Vận đào hoa của Tiểu Mật - Chương 01
Chương 1: TIÊU HÀN Ý, ANH LÀ ĐỒ KHỐN!
Hôn nhân là một canh
bạc,
Mà nhiều người vô tình
bị cuốn vào.
Tôi đối diện với hôn
nhân của mình,
Phát hiện rằng, hóa ra
nó chẳng là gì cả.
Năm mười tám tuổi, Tần
Niệm rời xa tôi, tôi cảm thấy tình yêu chẳng là gì, cố mãi cũng chỉ có vậy.
Sau năm mười tám tuổi,
tôi vẫn thấy tình yêu thật vô vị, cứ tưởng mỗi lần đều giống nhau nhưng thực ra
lại hoàn toàn khác.
Mãi đến năm hai mươi mốt
tuổi, tôi mới bỗng nhiên ngộ rằng, tình yêu chính là thứ rác rưởi, xả nước rồi
là sẽ không bao giờ thấy nữa, nhưng mùi hôi lưu lại vẫn ám lấy người ta.
Đừng trách tôi dùng lời
bất nhã. Ngay cả Chopin sau khi tan vỡ cuộc tình cũng không viết những bản nhạc
vui nữa. Huống hồ là Phó Tiểu Mật tôi. Bây giờ tôi chính là một chiếc violon
hỏng bị mất nhạc điệu.
“Tiêu Hàn Ý cũng chả ra
thể thống gì! Lúc đầu hai người đùng đùng làm đám cưới, chuyện này cả trường
đều biết. Bây giờ mới ly hôn cậu một ngày mà đã phát thiệp cưới khác mời mọi
người rồi. Nghe nói là kết hôn với nhỏ khoa m nhạc thì phải.” Tô Na Na nhai
miếng khoai tây một cách bặm trợn, giống như có mối thù truyền kiếp với loại
thực phẩm này vậy.
Tôi chỉ biết cúi mặt vào
cơm, ngay cả vợ mới của Tiêu Hàn Ý là ai, tôi cũng không dám hỏi.
“Phó Tiểu Mật, sao cậu
cứ cúi gằm mặt xuống mà ăn cơm thế?”, Tô Na Na gõ đũa vào bát của tôi rồi hỏi.
“Cả thế giới đều biết tớ
bị đá, chẳng cần ngẩng đầu lên tớ cũng cảm nhận được có vô số ánh mắt đang nhìn
mình, như kiểu họ sắp đưa tớ đi lăng trì ấy.” Tôi cúi đầu ủ rũ, cảm giác miếng
củ cải trong miệng giống hệt sáp nến, “Cậu có biết lăng trì là như thế nào
không? Như kiểu người ta trói con lừa vào cột rồi dùng dao xẻo dần từng miếng
thịt ấy!”.
“Thế bị trói giống như
Chúa Jesus có được không?”
“Đừng có nhắc đến Chúa
Jesus. Vái Xuân Ca[1] thì cũng ích gì. Tình cảm không giữ được thì có liên quan
gì đến ông Trời đâu. Tớ chỉ thấy mình ngốc quá. Đăng ký kết hôn mất chín tệ,
coi như tớ đã bán thân chỉ bằng ngần ấy tiền.”
[1] Niềm tin vào Xuân Ca
là một hiện tượng phổ biến những năm gần đây trong cộng đồng mạng Trung Quốc.
Họ cho rằng Xuân Ca là vị thần quyền năng khởi tạo ra vũ trụ.
“Để tớ đền cho cậu. Cười
lên cái nào!” Tô Na Na rút trong túi ra chín tệ.
“Không cười nổi, tớ
không phải Đức Mẹ!”
Tô Na Na tức mình túm
lấy tóc tôi mà nói:
“Xem tóc cậu như bị chó
gặm ấy. Cậu đúng là chả ra sao cả, sau khi ly hôn thì chỉ biết cắt tóc mình.
Nếu đã không phải là Đức Mẹ thì cậu cắt béng tóc của Tiêu Hàn Ý đi.”
“Tiêu Hàn Ý thuộc dạng
công tử có máu mặt. Động vào là chết ngay. Tớ mà có gan cắt tóc anh ta sao? Làm
thế có khi chính tớ cũng bị mưu sát chứ chẳng chơi.”
“Vậy cũng phải có gan
mắng cho anh ta một trận chứ?”
Thấy tôi chun mũi sụt
sịt, Tô Na Na thở dài.
“Tớ hiểu, tớ biết lúc ấy
cậu chỉ có khóc thôi.”
Hy sinh vì nghĩa thì có
gì phải khóc, nhưng một thân một mình như tôi thì lấy đâu ra sự tương trợ cơ
chứ?
“Phó Tiểu Mật, từ sau
cậu có gặp chó trên đường thì cũng đừng kinh hãi. Cậu phải chiến đấu với nó.
Tiêu Hàn Ý chính là một con chó có bộ lông vàng lấp lánh!”, Tô Na Na thành tâm
vỗ vai tôi khuyên nhủ.
“Đấu với nó thì có ba
kết quả: Thứ nhất, tớ thắng, tớ lợi hại hơn một con chó; thứ hai, tớ thua, tớ
không bằng con chó; thứ ba, hai bên hòa, tớ với chó như nhau. Cho nên, thôi
vậy!” Tôi thảm hại đến mức không còn ý chí, đành tự an ủi mình.
Bây giờ nghĩ lại, từ lúc
sáu giờ đến tám giờ bốn mươi lăm phút tối qua, tôi thật rất thê thảm.
Lúc Tiêu Hàn Ý rút chìa
khóa tra vào ổ, cũng vừa hay nồi cơm nhảy sang đèn hâm nóng “cạch” một tiếng
rất nhẹ. Vậy mà giống như một khúc gỗ nặng năm kilogram đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi do dự đôi chút nhưng cuối cùng vẫn cười tươi chạy ra, còn lấy dép lê đặt ngay
ngắn trước mặt cho anh ta nữa chứ.
“Anh về rồi!” Chắc lúc
đó tôi cười dù đã ngửi thấy mùi nước hoa rất ngọt ngào của phụ nữ phả ra từ cơ
thể anh ta.
Tiêu Hàn Ý ậm ừ một
tiếng rồi xỏ chân vào dép.
“Đã ký chưa?”, anh ta
quay lưng về phía tôi, hỏi.
“Để em đi lấy cơm cho
anh.”
Tôi cười rồi quay người
đi vào bếp. Móng tay cấu vào lòng bàn tay mạnh đến mức lúc xới cơm cho anh ta,
tôi vẫn còn đau.
“Anh ăn rồi.” Anh ta
chẳng thèm động đến đũa rồi bổ sung thêm, “Cùng bạn học”.
Tôi không đáp, chỉ cúi
mặt và những hạt cơm vào miệng, quên cả gắp thức ăn.
Anh ta liếc những cây
nến đặt trên bàn, nửa đùa nửa thật: “Em còn chuẩn bị dạ tiệc cơ à?”.
“Lúc nãy mất điện.” Mà
đúng là mất điện thật. Cơm còn chưa chín hẳn. Hạt gạo sống sượng trong miệng
như đang nhai cả nắm cát, vậy mà tôi vẫn cố nuốt, rất khó chịu.
“Ký chưa?”
Anh ta rút một điếu
thuốc rồi châm lửa. Ánh lửa xanh nhảy nhót trong lòng bàn tay rồi dần soi đến
gương mặt tưởng chừng như rất ấm áp.
Những cây nến trên bàn
đã tắt từ lâu, sáp nến tan chảy tích lại trên bàn dày cộm. Chỉ nhìn những tàn
tích ấy thôi mà mắt tôi đã cay cay. Lúc đứng lên, tôi còn làm đổ cả ghế rồi mụ
mị đi lấy tờ Đơn xin ly hôn để đưa cho anh ta.
Nếu là trước đây, khi
tôi ngã, anh ta sẽ vội vàng chạy đến đỡ dậy, xoa xoa đầu tôi, rồi nói bằng một
giọng còn hay hơn cả tiếng đàn: “Em lúc nào cũng vụng về thế”.
Nhưng hôm nay, anh ta
chỉ đón lấy Đơn xin ly hôn, còn tôi, cũng giống như cái ghế đang sõng soài nằm
đó, anh ta không thèm bận tâm đến. Tôi như con chim bại liệt đau đớn ngước nhìn
bầu trời, có chân mà không thể tự đứng lên được.
Tiêu Hàn Ý nhìn tờ Đơn
xin ly hôn, không nở nụ cười, lời nói thì bạc đến đau lòng: “Chữ rất đẹp!”.
Chữ tất nhiên là đẹp, vì
từng nét chữ, từng dấu chấm đều do tôi viết ra. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng viết
tên mình lại là việc làm đau đớn đến vậy. Anh ta có biết rằng, mỗi lần đặt bút
xuống là mỗi lần tay tôi run rẩy?
Nhất định là mặt tôi lúc
đó rất đỏ, vì máu của toàn cơ thể đều dồn về đó.
Cuối cùng tôi không thể
chịu đựng được liền chỉ tay về phía anh ta. Nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường,
kim chỉ đúng tám giờ bốn mươi lăm phút.
Tôi giống như người
điên, không nghĩ được gì, cũng chẳng dám túm cổ áo anh ta. Không thốt lên được
dù chỉ một câu nói, chỉ biết cứ thế òa khóc.
Anh ta bị tôi làm cho
phát chán liền hất tôi ra một cách tàn nhẫn.
“Phó Tiểu Mật, cô đừng
làm bản thân mất mặt thêm nữa!”
“Mất mặt ư? Tôi vì lấy
anh mà cãi nhau với cả bố cả mẹ. Bây giờ anh lại nói rằng tất cả những gì tôi
đã làm chỉ là trò đùa thôi sao?”
Kết hôn là trò đùa sao?
“Không cần lo lắng, căn
nhà này tôi để lại cho cô.”
Tiêu Hàn Ý lộ rõ vẻ mặt
Tôi như thế là đã hết tình hết nghĩa với cô rồi.
Cái gì mà không cần lo
lắng? Câu nói của anh ta như tàn nhẫn hắt cả một chậu nước vào người tôi vậy,
anh ta nói tiếp:
“Còn đòi hỏi gì thì cứ
nói.”
Tôi thật hèn nhát, cứ
thế ngồi bệt dưới đất. Tiêu Hàn Ý mặc áo khoác rồi đi thẳng ra ngoài. Trước khi
cánh cửa nặng nề khép lại, anh ta còn không quên bỏ lại câu nói mà tôi không
bao giờ quên: “Từ nay trở đi, giữa chúng ta không còn quan hệ gì nữa”.
Những đóa hoa hồng trong
bình vẫn còn đó, các cánh hoa đỏ cuộn lại với nhau như dưa muối.
Trước đây, khi cắm hoa,
anh ta dùng kéo cắt phần thân dưới một đoạn, vừa cười vừa cho thêm chút muối
vào lọ hoa và nói rằng làm như vậy hoa sẽ lâu tàn.
“Lừa đảo! Tiêu Hàn Ý
đúng là một tên đại lừa đảo!”, tôi hét lên trong căn phòng trống rỗng, âm thanh
vọng lại như tiếng ma quỷ làm trái tim tôi đau nhói. Chắc hẳn nhúm muối ấy của
anh ta vốn là để rắc lên vết thương của tôi.
Ánh điện sáng trắng rọi
khắp căn phòng. Tia sáng khiến đôi mắt vốn đã sưng của tôi lúc bấy giờ không mở
ra được. Tôi cũng không nhớ rõ mình đã đi ra ngoài như thế nào nữa, chỉ biết
chạy tới một hiệu thuốc. Hai nhân viên mặc áo blouse trắng đang tán chuyện, còn
có cả tiếng cắn hạt dưa tí ta tí tách nữa. Vừa trông thấy tôi thì họ liền dừng
mọi động tác.
“Cô gái trẻ, cô muốn mua
gì?”, anh chàng tầm hơn ba mươi tuổi, nét mặt hiền từ, lên tiếng hỏi.
Cô gái trẻ ư? Tôi là phụ
nữ đã qua một lần đò rồi đấy – dù rằng tôi mới chỉ đôi mươi.
Nhìn những hộp thuốc bày
ngăn nắp qua lớp kính, đôi môi mấp máy nhưng tôi không biết phải nói thế nào.
Anh ta tủm tỉm rồi cúi
người xuống ngăn thuốc bên trái lấy ra hai hộp. “Loại phổ thông mười tệ, hai
viên, uống theo chỉ dẫn bên trong, chú ý thời gian uống nhé. Còn đây là loại
mười hai tệ, chỉ một viên duy nhất.”
Tôi tròn xoe mắt nhìn
dòng chữ thuốc ngừa thai cấp tốc trên vỏ hộp.
Tôi cần thuốc tránh thai
làm gì? Chín mươi chín ngày sống chung với Tiêu Hàn Ý, tôi vẫn trinh nguyên kia
mà!
“Tôi không cần thứ này.
Anh có thuốc ngủ không?”
Anh chàng dược sĩ nhăn
mày, giọng ôn tồn: “Bán hết rồi”.
Tôi cúi mặt bước ra
ngoài, anh ta không quên nói với theo: “Cô gái, hay qua chỗ này thử xem sao?”.
Tôi cảm ơn rồi đi theo
chỉ dẫn của anh ta. Sau một hồi rẽ ngang rẽ dọc trên các con phố, cuối cùng tôi
cũng đến được địa điểm anh ta nói. Hóa ra là một tiệm ăn nhỏ, đèn điện sáng
trưng. Lúc đó, tôi mới biết mình bị lừa.
Thật đáng ghét. Anh có
biết tôi phải đấu tranh tư tưởng trong bao lâu mới quyết định chọn cái chết
bằng thuốc ngủ không hả?
Tôi từng nghĩ đến nhảy
lầu, nhưng tư thế chết xấu quá. Nghĩ đến cắt mạch máu, một lưỡi lam chỉ mất một
tệ, vừa kinh tế vừa hiệu quả, nhưng lại nghe người ta nói nếu cắt đúng mạch,
máu có thể phun cao tới tận hai mét. Bình thường chảy máu cam tôi đã choáng
váng đến nỗi xây xẩm mặt mày rồi, nên nghĩ đến thế thì kinh hãi vô cùng.
Suy đi xét lại thì thuốc
ngủ vẫn là cách thức hay nhất. Có thể được chết một cách yên tĩnh và quan trọng
là chết trong tư thế đẹp.
Vậy mà tại sao đến cả tự
sát mà tôi cũng bị người ta đùa giỡn? Tôi ôm cục tức đang hoành hành trong lồng
ngực, chắc chắn anh ta biết tôi định tự sát nên lừa tôi đi một quãng dài như
vậy để bình tâm lại. Nhưng sao anh ta có thể đoán được ý định của tôi nhỉ?
Ánh đèn chiếu trên những
tấm cửa kính của các hiệu ven đường, phản chiếu một bộ dạng rất giống bóng ma,
sắc mặt nhợt nhạt gần như dữ tợn. Tôi nhìn mình trong gương mà phát hoảng, quần
áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi, sắc mặt xanh xao, hai mắt sưng húp. Một cô gái đi
trên đường trong bộ dạng như thế, chắc chắn ai nhìn thấy cũng nghĩ người này
vừa trốn ra từ bệnh viện tâm thần.
Tiêu Hàn Ý nói có lý,
Phó Tiểu Mật tôi quả thật rất mất mặt.
Đúng lúc tôi đang tức
tối thì di động trong túi rung lên.
Hỡi kẻ không sợ chết,
hãy tiến thêm một bước và nhảy một mình thôi!
Nhạc chuông là lời bài
hát có tên là Công phu mà tôi đã để từ mấy năm nay. Vừa nhấn nút nhận cuộc gọi,
giọng nói the thé của Tô Na Na lập tức vang lên.
“Cả lũ đang đợi cậu đến
đánh Boss đây! Chết ở đâu rồi hả?”
“Đang trên đường đi chết
đây!”
“Thế anh Tiêu nhà cậu
dương mắt nhìn vợ đi chết thế à?”, Tô Na Na chưa biết tôi đã ly hôn nên khoái
trá đùa.
“Chính anh ta đẩy tớ đến
con đường này, còn tâm trạng đâu mà dương mắt ra xem nữa chứ.”
“Vậy sao đại hiệp? Nhưng
trước khi chết cũng phải đến đánh Boss với bọn này đã chứ. Đang thiếu một chân
đây.”
Tên tài khoản của tôi là
Xin đại hiệp dừng bước. Ai ngờ nó lại trở thành lời tiên tri như vậy. Giờ đây
Tiêu Hàn Ý giống như chàng hiệp sĩ dứt áo ra đi, còn tôi như thiếu phụ tội
nghiệp bị bỏ rơi. Thế nên nói Xin đại hiệp dừng bước là rất đúng người đúng
cảnh.
“Boss cái con khỉ. Tiêu
Hàn Ý đang giết chết tớ đây này. Bây giờ tớ đang rất bi thảm đây.”
“Bi thảm nếu được rửa
ráy một chút thì sẽ trở thành hoan hỉ. Phó Tiểu Mật, cậu nhất định phải quý
trọng cuộc sống. Thượng Đế cho cậu sống thì chắc chắn là có sự sắp đặt khác
rồi.”
“Thượng Đế gì mà giống
hệt mẹ kế. Khó khăn lắm mới cho người ta quả táo, ai dè lại là táo độc.”
Tôi hậm hực tắt điện
thoại. Có thực là Thượng Đế còn có sắp đặt khác không?
Tiền điện nước, tiền mua
sắm đồ đạc, tiền học, tiền ăn… Mới nghĩ thế thôi mà đầu óc đã mụ mị lên rồi.
Còn cả khoản tiền đã vay để mua căn nhà bốn mươi mét vuông nữa chứ. Có bán tôi
đi cũng không trả hết nợ!
Tiêu Hàn Ý, là anh cố ý
làm vậy! Đã chia tay rồi mà còn lợi dụng chuyện nhà cửa ép chết người ta!
Các dây thần kinh của
tôi như tụ lại một điểm, đầu óc mơ màng mà trái tim đau nhói. Tôi hét to cho hả
giận: “Tiêu Hàn Ý, sẽ có ngày tôi giết chết anh! Giết! Giết! Giết!”.
Tôi vừa hét vừa vung
chân đá văng cục đá trước mặt.
“Bụp” một tiếng. Tôi ngơ
ra. Cục đá đã biến đâu mất, còn chiếc dép lê của tôi lại đậu trên mặt một gã
thanh niên với tư thế vô cùng đẹp mắt rồi rơi xuống đất.
Mặt anh ta nghiêm lại.
Rút khăn mùi soa màu xanh thẫm trong túi ra phủi bụi trên mặt, sau đó nhặt
chiếc dép của tôi tiến đến. “Của cô?”
Tôi cúi đầu nhìn, một
bên chân tôi còn đang xỏ chiếc dép lê hồng giống hệt cái anh ta đang cầm. Nhân
chứng vật chứng rõ rành rành, chạy đâu cho thoát?
Tôi cố nặn nụ cười và
đưa tay ra đón lấy.
“Khéo thật đấy, tôi cũng
đang tìm nó.”
“Cô tìm nó vội như thế,
phải chăng viện trưởng đang kêu cô về ăn cơm?”
Anh ta nheo mắt, giấu
chiếc dép ra sau lưng.
“Viện trưởng?” Tại sao
anh ta lại biết tôi học ở Học viện Điện ảnh?
“Bệnh viện tâm thần.”
Anh ta đáp lời rồi buông
chiếc dép rơi xuống đất. Anh ta cao tầm một mét tám mươi, lạnh lùng đứng trước
mặt tôi như bức tường sắt. Thật ra, anh ta nhìn rất được, nhất là đôi mắt rất
tươi vui. Chỉ có điều khi nhìn tôi thì ánh lên vẻ dữ tợn.
Tim tôi vốn dĩ đã âm ỉ
đau từ nãy, giờ lại bị anh ta mắng thì bừng bừng tức giận:
“Anh mới là đồ thần
kinh, đồ chết tiệt!”
“Cô mới là loại chết
tiệt!”, anh ta vừa quay ra xe vừa hét lớn.
“Con bé chết tiệt này bị
điên rồi, Thần Chi, mau mang dây trói nó lại.”
“Cả nhà anh là đồ chết
tiệt!”
…
Anh ta rất mất phong độ
khi đôi co với tôi về vấn đề “Ai mất phong độ”, thiếu chút nữa thì chỉ thẳng
tay vào mũi tôi mà giẫm chân bình bịch. Đúng lúc ấy, giọng nói dịu dàng từ
chiếc xe đậu bên cạnh vọng đến:
“Thiệu Nhị? Cậu phí thời
gian ở đó làm gì?”
Sỏa[2] Nhị? Bố mẹ anh ta
quả là có đầu óc nhìn xa trông rộng nên mới đặt được cái tên khéo vậy!
[2] Trong tiếng Trung
Quốc, từ “Thiệu” (邵) và “Sỏa” (傻) có âm đọc gần
giống nhau, 邵 (nghĩa là họ “Thiệu”) được phiên là
“shao” còn 傻 (nghĩa là ngu ngốc) được phiên là
“sha”.
Cửa xe từ từ được kéo
xuống. Qua ánh sáng lờ mờ bên trong khoang xe, tôi chỉ nhìn thấy hai viên kim
cương màu đen như hai ngôi sao tô điểm cho bầu trời đêm. Tia sáng bỗng chốc lóe
lên, chỉ là một vệt sáng bất ngờ nhưng khiến cho tôi có ảo giác. Tôi muốn nhắm
mắt lại để tránh ánh sáng mạnh ấy.
Ảo giác. Đúng là đầu óc
choáng váng nên đã sinh ra ảo giác. Chẳng có hai viên kim cương màu đen nào cả,
mà là đôi mắt của một chàng trai.
Tôi định thần lại, gã
thanh niên có đôi mắt tươi vui đã đi vào trong xe. Tôi nheo mắt, đó chẳng phải
là chiếc Maybach Landaulet sao?
Liếc nhìn biểu tượng ba
ngọn núi kề nhau, dạ dày tôi quặn lại, Tiêu đại công tử cũng có một con xế cưng
như vậy!
Bọn công tử này chẳng có
tên nào tốt đẹp!
Tôi nhặt chiếc dép dưới
đất lên, chửi với theo gã đó một trận rồi chạy thẳng.

