Nếu được yêu như thế - Chương 33

Chương 33. Đi rồi, là chúng tôi

Thuấn Nhân có thể không làm gì, chỉ dựa vào số tiền cho thuê nhà hằng
tháng cũng đủ ăn, nhưng cách sống đó không khiến cô vui vẻ. Cửa hàng chè làm ăn
ngày càng khó khăn, khách hàng ở châu Âu không nhận được hàng đúng hẹn, lần lượt
hủy đơn đặt hàng. Cô không có thời gian đi tìm nguồn hàng mới, còn nguồn hàng cũ
lại tăng giá vận chuyển từ huyện Uyển đến Hợp Phì, giá cả không còn chiếm ưu thế
nữa, điều này sớm nằm trong dự đoán của cô. Một sự thật rất hiển nhiên, nếu cuộc
sống không có Tử Chấn thì gặp rất nhiều khó khăn.

Tử Chấn dặn dò Thuấn Nhân chăm sóc tốt cho các con, cô đã hoàn thành
một cách rất xuất sắc, đấy là việc duy nhất cô có thể làm vì anh. Thuấn Nhân bàn
với Xuân Nam, nhờ lính của chú đến Bắc Kinh đòi lại Tử Chấn. Xuân Nam nói: “Cháu
cứ làm như quân giải phóng là tay sai của nhà ta không bằng, muốn đi cướp người
ở tận Bắc Kinh, lại còn là con trai của thương nhân nước ngoài nữa chứ, cháu muốn
phát động chiến tranh thế giới hay muốn lên trang nhất của báo nào? Từ ngày sinh
con xong, đầu óc cháu có vấn đề rồi, cháu bị chồng mê hoặc rồi. Cháu nhìn lại mình
đi, xinh đẹp thế này lại đi lấy thằng hồ ly, cô thấy đời này cháu cứ nuôi hai đứa
nhỏ rồi an phận mà sống đi. Chồng cháu về thì về, không về thì bỏ nó đi, chỉ cần
nó đưa tiền trợ cấp là được rồi.”

Thuấn Nhân nói: “Cháu nghĩ kỹ rồi, cháu phải đi Bắc Kinh thôi cô ạ.
Bọn trẻ cô tạm thời chăm giúp cháu, tiền ăn và tiền thuê người giúp việc cháu lo.
Cô à, cô cười cháu không biết giữ thể diện cũng đành chịu vậy, không có anh ấy,
cháu không sống nổi.”

Mới đến Bắc Kinh, Thuấn Nhân hẹn An An ra ngoài nói chuyện. Cô ta không
tới, người xuất hiện lại là Lý Triệt. Lý Triệt nói với Thuấn Nhân, Tử Chấn bị bố
nhốt lại rồi, anh không đến công ty làm việc.

Tin thứ hai là Lý Triệt đã ly hôn với Trăn Trăn. Lý Triệt nói: “Anh
phát hiện ra rằng, những chuyện mình để ý trước đây thật buồn cười, nó chẳng có
nghĩa lý gì với cuộc sống hiện tại, vì sao anh lại để mất em? Trước tiên không nói
tới chuyện này, nhưng em cho rằng mình còn có thể quay lại với Tử Chấn không? Anh
ta giờ mất đi tự do, em lại đang thất nghiệp, còn nuôi hai đứa con, em định đối
phó với ông Thời thế nào đây? Chi bằng anh với em cùng thương lượng với nhau một
chuyện.”

“Em có thể đợi”, Thuấn Nhân nói. “Đợi đến ngày anh ấy được tự do, chúng
em sẽ đi vào trong rừng sâu làm người rừng, không ai có thể tìm thấy được.”

Lý Triệt ngắm nhìn đôi mắt mơ hồ của Thuấn Nhân, anh ta lắc chiếc ly
trên bàn, nói: “Cuộc đời của người con gái chỉ có mười năm, từ mười tám tuổi đến
hai mươi tám tuổi, sau đó tuổi thanh xuân coi như đã hết. Em sắp đến ngưỡng đó rồi,
em đợi anh ta được bao lâu? Em may mắn gặp được Tử Chấn trong quãng thời gian tương
đối đẹp, nếu giờ phải chia tay, đó sẽ là một kỷ niệm đẹp của em và cả của anh ta,
sao em lại quyết không từ bỏ thế? Cứ như thế, em sẽ rất đau khổ, em quá tàn nhẫn
với chính bản thân mình, phải nhìn thấy ngày người mình yêu trở mặt mới được sao?”

“Nếu thế thì tại sao phụ nữ lại kết hôn?”

“Kết hôn là việc tìm một người mua cuộc đời mình, sau ba mươi tuổi,
em không có tư cách lựa chọn nữa, chỉ cần anh ta không bỏ em thì coi như là người
rất lương thiện rồi. Ngoài ra, hôn nhân có thể mang lại cho bọn trẻ một thân phận
hợp pháp, một người phụ nữ đã kết hôn, ra ngoài cũng ít bị ức hiếp, tóm lại, phụ
nữ kết hôn rồi hơn đứt mấy bà già cô đơn.”

“Một cuộc hôn nhân như anh nói có thể tạo nên một gia đình hạnh phúc,
khiến nhân cách con người được hoàn thiện không?” Thuấn Nhân nói. “Anh thật là đáng
thương, bởi sống đến giờ này rồi mà anh vẫn không được một người phụ nữ nào yêu
thật lòng, từ trước tới nay anh không hiểu được tình yêu chân thật là một thứ hạnh
phúc không thể thay thế được. Cứ cho là anh đã đi lại với một nghìn thiếu nữ mười
tám tuổi, cũng không bằng bà vợ tám mươi tuổi nhưng thật lòng yêu anh.” Thuấn Nhân
uống một ngụm nước, rồi lại nói: “Người mà yêu cầu người khác quá nhiều thường là
những người có khiếm khuyết nhiều nhất, anh muốn chỉ một lần kết hôn là bù đắp được
khiếm khuyết đó, nhưng tiếc là anh quên không tự hoàn thiện mình.”

“Anh thấy hai đứa mình rất hợp nhau, anh đảm bảo là sau khi kết hôn,
em sẽ không phải bỏ ra một đồng, anh vẫn có nghĩa vụ nuôi dưỡng hai đứa con của
em. Suy nghĩ đi, em đã kết hôn hai lần rồi đấy, nếu em từ chối anh, em có thể cô
đơn đi tiếp quãng đời còn lại không?”

“Nghe ra, anh có vẻ phát tài rồi nhỉ? Nhà họ Thời cho anh bao nhiêu?”

Lý Triệt giơ một ngón tay lên nói: “Giờ anh có thể nghỉ việc được rồi,
anh sẽ đưa em đi chu du thiên hạ, không tốt sao? Chúng mình quen nhau từ nhỏ, tốt
hơn nhiều so với những cặp giữa đường gặp nhau.”

“Đối với em mà nói, chỉ cần có cơm ăn, tiền nhiều cũng chẳng có ý nghĩa
gì. Tử Chấn là người đàn ông duy nhất em yêu, anh ấy là của em, không thể thuộc
về người phụ nữ khác. Chỉ cần em còn sống, anh ấy phải là chồng của em”, Thuấn Nhân
nói. “Không những thế, nếu anh ấy chết, tro cốt của anh ấy và tro cốt của em sẽ
đựng chung trong một cái hộp, chôn dưới đất, đấy là lời hứa của chúng em.”

Lý Triệt không nói gì nữa, chỉ nhìn mấy bông hoa khô trên bàn, hương
nhân tạo tỏa ra từ bông hoa có mùi rất nồng, nhưng cành hoa lại mong manh như hình
dáng người con gái.

Triệu Chấn Đào vào tù, Thời Hân bị tổn thất nặng nề, bao nhiêu nỗi
tức giận phải tuôn ra hết. Ông ta yêu cầu Tử Chấn trong ba năm phải bù đắp lại hết
những tổn thất đó. Nhưng Tử Chấn không hề có ý muốn hợp tác với ông ta, thậm chí
anh còn không muốn nói chuyện với bố. Thời Hân nhốt anh trong biệt thự, quản lý
một cách chặt chẽ, không mạng, không máy tính, không điện thoại, đoạn tuyệt với
bên ngoài. Cả ngày Tử Chấn ngồi đọc sách trong phòng đọc, ngoài uống nước, anh không
ăn một thứ gì. Thời Hân cũng chẳng thèm để ý. Bốn ngày sau, Tử Chấn bắt đầu sốt
cao, đến nửa đêm, bệnh lại tái phát, khó thở, mạch đập loạn xạ.

An An nấu ít cháo, lặng lẽ bưng lên lầu, lấy thìa đút cháo cho Tử Chấn
nhưng anh không chịu há miệng. An An không ngăn nổi dòng nước mắt, nói: “Anh à,
ăn một chút đi, anh đang bị ốm đấy.”

Tử Chấn không phản ứng gì, cũng không nhìn cô ta. An An ôm anh vào
lòng, hơi cạy miệng anh ra, động tác này khiến Tử Chấn phẫn nộ, anh đẩy An An ra,
bát cháo rơi xuống đất, Tử Chấn bắt đầu ho sặc sụa.

Tiếng bát rơi xuống đất làm kinh động đến Thời Hân. Sau cơn choáng
váng, không đợi Thời Hân mở miệng la mắng, anh đã rơi vào trạng thái hôn mê.

Trong khi Tử Chấn cấp cứu, An An và Thời Hân to tiếng với nhau. Cô
ta nhìn thấy bác sĩ phải dùng đến máy trợ tim, loại dụng cụ mà những lần cấp cứu
trước đây bác sĩ chưa từng dùng tới. Bác sĩ nói bản thân anh không có ý chí muốn
tự cứu mình, bệnh tình đang rất nguy hiểm. An An lo lắng đến mức không kìm chế được,
cô phải đi tìm Nhan Thuấn Nhân, nhưng Thời Hân lại phản đối.

“Ngoài người phụ nữ đó ra, không ai trong chúng ta có thể khiến anh
ấy có ý chí muốn sống”, An An nói trong tiếng khóc. “Con không thể để anh ấy chết
được, bất luận phải dùng cách gì đi nữa, chỉ cần anh ấy sống là được rồi.”

Thời Hân cũng cảm thấy hoang mang, bệnh của Tử Chấn nghiêm trọng đến
mức này thật nằm ngoài sức tưởng tượng của ông ta. Khi An An chạy ra ngoài hành
lang gọi điện cho Thuấn Nhân, Thời Hân không ngăn cản nữa.

Thuấn Nhân vừa tới nơi đã khóa chặt cửa phòng bệnh. Không ai biết được
một mình cô cùng với người chồng đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc ấy
muốn làm gì. Cô không nói chuyện với bất kỳ ai, cũng không có tâm trạng nào khác,
ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Cho tới khi Thời Hân bắt đầu nghi ngờ người phụ
nữ này chính là một bệnh nhân đáng lo ngại, ông ta gọi bác sĩ, y tá đến lôi cô đi.
Đến lúc đó, Thuấn Nhân mới gào lên trong nỗi căm giận, cứ như thể đám người kia
đang lôi cô đi đến đoạn đầu đài.

“Tôi phải ở bên cạnh anh ấy”, cô nói lớn. “Tôi phải ở bên cạnh anh
ấy!”

Lúc này, Tử Chấn vẫn đang hôn mê. Bác sĩ tiến hành phẫu thuật lần hai,
nhưng lần này xuất hiện những hiện tượng khiến bác sĩ cũng phải bó tay, tim mạch
suy yếu, dạ dày chảy máu, hệ thống hô hấp tắc nghẽn, vết thương nặng khiến tiểu
cầu giảm mạnh... Bác sĩ tiêm trực tiếp vào tim Tử Chấn, rồi đi ra ngoài phòng phẫu
thuật, tỏ ý người nhà có thể vào thăm được rồi.

Đây là một hành động ngược lại với quy định. Thời Hân hiểu ý bác sĩ
muốn nói, lặng người đứng ở một góc. Thuấn Nhân lợi dụng lúc mọi người không để
ý, liền xông vào trong phòng mổ.

Da của Tử Chấn không còn hồng hào nữa, bàn tay anh lạnh như giữa tiết
trời mùa đông. Thuấn Nhân không tìm thấy cảm giác ấm áp ngày nào, cô nhận ra ánh
mắt của anh, trong ánh mắt ấy không hề thay đổi.

Cô sợ hãi nắm chặt lấy tay Tử Chấn, lắp bắp nói: “Anh không sao chứ?
Thạch Tử, anh nói đi, được không?”

Hơi thở của Tử Chấn rất yếu, anh rất muốn an ủi Thuấn Nhân, muốn lau
đi hai hàng nước mắt đang chảy dài trên má Thuấn Nhân, anh đang cố gồng mình với
chút sức lực còn sót lại, dù chỉ một chút thôi, để người phụ nữ anh yêu cảm thấy
vui. Mồ hôi trên trán Tử Chấn chảy xuống, Thuấn Nhân vội lau đi. Cơn đau đớn không
thể diễn tả thành lời đang hành hạ, anh thở rất khó khăn, Thuấn Nhân thấy mình không
thể đứng đó nhìn được nữa.

“Không có túi oxy à?” Cô vừa khóc, vừa nói với cô y tá đang đứng bên
cạnh: “Tôi muốn giúp anh ấy.”

Y tá vội đi lấy túi oxy tới, Thuấn Nhân hôn lên thái dương Tử Chấn,
thái dương ấy vẫn ấm áp. Thuấn Nhân nói nhỏ vào tai anh: “Thạch Tử, anh đã hứa với
em rồi mà, anh phải dẫn em đi thăm Thiên An Môn. Một mình em đến đó mấy lần rồi,
khi nào anh mới dẫn em đi? Thạch Tử, anh phải sống để che chở cho em, bởi vì trên
đời này, em chỉ quen có mình anh thôi.”

Mắt Tử Chấn sắp không mở được nữa, huyết quản sắp ngủ say, trái tim
sắp ngủ say, ý thức cũng sắp ngủ say rồi. Giữa ranh giới của hôn mê và thức tỉnh,
anh biết Thuấn Nhân đang khóc, cũng biết mình sắp phải đi đến một nơi rất xa. Anh
không nói được, cũng không có cách nào ra hiệu cho cô, chỉ có thể nghĩ trong đầu,
đừng buông tay, cứ nắm chặt như thế, anh sẽ quay về từ thế giới xa xôi đó, nhất
định sẽ quay về, nhất định!

Thuấn Nhân nắm chặt lấy tay anh, đặt lên ngực mình, cô tin rằng Tử
Chấn cảm nhận được trái tim khỏe mạnh của cô đang đập. Anh đã từng cứu cô ra khỏi
ranh giới giữa sự sống và cái chết để quay về với thế giới này. Bây giờ, cô phải
dùng ý chí và niềm tin của mình để cướp anh từ tay thần Chết.

Từng giây từng phút trôi đi, cô ngồi im lặng bên bàn mổ, nhìn chằm
chằm vào bàn tay lạnh băng của Tử Chấn, cho đến khi cô kêu lên sung sướng: “Tay
anh ấy ấm lên rồi! Thật đấy! Mạch đập trở lại rồi! Cô nhìn này, rõ ràng đập lại
rồi!”

Y tá thấy được kỳ tích đó liền lao đi như một cơn gió, gọi bác sĩ tới.

Báo cáo nội dung xấu