch kêu, còn người bên cạnh tôi, mãi mãi chưa từng
thay đổi.
Cuộc sống đẹp biết bao
nhiêu mà lại xa xôi muôn trùng như thế.
Vương tử sơn tặc của
tôi, xin lỗi, tôi mãi mãi không thể cho huynh cuộc sống như thế.
“Giang Tả, đây là số
mệnh, huynh đã được định sẵn phải trở thành Hoàng đế. Còn tôi, tất sẽ có ngày
phải quỳ gối trước mặt huynh. Huynh không thể tham dự vào bất cứ chuyện gì, vì
huynh chính là người chủ trì vương đạo toàn thiên hạ, tất cả mọi chuyện đều
phải đảm bảo sự công bằng liêm chính, cho nên huynh chỉ có thể trở thành người
ngoài cuộc trong thiên hạ này.
Từ xưa đến nay vị trí
quân vương luôn lạnh lẽo như thế, sự cô đơn của huynh, nỗi cô độc trong huynh,
đều không thể chia sẻ cùng bất cứ người nào. Nhưng huynh hãy nhớ, tôi là Thượng
Quan Tình, huynh từng nói, tôi mãi mãi là vương phi của huynh. Còn huynh đối
với tôi, sẽ mãi mãi là vương tử sơn tặc thuần khiết. Thời gian không ngừng xoay
chuyển, ngày tháng trôi như thoi đưa, vương tử của tôi, tôi không thể ngày ngày
bên cạnh bảo vệ huynh, nhưng trong lòng tôi, mãi mãi có huynh. Mong huynh, hãy
trở thành một đấng minh quân, cứu giúp dân đen trong thiên hạ này.”
Tôi nói những lời này,
nước mắt lăn dài trên má, tôi phải đẩy vương tử sơn tặc mà mình yêu thương nhất
vào vị trí sẽ khiến huynh ấy cả đời cô độc.
Tôi biết mình làm như
thế là vô cùng tàn nhẫn. Tôi biết là mình đang bức ép huynh ấy. Nhưng tôi không
còn sự lựa chọn nào khác.
Tôi chỉ là một con khổng
tước đang nổi khùng giữa sơn lâm này, còn vương tử sơn tặc của tôi chính là con
rồng phiêu lãng khắp nhân gian.
“Tiểu Tình, nàng… có yêu
ta không? Trước khi ta đăng cơ, ngồi lên ngai vàng lạnh lẽo đó, có thể nói cho
ta biết không? Đừng nói dối, hãy nói thực lòng được không? Vì dù nàng trả lời
thế nào, ta cũng mãi mãi yêu nàng.”
Trước mắt tôi như đang
phủ sương mù, buông Giang Tả ra, tôi run rẩy tiến sát tới đôi môi mỹ lệ của
huynh ấy.
Ha ha, tôi đúng là con
quỷ háo sắc xấu xa, lúc này còn nghĩ tới chuyện đó, sao lại có thể hình dung
đôi môi của huynh ấy như thế chứ.
Tại sao tim tôi lại đau
nhói thế này?
“Tôi yêu huynh, người
tôi yêu là huynh, Giang Tả, vương tử sơn tặc… của tôi.”
Gió thổi từng đám lá
xanh biếc phía núi rừng xa xa, tôi nhè nhẹ, khe khẽ, giống như đối xử với bảo
vật vô cùng quý giá, đặt môi mình lên môi Giang Tả.
Nụ hôn như ngập đầy nước
mắt, mang chút vị chua cay, lại có hương vị của táo xanh ngọt ngào.
Giống như tôi đang nhấm
nháp từng chút từng chút hương vị của Giang Tả.
Chua cay có, ngọt ngào
có.
Lần đầu tiên, cũng là
lần cuối cùng, tôi nói yêu huynh, tình yêu của tôi giống như nụ hôn tôi dành
cho huynh ấy lúc này.
Sau đó, Giang Tả, quan
hệ giữa chúng ta sẽ là quan hệ quân – thần.
Nhắm mắt, tôi lại trở về
khoảng thời gian rất lâu trước đây trong miền ký ức, cái đêm tôi say bí tỉ
nhưng vẫn nhảy ra chặn đường Giang Tả - sơn tặc.
Mơ mơ màng màng đứng
giữa đường, tôi lớn tiếng la lên: “Đường này là ta mở, cây này do ta trồng…”.
Giang Tả vội vội vàng
vàng kéo tôi lên, thúc ngựa chạy đi, trên môi chợt nở nụ cười tươi rói.
Tôi vẫn đang say sưa
trên ngựa, mở to đôi mắt mơ màng, khi nhìn thấy nụ cười xán lạn của huynh ấy,
tự nhiên lại phẫn nộ hét lớn: “Cười cái gì mà cười, không thấy tiểu gia tôi
đang não lòng đây hả?”.
Giang Tả cúi đầu hỏi:
“Nàng buồn gì thế?”.
Trong thoáng chốc đầu
tôi như bốc hỏa, gào lên: “Ultraman[1] còn chưa kết thân cùng tiểu quái thú,
tôi sao yên tâm được”.
[1] Ultraman: Những nhân
vật siêu nhiên được xây dựng hình tượng từ Nhật Bản.
Giang Tả sững người, phá
lên cười ha hả.
“Ha ha ha ha, nha đầu
điên này, nha đầu điên.”
Tôi không vui nhếch mép,
véo vào mặt huynh ấy, hỏi: “Nha đầu điên? Tiểu nhân to gan, nói tên cho tôi
nghe”.
Giang Tả vỗ vỗ vai tôi,
ngẩng cao đầu, nụ cười tươi rói còn sáng hơn cả trời sao.
“Nha đầu điên, nghe cho
rõ đây, ta chính là thiên hạ đệ nhất minh quân, Giang Tả. Phải giữ bí mật đấy.”
…
Rời khỏi đôi môi Giang
Tả, tôi nói với huynh ấy: “Thiên hạ đệ nhất minh quân, mong huynh sau này cũng
sẽ trở thành một thiên hạ đệ nhất minh quân, nếu không, sẽ có ngày tôi tố cáo
huynh với cả thiên hạ đấy”.
Giang Tả cố kìm nước
mắt, kiên định gật đầu.
Xin lỗi, Giang Tả, phải
để huynh gánh vác thứ trọng trách mà huynh không muốn gánh rồi, xin lỗi.
Xin lỗi, Giang Tả, tôi
không thể chia sẻ bất cứ trách nhiệm nào cùng huynh, xin lỗi.
ph�A�*��8PE
�E
�ng phó thế nào.
Nếu vì để bảo toàn mạng
sống, trước sự uy hiếp của Trương Vân Thiên, vị Hoàng đế kia liệu có hạ chỉ
giết Giang Tả hay không?
Trái tim chợt trở nên
băng lạnh. Tôi cần phải rời khỏi nơi đây, cần phải rời khỏi chỗ này, phải đến
bên cạnh Giang Tả.
Chợt cuộn lòng bàn tay,
tôi rút từ trong ống tay áo ra một lưỡi dao nhỏ, vận công, lập tức cắt đứt dây
trói.
Tôi vung tay phá tan
vòng vây của những cây đao đang kề trên cổ. Thoáng mỉm cười rồi nhanh chóng di
chuyển đến bên cạnh vương tử Nam Quốc, kề lưỡi dao nhỏ lên cổ hắn.
Tôi hỏi: “Ngươi vừa nói
cái gì? Không để ta chết sạch sẽ?”.
Vẻ mặt vương tử Nam Quốc
lập tức trở nên cực kỳ khó coi, sắc lạnh hỏi tôi: “Ngươi muốn gì?”.
Tôi giữ chặt lấy hắn,
nói với đám người bên cạnh: “Đứng nguyên tại chỗ cho ta, buông đao xuống, nếu
không ta sẽ đưa hắn đến gặp Diêm Vương”.
Đám người lần lượt buông
đao.
Tên vương tử Nam Quốc
trong tay tôi lại hỏi: “Ngươi muốn gì?”.
Tôi trừng mắt nhìn, khi
giết người, ngươi đã nhẫn tâm như thế, đến giờ chính bản thân mình bị giết,
ngươi lại sợ hãi thế này sao?
Tôi ghì chặt cổ hắn, di
chuyển về phía cửa sổ, vừa đi vừa nói: “Thứ nhất, ta phải đi nên giờ cần ngươi
làm con tin. Thứ hai, ta muốn nói cho ngươi một chút về đạo lý làm người. Nghe
cho rõ những lời bổn cô nương nói, nếu quên, lần sau gặp lại, chính là ngày giỗ
của ngươi. Trời cao có đức hiếu sinh, phải trở thành minh quân, lý, nghĩa,
nhân, ái, phạt chắc chắn không thể thiếu. Lý là đạo lý; nghĩa là đạo nghĩa;
nhân là nhân từ; ái là đại ái; phạt chính là phạt các tội gian trá, ngông
cuồng, trộm cắp, phản loạn, trái pháp, vọng cuồng, ngang ngược, nếu sau ngày
ngươi làm Hoàng đế, phải nhớ những điều này. Thêm nữa điều ta muốn dạy ngươi
chính là, sự trong trắng của nữ nhi còn quan trọng hơn cả tính mạng. Chỉ cần
ngươi làm khó một người con gái, vậy thì cả đời này ngươi chỉ có thể làm một
tên tiểu nhân thô bỉ, ti tiện, hạ lưu”.
Nói xong những lời này,
tôi ném hắn lại, phá cửa mà lao ra ngoài.
Gió bên ngoài thật thoải
mái. Nhưng mũi tên lại theo gió mà không ngừng phóng tới.
Tôi nhìn thấy vương tử
Nam Quốc đang đứng bên cửa sổ trông về phía mình, quay đầu lại, tôi mỉm cười
rạng rỡ với hắn, nói: “Phải nhớ cho kỹ những lời ta nói, lần sau gặp lại, nếu
ngươi vẫn còn giữ “đức hạnh” như hiện tại, nhất định ta sẽ xem giết ngươi là
hạnh phúc”.

