Gả cho Lâm An Thâm- Chương 10-11
Nhớ màn nóng bỏng vừa rồi ở rạp chiếu phim, não Giản Lộ bắt đầu căng lên, nhắm tịt mắt lại, tim đập lợi hại. Nụ hôn triền miên nồng nhiệt, bàn tay anh nóng bỏng, tiếng thở dốc...
Nhưng mà, thật lâu, thật lâu -
Giản Lộ căm giận mở mắt ra, trước mặt là một khuôn mặt tuấn tú được phóng đại. Mắt anh còn tản mát chút ý cười trộm. Biết mình bị giỡn, Giản Lộ phát hỏa: “A!” đánh vào tay Lâm An Thâm: “Anh muốn gì?!”
Lâm An Thâm bị đẩy ra, nhưng vẫn không nhịn được cười: “Không muốn gì cả.”
“Nhàm chán!” Giản Lộ tức giận xoay người đang định đi. Nhưng chưa rời được một bước đã bị Lâm An Thâm kéo lại vào trong lòng.
“Làm sao?! Em còn nhiều việc phải làm, không có thời gian giỡn với anh!”
“Việc gì?” Lâm An Thâm lại càng ôm chặt, khiến cô không giãy ra được.
“Buông! Không liên quan đến anh!”
“Không nói anh không buông!”
Giản Lộ bình tĩnh lại, này... này bộ dáng này của Lâm An Thâm thật xấu....
“Em muốn về nhà ngủ!”
“Đến nhà của anh ngủ. Phòng anh đã sửa rồi.”
“Em cũng có nhà của em, sao lại đến nhà của anh làm gì? Em cũng không muốn lây rận hồ ly!”
“Hồ ly không có rận.”
“Em sợ mùi hồ ly! Huống hồ có nhà mà không về thì là cô gái không tốt!”
“Nhà của em trong nhà của anh. Không về nhà anh mới làm hư con gái.”
“Ảo tưởng!” Ngọt như mía lùi vậy!
“Ảo tưởng không xấu.”
“Nhà của em ở trên lầu!”
“Em lầm.”
“Anh mới lầm! Để em lên!”
“Đây không phải nhà của em. Anh không nghĩ em lại ở nhà của người đàn ông khác.” Nói xong, Lâm An Thâm mới biết mình đã lỡ lời.
Nhất thời, không gian như đông lại.
Nụ cười của anh cũng cứng đờ. Lời nói ra rồi cũng không thu lại được. Anh bất an quan sát sắc mặt của Giản Lộ. Cô ở trong lòng anh mà sững sờ.
Lâm An Thâm lo lắng ngó cô, nhưng đầu cô cúi thật thấp. “Anh không có ý như vậy.” Lâm An Thâm kích động.
Cô trầm mặc.
“...Anh chỉ là...” Là rất hạnh phúc, tình cảm yêu thương, ghen tị giấu chặt bao lâu cuối cùng cũng được khai mở. Người trong lòng vẫn trầm mặc.
Không nghe được giọng Giản Lộ, không nhìn thấy biểu tình của cô. Lòng bàn tay Lâm An Thâm chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.
“Xin lỗi...”
“Sẽ không có lần sau...”
“Giản Lộ...”______
Rốt cục người nào đó cũng hứ mũi một tiếng thật lớn, Giản Lộ vùng khỏi vòng tay anh: “Tay anh vươn cũng xa thật! Anh điều tra đời tư em? Anh không tôn trọng cuộc sống của em!”
Lâm An Thâm nắm lấy tay cô, nhưng cô nhanh nhẹn tránh được. Anh cầu xin tha thứ: “Anh biết anh sai rồi!”
Giản Lộ nhìn bộ dáng hèn mọn biết sai mà sửa của anh. Hồ ly giỏi nhất là ngụy trang bản chất thật! Nhưng cô ngày càng khinh bỉ chính mình dễ dàng mắc mưu anh!!! “... Phòng đó cũng không phải của anh ấy... Trước kia là bác Đỗ thu nhận em, ở trong căn nhà đó. Sau bác mất, anh ấy trở thành chủ sở hữu trên danh nghĩa. Tinh cảm của em với Đỗ Trung rất tốt, nhưng cũng không phải như anh tưởng tượng... Hơn nữa bây giờ em với Đỗ Trung cũng không sống cùng nhau... Huống hồ, người em thích cũng không phải anh ấy... Em thích anh...” Giọng người nào đó ngày càng nhỏ.
Giản Lộ nhìn chòng chọc vào đôi giày của mình.
Lâm An Thâm thở phào nhẹ nhõm: “Anh biết.” Anh sớm đã biết điều này, nhưng lại không thể khống chế cảm xúc khó chịu của bản thân. Một lần nữa ôm cô vào lòng thật chặt.
Ánh trăng dịu dàng soi sáng đôi tình nhân. Dưới ánh trăng, lưu luyến lại càng nồng.
Thật im lặng. Hai người cảm nhận nhiệt độ cơ thể nhau, cảm giác bao nhiêu cũng không đủ.
“Lâm An Thâm...” Giản Lộ dựa vào vòm ngực ấm áp thoải mái của anh.
“Ừ.” Lâm An Thâm dùng cằm cọ vào người mềm mại trong lòng, tâm tưởng dâng lên một cỗ ngọt ngào. Tình yêu như chắp cánh bay lên tận trời, đưa anh đến đáy cốc, nhưng lại rất nhanh tiến vào tiên cảnh.
“Anh sẽ không xông vào phòng em chứ?”
“Em cho phép anh sẽ vào.”
“….”
“Anh sẽ không nhìn lén em tắm rửa?”
“Em nói có anh sẽ nhìn.”
“…”
Giản Lộ bĩu môi, nhìn đi, hồ ly lộ đuôi rồi! Nhưng sao cô lại vẫn vui vẻ rơi vào cạm bẫy của anh?!
“Ngày mai anh đến nhà em giúp anh thu dọn hành lý.”
“..?”
“Em muốn chuyển nhà.”
“Chuyển đến nhà người đàn ông của em.” Nói câu này ra, anh sẽ không còn những phản ứng bộc phát như vậy đi.
Giản Lộ chút nữa muốn đánh mạnh vào đầu anh nhưng lại sợ đánh anh thành chàng ngốc luôn. Đánh vào đầu sợ một lão hồ ly thâm trầm khôn ranh như vậy lại biến thành một người trì độn. Mặc kệ anh, Giản Lộ xoay người bước đi.
Nhưng Lão Hồ Ly lại nhắm mắt, theo đuôi cô.
“Anh làm sao!”
“Anh cảm thấy em sống rất bừa bộn, anh theo em dọn từ đêm nay, nếu không ngày mai dọn sẽ rất mệt.” Công việc có vẻ rất nặng nhọc nhưng người nào đó lại cười thật ngốc.
Giản Lộ trừng mắt với thân ảnh đang định tiến lên lầu, Lão Hồ Ly lại bắt đầu hành động! Cô khẳng định đầu mình có vấn đề mới tạo cơ hội cho anh thừa nước đục thả câu!!
Vì thế, chuyện xưa của một con mèo ngốc nghếch cùng một con hồ ly gian xảo chính thức mở màn.
Lâm An Thâm nói: Không đủ.
Chương 11
Sau khi hai người ở chung, cuộc sống cũng không có gì sáo
trộn. Vẫn là cuộc sống với những thói quen cũ, tình cảm vẫn mặn nồng, công việc
vẫn vậy.
Cuộc sống hai người dung hợp, không có gì bài xích. Hết thảy
tựa như hai người từ trước đến giờ đều sinh hoạt cùng nhau. Đây là điều Giản Lộ
tưởng tượng chứ không phải sự thật.
Nếu rút ra được bài học xương cốt khi nào thì phải nói ngay
đến sáng đầu tiến sống chung.
Giản Lộ có thói quen nghe nhạc rock của vào buổi sáng, lại
luôn mở cỡ đại. Sáng sớm, Lâm An Thâm đẩy cửa mà vào. Tóc còn rối, gương mặt
vẫn còn ngái ngủ. Hiển nhiên là anh mới dậy, không hẳn, là nói bị làm tỉnh lại.
Anh nhìn vào nguồn âm thanh ầm ỹ, chiếc loa vẫn đang giật đùng đùng. Sau đó,
anh nhíu mày nhìn Giản Lộ. Vẫn còn đắm chìm trong tiếng nhạc rock, Giản Lộ ném
cho anh một ánh mắt quập quèm. Lâm An Thâm nhìn thẳng vào mắt cô, nhãn lực bỏ
thêm hai phân trang trọng. Giản Lộ cũng tăng thêm hai phân nhãn lực nhìn anh.
Mấy chục giây trôi qua, hai người họ giằng co không phân cao thấp, hai ánh mắt
trao đổi qua lại rồi lại lại qua. Một phút sau, Lâm An Thâm lui ra ngoài. Mắt
Giản Lộ lại quay trở lại tràng thái quập quèm vừa rồi, tai lại đắm chìm trong
tiếng nhạc rock đầy kích thích. Sau nhiều cái sáng sớm như vậy, giọng rock vẫn
thét gào trong nhà, Lâm An Thâm cũng không vào phòng cô ném ánh mắt trách cứ
nữa. Một ngày nào đó, lúc Giản Lộ tiến vào phòng tắm rửa mặt, còn gặp được Lâm
An Thâm đang bôi kem cạo râu đầy mặt, tay đang cầm dao cạo.
Buổi tối, 8 giờ, Giản Lộ ngồi trên sô pha xem phim truyền
hình, Lâm An Thâm ngồi bên cạnh xem tạp chí. Nhân lúc ti vi còn quảng cáo, Giản
Lộ đi vào phòng bếp cắt hoa quả làm salad. Nhưng tìm tới tìm lui trong tủ lạnh
cũng không tìm thấy tương salad.
Vừa định gọi Lâm An Thâm thì bên cạnh đã có người đưa cho cô
một lọ tương mới tinh.
“Lọ trong tủ lạnh em dùng hết hôm qua rồi còn gì! Anh mới
mua lọ mới.” Dứt lời, Lâm An Thâm bắt đầu ra tay trộn salad.
Giản Lộ cười cười nhìn anh trộn salad.
Rất ngon, khi hai người trở lại sô pha thì quảng cáo cũng
vừa hết.
Giản Lộ miệng nhai salad, mắt xem ti vi, tay không ngừng bấm
đốt. Tính ra một ngày 24 tiếng, một phần tư làm việc ở công ty, 3 tiếng đi lại
cùng đi chợ, 4 tiếng ở nhà… Nha! Giống như cô và anh lúc lúc nào cũng dính với
nhau!
Cùng đi làm, làm cùng một công ty, cùng một tầng, tan tầm
cùng nhau, cùng nhau đi mua đồ ăn, ăn cơm cùng nhau, cùng nhau xem ti vi… Ngay
cả buổi sáng cũng đánh răng cùng nhau, anh đứng bên trái, cô đứng bên phải.
Như vậy có phải rất kì quái…
Giản Lộ chuyển tầm mắt sang mặt Lâm An Thâm ở bên cạnh,
người này không biết đang đọc cái gì, có vẻ rất thích thú. Nhìn lại trang bìa,
lại là ‘Tâm sự con gái’! Giản Lộ tức giận trừng mắt nhìn anh, chọc một miếng
táo cho anh, anh rất tự nhiên há to miệng đưa miếng táo vào, ăn, nhưng vẫn rất
chăm chú vào tờ tạp chí.
Giản Lộ cũng đưa một miếng táo vào miệng mình, ánh mắt lại
trở về màn hình ti vi: một vài hiệp nữ đang bay đi bay lại đuổi giết nhau. Cô
nhịn không được cười rộ lên. Có lẽ cuộc sống của cô và anh không phải cuộc sống
mạo hiểm gì, nhưng là tuyệt đối gần gũi, hạnh phúc.
Bất quá, đây cũng là ước mơ của cô. Là anh cho cô, cũng chỉ
anh mới có thể cho cô.
Xem xong phim.
Giản Lộ ngáp một cái thật lớn, nhìn đồng hồ, trách không
được mắt đã muốn dịp vào như vậy, thì ra là đã khuya. Cô gõ gõ tờ tạp chí của
anh.
“Uhm, anh biết.” Lâm An Thâm vẫn còn luyến tiếc gấp tờ báo
lại, đặt lại tủ sách. “Đi thôi.”
Hai người nắm tay nhau tiến tới trước phòng Giản Lộ.
“Bữa sáng ngày mai ăn gì?”
“Không muốn ăn. Em muốn ngủ.” Dù sao từ trước cũng có nhiều
lúc cô như vậy mà vẫn khỏe mạnh mà.
“6 giờ anh gọi em.”
“Aiz! Không cần! Được rồi, em ăn… Oap… Có cái gì cho em
chọn?”
“Mì nước, cháo yến mạch, hay bánh bao với sữa đậu nành?”
“Giống nhau cả.” Ăn rồi đều no cả thôi.
“Ừ. Anh chuẩn bị trước rồi mang theo, em có thể ăn ở trên
xe. Mai em có thể ngủ muộn thêm 30 phút.”
Nha! Có thể nướng thêm một lúc: “Uhm!” Giản Lộ gật đầu như
gà mổ thóc: “Em đi ngủ, anh về phòng mình đi.” Giản Lộ chỉ chỉ vào cửa phòng
đối diện, đó là phòng Lâm An Thâm.
“Ừ.”
Giản Lộ tính buông tay ra, nhưng anh vẫn giữ chặt không
buông.
“Uh..” Giản Lộ đá mắt ý bảo anh buông tay.
“Ah.”
Nhưng tay vẫn không buông.
Giản Lộ bị bộ dáng của anh chọc cười: “Kia… em ở lại với anh
thêm 10 phút…”
“Được.” Anh sảng khoái trả lời.
“Không phải cả 24 tiếng đều ở cùng nhau sao? Còn dính như
vậy…”
“Không đủ…”
“Ngốc!” Tuy ngoài miệng thì oán giận, nhưng trong lòng lại
thực ngọt. Sớm biết tính kiệm lời của anh nhưng không nghĩ bây giờ cũng tiết
kiệm như vậy. Bất quá, hiệu quả không tồi, so với Véronique lại càng ngọt ngào
hơn!
Hai người đứng trước cửa phòng Giản Lộ cười ngây ngốc.
(Jumbo said: tưởng tượng hai người đứng trước cửa phòng mà
cười xem! Trông rất quỷ dị!)
“Tốt rồi, về phòng đi.” Lâm An Thâm vuốt nhẹ hai má cô.
“A… đã hết 10 phút sao…”
“Ừ.” Anh ghé sát mặt vào má cô, hôn một cái, sau đó mở cửa
phòng ra cho cô, “Ngủ ngon.”
“A…” Cảm giác có một luồng khí ngọt ngào dâng lên trong
lòng, cô ngơ ngác đẩy anh, chỉ thị đi ngủ, đóng cửa. Nhưng mà, 1 phút, 2 phút…
Giản Lộ lại mở cửa.
Cửa phòng đối diện đã đóng, phỏng chừng Lâm An Thâm đã nằm
trên giường, bắt đầu ngủ. Giản Lộ không gọi cửa, cũng không kêu tên anh, chỉ là
chăm chú nhìn cửa phòng anh.
1, 2, 3, 4, 5 –
Lâm An Thâm mở cửa.
Phản ứng đầu tiên của Giản Lộ là tin vào ‘tâm linh tương
ứng’.
“Làm sao vậy?” Anh tiến lại trước mặt, một lần nữa nắm tay
cô.
Giản Lộ chỉ biết cười ngây ngô.
“Không phải em buồn ngủ à? Sao không ngủ đi!”
“…” Giản Lộ lắc đầu, tiến vào lòng anh. Cúi đầu, giọng nói
truyền đến từ trong lòng: “Làm sao bây giờ… Thì ra 24 tiếng thực sự không đủ….”
Mặt trời mọc rồi lại lặn. (Tinh huy khuynh sái - đoán chừng
như vậy!)
Mọi người một ngày có 24 giờ.
Nhưng một ngày của cô sao không có 26 giờ, không, 27 giờ thì
tốt rồi… Hoặc là có thể để một ngày vĩnh viễn không chấm dứt.
Bởi vì không đủ, như thế nào cũng không đủ…
(Jumbo said: Bạn Jumbo làm đoạn này mà chết vì mật của hai
người, dễ thương ghê!! ‘Như thế nào cũng không đủ’ Không chỉ anh Lâm cảm thấy
không đủ, mà Giản Lộ cũng vậy! Bạn vừa làm vừa cười, bố bạn ném cho bạn một ánh
mắt đầy nghi ngờ, không hiểu ông sinh ra loại con gái gì mà cứ ngồi cười như
con thần kinh!!!)
*
Sáng sớm, trong cơn mơ màng, Giản Lộ bị mặt trời đánh thức.
Chải tóc, mở loa. Thứ âm nhạc rung giật lại bắt đầu rống giận. Giản Lộ ngồi dậy
lại phát hiện thắt lưng đang có một cánh tay vòng trụ. Cô lúc này mới nhớ ra,
tối qua, người nào đó nói không đủ xong liền trú luôn tại phòng của cô. Giản Lộ
ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của anh, tinh thần tự dưng thấy khoan khoái. Sao
tiếng nhạc lớn như vậy anh cũng có thể tiếp tục ngủ, đôi lông mày chỉ nhăn chút
xíu. Giản Lộ tắt loa, anh hẳn đã tỉnh.
Lâm An Thâm mở mắt, điều đầu tiên anh nhìn thấy là khuôn mặt
tươi cười của cô, ánh mặt trời buổi sớm làm nụ cười của cô như được bao bọc
trong một tầng hào quang. Lần này vẫn là mộng? Anh đã mơ về một ngày như vậy
không biết bao nhiêu lần, cảm giác này thật sự khiến người ta rung động.
Giản Lộ ở trước mặt Lâm An Thâm vẫy vẫy tay, người này sao
khởi động máy chậm như vậy?
Bỗng nhiên cánh tay vừa dùng sức trên lưng lại khép lại.
Giản Lộ còn chưa kịp thét lên thì đã cấp cho ai đó cái cơ
hội hôn lên môi, không, có thể nói là ăn. Ngay đến khí lực để giãy dụa Giản Lộ
cũng không có, bởi vì sức lực của quân địch quá mạnh, hoàn toàn chặn đường lui
của cô. Anh hôn lên môi cô, tham lam hơi thở đó, từng chút, từng chút một tiến
vào. Đây… đây là Lâm An Thâm sao…. Bất quá, ngay cả cơ hội để suy nghĩ cũng bị
tước mất, bởi tất cả không khí trong lồng ngực đã bị anh cướp hết. Không khí bị
cướp, đầu óc cũng mơ màng; mà Lâm An Thâm hấp thu hết hương vị của cô, ý thức
ngày càng trở nên rõ ràng. Hết thảy đều không là giấc mộng, cô ở ngay trước mắt
anh, đang ở trong vòng tay anh.
Thẳng đến khi khuôn mặt của Giản Lộ đỏ bừng, Lâm An Thâm mới
muông ‘đồ ăn’ trong miệng ra. Buông lỏng vòng tay, Giản Lộ lập tức thở từng
ngụm, từng ngụm dài. Lâm An Thâm lại nở nụ cười ngốc nghếch, rất thỏa mãn, bởi
vì thực sự ngon miệng… Anh thuận tay nghịch nghịch tóc cô, sau đó lại cọ cọ mặt
mình lên khuôn mặt đỏ ửng của cô.
(Jumbo said: Thỉnh thoảng anh cũng dữ dội nhề!!)
Giản Lộ cảnh giác nhìn Lão Hồ Ly, từ sáng tới giờ anh lúc
thì là sói, lúc lại cải trang thành thỏ, rốt cuộc anh có âm mưu gì?! Nhưng anh
vẫn trừng ra bộ mặt ngây ngô khiến cô không thể truy khảo.
Ép hôn một hồi, rồi nhanh chóng chạy đến công ty. Giản Lộ
không dám phí phạm thời gian, chạy thẳng vào sảnh lớn lại vừa nhìn thấy Joey
cũng vội vàng đi đến.
“Jane, hôm nay cậu ăn mặc kiểu gì vậy?! A! Cậu không trang
điểm!!” Joey vừa nhìn thấy cô liền kêu thất thanh.
“Sao vậy?” Bình thường cô vẫn mặc như vậy… “Hôm nay là ngày
gì…”
“Cậu không biết gì à? Kì quái, Lâm tổng cũng không nói gì
với cậu sao? Hôm nay có đại nhân vật từ tổng bộ bên Mỹ về thị sát. Hôm qua,
Vương tổng còn dặn dò mọi người tuyện đối không được có sai lầm!”
“Thật à?…” Lâm An Thâm cũng chẳng nói với cô cái gì. “Phỏng
chừng sếp của mình cũng không biết…”
“Không thể nào, bởi vì tổng bộ chỉ định Lâm An Thâm hướng
dẫn nhân viên thị sát trong toàn bộ quá trình! Mình còn tưởng có thể hỏi cậu
xem Anson định thế nào!”
“Khẳng định anh ấy sẽ không đi.” Đừng nói là toàn bộ hành
trình, có là nửa hay non nửa cũng không có khả năng Lâm An Thâm đi cùng người
kia.
“Nói như vậy thì lại có trò hay để xem rồi!” Joey lập tức
hưng phấn.
Giản Lộ dơ hai tay đầu hàng. Lão hồ ly của cô cũng không
phải là diễn viên, diễn cái gì mà diễn!
Joey kêu to: “Người đàn bà này, cậu làm rối tóc mới của mình
rồi, nếu hình tượng của mình có sứt mẻ gì thì mình đến tìm cậu hỏi tội! Lâm
tổng không đi thì Phương tổng nên đi tiếp. Đương nhiên mình cũng phải đi theo!”
Giản Lộ cười cười, nhìn Joey gào to, mất hết hình tượng.
Người này hẳn lại lao đầu tìm kim quy tế đi. Đùa một chút, thang máy cũng đã
đến tầng của Giản Lộ.
Lúc cô ngồi vào bàn làm việc, chợt nghe tiếng điện thoại
trong phòng Lâm An Thâm truyền đến từng tiếng, từng tiếng. Hiển nhiên đã bị Lâm
An Thâm ngắt không dưới một lần. Cuối cùng chuông cũng dứt, cách một hồi, Lâm
An Thâm đi ra, tay còn cầm áo khoác. Giản Lộ ném cho anh một ánh mắt nghi hoặc.
Nhìn ánh mắt của Giản Lộ, Lâm An Thâm cũng không biết giải
thích thế nào: “Anh… anh đi ra ngoài một chút…” Lâm An Thâm nhìn gương mặt cô
mờ mịt không hiểu gì, còn muốn nói thêm gì đó nhưng lại không thể nào mở miệng.
Anh đành phải liếc mắt đi nơi khác: “Có thể không về đón em tan sở…” lại bất an
nhìn cô cái nữa: “Khả năng có thể trở về…” Chưa nói hết, anh đã tiến vào thang
máy chuyên dụng mà đi.
Từ đầu tới đuôi, Giản Lộ cũng không hiểu ra sao. Anh muốn
nói cái gì vậy? Rốt cuộc có về được hay không? Anh không về được có muốn cô về
nhà trước hay không?
Chưa được chén trà, điện thoại ép cung của Joey đã tới rồi:
“Jane! Jane! Anson chịu đi thị sát đúng không? Phương tổng vừa mới nói với
mình, nhưng mình không tin được! Chính miệng cậu nói cho mình biết đi!”
“Ah? Đại khái là đi.”
“Cậu làm trợ lý kiểu gì vậy?! Còn tưởng có thể trực tiếp moi
thông tin từ cậu! Rốt cục nhân vật quan trọng kia có quan hệ gì với Anson đây?
Theo tư liệu từ bên đó chuyển sang thì nhân vật quan trọng đó là một đại mỹ nữ
nha!”
“Uhm…”
“Anson thật sự chưa nói gì với cậu?”
“Anh có nói một ít… Nhưng mình nghe không hiểu…”
“Aiz~ Cậu là loại phụ nữ gì vậy?? Thật lãng phí tài nguyên!
Nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc nhân vật đó là ai cơ chứ? Ai mà đến cả Anson
phải ra tay?”
“Không biết…”
“Hứ! Mình tìm người trong sáng như cậu làm gì, không bằng đi
hỏi dì lao công!” Nói xong, Joey cứ như vậy cúp máy.
Giản Lộ thảm hại nhìn chằm chằm điện thoại. Có thể không kì
quái sao… Người kia chưa hề giải thích rõ ràng cho cô… Mấy câu kia nghe mây như
gió vậy.
Sau cả một ngày, Lâm An Thâm cũng không có trở về. Chỉ có
một tin nhắn nói Giản Lộ tự mình về nhà trước.
Khi nào thì anh về? Anh đi đâu? Ở Trái đất hay trên Mặt
Trăng rồi? Muốn cô nấu cơm anh không? Có phải chờ cơm anh không? Một chút tin
tức anh cũng không nhắn về! Viết vài tin nhắn thì lấy mạng của anh à? Thật là…
Giản Lộ không ngừng tự nhắc nhở bản thân không nên so đo với anh. Đại nữ nhân
không chấp nhặt tiểu nam nhân!
Chờ thang máy giờ tan tầm! Giản Lộ mới phát hiện rất lâu rồi
cũng chưa đi về như vậy. Bước vào thang máy, đập vào mắt cô là bảng điều khiển
chi chít nút sáng.
Vừa thấy Giản Lộ, Joey liền lập tức tiến lại: “Này! Anson có
quay trở lại hay không?”
“Không…”
“Ôi, tiếp khách những một ngày lận! Trời ạ! Người đàn bà này
đến đây làm gì vậy? Cậu — ”
Giản Lộ liền quyết đoán, bịt miệng Joey lại: “Đi! Cậu có thể
im lặng một lát được không? Mình không biết cái gì cả!”
Joey quàng tay lên vai Giản Lộ: “Được rồi, được rồi, nha đầu
này, mình biết cậu khó chịu… Mình so với cậu lại càng khó chịu! Phụ nữ trong
công ty này hôm nay đều như vậy!”
Giản Lộ đổ mồ hôi. Không ngờ lão hồ ly lại được hoan nghênh
như vậy…
Đi ra khỏi cửa công ty, chợt nghe đến tiếng Joey gọi khẽ bên
cạnh: “Cool! Xe máy Harley nha!” (Harley: Một hãng xe máy phân khối lớn.)
Giản Lộ thuận thế nhìn qua.
Vừa vặn người bên kia ngẩng đầu lên.
Giản Lộ cùng Joey cùng hít vào một hơi.
Joey cảm thánh: “Một chữ, soái!”
Giản Lộ vụng trôm trợn trắng mắt, tên Đỗ Trung kia sao lại
giỡn ở đây vậy…
Đỗ Trung tiến nhanh lại bên này.
Một giọt mồ hôi lướt nhanh qua thái dương Giản Lộ, mặt Đỗ
Trung đen lại có thể so với đít nồi, lại còn bừng bừng khí thế. Giản Lộ cũng
biết tại sao anh lại đến đây.
Joey hưng phấn: “Anh ta đi tới! Người nào trong công ty
chúng ta lại câu được anh bạn trai cực phẩm vậy?!” Mới nói xong, liền nhìn thấy
cực phẩm tiến đến trước mặt Giản Lộ, cánh tay dài nắm chặt tay Giản Lộ lôi lên
xe, đội mũ bảo hiểm cho Giản Lộ. Brừm brừm, động cơ rống lên hai tiếng, Joey
chỉ nháy mắt một cái, con xe Harley đã không còn thấy bóng.
Joey sững sờ, nha đầu ngốc Giản Lộ lại im ỉm mà kiếm kim quy
tế trước cô!
Lâm An Thâm nói: Em giận?
Jumbo said: Đương nhiên…

