Gả cho Lâm An Thâm- Chương 36-37
Chương 36
Lúc Triệu Tuấn đỗ xe ở dưới nhà Giản Lộ thì cũng đã 12 giờ.
Đêm khuya, trời cũng lạnh. Bên trong xe ấm áp không biết là lạnh, nhưng vừa
bước ra ngoài một cái, Giản Lộ tập tức hắt xì.
Cho dù vừa rồi bị Giản Lộ không chút lưu tình từ chối, Triệu
Tuấn vẫn không kìm lòng được, cởi áo khoác của mình khoác lên người Giản Lộ,
dịu dàng nói với cô: “Cẩn thận, lạnh đấy.”
Giản Lộ đang muốn cởi áo khoác trả lại cho Triệu Tuấn, thì
một tiếng gọi hờn giận vang lên: “Giản Lộ!”
Giản Lộ quay đầu. Lâm An Thâm đang nhìn chằm chằm Giản Lộ
với Triệu Tuấn, trong mắt như có cái gì đó đang cháy. Giản Lộ phát hiện trời
lạnh như vậy mà người kia chưa mặc áo khoác đã đi xuống, có nghĩ cô trở về lại
lo lắng cho anh.
Trong lòng Giản Lộ đã hơi tức giận. Anh đang làm gì? Khổ
nhục kế à? Bị cảm thật thì làm sao bây giờ?! Đè lại sự tức giận trong lòng,
quay đầu không nhìn anh.
Lâm An Thâm nắm chặt tay. Trừng trừng nhìn vào áo khoác ở
trên người cô, cô nghe thấy anh gọi mà cũng không quan tâm! Chẳng những cô
không quan tâm đến sự tồn tại của anh, mà còn muốn ở lại tạm biệt Triệu Tuấn.
Hai người ở bên kia to nhỏ một lúc lâu. Không biết bọn họ
nói gì với nhau, chỉ nhìn thấy mắt Triệu Tuấn không rời Giản Lộ. Lâm An Thâm ở
bên này nhìn chằm chằm hình ảnh cô cùng Triệu Tuấn bên cạnh nhau, đố kỵ trong
lòng đã muốn nổ tung.
Cuối cùng, Triệu Tuấn lái xe rời đi, mà cô mới chầm chậm
từng bước đi về phía anh. Lúc cô đứng trước mặt anh rồi, Lâm An Thâm không nói
thêm gì, liền kéo áo khoác trên người cô xuống. Anh không hề che giấu sự tức
giận, nhưng mà cô chỉ đơn giản nhìn anh một cái, bước nhanh vào thang máy.
Về nhà, Giản Lộ tắm qua loa rồi mới lên giường đi ngủ. Lâm
An Thâm vẫn chưa vào phòng. Giản Lộ biết anh đang ngồi ở phòng khách hờn dỗi.
Không biết đã bao lâu, lâu đến mức gản lộ cưỡng không lại buồn ngủ…
Đêm đen dài. Lâm An Thâm đứng ở bên giường nhìn Giản Lộ đang
ngủ say. Ánh trăng mông lung chiếu lên gương mặt cô, im lặng mà xinh đẹp. Nhưng
nội tâm anh lại tựa như đại dương đang cuộn sóng. Cô có thể đứng trước mặt anh
mà cùng người đàn ông khác nói chuyện lâu như vậy! Nói đi họp lớp, không biết
đã đi bao lâu, trở về còn ngồi trên xe một người đàn ông khác?! Trời đông lạnh,
anh đi bộ ở dưới lầu đến vài trăm vòng mới thấy cô về, mà cô cũng không thèm
liếc anh một cái! Cô có thể để ý một chút đến cảm xúc của anh không?!
Tức giận khiến thiếu chút nữa Lâm An Thâm đã gọi cô dậy, hỏi
cô đã cùng người đàn ông kia nói chuyện gì!
Nhưng mà…
Cuối cùng vẫn luyến tiếc.
Nhìn khuôn mặt cô, anh không thể nóng nảy.
Lâm An Thâm cúi người, đặt một nụ hôn lên trán cô, nhẹ như
lông hồng. Lập tức có dòng nước ẩm chảy từ cổ họng vào sâu trong lòng, đẩy
xuống mọi phiền muộn. Theo thói quen, không khống chế được lại tiếp tục hôn
xuống, lưu luyến ánh mắt cô, mũi, dừng ở trên cánh môi đang nhếch lên của cô.
Khắc chế lại mong muốn tiếp tục hôn xuống, anh không đành
lòng quấy rầy mộng đẹp của cô. Lâm An Thâm nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh cô, lo
lắng cô nằm bên cạnh. Anh nghiêng người, lẳng lặng nhìn gương mặt say ngủ của
cô, cầm lấy tay cô ở trong chăn. Mà cô cũng rất nghe lời, bàn tay mềm mại đặt
trong tay anh, không giãy dụa nữa.
Nếu lúc cô tình mà cũng ngoan ngoãn, dịu dàng như bay giờ
thì tốt rồi, không cần cùng người đàn ông khác nói chuyện, không cần cùng cười
đùa với người đàn ông kia, cũng không cần gặp mặt hắn…!
Bỗng nhiên.
Hai bàn chân lạnh như băng tiến vào trong quần áo anh, dừng
lại ở trên cái bụng. Lâm An Thâm không phòng bị, giật mình một cái. Sau đó liền
thấy đôi mắt đắc ý của cô đang cười. Lâm An Thâm lập tức thu lại tâm tình vừa
rồi, không quan tâm mà liếc cô một cái.
Tay anh bị nắm, chỉ nghe cô
kêu lên một tiếng: “Lâm An Thâm…” Giọng nói có bao nhiêu ngọt liền ngọt.
Lâm An Thâm tự cảnh cáo bản thân phải đỡ được viên đạn bọc
đường này, anh hứ lạnh một tiếng.
“Chồng à…”
Mặt Lâm An Thâm vẫn nghiêm lại.
“Hay muốn theo em đùa lạnh lùng? Anh giận đã lâu rồi…” Giọng
nói người nào đó rất vui vẻ.
Lâm An Thâm phòng thù nghiêm ngặt, không cho người này có cơ
hội đột phá. Biết rõ là anh không vui mà vẫn nói chuyện cùng Triệu Tuấn, còn
ngồi xe anh ta về nhà, sau đó lại cùng người ta tán gẫu lâu như vậy. Lúc ấy anh
nhìn cô muốn tróc cả sắt ra…! Nghĩ đên đây Lâm An Thâm lại càng tức giận.
Không thể tha thứ cho cô nhanh như vậy được.
Thiếu chút nữa mắt Giản Lộ đã trợn trắng ra, may mắn là đã
nhịn được, giọng nói lại thảm hại hơn, hề hề nói: “Ngủ lâu như vậy mà tay chân
vẫn chưa ấm được… Lạnh lắm…”
Nghe đến đó đánh trúng điểm yếu của Lâm An Thâm, lấy tay nắm
lấy cái chân đang đặt trên bụng mình, quả thật là rất lạnh, rồi sau đó lại tiếp
tục cầm lấy tay cô, tay cũng không ấm thêm đươc chút nào…
“Aiz… cũng không không biết thời tiết kiểu quái gì mà lại
lạnh như thế…” Giản Lộ thầm oán, “Về nhà còn không chịu được mặt lạnh… Thật sự
là họa vô đơn chí…”
Lâm An Thâm nhìn đến vẻ mặt ủy khuất của cô, nhưng những hờn
dỗi vừa rồi cũng không biết để đi đâu. Cũng không nói gì, nhưng mà sắc mặt cũng
hơi mềm xuống.
Giản Lộ vừa mới thầm hô Bingo trong lòng, một bên tiếp tục
vẻ mặt ủy khuất: “Vài ngày rồi anh cũng không nói chuyện với em…”
Lâm An Thâm cũng nói chuyện với cô: “Gió lạnh, anh đi đóng
cửa sổ.”
“Không cần, bí lắm. Anh tức giận đã đủ làm người khác buồn
rồi.”
“Anh đi lấy thêm chăn.”
“Không cần, càng bí.”
“Anh đi lấy túi sưởi.”
Giản Lộ lắc đầu: “Không cần…” Cô hạ một liều thuốc cuối
cùng, làm cho anh buông vũ khí đầu hàng: “Anh ôm em một cái sẽ không lạnh nữa…”
Lâm An Thâm nhìn chằm chằm Giản Lộ, cuối cùng thở dài một
hơi, quăng hết đố kỵ cùng hờn dỗi sang một bên. Hạ chân cô xuống, sau đó dùng
sức, ôm lấy cô, hai thân hình dính chặt vào nhau. Lâm An Thâm đem hết hơi ấm
truyền cho người ở trong lòng.
Mà Giản Lộ cũng anh tâm hấp thụ nhiệt độ cơ thể anh… Anh
tham lam hít vào hương vị của cô…
Đêm dài, tình nồng.
“Giản Lộ, không được cần nhắc lại hai chữ Triệu Tuấn.”
“A~~”
“Không cần cười với anh ta.”
“A~~”
“Không thể một mình ngốc với anh ta.”
“…vừa rồi nhắc rồi mà –”
“Không được ngốc với anh ta.”
“A~~”
“Không được nhận sự ân cần của anh ta.”
“A~~”
“Không được ngồi xe anh ta.”
“Em–”
“Không được nói chuyện cùng anh ta.”
“A~~.”
“Cũng không cần nghe lời anh ta nói.”
“A~.”
“Hơn nữa không cần vì anh ta mà ầm ỹ với anh.”
“…”
“Biết chưa?” Lâm An Thâm truy vấn.
Ở trong ngực anh, Giản Lộ cọ cọ: “Lâm tiên sinh, anh thật sự
là nhất đẳng dấm chua cuồng…”
“Anh chính là dấm chua cuồng.”
“…” Giản Lộ hết chỗ nói.
Hồ ly vẫn kiên quyết không buông: “Em vẫn chưa trả lời anh.”
Giản Lộ tin tưởng đây là chiến thuật, đầu tiên là lạnh lùng,
rồi lại vô lại, rốt cuộc cô có thể không bại sao… Chiêu số của Lão Hồ Ly quả
nhiên cao minh, cô luôn tìm cách bắt anh dầu hàng, nhưng anh đầu hàng chỉ sau
khi cô buông khí giới…
“Đã biết, đều biết nói, em biết rồi…” Đầu hàng thì đầu hàng
đi… Ai bảo vòng tay anh lại ấm áp, thoải mái như vậy.
Giản Lộ ôm chặt anh, cãi nhau cùng anh là chuyện khó chịu
nhất trên đời…
Vẻ mặt nghiêm túc của Lâm An Thâm bây giờ mới dịu xuống một
chút. Dò xét lại độ ấm của tay chân cô. Tốt, bắt đầu ấm lên rồi.
Ôm cô trong lòng, hận không thể truyền hết hơi ấm của mình
cho cô…
Không biết cái gì là dấm chua cuồng, cái gì là tùy hứng, cái
gì là trẻ con, cũng không quản cái gì sai cái gì đúng, anh không cho phép bất
kỳ điều gì cản trở hay uy hiếp tình cảm của hai người.
Một chút cũng không được… Tuyệt đối không…!
Anh muốn vĩnh viễn ở một chỗ với cô!
Lâm An Thâm nói: Em cũng rất thơm…
Chương 37
Mùa đông cứ thế đến, tập kích những con người thành thị bận
rộn.
Tan tầm, Giản Lộ về nhà một cái lập tức vọt đến cái điều
khiển điều hòa trước mặt, vừa định nhấn nút khởi động, lại nhớ đến người nào đó
hé ra khuôn mặt nghiêm túc, cô không thể không chạy nhanh vào toilet. Mùa đông
tới khốc liệt hơn, virus đủ loại luẩn quẩn, bên ngoài là dòng người hoảng loạn.
Nếu là ngày xưa, Giản Lộ sẽ không bao giờ để ý. Nhưng mà từ khi bắt đầu có dịch
cúm, người nào đó nhà cô đã dùng thái độ rất thận trọng để phòng bị. Đối với
chính anh mà nói, bởi vì anh đãn chuẩn bị kỹ càng nên nếu cô có bị bệnh cũng
chỉ bị nhẹ mà thôi. Điều này khiến Giản Lộ có cảm giác mỗi khi ra đường thì sẽ
mang bệnh về nhà. Ban đầu Giản Lộ cũng có ý định trốn, nhưng có thông minh thế
nào cũng không thoát được sự quản lý của anh.
Vì Lâm An Thâm phải gửi xe, nên về nhà chậm hơn Giản Lộ một
chút. Mở cửa nhà ra, liền thấy cô đang bước ra từ nhà vệ sinh, xoa xoa hai tay,
anh liền mở máy sưởi. Giản Lộ rửa tay nước lạnh xong thì tay cũng đỏ hồng lên,
làm người ta nhìn thấy cũng đau lòng. Lâm An Thâm đi đến trước mặt Giản Lộ, nắm
chặt tay cô ở trong tay mình: “Lấy túi chườm ở trong túi xách ra đi, trước khi
đi về anh đã làm ấm rồi, ôm nó một chút.”
Giản Lộ trừng mắt lớn Lâm An Thâm, mặt anh như ấm ức lắm
vậy, nhang mà cô muốn hét lớn: “Lâm — an — thâm –! Em liều mạng với anh!”
Lâm An Thâm bị giọng cô làm giật mình.
“Anh còn chưa rửa tay!” Lại chạm vào tay cô, không phải hại
cô lại phải rửa lại một lần nữa à…!!
Bây giờ Lâm An Thâm mới hiểu ra, buông tay cô ra, bày ra một
vẻ mặt vô hại cười: “Cái này rửa, cái này rửa…” Dứt lời, lại nhanh nhẹn tránh
qua một bên, rồi sau đó vọt ngay vào phòng bếp chuẩn bị bữa tối. Lúc mà cô nổi
bão thì thông minh nhất là không đả động gì đến cô, bao gồm cả ánh mắt.
Giản Lộ vô cùng buồn bực, lại phải rửa tội bằng nước lạnh
một lần nữa. Tê ~~
Buổi tối, Lâm An Thâm tắm nước nóng xong đi ra liền nghe
thấy tiếng cười của Giản Lộ truyền đến. Đi đến phòng khách, ánh đèn vàng nhu
hòa chiếu lên người Giản Lộ đang rất chăm chú xem ti vi, trong ti vi có rất
nhiều tạp âm nhưng cũng không át đi được hết tiếng cười của cô. Nhưng mà thu
vào trong mắt anh, hình ảnh này thật hài hòa, trong lòng anh như có một làn gió
ấm áp thổi qua. Ngồi bên cạnh Giản Lộ, hai tay ôm lấy cô.
Vừa vặn ti vi chuyển xang chương trình quảng cáo, bây giờ
Giản Lộ mới để ý đến người đàn ông của cô. Vòng tay của anh rất ấm áp, dễ chịu,
Giản Lộ thoải mái dựa vào lòng anh, cọ cọ, hơi thở vẫn còn mùi sữa tắm: “Uhm…
Thơm quá…”
Lâm An Thâm nở nụ cười, hôn lên đỉnh đầu cô, mùi hương trên
người cô cũng làm cho anh say mê: “Vợ à, em cũng rất thơm…”
Giản Lộ vừa lòng vì người nào đó đã trúng chiêu: “Anh hiểu
lầm rồi, em nói là mùi sữa tắm rất thơm, anh tưởng bở à, chồng yêu…”
Lâm An Thâm khép chặt cánh tay.
Giản Lộ cười khanh khách, cái miệng nhỏ cắn anh một cái.
Mắt Lâm An Thâm thâm trầm, rất muốn nâng mặt cô lên, nhưng
Giản Lộ cũng không chịu ngẩng lên, ôm chặt lưng Lâm An Thâm mà cười. Như thế
lặp lại vài lần, Lâm An Thâm vẫn không thể âu yếm được cô. Anh buồn rầu phát
hiện ra, trong lòng người này luôn có đủ phương pháp lớn nhỏ để tra tấn anh.
Chỉ một lúc sau, quảng cáo xong rồi, Giản Lộ tiếp tục xem
phim, cô lướt qua môi anh một cái, rồi sau đó đẩy anh ra: “Tốt rồi, tốt rồi,
không chơi nữa, em muốn xem ti vi.”
Lâm An Thâm nhìn vẻ mặt chăm chú nhìn màn hình của cô, mặt
liền lộ ra một vẻ bất đắc dĩ. Giống như cô coi anh là con chó con, rảnh rỗi thì
ôm vào lòng, nựng nựng vài cái, có việc thì lại ném cho anh một khúc xương để
anh tự chơi một mình… Anh bật cười, thấy mình đúng là giống con chó nhỏ, bản
năng khiến anh vâng lời không quấy rầy cô nữa.
Sờ sờ tay cô, có chút lạnh, lấy túi chườm bên cạnh để cô,
lúc người này xem ti vi thì quên hết mọi chuyện trên đời. Hôn lên má cô một
cái, đứng dậy đi vào nhà bếp kiểm tra các thiết bị điện. Đi qua tủ giày, lại
nhớ ra hôm nay quên chưa giặt tất, mở tủ ra lấy tất của mình, lại kiểm tra cả
giày của cô. Quả nhiên, một đôi tất màu hồng nhạt vẫn cuộn bên trong. Anh cầm
cả hai đôi tất đi vào phòng tắm để giặt. Từ phòng khách vẫn vọng lại tiếng cười
của cô, anh vò hai đôi tất, khóe miệng không khỏi cong lên một độ cong hạnh
phúc…
Bỗng nhiên, cả hai người đều nghe thấy tiếng chuông cửa vang
lên, không hẹn mà cùng giật mình. Cái chuông cửa ngàn năm không rung một lần,
vậy mà lại rung, hơn nữa lại muộn thế này rồi, ai lại đến tìm bọn họ?
Lúc Giản Lộ đi ra cũng thấy Lâm An Thâm đang bước ra cửa:
“Tôi đến đây.”
Lâm An Thâm xoay người nhìn nhìn Giản Lộ, thấy cô đang nhìn
chằm chằm vào hai đôi tất trên tay anh, anh gật đầu một cái.
Giản Lộ nhìn qua mắt mèo một chút rồi mới mở cửa ra, vừa định
nói “Xin hỏi tìm ai”, ai ngờ còn chưa mở miệng thì đã bị khí thế của người kia
bịt miệng. Chỉ thấy người kia là một ông già, rất già, phía dưới hàng tóc bạc
là một khuôn mặt căng thẳng, ánh mắt tóe lửa khiến người ta không dám nhìn
thẳng vào. Đây là một ông già rất nghiêm khắc.
Giản Lộ giật mình đứng tại chỗ.
Lâm An Thâm cảm thấy kỳ lạ, chạy ra ngoài, vừa nhìn thấy
người ngoài cửa cũng dừng lại: “… Ông nội.”
Ông già hứ một tiếng: “Tôi còn tưởng anh không nhận ra cái
mặt già của tôi nữa.” Dứt lời, ánh mặt liền dừng trên người Giản Lộ, từ trên
xuống dưới, đánh giá cô một lượt.
Lập tức, sau lưng Giản Lộ đổ một tầng mồ hôi.
Lâm An Thâm tiến lên từng bước, kéo Giản Lộ ra phía sau
mình, sắc mặt cũng trầm xuống, nói vói ông nội: “Vào nhà trước đã.”
Ông già nhìn đứa cháu trai của mình lại hứ một tiếng nữa, đi
thẳng vào trong nhà. Giản Lộ phát hiện đi đằng sau ông già còn có vài người đàn
ông, tây trang thẳng tắp, đứng rất khí thế. Cô đứng cạnh cửa định chờ họ đi vào
rồi mới đóng cửa. Nhưng mà, vẻ mặt của nhưng người bên ngoài chỉ là nghiêm túc
mà cũng kính đứng canh ở ngoài cửa. Lâm An Thâm ôm lấy bả vai Giản Lộ, trực
tiếp đóng cửa vào, không để ý chút nào đến người ở bên ngoài.
Lâm An Thâm lại biến thành Lâm An Thâm lãnh cảm trước kia…
Ông già đi vào phòng khách, đảo mắt qua gian phòng một chút
rồi lại dừng trên người Giản Lộ.
Giản Lộ đứng thẳng lưng: “Ông nội… Cháu là Giản Lộ…”
Ông già như có như không ừ một tiếng.
Chuyển tầm mắt qua cháu trai mà mình nhớ nhung đã lâu: “An
Thâm, vài năm nay sao không về nhà? Đã quên quy tắc rồi phải không?” Tuy ngoài
miệng là giọng nghiêm túc, nhưng nhìn đến sắc mặt cháu trai tốt lên không ít,
cũng bớt giận một chút, nhưng mà đáo mắt nhìn thấy vật Lâm An Thâm đang cầm
trên tay, thì một luồng tức khí lại vọt lên: “Trong lòng anh còn có bộ xương
già này không?! Chẳng lẽ anh quên anh mang họ Lâm!”
Nhìn vẻ mặt tức giận của ông nội, Giản Lộ phẩn trương liếc
Lâm An Thâm, ai ngờ anh chỉ thản nhiên đáp: “Bận.”
Một chữ này khiến ông già hoàn toàn nổi giận, chỉ vào đôi
tất trên tay Lâm An Thâm nói: “Anh rảnh rỗi mà đi giặt tất cho người khác mà
không có thời gian về nhà một chuyến?! Có phải muốn tôi tức mà chết trước đại
thọ không hả?!”
Vừa nghe thấy ông nội muốn tự tử, tim Giản Lộ bị dọa, nhảy
lên từng nhịp, lại nhìn ông vì tức mà thở phì phò, cô lại càng lo đến tay cũng
chảy một tầng mồ hôi. Nhưng mà từ nhỏ đến lớn, Giản Lộ cũng không có nhiều thời
gian sống với người lớn, trắng ra mà nói, cô không hiểu nên sống với người già
thế nào, phải nói như thế nào mới đúng. Cô càng không biết phải nói thế nào thì
ông mới bớt tức giận, hơn nữa rất rõ ràng là ông nội không thích cô, cô lại
càng không biết làm sao, chỉ đứng tại chỗ lo lắng suông.
Còn Lâm An Thâm vẫn vô cảm như vậy, thái đỗ cũng không bị
ông già làm cho sứt mẻ gì: “Nếu không có chuyện gì khác, đêm nay ông cứ về
trước đi, ngày mai cháu đến gặp ông.” Nói xong, anh đưa đôi tất cho Giản Lộ,
bảo cô đem phơi ra ban công.
Giản Lộ biết Lâm An Thâm chỉ muốn giải vây cho cô, sợ cô ở
trong này chịu cơn thịch nộ của ông nội anh. Giản Lộ cầm đôi tất, chạy nhanh ra
ban công. Cô cũng có biết một chút chuyện gia đình nhà Lâm An Thâm, nhưng mà từ
trước đến giờ cô vẫn nghĩ, cho dù đã xảy ra chuyện gì, thì người một nhà chảy
chung một dòng máu, cũng sẽ không cứng rắn đến như vậy.
Trở lại phòng khách, hai người vẫn đứng như vậy, Giản Lộ
kiên trì: “Ông nội, ông ngồi xuống đi, đợi cháu đi pha trà!” Dứt lời, lại im
lặng ném cho Lâm An Thâm một ánh mắt, ý bảo anh nói chuyện chú ý giọng một
chút.
Ông già hứ một tiếng, ngồi xuống, lại tiếp tục nhìn Giản Lộ
xoay người đi pha trà. Cái này gọi là cháu dâu, đứng không có dáng, đi không ra
dáng, vừa thấy đã biết không phải tiểu thư khuê các, ngay cả cô gái nhỏ cũng
không hơn được, ông không hiểu đường đường là người thừa kế của nhà họ Lâm lại
thích gì ở cô! Hơn nữa, lại khiến cho cháu trai của ông si tình nhiều năm như
vậy, thật sự càng nghĩ càng khó hiểu, càng nhìn càng không vừa mắt…!
Giản Lộ pha trà xong liền bưng ra, thật cẩn thận đặt chén
trà trước mặt ông già: “Ông nội, ông uống trà.”
Ai ngờ ông già không để ý gì đến cô: “Đặt bên cạnh.” Vẻ mặt
không hài lòng.
Giản Lộ quẫn. Đặt chén trà trước mặt ông.
Lâm An Thâm chịu làm sao được khi có người khác đối xử với
Giản Lộ như vậy, đang muốn lên tiếng, nhưng bị Giản Lộ ném cho anh một ánh mắt.
Nhất thời trầm mặc.
Giản Lộ bổ đầu ra cũng không biết nói gì cho phải, cuối cùng
cũng nói: “Ông nội, ông cũng mệt rồi, nếu không hôm nay ông nghỉ lại đây, dù
sao ở bên ngoài dù có cao cấp đến đâu cũng không thoải mái bằng trong nhà.” Nói
xong, thấp thỏm chờ ông già trả lời.
Ông già nghe đến đây cũng thoải mái lên, thản nhiên ừ một
tiếng coi như đồng ý.
Thần kinh Giản Lộ căng thẳng từ nãy đến giờ bây giờ mới được
nghỉ ngơi, lớn mật thử cùng ông già nói chuyện phiếm: “Ông nội, trên máy bay
ông đã ăn đầy đủ rồi chứ? Muốn cháu làm cho ông cái gì để ăn không?”
Vẻ mặt của ông già lại có chút hờn giận: “Cô cho Lâm gia là
gia đình như thế nào? Còn có thể ăn uống không đầy đủ sao? Không hiểu biết gì
cả!”
Giản Lộ thấy hai má mình hơi nóng nóng, lần đầu tiên bị
người lớn nói nặng, trong lòng cũng có chút khó chịu. Tuy nói rằng từ nhỏ đã
không còn bố mẹ, bạn tốt của bố là bác Đỗ đã chăm sóc cô, nhưng cũng chưa bao
giờ nặng lời với cô, nhưng thật ra cũng rất hay quát Đỗ Trung. Nói đến lúc đi
học, cô cũng từng học rất nhiều giáo viên nghiêm khắc, nhưng vì cô rất ngoan,
chăm chỉ học hành, cũng không có ai thực sự nặng lời với cô. Mà bây giờ, trước
mắt, trưởng bối lần đầu tiên gặp cô lại không khách khí mà phê bình, quan trọng
hơn, đây là ông nội Lâm An Thâm, cũng là người nhà của cô. Cô không phải bị câu
nói nặng kia làm khó chịu, mà là sợ mình để lại cho ông ấn tượng không tốt…
Lâm An Thâm biết rõ cô đang cố gượng cười, bây giờ cô cứ
thấp thỏm, nhưng anh chỉ biết cô bị những lời nói của ông nội làm tổn thương.
Lông mày anh lại nhăn lại, sắc mặt đều đen.
Giản Lộ lén lút kéo kéo Lâm An Thâm đang tức giận chỉ chực
phát tác.
Ông già làm như không thấy hành động này của hai người, chỉ
tiếp tục không vui mà nói: “Giản Lộ, con gả cho Lâm An Thâm đã được một thời
gian, ông cũng không nói chuyện trước con không về nhà gặp mặt trưởng bối,
nhưng mà con cũng nên biết chuyện của một người vợ đi, công việc Lâm An Thâm
bận rộn, con đồng ý quản chuyện nhà cho nó?”
Giản Lộ bị ông nội chất vấn liền sửng sốt, biết ông đau lòng
cháu trai phải giặt tất cho người khác, nhưng mà cả cô cũng không chừa à, bình
thường cơm nước xong cô cũng rửa bát, quét tước gì cũng cố gắng tranh phần với
anh, thậm chí cả việc giặt đồ lót cô cũng cướp lấy… Nhưng mà nhưng việc này sao
có thấy lấy ra để phản bác ông nội bây giờ, chỉ có thể ngoan ngoãn theo lời ông
nội: “Thật xin lỗi, con biết.”
Ông già bây giờ mới hứ một tiếng: “Ta mệt rồi, chuẩn bị
giường với áo ngủ cho ta.”
Lâm An Thâm đang định đứng lên để lấy áo ngủ, lại bị Giản Lộ
kéo lại: “Để em, ông nội vất vả như vậy cũng vì muốn gặp anh, anh ở lại nói
chuyện với ông.”
Lâm An Thâm muốn từ chối, anh không quen nhìn ông nội bên
kia ỷ mình là trưởng bối mà sai bảo Giản Lộ. Nhưng mà nhìn thấy ánh mắt của cô,
Lâm An Thâm đành ngoan ngoãn ngồi xuống, cùng ông nội mắt to trừng mắt nhỏ.
Lâm An Thâm nói: Khiến em lo lắng…

