Nở rộ - Chương 07 - 08

Chương 7

Cố Minh Châu kéo va li ra khỏi sân bay, gương mặt hiện lên vẻ
mệt mỏi. Cố Yên đứng trước mặt chị, không biết phải làm thế nào, cúi đầu đến tội
nghiệp. Thấy vậy, Lương Phi Phàm khẽ nhíu mày, ra hiệu cho Lý Vi Nhiên đưa hai
chị em lên xe.

Lý Vi Nhiên lái xe, Cố Minh Châu ngồi cạnh, hai người họ nói
chuyện. Cố Yên ngồi hàng ghế sau, nhỏ nhẹ hỏi: “Chị... gần đây có bận lắm
không?”

Cố Minh Châu không quay đầu lại, bình thản trả lời: “Bận.”

Lương Phi Phàm cảm thấy cô hơi run khi hỏi chị gái mình,
không đành lòng, anh cười, hỏi thêm: “Bận việc gì thế, việc đấu thầu đúng
không?”

Cố Minh Châu không trả lời, chỉ cười cười, nếu tập đoàn nhà
họ Lương rút khỏi cuộc đấu thầu này thì việc này cô chắc thắng.

Qua gương chiếu hậu, cô nhìn người tình của em gái đầy ẩn ý,
và thế là thỏa thuận ngầm giữa hai người đã được ký kết. Anh sẽ rút khỏi cuộc đấu
thầu này, còn tôi sẽ canh chừng em gái tôi hộ anh.

Đạt được mục đích, cô quay ra nhìn vào gương xe, chỉnh lại vẻ
mặt, rồi vui vẻ nói với em gái: “Chị ngồi máy bay hơn mười tiếng cũng mệt lắm rồi,
chi bằng chúng ta về nhà cha ăn bữa cơm cho vui, được không Tiểu Yên?”

Cố Yên vui sướng gật đầu: “Vâng!”

Lý Vi Nhiên ngồi nghe mà cũng phải thở dài, haizz, miếng thịt
mỡ ngon lại tự dâng cho mèo, nụ cười của Cố Yên đúng là đáng giá cả một quốc
gia.

Sáng hôm sau, tại Lương thị.

Hôm nay Tổng giám đốc Lương Phi Phàm vô cùng tức giận. Điểm
này cả công ty ai cũng có thể nhận ra, không khí căng thẳng bao trùm trong
phòng tổng giám đốc, mấy giám đốc đều tìm lý do chính đáng để tránh mặt.

Một dự án cả trăm tỷ chỉ để đổi lại một bữa tiệc tại nhà họ
Cố. Món ngon đâu chẳng thấy, anh chỉ ăn được một bồ tức giận mà nay không biết
xả vào đâu. Chẳng là trong bữa cơm tối qua ở nhà Cố Yên, Cố Bác Vân với giọng
cha già bày tỏ nguyện vọng: “Cha cũng già rồi, cũng muốn có đứa cháu bế, hai
con không nên trì hoãn việc kết hôn nữa, hôn nhân là phải liền tay, lâu ngày e
hỏng việc.”

Trì hoãn ư? Lương Phi Phàm này có bao giờ muốn trì hoãn việc
kết hôn với Cố nhị tiểu thư đâu! Đáng ghét hơn nữa là, khi nhìn sang Cố Yên và
Minh Châu, cả hai đều gật gù tán thưởng lời cha, làm anh trở thành người đáng
trách, bảo anh sao không tức cho được?

“Lương tiên sinh, ngài có điện thoại.”

“Ai?”

Chỉ một chữ cũng làm thư ký run bắn người: “Phương... Phương
Diệc Thành, Phương tiên sinh.”

“Nối máy.”

“Chào Tổng giám đốc Lương!” Giọng nam trầm ấm vang lên từ đầu
máy bên kia.

“Có chuyện gì, Phương tiên sinh cứ nói!” Lương Phi Phàm lạnh
lùng nói.

“À, là thế này... Tôi về đây cũng được nửa năm rồi, muốn mời
bạn cũ ăn bữa cơm gặp mặt, không biết Tổng giám đốc Lương và Tiểu Yên tối nay
có rảnh không?”

Nghe hai chữ Tiểu Yên với vẻ đầy âu yếm, gân cốt Lương Phi
Phàm như căng ra, anh cười lạnh nhạt: “Nhất định chúng tôi sẽ đến.”

“Cảm ơn!”

“Không có gì!”

Tuổi trẻ bạn đã từng một lần yêu ai say đắm chưa? Yêu bằng tất
cả nhiệt huyết của cái tuổi trong sáng nhất, đẹp đẽ nhất, để cuối cùng, cả đời
này cũng không thể nào quên được mối tình đầu với biết bao kỷ niệm ấy.

Nếu bạn từng có một mối tình như thế thì bạn sẽ phần nào hiểu
được tâm trạng của Cố Yên lúc này. Hình ảnh cậu thiếu niên đẹp trai mặc bộ đồ
đen hiện lên thật rõ ràng trong đầu cô, nụ cười như mùa thu tỏa nắng, anh cất
giọng nói ấm áp: “Lâu rồi không gặp!”

Phương Diệc Thành đã đợi rất lâu rồi, cuối cùng giây phút gặp
mặt cũng đã tới. Anh nhìn cô hồi lâu, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, vì anh đã đợi
giây phút này hai năm nay rồi.

Quả thực đã bảy năm trôi qua, anh đứng trước mặt cô mà dường
như mọi chuyện chưa từng xảy ra. Cố Yên giật mình tìm lại cảm giác: “Vâng, đã
lâu không gặp! Anh khỏe không?”

Đôi nam nữ đã từng yêu nhau, sau bao năm xa cách, giờ mới gặp
lại, quả là một cảnh vô cùng cảm động.

“Tối nay có thể cùng nhau đi ăn cơm được không?” Phương Diệc
Thành lịch sự mời.

Cố Yên do dự, cô không biết mình có thể kìm nén được cảm xúc
cho tới hết bữa cơm không.

“Chỉ là ăn với nhau bữa cơm thôi, Tiểu Yên, mấy năm rồi
không gặp, anh rất nhớ em!” Phương Diệc Thành cười khổ, cất giọng như cầu khẩn.

Cố Yên ngồi thẫn thờ cả ngày trời trong phòng làm việc, cô
đang nghĩ xem tối nay nên ứng phó thế nào.

Anh ấy không thay đổi lắm, vẫn vẻ ngoài đẹp trai như thế, vẫn
nụ cười rạng ngời như thế... nhưng càng như thế, trái tim Cố Yên càng nhói đau.

Phương Diệc Thành, chẳng phải anh đã nói là sẽ quên quá khứ
sao?

Bốn giờ chiều, chuông điện thoại kêu. Dãy số quen thuộc hiện
lên, tâm trạng Cố Yên rối bời.

“A lô!” Cố Yên nhấc máy.

“Em đang ở đâu?”

“Em...” Giọng Cố Yên nghẹn lại: “Tối nay em có hẹn đi ăn với
bạn, em sẽ về muộn nhé!”

Không hiểu sao trong lúc bối rối, cô lại nghĩ ra được câu
này.

Lương Phi Phàm im lặng một lát rồi buông một câu lạnh lùng đến
ghê rợn: “Biết rồi!”

Khi Cố Yên và Phương Diệc Thành tới, đã có mấy người ngồi đợi,
bộ mặt xinh đẹp nhưng lạnh như băng của Cố Minh Châu, bộ mặt thản nhiên của Kỷ
Nam, bộ mặt vui vẻ của Lý Nham và còn bộ mặt đầy sát khí của Lương Phi Phàm.

Lúc này Cố Yên mới vỡ lẽ vì sao anh lại nói: “Biết rồi!”

Phương Diệc Thành tao nhã nói: “Xin lỗi mọi người, Tiểu Yên
vẫn chậm chạp như ngày nào nên đã đến trễ. Để mọi người phải chờ lâu, tôi thật
có lỗi!” Nói đoạn, anh ấy cầm ly rượu lên uống một hơi hết sạch.

Cố Minh Châu nhìn mọi người, Lý Nham vẫn vui vẻ, Kỷ Nam
không tỏ thái độ gì, chỉ có Lương Phi Phàm khẽ nhếch mép cười lạnh lùng, mắt
nhìn chằm chằm vào Cố Yên.

“Phương Cục trưởng đã tự phạt mình, chúng ta cũng không nên
so đo nữa, đúng không, Lương Phi Phàm?” Cố Minh Châu đi đến vỗ vào bờ vai rắn
chắc của Phi Phàm, mắt nhìn Phương Diệc Thành, rồi cũng uống cạn một ly.

Lương Phi Phàm không có biểu hiện gì, anh khẽ gọi: “Yên Nhi,
lại đây ngồi!”

Phương Diệc Thành cười, ngẩng đầu nhìn họ.

Hai người đàn ông đều mặc bộ đồ đen, ánh mắt hiện lên vẻ dữ
dội như muốn chiến đấu, khiến bầu không khí trong phòng cũng trở nên nặng nề.

Cố Yên không do dự, cô ngoan ngoãn đi đến ngồi cạnh Lương
Phi Phàm.

Suốt buổi tối, chỉ có Cố Minh Châu và Phương Diệc Thành hân
hoan nói chuyện, Lương Phi Phàm không hề động đũa, anh chỉ uống rượu.

Nhìn kiểu cầm ly rượu suy tư kia là cô biết ngay anh đang vô
cùng tức giận, mỗi khi cô làm anh giận, anh lại không ăn gì mà chỉ ngồi uống rượu,
rồi nhìn cô như muốn ăn thịt.

Thấy vậy, Cố Yên khẽ nghiêng đầu áp vào người anh, cười, động
tác này như muốn xoa dịu cơn tức giận đang cháy bùng bùng trong anh.

“Sao em không ăn gì cả?” Phương Diệc Thành đang ngồi bên
trái Cố Yên, múc cho cô một chén canh, dịu dàng nói.

Bầu không khí im lặng bao trùm căn phòng, Lý Nham và Kỷ Nam
đưa mắt nhìn nhau. “Tôi muốn qua bàn bên kia ăn đồ tráng miệng.” Cố Minh Châu
nhanh miệng đổi đề tài trước khi Lương Phi Phàm giận dữ hất đổ bàn ăn.

Lương Phi Phàm theo phản xạ, nhíu mày, nói: “Chưa ăn cơm
xong, không được ăn đồ ngọt!” Nói xong, anh cũng cảm thấy buồn cười, thói quen
thật là đáng sợ, trước mặt bao nhiêu người, một đấng nam nhi lại cất giọng của
một bảo mẫu nghiêm khắc.

Phương Diệc Thành vẫn nở nụ cười tươi, kêu bồi bàn mang đến
đĩa trái cây.

Sau đó, không khí trong phòng không còn nặng nề như trước nữa.
Lương Phi Phàm thỉnh thoảng lại đút trái cây cho Cố Yên ăn, thỉnh thoảng lại
xen vào câu chuyện giữa Cố Minh Châu và Phương Diệc Thành.

Bữa tiệc kết thúc, Phương Diệc Thành vỗ vai Lương Phi Phàm:
“Lương Tổng, hy vọng sau này chúng ta có cơ hội hợp tác!”

“Phương Cục trưởng khách khí quá! Dân thường như chúng tôi
chỉ mong nhờ bóng Phương Cục trưởng mà thôi. Phải rồi, cho tôi gửi lời hỏi thăm
đến Phương tướng quân.” Lương Phi Phàm đáp lại cũng rất lịch sự.

Phương Diệc Thành gật đầu cười, rồi quay sang Cố Yên đang
khoác tay Lương Phi Phàm: “Tiểu Yên, hôm nào rảnh anh có thể mời em đi uống nước
không? Đã lâu anh không về đây, mọi thứ thay đổi nhiều quá!”

“Nếu Kỷ Tổng không trừ lương của em, em sẵn sàng làm hướng dẫn
viên cho anh.” Cố Yên cười nói.

“Lương của tôi đều phải xem sắc mặt của chị dâu mà lĩnh, tôi
nào dám có ý kiến gì!” Câu trả lời thể hiện sự cao thủ trong trận đá bóng của Kỷ
Nam.

“Đấy là cô nói đấy nhé! Phi Phàm, tháng sau anh trừ lương của
Kỷ Nam rồi chuyển vào tài khoản cho em nhé!” Cố Yên làm nũng, khiến mọi người đứng
đó đều cười vui vẻ.

Chương 8

Về đến nhà, Cố Yên liên tục kêu đói.

“Gần đây em ăn nhiều nhỉ?” Lương Phi Phàm ôm cô vào lòng, hỏi.

Cố Yên lườm anh một cái: “Chẳng phải anh làm em mệt sao?”

Lương Phi Phàm yêu đến chết cái điệu bộ nũng nịu của cô, anh
lại...

Cố Yên mệt mỏi đẩy anh ra, anh thật không muốn làm cô tổn
thương trong lúc này.

“Phi Phàm!”

“Sao em?”

“Em không biết là anh ta cũng hẹn các anh. Em... Hôm nay em
mới gặp lại anh ta, anh ta nói cùng nhau ăn bữa cơm gặp mặt, em... cũng muốn
nói rõ với anh ta, em... em không biết anh ta cũng hẹn cả các anh nữa.”

Cố Yên bối rối giải thích. Lương Phi Phàm thấy thái độ lúng
túng của cô, lòng anh lại cảm thấy ấm áp lạ thường.

“Lúc đó nhìn thấy em và anh ta đi vào, anh cũng cảm thấy hơi
bực mình...” Lương Phi Phàm bình tĩnh nói. “Nói đúng hơn... là anh sợ. Ngày đó,
anh gặp em muộn hơn anh ta một năm, anh đã dùng bảy năm nay để bù đắp lại...
Yên Nhi, anh nói cho em biết những lời từ đáy lòng anh, em cũng phải nói cho
anh những điều em đang suy nghĩ, được không? Rốt cuộc em đang nghĩ gì?”

Lương Phi Phàm thấy cô đang thật sự mềm lòng, nên quyết định
nói chuyện với cô.

Cố Yên dựa vào vai anh, im lặng không nói.

“Theo anh bao nhiêu năm nay, em biết anh rất thương em... Mặc
dù... em không thể hứa trước với anh điều gì... nhưng, anh rất quan trọng đối với
em.”

Lương Phi Phàm ôm chặt cô vào lòng, dường như ngay lúc này
đây, anh muốn thân thể của anh và của cô hòa vào làm một.

Xem thái độ của cô tối nay, anh cũng có thể đoán được phần
nào lời cô nói, chỉ là anh thật không ngờ cô lại nói... anh là một người rất
quan trọng đối với cô.

Cô bé của anh, em biết không, vì câu nói này, phải mất bao
nhiêu cái bảy năm nữa, anh cũng bằng lòng chờ!

Anh ôm cô chặt tới nỗi cô có chút không thoải mái: “Phi
Phàm... không phải anh đang khóc đấy chứ?”

“Phi Phàm?”

“Phi Phàm, anh làm em đau đấy!”

Anh nới rộng vòng tay, nhưng vẫn ôm cô âu yếm, im lặng không
nói.

Một lúc lâu sau, Cố Yên như đã chìm vào giấc ngủ trong vòng
tay êm ái của anh. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô thì thầm.

“Vâng?”

“Yên Nhi, em lấy anh nhé?”

“Ừm... Ah?” Cố Yên ngủ thiếp đi.

Lúc này, anh đang rất nghiêm túc.

Mấy năm anh, lúc nào anh cũng muốn đề cập với cô về vấn đề
này, chỉ là... nhìn thấy dáng vẻ vô tư lự của cô, anh lại không dám nói. Cho đến
giờ, hai người vẫn chưa nói tới chuyện kết hôn.

Nhưng trong lòng anh cũng hiểu... cô... e rằng không muốn kết
hôn với anh.

“Phi Phàm!” Cố Yên đứng lên, lưng quay lại phía anh, nói:
“Chúng ta cứ như thế này... chẳng phải là rất tốt sao?”

Lòng anh buốt lạnh, cũng phải thôi, là anh đang sốt ruột.

“Anh biết rồi, em đi tắm đi, anh đi hâm lại đồ ăn cho em.”
Anh dịu dàng nói, rồi quay người đi xuống bếp.

Người cũ lâu ngày không gặp, một khi gặp lại, quá khứ tươi đẹp
lại hiện về gần gũi, thân thương.

Người mà Cố Yên cảm thấy thân thiết ngày nào cũng đến. Anh ấy
ngồi trong xe, dường như không muốn làm ảnh hưởng tới cuộc sống hiện tại của
cô, anh chỉ đứng từ xa quan sát. Có lúc, không kìm lòng được, cô nhìn về phía
anh, anh lại tươi cười bước xuống xe, nói chuyện với cô vài câu.

Lương Phi Phàm biết chuyện, anh hy vọng cô sẽ không đi làm nữa,
vì chuyện này, hai người họ lại giận nhau.

Buổi chiều, Cố Yên đứng bên cửa sổ trên lầu nhìn xuống, theo
thói quen, cô lại nhìn về phía gốc cây cổ thụ.

Hôm nay, Phương Diệc Thành không tới.

Không hiểu sao, cô lại thấy trong lòng bồn chồn, hình như cô
đang mong chờ anh ấy tới?

Cô vội vàng bắt taxi đến Lương thị, nỗi lo lắng trong lòng
đang dâng lên.

Cánh cửa bật mở, Lương Phi Phàm nhíu mày nhìn ra, sự lạnh
lùng trong đôi mắt biến mất, thay vào đó là sự vui mừng.

Ôm cô vào lòng, hôn lên má cô, anh vui mừng nói: “Sao hôm
nay lại có thời gian tới thăm anh thế?”

“Bản quan đi thị sát dân tình.” Vừa nói cô vừa véo má anh,
cười ranh mãnh.

Anh cũng cười: “Ồ! Là kiểm tra đột xuất hả?”

“Anh giấu bảy mươi hai phi tần ở đâu rồi? Kêu ra đây để bản
quan gặp mặt!”

“Quỷ con!” Anh ôm cô chặt hơn. “Nhớ anh rồi à?”

Thư ký Lâm rụt rè gõ cửa, mang đồ ăn đã được hâm nóng tới,
nhìn gương mặt tươi cười của ông chủ, cô thở phào nhẹ nhõm. Mấy ngày nay, ngày
nào cô cũng phải thay bộ ấm chén mới trong phòng. Mấy giám đốc chỉ được nghỉ mấy
tiếng một ngày, còn lại luôn luôn trong tình trạng sẵn sàng đối phó với tính
khí thất thường của ngài tổng. Chỉ có mỗi việc vào hỏi ngài tổng bữa trưa ăn gì
mà lần nào cô cũng bị quát cho nước mắt giàn giụa.

Những ngày tháng khổ cực đã qua rồi...

Trên đường tới công ty, đi qua tiệm cơm, nhân tiện cô mua
vài hộp bánh chẻo và thịt xiên chua cay nướng, định làm quà cho cô thư ký, ai
ngờ, Lương Phi Phàm lại ăn gần hết.

“Anh chưa ăn trưa à?” Cố Yên ngạc nhiên hỏi, giờ đã là buổi
chiều. Cô ngồi xuống cạnh anh, lấy miếng bánh chẻo bỏ vào miệng cho anh. Lương
Phi Phàm há miệng ngậm luôn bánh chẻo lẫn ngón tay cô, động tác rất gợi tình
khiến mặt cô lại đỏ ửng. Cô đánh vào vai anh một cái rồi lau ngón tay lên áo
anh.

“Ăn một mình, anh không thấy ngon.”

Nghe giọng anh oán trách như đứa trẻ con, cô không khỏi buồn
cười: “Thế lần sau muốn ăn hai mình thì nhớ mời em nhé, nhưng phải nhớ hẹn em
trước đấy!”

Lương Phi Phàm đã ăn hết chỗ đồ ăn, anh mở chai rượu vang,
chậm rãi uống từng ngụm: “Anh tưởng... lịch hẹn của em kín rồi!”

Cố Yên biết trong lời nói của anh có ý châm chọc, cô không
thèm để ý vì không muốn lại to tiếng ở đây.

Thấy Cố Yên không phản ứng gì, anh lại càng tức điên lên:
“Thế nào? Hôm nay đến để cảm ơn anh đã không ngăn cản em và người ấy đến với
nhau à?”

Cố Yên cũng bị anh làm cho tức điên lên: “Anh cho là thế thì
là như thế đấy!”

Giọng cô như thách thức, làm thổi bùng ngọn lửa nóng giận
đang cháy hừng hực trong anh. Anh đứng dậy, bế xốc cô đặt xuống sofa, chỉ một
thoáng sau, quần áo của cô đã rơi vương vãi dưới chân ghế, tiếp theo đó, chỉ
còn tiếng rên rỉ như van xin anh hãy nhẹ nhàng hơn...

Tại nhà Phương Diệc Thành.

Phương Diệc Thành dừng bước chân: “Cha, sao cha còn chưa đi
nghỉ?”

“Cha đang đợi con.” Lão tướng quân tuổi đã cao nhưng lưng vẫn
còn thẳng, chỉ có điều tóc đã điểm bạc, mắt đã không còn tinh nhanh như trước.

Phương Diệc Thành người đầy hơi men nhưng giọng nói vẫn rất
rõ ràng: “Cha còn ngăn cản con sao? Bảy năm trước cha đã hứa với con là làm đến
chức cục trưởng rồi sẽ cho con về tìm cô ấy. Nay con đã thực hiện được rồi.
Cha, giờ... con muốn thực hiện ước mơ của con.” Khi nhắc tới ước mơ của mình,
đôi mắt anh rực sáng, nét mặt đầy kiên quyết.

Lão tướng quân khẽ thở dài. Đây là người con trai mà ông hài
lòng nhất, vì muốn con trai trở thành người nối nghiệp mà mười năm trước ông
giao cho con nhiệm vụ gia nhập Cố gia với tư cách gián điệp nằm vùng, dù lúc đó
Phương Diệc Thành đang học tại FBI - Mỹ, ai ngờ người con trai út của ông lại
không qua được ải nữ nhân thường tình.

“Phương Diệc Thành,
cha hiểu được nỗi khổ tâm của con, mấy năm nay con không chịu kết hôn, cha cũng
không làm khó dễ con. Nhưng con người có số, con và cô tiểu thư nhà họ Cố không
thể đến được với nhau, con người sống thì phải luôn nhìn về phía trước, không
nên cứ sống mãi trong hoài niệm.” Đã bao năm ông xông pha chiến trường, quen
nói thẳng vào vấn đề mà không hề quanh co.

“Nếu chặng đường tiếp theo mà không có cô ấy, chi bằng con cứ
ở nguyên chỗ này còn hơn.” Anh thấp giọng nói.

“Gần đây con luôn hành động theo ý mình, mục đích của con là
gì? Để chịu thất bại sao?” Mấy ngày nay Diệc Thành kết thân được với hai người
anh có thế lực, từ chính trường cho tới thương trường, quyết đấu một phen với
Lương Phi Phàm.

“Cha không phải lo lắng cho hai anh con, các anh ấy chỉ đứng
đằng sau thôi, mọi việc con làm con chịu, với lại con đã tính toán từ rất lâu rồi,
sẽ không có chuyện gì đâu.” Anh cười chua xót. “Còn mục đích của con thì rất
đơn giản, con chỉ muốn Lương Phi Phàm gặp càng nhiều phiền toái càng tốt.”

Lão tướng quân tặc lưỡi, ông không thể tưởng tượng nổi, người
con trai tài giỏi mà ông đặt hết hy vọng lại trở nên khó bảo như thế...

Cố Yên liếc mắt nhìn thấy chiếc xe Benz đang đậu dưới gốc
cây. Cô bước tới, gõ cửa xe nhưng anh ấy vẫn không tỉnh.

Thực ra cô biết anh từ trước tới nay rất ít khi ngủ say.
Ngày đó, phòng anh ở dưới phòng cô, nửa đêm cô tỉnh dậy đóng cửa sổ cho khỏi lạnh,
anh đều nhắn tin cho cô, hỏi: “Tiểu Yên, em không ngủ được à?”

Khi cô đang quay người bước đi thì anh lại tỉnh dậy. Nhìn thấy
cô, anh giật mình, vội vàng mở cửa xe bước xuống.

“Xin lỗi em, tối qua anh không ngủ, nên giờ ngủ hơi say.”
Anh vội vàng giải thích như một đứa trẻ.

“Không có gì, không phải em đang đợi anh đâu!” Cô vừa cười vừa
trả lời một cách khách khí và xa lạ.

Phương Diệc Thành gõ nhẹ lên mũi cô: “Tiểu nha đầu! Thôi được,
là anh đang đợi em.”

Động tác vừa nhanh vừa quen thuộc khiến cô không kịp phản ứng,
chỉ cười: “Anh đợi em có chuyện gì thế?”

“Chẳng phải em đã nói sẽ làm hướng dẫn viên cho anh sao, giờ
anh được nghỉ, em dẫn anh đi tham quan một vài nơi nhé!” Anh cúi đầu nói rất
nghiêm túc.

“Nhưng em còn phải đi làm mà!”

“Thế anh mời em đi ăn để đền bù tổn thất lương tháng của em
được không?”

Nhìn ánh mắt dịu dàng của anh, trái tim cô lại đau nhói.

“Em đến cổng công ty, anh lái xe tới, nhanh lên nhé!” Anh
nói nhỏ vào tai cô.

Cố Yên bất giác mỉm cười.

Phương Diệc Thành phóng nhanh xe tới, cua một góc rất đẹp mắt
rồi dừng lại ngay trước cổng công ty của Cố Yên.

“Nhanh lên xe!” Phương Diệc Thành nhoài người mở cửa xe để
cô bước lên.

Khi xe vòng qua chỗ rẽ, qua gương chiếu hậu, Cố Yên nhìn thấy
bọn A Hổ, người mà Lương Phi Phàm ngầm sai tới để theo dõi nhất cử nhất động của
cô, bóng hắn đang chạy theo xa dần.

“Vui không?”

“Vui.” Cô vừa nói vừa nhìn anh đang chuyên tâm lái xe, nét mặt
hiện lên sự tinh nghịch.

Sự hưởng ứng của cô không làm Phương Diệc Thành ngạc nhiên,
vì cô không phải là cô gái thích bị trói buộc. Lương Phi Phàm làm sao có thể ép
buộc được cô đây?

“Chúng ta đi đâu thế?”

“Đến trường bắn.”

Đấu mười vòng thì Phương Diệc Thành thắng đến tám.

“Trình độ kém rồi đấy, học trò!” Phương Diệc Thành là một xạ
thủ giỏi, năm đó anh dạy cô rất nhiều, sau đó, trình độ của hai người ngang sức
ngang tài.

“Sư phụ, thầy làm nghề này để kiếm sống, số em may mà không
sống bằng nghề này, cho nên trình độ kém cũng là điều đương nhiên thôi.”

Cố Yên nâng ly rượu chúc mừng anh. Người làm quan to có
khác, thích đến trường bắn nào ở ngoại ô cũng được, hơn nữa, đồ ăn mang lên đều
là dành cho khách VIP.

“Này!” Lương Phi Phàm và Cố Yên chúc rượu nhau. “Hình như em
đang muốn nhắc nhở anh là Lương Phi Phàm đối với em rất tốt?”

“Không phải là nhắc nhở, mà thực tế là như vậy, ai cũng nhận
ra điều đó.”

“Em còn yêu anh không?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Cố Yên suýt nghẹn.

“Tiểu Yên, em còn yêu anh không?” Phương Diệc Thành nghiêm
túc hỏi lại lần nữa.

“Em không trả lời anh.” Phương Diệc Thành buồn bã nói.

“Anh hỏi bất ngờ như thế, thử hỏi làm sao em trả lời được
đây?” Cố Yên khẽ nói.

“Em vẫn còn yêu anh. Mười năm qua, không ngày nào em hết yêu
anh.” Phương Diệc Thành nhìn vào mắt cô khiến hai má cô đỏ bừng. Anh lại từ từ
nói: “Nhưng em trách anh, trách anh là cảnh sát mật, trách anh đã hủy hoại sự
nghiệp của cha em, trách anh hại chết dì Nguyễn, có phải không?”

Tiếng nhạc du dương, réo rắt hòa vào trong tim. Cùng với ánh
sáng mờ dịu, quá khứ đã dần chìm vào quên lãng, vậy mà hôm nay anh lại đưa
chúng ra ngoài ánh sáng, được cái nắng gắt của mặt trời rọi sáng đến từng chi
tiết. Lúc này, tâm trạng cô rối bời, cô không biết phải nói thế nào mới phải.

“Anh nhắc tới chuyện này làm gì...” Cố Yên đau khổ quay mặt
đi, nói.

“Anh ta như ngọn núi đứng chắn giữa hai chúng ta. Tiểu Yên,
em với anh từng là những người bạn tốt nhất, từng là đôi tình nhân đẹp nhất,
sau khi chuyện đó xảy ra, chúng ta đã không còn ở bên nhau nữa. Mặc dù anh
không phải là người trực tiếp chỉ ra tội của cha em, nhưng em phải biết, cha em
đã phạm pháp, anh chỉ thực hiện theo pháp luật thôi, anh không sai, đó là trách
nhiệm anh phải làm. Còn dì Nguyễn mất vì bệnh tim, không có em và anh thì dì ấy
cũng không còn sống được bao lâu nữa.”

Cố Yên đứng dậy bỏ đi, Phương Diệc Thành chạy theo kéo cô lại:
“Em còn trốn tránh sự thật bao lâu nữa đây?”

“Sao em phải ngồi đây nghe anh nói những lời này? Phương Diệc
Thành, anh nghĩ em chưa đủ đau lòng sao? Phải xới lại chuyện cũ một lần nữa để
em cảm thấy đau khổ phải không? Em thích trốn tránh bao lâu thì kệ em, chỉ cần
anh đừng xuất hiện trước mặt em thì cả đời này, em sẽ quên đi quá khứ đó. Ở bên
cạnh Lương Phi Phàm, em thấy hạnh phúc, anh hãy đi ra khỏi cuộc đời em! Đi
ngay!” Cố Yên gào thét trong đau khổ.

“Em... em có dám nói, khi ở bên anh ta em không một lần nhớ
tới anh không?” Phương Diệc Thành kiên định nói.

Cố Yên nói trong nước mắt: “Nhớ, nhưng anh có biết sau nỗi
nhớ đó là gì không? Thời khắc mà dì Nguyễn ngã dưới chân em, thời khắc mà cha cầm
súng đuổi em ra khỏi nhà, thời khắc em ngã xuống giường của Lương Phi Phàm, em
đã thề rằng cả đời này chúng ta sẽ không đi chung một con đường!”

Hai người im lặng nhìn nhau.

Một lúc sau...

Phương Diệc Thành buông tay ra, rồi kéo cô ngồi xuống ghế:
“Thế chúng ta có thể làm bạn không?” Anh cũng ngồi xuống với cô. “Nếu không thể
quay lại với nhau, chúng ta làm bạn có được không?”

Cố Yên im lặng.

“Cố Yên, không phải em định cả đời này không nhìn mặt mối
tình đầu của em đấy chứ?”

Cố Yên vẫn im lặng, cô thật không hiểu vì sao anh bỗng dưng
lại xuất hiện trong đời cô với những lời nói khiến cô vô cùng bất ngờ như thế.

“Em... Việc này sau hãy nói đi!” Nói xong cô uống cạn ly rượu,
lạnh lùng trả lời. “Xem tâm trạng em thế nào đã.”

Báo cáo nội dung xấu