Phiêu du giang hồ - Tập 2 - Phần cuối: 41 - 42

Chương 41: Cuộc đời nhân
quả tuần hoàn, món nợ xưa cũ nay phải trả

Tôi thực sự không ngờ
tới, Thượng Quan Tình tôi lại thông minh một khắc, ngu muội cả đời như vậy. Bạn
thử nói xem như thế là thế nào?

Tôi chế tạo ra đôi cánh
có thể bay được, nhưng lại quên phải thiết kế một chiếc dây phanh.

Đúng vậy, trên cánh
không có dây phanh, cho nên tôi càng thêm rầu rĩ, tôi có thể không buồn được
sao. Bạn nói xem, vất vả lắm tôi mới tạo ra được thứ này bay được trong không
trung, nhưng chưa nói đến chuyện không thể điều chỉnh phương hướng, ngay đến
đáp xuống cũng không biết phải làm thế nào. Vạn nhất tôi đụng phải loại chim gì
gì đó, rơi phịch xuống đất thì sẽ thê thảm vô cùng, ai đến gánh vác trách nhiệm
này cho tôi được bây giờ.

Mấu chốt của vấn đề là ở
chỗ, tôi không chỉ không xuống được mà còn bị người ta mắng chửi không ngừng
khi cứ bay đi bay lại giữa không trung.

“Nàng là con heo hả. Sao
lại có thể làm ra thứ không hạ cánh được thế này”, Mặc Nguyệt nói.

Tôi là heo còn huynh ấy
không phải sao. Nếu không phải heo sao huynh ấy còn cõng đôi cánh đó mà bay lên
trời chứ.

“Tiểu Tình, có phải nàng
cảm thấy nàng đã sống cùng chúng ta quá lâu rồi không hả”, u Dương Thiếu Nhân
nói.

Tôi tròn mắt kinh ngạc,
tôi mà muốn chết sớm thì đã không leo lên đây rồi. Chàng nói thế cứ như mọi lỗi
lầm đều là của tôi vậy, rõ ràng mấy người bọn họ cũng trực tiếp chế tác cái thứ
chẳng ra gì này, khi làm sao bọn họ không nghĩ ra chuyện phải gắn thêm cái
phanh cơ chứ.

“Ta bảo rồi, ta không
thể táng thân ở nơi này cùng các ngươi được”, Bạch Tiếu Thiên nói.

Tôi tròn mắt nhìn, nếu
sớm biết như thế tôi đã giết hắn luôn cho rồi, bây giờ đỡ phải nghe hắn ồn ào
như vậy. Sao phải hét lên vậy chứ, sợ người ta không nghe thấy hay sao?

Sau cùng của sau cùng,
chúng tôi phải hạ cánh một cách bất đắc dĩ.

Đó là khi đôi cánh bị
gãy, chúng tôi bắt đầu rơi xuống. Trong quá trình đáp đất, cuối cùng tôi cũng
nhớ ra lý do vì sao mình không làm phanh xe.

“Mau tóm lấy thứ được
treo bên cạnh chiếc cánh, đó là dù đấy”, tôi hét lớn.

Mấy người nghe nói vậy
liền tóm lấy thứ đó, sau rồi chúng tôi lặng lẽ rơi xuống.

Đúng vậy.

Cuối cùng tôi cũng nhớ
ra, tôi không làm phanh, nhưng có thiết kế đồ phòng bị khi rơi khẩn cấp...đó là
dù cứu hộ.

Như thế mới nói, một nữ
nhân thông minh như tôi sao có thể bị thất bại trên đôi cánh nhỏ bé như vậy
chứ.

...

“Cứu với, mau đỡ tôi
xuống”, tôi khóc lóc thảm thiết khi bị mắc trên cây.

Sự thực tôi không hề
chịu thua trước đôi cánh, nhưng cuối cùng đã hoàn toàn thất bại trên cây đại
thụ. Tôi không hiểu, chuyện này là thế nào nữa.

Rõ ràng cùng rơi từ trên
trời xuống, tại sao bọn họ đáp đất an toàn còn tôi lại bị treo trên cây thế
này.

Khó khăn lắm mới xuống
được tới gốc cây đại thụ, đối mặt với Bạch Tiếu Thiên, tôi chỉ nói đúng một
câu: “Đại ca, giang hồ rộng lớn, hy vọng cả đời này ta không phải gặp lại ngươi
nữa”.

Bạch Tiếu Thiên rõ ràng
có chút rầu rĩ, hỏi tôi: “Rốt cuộc cô có thành kiến gì với ta, dù sao chúng ta
cũng từng là bằng hữu, cùng thoát khỏi chỗ chết trong gang tấc”.

Tôi nhe răng cười: “Xin
lỗi, ta có chút dị ứng với mấy người trộm mộ, cả đời này ta không muốn liên
quan tới mấy thứ như huyệt mộ nữa. Có điều Bạch Tiếu Thiên, tên của ngươi, ta
nhớ rồi, dù là với u Dương sơn trang, cái bang, thậm chí là triều đình, khi
ngươi xảy ra chuyện, chỉ cần nói tên ta ra lập tức sẽ có tác dụng. Nếu ngươi có
chuyện cần giúp đỡ, ta Thượng Quan Tình không phải là người vong ân phụ nghĩa,
chỉ cần ngươi không bắt ta cho vay tiền, không nhờ ta giết người hay làm chuyện
gì tổn hại thiên lý, tất cả ta đều có thể giúp ngươi”.

Sắc mặt Bạch Tiếu Thiên
càng lúc càng trở nên khó coi.

Sao vậy, tôi đã nói gì
kinh thiên động địa hay sao?

“Thượng Quan nữ hiệp, ta
thấy ta nên đi trước thì hơn”, Bạch Tiếu Thiên nói xong liền xoay người bỏ đi.

Tôi vui vẻ vẫy tay về
phía hắn: “Huynh đệ, tạm biệt. Lần sau nếu có đào bới, nhất định phải nhớ lấp
lại cho cẩn thận, làm việc gì cũng phải đến nơi đến chốn, nếu không sẽ biến
thành thái giám đấy”.

Bóng người trước mặt đột
nhiên dừng bước, tựa như đang run lên bần bật, sau đó lại tiếp tục đi về phía trước,
hơn nữa còn càng đi càng nhanh.

Xoay người, tôi hét về
phía đám người phía sau: “Chúng ta mau đi thôi”.

Đi thẳng về phía trước,
Thiếu Nam, u Dương Y, u Dương Huyền, Thiếu Nhiên yêu quý của tôi, cuối cùng tôi
cũng có thể được gặp lại mọi người rồi.

Tôi thực sự phấn khích
vô cùng.

Bách U cốc, chúng tôi
đến đây.

Vào thành mua mấy con
ngựa, chúng tôi đi liên tục không kể ngày đêm đến Bách U cốc. Đường đi thoải
mái hơn nhiều so với trước kia.

Giang Hoài Liễu đã hạ
mật lệnh, cho nên trên đường đi chúng tôi mới được bình an như thế.

Tôi thích cảm giác phi
ngựa như bay giữa cánh rừng yên tĩnh thế này. Tôi rất cảm ơn Giang Hoài Liễu,
nếu không có hắn, lúc này tôi cũng đâu được nhàn nhã vậy chứ.

Sau này chúng tôi đều
không muốn nhắc đến chuyện Tần Ngữ phản bội nữa, đứa trẻ nào trên đời mà chẳng
phạm lỗi, còn mỗi người lớn đều cần một trái tim vị tha.

Tiến thẳng hướng Nam,
chúng tôi xuyên qua không biết bao nhiêu rừng rậm, sông suối, cuối cùng vào một
ngày nọ cũng nhìn thấy tòa thành phía trước Bách U cốc.

Tòa thành này, cứ khi
đêm xuống, tất cả các con đường đều giăng đầy đèn lồng sắc đỏ.

Tôi và đám u Dương Thiếu
Nhân tiến vào thành ngay giữa đêm khuya.

Một mùi tanh nồng như
phủ khắp tòa thành.

Tôi đứng bên ngoài,
ngẩng đầu nhìn lên, cổng thành im lìm, sạch sẽ đến kỳ lạ. Hơn nữa tôi còn thấy
biểu tượng hình ánh trăng vô cùng quen thuộc treo ở bên trên.

“Thiếu Nhân, chỗ này
hình như không phải là nơi trẻ nhỏ có thể vào”, rút kiếm ra, tôi khẽ nói.

u Dương Thiếu Nhân gật
đầu: “Tần Ngữ, ngươi không nên vào thành, mau trốn ở bên ngoài, nếu sáng sớm
hôm sau thấy bọn ta ra ngoài, ngươi mới đi cùng bọn ta vào trong, nếu bọn ta
không ra, ngươi hãy tự mình tìm cách tới Bách U cốc. Ngươi có thể đi vòng qua
tòa thành này, nhảy xuống dưới nước, trong nước có một lối đi bí mật dẫn tới
Bách U cốc.

Tần Ngữ tủi thân ngẩng
đầu nói: “Không được, ta là nam nhân, ta phải bảo vệ Tình tỷ”.

Tôi ngoác miệng cười:
“Tiểu quỷ, chúng ta không phải đi đánh nhau mà là đi gặp lão bằng hữu, mau đi
đi”.

Vậy hả, đúng là lão bằng
hữu hả, trước khi đến nơi này, tôi đã biết nhất định sẽ gặp những người ấy mà.

Nhân quả tuần hoàn, tôi
từng lỡ tay giết chết phân đà chủ của Nhật Nguyệt giáo. Suốt thời gian qua
người của giáo phái này lại hoàn toàn không có động tĩnh gì, tôi đã sớm nghe
phong thanh, bọn họ lúc này đang muốn tìm cơ hội để giết tôi.

Tôi tới thời cổ đại này
cũng khá lâu rồi, những gì nên trả đã trả, nên giúp đã giúp, hiện tại chỉ còn
thanh toán nốt khoản nợ cuối cùng này thôi.

Thực ra, tôi luôn đợi
những người này, họ không đến tôi thực không an lòng, luôn cảm thấy họ vẫn còn
căm hận mình.

Tần Ngữ nhìn tôi, đáy
mắt ngấn lệ, cực kỳ tội nghiệp hỏi một câu: “Tình tỷ, tỷ sẽ trở về, phải
không?”.

Tôi cười thật tươi:
“Tiểu quỷ ngoan, đợi tỷ trở về”.

Tần Ngữ gật gật đầu,
xoay người chạy đi.

Lau sạch thanh kiếm, tôi
khẽ cười, nói với Mặc Nguyệt và Triều Lưu: “Bên trong là kẻ thù nhà chúng tôi,
các huynh có vào cùng không?”.

Mặc Nguyệt cười nói:
“Thù nhà? Thù nhà nào chứ, nói không chừng ta cũng có quen biết, kẻ thù của ta
thực sự nhiều lắm”.

Triều Lưu cũng cười, vui
vẻ nói: “Ta vẫn là người của Tiểu Tình nàng, thù nhà nàng nhất định cũng là thù
nhà ta”.

Tôi rút kiếm ra, mỉm
cười, hướng về phía bốn cánh cửa đang mở toang, hét lớn: “Thượng Quan Tình đến
rồi, ai muốn báo thù hãy ra gặp ta báo thù hết đi”.

Đột nhiên xuất hiện một
đám người mang đao xông thẳng về phía cửa. Sau đó một tên mặc hắc y lao đến
trước mặt tôi, trầm giọng nói: “Thượng Quan Tình, ngươi còn nhớ cảnh tượng năm
đó...”.

“Không cần nhắc, ta nhớ.
Nhưng ta thực sự không cố ý giết phân đà chủ của các ngươi. Lúc này ngươi muốn
bắt đầu thì hãy bắt đầu đi, nên ra tay dứt khoát một chút”, tôi không kiên nhẫn
được liền hét lên với hắn.

Tôi thực sự thấy rất
phiền với mấy lời mở đầu như vậy.

Đối phương lúng túng,
khóe miệng co giật, nói với tôi: “Vậy thì...”.

“Ngươi có thể đừng lắm
lời nữa được không? Ngươi thật làm phiền người khác quá đấy”, tôi lại mở miệng
cắt ngang lời hắn.

Có lẽ tôi nên nói với
hắn một câu: người nào lắm mồm chẳng sống dai được đâu.

“Giết! Giết chúng cho
ta!”, tên cầm đầu cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, phẫn nộ hét vang.

Tôi rất vui.

Quả nhiên là hắn tức
điên lên rồi, càng tức giận thì lại càng chẳng sống được lâu.

Ha ha ha, cái gọi là
“không thọ nổi” chính là như vậy.

Chỉ nghe thấy tiếng hét
váng trời ập về phía mình, tôi vung đao, nói với người bên cạnh: “Đây là lần
cuối cùng, từ nay về sau, chúng ta sẽ không đánh lộn nữa, sẽ không giết người
nữa”.

u Dương Thiếu Nhân rút
kiếm ra vẻ không hiểu, hỏi tôi: “Tại sao?”.

Tôi mỉm cười xán lạn,
nói: “Vì thiếp mệt rồi, thiếp muốn sống cuộc sống đơn giản một chút. Từ nay về
sau chúng ta sẽ thay đổi, về nhà làm ruộng!”.

Giang hồ, đối với tôi mà
nói vô cùng sống động và rất nhiều niềm vui.

Nhưng ngay lúc ở dưới
địa cung trong lòng đất, cảm nhận những cơn rung chấn, tôi nhận ra rằng điều
tôi mong muốn lúc này không phải là những cuộc hành trình đầy kích thích trên
giang hồ, mà chính là cuộc sống yên bình bên cạnh những người tôi yêu thương.

Trải qua bao lần sinh
tử, chết đi sống lại, cuối cùng tôi vẫn cảm thấy, bình thường giản dị mới là
hạnh phúc thực sự.

Chương 42: Nhật Nguyệt
giáo chủ biến thân, Mạch cái bang?!

Tục ngữ nói rất hay,
nhân sĩ phiêu bạt chốn giang hồ, đâu thể không mang theo đao. Muốn không cần
phải mang theo đao, trước tiên hãy chặt gãy đao của mấy người kia đã.

Nữ hiệp tôi với phong
thái cực kỳ chuyên nghiệp của một nhân sĩ giang hồ, hừng hực lao vào đám người
trước mặt. Thực ra, tôi nên dũng mãnh hơn một chút xông thẳng về phía “lão đại”
của chúng mới đúng, tôi cũng hiểu, đạo lý đánh giặc trước tiên phải bắt thủ
lĩnh. Tôi thực sự cũng muốn xử lý tên thủ lĩnh đầu tiên, nhưng cô nương tôi
không phải thuộc hàng võ công tuyệt đỉnh, kỹ thuật lại có hạn, cho nên...

“Lão đại giao cho các
huynh, tôi tiến công vào trong trước”, hét lớn về phía sau, tôi phá khỏi vòng
vây vượt ra.

Ba người phía sau bất
giác vằn đen đầy đầu.

“Nha đầu chết tiệt,
chuyện gì nàng cũng để lại cho bọn ta”, đằng sau, Mặc Nguyệt phẫn nộ hét về
phía tôi.

Khốn kiếp, ồn ào gì chứ,
tôi đâu phải tìm các huynh về chỉ để gom người chơi mạt chược.

Tiểu Tình tôi mà bị tóm
đi, ai sẽ là người tập hợp các huynh được đây.

Xoay người, tôi túm lấy
thanh đao của một tên lâu la ném đi.

“Im ngay cho tôi, nếu
huynh khiến tôi phân tâm, tôi mà bị tóm, dù có làm quỷ tôi cũng trở về tìm
huynh.”

Lại xoay người lần nữa,
một kiếm chém xuống, tên lâu la kia ngã ra đất, sau đó vô số tên lâu la khác
cũng đồng loạt lao tới.

Lúc này, có người đột
nhiên đứng trước mặt đám tiểu lâu la, khua tay một cái, đám người phía sau ngay
tức khắc lui về, vây quanh ba người bọn u Dương Thiếu Nhân.

Vằn đen đầy đầu, tôi
nhìn tên nam nhân với vết sẹo đao trên mặt kia.

Hắn là lão đại, khốn
kiếp, xem ra hắn muốn tự tay trả thù cho người của mình.

Bộ dạng tôi vô cùng đau
khổ, dưới ánh đèn lồng tỏa chiếu, một mình đối mặt với hắn.

“Thượng Quan Tình, hôm
nay hãy để ta chấm dứt ân oán với ngươi”, hắn nắm lấy một thanh đao, giật áo
choàng đen ném xuống rồi vô cùng khí thế nói.

Tôi tròn mắt kinh ngạc,
đánh nhau thì đánh nhau, bắt chước phong cách thời thượng làm gì chứ.

Cầm chặt cây kiếm tôi
tiến lên phía trước, hắn nhìn thấy tôi xông tới lại xoay người bỏ chạy.

Tôi đúng là bốc hỏa mà.

Hắn chạy gì chứ, hắn cô
lập tôi ra một chỗ chẳng lẽ là muốn dùng kế “Điệu hổ ly sơn”?

Tuy biết đuổi theo hắn
sẽ bị trúng kế, nhưng nữ hiệp tôi vẫn tiếp tục xông lên.

Đã muốn kết thúc mọi
chuyện, đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội này.

Phi thân tới, tôi vung
đao: “Tiểu tặc, cấm chạy!”.

Tên nam nhân phía trước
đột nhiên quay đầu lại, hét vào mặt tôi: “Ta không phải tiểu tặc”.

Tôi không biết có phải
mình đang gặp ảo giác hay không.

Tôi luôn cảm thấy động
tác của hắn rất quen, dung nhan của hắn tuy có vết sẹo cực kỳ đáng sợ nhưng vẫn
rất quen thuộc.

Tựa hồ là phiên bản của
Mạch cái bang.

Suy nghĩ này vừa mới
hiện ra trong đầu đã lập tức bị tôi xua tan.

Đùa chứ, Mạch cái bang
hiện tại sao có thể ở đây được.

Lúc này huynh ấy nên ở
Bách U cốc rồi mới phải.

Đúng vậy, đúng vậy, nhất
định là ảo giác mà thôi.

Sau khi chạy lên chạy
xuống, vòng vèo một hồi, đối phương đột nhiên dừng lại, quay người đối mặt với
tôi. Tôi cũng ngay tức khắc dừng bước.

Xoay ngang cây kiếm thủ
thế trước mặt, tôi có chút lo lắng, phần lớn những tình huống phải đánh lẻ thế
này đều sẽ rất nguy hiểm.

“Thượng Quan Tình, thực
ra ta...”, người đối diện trầm giọng nói.

“Xin hỏi ngươi có thể ra
tay với ta luôn được không? Ngươi không phải muốn giết ta sao, tại sao cứ phải
quanh co vậy chứ?”, tôi tiếp tục ngắt lời tên đó.

Hừ, tôi thực sự rất ghét
những kẻ nhiều lời. Những nhân vật nhiều lời như hắn thường sẽ phải chết sớm.

Người đối diện lại lần
nữa bốc hỏa, xé lớp da...trên mặt, lớn tiếng nói: “Thượng Quan Tình, nàng có
thể để cho người ta nói xong được không?”.

Tôi hít đầy một bụng khí
lạnh.

Đây là thuật biến thân!
Thuật biến thân!

Tôi bị dọa hoảng hồn lùi
lại sau một bước, cây kiếm trong tay múa may loạn xạ: “Này, ngươi đừng có lại
gần ta, đồ quỷ biến hình”, tôi hét lên.

“Thượng Quan Tình, đừng
có làm ồn nữa được không? Ta là Thiếu Nam, Mạch Thiếu Nam”, đối phương dứt
khoát quẳng đao đi rồi chạy về phía tôi.

Tôi sững người, siết
chặt những ngón tay, nhìn về phía huynh ấy.

Ơ! Ơ! Không nhìn rõ...

Buông thanh kiếm xuống,
trong bóng tối mịt mờ, tôi chăm chú quan sát để nhận định khuôn mặt kia.

“Ừm, cặp mắt đào hoa yêu
nghiệt kia, quả nhiên là của Mạch Thiếu Nam”, tôi xoa xoa cằm biện luận.

“Nàng có thể đừng nói
như vậy được không?”, Mạch Thiếu Nam đi đến trước mặt tôi, khóe miệng run run
nói.

Tôi tròn mắt kinh ngạc:
“Cô nương tôi đang muốn tìm huynh. Huynh lại ở đây làm cái quái quỷ gì vậy, tự
nhiên lại sắm vai giáo chủ Nhật Nguyệt giáo? Chẳng lẽ là đang diễn
‘Cosplay’[1]?”

[1] Cosplay: được viết
tắt từ 2 chữ “costume” (trang phục) và “roleplay” (nhập vai), đây được xem như
là một nét văn hóa đặc trưng của giới trẻ Nhật Bản. Khi tham gia Cosplay, người
chơi sẽ hóa thân thành một nhân vật trong thế giới truyện tranh (manga), thế
giới game hay cũng có thể là những thần tượng âm nhạc mà họ yêu thích. Hóa thân
thành nhân vật tức là người chơi sẽ phải có những cử chỉ, điệu bộ, cách nói
chuyện, trang phục và hóa trang như một nhân vật bước ra thế giới thực từ một
thế giới ảo.

“Cái gì?”

“Không có gì, ta hỏi huynh
ở đây làm gì?”

Tìm một nơi trông có vẻ
sạch sẽ rồi ngồi xuống, tôi thư thái hít thở, thả lỏng cơ thể một chút.

Thì ra là Mạch Thiếu
Nam, vậy thì an tâm rồi, người một nhà, người một nhà mà.

Mạch Thiếu Nam nhìn thấy
tôi tự do thoải mái vặn vẹo thân mình như thế, khóe miệng bất giác giật giật
hỏi: “Nàng không phát hiện ta đang là nhân vật phản diện hay sao?”.

Tôi cười nói: “Chẳng sao
cả, dù huynh là nhân vật phản diện, huynh cũng sẽ không làm gì tôi, tôi rất
hiểu hynh. Ở trên mình của tôi, huynh có tìm cả ngày cũng chẳng có gì đáng giá
mà”.

Mạch Thiếu Nam mỉm cười
gượng gạo, cầm chiếc mặt nạ da ngồi xuống bên cạnh, kể lại cho tôi nghe toàn bộ
sự việc.

Chuyện là thế này, khi
bọn họ tới Bách U cốc, còn chưa biết Nhật Nguyệt giáo đã xâm chiếm nơi này từ
khi nào, toàn bộ thôn dân đều bị giết hại.

Vì khi đó Nhật Nguyệt
giáo đến Bách U cốc cũng là lần đầu tiên, chúng vừa đi vừa cướp, vừa giết, đến
nơi này thì hoàn toàn mất phương hướng, không biết cửa ra ở chỗ nào. Đang lúc
không biết làm sao để trở về, bọn chúng lại biết được thông tin chúng tôi đang
đi đến chỗ này.

Nhật Nguyệt giáo nhớ lại
thù xưa, lại nghĩ tới Ngọc Tâm kinh của Ngọc Long môn phái, vì thế mới quyết
định ôm cây đợi thỏ, chiếm lĩnh thôn trang chờ chúng tôi đi qua.

Bọn Mạch Thiếu Nam cảm
thấy có gì đó bất ổn, để một vị trưởng bối của Bách U cốc ra ngoài thăm dò tin
tức, mới phát hiện người trong thôn đều đã bị biến thành môn hạ của Nhật Nguyệt
giáo.

Đám người Mạch Thiếu Nam
suy đoán, khi chúng tôi tới nhất định sẽ bị giáo chủ của Nhật Nguyệt giáo bắt
đi, sau đó sẽ bị chúng tùy cơ xử lý.

Tên giáo chủ của Nhật
Nguyệt giáo này quả là ngốc nghếch. Khi bị u Dương Thiếu Nhiên cải trang thành
nữ nhân quyến rũ, hắn liền cho rằng bản thân mình đang nhìn thấy Hồ Tiên, lẽo
đẽo đi theo Thiếu Nhiên lên núi, sau đó bị bọn u Dương Huyền tóm gọn.

Ai mà biết được chúng
tôi vì chuyện lằng nhằng với Giang Hoài Liễu nên đã chậm trễ như vậy. Mạch
Thiếu Nam không còn cách nào khác đành phải tạm thời cải trang thành giáo chủ
của Nhật Nguyệt giáo.

Sau đó, cực kỳ không may
mắn, chúng tôi lại đột nhiên đánh tới, còn khí thế hừng hực nhất quyết đòi ra
tay nữa chứ.

Giơ tay ra, Mạch Thiếu
Nam gõ lên đầu tôi một cái.

“Ui da, huynh muốn chết
hả, tại sao lại đánh tôi!”, tôi bốc hỏa, trừng mắt lườm huynh ấy.

Mạch Thiếu Nam cau mày,
nói: “Nàng còn dám quát ta, nếu không phải tại nàng cứ đùng đùng đòi đánh đòi
giết thì đêm nay đâu có loạn lên thế chứ”.

Tôi nhếch mép, tôi đâu
có muốn thế, là tại mấy người các huynh bố trí không chặt chẽ nên mới có sự
nhầm lẫn thế chứ.

Mở trừng mắt, tôi đột
nhiên nghĩ, trong lúc chúng tôi đang cùng nhau nói chuyện nhàn nhã thế này,
phía bên kia hình như vẫn đang đánh nhau thì phải.

Ngước lên, tôi đang định
mở miệng liền bị Mạch Thiếu Nam cắt lời.

“Đã lâu rồi không gặp,
nàng có phải béo lên không đấy?”

Khóe miệng giật giật,
tôi chợt sầu não.

“Huynh mới béo đấy. Đừng
có nói linh tinh nữa, bọn họ còn đang đánh nhau ở bên kia kìa.”

“Họ đánh nhau thì cứ để
họ đánh nhau, dù sao cũng chẳng có tổn thất gì. u Dương Y, u Dương Huyền, u
Dương Thiếu Nhiên đều trà trộn vào trong đám người đó, thậm chí lão minh chủ võ
lâm cũng rất mê đao, đang ở trong đám đó, đánh nhau lộn xộn.”

Bất giác mồ hôi túa ra
khắp người.

Đám tiểu tử kia già cũng
chưa già, bé cũng chẳng còn bé, tự nhiên lại ở đây chơi trò đánh lộn.

Tôi vừa mới thất thần
không để ý một chút, nhìn lại liền thấy thái độ người bên cạnh đã hoàn toàn
thay đổi.

Mạch Thiếu Nam kéo tôi
vào lòng, mỉm cười dịu dàng: “Tiểu Tình, ta rất nhớ nàng, thực sự rất nhớ nàng,
cảm ơn nàng đã quay trở lại”.

“Tôi trở lại rồi, Thiếu
Nam.”

Tôi trở lại rồi, bang
chủ cái bang của tôi. Tôi cũng rất nhớ huynh.

 

Báo cáo nội dung xấu